Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 42: Ác ma ra trận
"Tôi muốn xuống xe!" Lâm Lang nghẹn ngào quát: "Đồ lưu manh!"
"Không được!" Hàn Tuấn một tay lôi cậu về. Lâm Lang cuống đến đỏ mắt, vỗ một phát lên cánh tay bị thương của hắn. Hàn Tuấn nhịn đau giữ chặt áo cậu: "Còn dám giãy nữa đừng trách tôi c**ng b*c cậu!"
Lâm Lang tức khắc cứng đờ tại chỗ, dù cậu không rõ đàn ông c**ng b*c đàn ông thế nào, song vẫn chẳng dám nhúc nhích. Hàn Tuấn đột nhiên móc di động trong túi ra, Lâm Lang chỉ thấy sáng lên một cái, cậu vội vàng kéo quần, nhưng Hàn Tuấn đã đưa điện thoại đến gần. Lâm Lang trên màn hình khóc như hoa lê đọng mưa, mông lộ hơn nửa, thậm chí thấy rõ chất lỏng trăng trắng phía trên. Đầu cậu nổ cái "bùm", bị dọa choáng váng.
Hình khỏa... khỏa thân? Tống... tống tiền?...
Lâm Lang ngỡ đời mình xong rồi, ảnh chụp này mà bị phát tán, cậu cũng không muốn sống nữa.
"Sợ?"
Lâm Lang hận đến mức cắn chặt răng: "Sao anh lại làm thế, tôi tốt bụng tới chăm sóc anh, vậy mà anh dám ức h**p người!"
Phát hiện ánh mắt người nọ vẫn chăm chăm vào chất lỏng bắn trên eo cậu, sắc mặt Lâm Lang càng đỏ. Trong xe tràn ngập hương vị nam tính sau cao trào, Hàn Tuấn lấy khăn tay đưa qua, Lâm Lang nén xấu hổ lau sạch thứ ấy đi, nước mắt trên mặt không ngừng rơi.
Hàn Tuấn thắt lại đai lưng, nhìn không ra thỏa mãn hay ảo não: "Cũng có phải bé gái đâu, cần gì khóc thê thảm dữ vậy?"
Lâm Lang sợ tới mức cuống quýt duỗi cổ nhìn tài xế, tài xế kia vẫn tiếp tục lái xe như không, hoàn toàn không biết đằng sau mới phát sinh chuyện "táng tận lương tâm". Bấy giờ Lâm Lang rốt cuộc hiểu cái gì gọi là bất lực, đáng thương nói: "Bé gái gì chứ, nam sinh cũng không được."
Nói đoạn, cậu dịch sát vào trong: "Tấm... tấm ảnh kia..."
"Ảnh tôi giữ, sau này có chỗ dùng."
Lâm Lang gấp đến độ muốn thò tay cướp, nước mắt lại ầng ậng dâng lên, cất giọng nài nỉ: "Anh... anh đừng cho người khác xem..."
Hàn Tuấn không đáp, sườn mặt anh tuấn bị ánh đèn ngoài cửa sổ hắt lên, rành rành mặt người dạ thú. Xe ngừng lại, Hàn Tuấn đẩy cửa xe ra, Lâm Lang tức tốc theo sau.
Đám Quách Đông Dương cũng vừa có mặt, đang đứng trước cổng lớn nói chuyện. Lâm Lang thấy trước tòa nhà đậu đầy xe, bắt gặp Hàn Tuấn tới gần, ấy mà có rất nhiều người lại đây gọi "anh Hàn", ai nấy đều tất cung tất kính. Người nọ như biến thành người khác, chỉ gật đầu lạnh lùng. Mấy người Quách Đông Dương cũng đến, phát hiện Lâm Lang đứng sau Hàn Tuấn thì đều ngây ngẩn. Vẻ mặt Hàn Tuấn không chút thay đổi, giới thiệu: "Lâm Lang."
Cao Chí Kiệt "chậc chậc" tán thưởng từ trên xuống dưới một vòng: "Quả nhiên người đẹp nhờ lụa, nom dáng dấp này mà xem, ai nghĩ cậu ta là nhóc nhà quê mới lên tỉnh chớ."
Quách Đông Dương mỉm cười, nhìn thẳng vào Lâm Lang: "Đến tôi cũng chẳng dám thừa nhận nữa là, mặc đẹp lắm."
Lâm Lang cười cười ngại ngùng, bám sát gót Hàn Tuấn, toàn thân bứt rứt vô cùng.
Ai biết cầm thú kia vừa vào phòng khách liền bỏ mặc cậu, quay sang đàm luận với tốp đàn ông bên cạnh. Dì Văn còn đỡ, phụ nữ hơn bốn mươi, dù thoạt nhìn là nữ cường nhân, nhưng nói năng lại mềm mỏng ôn hòa, luôn miệng khen Lâm Lang thông minh ngoan ngoãn, cuối cùng cười nói: "Tính tình Hàn Tuấn không tốt, con khoan dung với nó một chút, nó lại không chịu cho dì tìm người, đành làm phiền con vậy. Nếu nó nổi cáu với con thì cứ bảo dì, dì dạy dỗ nó cho con."
Lâm Lang cười gượng, nói tới nói lui hình như dì Văn này nắm rất rõ hoàn cảnh của cậu, ngay cả cậu bao nhiêu tuổi, đến từ đâu cũng biết. Cậu xưa nay hướng nội ít nói, ngoại trừ cười ngây ngô thì chả biết làm gì. Dì Văn mới đi tức thì, Cao Chí Kiệt phía sau đã đi tới: "Hồi hộp lắm đúng không?"
Giờ đây Lâm Lang nhìn Cao Chí Kiệt cũng cảm thấy thân thương, cái khác thì miễn, chứ ba cái vụ dỗ dành thì Cao Chí Kiệt là nhất, thoáng cái đã chọc Lâm Lang cười ha ha không ngừng. Quách Đông Dương bê ly rượu qua, hỏi: "Chuyện gì mà cười vui thế?"
Lâm Lang vội nhường chỗ cho hắn. Quách Đông Dương ngồi xuống kế cậu: "Ban nãy có nhiều người đi theo tôi dò hỏi chuyện về cậu lắm, ai cũng hỏi cậu bé xinh đẹp kia đến từ đâu."
Lâm Lang cười nói: "Tôi cũng đâu lùn, sao họ cứ gọi cậu bé cậu bé suốt thế."
Quách Đông Dương nghiêng về phía cậu: "Nhỏ hay không viết cả trên mặt rồi, nhìn sơ cũng biết cậu là nhóc con chưa dứt sữa, có gì khó hiểu đâu."
Cao Chí Kiệt nghe vậy, mặt mày tự dưng hớn hở, sáp qua hỏi: "Tôi nói nè Lâm Lang, cậu ở chỗ Hàn Tuấn có gì bất tiện không?"
Lâm Lang sửng sốt, tưởng bị hắn nhìn ra sơ hở gì, lông tơ muốn dựng đứng cả lên: "Anh... anh nói vậy là sao?"
Cao Chí Kiệt cười d*m đ*ng: "Trong đám huynh đệ, Hàn Tuấn thuộc dạng tính dục thừa mứa, hôm nào đó chịu không nổi phải tìm gái hạ hỏa. Cậu ngây thơ thế liệu có quen không đây?"
Mặt Lâm Lang phát nóng, lắp bắp cười ngu: "Có... có gì mà bất tiện chứ."
"Không được!" Hàn Tuấn một tay lôi cậu về. Lâm Lang cuống đến đỏ mắt, vỗ một phát lên cánh tay bị thương của hắn. Hàn Tuấn nhịn đau giữ chặt áo cậu: "Còn dám giãy nữa đừng trách tôi c**ng b*c cậu!"
Lâm Lang tức khắc cứng đờ tại chỗ, dù cậu không rõ đàn ông c**ng b*c đàn ông thế nào, song vẫn chẳng dám nhúc nhích. Hàn Tuấn đột nhiên móc di động trong túi ra, Lâm Lang chỉ thấy sáng lên một cái, cậu vội vàng kéo quần, nhưng Hàn Tuấn đã đưa điện thoại đến gần. Lâm Lang trên màn hình khóc như hoa lê đọng mưa, mông lộ hơn nửa, thậm chí thấy rõ chất lỏng trăng trắng phía trên. Đầu cậu nổ cái "bùm", bị dọa choáng váng.
Hình khỏa... khỏa thân? Tống... tống tiền?...
Lâm Lang ngỡ đời mình xong rồi, ảnh chụp này mà bị phát tán, cậu cũng không muốn sống nữa.
"Sợ?"
Lâm Lang hận đến mức cắn chặt răng: "Sao anh lại làm thế, tôi tốt bụng tới chăm sóc anh, vậy mà anh dám ức h**p người!"
Phát hiện ánh mắt người nọ vẫn chăm chăm vào chất lỏng bắn trên eo cậu, sắc mặt Lâm Lang càng đỏ. Trong xe tràn ngập hương vị nam tính sau cao trào, Hàn Tuấn lấy khăn tay đưa qua, Lâm Lang nén xấu hổ lau sạch thứ ấy đi, nước mắt trên mặt không ngừng rơi.
Hàn Tuấn thắt lại đai lưng, nhìn không ra thỏa mãn hay ảo não: "Cũng có phải bé gái đâu, cần gì khóc thê thảm dữ vậy?"
Lâm Lang sợ tới mức cuống quýt duỗi cổ nhìn tài xế, tài xế kia vẫn tiếp tục lái xe như không, hoàn toàn không biết đằng sau mới phát sinh chuyện "táng tận lương tâm". Bấy giờ Lâm Lang rốt cuộc hiểu cái gì gọi là bất lực, đáng thương nói: "Bé gái gì chứ, nam sinh cũng không được."
Nói đoạn, cậu dịch sát vào trong: "Tấm... tấm ảnh kia..."
"Ảnh tôi giữ, sau này có chỗ dùng."
Lâm Lang gấp đến độ muốn thò tay cướp, nước mắt lại ầng ậng dâng lên, cất giọng nài nỉ: "Anh... anh đừng cho người khác xem..."
Hàn Tuấn không đáp, sườn mặt anh tuấn bị ánh đèn ngoài cửa sổ hắt lên, rành rành mặt người dạ thú. Xe ngừng lại, Hàn Tuấn đẩy cửa xe ra, Lâm Lang tức tốc theo sau.
Đám Quách Đông Dương cũng vừa có mặt, đang đứng trước cổng lớn nói chuyện. Lâm Lang thấy trước tòa nhà đậu đầy xe, bắt gặp Hàn Tuấn tới gần, ấy mà có rất nhiều người lại đây gọi "anh Hàn", ai nấy đều tất cung tất kính. Người nọ như biến thành người khác, chỉ gật đầu lạnh lùng. Mấy người Quách Đông Dương cũng đến, phát hiện Lâm Lang đứng sau Hàn Tuấn thì đều ngây ngẩn. Vẻ mặt Hàn Tuấn không chút thay đổi, giới thiệu: "Lâm Lang."
Cao Chí Kiệt "chậc chậc" tán thưởng từ trên xuống dưới một vòng: "Quả nhiên người đẹp nhờ lụa, nom dáng dấp này mà xem, ai nghĩ cậu ta là nhóc nhà quê mới lên tỉnh chớ."
Quách Đông Dương mỉm cười, nhìn thẳng vào Lâm Lang: "Đến tôi cũng chẳng dám thừa nhận nữa là, mặc đẹp lắm."
Lâm Lang cười cười ngại ngùng, bám sát gót Hàn Tuấn, toàn thân bứt rứt vô cùng.
Ai biết cầm thú kia vừa vào phòng khách liền bỏ mặc cậu, quay sang đàm luận với tốp đàn ông bên cạnh. Dì Văn còn đỡ, phụ nữ hơn bốn mươi, dù thoạt nhìn là nữ cường nhân, nhưng nói năng lại mềm mỏng ôn hòa, luôn miệng khen Lâm Lang thông minh ngoan ngoãn, cuối cùng cười nói: "Tính tình Hàn Tuấn không tốt, con khoan dung với nó một chút, nó lại không chịu cho dì tìm người, đành làm phiền con vậy. Nếu nó nổi cáu với con thì cứ bảo dì, dì dạy dỗ nó cho con."
Lâm Lang cười gượng, nói tới nói lui hình như dì Văn này nắm rất rõ hoàn cảnh của cậu, ngay cả cậu bao nhiêu tuổi, đến từ đâu cũng biết. Cậu xưa nay hướng nội ít nói, ngoại trừ cười ngây ngô thì chả biết làm gì. Dì Văn mới đi tức thì, Cao Chí Kiệt phía sau đã đi tới: "Hồi hộp lắm đúng không?"
Giờ đây Lâm Lang nhìn Cao Chí Kiệt cũng cảm thấy thân thương, cái khác thì miễn, chứ ba cái vụ dỗ dành thì Cao Chí Kiệt là nhất, thoáng cái đã chọc Lâm Lang cười ha ha không ngừng. Quách Đông Dương bê ly rượu qua, hỏi: "Chuyện gì mà cười vui thế?"
Lâm Lang vội nhường chỗ cho hắn. Quách Đông Dương ngồi xuống kế cậu: "Ban nãy có nhiều người đi theo tôi dò hỏi chuyện về cậu lắm, ai cũng hỏi cậu bé xinh đẹp kia đến từ đâu."
Lâm Lang cười nói: "Tôi cũng đâu lùn, sao họ cứ gọi cậu bé cậu bé suốt thế."
Quách Đông Dương nghiêng về phía cậu: "Nhỏ hay không viết cả trên mặt rồi, nhìn sơ cũng biết cậu là nhóc con chưa dứt sữa, có gì khó hiểu đâu."
Cao Chí Kiệt nghe vậy, mặt mày tự dưng hớn hở, sáp qua hỏi: "Tôi nói nè Lâm Lang, cậu ở chỗ Hàn Tuấn có gì bất tiện không?"
Lâm Lang sửng sốt, tưởng bị hắn nhìn ra sơ hở gì, lông tơ muốn dựng đứng cả lên: "Anh... anh nói vậy là sao?"
Cao Chí Kiệt cười d*m đ*ng: "Trong đám huynh đệ, Hàn Tuấn thuộc dạng tính dục thừa mứa, hôm nào đó chịu không nổi phải tìm gái hạ hỏa. Cậu ngây thơ thế liệu có quen không đây?"
Mặt Lâm Lang phát nóng, lắp bắp cười ngu: "Có... có gì mà bất tiện chứ."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Lâm Lang
Chương 2: 2: Chân ướt chân ráo lên thành phố
Chương 3: 3: Tình yêu trời định
Chương 4: 4: Lần đầu gặp mặt
Chương 5: 5: Một ánh mắt trọn cuộc đời
Chương 6: 6: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 7: 7: Gặp lại
Chương 8: 8: Sinh hoạt bình thản
Chương 9: 9: Sự dịu dàng độc nhất
Chương 10: 10: Cùng hát khúc tình ca
Chương 11: 11: Đoạn đường dài của hai người
Chương 12: 12: Buổi liên hoan đầu tiên
Chương 13: 13: Khởi đầu một cuộc tình
Chương 14: 14: Bị nhốt ngoài trường
Chương 15: 15: Đêm chung phòng ám muội
Chương 16: 16: Chuồn êm
Chương 17: 17: Oan gia ngõ hẹp
Chương 18: 18: Cậu ấy là người của tôi
Chương 19: 19: Ở chung?!
Chương 20: 20: Trần trụi gặp nhau
Chương 21: 21: Ở chung lúng túng
Chương 22: 22: Xung đột trong phòng tắm
Chương 23: 23: Sự kiện ảnh chụp
Chương 24: 24: Cậu không cần nói dối
Chương 25: 25: Sinh nhật vui vẻ
Chương 26: 26: Tình yêu và Âm mưu
Chương 27: 27: Lần đầu chung giường
Chương 28: 28: Hàn Tuấn
Chương 29: 29: Lời nói dối bị vạch trần
Chương 30: 30: Cho ăn
Chương 31: 31: Không phải ghét bỏ
Chương 32: 32: Bắt đầu ở chung
Chương 33: 33: Lửa dục
Chương 34: 34: Số mệnh đã định
Chương 35: 35: Đàn ông lăng nhăng
Chương 36: 36: Chậm rãi hòa hợp
Chương 37: 37: Nước biển và ngọn lửa
Chương 38: 38: Vốn liếng đàn ông
Chương 39: 39: Sự dịu dàng bá đạo
Chương 40: 40: Ngọc quý tỏa sáng
Chương 41: 41: Tình nồng khó nén
Chương 42: 42: Ác ma ra trận
Chương 43: 43: Nụ hôn đầu cuồng dã
Chương 44: 44: Ngang ngược chiếm đoạt
Chương 45: 45: Không nơi trốn chạy
Chương 46: 46: Tia nắng xuân trong đêm đông
Chương 47: 47: Âm mưu và dương mưu
Chương 48: 48: Ăn no dửng mỡ
Chương 49: 49: Ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê
Chương 50: 50: Trận tuyết đầu mùa
Chương 51: 51: Ép buộc đút ăn
Chương 52: 52: Tình trong khăn quàng cổ
Chương 53: 53: Không đường thoái lui
Chương 54: 54: Tuyết u sầu
Chương 55: 55: Say rượu
Chương 56: 56: Chinh phục tuyệt đối
Chương 57: 57: Tuyết thăm thẳm
Chương 58: 58: Không phải số mệnh của mình
Chương 59: 59: Bất đắc dĩ
Chương 60: 60: Thỏa thuận ở chung
Chương 61: 61: Ông chú già
Chương 62: 62: Chân tướng không nên biết
Chương 63: 63: Mở mày mở mặt
Chương 64: 64: Quà sinh nhật
Chương 65: 65: Hoa hồng
Chương 66: 66: Thật lòng đáp lại
Chương 67: 67: Ngủ chung giường
Chương 68: 68: Mộng xuân
Chương 69: 69: Bản chất thật của người nọ
Chương 70: 70: Chạm phát là nổ
Chương 71: 71: Ghen
Chương 72: 72: Dịu dàng thắm thiết
Chương 73: 73: Tài nấu nướng của Hàn Tuấn
Chương 74: 74: Trận chiến cuối cùng
Chương 75: 75: Buông tay
Chương 76: 76: Tết Âm lịch
Chương 77: 77: Gặp lại vẫn hoài niệm
Chương 78: 78: Gặp lại lần nữa
Chương 79: 79: Dây dưa không rõ
Chương 80: 80: Hoa tình
Chương 81: 81: Thư tình
Chương 82: 82: Bạn gái
Chương 83: 83: Dốc bầu tâm sự
Chương 84: 84: Cuộc chiến tự do
Chương 85: 85: Sinh tử chỉ trong chớp mắt
Chương 86: 86: Tình đắm say
Chương 87: 87: Lần thứ hai ở chung
Chương 88: 88: Đêm mê loạn
Chương 89: 89: Bi kịch và kinh dị
Chương 90: 90: Như một cách trừng phạt
Chương 91: 91: Phim tình cảm
Chương 92: 92: Ngã bệnh
Chương 93: 93: Sinh tình (1)
Chương 94: 94: Sinh tình (2)
Chương 95: 95: Xúc cảm mãnh liệt
Chương 96: 96: Ý loạn tình mê
Chương 97: 97: Tài năng mới lộ
Chương 98: 98: Sinh hoạt ngọt ngào
Chương 99: 99: Du lịch
Chương 100: 100: Thời khắc gió nổi lên
Chương 101: 101: Sánh bước trong mưa gió
Chương 102: 102: Lưỡng tình tương duyệt
Chương 103: 103: Thổ lộ chân tình
Chương 104: 104: Yêu chiều
Chương 105: 105: Tương kế tựu kế
Chương 106: 106: "Không gian riêng"
Chương 107: 107: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 108: 108: Tà tâm chưa tắt
Chương 109: 109: Hào quang nở rộ
Chương 110: 110: Dốc lòng dạy dỗ
Chương 111: 111: Về nhà
Chương 112: 112: Giữa hè
Chương 113: 113: Thất nguyệt lưu Hỏa
Chương 114: 114: Tình yêu bại lộ
Chương 115: 115: Hố sâu đầu tiên
Chương 116: 116: Tình thân trên hết
Chương 117: 117: Tình thâm không thọ
Chương 118: 118: Về trường
Chương 119: 119: Làm nũng
Chương 120: 120: Nổi khắp toàn trường
Chương 121: 121: Tình bạn
Chương 122: 122: Lời thật lòng
Chương 123: 123: Trời mưa
Chương 124: 124: Kỳ nghỉ Trung thu
Chương 125: 125: Lưỡng tình tương duyệt
Chương 126: 126: Đêm Trung thu
Chương 127: 127: Em yêu anh
Chương 128: 128: Như keo như sơn
Chương 129: 129: Cuộc chiến của hai người
Chương 130: 130: Chân tình trong cơn say
Chương 131: 131: Ý loạn tình mê
Chương 132: 132: Địa ngục thiên đường
Chương 133: 133: Nhìn lá rụng biết thu sang
Chương 134: 134: Tái sinh
Chương 135: 135: Loại tình cảm thứ tư
Chương 136: 136: Nhung nhớ không bằng gặp lại
Chương 137: 137: Tranh cãi một trận
Chương 138: 138: Được ăn cả ngã về không
Chương 139: 139: Chẳng thể ngừng yêu
Chương 140: 140: Trừng phạt trong cơn xúc động
Chương 141: 141
Chương 142: 142: Nhà họ Lâm có người sắp trưởng thành
Chương 143: 143: Nhân viên phục vụ
Chương 144: 144: Tuyết đầu mùa năm 2007
Chương 145: 145: Bí mật chẳng thể nói
Chương 146: 146: Tình cũ lại cháy
Chương 147: 147: Mộc tú vu lâm, minh châu lâm lang
Chương 148: 148: Xung đột kịch liệt
Chương 149: 149: Quan hệ bao nuôi
Chương 150: 150: Lấy danh bao nuôi, chân ái là thật
Chương 151: 151: Chinh phục
Chương 152: 152: Về quê
Chương 153: 153: Chân tình giữa đại tuyết
Chương 154: 154: Thế công dịu dàng
Chương 155: 155: Tình nóng bỏng giữa ngày đông giá rét
Chương 156: 156: Yêu đương cấm kỵ
Chương 157: 157: Cùng nhau đón giao thừa
Chương 158: 158: Hành vi lưu manh
Chương 159: 159
Chương 160: 160: Năm mới vui vẻ
Chương 161: 161: Bắt đầu lại từ đầu
Chương 162: 162: Lý trí và tình cảm
Chương 163: 163: Thổ lộ tình thâm
Chương 164: 164: Tình tựa pháo hoa
Chương 165: 165: Người đàn ông tốt của gia đình
Chương 166: 166: Dịu dàng thắm thiết
Chương 167: 167: Yêu đương thời nay và thuê phòng khách sạn
Chương 168: 168: Chung phòng khiêu khích
Chương 169: 169: Yêu khi vầng dương ló dạng
Chương 170: 170: Thiên lôi địa hỏa (1)
Chương 171: 171: Thiên lôi địa hỏa (2)
Chương 172: 172: Tình yêu sống chết (1)
Chương 173: 173: Tình yêu sống chết (2)
Chương 174: 174: Tình định kiếp này
Chương 175: 175: Thang lầu xuân tình
Chương 176: 176: Đùa giỡn ấm áp
Chương 177: 177: Lão lưu manh
Chương 178: 178: Phu phu so chiêu
Chương 179: 179: Ân ái ngày mưa
Chương 180: 180: Nhất kiến chung tình, lâu ngày tình thâm
Chương 181: 181: Trời mưa, ngồi xe buýt ngắm phong cảnh
Chương 182: 182: Toilet
Chương 183: 183: Lòng ghen tuông
Chương 184: 184: Trọn đời chỉ yêu một người
Chương 185: 185: "Cuộc chiến gìn giữ" gia đình (1)
Chương 186: 186: "Cuộc chiến gìn giữ" gia đình (2)
Chương 187: 187: Thực sự ăn "dấm"
Chương 188: 188: Nụ hôn ngày xuân
Chương 189: 189: Tình nồng thắm thiết
Chương 190: 190: Tiếng sấm ngày xuân
Chương 191: 191: Câu chuyện tháng tư
Chương 192: 192: Tấm ảnh chụp chung quý giá
Chương 193: 193: "Đọc lén"
Chương 194: 194: Cuộc đời tươi đẹp
Chương 195: 195: Ba chồng giá lâm
Chương 196: 196: Chân tình
Chương 197: 197: Đời này có thể chết, nhưng chẳng thể buông tay
Chương 198: 198: Hẹn ước chia tay
Chương 199: 199: Gọi tên thật to
Chương 200: 200: Hoa nở đến đồ Mi càng thêm nồng nàn
Chương 201: 201: Nhảy sông hồi sinh
Chương 202: 202: Sinh nhật – Mộng xuân
Chương 203: 203: Năm tháng chảy trôi
Chương 204: 204: Tìm anh trong biển người
Chương 205: 205: Kết thúc
Chương 206: 206: PN 1: Tôn nghiêm đàn ông
Chương 207: 207: PN 2: Đời này kiếp này (1)
Chương 208: 208: PN 3: Đời này kiếp này (2)
Chương 209: 209: PN 4: Đời này kiếp này (3)
Chương 210: 210: PN 5: Đời này kiếp này (4)
Chương 211: 211: PN 6: Đời này kiếp này (5)
Chương 212: 212: PN 7: Đời này kiếp này (6)
Chương 213: 213: PN 8: Đời này kiếp này (7)
Chương 214: 214: PN 9: Đời này kiếp này (8)
Chương 215: 215: PN 10: Đời này kiếp này (Kết)
Không tìm thấy chương nào phù hợp