Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 40: Kỳ lạ
Phía bên kia điện thoại trầm mặc một lúc, cuối cùng mới nói ra một câu: “Được, biết rồi.”
Sau khi nghe xong điện thoại, Tô Hữu Đào ngây ra một lúc, lúc này mới đặt điện thoại xuống, cả người tựa vào ghế.
Bây giờ gã ta mới nhận ra cả lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi. Ngay cả bản thân Tô Hữu Đào cũng không nhận ra rằng, trong tiềm thức gã ta sợ Chu Hàn đến mức nào.
Lúc này, khi Chu Hàn xuất hiện ở bến tàu, Huyền Vũ đi theo âm thầm bảo vệ anh cũng lập tức chạy ra.
“Thanh Long, Bạch Hổ, mấy người kia giao cho hai người. Huyền Vũ, qua kia cứu người.” Chu Hàn nói hai câu đơn giản nhưng phân phó rõ ràng cho cả ba người, mà Thanh Long và Bạch Hổ thấy Chu Hàn đến đây lập tức kiên định hơn, đột nhiên trở nên mạnh mẽ hơn.
Ánh mắt Chu Hàn chợt lóe, đột nhiên dừng lại trước hình ảnh chiếc tàu đang trôi nổi trên mặt sông phía xa xa.
“Ba, hãy bảo vệ Tô Hàm thật tốt.” Chu Hàn dặn dò một tiếng, sau đó lao lên mặt sông.
Lúc này Tô Hữu Đào luống cuống lôi ra một điếu xì gà đặt lên miệng, vốn định hút hai hơi, kết quả lại khiến cho bản thân bị sặc.
Tô Hữu Đào tức giận vứt điếu xì gà xuống đất, hung hăng mà đạp lên, giận dữ nói: “Ngay cả mày cũng khi dễ tao, ngay cả mày mà cũng dám khi dễ tao.”
Chiếc dày da bóng lưỡng không ngừng chà đạp trên boong thuyền, đạp đến mức cả điếu xì gà dẹp đến mức không thể dẹp hơn được nữa, Tô Hữu Đào mới chịu dừng chân.
Gã ta từ từ ngồi xuống, ngón tay quệt lấy đống xì gà trên đất, tưởng tượng đó là Chu Hàn mà mắng: “Ha ha ha. Tên Chu Hàn thôi, tao giẫm cả tổ tiên nhà mày, bây giờ nhìn xem mày đắc ý thế nào? Ông đây giẫm nát mày.”
Không ngờ, đang nói thì ót của Tô Hữu Đào bị đánh cho một cái.
Gã ta theo bản năng mà quay đầu lại, vừa nhìn đã thấy rõ người tới lập tức sợ đến mức tim muốn rơi ra ngoài, cả người không có tí sức lực nào mà ngã xuống.
“Cậu… Cậu là người hay là quỷ? Đi mà không phát ra tiếng động sao?” Tô Hữu Đào nhìn chằm chằm Chu Hàn, vô cùng khiếp sợ.
Nhưng gã ta vẫn cứng miệng nói: “Cậu lên đây bằng cách nào? Ở đây cách bờ ít nhất là mười mét đó.”
Chu Hàn chẳng thèm trả lời gã ta, dùng ánh mắt như là nhìn người chết, chăm chú nhìn gã.
Thật lâu sau anh mới mở miệng hỏi một câu: “Anh bạn nhỏ, chơi vui không?”
Giây phút này Tô Hữu Đảo như chim sợ cành cong, cả người run rẩy, nói không nên lời.
“Muốn trả thù tôi đúng không? Bây giờ có thể trả thù rồi đó, cho anh một cơ hội.” Khóe miệng Chu Hàn hơi nhếch lên, hùng hổ mà ngồi xuống.
Tô Hữu Đào thấy đối phương kiêu ngạo như thế, nhưng hoàn toàn không tức giận nổi, bởi vì lúc này trong lòng gã ta chỉ có mỗi sợ hãi.
“Không dám à? Anh nói một câu xem nào, bình thường nói nhiều, nói ngông lắm mà.” Chu Hàn điềm tĩnh, từ trên cao nhìn xuống Tô Hữu Đào.
Nếu đổi lại là người bình thường, chỉ sợ cả đời này cũng sẽ không nhận được đại ngộ này của Chu Hàn, điềm tĩnh mà ngồi xuống nói chuyện.
Tô Hữu Đào có tư cách này là bởi vì cấu tạo não của gã ta đặc biệt, là một nhân tài, không giống với người bình thường, có thể nghĩ đến cách mượn dao giết người để giả chết.
Chỉ là trong mắt Chu Hàn, Tô Hữu Đào cũng chỉ là một tên kỳ lạ. Anh cảm thấy hứng thú đối với loại kỳ lạ này, cho nên mới muốn chơi trò mèo vờn chuột như thế.
“Không, không phải, Chu thiếu hiểu lầm rồi.” Miệng lưỡi Tô Hữu Đào khô khan, sợ đến mức trong đầu trống rỗng, cố gắng giải thích: “Tôi chỉ muốn thay mặt em họ xem thử cậu ra sao thôi, xem thử cậu có đủ tư cách để trở thành chồng của em họ tôi không.”
Chu Hàn nghe thế mỉm cười, chỉ là trên mặt lại có vẻ đang suy nghĩ gì đó.
Anh lẳng lặng nhìn Tô Hữu Đào, thuận tay lấy một điếu xì gà trên bàn, nhưng không vội châm thuốc.
Mà chậm rãi mở miệng hỏi: “Vây bây giờ cảm thấy thế nào, thử xong chưa? Tôi đủ tư cách không?”
Dứt lời, Chu Hàn tay trái cầm xì gà, tay phải châm thuốc.
Tô Hữu Đào nghẹn họng không trả lời được, gã ta vốn tưởng Chu Hàn chỉ dọa người, nào ngờ miệng lưỡi cũng đáng sợ như thế.
Giờ phút này gã ta tâm phục khẩu phục, hoàn toàn thừa nhận.
“Chậc, đừng ngây ra ở đó, đến đây hút hai hơi nào, không thôi tuyết lớn không châm thuốc được bây giờ.” Chu Hàn thấy Tô Hữu Đào chẳng thức thời, giả vờ sẽ cho gã ta một đạp.
Tô Hữu Đào vội đi đến dưới chân Chu Hàn, ngoan ngoãn ngậm lấy điếu xì gà kia, Chu Hàn tự tay châm thuốc cho gã ta.
“Anh xem, điếu xì cà này vừa đen vừa dài, hút vào có phải thích lắm không?” Chu Hàn cười lạnh nhạt, vứt bật lửa lên bàn, hơi tựa về phía sau.
Tuy cả người Chu Hàn toát ra vẻ thoải mái, nhưng Tô Hữu Đào lại cảm thấy vô cùng áp bách và sỉ nhục.
Chu Hàn đây là đang mắng khéo gã ta, mắng gã hút thứ không thích hợp cho trẻ con.
Nhưng cho dù là thế thì bây giờ Tô Hữu Đào cũng không dám đáp, gã ta chỉ có thể gật đầu đáp vâng, còn phải bày tỏ là mình thích hút…
Chu Hàn thấy Tô Hữu Đào sợ như vậy thì mất hứng trêu chọc gã ta.
“Tự mình nhảy vào sông cho chết đuối hay là để tôi tiễn anh đi?” Chu Hàn yên lặng đứng dậy, dáng vẻ như muốn rời đi.
Tô Hữu Đào nhẹ nhàng thở phào một hơi, thấy Chu Hàn muốn đi, lúc này vội nói: “Tôi tự nhảy sông.”
Nói xong gã ta chạy ra khoang thuyền, cắm đầu nhảy xuống sông, hít một hơi sâu mà lặn xuống, cố gắng lặn đến chỗ mà Chu Hàn không thể thấy được.
Trong lòng thầm mắng Chu Hàn ngốc, cũng chẳng hỏi là mình có biết bơi hay không.
Tô Hữu Đào đắc ý mà nghĩ, chỉ cần mình cố gắng ở trong nước vài chục giây, đợi Chu Hàn rời đi rồi sẽ lặng lẽ bơi lên, leo lên thuyền rồi lại chạy trốn.
Nhưng khoảng ba mươi giây sau, Tô Hữu Đào không nín thở nổi nữa, lúc gã ta từ dưới nước rồi lên đã thấy một hình bóng quen thuộc khoanh tay đứng nhìn.
Ngươi này không phải ai khác, chính là Chu Hàn, đối phương đứng trên thuyền nhìn chằm chằm mình, ánh mắt kia lạnh lẽo khiến Tô Hữu Đào hoàn toàn tuyệt vọng.
“Chưa chết mà, nổi lên làm gì?” Chu Hàn chất vấn, Tô Hữu Đào sợ đến mức hít sâu một hơi, lại lặn nữa lặn xuống nước.
Gã ta đã hạ quyết tâm rồi, sẽ kéo dài thời gian với Chu Hàn một chút, nhưng ở trong nước ngây người một lát, Tô Hữu Đào đột nhiên nhận ra, người ta ở trên thuyền, gã ta ở trong nước, sao đối phương có thể uy h**p được gã ta nữa chứ?
Hơn nữa sức khỏe Tô Hữu Đào rất tốt, gã ta tin rằng mình có thể bơi trốn khỏi Chu Hàn.
Nhận ra như thế, Tô Hữu Đào nhịn không được mà tự mắng mình là não heo, thật sự là bị dọa cho ngốc rồi, ngay cả vấn đến đơn giản như thế mà cũng nghĩ không ra.
Lúc này lần thứ hai trồi lên mặt nước, Tô Hữu Đào hai chân đạp nước, còn đưa ngón giữa với Chu Hàn.
Miệng lớn tiếng gào: “Có giỏi thì xuống đây giết ông đây này. Ông đây muốn chết lắm rồi, cậu nhìn cái gì? Có ngon thì xuống đây.”
Tôi Hữu Đào mắng ầm lên, ho khan vài tiếng, hít thở lấy hơi xong lại tiếp tục mắng: “Hôm nay nếu cậu dám xuống đây, ông đây dìm chết cậu.”
“Dùng nước bọt dìm chết tôi à?” Chu Hàn cười một tiếng, hơi nghiêng đầu.
Ngay sau đó, Tô Hữu Đào chợt nghe “bùm” một tiếng, như là có người nhảy xuống sông vậy.
Gã ta hoảng sợ nhìn Chu Hàn, chỉ thấy đối phương vẫn còn đứng trên thuyền, không hề xuống nước.
Vậy chẳng lẽ mình nghe nhầm? Đúng lúc Tô Hữu Đào đang nghi ngờ, hai chân đột nhiên bị tay ai đó kéo xuống.
Ngay sau đó cả người bị lôi vào trong nước, Tô Hữu Đào khó khăn lắm mới phản ứng lại được, bắt đầu liều mạng giãy dụa.
Chỉ là cho dù gã ta có giãy dụa đến mức nào cũng không có tác dụng, cả người bị dìm vào làn nước sâu, không thể hít thở nổi.
Khoảng hai phút sau, Thanh Long mới kéo Tô Hữu Đào lên mặt nước.
Sau khi nghe xong điện thoại, Tô Hữu Đào ngây ra một lúc, lúc này mới đặt điện thoại xuống, cả người tựa vào ghế.
Bây giờ gã ta mới nhận ra cả lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi. Ngay cả bản thân Tô Hữu Đào cũng không nhận ra rằng, trong tiềm thức gã ta sợ Chu Hàn đến mức nào.
Lúc này, khi Chu Hàn xuất hiện ở bến tàu, Huyền Vũ đi theo âm thầm bảo vệ anh cũng lập tức chạy ra.
“Thanh Long, Bạch Hổ, mấy người kia giao cho hai người. Huyền Vũ, qua kia cứu người.” Chu Hàn nói hai câu đơn giản nhưng phân phó rõ ràng cho cả ba người, mà Thanh Long và Bạch Hổ thấy Chu Hàn đến đây lập tức kiên định hơn, đột nhiên trở nên mạnh mẽ hơn.
Ánh mắt Chu Hàn chợt lóe, đột nhiên dừng lại trước hình ảnh chiếc tàu đang trôi nổi trên mặt sông phía xa xa.
“Ba, hãy bảo vệ Tô Hàm thật tốt.” Chu Hàn dặn dò một tiếng, sau đó lao lên mặt sông.
Lúc này Tô Hữu Đào luống cuống lôi ra một điếu xì gà đặt lên miệng, vốn định hút hai hơi, kết quả lại khiến cho bản thân bị sặc.
Tô Hữu Đào tức giận vứt điếu xì gà xuống đất, hung hăng mà đạp lên, giận dữ nói: “Ngay cả mày cũng khi dễ tao, ngay cả mày mà cũng dám khi dễ tao.”
Chiếc dày da bóng lưỡng không ngừng chà đạp trên boong thuyền, đạp đến mức cả điếu xì gà dẹp đến mức không thể dẹp hơn được nữa, Tô Hữu Đào mới chịu dừng chân.
Gã ta từ từ ngồi xuống, ngón tay quệt lấy đống xì gà trên đất, tưởng tượng đó là Chu Hàn mà mắng: “Ha ha ha. Tên Chu Hàn thôi, tao giẫm cả tổ tiên nhà mày, bây giờ nhìn xem mày đắc ý thế nào? Ông đây giẫm nát mày.”
Không ngờ, đang nói thì ót của Tô Hữu Đào bị đánh cho một cái.
Gã ta theo bản năng mà quay đầu lại, vừa nhìn đã thấy rõ người tới lập tức sợ đến mức tim muốn rơi ra ngoài, cả người không có tí sức lực nào mà ngã xuống.
“Cậu… Cậu là người hay là quỷ? Đi mà không phát ra tiếng động sao?” Tô Hữu Đào nhìn chằm chằm Chu Hàn, vô cùng khiếp sợ.
Nhưng gã ta vẫn cứng miệng nói: “Cậu lên đây bằng cách nào? Ở đây cách bờ ít nhất là mười mét đó.”
Chu Hàn chẳng thèm trả lời gã ta, dùng ánh mắt như là nhìn người chết, chăm chú nhìn gã.
Thật lâu sau anh mới mở miệng hỏi một câu: “Anh bạn nhỏ, chơi vui không?”
Giây phút này Tô Hữu Đảo như chim sợ cành cong, cả người run rẩy, nói không nên lời.
“Muốn trả thù tôi đúng không? Bây giờ có thể trả thù rồi đó, cho anh một cơ hội.” Khóe miệng Chu Hàn hơi nhếch lên, hùng hổ mà ngồi xuống.
Tô Hữu Đào thấy đối phương kiêu ngạo như thế, nhưng hoàn toàn không tức giận nổi, bởi vì lúc này trong lòng gã ta chỉ có mỗi sợ hãi.
“Không dám à? Anh nói một câu xem nào, bình thường nói nhiều, nói ngông lắm mà.” Chu Hàn điềm tĩnh, từ trên cao nhìn xuống Tô Hữu Đào.
Nếu đổi lại là người bình thường, chỉ sợ cả đời này cũng sẽ không nhận được đại ngộ này của Chu Hàn, điềm tĩnh mà ngồi xuống nói chuyện.
Tô Hữu Đào có tư cách này là bởi vì cấu tạo não của gã ta đặc biệt, là một nhân tài, không giống với người bình thường, có thể nghĩ đến cách mượn dao giết người để giả chết.
Chỉ là trong mắt Chu Hàn, Tô Hữu Đào cũng chỉ là một tên kỳ lạ. Anh cảm thấy hứng thú đối với loại kỳ lạ này, cho nên mới muốn chơi trò mèo vờn chuột như thế.
“Không, không phải, Chu thiếu hiểu lầm rồi.” Miệng lưỡi Tô Hữu Đào khô khan, sợ đến mức trong đầu trống rỗng, cố gắng giải thích: “Tôi chỉ muốn thay mặt em họ xem thử cậu ra sao thôi, xem thử cậu có đủ tư cách để trở thành chồng của em họ tôi không.”
Chu Hàn nghe thế mỉm cười, chỉ là trên mặt lại có vẻ đang suy nghĩ gì đó.
Anh lẳng lặng nhìn Tô Hữu Đào, thuận tay lấy một điếu xì gà trên bàn, nhưng không vội châm thuốc.
Mà chậm rãi mở miệng hỏi: “Vây bây giờ cảm thấy thế nào, thử xong chưa? Tôi đủ tư cách không?”
Dứt lời, Chu Hàn tay trái cầm xì gà, tay phải châm thuốc.
Tô Hữu Đào nghẹn họng không trả lời được, gã ta vốn tưởng Chu Hàn chỉ dọa người, nào ngờ miệng lưỡi cũng đáng sợ như thế.
Giờ phút này gã ta tâm phục khẩu phục, hoàn toàn thừa nhận.
“Chậc, đừng ngây ra ở đó, đến đây hút hai hơi nào, không thôi tuyết lớn không châm thuốc được bây giờ.” Chu Hàn thấy Tô Hữu Đào chẳng thức thời, giả vờ sẽ cho gã ta một đạp.
Tô Hữu Đào vội đi đến dưới chân Chu Hàn, ngoan ngoãn ngậm lấy điếu xì gà kia, Chu Hàn tự tay châm thuốc cho gã ta.
“Anh xem, điếu xì cà này vừa đen vừa dài, hút vào có phải thích lắm không?” Chu Hàn cười lạnh nhạt, vứt bật lửa lên bàn, hơi tựa về phía sau.
Tuy cả người Chu Hàn toát ra vẻ thoải mái, nhưng Tô Hữu Đào lại cảm thấy vô cùng áp bách và sỉ nhục.
Chu Hàn đây là đang mắng khéo gã ta, mắng gã hút thứ không thích hợp cho trẻ con.
Nhưng cho dù là thế thì bây giờ Tô Hữu Đào cũng không dám đáp, gã ta chỉ có thể gật đầu đáp vâng, còn phải bày tỏ là mình thích hút…
Chu Hàn thấy Tô Hữu Đào sợ như vậy thì mất hứng trêu chọc gã ta.
“Tự mình nhảy vào sông cho chết đuối hay là để tôi tiễn anh đi?” Chu Hàn yên lặng đứng dậy, dáng vẻ như muốn rời đi.
Tô Hữu Đào nhẹ nhàng thở phào một hơi, thấy Chu Hàn muốn đi, lúc này vội nói: “Tôi tự nhảy sông.”
Nói xong gã ta chạy ra khoang thuyền, cắm đầu nhảy xuống sông, hít một hơi sâu mà lặn xuống, cố gắng lặn đến chỗ mà Chu Hàn không thể thấy được.
Trong lòng thầm mắng Chu Hàn ngốc, cũng chẳng hỏi là mình có biết bơi hay không.
Tô Hữu Đào đắc ý mà nghĩ, chỉ cần mình cố gắng ở trong nước vài chục giây, đợi Chu Hàn rời đi rồi sẽ lặng lẽ bơi lên, leo lên thuyền rồi lại chạy trốn.
Nhưng khoảng ba mươi giây sau, Tô Hữu Đào không nín thở nổi nữa, lúc gã ta từ dưới nước rồi lên đã thấy một hình bóng quen thuộc khoanh tay đứng nhìn.
Ngươi này không phải ai khác, chính là Chu Hàn, đối phương đứng trên thuyền nhìn chằm chằm mình, ánh mắt kia lạnh lẽo khiến Tô Hữu Đào hoàn toàn tuyệt vọng.
“Chưa chết mà, nổi lên làm gì?” Chu Hàn chất vấn, Tô Hữu Đào sợ đến mức hít sâu một hơi, lại lặn nữa lặn xuống nước.
Gã ta đã hạ quyết tâm rồi, sẽ kéo dài thời gian với Chu Hàn một chút, nhưng ở trong nước ngây người một lát, Tô Hữu Đào đột nhiên nhận ra, người ta ở trên thuyền, gã ta ở trong nước, sao đối phương có thể uy h**p được gã ta nữa chứ?
Hơn nữa sức khỏe Tô Hữu Đào rất tốt, gã ta tin rằng mình có thể bơi trốn khỏi Chu Hàn.
Nhận ra như thế, Tô Hữu Đào nhịn không được mà tự mắng mình là não heo, thật sự là bị dọa cho ngốc rồi, ngay cả vấn đến đơn giản như thế mà cũng nghĩ không ra.
Lúc này lần thứ hai trồi lên mặt nước, Tô Hữu Đào hai chân đạp nước, còn đưa ngón giữa với Chu Hàn.
Miệng lớn tiếng gào: “Có giỏi thì xuống đây giết ông đây này. Ông đây muốn chết lắm rồi, cậu nhìn cái gì? Có ngon thì xuống đây.”
Tôi Hữu Đào mắng ầm lên, ho khan vài tiếng, hít thở lấy hơi xong lại tiếp tục mắng: “Hôm nay nếu cậu dám xuống đây, ông đây dìm chết cậu.”
“Dùng nước bọt dìm chết tôi à?” Chu Hàn cười một tiếng, hơi nghiêng đầu.
Ngay sau đó, Tô Hữu Đào chợt nghe “bùm” một tiếng, như là có người nhảy xuống sông vậy.
Gã ta hoảng sợ nhìn Chu Hàn, chỉ thấy đối phương vẫn còn đứng trên thuyền, không hề xuống nước.
Vậy chẳng lẽ mình nghe nhầm? Đúng lúc Tô Hữu Đào đang nghi ngờ, hai chân đột nhiên bị tay ai đó kéo xuống.
Ngay sau đó cả người bị lôi vào trong nước, Tô Hữu Đào khó khăn lắm mới phản ứng lại được, bắt đầu liều mạng giãy dụa.
Chỉ là cho dù gã ta có giãy dụa đến mức nào cũng không có tác dụng, cả người bị dìm vào làn nước sâu, không thể hít thở nổi.
Khoảng hai phút sau, Thanh Long mới kéo Tô Hữu Đào lên mặt nước.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Một tờ giấy hôn ước
Chương 2: 2: Phá hỏng hôn lễ
Chương 3: 3: Tôi chỉ cần cô ấy
Chương 4: 4: Cô phải đến bàn
Chương 5: 5: Bạn học cũ
Chương 6: 6: Nếu chết thì cùng chết
Chương 7: 7: Kinh vi thiên nhân*
Chương 8: 8: Vì cô Tô
Chương 9: 9: Mười đại hộ pháp
Chương 10: 10: Đồ Dởm
Chương 11: 11: Vảy ngược của rồng
Chương 12: 12: Vào La Võng
Chương 13: 13: Khiêu khích Thái Đại Cường
Chương 14: 14: Phóng viên ngu xuẩn
Chương 15: 15: Oan gia ngõ hẹp
Chương 16: 16: Tự tìm đường chết
Chương 17: 17: Vợ quyết định
Chương 18: 18: Trúng độc
Chương 19: 19: Không phải là người bình thường
Chương 20: 20: Không dám dự tiệc
Chương 21: 21: Không thể trốn tránh
Chương 22: 22: Muốn cười thì cười đi
Chương 23: 23: Chu Tước ra tay
Chương 24: 24: Lòng người bạc bẽo
Chương 25: 25: Kẻ thức thời
Chương 26: 26: Bị khai trừ
Chương 27: 27: Lão già
Chương 28: 28: Thâu tóm Tô thị
Chương 29: 29: Năm xưa
Chương 30: 30: Chu thiếu đến
Chương 31: 31: Giả ngốc
Chương 32: 32: Ba nuôi
Chương 33: 33: Ngày mai sẽ kết hôn
Chương 34: 34: Người nhà họ Hoắc đến
Chương 35: 35: Tô Hữu Đào chết
Chương 36: 36: Nổ chết
Chương 37: 37: Không chịu nổi một chiêu
Chương 38: 38: Khổ nhục kế
Chương 39: 39: Đích thân ra tay
Chương 40: 40: Kỳ lạ
Chương 41: 41: Chỗ nên tha thứ vẫn nên tha
Chương 42: 42: Tôi chết thay anh ấy
Chương 43: 43: Ôm cây đợi thỏ
Chương 44: 44: Đồ Không có mắt
Chương 45: 45: Chúc mừng cô Tô
Chương 46: 46: Có phiền phức
Chương 47: 47: Thái Đại Cường xuất hiện
Chương 48: 48: Đã xảy ra chuyện
Chương 49: 49: Nghĩ xem muốn cái gì
Chương 50: 50: Chết đi sống lại
Chương 51: 51: Không rõ sống chết
Chương 52: 52: Tiền để dành mua quan tài cũng phải lấy
Chương 53: 53: Người đã đi xa
Chương 54: 54: Tương kế tựu kế
Chương 55: 55: Mặt nạ da người
Chương 56: 56: Lấy máu ra đây
Chương 57: 57: Lấy độc trị độc
Chương 58: 58: Cậu ta là anh em của con
Chương 59: 59: Rách đầu chảy máu
Chương 60: 60: Cậu nên ra khỏi núi rồi
Chương 61: 61: Tô Khánh Đông mất tích rồi
Chương 62: 62: Đụng chạm vào vết sẹo của người khác
Chương 63: 63: Tại sao mày còn chưa chết
Chương 64: 64: Lão Thái, tôi đến rồi
Chương 65: 65: Uống cùng tôi vài ly
Chương 66: 66: Tâm kế của Hoắc Tử Kim
Chương 67: 67: Chiến thần tụ họp
Chương 68: 68: Không giấu được
Chương 69: 69: Ối chất trực diện
Chương 70: 70: Rước nhục vào thân
Chương 71: 71: Chó cùng rứt giậu
Chương 72: 72: Lừa con trai
Chương 73: 73: Mưa gió sắp đến
Chương 74: 74: Biết tung tích
Chương 75: 75: Nông dân và rắn
Chương 76: 76: Thất bộ tán
Chương 77: 77: Cắn ngược lại một cái
Chương 78: 78: Thần tiên đánh nhau
Chương 79: 79: Một bí mật
Chương 80: 80: Là người hay quỷ
Chương 81: 81: Trả giá đắt
Chương 82: 82: Phong biết
Chương 83: 83: Dạ Phong
Chương 84: 84: Mỹ nhân kế
Chương 85: 85: Đặc biệt phục tùng Nguyên soái
Chương 86: 86: Vân Thượng Thiên
Chương 87: 87: Ba trăm kim giáp
Chương 88: 88: Thật sự không được
Chương 89: 89: Cái danh nguyên soái
Chương 90: 90: Trả vờ trúng kế
Chương 91: 91: Đường sống và đường chết
Chương 92: 92: Xử lý nội vụ
Chương 93: 93: Hai người nên đính hôn đi
Chương 94: 94: Hãy đợi đấy
Chương 95: 95: Hôn lễ bị nổ tung
Chương 96: 96: Đừng hại anh ấy
Chương 97: 97: Không mời mà tới
Chương 98: 98: Hào Diệu Thiến
Chương 99: 99: Nhà họ Hào tại Hoành Thành
Chương 100: 100: Xin cô bớt giận
Chương 101: 101: Sóng gió đấu giá
Chương 102: 102: Hoài bích có tội
Chương 103: 103: Khủng hoảng Bất Dạ Viên
Chương 104: 104: Nội bộ rối ren
Chương 105: 105: Cái mặt già này biết giấu vào đâu
Chương 106: 106: Lộ ra diện mạo thật
Chương 107: 107: Ra mặt
Chương 108: 108: Tìm được cậu chủ
Chương 109: 109: Mày dám đụng tới bà Chu
Chương 110: 110: Nhà họ Hào tặng máy bay
Chương 111: 111: Anh cứu em
Chương 112: 112: Loại bỏ Hào Đoạt
Chương 113: 113: Nhà họ Hào tuyên chiến
Chương 114: 114: Hội trưởng
Chương 115: 115: Âm mưu bị bại lộ
Chương 116: 116: Ngộ độc rượu
Chương 117: 117: Đi suốt đêm trở về
Chương 118: 118: Con trai, chờ cha
Chương 119: 119: Nguyên soái có lệnh
Chương 120: 120: Đá trúng tấm sắt
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295-307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Không tìm thấy chương nào phù hợp