Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 153
Không cho cứu?
Hoắc Nghệ Tinh vừa dứt lời, tất cả mọi người đều sững sờ, thậm chí cho rằng mình nghe nhầm.
“Ông nói đùa chuyện quốc tế gì thế hả?” Thanh Tú Tú giận dữ cười, cô ta chỉ vào lỗ mũi Hoắc Nghệ Tinh làm ầm lên: “Không cho cứu? Rõ ràng hai người các người không có năng lực.”
Tư thế này của Thanh Tú Tú giống như Chu Hàn là người đàn ông của cô ta vậy.
Chẳng qua giờ phút này Tô Hàm đang đau buồn, rõ ràng không ý thức được chuyện này.
Nhưng dù cho cô có phát hiện thái độ của Thanh Tú Tú quá xúc động đi nữa, cũng sẽ không nói nhiều.
Dù sao ai lại chủ quan tùy tiện đối với loại chuyện này?
Tô Hàm không phải người như vậy, cô sẽ không hoài nghi Thanh Tú Tú muốn cướp Chu Hàn của cô.
“Một thư ký như cô chạy đến làm ra vẻ người đứng đầu cái gì? Hoắc Nghệ Tinh tôi nói chuyện có thể không bằng không chứng sao?” Lập tức Hoắc Nghệ Tinh tức giận trừng mắt, sau khi bị hiểu lầm, rõ ràng gương mặt già nua kia đã không nén được giận.
Nói xong ông đưa tay kéo Tiết Minh Dương, nói với mọi người: “Nếu như các người không tin lời của tôi, có thể hỏi Tiết Minh Dương một chút.”
Thanh Tú Tú nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng, trong mắt cô ta tràn đầy sự không tin tưởng.
“Có gì tốt mà hỏi, hai người không có năng lực, không cứu được Chu Nguyên soái cho nên nói bừa.” Thanh Tú Tú hùng hổ dọa người, giống như mọi người ở đây đều do cô ta quyết định.
“Láo xược.” Hoắc Khai Hà không nhìn nổi nữa, ông ta sải bước về phía trước, đứng yên trước mặt Thanh Tú Tú.
“Cô là cái thứ gì?” Hoắc Khai Hà lạnh giọng mắng: “Dám mắng Hoắc lão? Cút nhanh.”
Thanh Tú Tú vừa thấy Hoắc Khai Hà lên tiếng, lập tức không dám tự cho mình là đúng nữa, hậm hực đi qua một bên an ủi Tô Hàm.
Sắc mặt của Hoắc Khai Hà trầm xuống, lên tiếng hỏi Hoắc Nghệ Tinh: “Hoắc lão, thật sự Chu Nguyên soái đã tỉnh lại rồi?”
Hoắc Nghệ Tinh vô cùng nghiêm túc gật đầu một cái, gần như ông ta nói ra bốn chữ từ trong kẽ răng, nhấn mạnh từng chữ: “Vô cùng chính xác.”
Hoắc Nghệ Tinh nói xong, một bên Tiết Minh Dương cũng gật đầu phụ họa: “Tôi có thể làm chứng.”
Thấy vậy Hoắc Khai Hà gật đầu một cái nói: “Tôi tin tưởng hai người.”
Nói xong ông ta định đi vào phòng, muốn xem thử rốt cuộc Chu Hàn đã tỉnh hay chưa.
Nhưng Hoắc Nghệ Tinh và Tiết Minh Dương lại cùng ngăn cản Hoắc Khai Hà.
Gần như hai người đồng thanh nói: “Nguyên soái không cho vào.”
“Cái gì?” Hoắc Khai Hà hơi sững sờ.
Tề Thắng Thiên nghe vậy, lúc trước đã nghi ngờ Hoắc Nghệ Tinh nói dối, giờ phút này lại càng nghi ngờ mãnh liệt hơn.
Ông ta xông tới hỏi: “Ông chắc chắn Chu Nguyên soái đã tỉnh, không để hai người các người chữa bệnh?”
Hoắc Nghệ Tinh trịnh trọng gật đầu một cái: “Đúng. Hai chúng tôi bị Nguyên soái đuổi ra ngoài.”
Tiết Minh Dương cũng lên tiếng: “Nguyên soái còn đích thân ra lệnh, không để cho bất kỳ người nào đi vào.”
Tề Thắng Thiên nghe vậy sắc mặt trở nên rất là khó coi, mà sự không tin tưởng kia đều viết rõ ràng trên mặt.
Đang lúc ông ta còn muốn lên tiếng hỏi, đột nhiên một thành viên Võ Minh vọt tới.
“Hội trưởng, Thanh Long tỉnh rồi.” Giọng nói của tên thành viên Võ Minh kia rõ ràng rất kích động.
“Thanh Long tỉnh?” Hội trưởng thứ nhất kinh ngạc hỏi lại.
Tên thành viên kia dùng sức gật đầu, khẳng định lời của mình.
Sau đó tên thành viên kia lại nói: “Thanh Long nói muốn gặp Chu Nguyên soái.”
Khi tên thành viên kia nói xong, Bạch Hổ ở một bên vẫn luôn im lặng đột nhiên hành động.
Anh ta vọt nhanh đến phòng Thanh Long, tốc độ nhanh đến hoa cả mắt.
Bạch Hổ giống như một làn gió, lúc mọi người hoàn toàn không kịp thấy rõ ràng chuyện gì xảy ra, cũng đã biến mất không còn bóng dáng.
Sau khi Bạch Hổ rời đi, lúc này Hoắc Khai Hà cũng đi theo.
Vào giờ phút này, ông ta đã ý thức được có chuyện gì đó không đúng.
Nếu như Hoắc lão nói thật, vậy đã nói rõ Nguyên soái không phải người bình thường.
Nếu muốn chứng minh được chuyện này, phải hỏi hai người Bạch Hổ và Thanh Long.
Nếu như Hoắc lão nói dối…
Hoắc Khai Hà không dám nghĩ tiếp, ông ta vô cùng tín nhiệm Hoắc Nghệ Tinh, tuyệt không tin Hoắc Nghệ Tinh chính là người nói không có bằng chứng.
Tề Thắng Thiên thấy Hoắc Khai Hà đi đến phòng của Thanh Long cũng lập tức theo sát bước chân của đối phương.
Trái lại Hoắc Nghệ Tinh và Tiết Minh Dương thì không rời đi nửa bước, hai người giống như đang canh giữ vậy.
Hai người bọn họ đứng tại chỗ, mà sau lưng họ cách đó không xa chính là phòng của Chu Hàn.
Cùng lúc đó, hai người Hoắc Khai Hà và Tề Thắng Thiên đã đi vào phòng của Thanh Long.
Giờ phút này Thanh Long vô cùng tiều tụy, nhìn cả người rất uể oải.
Anh ta không nói gì, mà Bạch Hổ thì đứng bên cạnh Thanh Long.
Hai người đối mặt nhau, ai cũng không lên tiếng trước.
“Thanh Long, cậu…” Bạch Hổ há miệng, muốn nói tình huống của anh ta cho anh ta biết.
Nhưng lời đến khóe miệng, cuối cùng lại thành muốn nói lại thôi.
Cuối cùng Bạch Hổ cũng không có cách nào nói chuyện bị phế hết công lực cho Thanh Long biết.
Hai người cùng với Chu Tước, Huyền Vũ đi theo Chu Hàn nhiều năm, tất nhiên Bạch Hổ rõ ràng hiểu tính cách của Thanh Long.
Nếu như nói chuyện này ra, chỉ sợ trong lòng Thanh Long sẽ đau xót cực lớn.
Đối với một đại tướng mà nói, bị phế công lực là chuyện còn đáng sợ hơn cái chết. Càng khó tiếp nhận hơn.
“Bạch Hổ, cậu không cần phải nói gì hết.” Không ngờ Thanh Long lại bất tình lình lên tiếng, khóe mắt anh ta chảy ra một giọt nước mắt, lặng yên không tiếng động.
Dừng một chút, Thanh Long nức nở nói: “Chính tôi rõ ràng thân thể của mình, phế, chính là phế.”
Bạch Hổ nghe vậy, cả người đều ngẩn ra.
“Nguyên soái đâu?” Không đợi Bạch Hổ kịp phản ứng, Thanh Long lại lên tiếng lần nữa: “Tại sao Nguyên soái lại không tới? Tôi muốn gặp ngài ấy.”
Bạch Hổ nghe vậy trong nháy mắt yên lặng, bao gồm cả Hoắc Khai Hà và Tề Thắng Thiên cũng thay đổi vẻ mặt.
Rất rõ ràng, bọn họ không muốn nhắc đến chuyện liên quan đến Chu Hàn
“Sao các người lại không nói lời nào? Yên lặng? Mấy người các người có ý gì?” Thanh Long một hơi hỏi ra ba vấn đề.
Nhưng sau khi hỏi xong, lập tức anh ta ý thức được chuyện gì đó.
Bầu không khí phút chốc trở nên ngưng trọng, Thanh Long cũng bắt đầu yên lặng.
Mà sau khi trầm mặc một lát, đột nhiên Thanh Long lên tiếng hỏi: “Có phải Nguyên soái xảy ra chuyện gì không?”
Thấy không thể lừa được Thanh Long, lập tức Bạch Hổ không thể làm khác hơn là kể lại rõ ràng mọi chuyện.
Thanh Long vừa nghe Chu Hàn vì báo thù cho mình và rơi vào tình huống cửu tử nhất sinh, bây giờ lại không biết sống chết.
Đầu tiên khuôn mặt của anh ta tràn đầy vẻ tự trách, cho đến khi nghe Bạch Hổ nói, Chu Hàn đuổi hai người Hoắc Nghệ Tinh ra, không để cho người khác quầy rầy, đột nhiên anh ta nhận ra chuyện gì đó.
“Bạch Hổ, cậu còn nhớ không, mấy năm trước Nguyên soái nhiều lần bị nguy hiểm đến tính mạng, cuối cùng lại miễn cưỡng sống lại?” Thanh Long hỏi một câu như vậy với Bạch Hổ.
Sắc mặt của anh ta vô cùng ngưng trọng, xem ra giống như đột nhiên biết được một bí mật kinh thiên nào đó.
Bạch Hổ nghe vậy thì cả người cũng ngẩn ra.
“Đúng. Lúc trước có lần Nguyên soái bị nổ ói ra nửa lít máu, chúng ta đều đã chuẩn bị hậu sự cho ngài ấy. Kết quả Nguyên soái gắng gượng sống lại, hơn nữa từ đó về sau, Nguyên soái còn đột phá.” Trên mặt Bạch Hổ tràn đầy vẻ khiếp sợ, nói ra chuyện lúc trước.
Giờ phút này đứng ở một bên sắc mặt hai người Hoắc Khai Hà và Tề Thắng Thiên đều đã tái nhợt, hình như bọn họ đã nghe được chuyện không nên nghe.
Hoắc Nghệ Tinh vừa dứt lời, tất cả mọi người đều sững sờ, thậm chí cho rằng mình nghe nhầm.
“Ông nói đùa chuyện quốc tế gì thế hả?” Thanh Tú Tú giận dữ cười, cô ta chỉ vào lỗ mũi Hoắc Nghệ Tinh làm ầm lên: “Không cho cứu? Rõ ràng hai người các người không có năng lực.”
Tư thế này của Thanh Tú Tú giống như Chu Hàn là người đàn ông của cô ta vậy.
Chẳng qua giờ phút này Tô Hàm đang đau buồn, rõ ràng không ý thức được chuyện này.
Nhưng dù cho cô có phát hiện thái độ của Thanh Tú Tú quá xúc động đi nữa, cũng sẽ không nói nhiều.
Dù sao ai lại chủ quan tùy tiện đối với loại chuyện này?
Tô Hàm không phải người như vậy, cô sẽ không hoài nghi Thanh Tú Tú muốn cướp Chu Hàn của cô.
“Một thư ký như cô chạy đến làm ra vẻ người đứng đầu cái gì? Hoắc Nghệ Tinh tôi nói chuyện có thể không bằng không chứng sao?” Lập tức Hoắc Nghệ Tinh tức giận trừng mắt, sau khi bị hiểu lầm, rõ ràng gương mặt già nua kia đã không nén được giận.
Nói xong ông đưa tay kéo Tiết Minh Dương, nói với mọi người: “Nếu như các người không tin lời của tôi, có thể hỏi Tiết Minh Dương một chút.”
Thanh Tú Tú nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng, trong mắt cô ta tràn đầy sự không tin tưởng.
“Có gì tốt mà hỏi, hai người không có năng lực, không cứu được Chu Nguyên soái cho nên nói bừa.” Thanh Tú Tú hùng hổ dọa người, giống như mọi người ở đây đều do cô ta quyết định.
“Láo xược.” Hoắc Khai Hà không nhìn nổi nữa, ông ta sải bước về phía trước, đứng yên trước mặt Thanh Tú Tú.
“Cô là cái thứ gì?” Hoắc Khai Hà lạnh giọng mắng: “Dám mắng Hoắc lão? Cút nhanh.”
Thanh Tú Tú vừa thấy Hoắc Khai Hà lên tiếng, lập tức không dám tự cho mình là đúng nữa, hậm hực đi qua một bên an ủi Tô Hàm.
Sắc mặt của Hoắc Khai Hà trầm xuống, lên tiếng hỏi Hoắc Nghệ Tinh: “Hoắc lão, thật sự Chu Nguyên soái đã tỉnh lại rồi?”
Hoắc Nghệ Tinh vô cùng nghiêm túc gật đầu một cái, gần như ông ta nói ra bốn chữ từ trong kẽ răng, nhấn mạnh từng chữ: “Vô cùng chính xác.”
Hoắc Nghệ Tinh nói xong, một bên Tiết Minh Dương cũng gật đầu phụ họa: “Tôi có thể làm chứng.”
Thấy vậy Hoắc Khai Hà gật đầu một cái nói: “Tôi tin tưởng hai người.”
Nói xong ông ta định đi vào phòng, muốn xem thử rốt cuộc Chu Hàn đã tỉnh hay chưa.
Nhưng Hoắc Nghệ Tinh và Tiết Minh Dương lại cùng ngăn cản Hoắc Khai Hà.
Gần như hai người đồng thanh nói: “Nguyên soái không cho vào.”
“Cái gì?” Hoắc Khai Hà hơi sững sờ.
Tề Thắng Thiên nghe vậy, lúc trước đã nghi ngờ Hoắc Nghệ Tinh nói dối, giờ phút này lại càng nghi ngờ mãnh liệt hơn.
Ông ta xông tới hỏi: “Ông chắc chắn Chu Nguyên soái đã tỉnh, không để hai người các người chữa bệnh?”
Hoắc Nghệ Tinh trịnh trọng gật đầu một cái: “Đúng. Hai chúng tôi bị Nguyên soái đuổi ra ngoài.”
Tiết Minh Dương cũng lên tiếng: “Nguyên soái còn đích thân ra lệnh, không để cho bất kỳ người nào đi vào.”
Tề Thắng Thiên nghe vậy sắc mặt trở nên rất là khó coi, mà sự không tin tưởng kia đều viết rõ ràng trên mặt.
Đang lúc ông ta còn muốn lên tiếng hỏi, đột nhiên một thành viên Võ Minh vọt tới.
“Hội trưởng, Thanh Long tỉnh rồi.” Giọng nói của tên thành viên Võ Minh kia rõ ràng rất kích động.
“Thanh Long tỉnh?” Hội trưởng thứ nhất kinh ngạc hỏi lại.
Tên thành viên kia dùng sức gật đầu, khẳng định lời của mình.
Sau đó tên thành viên kia lại nói: “Thanh Long nói muốn gặp Chu Nguyên soái.”
Khi tên thành viên kia nói xong, Bạch Hổ ở một bên vẫn luôn im lặng đột nhiên hành động.
Anh ta vọt nhanh đến phòng Thanh Long, tốc độ nhanh đến hoa cả mắt.
Bạch Hổ giống như một làn gió, lúc mọi người hoàn toàn không kịp thấy rõ ràng chuyện gì xảy ra, cũng đã biến mất không còn bóng dáng.
Sau khi Bạch Hổ rời đi, lúc này Hoắc Khai Hà cũng đi theo.
Vào giờ phút này, ông ta đã ý thức được có chuyện gì đó không đúng.
Nếu như Hoắc lão nói thật, vậy đã nói rõ Nguyên soái không phải người bình thường.
Nếu muốn chứng minh được chuyện này, phải hỏi hai người Bạch Hổ và Thanh Long.
Nếu như Hoắc lão nói dối…
Hoắc Khai Hà không dám nghĩ tiếp, ông ta vô cùng tín nhiệm Hoắc Nghệ Tinh, tuyệt không tin Hoắc Nghệ Tinh chính là người nói không có bằng chứng.
Tề Thắng Thiên thấy Hoắc Khai Hà đi đến phòng của Thanh Long cũng lập tức theo sát bước chân của đối phương.
Trái lại Hoắc Nghệ Tinh và Tiết Minh Dương thì không rời đi nửa bước, hai người giống như đang canh giữ vậy.
Hai người bọn họ đứng tại chỗ, mà sau lưng họ cách đó không xa chính là phòng của Chu Hàn.
Cùng lúc đó, hai người Hoắc Khai Hà và Tề Thắng Thiên đã đi vào phòng của Thanh Long.
Giờ phút này Thanh Long vô cùng tiều tụy, nhìn cả người rất uể oải.
Anh ta không nói gì, mà Bạch Hổ thì đứng bên cạnh Thanh Long.
Hai người đối mặt nhau, ai cũng không lên tiếng trước.
“Thanh Long, cậu…” Bạch Hổ há miệng, muốn nói tình huống của anh ta cho anh ta biết.
Nhưng lời đến khóe miệng, cuối cùng lại thành muốn nói lại thôi.
Cuối cùng Bạch Hổ cũng không có cách nào nói chuyện bị phế hết công lực cho Thanh Long biết.
Hai người cùng với Chu Tước, Huyền Vũ đi theo Chu Hàn nhiều năm, tất nhiên Bạch Hổ rõ ràng hiểu tính cách của Thanh Long.
Nếu như nói chuyện này ra, chỉ sợ trong lòng Thanh Long sẽ đau xót cực lớn.
Đối với một đại tướng mà nói, bị phế công lực là chuyện còn đáng sợ hơn cái chết. Càng khó tiếp nhận hơn.
“Bạch Hổ, cậu không cần phải nói gì hết.” Không ngờ Thanh Long lại bất tình lình lên tiếng, khóe mắt anh ta chảy ra một giọt nước mắt, lặng yên không tiếng động.
Dừng một chút, Thanh Long nức nở nói: “Chính tôi rõ ràng thân thể của mình, phế, chính là phế.”
Bạch Hổ nghe vậy, cả người đều ngẩn ra.
“Nguyên soái đâu?” Không đợi Bạch Hổ kịp phản ứng, Thanh Long lại lên tiếng lần nữa: “Tại sao Nguyên soái lại không tới? Tôi muốn gặp ngài ấy.”
Bạch Hổ nghe vậy trong nháy mắt yên lặng, bao gồm cả Hoắc Khai Hà và Tề Thắng Thiên cũng thay đổi vẻ mặt.
Rất rõ ràng, bọn họ không muốn nhắc đến chuyện liên quan đến Chu Hàn
“Sao các người lại không nói lời nào? Yên lặng? Mấy người các người có ý gì?” Thanh Long một hơi hỏi ra ba vấn đề.
Nhưng sau khi hỏi xong, lập tức anh ta ý thức được chuyện gì đó.
Bầu không khí phút chốc trở nên ngưng trọng, Thanh Long cũng bắt đầu yên lặng.
Mà sau khi trầm mặc một lát, đột nhiên Thanh Long lên tiếng hỏi: “Có phải Nguyên soái xảy ra chuyện gì không?”
Thấy không thể lừa được Thanh Long, lập tức Bạch Hổ không thể làm khác hơn là kể lại rõ ràng mọi chuyện.
Thanh Long vừa nghe Chu Hàn vì báo thù cho mình và rơi vào tình huống cửu tử nhất sinh, bây giờ lại không biết sống chết.
Đầu tiên khuôn mặt của anh ta tràn đầy vẻ tự trách, cho đến khi nghe Bạch Hổ nói, Chu Hàn đuổi hai người Hoắc Nghệ Tinh ra, không để cho người khác quầy rầy, đột nhiên anh ta nhận ra chuyện gì đó.
“Bạch Hổ, cậu còn nhớ không, mấy năm trước Nguyên soái nhiều lần bị nguy hiểm đến tính mạng, cuối cùng lại miễn cưỡng sống lại?” Thanh Long hỏi một câu như vậy với Bạch Hổ.
Sắc mặt của anh ta vô cùng ngưng trọng, xem ra giống như đột nhiên biết được một bí mật kinh thiên nào đó.
Bạch Hổ nghe vậy thì cả người cũng ngẩn ra.
“Đúng. Lúc trước có lần Nguyên soái bị nổ ói ra nửa lít máu, chúng ta đều đã chuẩn bị hậu sự cho ngài ấy. Kết quả Nguyên soái gắng gượng sống lại, hơn nữa từ đó về sau, Nguyên soái còn đột phá.” Trên mặt Bạch Hổ tràn đầy vẻ khiếp sợ, nói ra chuyện lúc trước.
Giờ phút này đứng ở một bên sắc mặt hai người Hoắc Khai Hà và Tề Thắng Thiên đều đã tái nhợt, hình như bọn họ đã nghe được chuyện không nên nghe.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Một tờ giấy hôn ước
Chương 2: 2: Phá hỏng hôn lễ
Chương 3: 3: Tôi chỉ cần cô ấy
Chương 4: 4: Cô phải đến bàn
Chương 5: 5: Bạn học cũ
Chương 6: 6: Nếu chết thì cùng chết
Chương 7: 7: Kinh vi thiên nhân*
Chương 8: 8: Vì cô Tô
Chương 9: 9: Mười đại hộ pháp
Chương 10: 10: Đồ Dởm
Chương 11: 11: Vảy ngược của rồng
Chương 12: 12: Vào La Võng
Chương 13: 13: Khiêu khích Thái Đại Cường
Chương 14: 14: Phóng viên ngu xuẩn
Chương 15: 15: Oan gia ngõ hẹp
Chương 16: 16: Tự tìm đường chết
Chương 17: 17: Vợ quyết định
Chương 18: 18: Trúng độc
Chương 19: 19: Không phải là người bình thường
Chương 20: 20: Không dám dự tiệc
Chương 21: 21: Không thể trốn tránh
Chương 22: 22: Muốn cười thì cười đi
Chương 23: 23: Chu Tước ra tay
Chương 24: 24: Lòng người bạc bẽo
Chương 25: 25: Kẻ thức thời
Chương 26: 26: Bị khai trừ
Chương 27: 27: Lão già
Chương 28: 28: Thâu tóm Tô thị
Chương 29: 29: Năm xưa
Chương 30: 30: Chu thiếu đến
Chương 31: 31: Giả ngốc
Chương 32: 32: Ba nuôi
Chương 33: 33: Ngày mai sẽ kết hôn
Chương 34: 34: Người nhà họ Hoắc đến
Chương 35: 35: Tô Hữu Đào chết
Chương 36: 36: Nổ chết
Chương 37: 37: Không chịu nổi một chiêu
Chương 38: 38: Khổ nhục kế
Chương 39: 39: Đích thân ra tay
Chương 40: 40: Kỳ lạ
Chương 41: 41: Chỗ nên tha thứ vẫn nên tha
Chương 42: 42: Tôi chết thay anh ấy
Chương 43: 43: Ôm cây đợi thỏ
Chương 44: 44: Đồ Không có mắt
Chương 45: 45: Chúc mừng cô Tô
Chương 46: 46: Có phiền phức
Chương 47: 47: Thái Đại Cường xuất hiện
Chương 48: 48: Đã xảy ra chuyện
Chương 49: 49: Nghĩ xem muốn cái gì
Chương 50: 50: Chết đi sống lại
Chương 51: 51: Không rõ sống chết
Chương 52: 52: Tiền để dành mua quan tài cũng phải lấy
Chương 53: 53: Người đã đi xa
Chương 54: 54: Tương kế tựu kế
Chương 55: 55: Mặt nạ da người
Chương 56: 56: Lấy máu ra đây
Chương 57: 57: Lấy độc trị độc
Chương 58: 58: Cậu ta là anh em của con
Chương 59: 59: Rách đầu chảy máu
Chương 60: 60: Cậu nên ra khỏi núi rồi
Chương 61: 61: Tô Khánh Đông mất tích rồi
Chương 62: 62: Đụng chạm vào vết sẹo của người khác
Chương 63: 63: Tại sao mày còn chưa chết
Chương 64: 64: Lão Thái, tôi đến rồi
Chương 65: 65: Uống cùng tôi vài ly
Chương 66: 66: Tâm kế của Hoắc Tử Kim
Chương 67: 67: Chiến thần tụ họp
Chương 68: 68: Không giấu được
Chương 69: 69: Ối chất trực diện
Chương 70: 70: Rước nhục vào thân
Chương 71: 71: Chó cùng rứt giậu
Chương 72: 72: Lừa con trai
Chương 73: 73: Mưa gió sắp đến
Chương 74: 74: Biết tung tích
Chương 75: 75: Nông dân và rắn
Chương 76: 76: Thất bộ tán
Chương 77: 77: Cắn ngược lại một cái
Chương 78: 78: Thần tiên đánh nhau
Chương 79: 79: Một bí mật
Chương 80: 80: Là người hay quỷ
Chương 81: 81: Trả giá đắt
Chương 82: 82: Phong biết
Chương 83: 83: Dạ Phong
Chương 84: 84: Mỹ nhân kế
Chương 85: 85: Đặc biệt phục tùng Nguyên soái
Chương 86: 86: Vân Thượng Thiên
Chương 87: 87: Ba trăm kim giáp
Chương 88: 88: Thật sự không được
Chương 89: 89: Cái danh nguyên soái
Chương 90: 90: Trả vờ trúng kế
Chương 91: 91: Đường sống và đường chết
Chương 92: 92: Xử lý nội vụ
Chương 93: 93: Hai người nên đính hôn đi
Chương 94: 94: Hãy đợi đấy
Chương 95: 95: Hôn lễ bị nổ tung
Chương 96: 96: Đừng hại anh ấy
Chương 97: 97: Không mời mà tới
Chương 98: 98: Hào Diệu Thiến
Chương 99: 99: Nhà họ Hào tại Hoành Thành
Chương 100: 100: Xin cô bớt giận
Chương 101: 101: Sóng gió đấu giá
Chương 102: 102: Hoài bích có tội
Chương 103: 103: Khủng hoảng Bất Dạ Viên
Chương 104: 104: Nội bộ rối ren
Chương 105: 105: Cái mặt già này biết giấu vào đâu
Chương 106: 106: Lộ ra diện mạo thật
Chương 107: 107: Ra mặt
Chương 108: 108: Tìm được cậu chủ
Chương 109: 109: Mày dám đụng tới bà Chu
Chương 110: 110: Nhà họ Hào tặng máy bay
Chương 111: 111: Anh cứu em
Chương 112: 112: Loại bỏ Hào Đoạt
Chương 113: 113: Nhà họ Hào tuyên chiến
Chương 114: 114: Hội trưởng
Chương 115: 115: Âm mưu bị bại lộ
Chương 116: 116: Ngộ độc rượu
Chương 117: 117: Đi suốt đêm trở về
Chương 118: 118: Con trai, chờ cha
Chương 119: 119: Nguyên soái có lệnh
Chương 120: 120: Đá trúng tấm sắt
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295-307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Không tìm thấy chương nào phù hợp