Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 131
23:45 - 14.05.2026
1,369 lượt xem
Ads
Chương 131 – Cảm ơn
Nhan Nghiên lắc đầu, cười dài, nói: “Làm sao có thể được? Có nhiều thứ, dù chết cũng không thể buông tay. Chỉ là lúc này, tôi lại cảm thấy mệt mỏi, đột nhiên phát hiện ra những năm vừa rồi cuộc sống của tôi ngoài hận thù ra chẳng có gì cả! Hiện giờ, tôi thực sự rất nhớ con trai mình.”
Dường như Diêm Ưng Dương đã hiểu tâm tư mâu thuẫn của Nhan Nghiên, trong đầu hắn hiện ra một bóng hình mà hắn một mực truy đuổi, cuối cùng đành phải dùng phương thức chiếm đoạt. Nhưng mà, hắn thực sự có được sao? Cũng chưa chắc, hắn biết rõ, cô ta đối với hắn chỉ là lợi dụng, mà hiện tại hắn cũng như vậy.
“Diêm Ưng Dương, có lẽ ngoài việc trả thù, chúng ta còn có thể làm nhiều chuyện khác, anh thấy có đúng không?” Nhan Nghiên nhìn hắn giống như đang tự hỏi mình, lại nghĩ đến quan hệ của hắn với Văn Vi, chắc chắn là Diêm Ưng Dương có tình cảm với Văn Vi.
“Nhan Nghiên, em tuyệt đối không phải là người thích hợp để báo thù.” Diêm Ưng Dương tựa đầu vào một cây nhỏ bên cạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vầng trăng sáng lấp lánh, “Em muốn báo thù, nhưng em lại là người giàu tình cảm, cuối cuối sẽ bị người khác lợi dụng, cuối cùng người thua cuộc chính là em.”
Nhan Nghiên vừa muốn phản bác, chợt nghe thấy tiếng Lập Hạ bên trong kêu lên, cô không nói hai lời vội vàng xông vào bên trong. Diêm Ưng Dương ở đằng sau lưng cô, nói: “Giống như bây giờ, em biết rõ, Tư Lập Hạ là kẻ thù của mình, thậm chí cũng chưa bao giờ đối xử tốt với em, nhưng em lại quên bản thân mình mà cứu cô ta, cuối cùng chắc gì cô ta đã cảm ơn em.”
Nhan Nghiên quay đầu lại: “Cho đến giờ tôi cũng chưa nói cảm ơn anh, có lẽ anh không hiểu vì sao tôi lại cứu Tư Lập Hạ, kỳ thực tôi cũng không hiểu, nhưng tôi không hối hận, bởi vì cô ta cũng đã cứu tôi, đồng thời còn cứu cả anh”, nói xong, Nhan Nghiên đã xông vào trong.
Nhan Nghiên vừa đến trước cửa đã nghe thấy pằng một tiếng, là tiếng súng. Cô sợ hãi, bước vào nhìn thấy Lập Hạ tay cầm súng chỉ vào một người đàn ông đang đứng đối diện, còn những người khác kinh hãi trốn một bên không dám đến gần.
Tư Lập Hạ hoảng sợ, trên mặt đầy nước mắt, tay run rẩy. Người đối diện bị trúng đạn vào vai, tay ôm chặt vết thương, quỳ xuống trên mặt đất.
Nhan Nghiên chạy đến ôm lấy cô, đưa tay nắm lấy cổ tay Tư Lập Hạ: “Lập Hạ, buông súng đã rồi có gì nói sau, buông súng xuống.”
Tư Lập Hạ quay đầu lại thì nhìn thấy Nhan Nghiên, lúc này mới buông súng xuống, vừa khóc vừa nói: “Là hắn, hắn s* s**ng tôi, tôi chống cự nhưng hắn không chịu bỏ đi, tôi đành phải nổ súng.”
“Không sao, Lập Hạ, không sao đâu.” Nhan Nghiên vừa ôm vừa trấn an Lập Hạ, cô biết rõ qua một buổi tối vừa rồi, Tư Lập Hạ vẫn trong trạng thái hoảng sợ, một cơn gió thổi qua cũng khiến cô ta phản ứng kịch liệt. Lúc này một nữ tu sĩ của giáo đường bước vào, nhờ người phiên dịch mà biết được, người đàn ông kia không phải đến để giở trò với Tư Lập Hạ, mà nữ tu sĩ nhờ hắn mang chăn mà đến cho mọi người, đồng thời thu lại chăn lông. Lập Hạ không hiểu ngôn ngữ, lại rất kích động nên hiểu lầm. Nhan Nghiên bối rối xin lỗi nữ tu sĩ, nhờ người đưa người kia đến bệnh viện, cũng nhận lời trả tiền chữa trị cho anh ta.
Nhan Nghiên nhẹ nhàng cho Lập Hạ ngồi xuống, hỏi: “Lập Hạ, sao cô lai có súng?” Sau khi cùng Diêm Ưng Dương rời khỏi khách sạn họ đã giao súng cho quân đội, Lập Hạ không thể nào có súng được.
“Tôi, tôi nhặt được, sau khi từ khách sạn ra ngoài, tôi nhìn thấy có người chết, trong tay vẫn cầm súng, nên tôi nhặt về.” Tư Lập Hạ nắm chặt tay Nhan Nghiên nói, “Nhan Nghiên, người kia còn sống không? Có, có phải tôi vừa giết người không?”
“Anh ta sẽ không sao đâu, Lập Hạ, chúng ta đã chuẩn bị xong, anh cô đã an bài chỗ ở mới cho chúng ta, sau mấy ngày nữa có thể về nước được rồi.” Nhan Nghiên chỉ có thể tận lực trấn an cô ta, Nhan Nghiên thở dài, vị thiên kim tiểu thư này bình thường được nuông chiều thành thói quen, xảy ra chuyện này khó tránh khỏi chấn kinh quá độ.
Lúc này Tư Lập Hạ mới dần tỉnh táo lại, chỉ một lát sau đã ngủ trong lòng Nhan Nghiên. Nhan Nghiên nói không sai, sáng hôm sau, Tư Kình Vũ đã cho người đến đón bọn họ, chuyển mọi người về ở một khách sạn ba sao. Trước đây cả đoàn ở khách sạn Hoàng Gia năm sao, phản quân tấn công vào đúng nơi nhiều nhân vật của chính phủ đang ở đây. Ngược lại các loại khách sạn ba sao lại bình yên vô sự. Mọi người nhanh chóng được chia phòng, Nhan Nghiên tiếp tục ở cùng phòng với Tư Lập Hạ.
Nhan Nghiên để Lập Hạ đi tắm trước, hiện giờ tín hiệu ở Băng Cốc vẫn đang tê liệt, Nhan Nghiên thử gọi điện ra ngoài nhưng không được. Sau khi Tư Lập Hạ tắm xong, đột nhiên cửa phòng mở ra, Tư Lập Hạ sợ hãi không biết làm sao, gọi to: “Nhan Nghiên, phản quân lại đến phải không?”
Nhan Nghiên bước ra ngoài xem, hoá ra là nhân viên phục vụ, cô quay đầu lại nói: “Là phục vụ phòng, Lập Hạ, chúng ta ở đây rất an toàn, đừng lo.” Nói xong, Nhan Nghiên ra mở cửa. Nhân viên phục vụ đến đưa đồ ăn sáng. Sau một buối tối lăn lộn, hai cô chỉ mới uống nước, hiện giờ đã rất đói bụng.
Sau khi nhân viên phục vụ rời khỏi, Nhan Nghiên lại trấn an Lập Hạ vài câu, sau đó mới mang quần áo vào phòng tắm. Khi ra khỏi phòng tắm, thấy Lập Hạ đang bật điện thoại, ôm chăn nằm suy nghĩ. Trên TV đang chiếu tin tức về cuộc bạo loạn lần này. Nhan Nghiên thật sự vô cùng mệt mỏi, lúc này toàn bộ mệt mỏi đều phát tác. Ngược lại với Lập Hạ đang nằm trên giường, Nhan Nghiên trở mình mấy lần, nhìn Lập Hạ, sau đó mới nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Khi Nhan Nghiên mơ hồ tỉnh lại, thấy Tư Lập Hạ đang ngồi cạnh giường mình, Nhan Nghiên hơi nhổm dạy, hỏi: “Lập Hạ, cô có sao không, nếu đói thì gọi đồ ăn lên.”
“Nhan Nghiên, tôi hơi sợ, có thể ngủ cùng cô không?” Lập Hạ sắc mặt lộ ra vẻ yếu ớt, lại có chút ỷ lại và thỉnh cầu Nhan Nghiên.
Nhan Nghiên thoáng sững sờ, gật gật đầu, nằm dịch sang một bên cho Lập Hạ nằm xuống. Ai dè con nhỏ kia vừa nằm xuống liền dính sát cả người vào cô. Nhan Nghiên quên luôn cơn buồn ngủ, bất đắc dĩ nhìn cô ta một cái, cam chịu nhắm mắt lại. Cô vốn nghĩ Tư Lập Hạ muốn ngủ, đột nhiên lại nghe được giọng nói bên tại: “Nhan Nghiên, cảm ơn cô”
Nhan Nghiên lại mở mắt ra, nhìn Tư Lập Hạ với ánh mắt không thể tin nổi. Muốn Tư Lập Hạ nói cảm ơn, thật là không dễ dàng a! Một cảm xúc phức tạp dâng lên, Nhan Nghiên chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có mối quan hệ tốt đẹp với Tư Lập Hạ, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cô ta đối tốt với Nhan Nghiên. Đêm qua cứu cô ta, cũng là tình thế bắt buộc, lúc đó Nhan Nghiên không có nghĩ nhiều như vậy. Nhưng hiện giờ, con nhỏ này lại đương nhiên ỷ lại vào Nhan Nghiên.
“Tôi không ngờ, vào lúc nguy hiểm cô lại cứu tôi, hôm nay nếu như không có cô, tôi chết chắc rồi.” Lập Hạ nói. Chuyện xảy ra đêm qua tựa như một giấc mơ, hiện tại ngẫm lại, đến giờ vẫn còn run như cầy sấy.
“Không phải cô cũng cứu tôi sao? Lúc ở khách sạn, tôi nghĩ cô sẽ buông tay, nhưng cuối cùng cô lại kéo tôi lên. Nếu tính như vậy, chúng ta hoà nhau.” Nhan Nghiên vừa cười vừa nói.
Câu nói của Nhan Nghiên làm mắt Lập Hạ đỏ ửng. Cô ta ôm lấy Nhan Nghiên, lại nói thật nhỏ: “Cảm ơn!”
Nhan Nghiên lắc đầu, cười dài, nói: “Làm sao có thể được? Có nhiều thứ, dù chết cũng không thể buông tay. Chỉ là lúc này, tôi lại cảm thấy mệt mỏi, đột nhiên phát hiện ra những năm vừa rồi cuộc sống của tôi ngoài hận thù ra chẳng có gì cả! Hiện giờ, tôi thực sự rất nhớ con trai mình.”
Dường như Diêm Ưng Dương đã hiểu tâm tư mâu thuẫn của Nhan Nghiên, trong đầu hắn hiện ra một bóng hình mà hắn một mực truy đuổi, cuối cùng đành phải dùng phương thức chiếm đoạt. Nhưng mà, hắn thực sự có được sao? Cũng chưa chắc, hắn biết rõ, cô ta đối với hắn chỉ là lợi dụng, mà hiện tại hắn cũng như vậy.
“Diêm Ưng Dương, có lẽ ngoài việc trả thù, chúng ta còn có thể làm nhiều chuyện khác, anh thấy có đúng không?” Nhan Nghiên nhìn hắn giống như đang tự hỏi mình, lại nghĩ đến quan hệ của hắn với Văn Vi, chắc chắn là Diêm Ưng Dương có tình cảm với Văn Vi.
“Nhan Nghiên, em tuyệt đối không phải là người thích hợp để báo thù.” Diêm Ưng Dương tựa đầu vào một cây nhỏ bên cạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vầng trăng sáng lấp lánh, “Em muốn báo thù, nhưng em lại là người giàu tình cảm, cuối cuối sẽ bị người khác lợi dụng, cuối cùng người thua cuộc chính là em.”
Nhan Nghiên vừa muốn phản bác, chợt nghe thấy tiếng Lập Hạ bên trong kêu lên, cô không nói hai lời vội vàng xông vào bên trong. Diêm Ưng Dương ở đằng sau lưng cô, nói: “Giống như bây giờ, em biết rõ, Tư Lập Hạ là kẻ thù của mình, thậm chí cũng chưa bao giờ đối xử tốt với em, nhưng em lại quên bản thân mình mà cứu cô ta, cuối cùng chắc gì cô ta đã cảm ơn em.”
Nhan Nghiên quay đầu lại: “Cho đến giờ tôi cũng chưa nói cảm ơn anh, có lẽ anh không hiểu vì sao tôi lại cứu Tư Lập Hạ, kỳ thực tôi cũng không hiểu, nhưng tôi không hối hận, bởi vì cô ta cũng đã cứu tôi, đồng thời còn cứu cả anh”, nói xong, Nhan Nghiên đã xông vào trong.
Nhan Nghiên vừa đến trước cửa đã nghe thấy pằng một tiếng, là tiếng súng. Cô sợ hãi, bước vào nhìn thấy Lập Hạ tay cầm súng chỉ vào một người đàn ông đang đứng đối diện, còn những người khác kinh hãi trốn một bên không dám đến gần.
Tư Lập Hạ hoảng sợ, trên mặt đầy nước mắt, tay run rẩy. Người đối diện bị trúng đạn vào vai, tay ôm chặt vết thương, quỳ xuống trên mặt đất.
Nhan Nghiên chạy đến ôm lấy cô, đưa tay nắm lấy cổ tay Tư Lập Hạ: “Lập Hạ, buông súng đã rồi có gì nói sau, buông súng xuống.”
Tư Lập Hạ quay đầu lại thì nhìn thấy Nhan Nghiên, lúc này mới buông súng xuống, vừa khóc vừa nói: “Là hắn, hắn s* s**ng tôi, tôi chống cự nhưng hắn không chịu bỏ đi, tôi đành phải nổ súng.”
“Không sao, Lập Hạ, không sao đâu.” Nhan Nghiên vừa ôm vừa trấn an Lập Hạ, cô biết rõ qua một buổi tối vừa rồi, Tư Lập Hạ vẫn trong trạng thái hoảng sợ, một cơn gió thổi qua cũng khiến cô ta phản ứng kịch liệt. Lúc này một nữ tu sĩ của giáo đường bước vào, nhờ người phiên dịch mà biết được, người đàn ông kia không phải đến để giở trò với Tư Lập Hạ, mà nữ tu sĩ nhờ hắn mang chăn mà đến cho mọi người, đồng thời thu lại chăn lông. Lập Hạ không hiểu ngôn ngữ, lại rất kích động nên hiểu lầm. Nhan Nghiên bối rối xin lỗi nữ tu sĩ, nhờ người đưa người kia đến bệnh viện, cũng nhận lời trả tiền chữa trị cho anh ta.
Nhan Nghiên nhẹ nhàng cho Lập Hạ ngồi xuống, hỏi: “Lập Hạ, sao cô lai có súng?” Sau khi cùng Diêm Ưng Dương rời khỏi khách sạn họ đã giao súng cho quân đội, Lập Hạ không thể nào có súng được.
“Tôi, tôi nhặt được, sau khi từ khách sạn ra ngoài, tôi nhìn thấy có người chết, trong tay vẫn cầm súng, nên tôi nhặt về.” Tư Lập Hạ nắm chặt tay Nhan Nghiên nói, “Nhan Nghiên, người kia còn sống không? Có, có phải tôi vừa giết người không?”
“Anh ta sẽ không sao đâu, Lập Hạ, chúng ta đã chuẩn bị xong, anh cô đã an bài chỗ ở mới cho chúng ta, sau mấy ngày nữa có thể về nước được rồi.” Nhan Nghiên chỉ có thể tận lực trấn an cô ta, Nhan Nghiên thở dài, vị thiên kim tiểu thư này bình thường được nuông chiều thành thói quen, xảy ra chuyện này khó tránh khỏi chấn kinh quá độ.
Lúc này Tư Lập Hạ mới dần tỉnh táo lại, chỉ một lát sau đã ngủ trong lòng Nhan Nghiên. Nhan Nghiên nói không sai, sáng hôm sau, Tư Kình Vũ đã cho người đến đón bọn họ, chuyển mọi người về ở một khách sạn ba sao. Trước đây cả đoàn ở khách sạn Hoàng Gia năm sao, phản quân tấn công vào đúng nơi nhiều nhân vật của chính phủ đang ở đây. Ngược lại các loại khách sạn ba sao lại bình yên vô sự. Mọi người nhanh chóng được chia phòng, Nhan Nghiên tiếp tục ở cùng phòng với Tư Lập Hạ.
Nhan Nghiên để Lập Hạ đi tắm trước, hiện giờ tín hiệu ở Băng Cốc vẫn đang tê liệt, Nhan Nghiên thử gọi điện ra ngoài nhưng không được. Sau khi Tư Lập Hạ tắm xong, đột nhiên cửa phòng mở ra, Tư Lập Hạ sợ hãi không biết làm sao, gọi to: “Nhan Nghiên, phản quân lại đến phải không?”
Nhan Nghiên bước ra ngoài xem, hoá ra là nhân viên phục vụ, cô quay đầu lại nói: “Là phục vụ phòng, Lập Hạ, chúng ta ở đây rất an toàn, đừng lo.” Nói xong, Nhan Nghiên ra mở cửa. Nhân viên phục vụ đến đưa đồ ăn sáng. Sau một buối tối lăn lộn, hai cô chỉ mới uống nước, hiện giờ đã rất đói bụng.
Sau khi nhân viên phục vụ rời khỏi, Nhan Nghiên lại trấn an Lập Hạ vài câu, sau đó mới mang quần áo vào phòng tắm. Khi ra khỏi phòng tắm, thấy Lập Hạ đang bật điện thoại, ôm chăn nằm suy nghĩ. Trên TV đang chiếu tin tức về cuộc bạo loạn lần này. Nhan Nghiên thật sự vô cùng mệt mỏi, lúc này toàn bộ mệt mỏi đều phát tác. Ngược lại với Lập Hạ đang nằm trên giường, Nhan Nghiên trở mình mấy lần, nhìn Lập Hạ, sau đó mới nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Khi Nhan Nghiên mơ hồ tỉnh lại, thấy Tư Lập Hạ đang ngồi cạnh giường mình, Nhan Nghiên hơi nhổm dạy, hỏi: “Lập Hạ, cô có sao không, nếu đói thì gọi đồ ăn lên.”
“Nhan Nghiên, tôi hơi sợ, có thể ngủ cùng cô không?” Lập Hạ sắc mặt lộ ra vẻ yếu ớt, lại có chút ỷ lại và thỉnh cầu Nhan Nghiên.
Nhan Nghiên thoáng sững sờ, gật gật đầu, nằm dịch sang một bên cho Lập Hạ nằm xuống. Ai dè con nhỏ kia vừa nằm xuống liền dính sát cả người vào cô. Nhan Nghiên quên luôn cơn buồn ngủ, bất đắc dĩ nhìn cô ta một cái, cam chịu nhắm mắt lại. Cô vốn nghĩ Tư Lập Hạ muốn ngủ, đột nhiên lại nghe được giọng nói bên tại: “Nhan Nghiên, cảm ơn cô”
Nhan Nghiên lại mở mắt ra, nhìn Tư Lập Hạ với ánh mắt không thể tin nổi. Muốn Tư Lập Hạ nói cảm ơn, thật là không dễ dàng a! Một cảm xúc phức tạp dâng lên, Nhan Nghiên chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có mối quan hệ tốt đẹp với Tư Lập Hạ, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cô ta đối tốt với Nhan Nghiên. Đêm qua cứu cô ta, cũng là tình thế bắt buộc, lúc đó Nhan Nghiên không có nghĩ nhiều như vậy. Nhưng hiện giờ, con nhỏ này lại đương nhiên ỷ lại vào Nhan Nghiên.
“Tôi không ngờ, vào lúc nguy hiểm cô lại cứu tôi, hôm nay nếu như không có cô, tôi chết chắc rồi.” Lập Hạ nói. Chuyện xảy ra đêm qua tựa như một giấc mơ, hiện tại ngẫm lại, đến giờ vẫn còn run như cầy sấy.
“Không phải cô cũng cứu tôi sao? Lúc ở khách sạn, tôi nghĩ cô sẽ buông tay, nhưng cuối cùng cô lại kéo tôi lên. Nếu tính như vậy, chúng ta hoà nhau.” Nhan Nghiên vừa cười vừa nói.
Câu nói của Nhan Nghiên làm mắt Lập Hạ đỏ ửng. Cô ta ôm lấy Nhan Nghiên, lại nói thật nhỏ: “Cảm ơn!”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Có thể nhận nuôi con gái của tôi không
Chương 2: 2: Hầu hạ đêm mưa 1
Chương 3: 3: Hầu hạ đêm mưa 2
Chương 4: 4: Bắt gian đúng lúc
Chương 5: 5: Số phận kết cục càng thảm hơn
Chương 6: 6: Cho biết tay
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69: Sáu năm sau
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164: Cắt đứt hoàn toàn
Chương 165: 165: Không thể cho được đáp án
Chương 166: 166: Không có cơ hội
Chương 167: 167: Hứa hẹn
Chương 168: 168: Đi cùng cha
Chương 169: 169: Anh là đồ điên
Chương 170: 170: Vương Đồng sầu lo (18+)
Chương 171: 171: Không phải cô quyết định
Chương 172: 172: Nghĩ mà sợ
Chương 173: 173: Tuyệt tình
Chương 174: 174: Người khổ sở nhất chính là bà
Chương 175: 175: Quan hệ với Ấu Dạ
Chương 176: 176: Nhan Nghiên bị khống chế
Chương 177: 177: Không phải Mạc Dật Hàm
Chương 178: 178: Cha con là ai?
Chương 179: 179: Cô yêu Tư Kình Vũ?
Chương 180: 180: Ảnh chụp trí mạng
Chương 181: 181: Lặp lại
Chương 182: 182: Không làm gì cả
Chương 183: 183: Coi như không thấy
Chương 184: 184: Đi đến đường cùng
Chương 185: 185: Không đủ thực lực
Chương 186: 186: Gièm pha
Chương 187: 187: Sự tình không đơn giản
Chương 188: 188: Trong nhà bếp
Chương 189: 189: Sự cố
Chương 190: 190: Gọi anh là anh Kình Vũ (18+)
Chương 191: 191: Không tìm thấy Tống Ngọc San
Chương 192: 192: Địa ngục của Tống Ngọc San (1)
Chương 193: 193: Địa ngục của Tống Ngọc San (2)
Chương 194: 194: Địa ngục của Tống Ngọc San (3)
Chương 195: 195: Địa ngục của Tống Ngọc San 4
Chương 196: 196: Địa ngục của Tống Ngọc San (5)
Chương 197: 197: Cho cô cơ hội báo thù
Chương 198: 198: Cảnh Sát Đến
Chương 199: 199: Cho cha cơ hội
Chương 200: 200: Ông chú đặc biệt nhàn rỗi
Chương 201: 201: Có thể cho anh
Chương 202: 202: Đưa Tiểu Nghiên đi
Chương 203: 203: Thông minh giảo hoạt
Chương 204: 204: Giải thoát
Chương 205: 205: Người sống sót
Chương 206: 206: Âu Dạ chạy thoát
Chương 207: 207: Không thể lặp lại
Chương 208: 208: Hắn mất kí ức
Chương 209: 209: Người Tư Gia không nên tốt số
Chương 210: 210: Cô ấy không phải vợ anh
Chương 211: 211: Hắn muốn lựa chọn
Chương 212: 212: Mơ hồ bất an
Chương 213: 213: Chiếc giường quen thuộc
Chương 214: 214
Chương 215: 215: Chính thức là vợ chồng
Chương 216: 216: Tư Lập Hạ muốn trở về
Chương 217: 217: Tôi là chị dâu
Chương 218: 218: Anh em tình thâm
Chương 219: 219: Từ lâu đã quên cô
Chương 220: 220: Không muốn, tôi không muốn
Chương 221: 221: Nên rời đi
Chương 222: 222: Đi công tác
Chương 223: 223: Cha đẻ
Chương 224: 224: Bí mật giữa hai cha con
Chương 225: 225: Nhan nghiên ở trên đó
Chương 226: 226: Như cô mong muốn
Chương 227: 227: Nhớ đến người cha ngốc
Chương 228: 228: Có còn đau không?
Chương 229: 229: Mọi thứ của cô
Chương 230: 230: Ảnh chụp
Chương 232: 232: Quả nhiên là cô
Chương 233: 233: Hằng Hằng
Chương 234: 234: Trèo cửa sổ
Chương 235: 235: Kiểm tra lần đầu
Chương 236: 236: Kết hôn
Chương 237: 237: Giết người
Chương 238: 238: Kết cục đời trước
Chương 239: 239: Tha thứ
Chương 240: 240: Người phụ nữ độc ác
Chương 241: 241: Học cách đối mặt
Chương 242: 242: Nhớ ra tất cả
Chương 243: 243: Đôi mắt của cô
Chương 244: 244: Tư Kình Vũ rất độc ác
Chương 245: 245: Tử Hằng mất tích
Chương 246: 246: Trong một căn phòng
Chương 247: 247: Không cùng đẳng cấp
Chương 248: 248: Lâu đài
Chương 249: 249: To gan rình trộm
Chương 250: 250
Chương 252: 252: Chôn cùng một chỗ
Chương 253: 253: Đêm dài
Chương 254: 254: Bắt gian tại trận
Chương 255: 255: Ván đã đóng thuyền
Chương 256: 256: Có thể độc ác như thế
Chương 257: 257: Tư Kình Vũ xa lạ
Chương 258: 258: Không làm được
Chương 259: 259: Có phải do anh làm không?
Chương 260: 260: Sự trừng phạt nặng nề nhất
Không tìm thấy chương nào phù hợp