Chương 31

"Lát nữa tới sân bay, có cần anh mua thêm chút gì cho em lót bụng không? Chuyến bay này không bay hơn chục tiếng thì cũng chưa hạ cánh nổi đâu. Đến lúc đó mà đói thì chỉ còn đồ ăn trên máy bay để ăn thôi đấy."

Ninh Tiểu Thiên ngồi ghế trước trong xe, tay vẫn không ngừng lướt điện thoại. Anh ấy vừa xem được một bài đăng của quản lý đội Hắc Kỵ trên mạng xã hội, nói rằng họ sắp tới sân bay rồi.

Thật ra thời gian vẫn còn kịp, chỉ là bọn họ xuất phát trễ, mấy người chẳng ai ăn sáng, giờ bụng đói meo, đói đến mức cảm giác như ngực dán chặt vào lưng vậy.

Ninh Tiểu Thiên tranh thủ xem lại lịch trình giải đấu thêm một lần nữa.

Chờ mãi vẫn không nghe thấy Trì Mộ trả lời, anh ấy mới quay đầu liếc nhìn hàng ghế sau một cái.

Trì Mộ đang nhắm mắt ngủ say, đầu tựa vào lưng ghế, trông vô cùng mệt mỏi.

Ninh Tiểu Thiên biết đêm qua Trì Mộ còn bàn chuyện thi đấu với Tuyền Phi Trì, chắc sau đó cũng không ngủ được mấy. Sáng nay gọi anh dậy thì thấy sắc mặt uể oải, dưới mắt còn vệt xanh nhạt lộ rõ.

Trì Mộ nói với bọn họ bằng thái độ nhẹ bẫng, cứ như chuyến này chỉ là đi đổi gió, tiện thể đánh vài trận chẳng quan trọng gì.

Nhưng thật ra, trong lòng anh vẫn đang tự giằng co với bản thân.

Anh không nói, nhưng mọi người đều hiểu.

Trì Mộ là người từng giải nghệ 1 lần rồi, đừng nhìn bây giờ có nhiều fan ủng hộ anh như vậy mà lầm, việc quay lại sân khấu này đối với anh, thực sự là một áp lực rất lớn.

Ninh Tiểu Thiên liếc nhìn anh vài lần. Đúng lúc ấy, điện thoại đột nhiên reo lên, âm thanh vang dội khiến không gian yên tĩnh trong xe bị phá vỡ hoàn toàn.

Ninh Tiểu Thiên suýt nữa giật mình đến mức làm rơi điện thoại xuống dưới ghế, còn chưa kịp nhìn rõ ai gọi đến thì đã luống cuống bắt máy, hạ giọng thì thào:

"...Alo?"

Vừa nói, mắt vừa lén liếc ra sau. Thấy Trì Mộ chỉ hơi nhíu mày một cái rồi lại im lặng, anh ấy mới nhẹ nhõm thở phào.

Điện thoại là Tuyền Phi Trì gọi đến, hỏi bọn họ đi tới đâu rồi. Ninh Tiểu Thiên báo lại vị trí hiện tại, hai người lại nói thêm vài câu liên quan đến trận đấu.

"...Ừ, thế nhé. Cậu dẫn mấy người còn lại luyện tập trước đi, bọn tôi không sao đâu..."

"Cùng lắm thì to tiếng chút, nghe không rõ thì chỉnh âm lượng lên đi, Trì Mộ đang ngủ đấy..."

"Tới sân bay thì bảo Tiểu Diễn gọi lại cũng được..."

Ninh Tiểu Thiên vừa nói đến đây thì cảm thấy vai mình bị ai đó vỗ nhẹ.

Anh ấy quay đầu lại, suýt thì hết hồn vì gương mặt phóng to của Trì Mộ bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt:

"Em làm cái gì thế hả?!"

Lấy lại bình tĩnh rồi, anh ấy ngạc nhiên hỏi:

"Không phải em đang ngủ à?"

Trì Mộ vẫn còn choáng váng trong đầu. Ngoài mấy hôm thi đấu, anh chưa từng dậy sớm thế này bao giờ... Không, mà thi đấu cũng thường là buổi chiều, nói đúng ra là anh vốn dĩ không có thói quen dậy sớm!

Hơn nữa con người anh còn một kiểu "tật xấu" không biết hình thành từ bao giờ, cứ hơi chút mệt là lại sinh ra kiểu làm nũng này, rõ ràng buồn ngủ muốn chết rồi mà vẫn cứ thấy ngủ trên xe không thoải mái.

"Em nhắm mắt dưỡng thần thôi." Trì Mộ đáp, giọng khàn đặc, đưa tay chỉ vào điện thoại của Ninh Tiểu Thiên: "Đưa cho em ấy nghe."

Ninh Tiểu Thiên ngơ ra mất vài giây mới nhận ra "em ấy" là ai, lập tức nghiến răng:

"Xe mới chạy được chưa tới 20 phút mà hai người đã như này, thú vị lắm à? Không quay về được hay là không gặp lại được nữa đấy?"

Trì Mộ bật cười khẽ một tiếng, chẳng thèm đáp lời. Anh thò tay ra trước, nhờ lợi thế cánh tay dài, nhanh chóng giật lấy điện thoại.

Bên kia rõ ràng cũng nghe được động tĩnh bên này, Tuyền Phi Trì rất biết điều đưa máy cho Kỷ Diễn.

Kỷ Diễn đang đứng ngoài hành lang, nhìn bóng lưng Tuyền Phi Trì khuất vào phòng huấn luyện, rồi mới đưa điện thoại áp lên tai.

Vừa mới đưa điện thoại lên tai, đầu dây bên kia liền vang lên một giọng nói trầm thấp:

"Alô? Tiểu Diễn à?"

"...Ừm." Kỷ Diễn đáp khẽ.

Cậu cũng cảm thấy mình đúng là quá ủy mị rồi.

Rõ ràng Trì Mộ mới đi chưa đến nửa tiếng, vậy mà cậu đã nhớ anh đến phát điên. Vừa rồi thấy Tuyền Phi Trì đang gọi điện với Ninh Tiểu Thiên, cậu chẳng màng thể diện gì nữa, mặt dày lại gần nghe ké.

Giờ nghe được giọng Trì Mộ, trong lòng thì nhẹ nhõm, nhưng đồng thời lại có chút bối rối chẳng biết nên nói gì.

May mà Trì Mộ tự mở lời trước:

"Ăn sáng chưa?"

Kỷ Diễn: "Rồi... Còn anh?"

Trì Mộ khẽ cười:

"Chưa ăn. Không phải em thấy rồi à?"

Kỷ Diễn âm thầm mắng mình trong lòng:

"Đồ ngu."

Trì Mộ lại cười khẽ lần nữa:

"Thật ra... anh cũng thấy em ăn rồi..."

Khóe môi Kỷ Diễn cũng bất giác nhếch lên một chút.

Cái gì vậy chứ.

Cái cuộc nói chuyện vô duyên vô cớ này...

Thật đúng là chẳng có nội dung gì mà.

Kỷ Diễn nói:

"Tối qua em có để chút đồ ăn vặt trong balo anh đấy. Nếu đói thì lấy ra ăn."

Trì Mộ khẽ "ừ" một tiếng.

Cả hai im lặng, chỉ nghe thấy nhịp thở của đối phương trong điện thoại. Rõ ràng chẳng ai nói thêm câu nào, vậy mà lại thấy bình yên một cách kỳ lạ.

"Em tối qua... gật đầu rồi đúng không?"

Trì Mộ khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy chính mình phản chiếu trong gương chiếu hậu.

Ai đây chứ, cười đến mức mắt sắp bay lên trời rồi kìa!!

Kỷ Diễn dựa vào tường, phần thân trên hơi cúi, chân phải lúc vặn bên này lúc ngoặt bên kia, trông cứ như một con giun đất béo ú phát triển quá đà đang quằn quại.

Trước đó Kỷ Diễn từng mượn rượu tỏ tình với Trì Mộ, mấy ngày sau cả hai đều rất ăn ý mà không nhắc lại chuyện đó. Không phải vì lúng túng, cũng chẳng phải vì hối hận.

Khi chuyện không xảy ra với mình thì thấy thích là thích thôi, tỏ tình sớm thì có sao đâu, có gì to tát đâu chứ.

Nhưng khi chuyện thật sự xảy ra trên người mình, lại tự dưng nghĩ đông nghĩ tây, cái gì cũng lo, cái gì cũng sợ.

...

Kỷ Diễn nhớ lại lời Trì Mộ nói với cậu trong xe hôm qua:

"...Chỉ là thấy chuyện này không thể làm qua loa được, phải nghiêm túc, nhưng nghiêm túc thế nào thì lại không biết. Nên anh cũng không vòng vo nữa, kéo dài thêm chút nữa chắc em sắp gọi anh là chú rồi."

"Kỷ Diễn, anh rất thích em, anh đoán chắc em cũng gần gần ý đó rồi."

"Thế nên... em có muốn mình ở bên nhau không?"

...

Kỷ Diễn cảm thấy tai bên áp điện thoại hơi nóng lên, bèn đổi sang tay kia cầm máy:

"Ừm."

Trì Mộ cảm giác mặt mình sắp cười đến tê liệt:

"Không nghe rõ, đợi anh về rồi em nói lại lần nữa, được không?"

Ninh Tiểu Thiên ngồi phía trước chắc cũng nhìn thấy biểu cảm của Trì Mộ qua gương chiếu hậu, chịu không nổi loại "ngược cẩu" này, bèn giục:

"Em đừng làm lỡ thời gian tập luyện của người ta nữa, như vậy là đủ rồi đấy."

Trì Mộ liếc anh ấy một cái, rồi nói vào điện thoại:

"Vậy em cứ lo việc của mình trước đi, anh cúp máy đây. Ở đây có một anh chàng cô đơn lạc lõng, không gặp được vợ con nên đang gào thét nỗi ghen tuông đầy vị chanh vào mặt anh, anh không nỡ hành hạ anh ấy thêm đâu."

Kỷ Diễn bật cười, hai người nói thêm vài câu rồi mới cúp máy.

Ninh Tiểu Thiên trừng mắt nhìn anh, nghiến răng nghiến lợi mắng:

"Đồ mặt dày!"

Trì Mộ nhướng mày, đưa điện thoại trả lại với vẻ mặt "anh làm gì được tôi":

"Sao? Trong đội có quy định cấm yêu đương à?"

"Đúng là không có quy định thật." Ninh Tiểu Thiên nói, ánh mắt vẫn tràn đầy ghét bỏ: "Nhưng mà nói sao thì Kỷ Diễn mới có 17 tuổi!! 17 tuổi đó!! Tuổi thanh xuân rực rỡ mà đã bị cái tên..."

Trì Mộ nheo mắt lại.

Anh thề, nếu Ninh Tiểu Thiên dám nói hết câu, thì xác định xong đời!

Bị ánh mắt đe dọa kia khóa chặt, Ninh Tiểu Thiên lập tức mất hết khí thế đàn ông, chột dạ thở dài:

"Haiz, ai mà ngờ được một đội mà còn có thể tự cung tự cấp chứ?"

Ninh Tiểu Thiên khi ra ngoài luôn tỏ ra là người chín chắn điềm đạm, nhưng ai thân thiết rồi mới biết, anh ấy vốn là kiểu "ông chú" nói nhiều mà dễ thương. Trong mắt anh ấy, Trì Mộ và Kỷ Diễn đều như em trai mình, nếu hai người họ thật lòng nghiêm túc với nhau, thì anh ấy cũng sẽ chân thành chúc phúc.

Trì Mộ cố nhịn cười, không nói gì.

Tựa người vào ghế, đột nhiên cảm thấy bụng đói cồn cào. Anh thò tay vào balo lục lọi, quả nhiên tìm thấy rất nhiều đồ ăn vặt, đến cả lẩu tự nấu cũng có, đủ cả mọi thứ.

Chắc là Kỷ Diễn sợ anh không quen ăn đồ địa phương nên cố ý nhét vào. Trì Mộ xé một gói bánh quy ra, bắt đầu nhai giòn tan.

Ninh Tiểu Thiên ngồi im một lát, rồi lại quay sang hỏi:

"Nhưng mà chuyện này ngoài anh ra thì không ai biết đâu nhỉ?"

Ờm... cái này thì...

Trì Mộ nhai bánh rôm rốp, chậm rãi "à" một tiếng.

Ninh Tiểu Thiên tưởng anh thừa nhận, thở phào nhẹ nhõm:

"Thôi đừng vội công khai, toàn lũ độc thân khô khan trong đội, biết chuyện thể nào cũng đồng loạt nổi loạn cho xem. Với lại... Kỷ Diễn là cháu ruột của Lão Kim đó, mà để cậu ấy biết thì không đập vỡ đầu em mới lạ!"

Còn có đập hay không thì Trì Mộ không biết, nhưng cháu người ta anh đã ôm về tay rồi, chẳng sợ gì hết.

* * *

Chưa tới 10 giờ 15, xe đã đến sân bay.

Trợ lý từ chiếc xe khác bước xuống trước, mang theo một đống hành lý lớn nhỏ đi làm thủ tục ký gửi.

Ninh Tiểu Thiên thì dẫn Trì Mộ đến chỗ hội họp với những tuyển thủ khác trong đội hình tham gia All-Star.

Những người được chọn tham dự giải All-Star đều là tuyển thủ có tiếng tăm trong giới Esports, Trì Mộ liếc một vòng quanh, phát hiện phần lớn đều là gương mặt quen thuộc.

Hàn Vĩnh của Hắc Kỵ, Tạ Kinh Phi của TEL, Diệp Thu Vũ của HG...

Chỉ có một người khiến anh hơi bất ngờ, anh lại thấy cả Cố Dương trong đám đông.

Đối phương đang ngồi trên ghế cạnh Diệp Thu Vũ, khẩu trang và tai nghe vẫn chưa tháo, cúi đầu chăm chú chơi điện thoại, như thể đang chìm trong thế giới riêng.

Trong giới tuyển thủ chuyên nghiệp, muốn nổi tiếng thì hoặc là nhờ kỹ năng thượng thừa, hoặc là nhờ khuôn mặt ăn tiền, hoặc là như Trì Mộ vừa có kỹ thuật, vừa có ngoại hình.

"Nhan sắc là chính nghĩa" câu này thật sự không thể phản bác.

Dù Cố Dương không gây ấn tượng mạnh tại giải Chung Kết Thế Giới, nhưng fan mẹ, fan chị, fan bạn gái, fan em gái của cậu ta vẫn hùng hậu mà hăng hái "cày phiếu", cuối cùng cũng đẩy cậu ta lọt top 5.

"Cuối cùng cũng tới rồi à, Trì Mộ, lâu lắm không gặp đấy!"

Trì Mộ quay đầu nhìn lại, người lên tiếng là đội trưởng của Hắc Kỵ, Hàn Vĩnh cũng là bạn cũ của anh.

Hồi đó lúc anh đăng nhập nhầm tài khoản, người đầu tiên phát hiện và nhắn tin cho anh chính là Hàn Vĩnh.

Trì Mộ tiến lên c*̣ng nhẹ nắm đấm với anh ta, tất cả đều hiểu ngầm, không cần nhiều lời.

Lần này dẫn đội là huấn luyện viên do chính các tuyển thủ bình chọn, lại là một người quen cũ.

"Chào mừng cậu quay lại. Dạo trước bận quá nên không kịp chúc mừng cậu đâu." Huấn luyện viên của HG, Cao Nguyên tiến lên bắt tay chào hỏi, rồi bật cười nói tiếp: "Nhưng tôi vẫn còn canh cánh trong lòng vụ cậu sang UK mà không quay lại HG đấy nhé!"

Trì Mộ bắt tay với anh ta, đùa vui:

"Trước khi tôi đi, câu lạc bộ còn quỵt tôi một đống tiền, chuyện này tôi cũng chưa quên đâu đấy!"

Câu nói khiến không chỉ Cao Nguyên mà cả những người khác trong phòng chờ đều bật cười.

Trì Mộ liếc qua Cố Dương, thấy cậu ta đã dừng nghịch điện thoại, nhưng vẫn cúi đầu, chẳng rõ là đang thất thần hay đang nghĩ gì.

Diệp Thu Vũ ngồi cạnh thì gật đầu chào về phía anh.

Dù giờ không còn chung đội, nhưng tình cảm từng kề vai chiến đấu vẫn còn đó, lúc này mà vờ như không thấy thì cũng hơi không phải.

Trì Mộ xoay người, mỉm cười nói:

"Lâu rồi không gặp, cậu với Cố Dương giờ thân quá nhỉ, như hình với bóng luôn."

Có trời mới biết anh chỉ tiện miệng khách sáo một câu.

Vậy mà chẳng hiểu Cố Dương bị gì, bỗng nhiên tháo tai nghe, không nói không rằng lướt qua anh, đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Trì Mộ khẽ tặc lưỡi một tiếng, cái tính khí khó chiều này, chắc chỉ có Diệp Thu Vũ mới chịu nổi thôi.

"Ngại quá, đội..." Diệp Thu Vũ theo phản xạ định gọi "đội trưởng", nhưng vừa mở miệng ra đã nhận ra không còn thích hợp, vội sửa lại: "Gần đây tâm trạng cậu ấy không được tốt..."

"Không sao đâu, tôi không để bụng." Trì Mộ cười nhã nhặn, nhẹ nhàng xua tay.

Thế nhưng chính tình huống kỳ quặc hôm nay lại khiến anh đột nhiên nhớ tới chuyện lần trước, anh đã từng nhìn thấy Cố Dương ở cổng bệnh viện.

Lúc đó còn chưa chắc chắn, nhưng bây giờ thì anh gần như đã xác định tới 80%.

Bởi vì lúc Cố Dương lướt qua anh, với chiếc "mũi chó" nhạy bén của mình, Trì Mộ lập tức ngửi thấy một mùi cồn sát trùng nhàn nhạt.

Mà nhìn Cố Dương thì hoàn toàn không giống người đang bị bệnh, nhìn mặt mũi sinh long hoạt hổ, còn ném thái độ vào mặt anh cơ mà.

"Kiểm tra lại một lượt đi, xem có gì để quên không, chuẩn bị lên máy bay rồi." Cao Nguyên đứng ở cửa phòng chờ nhắc.

Ninh Tiểu Thiên lấy vé máy bay và visa ra, đưa cho Trì Mộ.

Các tuyển thủ đi theo lối VIP ở sân bay, fan đều bị chặn ở bên ngoài nên không có chuyện chen lấn xô đẩy, nhờ vậy quá trình lên máy bay diễn ra khá suôn sẻ.

Tiếp theo là chuyến bay dài hơn chục tiếng, ngoài việc ngủ thì chỉ có thể đọc sách hoặc nghe nhạc giết thời gian.

Vừa mới thoát kiếp FA, đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng mà đã bị "chia cách đôi nơi", Trì Mộ chàng đáng thương nhỏ bé, liền tranh thủ khoảng thời gian ít ỏi còn lại để nhắn tin với Kỷ Diễn không ngơi nghỉ.

Cho đến khi tiếp viên nhắc nhở tắt nguồn điện thoại, anh vẫn còn đang bấm liên tục trên màn hình, tốc độ gõ phím hệt như đặc vụ ngầm liều mạng gửi điện báo trong thời chiến, gõ thêm được chữ nào là quý chữ đó.

Khiến Hàn Vĩnh ngồi bên cạnh bật cười khúc khích:

"Cậu đang nhắn cho ai thế, người nhà à? Lo lắng cho cậu dữ vậy?"

Trì Mộ đã lấy bịt mắt ra định ngủ bù, nhưng vừa nghe thế liền tỉnh táo lại, giơ điện thoại cho Hàn Vĩnh xem màn hình khoá.

Hàn Vĩnh nhìn thoáng qua:

"Ai đây? Em trai cậu à?"

Trì Mộ: "Không phải, người trong đội tôi, Kỷ Diễn."

Hàn Vĩnh nhìn kỹ lại ảnh chụp, như sực nhớ ra điều gì:

"À... có phải là thằng nhóc trước chơi PUBG không? Nghe nói rất có tiềm năng, nhiều huấn luyện viên còn định lôi cậu ta về đội mình!"

Trì Mộ xoay đầu, lông mày khẽ nhướng lên, sự tự tin xen lẫn chút đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt:

"Đào không nổi đâu, người yêu tôi đó~! Ai mà dám đào góc tường này, tôi liều mạng với người ta."

Hàn Vĩnh: "..."

* * *

9 giờ tối, tại tầng 3 câu lạc bộ UK.

Nhóm tuyển thủ vẫn đang tập luyện căng thẳng.

Ngoài tiếng gõ chuột và bàn phím, thì ồn nhất phải kể đến chỗ của Lão Kim và Hạo Tuấn.

Hai người kia lúc chơi game thì khí thế bừng bừng, y như sau lưng có ma đuổi, nếu không phải phòng có cách âm thì tầng 2 chắc đã kéo nhau lên khiếu nại rồi.

Một ván game kết thúc, thời gian cũng trôi qua hơn 20 phút.

Kỷ Diễn lúc trước vẫn luôn tập trung chơi game, nhưng giờ ánh mắt không kìm được mà liếc về góc dưới bên phải màn hình.

Trì Mộ trước đó từng gửi lịch trình chuyến bay cho cậu, nếu mọi việc suôn sẻ thì lúc này máy bay hẳn đã hạ cánh.

Kỷ Diễn mím môi, đột nhiên không còn tâm trạng chơi tiếp nữa. Điện thoại đặt ngay bên cạnh, ở vị trí gần nhất.

Vừa nãy khi chơi game, màn hình điện thoại cũng đã sáng lên vài lần, mỗi lần cậu đều phân tâm liếc nhìn, nhưng thấy toàn là thông báo tin tức hay push tin rác. Giờ thì lại như treo máy, tối thui chẳng có phản hồi gì.

Cậu cầm điện thoại lên, nhấn sáng màn hình.

Tín hiệu đầy vạch, wifi căng đét.

Kỷ Diễn mở WeChat.

Danh sách liên lạc gần đây chỉ có một người, thời gian trò chuyện vẫn dừng ở mốc hơn 10 tiếng trước.

Cũng chẳng biết có được tính là "tật xấu" không, mỗi lần ai đó nhắn tin cho mình, Kỷ Diễn trả lời xong sẽ lập tức vuốt trái xóa cuộc trò chuyện, giữ giao diện thật sạch sẽ, không lộn xộn.

Nhưng riêng cuộc trò chuyện với Trì Mộ thì cậu giữ lại từ rất lâu rồi. Thậm chí thỉnh thoảng còn thích mở ra xem lại từng đoạn tin nhắn giữa hai người.

Nếu máy bay vừa hạ cánh, chắc giờ đang trên đường về khách sạn? Có lẽ chút nữa sẽ nhắn lại thôi...

"Tiểu Diễn! Em đang ngẩn người gì vậy? Mau mau mau, vào lẹ! Anh đang có phong độ tốt, tranh thủ làm thêm ván nữa!"

Kỷ Diễn hoàn hồn, đè nén h*m m**n nhắn tin cho Trì Mộ, bấm "tiếp tục" rồi vào trận mới.

Nhưng mãi đến hơn 12 giờ đêm, mấy người mới mệt mỏi kết thúc buổi huấn luyện, vậy mà điện thoại của Kỷ Diễn vẫn không nhận được một tin nhắn nào từ Trì Mộ.

Những người khác lần lượt thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về phòng tắm rửa rồi đi ngủ.

Lận Thần tắt máy, quay đầu thấy Kỷ Diễn vẫn ngồi nguyên tại chỗ, chẳng có chút ý định rời đi, không khỏi nói:

"Tiểu Diễn, em lại luyện thêm giờ nữa à? Cố quá rồi đấy?"

Kỷ Diễn không lên tiếng.

Dù sao bình thường cậu cũng thế, ít nói, tính cách lạnh lùng. Chỉ khi ở trước mặt Trì Thần, cậu mới hơi có vẻ cởi mở một chút.

Lận Thần cũng không để tâm, chào mấy người rồi rời khỏi phòng huấn luyện.

Lão Kim liếc nhìn điện thoại:

"Ôi chao, giờ này chắc Trì Mộ đã tới Los Angeles rồi ha?"

Tiểu Bát nói:

"Chắc là tới rồi. Bên mỹ lệch giờ với mình bao nhiêu nhỉ?"

"12 tiếng." Hạo Tuấn vừa dọn đồ xong vừa ngẩng đầu nói: "Bên đó giờ vẫn đang buổi sáng mà."

"À... Vậy thì lệch múi giờ cũng mệt ghê, lỡ ngủ không đủ ảnh hưởng phong độ thì sao?" Tiểu Bát lo lắng nói.

Hạo Tuấn cười:

"Em còn lo cho Trì Thần á? Cậu ấy từng bay vòng quanh cả nước đi đánh giải, không quen cũng thành quen rồi, chỉ là 3 ngày All-Star thì chẳng ảnh hưởng gì đâu."

Tiểu Bát thầm nghĩ, cảm thấy cũng đúng, bèn yên tâm gật đầu.

"Nhưng mà đến nơi rồi, sao còn chưa nhắn cho tụi mình cái tin báo bình an vậy ta?" Lão Kim thắc mắc, quay đầu nhìn về phía Kỷ Diễn: "Tiểu Diễn, cháu có nhận được tin gì không?"

Ngay khoảnh khắc anh ấy quay đầu, màn hình của Kỷ Diễn lập tức hiện ra nút "chấp nhận trận đấu".

Lão Kim nghĩ cậu đang đeo tai nghe chắc chẳng nghe thấy, với lại đã vào một trận đấu solo rồi, thế nên cũng không hỏi thêm nữa.

...

Bên kia bán cầu, khách sạn InterContinental ở trung tâm Los Angeles.

Trì Mộ ngủ gà ngủ gật trên máy bay với đủ kiểu tư thế khó chịu cho đến khi hạ cánh. Vừa về đến khách sạn, anh lập tức lao vào tắm rửa cho tỉnh táo.

Ban đầu tính gọi cho Kỷ Diễn ngay, nhưng không ngờ Ninh Tiểu Thiên lại không chuẩn bị sẵn thẻ sim quốc tế cho anh. Đợi đến khi ra ngoài làm xong xuôi mọi thứ, trời cũng đã gần trưa.

Anh lập tức bấm máy gọi cho Kỷ Diễn.

Chưa đến 1 giây chuông đã vang lên, đầu bên kia đã bắt máy:

"...Anh về khách sạn rồi à?"

Không hiểu vì sao, chỉ cần nghe thấy giọng của đối phương thôi, bao nhiêu mệt mỏi sau một ngày ngồi máy bay của Trì Mộ bỗng chốc tan biến hết.

Anh lấy từ tủ lạnh ra một chai nước khoáng, đi tới ngồi xuống mép giường:

"Về rồi. Ban đầu tính gọi cho em ngay, nhưng lại gặp chút trục trặc." Nói đến đây, anh khựng lại, chợt nghĩ bên đó giờ chắc đang nửa đêm, giọng bỗng dịu hẳn đi: "Em đợi anh lâu chưa?"

"Không đâu..." Kỷ Diễn đáp: "Em đang luyện tướng bên server Hàn."

"Thật sự không có đợi?" Trì Mộ khẽ thở dài: "A... có hơi buồn một chút đó..."

Kỷ Diễn ngập ngừng:

"...Vừa đợi anh, vừa tiện thể luyện tướng luôn."

Trì Mộ bật cười, tiếng cười có chút nghẹn lại.

Kỷ Diễn nghe giọng anh khàn khàn hơn bình thường, khẽ nhíu mày hỏi:

"Mệt lắm à?"

Trì Mộ: "Cũng tạm... Chỉ là lâu rồi không bay xa, vẫn chưa quen lắm. Nhưng mai thi đấu không ảnh hưởng gì đâu."

Kỷ Diễn có chút xót xa:

"Vai anh không sao chứ?"

"Chuyện nhỏ ấy mà." Nói rồi, anh lại không nhịn được bật cười: "Đợi anh mang Grand Slam về tặng em nha."

Nếu câu đó là người khác nói, hẳn sẽ nghe có chút khoa trương hoặc đùa cợt. Nhưng từ miệng Trì Mộ nói ra, Kỷ Diễn lại không kiềm được mà tin tưởng.

Đúng lúc đó, cửa phòng vang lên tiếng gõ nhè nhẹ.

Trì Mộ đi ra mở cửa, tay vẫn cầm điện thoại, chẳng hề che giấu gì cả.

Ninh Tiểu Thiên đứng ngoài nói:

"Chiều nay có một buổi phỏng vấn, còn phải quay đoạn video cá nhân trước trận nữa. Em tranh thủ nghỉ một chút đi, lát nữa anh qua gọi."

Trì Mộ gật đầu.

Thấy Trì Mộ bày ra dáng vẻ xuân tâm phơi phới thế kia, Ninh Tiểu Thiên còn chẳng cần đoán cũng biết đang gọi cho ai, lập tức cảm thấy ê răng cả người.

Nhìn cái kiểu dính nhau như keo 502 của hai người này xem... đúng là tạo nghiệp mà.

Ninh Tiểu Thiên vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ, nói xong lịch trình liền quay về phòng mình, gọi ngay cho vợ yêu ở nhà.

Hừ, làm như chỉ có mỗi mình cậu ta có bạn trai ấy!

"Chiều đã có lịch rồi à?" Kỷ Diễn cũng nghe được lời của Ninh Tiểu Thiên bên kia điện thoại, cau mày hỏi: "Chỉ được nghỉ có nửa ngày thôi sao?"

"Quen rồi, ban tổ chức xưa nay đâu có coi bọn anh là người." Trì Mộ đóng cửa, đi vào nhà vệ sinh soi gương, nhìn vệt tia máu đỏ trong mắt mình, nói dối không chớp mắt: "Không sao đâu, anh không buồn ngủ, ngủ cả chuyến bay rồi."

Kỷ Diễn còn định nói thêm, muốn tranh thủ thời gian trò chuyện nhiều chút, nhưng lại sợ làm trễ việc nghỉ ngơi của anh.

Đành nhẫn nhịn, nhẹ giọng bảo:

"Không được, anh vẫn nên tranh thủ nghỉ thêm một lát đi."

Trì Mộ bật cười:

"Quan tâm anh vậy sao?"

Kỷ Diễn đáp khẽ:

"Ừm."

Trì Mộ lại hỏi:

"Tại sao lại quan tâm anh vậy chứ?"

Kỷ Diễn: "..."

Cái người này đúng là kiểu không hỏi ra cho bằng được thì không chịu yên.

Kỷ Diễn tuy có chút ngại, nhưng dù sao đối phương cũng không đứng ngay trước mặt mình, hơn nữa... quan hệ giữa họ bây giờ cũng chẳng còn như trước.

Cậu hít sâu hai hơi, chuẩn bị vượt qua cơn xấu hổ đó...

"Quan tâm bạn trai mình, là chuyện nên làm mà..." Kỷ Diễn nín thở nói ra câu đó.

Khóe môi Trì Mộ nhếch lên thành một nụ cười rõ ràng.

Hai chữ "bạn trai" ấy khiến tâm trạng anh tốt đến mức muốn nhảy cẫng lên. Tốt đến độ suýt nữa muốn đăng ngay một bài Weibo để công bố với cả thế giới.

Anh lười biếng nói:

"Ừ, đúng rồi. Vậy thì bây giờ bạn trai em sắp đi ngủ rồi, có muốn tặng một nụ hôn chúc ngủ ngon không?"

Kỷ Diễn đỏ cả tai, im lặng mấy giây rồi mới khe khẽ "moah~" một tiếng vào điện thoại.

...

Cùng lúc đó, Hàn Vĩnh của đội Hắc Kỵ đang nằm trên giường lướt Weibo.

Từ lúc xuống máy bay đến giờ, trong ngực anh ta như có quả bóng khí bị bơm căng, nói là phấn khích cũng đúng, mà khó chịu cũng chẳng sai, kiểu cảm giác biết được một bí mật siêu to khổng lồ mà không thể nói ra.

Rồi anh ta lướt tới bài đăng Weibo mới nhất của Dusk vừa được cập nhật cách đây đúng 1 giây.

«Gửi đến em nơi phương xa.»

Hình đính kèm cũng cực kỳ đơn giản, đơn giản đến mức Hàn Vĩnh chẳng cần đoán cũng biết Trì Mộ đang ám chỉ điều gì.

Một trái tim đỏ rực, to đùng.

Cái gọi là "em nơi phương xa" kia, còn ai vào đây nữa?

Dù sao cũng mới mấy tiếng trước thôi, Trì Mộ vừa giới thiệu với cậu bạn trai nhỏ của mình là ai rồi...

Hàn Vĩnh cảm xúc lẫn lộn. Cảm xúc lộn xộn đến mức khuôn mặt lại chẳng thể hiện được gì.

Anh ta bấm vào phần bình luận, muốn xem phản ứng của fan ra sao.

Bài đăng này của Trì Mộ chưa đầy nửa phút mà lượng bình luận đã chạm mốc 1 vạn.

Quả nhiên là tuyển thủ lưu lượng hàng đầu của giới Esports.

Hàn Vĩnh tiếp tục kéo xuống xem, phần lớn fan đều cho rằng bài đăng của Trì Mộ không mang tính ám chỉ cụ thể, hoặc nói cách khác là nghĩ chữ "em" kia chính là để chỉ đông đảo người hâm mộ.

Cũng có vài người đầu óc tỉnh táo hơn, bắt đầu nghi ngờ liệu có phải Trì Thần đang yêu đương rồi không.

Tất nhiên, vừa có người đoán thế là lập tức có một đám fan hùng hậu nhảy vào phản bác kịch liệt: Không thể nào!

Thậm chí còn có người thề thốt thay các fan nữ rằng:

[Nếu Trì Thần có bạn gái, tôi sẽ vừa trồng chuối vừa đi... tiêu chảy ngược!]

Làm Hàn Vĩnh chỉ biết lắc đầu liên tục.

Không có bạn gái thì đúng rồi... nhưng mà người ta công khai come out rồi mấy cưng ơi!

Chỉ là, giữa lúc fan đang cãi nhau chí chóe dưới bài đăng Weibo của Trì Mộ, không ai để ý rằng...

Yan, một tuyển thủ khác của UK, đã thả tim cho bài viết đó.

...

Trì Mộ chỉ mới ngủ được chưa đến 2 tiếng thì đã bị Ninh Tiểu Thiên lôi khỏi giường bằng bạo lực.

Xe buýt của ban tổ chức đã đậu sẵn trước cửa khách sạn. Trì Mộ ngáp dài bước lên xe, vừa lên đã thấy mọi người đều có mặt đông đủ.

Hàn Vĩnh ngồi ở hàng ghế gần cửa nhất, thấy anh liền chào:

"Yo, cuối cùng cũng dậy rồi à. Tôi còn tưởng tụi này sắp được ngồi ăn tối rồi mới lên đường cơ đấy."

Trì Mộ cũng biết mình đến trễ, liền nói lời xin lỗi với mọi người.

Phía bên kia, Tạ Kinh Phi đang ngả người nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghe tiếng trò chuyện, anh ta mở mắt ra, lịch sự gật đầu chào Trì Mộ một cái.

Đội TEL trước đây từng là một chiến đội hùng mạnh, nhưng vài năm gần đây, các tuyển thủ kỳ cựu lần lượt giải nghệ, đội hình hiện tại toàn là tân binh non trẻ.

Trong giới tuyển thủ chuyên nghiệp, ai thi đấu được đến tuổi như Tạ Kinh Phi thì cũng được xem là lão làng rồi.

2 năm trước, Trì Mộ còn từng chạm trán với Tạ Kinh Phi trên sân đấu. Giờ có lẽ anh ta đã là người cầm trịch chính của đội TEL rồi.

TEL...

Trì Mộ bỗng nhớ ra, trước đây Hầu Ngọc Trạch rời khỏi WIN là để ký hợp đồng với TEL mà, đúng không?

Không rõ giờ thế nào rồi. Giới Esports này nhỏ là vậy, thế mà chẳng nghe chút tin tức nào về anh ta.

Trì Mộ nhìn Tạ Kinh Phi một lúc, cuối cùng vẫn không hỏi ra miệng. Giống như anh từng nói khi trước...

"Đó là con đường do Hầu Tử tự chọn. Đường mình chọn thì dù phải quỳ, cũng phải đi cho hết. Người khác có thể giúp một lúc, chứ không thể giúp cả đời."

Trì Mộ chọn đại một chỗ rồi ngồi xuống cạnh Hàn Vĩnh.

Dãy ghế cuối cùng là chỗ của Diệp Thu Vũ và Cố Dương.

"Đội trưởng, qua ngồi chỗ này đi?" Diệp Thu Vũ chào anh: "Hôm qua gấp quá, còn chưa kịp chào hỏi đàng hoàng."

Hồi HG mới thành lập, đám tuyển thủ lúc đó đều là mấy cậu nhóc 17, 18 tuổi, ngông nghênh, bướng bỉnh, mồm miệng chẳng kiêng nể, thích bật lại huấn luyện viên, chẳng chịu nghe ai.

Trong cả nhóm người đó, chỉ có Diệp Thu Vũ là bình tĩnh và vững vàng nhất. Làm gì cũng suy nghĩ trước sau, là người có thể làm gương cho cả đội noi theo. Từng ấy năm trôi qua, cậu ấy dường như chẳng thay đổi gì cả.

"Không sao đâu, tôi ngồi đây được rồi." Trì Mộ đùa: "Với lại, bây giờ không cần gọi tôi là đội trưởng nữa, gọi tên là được rồi, đội trưởng Diệp à."

Diệp Thu Vũ không nhịn được bật cười, nhưng rồi lại nghiêm túc nói:

"Dù sao đi nữa, những gì đội trưởng từng làm cho bọn em, em đều nhớ hết. Không quên đâu."

Điểm mạnh nhất của Diệp Thu Vũ chính là khen người cực kỳ khéo, lời nào cũng nghe như thật tâm từ đáy lòng mà ra, khiến ai nghe cũng thấy thoải mái dễ chịu.

Trì Mộ khẽ cười, nhưng không đáp gì thêm.

Trong lúc hai người đang trò chuyện, Cố Dương cứ dán mắt vào điện thoại như thể đôi mắt mọc hẳn trên đó, chưa từng ngẩng đầu lên lần nào.

Cứ như thể trước mặt cậu ta chẳng hề tồn tại một người tên Trì Mộ vậy.

...

Tới nơi, các tuyển thủ lần lượt xuống xe.

Chụp ảnh cá nhân quảng bá thì khá nhanh, những tuyển thủ từng trải chỉ cần theo yêu cầu của nhiếp ảnh gia, tùy tiện tạo vài dáng là gần như xong việc. Khó hơn là đoạn ghi hình "phát biểu trước trận".

Nói trắng ra chính là màn trash talk trước giờ thi đấu, nói mạnh, nói gắt, thể hiện khí thế.

Nhưng "nói gắt" cũng phải có nghệ thuật.

Nói quá nặng thì dễ gây xích mích giữa các khu vực. Nói quá nhẹ thì lại mất uy, còn chưa thi đấu đã thua khí thế một bậc.

Thế nên, thường sẽ có trợ lý chuẩn bị sẵn lời thoại, xoay quanh các từ khóa như "vô địch", "chiến thắng", nhằm thể hiện tinh thần muốn chiến đấu hết mình.

Trước khi quay, tuyển thủ chỉ cần đọc qua hai lần, sau đó dùng lời của chính mình nói lại là được.

Mọi người trước tiên chụp ảnh trong studio để lấy các tư liệu như dáng đứng, biểu cảm... sau đó lần lượt vào phòng thu để ghi lời trash talk.

Ninh Tiểu Thiên lục lọi túi áo, lôi ra một tờ giấy nhỏ đưa cho Trì Mộ:

"Nhanh, tranh thủ học thuộc đi."

"Anh cũng chuẩn bị lời thoại hả? Em còn tưởng mình được ứng biến tại chỗ một chút cơ đấy."

Trì Mộ vừa nói vừa mở tờ giấy ra, quả nhiên trên đó viết một câu:

«Tôi không nhắm vào ai cả, nhưng tôi sẽ chứng minh ai mới là vua solo số một thế giới.»

Trì Mộ: "..."

Anh cầm tờ giấy sắp rách thành hai mảnh, quay đầu nhìn Ninh Tiểu Thiên:

"Cái câu thoại trung nhị* thế này là anh nghĩ ra à?"

*Trung nhị = chỉ những hành vi, lời nói cường điệu, ảo tưởng sức mạnh, kiểu học sinh cấp 2 muốn làm "cool ngầu".

Ninh Tiểu Thiên thản nhiên:

"Trung nhị á? Anh thấy nó bá đạo đấy chứ!"

Trì Mộ hoàn toàn cạn lời, vò tờ giấy thành cục nhét trả lại vào tay Ninh Tiểu Thiên:

"Anh nên trò chuyện với Lão Kim nhiều hơn, biết đâu lại phát hiện... hai người ở một vài khía cạnh có khi hợp nhau đến đáng sợ đấy."

Ninh Tiểu Thiên sững người một chút, vẫn chưa kịp hiểu Trì Mộ nói gì.

Lúc này, nhân viên đã bắt đầu gọi tên Trì Mộ.

"Này, em học thuộc chưa đấy hả?" Ninh Tiểu Thiên gọi với theo bóng lưng anh.

Trì Mộ liếc anh ấy một cái, ánh mắt phức tạp, sau đó đi theo nhân viên vào phòng thu.

Ninh Tiểu Thiên thì quay sang tán gẫu vài câu với kỹ thuật viên âm thanh râu rậm trong phòng điều khiển, rồi dùng tiếng Anh nói:

"Lát nữa cậu cắt video thì nhớ chỉnh cho tụi tôi trông thật ngầu nha."

Lão râu rậm giơ tay ra dấu OK.

Ninh Tiểu Thiên đeo tai nghe lên, vừa nghe đã nghe thấy Trì Mộ đang nói:

"Tôi không nhắm vào ai cả..."

Nghe được nửa câu, anh ấy thở phào nhẹ nhõm.

Nãy thấy vẻ mặt cạn lời của Trì Mộ, anh ấy còn tưởng Trì Mộ không chịu đọc lời thoại cơ.

"...Ý tôi là, tất cả những người đang ngồi đây... đều là rác rưởi."

Trì Mộ khóe môi khẽ nhếch, thong thả đọc nốt phần sau với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Tôi không nhắm vào ai cả, ý tôi là tất cả những người đang ngồi đây đều là rác rưởi.

Ninh Tiểu Thiên: "..."

Lão râu rậm nghe không hiểu, nhưng nhìn biểu cảm như sắp hồn lìa khỏi xác của Ninh Tiểu Thiên thì cũng đoán ra có chuyện gì đó không ổn, vội vàng hỏi:

"Nãy cậu ta nói gì vậy?"

Mà thực ra cũng chẳng cần hỏi.

Vì Trì Mộ đã rất "chu đáo" mà... tự mình dịch lại câu đó sang tiếng Anh.

Lão râu rậm lập tức bật ra một tiếng "Wow!" không rõ là vì sốc hay vì khâm phục.

"...Xin lỗi, phần đó nhớ cắt đi giùm nhé." Ninh Tiểu Thiên vừa định cứu vãn tình hình, thì trong tầm mắt bỗng thấy Trì Mộ đã tháo tai nghe bước ra khỏi phòng thu.

Anh ấy lập tức trợn tròn mắt:

"Em ra làm gì đấy? Mau mau mau! Vô trong thu lại một bản khác đi!"

Trì Mộ đút tay vào túi, mặt không cảm xúc, nhưng Ninh Tiểu Thiên nhìn kiểu gì cũng thấy anh rất đáng bị đánh một trận.

"Người ta thu một lần, em thu hai lần, thế thì không công bằng." Anh nói: "Cứ vậy đi, khỏi làm mất thời gian mọi người, về nghỉ ngơi thôi."

Ninh Tiểu Thiên: "..."

Lúc ra đến xe buýt bên ngoài, Ninh Tiểu Thiên vẫn còn đang đổ mồ hôi hột vì vụ vừa rồi.

Trì Mộ nói:

"Sợ cái gì, mấy đội châu Âu, châu Mỹ nói trash talk còn láo hơn tụi mình nhiều."

"Biết là vậy, nhưng đây là truyền thống của LPL mà." Ninh Tiểu Thiên phản bác: "Hữu nghị là hàng đầu, thi đấu mới là thứ hai."

Trì Mộ khẽ cong khóe môi, không hiểu sao lại nhớ đến những ngày trước, mỗi lần thi đấu mà hai đội có thù oán gì từ trước, là kiểu gì cũng có thể chạm mặt rồi gây chuyện sau cánh gà.

Giờ thì giới Esports ngày càng chuyên nghiệp, tuyển thủ cũng bắt đầu chú ý đến hình ảnh cá nhân, chẳng ai còn dễ dàng xé nhau như hồi đó nữa.

Anh cười bảo:

"Rồi rồi, dù sao nước bọt cũng phung phí rồi. À đúng rồi, đưa điện thoại cho em."

Lúc vào phòng thu, anh có đưa điện thoại cho Ninh Tiểu Thiên giữ hộ. Ninh Tiểu Thiên đưa máy lại cho anh.

Trì Mộ vừa cầm được là mở ra xem ngay, vẻ nóng lòng không giấu được khiến Ninh Tiểu Thiên đứng cạnh cũng muốn trợn mắt.

Anh ấy nhịn không nổi mà nói:

"Không có tin nhắn, cũng chẳng có cuộc gọi nào đâu, anh nhìn rồi, yên tâm đi!"

Trì Mộ tặc lưỡi một tiếng, đầu tựa vào lưng ghế phía sau.

Tuy bị bóc mẽ tâm trạng, nhưng anh không hề bực, ngược lại còn... cảm thấy khoái chí.

Tối hôm đó, mọi người được nghỉ ngơi một giấc ngon lành.

Sáng hôm sau, đúng 8 giờ, mọi người lên xe đến hội trường thi đấu.

* * *

Cùng lúc đó, tại trụ sở câu lạc bộ UK.

Lão Kim đã mở sẵn màn hình chiếu từ sớm.

Dưới sự cho phép của Tuyền Phi Trì, đội 1 kết thúc buổi tập sớm để cùng nhau xem trận đấu được phát trực tiếp.

All-Star năm nay chia thành 2 phần thi chính:

Một là các trận đối kháng theo khu vực, bao gồm châu Âu vs châu Mỹ, và Trung Quốc vs Hàn Quốc đối đầu.

Hai là các chế độ đặc biệt, như: Nexus Blitz (Tốc Chiến Tối Thượng), URF (Vô Hạn Hỏa Lực), One for All (Đại Chiến Nhân Bản), 2v2 đồng đội

Và phần đặc biệt được mong chờ nhất là solo 1v1.

Tuyển thủ khu vực LPL có ưu thế vượt trội về kỹ năng cá nhân, vì thế các trận 2v2 và 1v1 luôn cực kỳ đáng xem.

Huống hồ lần này còn có sự góp mặt của tuyển thủ được cộng đồng quốc tế gọi là "quái thú đến từ Trung Quốc", Dusk.

Không hề khoa trương khi nói rằng, từ trước đến nay chưa từng có ai có thể áp đảo Trì Mộ trong giai đoạn đi đường, chứ đừng nói là solo hạ gục anh.

Sau khi kết thúc các trận đấu 2v2 và Nexus Blitz vào buổi sáng, cuối cùng vòng loại solo 1v1 cũng chính thức bắt đầu.

Trì Mộ thi đấu ở trận thứ năm, đối thủ là tuyển thủ Rock đến từ khu vực châu Âu.

Cao Nguyên nhíu mày nói:

"Thằng nhóc đó là đường giữa mới nổi của FAC. Dù còn trẻ nhưng thực lực rất mạnh, từng dẫn dắt đội vô địch LCS Mùa Xuân, được mệnh danh là "Cơn lốc nhỏ châu Âu". Khi đối đầu với cậu ta ở đường giữa, cậu phải cẩn thận. Cậu ta giỏi nhất là lối chơi bất ngờ khó đoán. Đợi lát nữa tôi tìm mấy video của cậu ta cho cậu xem, để còn có chuẩn bị."

Trì Mộ dù rất tự tin vào bản thân, nhưng trong những tình huống như thế này, anh cũng không muốn chủ quan. Quá tự tin thì sẽ biến thành tự phụ.

Anh nghiêm túc xem lại vài ván đấu của Rock, trong lòng cũng đã có chút nắm bắt về phong cách đánh của đối thủ.

Khi vào hậu trường chờ đến lượt, Trì Mộ tình cờ gặp Rock và các đồng đội đang đi ra ở hành lang.

Rock chưa nhìn thấy anh, nhưng đồng đội thì thấy rồi, lập tức hích vai Rock một cái, ghé tai nói gì đó.

Trì Mộ đoán chắc họ đang giới thiệu về mình với "cơn lốc nhỏ" kia.

Quả nhiên, Rock rất nhanh nhìn sang, ánh mắt đảo qua người Trì Mộ rồi nhướng một bên mày lên.

Biểu cảm đó, Trì Mộ chẳng lạ gì.

Lần đầu tiên anh theo HG xuất ngoại thi đấu, các đối thủ nước ngoài khi gặp họ cũng là vẻ mặt kiểu như vậy.

Khinh thường, mỉa mai, chẳng buồn đếm xỉa.

Rock quét mắt đánh giá xong đối thủ của mình, nhưng hoàn toàn không có ý định chào hỏi một cách thân thiện. Hắn vẫn nói cười vui vẻ với đồng đội, rồi đi thẳng.

Cao Nguyên đứng bên cạnh, nhìn đến nhíu cả mày. Muốn nói gì đó nhưng lại sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của Trì Mộ, đành chỉ khẽ dặn:

"Cứ tập trung thi đấu cho tốt, đừng để ý người khác làm gì."

Trì Mộ chỉ hờ hững ừ một tiếng, trên mặt chẳng có biểu cảm gì.

Cao Nguyên lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Anh ta đã ở cạnh Trì Mộ nhiều năm, quá hiểu tính cách của anh.

Nếu là Trì Mộ của mấy năm trước, mới vào đánh chuyên nghiệp chưa bao lâu, mà có ai dám tỏ thái độ khinh người như vậy ngay trước mặt anh, anh đã sớm lao lên cãi tay đôi cho ra nhẽ rồi.

Thời gian đúng là đã mài giũa những góc cạnh gai góc của một thiếu niên năm nào, khiến anh trở nên điềm tĩnh và biết kiềm chế hơn rất nhiều.

Nhưng Cao Nguyên rất nhanh đã phát hiện mình nghĩ sai rồi.

* * *

Ván solo thứ năm chính thức bắt đầu.

Ngay từ giai đoạn cấm chọn, Trì Mộ đã cho cả khán giả lẫn bình luận viên một bài học về thế nào là "ban pick bừa bãi" và "chọn tướng loạn xạ".

Hai bình luận viên A và B trên sóng bình luận trực tiếp cứng đơ người, phải gồng mình chế ra lời giải thích, vì nếu không cố "bịa" cho hợp lý, thì sự nghiệp của họ chắc cũng chấm dứt tại đây mất.

Dù solo chỉ là một chế độ mang tính giải trí, nhưng thế này thì cũng high quá đà rồi đó?!

Vì lối ban pick không theo bất kỳ nguyên tắc nào của Trì Mộ, anh đã để lộ ra vị tướng mà Rock chơi tốt nhất, Nữ Chúa Bóng Tối [Syndra] một vị tướng vừa có khả năng khống chế đường giữa, vừa rất mạnh trong solo.

"Oh! Good decision!" Giọng của Rock vang lên đầy hào hứng trong tai nghe.

Ngữ điệu ấy đầy vẻ châm chọc và hả hê.

Hắn chắc nghĩ Trì Mộ đã sai lầm trong khâu cấm chọn, hoặc chẳng thèm tìm hiểu về mình, nên mới sơ suất để lọt ra con tướng "tủ" của hắn.

"Cậu ta đang nghĩ gì thế nhỉ?"

Không chỉ bình luận viên và khán giả không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, đến cả huấn luyện viên Cao Nguyên cũng nhíu chặt mày.

Rõ ràng trước trận anh ta đã dặn Trì Mộ cách cấm chọn hiệu quả để khắc chế Rock rồi cơ mà...

Vậy mà giờ lại chơi kiểu này?!

Đúng là... làm bậy quá mức!

Thế nhưng, chưa kịp mắng thầm vài câu cho hả giận, Cao Nguyên đã thấy Trì Mộ rất nhanh khóa luôn một vị tướng.

Nữ Chúa Bóng Tối [Syndra], biệt danh: Cô Nàng Quả Cầu.

Nụ cười của Rock dần tắt lịm:

"What?"

"Hừ." Trì Mộ khẽ nhếch môi, cười nhạt đầy mỉa mai, giọng đầy châm chọc vang lên trong tai nghe: "A good decision."

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!