Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 176: Cái chết thảm khốc
Không biết Ngô Bách Tuế đã tỉnh lại từ bao giờ, lúc này anh đang đứng ngoài cửa phòng ngủ, lạnh lùng nhìn Vương Thạch.
Vương Thạch quay đầu trông Ngô Bách Tuế rồi lập tức buông Gia Cát Thanh Thanh ra, bước tới trước mặt anh, gã hỏi: “Nó là vợ mày sao?”
Ngô Bách Tuế đáp: “Không phải.”
Gương mặt Vương Thạch trở nên lạnh lùng, gã trầm giọng: “Không phải? Không phải mà mày còn lo chuyện bao đồng hả, có phải mày muốn tự tìm đường chết không?”
Vương Thạch thường xuyên hà h**p đàn áp kẻ khác, dù Gia Cát Thanh Thanh có là vợ của Ngô Bách Tuế thật thì gã cũng chẳng coi ra gì, huống chí là không phải.
Nếu là khi trước thì sao Ngô Bách Tuế lại lãng phí thời gian với một tên bụi đời nhỏ bé như Vương Thạch mà đã sớm đá bay gã ra ngoài rồi. Nhưng giờ mọi chuyện đã khác, võ công của Ngô Bách Tuế bị phế, giờ dù anh có thể gắng gượng xuống đất đi lại được nhưng sức khỏe vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, võ công lại càng chưa trở lại bình thường. Tình trạng của anh hoàn toàn không thể đối phó với đám côn đồ này.
Ngô Bách Tuế không thể ra tay được, chỉ đành mở miệng uy h**p: “Thân phận của cô gái này không hề tầm thường đâu, nếu chúng mày đụng vào cô ấy thì tất cả sẽ phải chết.”
Giọng điệu của Ngô Bách Tuế rất nghiêm túc, vẻ mặt cũng vô cùng khí phách, nhưng lời của anh không những không khiến bọn chúng sợ hãi, mà còn khiến vài kẻ phải cười phá lên.
Vương Thạch cũng bật cười, gã ngông cuồng lên tiếng: “Mày uy h**p tao à? Ha ha, đây chính là địa bàn của tao, dù chúng mày có là vua chúa thì cũng phải quỳ xuống trước mặt tao.”
Vương Thạch ngông cuồng như vậy, gã đã coi mình là vua một cõi rồi, dù người ta có là ai thì chỉ cần bước vào địa bàn của gã, gã cũng sẽ chẳng buồn sợ hãi.
Ngô Bách Tuế hôn mê mấy hôm nay, nhưng trong lúc bất tỉnh, anh vẫn có một chút ý thức mơ hồ, anh biết mấy ngày nay Gia Cát Thanh Thanh đã luôn chăm sóc mình, đương nhiên anh không thể trơ mắt nhìn cô ấy bị kẻ khác ức h**p.
Gương mặt Ngô Bách Tuế trở nên lạnh lùng, anh gằn từng chữ: “Tao khuyên chúng mày nên mau mau cút đi, nếu không tao sẽ không khách khí đâu.”
Lúc này Ngô Bách Tuế không còn võ công nhưng anh vẫn tỏ vẻ như một cao thủ.
“Đi cái con khỉ.” Dù Ngô Bách Tuế có uy h**p ra sao, có ra vẻ thế nào thì Vương Thạch cũng chẳng buồn để tâm tới anh, gã không buồn nhiều lời mà thẳng thừng vươn nắm đấm nhắm thẳng về phía Ngô Bách Tuế.
Bịch!
Ngô Bách Tuế vừa mới tỉnh lại, cơ thể anh còn rất yếu ớt, đứng thôi cũng đã mất sức, cú đấm của Vương Thạch khiến anh ngã thẳng xuống đất.
Đánh xong, Vương Thạch còn nghiêm giọng ra lệnh: “Đánh chết hắn cho tao.”
Đám đàn em của Vương Thạch lập tức ào tới như ong vỡ tổ, thượng cẳng chân hạ cẳng tay với Ngô Bách Tuế.
Gia Cát Thanh Thanh đứng bên cửa, thấy Ngô Bách Tuế bị đám người lao vào đánh đập mà cảm thấy vô cùng có lỗi. Mới nãy khi Gia Cát Thanh Thanh tuyệt vọng nhất, Ngô Bách Tuế đột nhiên xuất hiện khiến cô ấy mừng rỡ. Cuối cùng Ngô Bách Tuế cũng tỉnh lại, cô ấy cứ ngỡ mình đã được cứu rồi. Nhưng không ngờ dù tỉnh lại nhưng Ngô Bách Tuế vẫn hệt như một gã bỏ đi, chẳng giúp được chuyện gì mà còn bị ăn đòn lây.
“Các người đừng đánh nữa.” Gia Cát Thanh Thanh không nhìn nổi nữa, bèn thét lên.
Vương Thạch lập tức đưa mắt nhìn Gia Cát Thanh Thanh, gã hỏi: “Sao, em thích thằng vô dụng này à?”
Lúc thốt ra câu này, Vương Thạch tỏ ra rất ngờ vực, trông Ngô Bách Tuế lúc này chẳng khác nào một tên ăn mày, hơn nữa còn là gã ma ốm vô dụng. Vương Thạch thật sự không hiểu tại sao một người đẹp như Gia Cát Thanh Thanh lại quan tâm tới kẻ như Ngô Bách Tuế.
Gia Cát Thanh Thanh cắn môi, nói: “Không phải, anh ta còn chưa khỏi bệnh, các người đánh như vậy anh ta sẽ chết mất.”
Nghe xong, Vương Thạch không khỏi đưa mắt nhìn Ngô Bách Tuế dưới mặt đất, sau đó gã bèn cất tiếng ngăn lại: “Dừng tay.”
Nói rồi, Vương Thạch nở một nụ cười th* t*c với Gia Cát Thanh Thanh, gã hỏi: “Anh đã đồng ý với em, tha cho hắn rồi, vậy có phải em cũng nên thỏa mãn anh không?”
Đương nhiên Gia Cát Thanh Thanh biết Vương Thạch đang ám chỉ điều gì, cô ấy bèn trả lời ngay: “Anh đừng có làm bậy, tôi có thể cho anh tiền, chỉ cần anh tha cho chúng tôi thôi.”
Gia Cát Thanh Thanh là thiên kim tiểu thư nhà quyền quý, cô ấy chưa từng thiếu thốn tiền bạc, nếu có thể dùng tiền để giải quyết chuyện này thì đương nhiên Gia Cát Thanh Thanh sẽ vô cùng vui mừng.
Nhưng tiếc rằng Vương Thạch lại là kẻ tham sắc không tham tiền, nghe xong gã chẳng buồn nghĩ ngợi mà quả quyết từ chối ngay: “Đại gia anh không thiếu gì tiền, anh chỉ thiếu em thôi.”
Gương mặt của Gia Cát Thanh Thanh thật sự vô cùng xinh đẹp trong sáng, người đàn ông nào nhìn thấy cũng đều dễ dàng động lòng với cô ấy. Dù Vương Thạch có vô số phụ nữ nhưng tại cái vùng hẻo lánh này, sao gã có thể gặp được một người đẹp tuyệt sắc như Gia Cát Thanh Thanh, giờ khó khăn lắm mới gặp được cô ấy, sao gã có thể dễ dàng buông tay.
Dứt lời, gã bèn sốt sắng xông về phía Gia Cát Thanh Thanh.
“Tên thú vật kia, mày không được chạm vào cô ấy.” Ngô Bách Tuế ngã dưới đất thấy vậy bèn kêu lên.
Vừa nghe giọng Ngô Bách Tuế, Vương Thạch đã thấy tức giận. Gã lập tức quay người bước lại gần Ngô Bách Tuế, giơ chân đạp xuống người anh.
Gã vừa liên tục đá Ngô Bách Tuế vừa tức giận mắng: “Này thì lo chuyện bao đồng, này thì lo chuyện bao đồng.”
Vương Thạch đúng là một kẻ từng luyện võ, cú đá của gã khá mạnh, xương cốt của Ngô Bách Tuế bị gã đá mà kêu lên răng rắc.
Ngô Bách Tuế là đứa con cưng của trời, ngoại trừ ba năm bị biến thành một tên ngốc ra thì trong khoảng thời gian còn lại, anh luôn nhìn đời bằng nửa con mắt, chưa từng coi ai ra gì. Trong mắt anh, loại người như Vương Thạch còn chẳng bằng một con kiến. Nhưng giờ anh lại lâm vào cảnh bị một đám con sâu cái kiến hà h**p đánh đập, Ngô Bách Tuế vô cùng tức giận, cũng vô cùng bức bối.
Nhưng dù Ngô Bách Tuế không có võ công thì nghị lực của anh vẫn còn, dù Vương Thạch có tra tấn anh ra sao thì anh vẫn không hề cất tiếng kêu, anh nghiến răng nén giận, không thốt lời nào.
“Đừng đánh nữa, tôi xin anh đừng đánh nữa.” Gia Cát Thanh Thanh không chịu nổi nữa, cô liên tục đứng cạnh can ngăn.
Nhưng Vương Thạch vẫn không hề dừng tay, gã càng đánh càng hăng, như thể nếu không đánh chết Ngô Bách Tuế thì sẽ không ngưng nghỉ.
Đánh đến cuối, Ngô Bách Tuế thật sự không chịu nổi nữa, anh nôn ra một búng máu tươi, cơ thể vốn yếu ớt của anh giờ cũng đang thoi thóp.
“Anh Thạch, thôi bỏ đi.” Một tên đàn em của Vương Thạch thấy tình hình không ổn bèn ngăn gã lại, cất lời khuyên can.
Vương Thạch đánh đập Ngô Bách Tuế dã man xong, cơn tức giận cũng vơi đi nhiều. Gã không định gây án mạng thật, vậy nên Vương Thạch bèn thu chân, bỏ mặc Ngô Bách Tuế để tiến thẳng về phía Gia Cát Thanh Thanh, gã không buồn nhiều lời mà thẳng thừng túm lấy cô ấy lôi vào căn phòng ngủ phía trong.
“Buông tôi ra, buông tôi ra.” Gia Cát Thanh Thanh biến sắc, điên cuồng thét lên.
Vương Thạch hoàn toàn chẳng buồn để tâm, gã thô bạo kéo Gia Cát Thanh Thanh vào phòng ngủ.
Ngô Bách Tuế vẫn đang có ý thức, thấy Gia Cát Thanh Thanh bị Vương Thạch kéo đi, anh rất muốn cản lại, nhưng lực bất tòng tâm, hiện giờ anh không còn một chút sức lực nào, tới đứng cũng không nổi, thậm chí anh còn không có sức để thốt nên lời. Ngô Bách Tuế chỉ có thể nhìn mọi chuyện xảy ra mà không thể làm gì.
Đúng lúc này, chợt một viên bi thép bay vút trên không trung, bắn thẳng vào trán Vương Thạch.
Vút!
Trong tích tắc, trán Vương Thạch đã bị đâm xuyên qua, máu tươi ộc ra từ cái lỗ trên trán gã.
Cơ thể gã ngã rầm xuống đất.
Vương Thạch, đã chết rồi.
Đám đàn em của gã thấy vậy mà sợ tới đờ người.
Viên bi sắt bé nhỏ đó đâm xuyên qua trán Vương Thạch nhưng không hề dừng lại mà tiếp tục lao về phía đám đàn em của gã như có mắt.
Rầm! Rầm! Rầm!
Đám côn đồ còn không kịp kêu khóc, cũng chẳng kịp phản kháng mà đã lần lượt ngã xuống đất, chết một cách thảm khốc.
Sau khi đám người Vương Thạch đã ngã xuống hết, có một người tiến vào căn nhà tranh.
Viên bi sắt hệt như có trí thông minh mà ngoan ngoãn bay trở lại tay người này…
Vương Thạch quay đầu trông Ngô Bách Tuế rồi lập tức buông Gia Cát Thanh Thanh ra, bước tới trước mặt anh, gã hỏi: “Nó là vợ mày sao?”
Ngô Bách Tuế đáp: “Không phải.”
Gương mặt Vương Thạch trở nên lạnh lùng, gã trầm giọng: “Không phải? Không phải mà mày còn lo chuyện bao đồng hả, có phải mày muốn tự tìm đường chết không?”
Vương Thạch thường xuyên hà h**p đàn áp kẻ khác, dù Gia Cát Thanh Thanh có là vợ của Ngô Bách Tuế thật thì gã cũng chẳng coi ra gì, huống chí là không phải.
Nếu là khi trước thì sao Ngô Bách Tuế lại lãng phí thời gian với một tên bụi đời nhỏ bé như Vương Thạch mà đã sớm đá bay gã ra ngoài rồi. Nhưng giờ mọi chuyện đã khác, võ công của Ngô Bách Tuế bị phế, giờ dù anh có thể gắng gượng xuống đất đi lại được nhưng sức khỏe vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, võ công lại càng chưa trở lại bình thường. Tình trạng của anh hoàn toàn không thể đối phó với đám côn đồ này.
Ngô Bách Tuế không thể ra tay được, chỉ đành mở miệng uy h**p: “Thân phận của cô gái này không hề tầm thường đâu, nếu chúng mày đụng vào cô ấy thì tất cả sẽ phải chết.”
Giọng điệu của Ngô Bách Tuế rất nghiêm túc, vẻ mặt cũng vô cùng khí phách, nhưng lời của anh không những không khiến bọn chúng sợ hãi, mà còn khiến vài kẻ phải cười phá lên.
Vương Thạch cũng bật cười, gã ngông cuồng lên tiếng: “Mày uy h**p tao à? Ha ha, đây chính là địa bàn của tao, dù chúng mày có là vua chúa thì cũng phải quỳ xuống trước mặt tao.”
Vương Thạch ngông cuồng như vậy, gã đã coi mình là vua một cõi rồi, dù người ta có là ai thì chỉ cần bước vào địa bàn của gã, gã cũng sẽ chẳng buồn sợ hãi.
Ngô Bách Tuế hôn mê mấy hôm nay, nhưng trong lúc bất tỉnh, anh vẫn có một chút ý thức mơ hồ, anh biết mấy ngày nay Gia Cát Thanh Thanh đã luôn chăm sóc mình, đương nhiên anh không thể trơ mắt nhìn cô ấy bị kẻ khác ức h**p.
Gương mặt Ngô Bách Tuế trở nên lạnh lùng, anh gằn từng chữ: “Tao khuyên chúng mày nên mau mau cút đi, nếu không tao sẽ không khách khí đâu.”
Lúc này Ngô Bách Tuế không còn võ công nhưng anh vẫn tỏ vẻ như một cao thủ.
“Đi cái con khỉ.” Dù Ngô Bách Tuế có uy h**p ra sao, có ra vẻ thế nào thì Vương Thạch cũng chẳng buồn để tâm tới anh, gã không buồn nhiều lời mà thẳng thừng vươn nắm đấm nhắm thẳng về phía Ngô Bách Tuế.
Bịch!
Ngô Bách Tuế vừa mới tỉnh lại, cơ thể anh còn rất yếu ớt, đứng thôi cũng đã mất sức, cú đấm của Vương Thạch khiến anh ngã thẳng xuống đất.
Đánh xong, Vương Thạch còn nghiêm giọng ra lệnh: “Đánh chết hắn cho tao.”
Đám đàn em của Vương Thạch lập tức ào tới như ong vỡ tổ, thượng cẳng chân hạ cẳng tay với Ngô Bách Tuế.
Gia Cát Thanh Thanh đứng bên cửa, thấy Ngô Bách Tuế bị đám người lao vào đánh đập mà cảm thấy vô cùng có lỗi. Mới nãy khi Gia Cát Thanh Thanh tuyệt vọng nhất, Ngô Bách Tuế đột nhiên xuất hiện khiến cô ấy mừng rỡ. Cuối cùng Ngô Bách Tuế cũng tỉnh lại, cô ấy cứ ngỡ mình đã được cứu rồi. Nhưng không ngờ dù tỉnh lại nhưng Ngô Bách Tuế vẫn hệt như một gã bỏ đi, chẳng giúp được chuyện gì mà còn bị ăn đòn lây.
“Các người đừng đánh nữa.” Gia Cát Thanh Thanh không nhìn nổi nữa, bèn thét lên.
Vương Thạch lập tức đưa mắt nhìn Gia Cát Thanh Thanh, gã hỏi: “Sao, em thích thằng vô dụng này à?”
Lúc thốt ra câu này, Vương Thạch tỏ ra rất ngờ vực, trông Ngô Bách Tuế lúc này chẳng khác nào một tên ăn mày, hơn nữa còn là gã ma ốm vô dụng. Vương Thạch thật sự không hiểu tại sao một người đẹp như Gia Cát Thanh Thanh lại quan tâm tới kẻ như Ngô Bách Tuế.
Gia Cát Thanh Thanh cắn môi, nói: “Không phải, anh ta còn chưa khỏi bệnh, các người đánh như vậy anh ta sẽ chết mất.”
Nghe xong, Vương Thạch không khỏi đưa mắt nhìn Ngô Bách Tuế dưới mặt đất, sau đó gã bèn cất tiếng ngăn lại: “Dừng tay.”
Nói rồi, Vương Thạch nở một nụ cười th* t*c với Gia Cát Thanh Thanh, gã hỏi: “Anh đã đồng ý với em, tha cho hắn rồi, vậy có phải em cũng nên thỏa mãn anh không?”
Đương nhiên Gia Cát Thanh Thanh biết Vương Thạch đang ám chỉ điều gì, cô ấy bèn trả lời ngay: “Anh đừng có làm bậy, tôi có thể cho anh tiền, chỉ cần anh tha cho chúng tôi thôi.”
Gia Cát Thanh Thanh là thiên kim tiểu thư nhà quyền quý, cô ấy chưa từng thiếu thốn tiền bạc, nếu có thể dùng tiền để giải quyết chuyện này thì đương nhiên Gia Cát Thanh Thanh sẽ vô cùng vui mừng.
Nhưng tiếc rằng Vương Thạch lại là kẻ tham sắc không tham tiền, nghe xong gã chẳng buồn nghĩ ngợi mà quả quyết từ chối ngay: “Đại gia anh không thiếu gì tiền, anh chỉ thiếu em thôi.”
Gương mặt của Gia Cát Thanh Thanh thật sự vô cùng xinh đẹp trong sáng, người đàn ông nào nhìn thấy cũng đều dễ dàng động lòng với cô ấy. Dù Vương Thạch có vô số phụ nữ nhưng tại cái vùng hẻo lánh này, sao gã có thể gặp được một người đẹp tuyệt sắc như Gia Cát Thanh Thanh, giờ khó khăn lắm mới gặp được cô ấy, sao gã có thể dễ dàng buông tay.
Dứt lời, gã bèn sốt sắng xông về phía Gia Cát Thanh Thanh.
“Tên thú vật kia, mày không được chạm vào cô ấy.” Ngô Bách Tuế ngã dưới đất thấy vậy bèn kêu lên.
Vừa nghe giọng Ngô Bách Tuế, Vương Thạch đã thấy tức giận. Gã lập tức quay người bước lại gần Ngô Bách Tuế, giơ chân đạp xuống người anh.
Gã vừa liên tục đá Ngô Bách Tuế vừa tức giận mắng: “Này thì lo chuyện bao đồng, này thì lo chuyện bao đồng.”
Vương Thạch đúng là một kẻ từng luyện võ, cú đá của gã khá mạnh, xương cốt của Ngô Bách Tuế bị gã đá mà kêu lên răng rắc.
Ngô Bách Tuế là đứa con cưng của trời, ngoại trừ ba năm bị biến thành một tên ngốc ra thì trong khoảng thời gian còn lại, anh luôn nhìn đời bằng nửa con mắt, chưa từng coi ai ra gì. Trong mắt anh, loại người như Vương Thạch còn chẳng bằng một con kiến. Nhưng giờ anh lại lâm vào cảnh bị một đám con sâu cái kiến hà h**p đánh đập, Ngô Bách Tuế vô cùng tức giận, cũng vô cùng bức bối.
Nhưng dù Ngô Bách Tuế không có võ công thì nghị lực của anh vẫn còn, dù Vương Thạch có tra tấn anh ra sao thì anh vẫn không hề cất tiếng kêu, anh nghiến răng nén giận, không thốt lời nào.
“Đừng đánh nữa, tôi xin anh đừng đánh nữa.” Gia Cát Thanh Thanh không chịu nổi nữa, cô liên tục đứng cạnh can ngăn.
Nhưng Vương Thạch vẫn không hề dừng tay, gã càng đánh càng hăng, như thể nếu không đánh chết Ngô Bách Tuế thì sẽ không ngưng nghỉ.
Đánh đến cuối, Ngô Bách Tuế thật sự không chịu nổi nữa, anh nôn ra một búng máu tươi, cơ thể vốn yếu ớt của anh giờ cũng đang thoi thóp.
“Anh Thạch, thôi bỏ đi.” Một tên đàn em của Vương Thạch thấy tình hình không ổn bèn ngăn gã lại, cất lời khuyên can.
Vương Thạch đánh đập Ngô Bách Tuế dã man xong, cơn tức giận cũng vơi đi nhiều. Gã không định gây án mạng thật, vậy nên Vương Thạch bèn thu chân, bỏ mặc Ngô Bách Tuế để tiến thẳng về phía Gia Cát Thanh Thanh, gã không buồn nhiều lời mà thẳng thừng túm lấy cô ấy lôi vào căn phòng ngủ phía trong.
“Buông tôi ra, buông tôi ra.” Gia Cát Thanh Thanh biến sắc, điên cuồng thét lên.
Vương Thạch hoàn toàn chẳng buồn để tâm, gã thô bạo kéo Gia Cát Thanh Thanh vào phòng ngủ.
Ngô Bách Tuế vẫn đang có ý thức, thấy Gia Cát Thanh Thanh bị Vương Thạch kéo đi, anh rất muốn cản lại, nhưng lực bất tòng tâm, hiện giờ anh không còn một chút sức lực nào, tới đứng cũng không nổi, thậm chí anh còn không có sức để thốt nên lời. Ngô Bách Tuế chỉ có thể nhìn mọi chuyện xảy ra mà không thể làm gì.
Đúng lúc này, chợt một viên bi thép bay vút trên không trung, bắn thẳng vào trán Vương Thạch.
Vút!
Trong tích tắc, trán Vương Thạch đã bị đâm xuyên qua, máu tươi ộc ra từ cái lỗ trên trán gã.
Cơ thể gã ngã rầm xuống đất.
Vương Thạch, đã chết rồi.
Đám đàn em của gã thấy vậy mà sợ tới đờ người.
Viên bi sắt bé nhỏ đó đâm xuyên qua trán Vương Thạch nhưng không hề dừng lại mà tiếp tục lao về phía đám đàn em của gã như có mắt.
Rầm! Rầm! Rầm!
Đám côn đồ còn không kịp kêu khóc, cũng chẳng kịp phản kháng mà đã lần lượt ngã xuống đất, chết một cách thảm khốc.
Sau khi đám người Vương Thạch đã ngã xuống hết, có một người tiến vào căn nhà tranh.
Viên bi sắt hệt như có trí thông minh mà ngoan ngoãn bay trở lại tay người này…
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Vậy mà tôi đã kết hôn rồi
Chương 2: 2: Cháu có phúc rồi
Chương 3: 3: Ba giờ rưỡi sáng
Chương 4: 4: Bốn giờ rưỡi sáng
Chương 5: 5: Một triệu
Chương 6: 6: Chúng ta ly hôn đi
Chương 7: 7: Trái tim ngô bách tuế
Chương 8: 8: Vương thế hào nham hiểm
Chương 9: 9: Ngô bách tuế tức giận
Chương 10: 10: Viễn cảnh tươi đẹp
Chương 11: 11: Hi vọng cuối cùng
Chương 12: 12: Xin chào cô hạ
Chương 13: 13: Bà cụ đã kinh ngạc rồi
Chương 14: 14: Anh có thể cho em tất cả
Chương 15: 15: Người nhà họ hà sợ hãi
Chương 16: 16: Cô ta, quỳ xuống
Chương 17: 17: Cút ra đây cho ông
Chương 18: 18: Tranh của ngô bách tuế
Chương 19: 19: Nhân vật chính thật sự
Chương 20: 20: Chuyện đại sự của nhà họ hạ
Chương 21: 21: Cảnh tượng rầm rộ nay chưa từng có
Chương 22: 22: Ngô bách tuế xuất hiện đầy huy hoàng
Chương 23: 23: Người đàn ông hoàn hảo không khuyết điểm
Chương 24: 24: Hoàng quý lan ngang ngược
Chương 25: 25: Tài sản của ngô bách tuế
Chương 26: 26: Thanh lọc gia tộc
Chương 27: 27: Gào thét giận dữ
Chương 28: 28: Bệnh viện tâm thần Khang Thái
Chương 29: 29: Cảnh tượng kinh ngạc
Chương 30: 30: Hà mạt hàn tự tử
Chương 31: 31: Ngô Bách Tuế tức giận
Chương 32: 32: Chiếc thẻ VIP đen
Chương 33: 33: Ếch ngồi đáy giếng
Chương 34: 34: Thể hiện bản lĩnh
Chương 35: 35: Báo thù Trương Cảnh Minh
Chương 36: 36: Ngô Bách Tuế ngang ngược
Chương 37: 37: Kẻ khiến trời đất phải rung chuyển
Chương 38: 38: Hạ Mạt Hàn say mê
Chương 39: 39: Một trăm triệu
Chương 40: 40: Ánh nhìn của vô số người
Chương 41: 41: Xin lỗi cậu Ngô
Chương 42: 42: Sếp có lời mời
Chương 43: 43: Bạn của Ngô Bách Tuế
Chương 44: 44: Hoàng Quý Lan thê thảm
Chương 45: 45: Làm loạn nhà họ Hoàng
Chương 46: 46: Hạ Mạt Hàn bùng nổ
Chương 47: 47: Cao thủ chân chính
Chương 48: 48: Ngô Bách Tuế thật sự không đơn giản
Chương 49: 49: Kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ
Chương 50: 50: Món quà lớn
Chương 51: 51: Hoàng Quý Lan chết rồi
Chương 52: 52: Tự gây tội, không thể sống
Chương 53: 53: Trở về Giang Châu
Chương 54: 54: Tát Hạ Tử Hiên
Chương 55: 55: Căn biệt thự độc nhất vô nhị
Chương 56: 56: Ngô Bách Tuế phát điên rồi
Chương 57: 57: Thành phố Tây Nguyên phải rung chuyển rồi
Chương 58: 58: Nỗi đau khổ của Ngô Bách Tuế
Chương 59: 59: Toàn quân bị hạ gục
Chương 60: 60: Huy động toàn bộ lực lượng
Chương 61: 61: Cùng chung mối thù
Chương 62: 62: Tung tích của Hạ Mạt Hàn
Chương 63: 63: Bán đấu giá Hạ Mạt Hàn
Chương 64: 64: Xác nhận tài sản của Ngô Bách Tuế
Chương 65: 65: Uy lực của một một nắm đấm
Chương 66: 66: Vào hang cọp
Chương 67: 67: Ngô Bách Tuế ra oai
Chương 68: 68: Ngục Huyết lớn mạnh
Chương 69: 69: Một dao của Hoàng Quý Lan
Chương 70: 70: Ngô Bách Tuế hấp hối
Chương 71: 71: Một đao chí mạng
Chương 72: 72: Thủ lĩnh Ngục Huyết, Ám Ảnh
Chương 73: 73: Tình cảnh chưa từng xảy ra
Chương 74: 74: Hắn chết rồi
Chương 75: 75: Ám Ảnh thách thức
Chương 76: 76: Đường Duệ trong đêm đen
Chương 77: 77: Ngô Bách Tuế bị bắt
Chương 78: 78: Ám Ảnh điên cuồng
Chương 79: 79: Ám Ảnh, xin chào
Chương 80: 80: Bí mật của Đường Duệ
Chương 81: 81: Trận chiến bắt đầu
Chương 82: 82: Ngang ngược xuất hiện
Chương 83: 83: Trận chiến sống chết
Chương 84: 84: Ám Ảnh không ai địch nổi
Chương 85: 85: Xin lỗi, tôi đã hại ông
Chương 86: 86: Cao thủ thật sự
Chương 87: 87: Trận chiến trên đỉnh núi
Chương 88: 88: Ngô Bách Tuế, đón nhận ánh mắt của mọi người
Chương 89: 89: Tự sát
Chương 90: 90: Gương mặt thật của Ám Ảnh
Chương 91: 91: Ngô Bách Tuế ra tay
Chương 92: 92: Tất cả cùng sục sôi
Chương 93: 93: Quyết đấu
Chương 94: 94: Thực lực của Ngô Bách Tuế
Chương 95: 95: Người chói sáng nhất
Chương 96: 96: Cái chết của Ám Ảnh
Chương 97: 97: Gặp lại Hạ Mạt Hàn
Chương 98: 98: Ngô Bách Tuế với Hạ Mạt Hàn li hôn
Chương 99: 99: Bố của Hạ Mạt Hàn
Chương 100: 100: Nhất Bạch Sơn Tịch đến rồi
Chương 101: 101: Mở rộng tầm mắt
Chương 102: 102: Ngô Bách Tuế xuất hiện
Chương 103: 103: Cuộc thi đấu giữa Nhất Bạch Sơn Tịch thật và giả
Chương 104: 104: Một bức tranh, kinh thiên động địa
Chương 105: 105: Ngô Bách Tuế rực rỡ chói lọi
Chương 106: 106: Bất ngờ vui vẻ
Chương 107: 107: Cầu hôn Hạ Mạt Hàn
Chương 108: 108: Các cậu đều không xứng với cô ấy
Chương 109: 109: Sự tồn tại nghịch thiên
Chương 110: 110: Tam thiếu gia có lời mời
Chương 111: 111: Hạ Mạt Hàn kích động
Chương 112: 112: Thân phận của Tam thiếu gia
Chương 113: 113: Quỷ gian ác
Chương 114: 114: Giết Kha Tôn Hà trong nháy mắt
Chương 115: 115: Hôn lễ long trọng của Hạ Mạt Hàn
Chương 116: 116: Chú rể tàn bạo
Chương 117: 117: Một đòn chí mạng
Chương 118: 118: Đại khai sát giới
Chương 119: 119: Địa ngục chốn trần gian
Chương 120: 120: Nhất Bạch Sơn Tịch tỏa sáng
Chương 121: 121: Tự tìm đường chết
Chương 122: 122: Nhất Bạch Sơn Tịch chịu đòn
Chương 123: 123: Chúc Nguyên Bá đấu với Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 124: 124: Sức mạnh Tông sư
Chương 125: 125: Chúc Vĩnh Tôn ra tay
Chương 126: 126: Nhất Bạch Sơn Tịch nghịch thiên
Chương 127: 127: Nhất Bạch Sơn Tịch tức giận
Chương 128: 128: Cái chết của một Tông sư
Chương 129: 129: Thảm cảnh tàn sát ở nhà họ Hạ
Chương 130: 130: Hạ Mạt Hàn tuyệt vọng
Chương 131: 131: Nhất Bạch Sơn Tịch xuất hiện đầy ngạo nghễ
Chương 132: 132: Giết hết đám đông chỉ trong chớp mắt
Chương 133: 133: Trận chiến kinh thiên động địa
Chương 134: 134: Tình yêu của Hạ Mạt Hàn
Chương 135: 135: Uy nghiêm của Đại tông sư
Chương 136: 136: Thực lực nghịch thiên của Chúc Vĩnh Thọ
Chương 137: 137: Nhất Bạch Sơn Tịch ngã xuống rồi
Chương 138: 138: Át chủ bài của Chúc Vĩnh Thọ
Chương 139: 139: Nhất Bạch Sơn Tịch đáng sợ
Chương 140: 140: Thân phận thật của Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 141: 141: Hạ Mạt Hàn nguy hiểm trong gang tấc
Chương 142: 142: Ngô Bách Tuế trở về nhà họ Ngô
Chương 143: 143: Thanh mai trúc mã của Ngô Bách Tuế
Chương 144: 144: Tâm nguyện của Ngô Thiên
Chương 145: 145: Lão tổ nhà họ Ngô, Ngô Càn Khôn
Chương 146: 146: Ngô Bách Tuế đối đầu Ngô Thiên
Chương 147: 147: Mày thua rồi
Chương 148: 148: Ngô Bách Tuế bộc phát sức mạnh kinh người
Chương 149: 149: Đám đông quỳ lạy
Chương 150: 150: Ngô Bách Tuế tiêu rồi
Chương 151: 151: Ông ấy, chết không nhắm mắt
Chương 152: 152: Kết cục của Ngô Bách Tuế
Chương 153: 153: Hạ Mạt Hàn và Nhất Bạch Sơn Tịch kết hôn
Chương 154: 154: Nhất bạch sơn tịch và Ngô bách tuế
Chương 155: 155: Anh mới là Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 156: 156: Lý Xương Thịnh làm chứng
Chương 157: 157: Ngô Bách Tuế đấu với Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 158: 158: Nhất Bạch Sơn Tịch bị đánh gục rồi
Chương 159: 159: Tất cả mọi người chấn động
Chương 160: 160: Chắc chắn phải chết
Chương 161: 161: Nhất Bạch Sơn Tịch đã chết
Chương 162: 162: Nhất Bạch Sơn Tịch thực sự
Chương 163: 163: Hạ Mạt Hàn tự sát
Chương 164: 164: Người đàn ông từ trên trời cao giáng xuống
Chương 165: 165: Hạ Khánh Chi chết rồi
Chương 166: 166: Rồng trong loài người
Chương 167: 167: Lò mổ nhân gian
Chương 168: 168: Ngô Bách Tuế hoảng sợ
Chương 169: 169: Đại Tông sư chết thảm
Chương 170: 170: Minh Vương tới rồi
Chương 171: 171: Trận chiến của cao thủ đỉnh cao
Chương 172: 172: Minh Vương nghịch thiên
Chương 173: 173: Cùng hủy diệt
Chương 174: 174: Đêm không ngủ
Chương 175: 175: Nỗi tuyệt vọng tột độ
Chương 176: 176: Cái chết thảm khốc
Chương 177: 177: Nhà họ Ngô đấu với Học viện U Minh
Chương 178: 178: Minh Vương và Ngô Thiên
Chương 179: 179: Cuộc quyết đấu giữa những vị vua
Chương 180: 180: Uy lực của Huyết Long Đao
Chương 181: 181: Cảnh tượng chấn động lòng người
Chương 182: 182: Chém giết Minh Vương
Chương 183: 183: Không chết không thôi
Chương 184: 184: Sự lựa chọn của Ngô Bách Tuế
Chương 185: 185: Ngô Bách Tuế phát điên
Chương 186: 186: Tứ Đại Thiên Vương
Chương 187: 187: Tình trạng bi thảm của nhà họ Ngô
Chương 188: 188: Lửa giận của Ngô Thanh Đế
Chương 189: 189: Chấn động
Chương 190: 190: Tứ Đại Thiên Vương liên thủ
Chương 191: 191: Ngô Thanh Đế ngã xuống rồi
Chương 192: 192: Huyết Long Đao quay về chỗ cũ
Chương 193: 193: Thần khí thật sự
Chương 194: 194: Dẫn Ngô Bách Tuế đến đây
Chương 195: 195: Sự kiện chấn động cả nước
Chương 196: 196: Đấng cứu thế
Chương 197: 197: Gia Cát Hùng bị đánh gục rồi
Chương 198: 198: Kết cục bi thảm
Chương 199: 199: Vệ Hải chết rồi
Chương 200: 200: Ngô Thanh Đế giá đáo
Chương 201: 201: Trận chiến mạnh nhất
Chương 202: 202: Ngô Thanh Đế thua rồi
Chương 203: 203: Giải trừ phong ấn
Chương 204: 204: Gia Cát Hùng chết rồi
Chương 205: 205: Sự lựa chọn của Hạ Mạt Hàn
Chương 206: 206: Đi theo tôi!
Chương 207: 207: Mục đích của Minh Vương
Chương 208: 208: Chúa tể của thế gian
Chương 209: 209: Cuộc chiến của Vũ Thánh
Chương 210: 210: Cơ hội tuyệt vời nhất
Chương 211: 211: Nhân lúc lão phát bệnh để lấy mạng lão
Chương 212: 212: Đi chết đi!
Chương 213: 213: Người đàn ông bệnh tật gục ngã rồi!
Chương 214: 214: Tử Thần đã tới
Chương 215: 215: Anh, chính là Ngô Bách Tuế
Chương 216: 216: Tam thiếu gia
Chương 217: 217: Ngô Bách Tuế ngang ngược
Chương 218: 218: Người nhà họ Hạ ăn năn
Chương 219: 219: Người đàn ông bệnh tật tập kích
Chương 220: 220: Tắm máu nhà họ Ngô
Chương 221: 221: Trận pháp nhà họ Ngô bị vỡ rồi
Chương 222: 222: Ngô Bách Tuế bình tĩnh
Chương 223: 223: Ngô Bách Tuế ra tay
Chương 224: 224: Cơ hội sống sót
Chương 225: 225: Người đàn ông bệnh tật bị đánh bay
Chương 226: 226: Sức mạnh vô địch
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Chế ngự người đàn ông bệnh tật
Chương 229: 229: ; Ngô Bách Tuể gục ngã
Chương 230: 230: Ngàn cân treo sợi tóc
Chương 231: 231: Sức mạnh Man Hoang
Chương 232: 232: Thực lực đáng gờm của Ngô Bách Tuế
Chương 233: 233: Nhân vật truyền kì đã chết rồi!
Chương 234: 234: Ngô Thanh Đế mất tích
Chương 235: 235: Gia tộc mạnh nhất
Chương 236: 236: Em gái của Ám Ảnh, Đường Dĩnh
Chương 237: 237: Thân phận thật của Đường Dĩnh
Chương 238: 238: Chạm trán Đường Dĩnh
Chương 239: 239: Thua rồi
Chương 240: 240: Thiên tài hiếm có
Chương 241: 241: Bố mẹ của Đường Dĩnh
Chương 242: 242: Liều mạng một phen
Chương 243: 243: Ngô Bách Tuế bùng nổ
Chương 244: 244: Đòn chí mạng
Chương 245: 245: Đường Dĩnh ngã xuống rồi
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248: Nụ hôn thâm tình
Chương 249: 249: Con rể ra mắt
Chương 250: 250: Mơ mộng hão huyền
Chương 251: 251: Đẩy anh ấy vào chỗ chết
Chương 252: 252: Ngô Thanh Đế tỉnh lại
Chương 253: 253: Bí mật trong cấm địa nhà họ Ngô
Chương 254: 254: Ngô Thanh Đế bị đánh bay
Chương 255: 255: Giết Ngô Bách Tuế
Chương 256: 256: Xả thân bảo vệ
Chương 257: 257: Liều chết một phen
Chương 258: 258: Không nương tay
Chương 259: 259: Cuộc chiến băng với lửa
Chương 260: 260: Tất cả đều phải chết
Chương 261: 261: Oanh oanh liệt liệt
Chương 262: 262: Lục trưởng lão ngã xuống rồi
Chương 263: 263: Về nhà họ Ngô
Chương 264: 264: Cô ấy là vợ tôi
Chương 265: 265-266-267
Chương 268: 268-269-270
Chương 271: 271-272-273
Chương 274: 274: Cửu tử nhất sinh
Chương 275: 275: Quy Hư Đạo Nhân ngã xuống rồi
Chương 276: 276: Ngô Bách Tuế ra tay
Chương 277: 277: Công lao của Ngô Bách Tuế
Chương 278: 278: Kết thúc chiến đấu
Chương 279: 279: Gương mặt thật của Dương Kim Dương
Chương 280: 280: Người nhà họ Đường tấn công
Chương 281: 281: Thế gian sắp phải biến đổi
Chương 282: 282: Công phá trận pháp
Chương 283: 283: Không biết trời cao đất dày
Chương 284: 284: Ma cao một tấc, đạo cao một trượng
Chương 285: 285: Sức mạnh Tử Vong
Chương 286: 286: Quy Hư Đạo Nhân chết rồi!
Chương 287: 287: Giọng nói của Ngô Bách Tuế
Chương 288: 288: Sự xuất hiện bá đạo
Chương 289: 289: Xin lỗi, tôi về muộn!
Chương 290: 290: Sự siêu phàm của Ngô Bách Tuế
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293: Kiếm trận vô địch
Chương 294: 294: Người chiến thắng cuối cùng
Chương 295: 295: Tộc trưởng nhà họ Đường
Chương 296: 296: Cái giá của sự ngông cuồng
Chương 297: 297: Sự tự tin của Ngô Bách Tuế
Chương 298: 298: Trưởng tộc nhà họ Đường thua rồi
Chương 299: 299: Đánh đâu thắng đó
Chương 300: 300: Đao và kiếm
Chương 301: 301: Thất Tinh Kiếm đã gãy
Chương 302: 302: Đường Cảnh Hoằng chết rồi
Chương 303: 303: Kinh hãi tột độ
Chương 304: 304: Ngô Bách Tuế vô cùng thê thảm
Chương 305: 305: Không thể tưởng tượng được
Chương 306: 306: Thú Vương
Chương 307: 307: Thái Thượng trưởng lão
Chương 308: 308: Trận chiến đỉnh cao
Chương 309: 309: Ngô Bách Tuế hóa ma
Chương 310: 310: Thái Thượng trưởng lão bị đánh bại
Chương 311: 311: Che khuất bầu trời
Chương 312: 312: Huyết Thần Trảm
Chương 313: 313: Trả giá
Chương 314: 314: Thái Thượng trưởng lão chết rồi
Chương 315: 315: Ngô Bách Tuế, không ổn rồi
Chương 316: 316: Cao thủ đứng đầu nhà họ Đường
Chương 317: 317: Chết rồi
Chương 318: 318: Nỗi tuyệt vọng của Ngô Bách Tuế
Chương 319: 319: Uy lực của Tỏa Hồn Trận
Chương 320: 320: Đường Hạn Tùng đến rồi
Chương 321: 321: Ngô Bách Tuế đấu với Đường Hạn Tùng
Chương 322: 322: Thảm bại
Chương 323: 323: Khai Thiên Tích Địa
Chương 324: 324: Thần Chết đòi mạng
Chương 325: 325: Đường Hạn Tùng ngã xuống rồi!
Chương 326: 326: Huyết Long Đao gãy rồi
Chương 327: 327: Tình huống vượt ngoài tưởng tượng
Chương 328: 328: Thua một cách triệt để
Chương 329: 329: Thần tiên hạ phàm
Chương 330: 330: Đường Hạn Tùng bản chính
Chương 331: 331: Thần tiên đánh nhau
Chương 332: 332: Tan xương nát thịt
Chương 333: 333-334-335-336
Chương 337: 337: Trời cao nhuốm máu
Chương 338: 338: Người kiếm hợp nhất
Chương 339: 339: Xoay chuyển động trời
Chương 340: 340: Sức mạnh của sấm sét
Chương 341: 341: Cảnh giới nghịch thiên
Chương 342: 342: Sau tất cả
Chương 343: 343: Nữ chủ nhân tương lai của dòng họ Gia Cát
Không tìm thấy chương nào phù hợp