Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 167: Lò mổ nhân gian
Người đột nhiên bay từ trên trời xuống này là một người đàn ông trung niên, ông ta mặc một bộ trường bào màu bạc, khí chất vượt trội, gương mặt góc cạnh rõ ràng, nghiêm nghị, ánh mắt toát ra tia nhìn hung tàn ác liệt, nhìn đã biết không tốt đẹp gì.
Gia Cát Viêm và Gia Cát Thanh Thanh chợt dừng bước lại, người đàn ông mặc trường bào bạc trước mặt hệt như một ngọn núi lớn, cản đường đi của bọn họ, khiến họ cảm nhận được một sự áp bức nghẹt thở.
Sắc mặt Gia Cát Viêm nghiêm trọng, nhìn thẳng người đàn ông mặc trường bào bạc rồi hỏi: “Cậu là ai?”
Người đàn ông mặc trường bào màu bạc lạnh giọng trả lời: “Nhóm trưởng nhóm Tình Báo của Học viện U Minh, Triệu Uyên.”
Học viện U Minh có tổng cộng tám nhóm lớn, trong đó nhóm Tình Báo là quan trọng nhất.
Nhóm trưởng nhóm Tình Báo chính là giáo viên của nhóm Tình Báo.
Học viện U Minh hệt như một con tàu cực lớn trên biển, con tàu cực lớn này trải qua tháng năm thăng trầm, càng ngày càng lớn hơn, thành viên trên tàu càng ngày càng nhiều thêm, năng lực cũng càng ngày càng mạnh lên, sứ mệnh mà nó mang trên mình cũng càng ngày càng lớn, nó đã trở thành một thứ mạnh mẽ vô song.
Nhóm Tình Báo là nhóm quan trọng nhất của Học viện U Minh, nó hệt như cánh buồm của con tàu lớn, dù là thu thập tình báo hay phân tán tình báo, tổng kết tin tức, đối với Học viện U Minh mà nói đều là những mắt xích cực kì quan trọng. Tất cả hành động của nhóm Tình Báo đều quyết định phương hướng đi của con tàu lớn Học viện U Minh.
Chính vì tác dụng lớn nên tất cả mọi hành động của nhóm Tình Báo đều không được phép để xảy ra sai sót, việc này cũng yêu cầu thành viên của nhóm Tình Báo có được tâm tư tỉ mỉ và năng lực tương đối phi phàm. Mỗi thành viên bước vào nhóm Tình Báo không những phải có võ công cao cường mà còn cần có khứu giác nhạy bén và khả năng phân tích mạnh mẽ, còn giáo viên của nhóm Tình Báo thì đương nhiên năng lực của mọi phương diện càng siêu phàm hơn rồi.
Triệu Uyên là thầy giáo của nhóm Tình Báo, thực lực của ông ta là không thể nghi ngờ, giáo viên của tám nhóm lớn trong Học viện U Minh, mỗi người đều có thực lực của Đại Tông sư, Triệu Uyên càng là người nổi bật trong số đó.
Triệu Uyên vừa dứt lời thì bốn mươi mấy học viên của nhóm Tình Báo nhanh chóng xông tới, đứng sau lưng Triệu Uyên.
Ai ai trong đám học viên này cũng đều là đao phủ tàn khốc, trên người chúng tanh nồng mùi máu, trên tay còn dính máu tươi, sát khí trên người chúng cũng chưa tan đi.
Ở một diễn biến khác, gia chủ hiện tại của nhà họ Gia Cát – Gia Cát Diệu dẫn theo nhiều hộ vệ và một đám cao thủ của nhà họ Gia Cát, tức giận đùng đùng xông tới.
Mắt Gia Cát Diệu đỏ ngầu, lửa giận bốc lên tận trời, vừa bước tới Gia Cát Diệu đã gào to với đám người Triệu Uyên: “Các người lại dám tàn sát người nhà họ Gia Cát chúng tôi như vậy, tôi…”
Gia Cát Diệu hoàn toàn không quen đám người này, cũng không biết vì sao đối phương lại tàn sát người nhà mình, ông ấy chỉ nghe nói có người xông vào gia tộc hắn, chém giết không kiêng dè thế nên ông ấy vô cùng giận dữ.
Không đợi Gia Cát Diệu nói xong, Gia Cát Viêm đã giơ tay ngăn Gia Cát Diệu lại, rồi sau đó Gia Cát Viêm nhìn Triệu Uyên, trầm giọng hỏi: “Các người tới vì Ngô Bách Tuế?”
Triệu Uyên lạnh lùng trả lời: “Đúng thế.”
Gia Cát Viêm nghe thế thì lòng thấy nặng nề, ông ấy không ngờ một hành động cứu người của mình lại mang tới tai họa lớn cho gia tộc như thế này. Thầy thuốc thì sẽ hay hành y cứu thế, Gia Cát Viêm không tham gia vào phân tranh giang hồ, nhưng đôi lúc có những việc tiện tay ông ấy sẽ giúp.
Đối với Ngô Bách Tuế, từ lần đầu tiên ông ấy nhìn thấy anh đã có ấn tượng sâu sắc. Ông ấy nhận định rằng Ngô Bách Tuế sẽ là nhân vật kiệt xuất, thế nên ông ấy không muốn Ngô Bách Tuế chết trẻ như vậy, ông ấy cầm lòng không đậu mà cứu Ngô Bách Tuế. Nhưng, ông ấy đâu ngờ được, Ngô Bách Tuế lại là người có dính líu tới Học viện U Minh. Nhà họ Gia Cát của ông ấy trước nay không tranh với đời, lần này lại vô duyên vô cớ chọc giận Học viện U Minh.
Lòng Gia Cát Viêm vô cùng nặng nề, ông ấy hối hận vì mình làm việc qua loa, càng căm hận Học viện U Minh vô tình bạo ngược. Ông ấy hung hăng nhìn Triệu Uyên rồi nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu tới đòi Ngô Bách Tuế thì có thể tìm tôi bàn bạc, sao lại vừa đến là đã giết người?”
Bịch!
Lời nói của Gia Cát Viêm vừa dứt thì Triệu Uyên chợt giơ tay phất một cái, trong nháy mắt, một luồng chân khí mạnh mẽ bay tới, đánh mạnh lên người Gia Cát Diệu đứng bên cạnh.
Luồng chân khí này vừa ngang ngược vừa mạnh mẽ, chớp mắt đã đánh cho Gia Cát Diệu thất khiếu chảy máu.
Trong ánh mắt theo dõi của tất cả mọi người, Gia Cát Diệu ngã xuống đất, bỏ mạng ngay lập tức.
Cảnh này thật sự quá đỗi bất ngờ, cả khuôn viên trong tích tắc như ngưng đọng lại, tất cả người nhà họ Gia Cát đều trợn trắng cả mắt, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
“Bố!” Gia Cát Thanh Thanh là người đầu tiên phản ứng lại được, cô ấy kinh hãi chạy tới bên cạnh Gia Cát Diệu, sụp đổ khóc nức nở.
Gia Cát Diệu là con trai của Gia Cát Viêm, là gia chủ hiện tại của nhà họ Gia Cát, dù là y thuật hay phẩm hạnh thì cũng không soi mói bắt bẻ gì được ở ông ấy. Nhưng người như thế này lại bị Triệu Uyên tùy ý g**t ch*t, cảnh tượng này thật sự đã k*ch th*ch Gia Cát Viêm.
Đôi mắt Gia Cát Viêm trở nên đỏ ngầu, ông ấy nhìn Triệu Uyên rồi vừa kinh ngạc vừa tức giận nói: “Cậu giết con trai tôi làm gì?”
Triệu Uyên gằn từng chữ nói: “Tôi chỉ muốn cho ông biết mạng của người nhà họ Gia Cát ông trong mắt tôi không đáng đồng nào, tôi muốn giết thì giết.”
Tàn khốc, vô tình! Đây chính là phong cách của Triệu Uyên.
Sau khi Gia Cát Viêm nghỉ hưu đã bắt đầu đi khắp giang hồ, ông ấy gặp vô số loại người rồi, nhưng ác quỷ như Triệu Uyên, thật sự là ông ấy gặp lần đầu, cơn giận của ông ấy dâng lên đến đỉnh điểm trong chớp mắt.
Nói ra Gia Cát Viêm cũng là một vị Tông sư. Ở tỉnh Giang Đông, gia tộc nhiều đời hành nghề y như nhà họ Gia Cát có thể đứng vị trí thứ hai ngay sau nhà họ Chúc, một phần nguyên nhân lớn trong đó chính là vì Gia Cát Viêm.
Ở Giang Đông, một gia tộc có một vị Tông sư trấn giữ đã là vô cùng hiếm gặp rồi.
Nhưng, trước mặt Đại Tông sư như Triệu Uyên thì một Tông sư như Gia Cát Viêm không là gì cả, thực lực của ông ấy kém Triệu Uyên quá xa, cho dù ông ấy có giận bằng trời cũng không thể làm gì được đối phương. Ông ấy chỉ có thể ôm một bụng uất hận giải thích với Triệu Uyên: “Đúng là tôi đã cứu Ngô Bách Tuế, nhưng tôi không biết cậu ta có ân oán với Học viện U Minh các cậu, các cậu không nên giết người vô tội.”
Mặt Triệu Uyên chẳng có biểu cảm gì trả lời: “Tôi không cần biết ông có nguyên do gì, ông cứu Ngô Bách Tuế, lãng phí thời gian tìm người của hiệu trưởng chúng tôi chính là một sai lầm. Nếu đã sai thì phải trả giá.”
Ngày thường Gia Cát Viêm rất ít khi nổi giận, nhưng giây phút này, toàn thân ông ấy đều đang run rẩy vì giận, ông ấy đỏ mắt quát Triệu Uyên: “Các cậu có còn là con người không?”
Lòng kiên nhẫn của Triệu Uyên có hạn, ông ta không rảnh để nói nhảm với Gia Cát Viêm, thế nên ông ta không khách sáo ra lệnh luôn: “Giết sạch bọn họ rồi tìm cho ra Ngô Bách Tuế.”
Bốn mươi mấy học viên nhóm Tình Báo đứng sau lưng Triệu Uyên nhận lệnh xong thì lập tức ùa ra đánh giết người nhà họ Gia Cát như ong vỡ tổ.
Bốn mươi mấy người này có hơn một nửa là Tông sư, đội ngũ hợp thành của bọn chúng đương nhiên là mạnh mẽ vô song.
Còn tất cả người nhà họ Gia Cát thì chỉ có mình Gia Cát Viêm là Tông sư, những người thường như họ gặp phải thế lực như nhóm Tình Báo thì đương nhiên chỉ còn nước mặc người ta chém giết. Thoáng chốc, học viên nhóm Tình Báo đã tàn sát không ghê tay, mùi máu tanh tưởi nồng đượm khắp không gian.
Nhà họ Gia Cát đang trải qua tai họa thảm khốc nhất từ trước đến nay, tiếng kêu gào khóc lóc thảm thiết không ngớt, số người thương vong tăng vọt, hộ vệ và người trong nhà họ Gia Cát lần lượt từ người này tới người khác mất mạng.
Trong sự vây đánh của mấy Tông sư thì cuối cùng Gia Cát Viêm cũng thua, xụi lơ ngã ra đất.
Thật sự gia tộc Gia Cát sắp tới bờ vực diệt vong rồi, cả căn nhà lớn dường như biến thành lò mổ.
Ngay lúc này, đột nhiên một căn phòng gỗ ở trong sân bùng nổ, một luồng chân khí nghịch thiên xông thẳng lên trời.
Chấn động mạnh mẽ khiến tất cả mọi người hoảng hốt, đám học viên nhóm Tình Báo đang giết người không ghê tay kia đều dừng tay lại.
Gia Cát Viêm và Gia Cát Thanh Thanh chợt dừng bước lại, người đàn ông mặc trường bào bạc trước mặt hệt như một ngọn núi lớn, cản đường đi của bọn họ, khiến họ cảm nhận được một sự áp bức nghẹt thở.
Sắc mặt Gia Cát Viêm nghiêm trọng, nhìn thẳng người đàn ông mặc trường bào bạc rồi hỏi: “Cậu là ai?”
Người đàn ông mặc trường bào màu bạc lạnh giọng trả lời: “Nhóm trưởng nhóm Tình Báo của Học viện U Minh, Triệu Uyên.”
Học viện U Minh có tổng cộng tám nhóm lớn, trong đó nhóm Tình Báo là quan trọng nhất.
Nhóm trưởng nhóm Tình Báo chính là giáo viên của nhóm Tình Báo.
Học viện U Minh hệt như một con tàu cực lớn trên biển, con tàu cực lớn này trải qua tháng năm thăng trầm, càng ngày càng lớn hơn, thành viên trên tàu càng ngày càng nhiều thêm, năng lực cũng càng ngày càng mạnh lên, sứ mệnh mà nó mang trên mình cũng càng ngày càng lớn, nó đã trở thành một thứ mạnh mẽ vô song.
Nhóm Tình Báo là nhóm quan trọng nhất của Học viện U Minh, nó hệt như cánh buồm của con tàu lớn, dù là thu thập tình báo hay phân tán tình báo, tổng kết tin tức, đối với Học viện U Minh mà nói đều là những mắt xích cực kì quan trọng. Tất cả hành động của nhóm Tình Báo đều quyết định phương hướng đi của con tàu lớn Học viện U Minh.
Chính vì tác dụng lớn nên tất cả mọi hành động của nhóm Tình Báo đều không được phép để xảy ra sai sót, việc này cũng yêu cầu thành viên của nhóm Tình Báo có được tâm tư tỉ mỉ và năng lực tương đối phi phàm. Mỗi thành viên bước vào nhóm Tình Báo không những phải có võ công cao cường mà còn cần có khứu giác nhạy bén và khả năng phân tích mạnh mẽ, còn giáo viên của nhóm Tình Báo thì đương nhiên năng lực của mọi phương diện càng siêu phàm hơn rồi.
Triệu Uyên là thầy giáo của nhóm Tình Báo, thực lực của ông ta là không thể nghi ngờ, giáo viên của tám nhóm lớn trong Học viện U Minh, mỗi người đều có thực lực của Đại Tông sư, Triệu Uyên càng là người nổi bật trong số đó.
Triệu Uyên vừa dứt lời thì bốn mươi mấy học viên của nhóm Tình Báo nhanh chóng xông tới, đứng sau lưng Triệu Uyên.
Ai ai trong đám học viên này cũng đều là đao phủ tàn khốc, trên người chúng tanh nồng mùi máu, trên tay còn dính máu tươi, sát khí trên người chúng cũng chưa tan đi.
Ở một diễn biến khác, gia chủ hiện tại của nhà họ Gia Cát – Gia Cát Diệu dẫn theo nhiều hộ vệ và một đám cao thủ của nhà họ Gia Cát, tức giận đùng đùng xông tới.
Mắt Gia Cát Diệu đỏ ngầu, lửa giận bốc lên tận trời, vừa bước tới Gia Cát Diệu đã gào to với đám người Triệu Uyên: “Các người lại dám tàn sát người nhà họ Gia Cát chúng tôi như vậy, tôi…”
Gia Cát Diệu hoàn toàn không quen đám người này, cũng không biết vì sao đối phương lại tàn sát người nhà mình, ông ấy chỉ nghe nói có người xông vào gia tộc hắn, chém giết không kiêng dè thế nên ông ấy vô cùng giận dữ.
Không đợi Gia Cát Diệu nói xong, Gia Cát Viêm đã giơ tay ngăn Gia Cát Diệu lại, rồi sau đó Gia Cát Viêm nhìn Triệu Uyên, trầm giọng hỏi: “Các người tới vì Ngô Bách Tuế?”
Triệu Uyên lạnh lùng trả lời: “Đúng thế.”
Gia Cát Viêm nghe thế thì lòng thấy nặng nề, ông ấy không ngờ một hành động cứu người của mình lại mang tới tai họa lớn cho gia tộc như thế này. Thầy thuốc thì sẽ hay hành y cứu thế, Gia Cát Viêm không tham gia vào phân tranh giang hồ, nhưng đôi lúc có những việc tiện tay ông ấy sẽ giúp.
Đối với Ngô Bách Tuế, từ lần đầu tiên ông ấy nhìn thấy anh đã có ấn tượng sâu sắc. Ông ấy nhận định rằng Ngô Bách Tuế sẽ là nhân vật kiệt xuất, thế nên ông ấy không muốn Ngô Bách Tuế chết trẻ như vậy, ông ấy cầm lòng không đậu mà cứu Ngô Bách Tuế. Nhưng, ông ấy đâu ngờ được, Ngô Bách Tuế lại là người có dính líu tới Học viện U Minh. Nhà họ Gia Cát của ông ấy trước nay không tranh với đời, lần này lại vô duyên vô cớ chọc giận Học viện U Minh.
Lòng Gia Cát Viêm vô cùng nặng nề, ông ấy hối hận vì mình làm việc qua loa, càng căm hận Học viện U Minh vô tình bạo ngược. Ông ấy hung hăng nhìn Triệu Uyên rồi nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu tới đòi Ngô Bách Tuế thì có thể tìm tôi bàn bạc, sao lại vừa đến là đã giết người?”
Bịch!
Lời nói của Gia Cát Viêm vừa dứt thì Triệu Uyên chợt giơ tay phất một cái, trong nháy mắt, một luồng chân khí mạnh mẽ bay tới, đánh mạnh lên người Gia Cát Diệu đứng bên cạnh.
Luồng chân khí này vừa ngang ngược vừa mạnh mẽ, chớp mắt đã đánh cho Gia Cát Diệu thất khiếu chảy máu.
Trong ánh mắt theo dõi của tất cả mọi người, Gia Cát Diệu ngã xuống đất, bỏ mạng ngay lập tức.
Cảnh này thật sự quá đỗi bất ngờ, cả khuôn viên trong tích tắc như ngưng đọng lại, tất cả người nhà họ Gia Cát đều trợn trắng cả mắt, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
“Bố!” Gia Cát Thanh Thanh là người đầu tiên phản ứng lại được, cô ấy kinh hãi chạy tới bên cạnh Gia Cát Diệu, sụp đổ khóc nức nở.
Gia Cát Diệu là con trai của Gia Cát Viêm, là gia chủ hiện tại của nhà họ Gia Cát, dù là y thuật hay phẩm hạnh thì cũng không soi mói bắt bẻ gì được ở ông ấy. Nhưng người như thế này lại bị Triệu Uyên tùy ý g**t ch*t, cảnh tượng này thật sự đã k*ch th*ch Gia Cát Viêm.
Đôi mắt Gia Cát Viêm trở nên đỏ ngầu, ông ấy nhìn Triệu Uyên rồi vừa kinh ngạc vừa tức giận nói: “Cậu giết con trai tôi làm gì?”
Triệu Uyên gằn từng chữ nói: “Tôi chỉ muốn cho ông biết mạng của người nhà họ Gia Cát ông trong mắt tôi không đáng đồng nào, tôi muốn giết thì giết.”
Tàn khốc, vô tình! Đây chính là phong cách của Triệu Uyên.
Sau khi Gia Cát Viêm nghỉ hưu đã bắt đầu đi khắp giang hồ, ông ấy gặp vô số loại người rồi, nhưng ác quỷ như Triệu Uyên, thật sự là ông ấy gặp lần đầu, cơn giận của ông ấy dâng lên đến đỉnh điểm trong chớp mắt.
Nói ra Gia Cát Viêm cũng là một vị Tông sư. Ở tỉnh Giang Đông, gia tộc nhiều đời hành nghề y như nhà họ Gia Cát có thể đứng vị trí thứ hai ngay sau nhà họ Chúc, một phần nguyên nhân lớn trong đó chính là vì Gia Cát Viêm.
Ở Giang Đông, một gia tộc có một vị Tông sư trấn giữ đã là vô cùng hiếm gặp rồi.
Nhưng, trước mặt Đại Tông sư như Triệu Uyên thì một Tông sư như Gia Cát Viêm không là gì cả, thực lực của ông ấy kém Triệu Uyên quá xa, cho dù ông ấy có giận bằng trời cũng không thể làm gì được đối phương. Ông ấy chỉ có thể ôm một bụng uất hận giải thích với Triệu Uyên: “Đúng là tôi đã cứu Ngô Bách Tuế, nhưng tôi không biết cậu ta có ân oán với Học viện U Minh các cậu, các cậu không nên giết người vô tội.”
Mặt Triệu Uyên chẳng có biểu cảm gì trả lời: “Tôi không cần biết ông có nguyên do gì, ông cứu Ngô Bách Tuế, lãng phí thời gian tìm người của hiệu trưởng chúng tôi chính là một sai lầm. Nếu đã sai thì phải trả giá.”
Ngày thường Gia Cát Viêm rất ít khi nổi giận, nhưng giây phút này, toàn thân ông ấy đều đang run rẩy vì giận, ông ấy đỏ mắt quát Triệu Uyên: “Các cậu có còn là con người không?”
Lòng kiên nhẫn của Triệu Uyên có hạn, ông ta không rảnh để nói nhảm với Gia Cát Viêm, thế nên ông ta không khách sáo ra lệnh luôn: “Giết sạch bọn họ rồi tìm cho ra Ngô Bách Tuế.”
Bốn mươi mấy học viên nhóm Tình Báo đứng sau lưng Triệu Uyên nhận lệnh xong thì lập tức ùa ra đánh giết người nhà họ Gia Cát như ong vỡ tổ.
Bốn mươi mấy người này có hơn một nửa là Tông sư, đội ngũ hợp thành của bọn chúng đương nhiên là mạnh mẽ vô song.
Còn tất cả người nhà họ Gia Cát thì chỉ có mình Gia Cát Viêm là Tông sư, những người thường như họ gặp phải thế lực như nhóm Tình Báo thì đương nhiên chỉ còn nước mặc người ta chém giết. Thoáng chốc, học viên nhóm Tình Báo đã tàn sát không ghê tay, mùi máu tanh tưởi nồng đượm khắp không gian.
Nhà họ Gia Cát đang trải qua tai họa thảm khốc nhất từ trước đến nay, tiếng kêu gào khóc lóc thảm thiết không ngớt, số người thương vong tăng vọt, hộ vệ và người trong nhà họ Gia Cát lần lượt từ người này tới người khác mất mạng.
Trong sự vây đánh của mấy Tông sư thì cuối cùng Gia Cát Viêm cũng thua, xụi lơ ngã ra đất.
Thật sự gia tộc Gia Cát sắp tới bờ vực diệt vong rồi, cả căn nhà lớn dường như biến thành lò mổ.
Ngay lúc này, đột nhiên một căn phòng gỗ ở trong sân bùng nổ, một luồng chân khí nghịch thiên xông thẳng lên trời.
Chấn động mạnh mẽ khiến tất cả mọi người hoảng hốt, đám học viên nhóm Tình Báo đang giết người không ghê tay kia đều dừng tay lại.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Vậy mà tôi đã kết hôn rồi
Chương 2: 2: Cháu có phúc rồi
Chương 3: 3: Ba giờ rưỡi sáng
Chương 4: 4: Bốn giờ rưỡi sáng
Chương 5: 5: Một triệu
Chương 6: 6: Chúng ta ly hôn đi
Chương 7: 7: Trái tim ngô bách tuế
Chương 8: 8: Vương thế hào nham hiểm
Chương 9: 9: Ngô bách tuế tức giận
Chương 10: 10: Viễn cảnh tươi đẹp
Chương 11: 11: Hi vọng cuối cùng
Chương 12: 12: Xin chào cô hạ
Chương 13: 13: Bà cụ đã kinh ngạc rồi
Chương 14: 14: Anh có thể cho em tất cả
Chương 15: 15: Người nhà họ hà sợ hãi
Chương 16: 16: Cô ta, quỳ xuống
Chương 17: 17: Cút ra đây cho ông
Chương 18: 18: Tranh của ngô bách tuế
Chương 19: 19: Nhân vật chính thật sự
Chương 20: 20: Chuyện đại sự của nhà họ hạ
Chương 21: 21: Cảnh tượng rầm rộ nay chưa từng có
Chương 22: 22: Ngô bách tuế xuất hiện đầy huy hoàng
Chương 23: 23: Người đàn ông hoàn hảo không khuyết điểm
Chương 24: 24: Hoàng quý lan ngang ngược
Chương 25: 25: Tài sản của ngô bách tuế
Chương 26: 26: Thanh lọc gia tộc
Chương 27: 27: Gào thét giận dữ
Chương 28: 28: Bệnh viện tâm thần Khang Thái
Chương 29: 29: Cảnh tượng kinh ngạc
Chương 30: 30: Hà mạt hàn tự tử
Chương 31: 31: Ngô Bách Tuế tức giận
Chương 32: 32: Chiếc thẻ VIP đen
Chương 33: 33: Ếch ngồi đáy giếng
Chương 34: 34: Thể hiện bản lĩnh
Chương 35: 35: Báo thù Trương Cảnh Minh
Chương 36: 36: Ngô Bách Tuế ngang ngược
Chương 37: 37: Kẻ khiến trời đất phải rung chuyển
Chương 38: 38: Hạ Mạt Hàn say mê
Chương 39: 39: Một trăm triệu
Chương 40: 40: Ánh nhìn của vô số người
Chương 41: 41: Xin lỗi cậu Ngô
Chương 42: 42: Sếp có lời mời
Chương 43: 43: Bạn của Ngô Bách Tuế
Chương 44: 44: Hoàng Quý Lan thê thảm
Chương 45: 45: Làm loạn nhà họ Hoàng
Chương 46: 46: Hạ Mạt Hàn bùng nổ
Chương 47: 47: Cao thủ chân chính
Chương 48: 48: Ngô Bách Tuế thật sự không đơn giản
Chương 49: 49: Kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ
Chương 50: 50: Món quà lớn
Chương 51: 51: Hoàng Quý Lan chết rồi
Chương 52: 52: Tự gây tội, không thể sống
Chương 53: 53: Trở về Giang Châu
Chương 54: 54: Tát Hạ Tử Hiên
Chương 55: 55: Căn biệt thự độc nhất vô nhị
Chương 56: 56: Ngô Bách Tuế phát điên rồi
Chương 57: 57: Thành phố Tây Nguyên phải rung chuyển rồi
Chương 58: 58: Nỗi đau khổ của Ngô Bách Tuế
Chương 59: 59: Toàn quân bị hạ gục
Chương 60: 60: Huy động toàn bộ lực lượng
Chương 61: 61: Cùng chung mối thù
Chương 62: 62: Tung tích của Hạ Mạt Hàn
Chương 63: 63: Bán đấu giá Hạ Mạt Hàn
Chương 64: 64: Xác nhận tài sản của Ngô Bách Tuế
Chương 65: 65: Uy lực của một một nắm đấm
Chương 66: 66: Vào hang cọp
Chương 67: 67: Ngô Bách Tuế ra oai
Chương 68: 68: Ngục Huyết lớn mạnh
Chương 69: 69: Một dao của Hoàng Quý Lan
Chương 70: 70: Ngô Bách Tuế hấp hối
Chương 71: 71: Một đao chí mạng
Chương 72: 72: Thủ lĩnh Ngục Huyết, Ám Ảnh
Chương 73: 73: Tình cảnh chưa từng xảy ra
Chương 74: 74: Hắn chết rồi
Chương 75: 75: Ám Ảnh thách thức
Chương 76: 76: Đường Duệ trong đêm đen
Chương 77: 77: Ngô Bách Tuế bị bắt
Chương 78: 78: Ám Ảnh điên cuồng
Chương 79: 79: Ám Ảnh, xin chào
Chương 80: 80: Bí mật của Đường Duệ
Chương 81: 81: Trận chiến bắt đầu
Chương 82: 82: Ngang ngược xuất hiện
Chương 83: 83: Trận chiến sống chết
Chương 84: 84: Ám Ảnh không ai địch nổi
Chương 85: 85: Xin lỗi, tôi đã hại ông
Chương 86: 86: Cao thủ thật sự
Chương 87: 87: Trận chiến trên đỉnh núi
Chương 88: 88: Ngô Bách Tuế, đón nhận ánh mắt của mọi người
Chương 89: 89: Tự sát
Chương 90: 90: Gương mặt thật của Ám Ảnh
Chương 91: 91: Ngô Bách Tuế ra tay
Chương 92: 92: Tất cả cùng sục sôi
Chương 93: 93: Quyết đấu
Chương 94: 94: Thực lực của Ngô Bách Tuế
Chương 95: 95: Người chói sáng nhất
Chương 96: 96: Cái chết của Ám Ảnh
Chương 97: 97: Gặp lại Hạ Mạt Hàn
Chương 98: 98: Ngô Bách Tuế với Hạ Mạt Hàn li hôn
Chương 99: 99: Bố của Hạ Mạt Hàn
Chương 100: 100: Nhất Bạch Sơn Tịch đến rồi
Chương 101: 101: Mở rộng tầm mắt
Chương 102: 102: Ngô Bách Tuế xuất hiện
Chương 103: 103: Cuộc thi đấu giữa Nhất Bạch Sơn Tịch thật và giả
Chương 104: 104: Một bức tranh, kinh thiên động địa
Chương 105: 105: Ngô Bách Tuế rực rỡ chói lọi
Chương 106: 106: Bất ngờ vui vẻ
Chương 107: 107: Cầu hôn Hạ Mạt Hàn
Chương 108: 108: Các cậu đều không xứng với cô ấy
Chương 109: 109: Sự tồn tại nghịch thiên
Chương 110: 110: Tam thiếu gia có lời mời
Chương 111: 111: Hạ Mạt Hàn kích động
Chương 112: 112: Thân phận của Tam thiếu gia
Chương 113: 113: Quỷ gian ác
Chương 114: 114: Giết Kha Tôn Hà trong nháy mắt
Chương 115: 115: Hôn lễ long trọng của Hạ Mạt Hàn
Chương 116: 116: Chú rể tàn bạo
Chương 117: 117: Một đòn chí mạng
Chương 118: 118: Đại khai sát giới
Chương 119: 119: Địa ngục chốn trần gian
Chương 120: 120: Nhất Bạch Sơn Tịch tỏa sáng
Chương 121: 121: Tự tìm đường chết
Chương 122: 122: Nhất Bạch Sơn Tịch chịu đòn
Chương 123: 123: Chúc Nguyên Bá đấu với Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 124: 124: Sức mạnh Tông sư
Chương 125: 125: Chúc Vĩnh Tôn ra tay
Chương 126: 126: Nhất Bạch Sơn Tịch nghịch thiên
Chương 127: 127: Nhất Bạch Sơn Tịch tức giận
Chương 128: 128: Cái chết của một Tông sư
Chương 129: 129: Thảm cảnh tàn sát ở nhà họ Hạ
Chương 130: 130: Hạ Mạt Hàn tuyệt vọng
Chương 131: 131: Nhất Bạch Sơn Tịch xuất hiện đầy ngạo nghễ
Chương 132: 132: Giết hết đám đông chỉ trong chớp mắt
Chương 133: 133: Trận chiến kinh thiên động địa
Chương 134: 134: Tình yêu của Hạ Mạt Hàn
Chương 135: 135: Uy nghiêm của Đại tông sư
Chương 136: 136: Thực lực nghịch thiên của Chúc Vĩnh Thọ
Chương 137: 137: Nhất Bạch Sơn Tịch ngã xuống rồi
Chương 138: 138: Át chủ bài của Chúc Vĩnh Thọ
Chương 139: 139: Nhất Bạch Sơn Tịch đáng sợ
Chương 140: 140: Thân phận thật của Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 141: 141: Hạ Mạt Hàn nguy hiểm trong gang tấc
Chương 142: 142: Ngô Bách Tuế trở về nhà họ Ngô
Chương 143: 143: Thanh mai trúc mã của Ngô Bách Tuế
Chương 144: 144: Tâm nguyện của Ngô Thiên
Chương 145: 145: Lão tổ nhà họ Ngô, Ngô Càn Khôn
Chương 146: 146: Ngô Bách Tuế đối đầu Ngô Thiên
Chương 147: 147: Mày thua rồi
Chương 148: 148: Ngô Bách Tuế bộc phát sức mạnh kinh người
Chương 149: 149: Đám đông quỳ lạy
Chương 150: 150: Ngô Bách Tuế tiêu rồi
Chương 151: 151: Ông ấy, chết không nhắm mắt
Chương 152: 152: Kết cục của Ngô Bách Tuế
Chương 153: 153: Hạ Mạt Hàn và Nhất Bạch Sơn Tịch kết hôn
Chương 154: 154: Nhất bạch sơn tịch và Ngô bách tuế
Chương 155: 155: Anh mới là Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 156: 156: Lý Xương Thịnh làm chứng
Chương 157: 157: Ngô Bách Tuế đấu với Nhất Bạch Sơn Tịch
Chương 158: 158: Nhất Bạch Sơn Tịch bị đánh gục rồi
Chương 159: 159: Tất cả mọi người chấn động
Chương 160: 160: Chắc chắn phải chết
Chương 161: 161: Nhất Bạch Sơn Tịch đã chết
Chương 162: 162: Nhất Bạch Sơn Tịch thực sự
Chương 163: 163: Hạ Mạt Hàn tự sát
Chương 164: 164: Người đàn ông từ trên trời cao giáng xuống
Chương 165: 165: Hạ Khánh Chi chết rồi
Chương 166: 166: Rồng trong loài người
Chương 167: 167: Lò mổ nhân gian
Chương 168: 168: Ngô Bách Tuế hoảng sợ
Chương 169: 169: Đại Tông sư chết thảm
Chương 170: 170: Minh Vương tới rồi
Chương 171: 171: Trận chiến của cao thủ đỉnh cao
Chương 172: 172: Minh Vương nghịch thiên
Chương 173: 173: Cùng hủy diệt
Chương 174: 174: Đêm không ngủ
Chương 175: 175: Nỗi tuyệt vọng tột độ
Chương 176: 176: Cái chết thảm khốc
Chương 177: 177: Nhà họ Ngô đấu với Học viện U Minh
Chương 178: 178: Minh Vương và Ngô Thiên
Chương 179: 179: Cuộc quyết đấu giữa những vị vua
Chương 180: 180: Uy lực của Huyết Long Đao
Chương 181: 181: Cảnh tượng chấn động lòng người
Chương 182: 182: Chém giết Minh Vương
Chương 183: 183: Không chết không thôi
Chương 184: 184: Sự lựa chọn của Ngô Bách Tuế
Chương 185: 185: Ngô Bách Tuế phát điên
Chương 186: 186: Tứ Đại Thiên Vương
Chương 187: 187: Tình trạng bi thảm của nhà họ Ngô
Chương 188: 188: Lửa giận của Ngô Thanh Đế
Chương 189: 189: Chấn động
Chương 190: 190: Tứ Đại Thiên Vương liên thủ
Chương 191: 191: Ngô Thanh Đế ngã xuống rồi
Chương 192: 192: Huyết Long Đao quay về chỗ cũ
Chương 193: 193: Thần khí thật sự
Chương 194: 194: Dẫn Ngô Bách Tuế đến đây
Chương 195: 195: Sự kiện chấn động cả nước
Chương 196: 196: Đấng cứu thế
Chương 197: 197: Gia Cát Hùng bị đánh gục rồi
Chương 198: 198: Kết cục bi thảm
Chương 199: 199: Vệ Hải chết rồi
Chương 200: 200: Ngô Thanh Đế giá đáo
Chương 201: 201: Trận chiến mạnh nhất
Chương 202: 202: Ngô Thanh Đế thua rồi
Chương 203: 203: Giải trừ phong ấn
Chương 204: 204: Gia Cát Hùng chết rồi
Chương 205: 205: Sự lựa chọn của Hạ Mạt Hàn
Chương 206: 206: Đi theo tôi!
Chương 207: 207: Mục đích của Minh Vương
Chương 208: 208: Chúa tể của thế gian
Chương 209: 209: Cuộc chiến của Vũ Thánh
Chương 210: 210: Cơ hội tuyệt vời nhất
Chương 211: 211: Nhân lúc lão phát bệnh để lấy mạng lão
Chương 212: 212: Đi chết đi!
Chương 213: 213: Người đàn ông bệnh tật gục ngã rồi!
Chương 214: 214: Tử Thần đã tới
Chương 215: 215: Anh, chính là Ngô Bách Tuế
Chương 216: 216: Tam thiếu gia
Chương 217: 217: Ngô Bách Tuế ngang ngược
Chương 218: 218: Người nhà họ Hạ ăn năn
Chương 219: 219: Người đàn ông bệnh tật tập kích
Chương 220: 220: Tắm máu nhà họ Ngô
Chương 221: 221: Trận pháp nhà họ Ngô bị vỡ rồi
Chương 222: 222: Ngô Bách Tuế bình tĩnh
Chương 223: 223: Ngô Bách Tuế ra tay
Chương 224: 224: Cơ hội sống sót
Chương 225: 225: Người đàn ông bệnh tật bị đánh bay
Chương 226: 226: Sức mạnh vô địch
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Chế ngự người đàn ông bệnh tật
Chương 229: 229: ; Ngô Bách Tuể gục ngã
Chương 230: 230: Ngàn cân treo sợi tóc
Chương 231: 231: Sức mạnh Man Hoang
Chương 232: 232: Thực lực đáng gờm của Ngô Bách Tuế
Chương 233: 233: Nhân vật truyền kì đã chết rồi!
Chương 234: 234: Ngô Thanh Đế mất tích
Chương 235: 235: Gia tộc mạnh nhất
Chương 236: 236: Em gái của Ám Ảnh, Đường Dĩnh
Chương 237: 237: Thân phận thật của Đường Dĩnh
Chương 238: 238: Chạm trán Đường Dĩnh
Chương 239: 239: Thua rồi
Chương 240: 240: Thiên tài hiếm có
Chương 241: 241: Bố mẹ của Đường Dĩnh
Chương 242: 242: Liều mạng một phen
Chương 243: 243: Ngô Bách Tuế bùng nổ
Chương 244: 244: Đòn chí mạng
Chương 245: 245: Đường Dĩnh ngã xuống rồi
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248: Nụ hôn thâm tình
Chương 249: 249: Con rể ra mắt
Chương 250: 250: Mơ mộng hão huyền
Chương 251: 251: Đẩy anh ấy vào chỗ chết
Chương 252: 252: Ngô Thanh Đế tỉnh lại
Chương 253: 253: Bí mật trong cấm địa nhà họ Ngô
Chương 254: 254: Ngô Thanh Đế bị đánh bay
Chương 255: 255: Giết Ngô Bách Tuế
Chương 256: 256: Xả thân bảo vệ
Chương 257: 257: Liều chết một phen
Chương 258: 258: Không nương tay
Chương 259: 259: Cuộc chiến băng với lửa
Chương 260: 260: Tất cả đều phải chết
Chương 261: 261: Oanh oanh liệt liệt
Chương 262: 262: Lục trưởng lão ngã xuống rồi
Chương 263: 263: Về nhà họ Ngô
Chương 264: 264: Cô ấy là vợ tôi
Chương 265: 265-266-267
Chương 268: 268-269-270
Chương 271: 271-272-273
Chương 274: 274: Cửu tử nhất sinh
Chương 275: 275: Quy Hư Đạo Nhân ngã xuống rồi
Chương 276: 276: Ngô Bách Tuế ra tay
Chương 277: 277: Công lao của Ngô Bách Tuế
Chương 278: 278: Kết thúc chiến đấu
Chương 279: 279: Gương mặt thật của Dương Kim Dương
Chương 280: 280: Người nhà họ Đường tấn công
Chương 281: 281: Thế gian sắp phải biến đổi
Chương 282: 282: Công phá trận pháp
Chương 283: 283: Không biết trời cao đất dày
Chương 284: 284: Ma cao một tấc, đạo cao một trượng
Chương 285: 285: Sức mạnh Tử Vong
Chương 286: 286: Quy Hư Đạo Nhân chết rồi!
Chương 287: 287: Giọng nói của Ngô Bách Tuế
Chương 288: 288: Sự xuất hiện bá đạo
Chương 289: 289: Xin lỗi, tôi về muộn!
Chương 290: 290: Sự siêu phàm của Ngô Bách Tuế
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293: Kiếm trận vô địch
Chương 294: 294: Người chiến thắng cuối cùng
Chương 295: 295: Tộc trưởng nhà họ Đường
Chương 296: 296: Cái giá của sự ngông cuồng
Chương 297: 297: Sự tự tin của Ngô Bách Tuế
Chương 298: 298: Trưởng tộc nhà họ Đường thua rồi
Chương 299: 299: Đánh đâu thắng đó
Chương 300: 300: Đao và kiếm
Chương 301: 301: Thất Tinh Kiếm đã gãy
Chương 302: 302: Đường Cảnh Hoằng chết rồi
Chương 303: 303: Kinh hãi tột độ
Chương 304: 304: Ngô Bách Tuế vô cùng thê thảm
Chương 305: 305: Không thể tưởng tượng được
Chương 306: 306: Thú Vương
Chương 307: 307: Thái Thượng trưởng lão
Chương 308: 308: Trận chiến đỉnh cao
Chương 309: 309: Ngô Bách Tuế hóa ma
Chương 310: 310: Thái Thượng trưởng lão bị đánh bại
Chương 311: 311: Che khuất bầu trời
Chương 312: 312: Huyết Thần Trảm
Chương 313: 313: Trả giá
Chương 314: 314: Thái Thượng trưởng lão chết rồi
Chương 315: 315: Ngô Bách Tuế, không ổn rồi
Chương 316: 316: Cao thủ đứng đầu nhà họ Đường
Chương 317: 317: Chết rồi
Chương 318: 318: Nỗi tuyệt vọng của Ngô Bách Tuế
Chương 319: 319: Uy lực của Tỏa Hồn Trận
Chương 320: 320: Đường Hạn Tùng đến rồi
Chương 321: 321: Ngô Bách Tuế đấu với Đường Hạn Tùng
Chương 322: 322: Thảm bại
Chương 323: 323: Khai Thiên Tích Địa
Chương 324: 324: Thần Chết đòi mạng
Chương 325: 325: Đường Hạn Tùng ngã xuống rồi!
Chương 326: 326: Huyết Long Đao gãy rồi
Chương 327: 327: Tình huống vượt ngoài tưởng tượng
Chương 328: 328: Thua một cách triệt để
Chương 329: 329: Thần tiên hạ phàm
Chương 330: 330: Đường Hạn Tùng bản chính
Chương 331: 331: Thần tiên đánh nhau
Chương 332: 332: Tan xương nát thịt
Chương 333: 333-334-335-336
Chương 337: 337: Trời cao nhuốm máu
Chương 338: 338: Người kiếm hợp nhất
Chương 339: 339: Xoay chuyển động trời
Chương 340: 340: Sức mạnh của sấm sét
Chương 341: 341: Cảnh giới nghịch thiên
Chương 342: 342: Sau tất cả
Chương 343: 343: Nữ chủ nhân tương lai của dòng họ Gia Cát
Không tìm thấy chương nào phù hợp