Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 38: Khi nào cầu hôn?
05:12 - 22.05.2026
1,217
Thấy trong mắt Nhiếp Tử Vũ lóe lên đau đớn, Nhiếp Tử Phong lại có cảm giác sợ rằng cô sẽ hiểu lầm, theo trực giác liền muốn thu tay về, sau khi hắn ý thức được suy nghĩ của mình thì lập tức cảm thấy buồn cười.
Tại sao hắn lại sợ cô hiểu lầm chứ? Giữa bọn họ là không thể nào!
Hắn tự nhắc nhở bản thân, đồng thời ôm chặt cái eo thon của Quan Duyệt lại, sau đó không nhìn Nhiếp Tử Vũ nữa.
Bên eo bất ngờ được ôm chặt, Quan Duyệt nhìn về phía gương mặt tuấn lãnh đầy căng thẳng của Nhiếp Tử Phong, khi biết hắn đang cố ý làm cho Nhiếp Tử Vũ thấy thì trong đáy mắt xẹt ngang qua sự ghen tỵ. Ánh mắt lạnh rét, cô ta quay đầu nhìn về bọn người Nhiếp Tử Vũ.
- Tử Vũ, Lãnh tiên sinh, nếu như không ngại thì cùng ăn cơm với chúng tôi đi.
Cô ta giả vờ thân thiết nói, trong lòng đang suy tính điều gì đó.
- Tôi không có mặc quần áo chính thức.
Nhiếp Tử Vũ cũng không nhìn vào cô ta mà lạnh lùng trả lời.
Cha mẹ Quan Duyệt liếc nhìn Nhiếp Tử Vũ, nghi hoặc hỏi:
- Duyệt Nhi, con biết họ sao?
Nhiếp mẫu trả lời bọn họ:
- Xin cho tôi giới thiệu một chút, đây là Tử Vũ, em gái Tử Phong. Vũ Vũ, con đừng lo, nhà hàng này là của Quan thị, mẹ nghĩ họ sẽ vì con mà phá lệ một lần đấy.
Nói xong, bà nhìn về phía cha mẹ Quan Duyệt.
Nghe vậy, cha mẹ Quan Duyệt có vẻ bừng tỉnh. Người khác có thể không chú ý nhưng Nhiếp Tử Vũ thì lại thấy rõ ràng lúc bọn họ gật đầu thì khóe miệng lại cong lên một nụ cười khinh bỉ.
Ánh mắt mọi người tập trung vào Nhiếp Tử Vũ làm cô thấy rất khó chịu, đang lúc cô muốn từ chối thì Nhiếp phụ vẫn luôn im lặng lên tiếng.
- Vừa đúng lúc đến đây thì mọi người cùng dùng cơm chung đi, Vũ Vũ, có được không con?
Thấy Nhiếp phụ hỏi ý kiến của mình, Nhiếp Tử Vũ cũng không muốn làm ông mất vui, vì vậy gật đầu, nói:
- Dạ!
Bầu không khí lúc dùng cơm so với lúc trước cũng không khác gì mấy. Cha mẹ Quan Duyệt coi Nhiếp Tử Vũ như người vô hình, chỉ nói chuyện với Nhiếp mẫu những chuyện có liên quan đến Quan Duyệt, nhưng làm cô đau lòng vẫn chính là tên Nhiếp Tử Phong từ đầu tới cuối đều không thèm đếm xỉa tới cô. Nhưng mặc dù bữa cơm này rất oan ức nhưng Nhiếp Tử Vũ cũng không nói một câu nào, chỉ muốn ăn thật nhanh rồi rời khỏi.
Sau khi trò chuyện trao đổi một hồi thì Nhiếp mẫu liền thay đổi trọng tâm câu chuyện.
Bà cười dịu dàng nhìn Quan Duyệt, nói:
- Duyệt nhi, ta thấy con và Tử Phong cũng lui tới một tháng nay rồi, cũng nên quyết định đi chứ?
Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ đang muốn uống canh thì khiếp sợ dừng động tác lại, tay buông lỏng, thìa canh rơi xuống, nước trong bát canh văng tung tóe khắp người.
Nhiếp Tử Phong vốn âm thầm quan sát cô thì lúc này cũng giật bắn người, cầm lấy khăn ăn đang muốn đứng lên lau cho cô thì lại thấy Lãnh Duy Biệt đã đi trước một bước.
- Vũ Vũ, có sao không?
Lãnh Duy Biệt khẩn trương hỏi, vừa cẩn thận lau nước canh trên mặt cô.
- Em ... em không sao.
Nhiếp Tử Vũ mới vừa ý thức được hành động thất lễ của mình thì liền hốt hoảng lắc đầu, quay về mọi người nói xin lỗi:
- Con xin lỗi, làm phiền mọi người trò chuyện.
Lúc nói, trong lòng khó chịu như bị kim đâm, viền mắt từ từ ửng đỏ.
- Không có sao, chỉ cần con không bị phỏng là tốt rồi.
Nhiếp mẫu dùng nụ cười an ủi cô. Đợi đến lúc mọi chuyện bình thường trở lại thì lúc này mới hỏi lại một lần nữa, nhưng mà lúc này lại hỏi Nhiếp Tử Phong:
- Tử Phong, con dự định khi nào cầu hôn Duyệt Nhi vậy hả?
Nói xong, lại nghe được tiếng "lách cách" vang lên, mọi người theo tiếng động kia nhìn lại thì lại thấy Nhiếp Tử Vũ đánh rơi chén cơm.
Cơm trong chén rơi ra trên bàn, dính vào cả người cô, Nhiếp Tử Vũ thảm hại áy náy nhìn mọi người, viền mắt ửng đỏ. Cũng không biết bởi vì hành vi của mình hay là do câu nói kia của Nhiếp mẫu.
- Thật xin lỗi, con thất sự xin lỗi.
Giọng nói cô dần dần có chút nghẹn ngào. Bất ngờ, Nhiếp Tử Vũ vụt dậy bỏ chạy ra ngoài.
Tại sao hắn lại sợ cô hiểu lầm chứ? Giữa bọn họ là không thể nào!
Hắn tự nhắc nhở bản thân, đồng thời ôm chặt cái eo thon của Quan Duyệt lại, sau đó không nhìn Nhiếp Tử Vũ nữa.
Bên eo bất ngờ được ôm chặt, Quan Duyệt nhìn về phía gương mặt tuấn lãnh đầy căng thẳng của Nhiếp Tử Phong, khi biết hắn đang cố ý làm cho Nhiếp Tử Vũ thấy thì trong đáy mắt xẹt ngang qua sự ghen tỵ. Ánh mắt lạnh rét, cô ta quay đầu nhìn về bọn người Nhiếp Tử Vũ.
- Tử Vũ, Lãnh tiên sinh, nếu như không ngại thì cùng ăn cơm với chúng tôi đi.
Cô ta giả vờ thân thiết nói, trong lòng đang suy tính điều gì đó.
- Tôi không có mặc quần áo chính thức.
Nhiếp Tử Vũ cũng không nhìn vào cô ta mà lạnh lùng trả lời.
Cha mẹ Quan Duyệt liếc nhìn Nhiếp Tử Vũ, nghi hoặc hỏi:
- Duyệt Nhi, con biết họ sao?
Nhiếp mẫu trả lời bọn họ:
- Xin cho tôi giới thiệu một chút, đây là Tử Vũ, em gái Tử Phong. Vũ Vũ, con đừng lo, nhà hàng này là của Quan thị, mẹ nghĩ họ sẽ vì con mà phá lệ một lần đấy.
Nói xong, bà nhìn về phía cha mẹ Quan Duyệt.
Nghe vậy, cha mẹ Quan Duyệt có vẻ bừng tỉnh. Người khác có thể không chú ý nhưng Nhiếp Tử Vũ thì lại thấy rõ ràng lúc bọn họ gật đầu thì khóe miệng lại cong lên một nụ cười khinh bỉ.
Ánh mắt mọi người tập trung vào Nhiếp Tử Vũ làm cô thấy rất khó chịu, đang lúc cô muốn từ chối thì Nhiếp phụ vẫn luôn im lặng lên tiếng.
- Vừa đúng lúc đến đây thì mọi người cùng dùng cơm chung đi, Vũ Vũ, có được không con?
Thấy Nhiếp phụ hỏi ý kiến của mình, Nhiếp Tử Vũ cũng không muốn làm ông mất vui, vì vậy gật đầu, nói:
- Dạ!
Bầu không khí lúc dùng cơm so với lúc trước cũng không khác gì mấy. Cha mẹ Quan Duyệt coi Nhiếp Tử Vũ như người vô hình, chỉ nói chuyện với Nhiếp mẫu những chuyện có liên quan đến Quan Duyệt, nhưng làm cô đau lòng vẫn chính là tên Nhiếp Tử Phong từ đầu tới cuối đều không thèm đếm xỉa tới cô. Nhưng mặc dù bữa cơm này rất oan ức nhưng Nhiếp Tử Vũ cũng không nói một câu nào, chỉ muốn ăn thật nhanh rồi rời khỏi.
Sau khi trò chuyện trao đổi một hồi thì Nhiếp mẫu liền thay đổi trọng tâm câu chuyện.
Bà cười dịu dàng nhìn Quan Duyệt, nói:
- Duyệt nhi, ta thấy con và Tử Phong cũng lui tới một tháng nay rồi, cũng nên quyết định đi chứ?
Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ đang muốn uống canh thì khiếp sợ dừng động tác lại, tay buông lỏng, thìa canh rơi xuống, nước trong bát canh văng tung tóe khắp người.
Nhiếp Tử Phong vốn âm thầm quan sát cô thì lúc này cũng giật bắn người, cầm lấy khăn ăn đang muốn đứng lên lau cho cô thì lại thấy Lãnh Duy Biệt đã đi trước một bước.
- Vũ Vũ, có sao không?
Lãnh Duy Biệt khẩn trương hỏi, vừa cẩn thận lau nước canh trên mặt cô.
- Em ... em không sao.
Nhiếp Tử Vũ mới vừa ý thức được hành động thất lễ của mình thì liền hốt hoảng lắc đầu, quay về mọi người nói xin lỗi:
- Con xin lỗi, làm phiền mọi người trò chuyện.
Lúc nói, trong lòng khó chịu như bị kim đâm, viền mắt từ từ ửng đỏ.
- Không có sao, chỉ cần con không bị phỏng là tốt rồi.
Nhiếp mẫu dùng nụ cười an ủi cô. Đợi đến lúc mọi chuyện bình thường trở lại thì lúc này mới hỏi lại một lần nữa, nhưng mà lúc này lại hỏi Nhiếp Tử Phong:
- Tử Phong, con dự định khi nào cầu hôn Duyệt Nhi vậy hả?
Nói xong, lại nghe được tiếng "lách cách" vang lên, mọi người theo tiếng động kia nhìn lại thì lại thấy Nhiếp Tử Vũ đánh rơi chén cơm.
Cơm trong chén rơi ra trên bàn, dính vào cả người cô, Nhiếp Tử Vũ thảm hại áy náy nhìn mọi người, viền mắt ửng đỏ. Cũng không biết bởi vì hành vi của mình hay là do câu nói kia của Nhiếp mẫu.
- Thật xin lỗi, con thất sự xin lỗi.
Giọng nói cô dần dần có chút nghẹn ngào. Bất ngờ, Nhiếp Tử Vũ vụt dậy bỏ chạy ra ngoài.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cô là quà sinh nhật của hắn!
Chương 2: 2: Ba ba, con lại phá hỏng chuyện tốt của ba rồi!
Chương 3: 3: Em đã trưởng thành rồi
Chương 4: 4: Làm phụ nữ gợi cảm
Chương 5: 5: Bắt gian tại chỗ
Chương 6: 6: Anh đang ghen?
Chương 7: 7: Hắn muốn đi xem mắt!
Chương 8: 8: Sắc dụ
Chương 9: 9: Đánh tiểu PP của cô
Chương 10: 10: Phá hủy buổi xem mắt của hắn
Chương 11: 11: Chẳng qua anh ấy chỉ thương hại cô!
Chương 12: 12: Khóc mà chạy đi
Chương 13: 13: Sinh lòng yêu mến
Chương 14: 14: Mình là một đứa con gái?
Chương 15: 15: Em ghét anh!
Chương 16: 16: Cái tát phong ba
Chương 17: 17: Vũ Vũ là cô gái của tôi!
Chương 18: 18: Có cảm giác với cô
Chương 19: 19: Hắn gạt cô
Chương 20: 20: Không bao giờ muốn thích anh nữa!
Chương 21: 21: Thay hình đổi dạng
Chương 22: 22: Cảm thấy có nguy cơ mất đi cô
Chương 23: 23: Tỏ tình
Chương 24: 24: Tiểu công chúa của tôi!
Chương 25: 25: Báo thù trong bữa tiệc
Chương 26: 26: Đưa cô ra nước ngoài
Chương 27: 27: Gặp lại tình địch hết sức tức giận
Chương 28: 28: Thầm yêu rất đau đớn
Chương 29: 29: Cầu xin tha thứ
Chương 30: 30: Các người rất xứng đôi
Chương 31: 31: Con muốn dọn ra ngoài
Chương 32: 32: Ánh mắt quyết liệt
Chương 33: 33: Em là của anh!
Chương 34: 34: Hôn dữ dội, điên cuồng
Chương 35: 35: Đánh nhau
Chương 36: 36: Gặp trưởng bối
Chương 37: 37: Vô tình gặp ở nhà hàng
Chương 38: 38: Khi nào cầu hôn?
Chương 39: 39: Rũ bỏ quan hệ
Chương 40: 40: Cho mình một cơ hội
Chương 41: 41: Tình địch
Chương 42: 42: Hạnh phúc
Chương 43: 43: Thỏa mãn được anh ấy sao?
Chương 44: 44: Mạnh bao nhiêu?
Chương 45: 45: Thật lòng
Chương 46: 46: Lại từ chối
Chương 47: 47: Nhìn thấy được
Chương 48: 48: Hắn nói dối
Chương 49: 49: Giải thích rõ
Chương 50: 50: Sự yên lặng trước bão táp
Chương 51: 51: Người đàn ông của cô ta
Chương 52: 52: Say rượu gì đó
Chương 53: 53: Âm mưu
Chương 54: 54: Lại bị lừa gạt thêm lần nữa
Chương 55: 55: Hãy kết thúc đi
Chương 56: 56: Cô còn non lắm
Chương 57: 57: Trách nhiệm
Chương 58: 58: Không muốn mất cô
Chương 59: 59: Không bằng cầm thú
Chương 60: 60: Tình thân và tình yêu
Chương 61: 61: Cậu có tư cách gì?
Chương 62: 62: Bị trói
Chương 63: 63: Tôi sẽ nhảy xuống!
Chương 64: 64: Cứu cô
Chương 65: 65: Ngăn cản một nhát dao giúp cô
Chương 66: 66: Nhận hết lỗi lầm
Chương 67: 67: Ra nước ngoài học
Chương 68: 68: Đi con đường nào
Chương 69: 69: Ba năm sau
Chương 70: 70: Gặp lại
Chương 71: 71: Ỷ lại
Chương 72: 72: Bảy ngày bị nhốt (1)
Chương 73: 73-1: 1
Chương 74: 74: Bảy ngày bị nhốt (3)
Chương 75: 75-1: 1
Chương 76: 76: Bảy ngày bị nhốt (5)
Chương 77: 77-1: 1
Chương 78: 78: Sắp xếp gặp mặt
Chương 79: 79: Thử tiếp nhận anh ta
Chương 80: 80: Em chỉ có thể là của anh!
Chương 81: 81-1: 1
Chương 82: 82: Bất ngờ gặp nhau trên bãi biển (2)
Chương 83: 83: Điên khùng cho em xem!
Chương 84: 84: Bị đánh đập
Chương 85: 85-1: 1
Chương 86: 86: Tất cả đáp án
Chương 87: 87: Là cháu quấn lấy cô ấy
Chương 88: 88: Huỷ bỏ hôn ước
Chương 89: 89: Cô mắc nợ anh
Chương 90: 90: Nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta
Chương 91: 91: Vu oan giá hoạ (1)
Chương 92: 92: Vu oan giá hoạ (2)
Chương 93: 93: Muốn cô cút đi!
Chương 94: 94: Tự mình hại mình
Chương 95: 95: Biến chuyển
Chương 96: 96: Em đang ghen
Chương 97: 97: Mệnh sao chổi
Chương 98: 98: Quan hệ mẹ con căng thẳng
Chương 99: 99: Bị thương
Chương 100: 100: Em đang ở đây thương hại anh?
Chương 101: 101: Kêu em cút nữa thì em sẽ hôn anh
Chương 102: 102: Dùng thân bồi thường lại
Chương 103: 103: Buông thả một lần
Chương 104: 104-1: 1
Chương 105: 105: Khiêu khích
Chương 106: 106-1: 1
Chương 107: 107-1: 1
Chương 108: 108: Người con trai yếu đuối
Chương 109: 109: Nụ hôn trừng phạt
Chương 110: 110: Biệt ly
Chương 111: 111: Tiểu tam
Chương 112: 112: Tương kế tựu kế
Chương 113: 113: Người giống nhau
Chương 114: 114: Kết hôn
Chương 115: 115: Tâm tư của anh
Chương 116: 116: Sinh nhật vui vẻ
Chương 117: 117: Cô nghe được
Chương 118: 118: Không từ mà biệt
Chương 119: 119: Phát hiện bí mật của cô
Chương 120: 120: Trước đêm tân hôn 1
Chương 121: 121: Trước đêm tân hôn 2
Chương 122: 122: Trước đêm tân hôn 3
Chương 123: 123: Trước đêm tân hôn 4
Chương 124: 124: Lại bỏ trốn
Chương 125: 125: Cầu hôn ở sân bay
Chương 126: 126: Trừng phạt đúng tội
Chương 127: 127: Tố cáo mưu sát
Chương 128: 128: Yêu đương dưới ánh trăng
Chương 129: 129: Mang thai
Chương 130: 130-1: 1
Chương 131: 131: Vậy như thế này? Em thích không?
Chương 132: 132: Đôi môi vừa hôn
Chương 133: 133: Bí mật thân thế
Chương 134: 134-1: 1
Chương 135: 135: Chàng trai kiêu ngạo
Chương 136: 136: Mẹ con tranh chấp
Chương 137: 137: Khách tới nhà
Chương 138: 138: Thiên vị 1
Chương 139: 139: Thiên vị 2
Chương 140: 140: Thẳng thắn
Chương 141: 141-1: 1
Chương 142: 142: Ra khỏi nhà
Chương 143: 143: Quỳ xuống
Chương 144: 144: Giằng co
Chương 145: 145: Sự thực đúng là tàn nhẫn như vậy
Chương 146: 146: Một mình chịu đựng đau khổ
Chương 147: 147: Chứa chấp con
Chương 148: 148: Truy tìm
Chương 149: 149: Không thể yêu anh
Chương 150: 150: Máu mủ tình thâm
Chương 151: 151: Sẩy thai
Chương 152: 152: Trả lại chiếc nhẫn
Chương 153: 153: Dọn đi theo
Chương 154: 154: Khóc đến mức bất tỉnh
Chương 155: 155: Âm mưu gì
Chương 156: 156: Thiết kế cô
Chương 157: 157: Mượn tay người khác
Chương 158: 158: Thành toàn cho anh
Chương 159: 159: Bắt gian tại trận
Chương 160: 160: Không biết xấu hổ
Chương 161: 161: Gặp chuyện đau buồn
Chương 162: 162-1: Trên đời này chỉ có một Nhiếp Tử Vũ (1)
Chương 163: 163: Anh không quan tâm!
Chương 164: 164: Mang thai đứa con của người khác
Chương 165: 165: Ép buộc cô
Chương 166: 166: Gả cho tôi đi
Chương 167: 167: Đồng ý với cậu ta
Chương 168: 168: Đau khổ cầu xin trong mưa 1
Chương 169: 169: Đau khổ cầu xin trong mưa 2
Chương 170: 170: Giết anh đi
Chương 171: 171: Tám tháng sau
Chương 172: 172: Gặp lại
Chương 173: 173: Vội vàng chạy trốn
Chương 174: 174: Đừng để cho em hận anh
Chương 175: 175: Lấy lòng
Chương 176: 176: Không có quan hệ gì
Chương 177: 177: Một ngày
Chương 178: 178-1: Không cưới được cô, vậy thì tuyệt hậu (1)
Chương 179: 179: Nụ hôn
Chương 180: 180: Chân tướng như thế nào (1)
Chương 181: 181: Chân tướng như thế nào 2
Chương 182: 182: Chân tướng như thế nào 3
Chương 183: 183: Chân tướng như thế nào 4
Chương 184: 184: Chỉ có một đáp án duy nhất
Chương 185: 185: Đi ra khỏi nhà
Chương 186: 186: Anh phải làm ba
Chương 187: 187: Vũ Vũ, em sẽ là em gái ruột của anh sao
Chương 188: 188-1: Bảo bối được sinh ra 1
Chương 189: 189: Bảo bối được sinh ra 2 – Bảo vệ đứa nhỏ
Chương 190: 190: Bảo bối được sinh ra 3
Chương 191: 191: Tất cả đều vui vẻ
Chương 192: 192: Đủ loại xin lỗi
Chương 193: 193: Ba con tranh đấu
Chương 194: 194: Người phụ nữ đáng giận này
Chương 195: 195: Làm giả hóa thật
Chương 196: 196: Xuống nước làm hòa
Chương 197: 197-1: Đoán xem người phụ nữ này là ai
Chương 198: 198: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 199: 199: Sinh nhật bất ngờ
Chương 200: 200: Trên người anh có mùi nước hoa
Chương 201: 201: Yêu không xong
Chương 202: 202-1: Chuyện gì vậy?
Chương 203: 203: Anh đang làm cái gì?
Chương 204: 204: Hôn lễ
Chương 205: 205: Rơi xuống sườn núi
Chương 206: 206: Rơi xuống núi (2)
Chương 207: 207: Năm năm sau
Chương 208: 208: Gặp gỡ trong yến hội
Chương 209: 209: Gặp lại
Chương 210: 210: Tôi không phải là vợ của anh
Chương 211: 211: Tôi không phải là vợ anh
Chương 212: 212: Cô có bệnh
Chương 213: 213: Sự thật về vợ chồng
Chương 214: 214: Bịa đặt để lừa gạt
Chương 215: 215: Nỗi đau trong tim
Chương 216: 216: Yêu cô là vì lâu ngày sinh tình
Chương 217: 217: Tôi muốn rời khỏi nơi này
Chương 218: 218: Cầu khẩn
Chương 219: 219: Trả thù anh
Chương 220: 220: Giằng co giữa hai người đàn ông
Chương 221: 221: Thực xin lỗi vì mẹ đã quên con
Chương 222: 222: Tống Linh vậy mà lại là. . .
Chương 223: 223: Chân tướng mọi chuyện hóa ra là. . .
Chương 224: 224: Tự mình chứng thực
Chương 225: 225: Đại kết cục 1
Chương 226: 226-1: Đại kết cục 2
Chương 227: 227-1: Đại kết cục 3
Chương 228: 228: Đại kết cục 4
Chương 229: 228-5: Đại kết cục 4 (tiếp theo)
Chương 230: 230: Ngoại truyện 1: Tìm lại được ký ức đã bị quên lãng
Chương 231: 231: Ngoại truyện 1: Tìm lại được ký ức đã bị quên lãng
Chương 232: 232: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đơm hoa
Chương 233: 233: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc
Chương 234: 234: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo)
Chương 235: 235: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo)
Chương 236: 236: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo và hết)
Chương 237: 237: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo và hết)
Không tìm thấy chương nào phù hợp