Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 29: Cầu xin tha thứ
05:11 - 22.05.2026
1,214
Mấy ngày liên tiếp Nhiếp Tử Vũ đều ở nhà Lãnh Duy Biệt. Lãnh Duy Biệt chẳng những vì cô mà mua một số lớn quần áo mà mỗi ngày còn tự mình đưa cô đi học. Tuy là mỗi ngày Lãnh Duy Biệt đều cố gắng trêu chọc cô, nhưng Nhiếp Tử Vũ vẫn không hề cười vui vẻ thật sự, bởi vì trong lòng cô vẫn cứ bận lòng về người kia.
Còn phía bên kia, mấy ngày liền Nhiếp Tử Vũ không về nhà lại không gọi điện thoại làm Nhiếp Tử Phong lo lắng tới cực điểm. Trở ngại công việc triền miên nên hắn không thể tự mình đến trường tìm cô, không thể làm gì khác bèn cử thư kí mỗi ngày phải đi tới trường xem xét, nhưng kết quả lấy được cũng chỉ là một.
Buổi sáng của một tuần lễ sau ...
Sau khi thức trắng cả đêm giải quyết công việc chồng chất thì Nhiếp Tử Phong mới có thể dành chút thời gian đi tới trường. Lúc ngồi trong xe hắn thấy chiếc BMW màu trắng dừng lại ở trước cổng trường thì hắn lập tức xuống xe bước nhanh về phía bọn họ.
- Vũ Vũ!
Hắn khẽ gọi.
Nhiếp Tử Vũ quay đầu nhìn lại, là hắn, trên gương mặt tinh xảo kia liền hiện lên chút hoảng hốt bi thương, muốn nhấc chân chạy nhanh vào trường nhưng mà lại bị Nhiếp Tử Phong nhanh tay lẹ mắt cản lại được.
Một tuần không gặp, cô gần như gầy đi không ít, sắc mặt cô càng tái nhợt, người thì mong manh hơn trước, việc này làm cho lòng Nhiếp Tử Phong đau xót không thôi.
- Tránh ra!
Nhiếp Tử Vũ né tránh ánh mắt đau lòng của hắn, lạnh lùng nói tiếp:
- Tôi còn phải lên lớp, bị muộn rồi.
- Nói chuyện với anh một chút đi!
Nhiếp Tử Phong khăng khăng không đồng ý. Thấy cô hờ hững không thèm để ý đến biểu tình của hắn, hắn cảm thấy lòng mình trống rỗng tựa như bị mất một món đồ quan trọng nào đó.
- Tôi không rảnh!
Nhiếp Tử Vũ nói xong liền muốn vùng vẫy khỏi người hắn thì lại bị hắn đưa tay bắt được.
- Buông cô ấy ra.
Lãnh Duy Biệt vẫn luôn ngồi trong xe nhìn hai người, cuối cùng cũng nhịn không được mà bước xuống xe. Cậu ta bước nhanh đến cạnh Nhiếp Tử Vũ, mạnh mẽ gỡ tay Nhiếp Tử Phong khỏi tay Nhiếp Tử Vũ, đem cô đặt trong phạm vi thế lực của mình, nói:
- Cậu không thấy Vũ Vũ không muốn nói chuyện với cậu sao?
Dáng dấp hai người vô cùng thân thiết nhất thời làm huyết áp Nhiếp Tử Phong tăng lên, trong lòng như đang nhen nhóm một cây đuốc vậy.
Hắn bất ngờ nhíu mày, ánh mắt mệt mỏi dâng lên sự lạnh lùng khó thể kiềm chế được, sẵng giọng:
- Đây là chuyện giữa tớ và Vũ Vũ, cậu đừng nên xen vào.
Hướng về phía Lãnh Duy Biệt nói xong, hắn lại dùng thái độ dịu dàng nói với Nhiếp Tử Vũ:
- Vũ Vũ, nói chuyện với anh một chút đi, có được không?
Trong giọng nói mang theo cầu xin.
Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
Lúc đôi đồng tử trong veo của cô nhìn thấy vẻ mặt trông đợi của Nhiếp Tử Phong thì trong nháy mắt lòng Nhiếp Tử Vũ liền mền nhũn ra, nhưng khi cô nghĩ đến việc hắn lần lữa đến bây giờ mới đến tìm cô thì nhất thời con tim lại lạnh lùng cứng rắn.
- Tôi với anh không có gì để nói.
Nhiếp Tử Vũ quay mặt đi, không nhìn hắn nữa.
Vừa dứt lời, mặt Nhiếp Tử Phong tối sầm lại, vẻ mặt có chút mất mát.
Nhiếp Tử Vũ hoàn toàn không thấy vẻ mặt hắn thất vọng, quay về phía Lãnh Duy Biệt nói:
- Em đi trước, tối nay em lại làm phiền anh tới đón em rồi.
- Anh rất sẵn lòng.
Lãnh Duy Biệt ôn nhu cười một tiếng, đưa mắt nhìn cô đi vào trường.
Mà chờ tới khi bóng cô vừa biến mất, Lãnh Duy Biệt nhanh chóng thu nụ cười lại. Cậu ta lạnh lùng nhìn về phía vẻ mặt chán chường của Nhiếp Tử Phong, kiên định nói:
- Cậu đã không quý trọng cô ấy thì bắt đầu từ bây giờ, cô ấy sẽ được tớ quý trọng!
Nói xong, không đợi Nhiếp Tử Phong có bất cứ phản ứng nào thì đã quay về ngồi vào trong xe của mình.
Nhìn chiếc BMW hoa lệ quay đi rồi lại nghĩ đến câu nói sau cùng trước khi rời đi của Lãnh Duy Biệt, Nhiếp Tử Phong không khỏi nhíu mày, hai tay nắm chặt thành quyền.
Lòng hắn rầu rĩ, đó là một loại tức giận khó có thể diễn tả được, giống như cảm giác thứ đồ vật vốn của mình lại bị người khác đoạt mất.
Còn phía bên kia, mấy ngày liền Nhiếp Tử Vũ không về nhà lại không gọi điện thoại làm Nhiếp Tử Phong lo lắng tới cực điểm. Trở ngại công việc triền miên nên hắn không thể tự mình đến trường tìm cô, không thể làm gì khác bèn cử thư kí mỗi ngày phải đi tới trường xem xét, nhưng kết quả lấy được cũng chỉ là một.
Buổi sáng của một tuần lễ sau ...
Sau khi thức trắng cả đêm giải quyết công việc chồng chất thì Nhiếp Tử Phong mới có thể dành chút thời gian đi tới trường. Lúc ngồi trong xe hắn thấy chiếc BMW màu trắng dừng lại ở trước cổng trường thì hắn lập tức xuống xe bước nhanh về phía bọn họ.
- Vũ Vũ!
Hắn khẽ gọi.
Nhiếp Tử Vũ quay đầu nhìn lại, là hắn, trên gương mặt tinh xảo kia liền hiện lên chút hoảng hốt bi thương, muốn nhấc chân chạy nhanh vào trường nhưng mà lại bị Nhiếp Tử Phong nhanh tay lẹ mắt cản lại được.
Một tuần không gặp, cô gần như gầy đi không ít, sắc mặt cô càng tái nhợt, người thì mong manh hơn trước, việc này làm cho lòng Nhiếp Tử Phong đau xót không thôi.
- Tránh ra!
Nhiếp Tử Vũ né tránh ánh mắt đau lòng của hắn, lạnh lùng nói tiếp:
- Tôi còn phải lên lớp, bị muộn rồi.
- Nói chuyện với anh một chút đi!
Nhiếp Tử Phong khăng khăng không đồng ý. Thấy cô hờ hững không thèm để ý đến biểu tình của hắn, hắn cảm thấy lòng mình trống rỗng tựa như bị mất một món đồ quan trọng nào đó.
- Tôi không rảnh!
Nhiếp Tử Vũ nói xong liền muốn vùng vẫy khỏi người hắn thì lại bị hắn đưa tay bắt được.
- Buông cô ấy ra.
Lãnh Duy Biệt vẫn luôn ngồi trong xe nhìn hai người, cuối cùng cũng nhịn không được mà bước xuống xe. Cậu ta bước nhanh đến cạnh Nhiếp Tử Vũ, mạnh mẽ gỡ tay Nhiếp Tử Phong khỏi tay Nhiếp Tử Vũ, đem cô đặt trong phạm vi thế lực của mình, nói:
- Cậu không thấy Vũ Vũ không muốn nói chuyện với cậu sao?
Dáng dấp hai người vô cùng thân thiết nhất thời làm huyết áp Nhiếp Tử Phong tăng lên, trong lòng như đang nhen nhóm một cây đuốc vậy.
Hắn bất ngờ nhíu mày, ánh mắt mệt mỏi dâng lên sự lạnh lùng khó thể kiềm chế được, sẵng giọng:
- Đây là chuyện giữa tớ và Vũ Vũ, cậu đừng nên xen vào.
Hướng về phía Lãnh Duy Biệt nói xong, hắn lại dùng thái độ dịu dàng nói với Nhiếp Tử Vũ:
- Vũ Vũ, nói chuyện với anh một chút đi, có được không?
Trong giọng nói mang theo cầu xin.
Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
Lúc đôi đồng tử trong veo của cô nhìn thấy vẻ mặt trông đợi của Nhiếp Tử Phong thì trong nháy mắt lòng Nhiếp Tử Vũ liền mền nhũn ra, nhưng khi cô nghĩ đến việc hắn lần lữa đến bây giờ mới đến tìm cô thì nhất thời con tim lại lạnh lùng cứng rắn.
- Tôi với anh không có gì để nói.
Nhiếp Tử Vũ quay mặt đi, không nhìn hắn nữa.
Vừa dứt lời, mặt Nhiếp Tử Phong tối sầm lại, vẻ mặt có chút mất mát.
Nhiếp Tử Vũ hoàn toàn không thấy vẻ mặt hắn thất vọng, quay về phía Lãnh Duy Biệt nói:
- Em đi trước, tối nay em lại làm phiền anh tới đón em rồi.
- Anh rất sẵn lòng.
Lãnh Duy Biệt ôn nhu cười một tiếng, đưa mắt nhìn cô đi vào trường.
Mà chờ tới khi bóng cô vừa biến mất, Lãnh Duy Biệt nhanh chóng thu nụ cười lại. Cậu ta lạnh lùng nhìn về phía vẻ mặt chán chường của Nhiếp Tử Phong, kiên định nói:
- Cậu đã không quý trọng cô ấy thì bắt đầu từ bây giờ, cô ấy sẽ được tớ quý trọng!
Nói xong, không đợi Nhiếp Tử Phong có bất cứ phản ứng nào thì đã quay về ngồi vào trong xe của mình.
Nhìn chiếc BMW hoa lệ quay đi rồi lại nghĩ đến câu nói sau cùng trước khi rời đi của Lãnh Duy Biệt, Nhiếp Tử Phong không khỏi nhíu mày, hai tay nắm chặt thành quyền.
Lòng hắn rầu rĩ, đó là một loại tức giận khó có thể diễn tả được, giống như cảm giác thứ đồ vật vốn của mình lại bị người khác đoạt mất.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cô là quà sinh nhật của hắn!
Chương 2: 2: Ba ba, con lại phá hỏng chuyện tốt của ba rồi!
Chương 3: 3: Em đã trưởng thành rồi
Chương 4: 4: Làm phụ nữ gợi cảm
Chương 5: 5: Bắt gian tại chỗ
Chương 6: 6: Anh đang ghen?
Chương 7: 7: Hắn muốn đi xem mắt!
Chương 8: 8: Sắc dụ
Chương 9: 9: Đánh tiểu PP của cô
Chương 10: 10: Phá hủy buổi xem mắt của hắn
Chương 11: 11: Chẳng qua anh ấy chỉ thương hại cô!
Chương 12: 12: Khóc mà chạy đi
Chương 13: 13: Sinh lòng yêu mến
Chương 14: 14: Mình là một đứa con gái?
Chương 15: 15: Em ghét anh!
Chương 16: 16: Cái tát phong ba
Chương 17: 17: Vũ Vũ là cô gái của tôi!
Chương 18: 18: Có cảm giác với cô
Chương 19: 19: Hắn gạt cô
Chương 20: 20: Không bao giờ muốn thích anh nữa!
Chương 21: 21: Thay hình đổi dạng
Chương 22: 22: Cảm thấy có nguy cơ mất đi cô
Chương 23: 23: Tỏ tình
Chương 24: 24: Tiểu công chúa của tôi!
Chương 25: 25: Báo thù trong bữa tiệc
Chương 26: 26: Đưa cô ra nước ngoài
Chương 27: 27: Gặp lại tình địch hết sức tức giận
Chương 28: 28: Thầm yêu rất đau đớn
Chương 29: 29: Cầu xin tha thứ
Chương 30: 30: Các người rất xứng đôi
Chương 31: 31: Con muốn dọn ra ngoài
Chương 32: 32: Ánh mắt quyết liệt
Chương 33: 33: Em là của anh!
Chương 34: 34: Hôn dữ dội, điên cuồng
Chương 35: 35: Đánh nhau
Chương 36: 36: Gặp trưởng bối
Chương 37: 37: Vô tình gặp ở nhà hàng
Chương 38: 38: Khi nào cầu hôn?
Chương 39: 39: Rũ bỏ quan hệ
Chương 40: 40: Cho mình một cơ hội
Chương 41: 41: Tình địch
Chương 42: 42: Hạnh phúc
Chương 43: 43: Thỏa mãn được anh ấy sao?
Chương 44: 44: Mạnh bao nhiêu?
Chương 45: 45: Thật lòng
Chương 46: 46: Lại từ chối
Chương 47: 47: Nhìn thấy được
Chương 48: 48: Hắn nói dối
Chương 49: 49: Giải thích rõ
Chương 50: 50: Sự yên lặng trước bão táp
Chương 51: 51: Người đàn ông của cô ta
Chương 52: 52: Say rượu gì đó
Chương 53: 53: Âm mưu
Chương 54: 54: Lại bị lừa gạt thêm lần nữa
Chương 55: 55: Hãy kết thúc đi
Chương 56: 56: Cô còn non lắm
Chương 57: 57: Trách nhiệm
Chương 58: 58: Không muốn mất cô
Chương 59: 59: Không bằng cầm thú
Chương 60: 60: Tình thân và tình yêu
Chương 61: 61: Cậu có tư cách gì?
Chương 62: 62: Bị trói
Chương 63: 63: Tôi sẽ nhảy xuống!
Chương 64: 64: Cứu cô
Chương 65: 65: Ngăn cản một nhát dao giúp cô
Chương 66: 66: Nhận hết lỗi lầm
Chương 67: 67: Ra nước ngoài học
Chương 68: 68: Đi con đường nào
Chương 69: 69: Ba năm sau
Chương 70: 70: Gặp lại
Chương 71: 71: Ỷ lại
Chương 72: 72: Bảy ngày bị nhốt (1)
Chương 73: 73-1: 1
Chương 74: 74: Bảy ngày bị nhốt (3)
Chương 75: 75-1: 1
Chương 76: 76: Bảy ngày bị nhốt (5)
Chương 77: 77-1: 1
Chương 78: 78: Sắp xếp gặp mặt
Chương 79: 79: Thử tiếp nhận anh ta
Chương 80: 80: Em chỉ có thể là của anh!
Chương 81: 81-1: 1
Chương 82: 82: Bất ngờ gặp nhau trên bãi biển (2)
Chương 83: 83: Điên khùng cho em xem!
Chương 84: 84: Bị đánh đập
Chương 85: 85-1: 1
Chương 86: 86: Tất cả đáp án
Chương 87: 87: Là cháu quấn lấy cô ấy
Chương 88: 88: Huỷ bỏ hôn ước
Chương 89: 89: Cô mắc nợ anh
Chương 90: 90: Nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta
Chương 91: 91: Vu oan giá hoạ (1)
Chương 92: 92: Vu oan giá hoạ (2)
Chương 93: 93: Muốn cô cút đi!
Chương 94: 94: Tự mình hại mình
Chương 95: 95: Biến chuyển
Chương 96: 96: Em đang ghen
Chương 97: 97: Mệnh sao chổi
Chương 98: 98: Quan hệ mẹ con căng thẳng
Chương 99: 99: Bị thương
Chương 100: 100: Em đang ở đây thương hại anh?
Chương 101: 101: Kêu em cút nữa thì em sẽ hôn anh
Chương 102: 102: Dùng thân bồi thường lại
Chương 103: 103: Buông thả một lần
Chương 104: 104-1: 1
Chương 105: 105: Khiêu khích
Chương 106: 106-1: 1
Chương 107: 107-1: 1
Chương 108: 108: Người con trai yếu đuối
Chương 109: 109: Nụ hôn trừng phạt
Chương 110: 110: Biệt ly
Chương 111: 111: Tiểu tam
Chương 112: 112: Tương kế tựu kế
Chương 113: 113: Người giống nhau
Chương 114: 114: Kết hôn
Chương 115: 115: Tâm tư của anh
Chương 116: 116: Sinh nhật vui vẻ
Chương 117: 117: Cô nghe được
Chương 118: 118: Không từ mà biệt
Chương 119: 119: Phát hiện bí mật của cô
Chương 120: 120: Trước đêm tân hôn 1
Chương 121: 121: Trước đêm tân hôn 2
Chương 122: 122: Trước đêm tân hôn 3
Chương 123: 123: Trước đêm tân hôn 4
Chương 124: 124: Lại bỏ trốn
Chương 125: 125: Cầu hôn ở sân bay
Chương 126: 126: Trừng phạt đúng tội
Chương 127: 127: Tố cáo mưu sát
Chương 128: 128: Yêu đương dưới ánh trăng
Chương 129: 129: Mang thai
Chương 130: 130-1: 1
Chương 131: 131: Vậy như thế này? Em thích không?
Chương 132: 132: Đôi môi vừa hôn
Chương 133: 133: Bí mật thân thế
Chương 134: 134-1: 1
Chương 135: 135: Chàng trai kiêu ngạo
Chương 136: 136: Mẹ con tranh chấp
Chương 137: 137: Khách tới nhà
Chương 138: 138: Thiên vị 1
Chương 139: 139: Thiên vị 2
Chương 140: 140: Thẳng thắn
Chương 141: 141-1: 1
Chương 142: 142: Ra khỏi nhà
Chương 143: 143: Quỳ xuống
Chương 144: 144: Giằng co
Chương 145: 145: Sự thực đúng là tàn nhẫn như vậy
Chương 146: 146: Một mình chịu đựng đau khổ
Chương 147: 147: Chứa chấp con
Chương 148: 148: Truy tìm
Chương 149: 149: Không thể yêu anh
Chương 150: 150: Máu mủ tình thâm
Chương 151: 151: Sẩy thai
Chương 152: 152: Trả lại chiếc nhẫn
Chương 153: 153: Dọn đi theo
Chương 154: 154: Khóc đến mức bất tỉnh
Chương 155: 155: Âm mưu gì
Chương 156: 156: Thiết kế cô
Chương 157: 157: Mượn tay người khác
Chương 158: 158: Thành toàn cho anh
Chương 159: 159: Bắt gian tại trận
Chương 160: 160: Không biết xấu hổ
Chương 161: 161: Gặp chuyện đau buồn
Chương 162: 162-1: Trên đời này chỉ có một Nhiếp Tử Vũ (1)
Chương 163: 163: Anh không quan tâm!
Chương 164: 164: Mang thai đứa con của người khác
Chương 165: 165: Ép buộc cô
Chương 166: 166: Gả cho tôi đi
Chương 167: 167: Đồng ý với cậu ta
Chương 168: 168: Đau khổ cầu xin trong mưa 1
Chương 169: 169: Đau khổ cầu xin trong mưa 2
Chương 170: 170: Giết anh đi
Chương 171: 171: Tám tháng sau
Chương 172: 172: Gặp lại
Chương 173: 173: Vội vàng chạy trốn
Chương 174: 174: Đừng để cho em hận anh
Chương 175: 175: Lấy lòng
Chương 176: 176: Không có quan hệ gì
Chương 177: 177: Một ngày
Chương 178: 178-1: Không cưới được cô, vậy thì tuyệt hậu (1)
Chương 179: 179: Nụ hôn
Chương 180: 180: Chân tướng như thế nào (1)
Chương 181: 181: Chân tướng như thế nào 2
Chương 182: 182: Chân tướng như thế nào 3
Chương 183: 183: Chân tướng như thế nào 4
Chương 184: 184: Chỉ có một đáp án duy nhất
Chương 185: 185: Đi ra khỏi nhà
Chương 186: 186: Anh phải làm ba
Chương 187: 187: Vũ Vũ, em sẽ là em gái ruột của anh sao
Chương 188: 188-1: Bảo bối được sinh ra 1
Chương 189: 189: Bảo bối được sinh ra 2 – Bảo vệ đứa nhỏ
Chương 190: 190: Bảo bối được sinh ra 3
Chương 191: 191: Tất cả đều vui vẻ
Chương 192: 192: Đủ loại xin lỗi
Chương 193: 193: Ba con tranh đấu
Chương 194: 194: Người phụ nữ đáng giận này
Chương 195: 195: Làm giả hóa thật
Chương 196: 196: Xuống nước làm hòa
Chương 197: 197-1: Đoán xem người phụ nữ này là ai
Chương 198: 198: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 199: 199: Sinh nhật bất ngờ
Chương 200: 200: Trên người anh có mùi nước hoa
Chương 201: 201: Yêu không xong
Chương 202: 202-1: Chuyện gì vậy?
Chương 203: 203: Anh đang làm cái gì?
Chương 204: 204: Hôn lễ
Chương 205: 205: Rơi xuống sườn núi
Chương 206: 206: Rơi xuống núi (2)
Chương 207: 207: Năm năm sau
Chương 208: 208: Gặp gỡ trong yến hội
Chương 209: 209: Gặp lại
Chương 210: 210: Tôi không phải là vợ của anh
Chương 211: 211: Tôi không phải là vợ anh
Chương 212: 212: Cô có bệnh
Chương 213: 213: Sự thật về vợ chồng
Chương 214: 214: Bịa đặt để lừa gạt
Chương 215: 215: Nỗi đau trong tim
Chương 216: 216: Yêu cô là vì lâu ngày sinh tình
Chương 217: 217: Tôi muốn rời khỏi nơi này
Chương 218: 218: Cầu khẩn
Chương 219: 219: Trả thù anh
Chương 220: 220: Giằng co giữa hai người đàn ông
Chương 221: 221: Thực xin lỗi vì mẹ đã quên con
Chương 222: 222: Tống Linh vậy mà lại là. . .
Chương 223: 223: Chân tướng mọi chuyện hóa ra là. . .
Chương 224: 224: Tự mình chứng thực
Chương 225: 225: Đại kết cục 1
Chương 226: 226-1: Đại kết cục 2
Chương 227: 227-1: Đại kết cục 3
Chương 228: 228: Đại kết cục 4
Chương 229: 228-5: Đại kết cục 4 (tiếp theo)
Chương 230: 230: Ngoại truyện 1: Tìm lại được ký ức đã bị quên lãng
Chương 231: 231: Ngoại truyện 1: Tìm lại được ký ức đã bị quên lãng
Chương 232: 232: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đơm hoa
Chương 233: 233: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc
Chương 234: 234: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo)
Chương 235: 235: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo)
Chương 236: 236: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo và hết)
Chương 237: 237: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo và hết)
Không tìm thấy chương nào phù hợp