Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 17: Mua
Lần đầu tiên cuốc bộ xa như vậy, bàn chân Tần Miễn đau đến không còn cảm giác, vốn đang mong có thể gặp một chiếc xe cũng đi trấn trên, nhưng thẳng đến khi nhìn thấy bức tường thành màu xám của trấn nhỏ vẫn chưa được như nguyện. Tới gần trấn nhỏ liền náo nhiệt hơn, người người lui tới, có đi bộ, lưng đeo sọt hoặc gánh đòn gánh, bên trong rau dưa, hoa quả, đồ thủ công mỹ nghệ, trông cậy đến trấn trên bán được tiền Có ngồi xe, xe bò, xe lừa, xe ngựa, ra ra vào vào, người đánh xe thỉnh thoảng thét to vài tiếng, trung khí mười phần. Còn có người vội vàng muốn đến trấn trên bán dê và heo, dê heo liên tục kêu to như đang phân cao thấp.
Tần Miễn sờ sờ bụng. Nếu Lôi Thiết nói chuyện gì cũng nghe hắn, hắn cũng không hỏi, kéo người đi vào một tiệm mì. Kỳ thật hắn muốn ăn cơm trắng hơn, nhưng nghĩ cũng biết cơm trắng quý giá, chỉ có thể nhịn, về sau lại nói.
Hắn tìm bàn trống ngồi xuống, cất giọng nói: “Ông chủ, cho hai chén mì rau.”
Lôi Thiết đột ngột mở miệng “Hai chén mì thịt.”
“Được!” Nụ cười trên mặt ông chủ càng thêm niềm nở. (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Trong lòng Tần Miễn dâng lên một cảm giác khó diễn tả, ngẩng đầu nhìn Lôi Thiết, thấy y há mồm muốn nói, sợ trước mặt công chúng y nói ra câu ‘Ngươi là tức phụ ta” bèn giành mở miệng trước, ngữ khí có bất đắc dĩ và chút buồn bực “Ta biết rồi!”
Lôi Thiết nhàn nhạt hỏi: “Biết cái gì?”
Tần Miễn quay đầu không nhìn y, nhìn chằm chằm hỏa kế nấu mì, bình tĩnh nói: “Không có gì.”
Trong nồi nóng hôi hổi, hỏa kế trụng mì xong vớt lên cho vào bát, tay kia cầm thìa nhanh nhẹn mà theo thứ tự cho vào bát thịt thái, hành thái và đậu hủ chiên ăn kèm, cuối cùng rưới lên trên một muôi nước canh, tức thì toả ra hương vị thơm lừng. “Hai vị khách quan, mì đến đây, xin mời dùng.”
Tần Miễn nhìn bát mì thịt, yên lặng đếm đếm, sáu miếng. Tự an ủi có chút ít còn hơn không, một đũa gắp hết thịt vào miệng mới ăn đến mì sợi. Một chén mì sợi ăn không đủ no, phỏng chừng Lôi Thiết càng không có cảm giác no. Tiết kiệm tiền không phải là chịu để bụng đói. Hắn dũng cảm hô một tiếng: “Thêm hai chén nữa!” Tư thế kia rất dễ khiến người hiểu lầm hắn là nhà giàu mới nổi.
Khách nhân khác trong tiệm đều cổ quái nhìn hắn một cái, có người còn nói thầm: “La cái gì la, hai bát mì thôi, cũng không phải hai chén canh Bạch Ngọc.”
Khoé miệng Lôi Thiết giương lên một độ cong mỏng gần như không thể nhận ra.
Bốn bát mì tổng cộng mười hai văn tiền. Quan trọng nhất là xuyên tới lâu như vậy rốt cuộc lại được nếm vị thịt, dù cho thịt kia vừa dai vừa khô, Tần Miễn vẫn ăn đến thỏa mãn, hắn không thích ăn mì mà ngay cả nước canh cũng húp sạch.
Ăn no xong, Tần Miễn không lập tức đi mua đồ mà dạo khắp trấn trên một vòng, thỉnh thoảng nhìn trái nhìn phải. Lôi Thiết trầm mặc đi theo cạnh hắn, không có một chút không kiên nhẫn, cũng không hỏi gì.
Điều này làm Tần Miễn thầm bội phục đối phương tốt tính, Lôi Thiết không hoài nghi hắn cố ý trêu chọc y sao?
Sự thật dĩ nhiên không phải, tình hình kinh tế eo hẹp, hắn cần nghĩ cách kiếm tiền. Tần Miễn muốn xem có cơ hội kiếm tiền nào đó ở trấn trên hay không.
Đi dạo xong, trong lòng Tần Miễn đã có nắm chắc, lúc này mới đi mua này nọ, trước đến tiệm tạp hoá mua mỡ, muối và nhu yếu phẩm. Trong nhà không có bình đựng mỡ đựng muối, tiệm tạp hoá cũng có bán, hai bình sáu văn tiền, năm cân muối, hai mươi hai văn tiền một cân, hai cân mỡ tổng cộng hai mươi bốn văn tiền.
“Tiêu đen, hoa tiêu mỗi thứ hai lạng.”
Vẻ mặt *** tiểu nhị đầy mê man “Tiêu đen có, hoa tiêu là cái gì?”
Tần Miễn sửng sốt. Chẳng lẽ thế giới này không có hoa tiêu?
“Vậy cho hai lạng tiêu đen, lại thêm một cân xì dầu.” Tần Miễn nói xong, nhìn lướt qua tiệm tạp hoá, hàng hoá tiệm này tương đối đầy đủ, lại mua thêm một cái nồi, mười cái đĩa, một tô canh, mười bát cơm và mười đôi đũa.
Chưởng quầy luôn đứng sau quầy, thấy bọn họ mua tương đối nhiều, đi tới, nhiệt tình nói: “Tiểu huynh đệ còn cần gì nữa không? Cứ tùy tiện chọn lựa. Tiệm chúng tôi hầu như thứ gì cũng có.”
Tần Miễn nhìn túi gạo và mì bên cạnh, miệng túi mở rộng tiện cho khách hàng thấy rõ thứ bên trong.
Tần Miễn hỏi: “Gạo và bột mì giá cả thế nào?”
Có thể làm hỏa kế cơ bản đều đủ thông minh, lập tức lưu loát báo giá “Bột bắp bốn văn tiền một cân, bột mì sáu văn tiền một cân, bột cao lương một văn tiền một cân, bột gạo ba văn tiền một cân, gạo lức hai văn tiền một cân, gạo trắng mười văn tiền một cân.”
Ánh mắt Tần Miễn lưu luyến rời khỏi gạo trắng dừng ở bột mì, đang muốn nói chuyện, Lôi Thiết vẫn luôn trầm mặc gần như khiến người quên mất sự tồn tại của y mở miệng “Mười cân gạo trắng.”
Dường như chưởng quầy sợ Tần Miễn đổi ý, lập tức phân phó hoả kế, “Đóng gói.”
Tần Miễn không ngăn cản “Lại thêm năm cân bột ngô, hai cân bột mì, năm cân bột cao lương.”
Chưởng quầy vui vẻ ra mặt “Có ngay.”
Tần Miễn lại chọn một bộ trà cụ, hai cái chén sứ dùng để súc miệng, một thanh dao phay, ba cái khăn mặt, một cuộn kim chỉ, một lọ phấn xà phòng, cùng với mấy thứ linh *** khác.
-Hết chương 17-
——–
Tần Miễn sờ sờ bụng. Nếu Lôi Thiết nói chuyện gì cũng nghe hắn, hắn cũng không hỏi, kéo người đi vào một tiệm mì. Kỳ thật hắn muốn ăn cơm trắng hơn, nhưng nghĩ cũng biết cơm trắng quý giá, chỉ có thể nhịn, về sau lại nói.
Hắn tìm bàn trống ngồi xuống, cất giọng nói: “Ông chủ, cho hai chén mì rau.”
Lôi Thiết đột ngột mở miệng “Hai chén mì thịt.”
“Được!” Nụ cười trên mặt ông chủ càng thêm niềm nở. (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Trong lòng Tần Miễn dâng lên một cảm giác khó diễn tả, ngẩng đầu nhìn Lôi Thiết, thấy y há mồm muốn nói, sợ trước mặt công chúng y nói ra câu ‘Ngươi là tức phụ ta” bèn giành mở miệng trước, ngữ khí có bất đắc dĩ và chút buồn bực “Ta biết rồi!”
Lôi Thiết nhàn nhạt hỏi: “Biết cái gì?”
Tần Miễn quay đầu không nhìn y, nhìn chằm chằm hỏa kế nấu mì, bình tĩnh nói: “Không có gì.”
Trong nồi nóng hôi hổi, hỏa kế trụng mì xong vớt lên cho vào bát, tay kia cầm thìa nhanh nhẹn mà theo thứ tự cho vào bát thịt thái, hành thái và đậu hủ chiên ăn kèm, cuối cùng rưới lên trên một muôi nước canh, tức thì toả ra hương vị thơm lừng. “Hai vị khách quan, mì đến đây, xin mời dùng.”
Tần Miễn nhìn bát mì thịt, yên lặng đếm đếm, sáu miếng. Tự an ủi có chút ít còn hơn không, một đũa gắp hết thịt vào miệng mới ăn đến mì sợi. Một chén mì sợi ăn không đủ no, phỏng chừng Lôi Thiết càng không có cảm giác no. Tiết kiệm tiền không phải là chịu để bụng đói. Hắn dũng cảm hô một tiếng: “Thêm hai chén nữa!” Tư thế kia rất dễ khiến người hiểu lầm hắn là nhà giàu mới nổi.
Khách nhân khác trong tiệm đều cổ quái nhìn hắn một cái, có người còn nói thầm: “La cái gì la, hai bát mì thôi, cũng không phải hai chén canh Bạch Ngọc.”
Khoé miệng Lôi Thiết giương lên một độ cong mỏng gần như không thể nhận ra.
Bốn bát mì tổng cộng mười hai văn tiền. Quan trọng nhất là xuyên tới lâu như vậy rốt cuộc lại được nếm vị thịt, dù cho thịt kia vừa dai vừa khô, Tần Miễn vẫn ăn đến thỏa mãn, hắn không thích ăn mì mà ngay cả nước canh cũng húp sạch.
Ăn no xong, Tần Miễn không lập tức đi mua đồ mà dạo khắp trấn trên một vòng, thỉnh thoảng nhìn trái nhìn phải. Lôi Thiết trầm mặc đi theo cạnh hắn, không có một chút không kiên nhẫn, cũng không hỏi gì.
Điều này làm Tần Miễn thầm bội phục đối phương tốt tính, Lôi Thiết không hoài nghi hắn cố ý trêu chọc y sao?
Sự thật dĩ nhiên không phải, tình hình kinh tế eo hẹp, hắn cần nghĩ cách kiếm tiền. Tần Miễn muốn xem có cơ hội kiếm tiền nào đó ở trấn trên hay không.
Đi dạo xong, trong lòng Tần Miễn đã có nắm chắc, lúc này mới đi mua này nọ, trước đến tiệm tạp hoá mua mỡ, muối và nhu yếu phẩm. Trong nhà không có bình đựng mỡ đựng muối, tiệm tạp hoá cũng có bán, hai bình sáu văn tiền, năm cân muối, hai mươi hai văn tiền một cân, hai cân mỡ tổng cộng hai mươi bốn văn tiền.
“Tiêu đen, hoa tiêu mỗi thứ hai lạng.”
Vẻ mặt *** tiểu nhị đầy mê man “Tiêu đen có, hoa tiêu là cái gì?”
Tần Miễn sửng sốt. Chẳng lẽ thế giới này không có hoa tiêu?
“Vậy cho hai lạng tiêu đen, lại thêm một cân xì dầu.” Tần Miễn nói xong, nhìn lướt qua tiệm tạp hoá, hàng hoá tiệm này tương đối đầy đủ, lại mua thêm một cái nồi, mười cái đĩa, một tô canh, mười bát cơm và mười đôi đũa.
Chưởng quầy luôn đứng sau quầy, thấy bọn họ mua tương đối nhiều, đi tới, nhiệt tình nói: “Tiểu huynh đệ còn cần gì nữa không? Cứ tùy tiện chọn lựa. Tiệm chúng tôi hầu như thứ gì cũng có.”
Tần Miễn nhìn túi gạo và mì bên cạnh, miệng túi mở rộng tiện cho khách hàng thấy rõ thứ bên trong.
Tần Miễn hỏi: “Gạo và bột mì giá cả thế nào?”
Có thể làm hỏa kế cơ bản đều đủ thông minh, lập tức lưu loát báo giá “Bột bắp bốn văn tiền một cân, bột mì sáu văn tiền một cân, bột cao lương một văn tiền một cân, bột gạo ba văn tiền một cân, gạo lức hai văn tiền một cân, gạo trắng mười văn tiền một cân.”
Ánh mắt Tần Miễn lưu luyến rời khỏi gạo trắng dừng ở bột mì, đang muốn nói chuyện, Lôi Thiết vẫn luôn trầm mặc gần như khiến người quên mất sự tồn tại của y mở miệng “Mười cân gạo trắng.”
Dường như chưởng quầy sợ Tần Miễn đổi ý, lập tức phân phó hoả kế, “Đóng gói.”
Tần Miễn không ngăn cản “Lại thêm năm cân bột ngô, hai cân bột mì, năm cân bột cao lương.”
Chưởng quầy vui vẻ ra mặt “Có ngay.”
Tần Miễn lại chọn một bộ trà cụ, hai cái chén sứ dùng để súc miệng, một thanh dao phay, ba cái khăn mặt, một cuộn kim chỉ, một lọ phấn xà phòng, cùng với mấy thứ linh *** khác.
-Hết chương 17-
——–
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xuyên việt thành tức phụ người ta
Chương 2: 2: Bữa cơm sáng phong ba
Chương 3: 3: Không gian thần kỳ
Chương 4: 4: Mẹ chồng hung ác a…
Chương 5: 5: Nguyên do…
Chương 6: 6: Muốn phân gia
Chương 7: 7: Tranh chấp con mồi
Chương 8: 8: Phân gia (1)
Chương 9: 9: Phân gia (2)
Chương 10: 10: Phân gia (3)
Chương 11: 11: Kiếm nhiều tiền, ngươi muốn cho bao nhiêu mỡ thì cho
Chương 12: 12: Phân gia (4)
Chương 13: 13: Rốt cuộc cũng phân gia
Chương 14: 14: Thuê nhà
Chương 15: 15: Dọn dẹp mọi thứ
Chương 16: 16: Tướng công tốt cần chủ động giao ra tài chính và quyền hành
Chương 17: 17: Mua
Chương 18: 18: Mua (2)
Chương 19: 19: Bận rộn một ngày
Chương 20: 20: Vụ thu
Chương 21: 21: Thùng vàng đầu tiên – Máy cán mì cầm tay (1)
Chương 22: 22: Sáu trăm cân lúa nước
Chương 23: 23: Thùng vàng đầu tiên – Máy cán mì cầm tay (2)
Chương 24: 24: Lên núi đốn cây
Chương 25: 25: Thùng vàng đầu tiên – Máy cán mì cầm tay (3)
Chương 26: 26: Kiếm được tiền!
Chương 27: 27: Tiền kiếm ra là để xài
Chương 28: 28: Cưng chiều
Chương 29: 29: Tâm ý của lôi thiết
Chương 30: 30: Chiến tranh
Chương 31: 31: Ai nhận thua
Chương 32: 32: Làm ruộng
Chương 33: 33: Lôi thiết có võ
Chương 34: 34: Tức phụ pk mẹ chồng
Chương 35: 35: Trêu đùa
Chương 36: 36: Xây nhà mới
Chương 37: 37: Da mặt dày
Chương 38: 38: Khó chịu
Chương 39: 39: Ở nhà mới (1)
Chương 40: 40: Ở nhà mới (2)
Chương 41: 41: Ăn tân gia
Chương 42: 42: Thuê cửa tiệm
Chương 43: 43: Tức phụ, ta có thể nuôi ngươi
Chương 44: 44: Tìm tới cửa
Chương 45: 45: Tần miễn phản kích
Chương 46: 46: Lôi hướng trí
Chương 47: 47: Cửa tiệm ‘món ăn ngon’
Chương 48: 48: Người bên lão trạch đến quấy rối
Chương 49: 49: Không xuất chiêu ác không được
Chương 50: 50: Cho bà mối kim lời khen
Chương 51: 51: Cho vệ cô nương điểm cộng
Chương 52: 52: Khách nhân từ huyện xuống
Chương 53: 53: Cảnh cáo
Chương 54: 54: Không chiếm của hời thì sẽ chết
Chương 55: 55: Ngày lễ đầu tiên kể từ khi sống chung
Chương 56: 56: Tặng sủi cảo
Chương 57: 57: Mẹ nhỏ vào cửa
Chương 58: 58: Đỗ thị vệ thị lần đầu giao tranh
Chương 59: 59: Cùng đi săn
Chương 60: 60: Sói con đen
Chương 61: 61: Nhất điểm bạch (một điểm trắng)
Chương 62: 62: Lễ vật của lôi thiết
Chương 63: 63: Bữa cơm bên thông gia không dễ ăn (1)
Chương 64: 64: Bữa cơm bên thông gia không dễ ăn (2)
Chương 65: 65: Từ nay sẽ luôn cùng nhau đón tết (1)
Chương 66: 66: Từ nay sẽ luôn cùng nhau đón tết (2)
Chương 67: 67: Từ nay sẽ luôn cùng nhau đón tết (3)
Chương 68: 68: Trong tháng giêng
Chương 69: 69
Chương 70: 70: Làm địa chủ cũng không tệ
Chương 71: 71: Muốn làm giàu, trồng cây ăn quả
Chương 72: 72: Đào hồ Nước
Chương 73: 73: Đào hồ Nước (2)
Chương 74: 74: Du nhiên điền cư của tần miễn và lôi thiết
Chương 75: 75
Chương 76: 76: Lại mua người
Chương 77: 77: Muốn cách ngươi gần hơn
Chương 78: 78: Thế giới hai người
Chương 79: 79: Quà sinh nhật
Chương 80: 80: Kết tâm ý
Chương 81: 81: Thiết ca, huynh chờ ta lớn hơn chút nữa
Chương 82: 82: Lôi hướng trí sắp tham gia thi phủ
Chương 83: 83: Đi châu phủ
Chương 84: 84: Đồng sinh
Chương 85: 85: Bán phối phương
Chương 86: 86: Song hưởng lâu
Chương 87: 87: Đến thư viện thanh vân làm quảng cáo
Chương 88: 88: Long trọng khai trương
Chương 89: 89: Sao có thể không có thi võ
Chương 90: 90: Bỗng dưng nổi tiếng
Chương 91: 91: Tặng anh đào
Chương 92: 92: Tức phụ nói…
Chương 93: 93: Ba huynh đệ họ hà
Chương 94: 94: Về nhà
Chương 95: 95: Gia tướng
Chương 96: 96: 《 tiểu trạch môn 》
Chương 97: 97: Trưởng tẩu khó làm a…
Chương 98: 98: Nụ hôn trên cây
Chương 99: 99: Giàu trước kéo giàu sau
Chương 100: 100: Phòng mới, chuyên dụng cho mùa hè
Chương 101: 101: Có người muốn mua đào mật
Chương 102: 102: Miến làm ra rồi đây
Chương 103: 103: Thu mua khoai lang và khoai tây
Chương 104: 104: Xưởng miến khai trương
Chương 105: 105: Toàn miến yến
Chương 106: 106: Chế độ thẻ hội viên
Chương 107: 107: Mở rộng sản xuất
Chương 108: 108: Tiếp tục dấy cao trào
Chương 109: 109
Chương 110: 110: Kế hoạch kiếm tiền mới
Chương 111: 111: Lôi hướng lễ xui xẻo
Chương 112: 112: Thích sự im lặng của huynh
Chương 113: 113: Trộm nhớ thương
Chương 114: 114: Hai ‘phấn cầu’
Chương 115: 115: Bí mật quá khứ của lôi thiết (1)
Chương 116: 116: Bí mật quá khứ của lôi thiết (2)
Chương 117: 117: Tức phụ uy vũ
Chương 118: 118: Rau củ trái mùa
Chương 119: 119: Thi viện đến
Chương 120: 120: Thi đậu tú tài
Chương 121: 121: Chủng tộc bất đồng, làm sao yêu nhau
Chương 122: 122: Lôi hướng trí luận phân gia
Chương 123: 123: Lão trạch phân gia
Chương 124: 124: Mùa đông dễ kiếm tiền
Chương 125: 125: Gần cuối năm
Chương 126: 126: Bán đi phương pháp trồng rau củ trái mùa
Chương 127: 127: Lôi hướng lễ định thân
Chương 128: 128: Năm mới
Chương 129: 129: Đến phủ thành qua tiết nguyên tiêu
Chương 130: 130: Sợ bóng sợ gió một trận
Chương 131: 131: Má ơi, bánh bao!
Chương 132: 132: Cặp nhi tử song sinh
Chương 133: 133: Lôi thiết uy vũ
Chương 134: 134: Tần duệ kỳ và lôi duệ lân
Chương 135: 135: Ông ngoại bà ngoại đến
Chương 136: 136: Tiền thị sinh con
Chương 137: 137: Tiệc đầy tháng
Chương 138: 138: Tiệc đầy tháng (2)
Chương 139: 139: Bỏ vốn xây học đường
Chương 140: 140: Cục cưng ‘khai huân’
Chương 141: 141: Lôi thiết, huynh là đồ Muộn tao!
Chương 142: 142: Một tuổi
Chương 143: 143: Huynh luyện khí, ta luyện đan
Chương 144: 144: Nhi đồng thiên tài
Chương 145: 145: Một nhà bốn miệng đi du lịch
Chương 146: 146: Đường đến kinh thành
Chương 147: 147: Thanh niên giống với tần miễn
Chương 148: 148: Trang phục củ cải đáng yêu
Chương 149: 149: Lão cha, đừng ăn phụ thân
Chương 150: 150: Ngày đầu ở kinh thành
Chương 151: 151: Dạo đêm ở hoàng cung
Chương 152: 152: Có tên trên bảng
Chương 153: 153: Năm người đột nhiên mắc bệnh lạ
Chương 154: 154: Tài năng mới lộ
Chương 155: 155: Đã chơi thì phải chơi lớn
Chương 156: 156: Về đến nhà
Chương 157: 157: Bảng nhãn và thám hoa
Chương 158: 158: Giải thi đấu trù nghệ quy mô cả nước
Chương 159: 159: Cuộc thi bắt đầu
Chương 160: 160: Canh thái cực
Chương 161: 161: Vang danh thiên hạ
Chương 162: 162: Kết cục của lôi hướng nhân và triệu thị
Chương 163: 163: Lôi lão tam, lôi lão tứ và lôi lão ngũ
Chương 164: 164: Muốn giàu phải sửa đường trước
Chương 165: 165: Sơn trang nghỉ mát kỳ lân
Chương 166: 166: Thế ngoại đào nguyên + lôi đại tướng quân
Chương 167: 167: Hai đạo thánh chỉ
Chương 168: 168: Nhập kinh
Chương 169: 169: Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân
Chương 170: 170: Dàn xếp
Chương 171: 171: Mộc quận vương
Chương 172: 172: Lôi thiết ra tay
Chương 173: 173: Khai đao
Chương 174: 174: Yến thanh công chúa
Chương 175: 175: Pháo hôi lui tán
Chương 176: 176: Lôi thiết chấn nhiếp
Chương 177: 177: Nhất điểm bạch và kim mao tìm chủ ký
Chương 178: 178: Đoàn tụ
Chương 179: 179: Cái chết của đỗ thị
Chương 180: 180: Mộc quận vương và tiểu hầu gia
Chương 181: 181: Show ân ái
Chương 182: 182: Sứ đoàn tây nam quốc
Chương 183: 183: Một nhà hoà thuận ấm áp
Chương 184: 184: Hiến kế cho trần mộc phong
Chương 185: 185: Lại giúp một phen
Chương 186: 186: Hai nước so tài
Chương 187: 187: Hai nước so tài (2)
Chương 188: 188: Chọn người hoà thân
Chương 189: 189: Khai chiến
Chương 190: 190: Hai chú ngựa non
Chương 191: 191: Ám sát
Chương 192: 192: Thân thế hé lộ
Chương 193: 193: Gặp lại
Chương 194: 194: Giải độc
Chương 195: 195: Trận chiến cuối cùng
Chương 196: 196: Khải hoàn về triều
Chương 197: 197: Tắm trong hạnh phúc
Chương 198: 198: Cả nhà bốn người đều làm ‘quan’
Chương 199: 199: Cả nhà bốn người đi săn thú
Chương 200: 200: Đến một kết thúc
Chương 201: 201: Xin từ quan
Chương 202: 202: Điều kiện của hiếu huệ đế
Chương 203: 203: Đến vị huyện
Chương 204: 204: Trùng kiến vị huyện
Chương 205: 205: Chia ruộng, chia nhà ở
Chương 206: 206: Quy ẩn điền viên
Chương 207: 207: Áo gấm về làng
Chương 208: 208: Ấm cúng
Chương 209: 209: Viên viên mãn mãn lưu lạc ký (1)
Chương 210: 210: Viên viên mãn mãn lưu lạc ký (2)
Chương 211: 211: Viên viên mãn mãn lưu lạc ký (3)
Chương 212: 212: Bí mật của cả nhà
Chương 213: 213: Cảm tạ
Chương 214: 214: Thử vai
Chương 215: 215: Trước khi tính nợ
Chương 216: 216: Một ngày ở phim trường
Chương 217: 217: Ngẫu nhiên chạm mặt
Chương 218: 218
Chương 219: 219: Lưu thái tử
Chương 220: 220: Hưởng tuần trăng mật lần hai
Chương 221: 221: Chẩn trị
Chương 222: 222: Đời này vĩnh viễn bầu bạn
Không tìm thấy chương nào phù hợp