Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 156: Về đến nhà
Tần Miễn, Lôi Thiết nhờ Tôn chưởng quầy trông nom Viên Viên Mãn Mãn hộ, đến tiệm ăn và tiệm thức uống lộ mặt, hỏi tình hình gần đây.
Sau đó, cả hai trở lại Song Hưởng lâu, dùng bữa trưa tại Song Hưởng lâu rồi sai một hỏa kế đánh xe ngựa đưa cả nhà họ về thôn Thanh Sơn.
Viên Viên, Mãn Mãn từ cửa sổ xe nhìn thấy cảnh sắc quen thuộc bên ngoài, sáng tỏ nói: “Trở về rồi.”
Tần Miễn cười khẽ, hỏi: “Nhi tử, ở bên ngoài chơi lâu như vậy có thấy vui không?”
“Vui lắm!” Viên Viên ngước khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi “Phụ thân, về sau còn có thể đi ra ngoài chơi không?” (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); “Đương nhiên là được.” Tần Miễn gật đầu khẳng định “Chỉ cần Viên Viên, Mãn Mãn luôn ngoan ngoãn nghe lời phụ thân và lão cha, chỉ cần có dịp, phụ thân với lão cha lại dẫn các ngươi ra ngoài chơi.”
“Dạ!” Mãn Mãn không ngừng gật đầu.
“Kim Mao.” Viên Viên chỉ ra bên ngoài.
Trên đường thôn cách đó không xa, một bóng dáng to tướng màu vàng đang phi nhanh về phía này. Viên Viên, Mãn Mãn vui vẻ hô to: “Kim Mao, Kim Mao!”
Nơi này cách thôn trang đã không còn xa, Tần Miễn bảo hỏa kế dừng xe, mấy người bọn hắn đi xuống, dự định cuốc bộ về nhà. Hỏa kế liền đánh xe quay lại trấn trên.
Nhất Điểm Bạch chạy nhanh nhất, mũi chạm mũi với Kim Mão chào hỏi.
Viên Viên Mãn Mãn nhấc cái chân nhỏ chạy tới chỗ Kim Mao, ôm chân Kim Mao cười khanh khách.
Kim Mao cẩn thận dùng đầu cọ cọ ngực nhỏ chúng nó.
Viên Viên vươn hai tay nhỏ về phía Lôi Thiết “Lão cha, ta muốn ngồi trên lưng Kim Mao.”
Lôi Thiết ôm hai huynh đệ đặt lên lưng Kim Mao, cùng Tần Miễn đi một trái một phải hộ tống chúng.
Kim Mao bước đi vững chắc, chạy chậm vững vàng. Hai tiểu gia hỏa nắm lông vàng của Kim Mao, vui vẻ đến cười to, miệng thỉnh thoảng phát ra tiếng “Giá giá”.
Thôn dân cấy mạ trong ruộng chủ động mà hữu hảo chào hỏi một nhà bốn người.
Tú Lan thẩm đứng trong ruộng nước hô “Tức phụ Thiết tử, Ngũ đệ và muội phu các ngươi có thi đỗ không? Sao không trở về cùng các ngươi?”
Tần Miễn cũng giương giọng đáp: “Chúng ta trở về trước, bọn họ thì phải mấy ngày mới mới về”
Tú Lan thẩm thay mặt toàn bộ người hiếu kỳ muốn biết, hỏi vấn đề họ quan tâm nhất “Bọn họ thi đỗ không?”
Để giải thích cho họ hiểu thế nào là cống sĩ, thế nào là Tiến sĩ thì trong vòng hai ba câu cũng không thể nói xong, Tần Miễn chỉ nói: “Không rõ lắm, lúc chúng ta quay về họ còn chưa tham gia thi Đình.”
Hai mắt Giang đại gia sáng rực “Thi Đình? Nghe nói tham gia thi Đình có thể gặp được Hoàng thượng.”
“Đúng vậy. Chờ bọn Ngũ đệ trở về, chúng ta có thể hỏi chuyện họ cho rõ” Trên mặt Tần Miễn cười mỉm chi, trong lòng thì thầm lên mặt. Hắn có thể nói hắn đã từng nhìn thấy Hoàng đế không?
Vừa tán chuyện phiếm với các thôn dân khác nhau, một nhà bốn người hai thú chậm rì rì đi về phía cuối thôn, xuyên qua cả thôn trang. Mấy đứa nhỏ cùng thôn đều hâm mộ nhìn Viên Viên, Mãn Mãn.
Viên Viên Mãn Mãn ngẩng đầu ưỡn ngực, bộ dáng nho nhỏ đắc ý ngẩng mặt cười, đáng yêu chết người.
Lát sau liền đến cổng nhà, Phúc thúc ra mở đại môn, vừa thấy là bọn hắn, kích động hô to: “Đại gia, tiểu gia, đại thiếu gia, tiểu thiếu gia, mọi người đã trở về!”
“Phúc thúc, trong nhà thế nào?” Tần Miễn nâng tay ra hiệu thúc ấy miễn lễ.
“Hết thảy đều tốt, hết thảy đều tốt ạ.” Phúc thúc nói năng có chút lộn xộn “Ta đi dặn người nấu nước nóng.”
Bốn người Tần Miễn giống như tản bộ xuyên qua vườn cây ăn quả kết trái to rậm rạp, lúc đi qua tàng cây anh đào, nhìn mã não đỏ phủ kín cây. Hai hài tử nhao nhao nói muốn hái anh đào, Lôi Thiết trở về lấy rổ tới, cùng Tần Miễn mỗi người nâng một đứa, để chúng hái đã đời. Chơi đủ về nhà, nước ấm đã nấu xong. Một nhà bốn miệng tắm nước ấm, kỳ cọ đến sạch sẽ thoải mái.
Hạ nhân đến bẩm báo “Đại gia, tiểu gia, tức phụ Tam công tử và Ngũ công tử đến đây.”
“Mời họ tiến vào.”
Lý thị nghe nói Tần Miễn, Lôi Thiết trở về, liền rủ Tiền thị làm bạn, cùng nhau đến Du nhiên điền cư hỏi thăm tình hình của Lôi Hướng Trí.
Lý thị xuất thân dòng dõi thư hương, hiểu chuyện khoa cử. Trừ việc Lôi Hướng Trí bị trúng độc, còn lại Tần Miễn đều kể lại chi tiết.
Biết được Lôi Hướng Trí, Hoắc Tư Duệ đều đề tên trên bảng thi Hội, Lý thị mừng rỡ.
Tiền thị còn hơi mờ mịt, Lý thị giải thích cho nàng hiểu, nàng cũng cao hứng không thôi “Nói cách khác, dù cho Ngũ đệ không thể trúng Trạng nguyên, Bảng nhãn hay Thám hoa thì cũng là Tiến sĩ?”
Lý thị cười nói: “Không sai, rất nhiều Tiến sĩ có thể vào Hàn lâm quan. Mặc kệ thế nào, đều là ở kinh thành. Đại ca, đại tẩu, nghĩ cũng biết dọc đường này hai huynh đã chiếu cố tướng công rất nhiều, làm phiền các huynh rồi. Chờ tướng công trở về, phu thê chúng ta lại cùng nhau đến cảm tạ đại ca, đại tẩu.”
Tần Miễn cười nhẹ nói: “Không cần khách sáo.”
Lý thị tươi cười kéo Tiền thị đứng lên cáo từ, nhỏ giọng dặn Tiền thị đừng nói chuyện này ra ngoài sớm.
-Hết chương 156-
[Xuyên việt chi miễn vi kỳ nam]
Sau đó, cả hai trở lại Song Hưởng lâu, dùng bữa trưa tại Song Hưởng lâu rồi sai một hỏa kế đánh xe ngựa đưa cả nhà họ về thôn Thanh Sơn.
Viên Viên, Mãn Mãn từ cửa sổ xe nhìn thấy cảnh sắc quen thuộc bên ngoài, sáng tỏ nói: “Trở về rồi.”
Tần Miễn cười khẽ, hỏi: “Nhi tử, ở bên ngoài chơi lâu như vậy có thấy vui không?”
“Vui lắm!” Viên Viên ngước khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi “Phụ thân, về sau còn có thể đi ra ngoài chơi không?” (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); “Đương nhiên là được.” Tần Miễn gật đầu khẳng định “Chỉ cần Viên Viên, Mãn Mãn luôn ngoan ngoãn nghe lời phụ thân và lão cha, chỉ cần có dịp, phụ thân với lão cha lại dẫn các ngươi ra ngoài chơi.”
“Dạ!” Mãn Mãn không ngừng gật đầu.
“Kim Mao.” Viên Viên chỉ ra bên ngoài.
Trên đường thôn cách đó không xa, một bóng dáng to tướng màu vàng đang phi nhanh về phía này. Viên Viên, Mãn Mãn vui vẻ hô to: “Kim Mao, Kim Mao!”
Nơi này cách thôn trang đã không còn xa, Tần Miễn bảo hỏa kế dừng xe, mấy người bọn hắn đi xuống, dự định cuốc bộ về nhà. Hỏa kế liền đánh xe quay lại trấn trên.
Nhất Điểm Bạch chạy nhanh nhất, mũi chạm mũi với Kim Mão chào hỏi.
Viên Viên Mãn Mãn nhấc cái chân nhỏ chạy tới chỗ Kim Mao, ôm chân Kim Mao cười khanh khách.
Kim Mao cẩn thận dùng đầu cọ cọ ngực nhỏ chúng nó.
Viên Viên vươn hai tay nhỏ về phía Lôi Thiết “Lão cha, ta muốn ngồi trên lưng Kim Mao.”
Lôi Thiết ôm hai huynh đệ đặt lên lưng Kim Mao, cùng Tần Miễn đi một trái một phải hộ tống chúng.
Kim Mao bước đi vững chắc, chạy chậm vững vàng. Hai tiểu gia hỏa nắm lông vàng của Kim Mao, vui vẻ đến cười to, miệng thỉnh thoảng phát ra tiếng “Giá giá”.
Thôn dân cấy mạ trong ruộng chủ động mà hữu hảo chào hỏi một nhà bốn người.
Tú Lan thẩm đứng trong ruộng nước hô “Tức phụ Thiết tử, Ngũ đệ và muội phu các ngươi có thi đỗ không? Sao không trở về cùng các ngươi?”
Tần Miễn cũng giương giọng đáp: “Chúng ta trở về trước, bọn họ thì phải mấy ngày mới mới về”
Tú Lan thẩm thay mặt toàn bộ người hiếu kỳ muốn biết, hỏi vấn đề họ quan tâm nhất “Bọn họ thi đỗ không?”
Để giải thích cho họ hiểu thế nào là cống sĩ, thế nào là Tiến sĩ thì trong vòng hai ba câu cũng không thể nói xong, Tần Miễn chỉ nói: “Không rõ lắm, lúc chúng ta quay về họ còn chưa tham gia thi Đình.”
Hai mắt Giang đại gia sáng rực “Thi Đình? Nghe nói tham gia thi Đình có thể gặp được Hoàng thượng.”
“Đúng vậy. Chờ bọn Ngũ đệ trở về, chúng ta có thể hỏi chuyện họ cho rõ” Trên mặt Tần Miễn cười mỉm chi, trong lòng thì thầm lên mặt. Hắn có thể nói hắn đã từng nhìn thấy Hoàng đế không?
Vừa tán chuyện phiếm với các thôn dân khác nhau, một nhà bốn người hai thú chậm rì rì đi về phía cuối thôn, xuyên qua cả thôn trang. Mấy đứa nhỏ cùng thôn đều hâm mộ nhìn Viên Viên, Mãn Mãn.
Viên Viên Mãn Mãn ngẩng đầu ưỡn ngực, bộ dáng nho nhỏ đắc ý ngẩng mặt cười, đáng yêu chết người.
Lát sau liền đến cổng nhà, Phúc thúc ra mở đại môn, vừa thấy là bọn hắn, kích động hô to: “Đại gia, tiểu gia, đại thiếu gia, tiểu thiếu gia, mọi người đã trở về!”
“Phúc thúc, trong nhà thế nào?” Tần Miễn nâng tay ra hiệu thúc ấy miễn lễ.
“Hết thảy đều tốt, hết thảy đều tốt ạ.” Phúc thúc nói năng có chút lộn xộn “Ta đi dặn người nấu nước nóng.”
Bốn người Tần Miễn giống như tản bộ xuyên qua vườn cây ăn quả kết trái to rậm rạp, lúc đi qua tàng cây anh đào, nhìn mã não đỏ phủ kín cây. Hai hài tử nhao nhao nói muốn hái anh đào, Lôi Thiết trở về lấy rổ tới, cùng Tần Miễn mỗi người nâng một đứa, để chúng hái đã đời. Chơi đủ về nhà, nước ấm đã nấu xong. Một nhà bốn miệng tắm nước ấm, kỳ cọ đến sạch sẽ thoải mái.
Hạ nhân đến bẩm báo “Đại gia, tiểu gia, tức phụ Tam công tử và Ngũ công tử đến đây.”
“Mời họ tiến vào.”
Lý thị nghe nói Tần Miễn, Lôi Thiết trở về, liền rủ Tiền thị làm bạn, cùng nhau đến Du nhiên điền cư hỏi thăm tình hình của Lôi Hướng Trí.
Lý thị xuất thân dòng dõi thư hương, hiểu chuyện khoa cử. Trừ việc Lôi Hướng Trí bị trúng độc, còn lại Tần Miễn đều kể lại chi tiết.
Biết được Lôi Hướng Trí, Hoắc Tư Duệ đều đề tên trên bảng thi Hội, Lý thị mừng rỡ.
Tiền thị còn hơi mờ mịt, Lý thị giải thích cho nàng hiểu, nàng cũng cao hứng không thôi “Nói cách khác, dù cho Ngũ đệ không thể trúng Trạng nguyên, Bảng nhãn hay Thám hoa thì cũng là Tiến sĩ?”
Lý thị cười nói: “Không sai, rất nhiều Tiến sĩ có thể vào Hàn lâm quan. Mặc kệ thế nào, đều là ở kinh thành. Đại ca, đại tẩu, nghĩ cũng biết dọc đường này hai huynh đã chiếu cố tướng công rất nhiều, làm phiền các huynh rồi. Chờ tướng công trở về, phu thê chúng ta lại cùng nhau đến cảm tạ đại ca, đại tẩu.”
Tần Miễn cười nhẹ nói: “Không cần khách sáo.”
Lý thị tươi cười kéo Tiền thị đứng lên cáo từ, nhỏ giọng dặn Tiền thị đừng nói chuyện này ra ngoài sớm.
-Hết chương 156-
[Xuyên việt chi miễn vi kỳ nam]
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xuyên việt thành tức phụ người ta
Chương 2: 2: Bữa cơm sáng phong ba
Chương 3: 3: Không gian thần kỳ
Chương 4: 4: Mẹ chồng hung ác a…
Chương 5: 5: Nguyên do…
Chương 6: 6: Muốn phân gia
Chương 7: 7: Tranh chấp con mồi
Chương 8: 8: Phân gia (1)
Chương 9: 9: Phân gia (2)
Chương 10: 10: Phân gia (3)
Chương 11: 11: Kiếm nhiều tiền, ngươi muốn cho bao nhiêu mỡ thì cho
Chương 12: 12: Phân gia (4)
Chương 13: 13: Rốt cuộc cũng phân gia
Chương 14: 14: Thuê nhà
Chương 15: 15: Dọn dẹp mọi thứ
Chương 16: 16: Tướng công tốt cần chủ động giao ra tài chính và quyền hành
Chương 17: 17: Mua
Chương 18: 18: Mua (2)
Chương 19: 19: Bận rộn một ngày
Chương 20: 20: Vụ thu
Chương 21: 21: Thùng vàng đầu tiên – Máy cán mì cầm tay (1)
Chương 22: 22: Sáu trăm cân lúa nước
Chương 23: 23: Thùng vàng đầu tiên – Máy cán mì cầm tay (2)
Chương 24: 24: Lên núi đốn cây
Chương 25: 25: Thùng vàng đầu tiên – Máy cán mì cầm tay (3)
Chương 26: 26: Kiếm được tiền!
Chương 27: 27: Tiền kiếm ra là để xài
Chương 28: 28: Cưng chiều
Chương 29: 29: Tâm ý của lôi thiết
Chương 30: 30: Chiến tranh
Chương 31: 31: Ai nhận thua
Chương 32: 32: Làm ruộng
Chương 33: 33: Lôi thiết có võ
Chương 34: 34: Tức phụ pk mẹ chồng
Chương 35: 35: Trêu đùa
Chương 36: 36: Xây nhà mới
Chương 37: 37: Da mặt dày
Chương 38: 38: Khó chịu
Chương 39: 39: Ở nhà mới (1)
Chương 40: 40: Ở nhà mới (2)
Chương 41: 41: Ăn tân gia
Chương 42: 42: Thuê cửa tiệm
Chương 43: 43: Tức phụ, ta có thể nuôi ngươi
Chương 44: 44: Tìm tới cửa
Chương 45: 45: Tần miễn phản kích
Chương 46: 46: Lôi hướng trí
Chương 47: 47: Cửa tiệm ‘món ăn ngon’
Chương 48: 48: Người bên lão trạch đến quấy rối
Chương 49: 49: Không xuất chiêu ác không được
Chương 50: 50: Cho bà mối kim lời khen
Chương 51: 51: Cho vệ cô nương điểm cộng
Chương 52: 52: Khách nhân từ huyện xuống
Chương 53: 53: Cảnh cáo
Chương 54: 54: Không chiếm của hời thì sẽ chết
Chương 55: 55: Ngày lễ đầu tiên kể từ khi sống chung
Chương 56: 56: Tặng sủi cảo
Chương 57: 57: Mẹ nhỏ vào cửa
Chương 58: 58: Đỗ thị vệ thị lần đầu giao tranh
Chương 59: 59: Cùng đi săn
Chương 60: 60: Sói con đen
Chương 61: 61: Nhất điểm bạch (một điểm trắng)
Chương 62: 62: Lễ vật của lôi thiết
Chương 63: 63: Bữa cơm bên thông gia không dễ ăn (1)
Chương 64: 64: Bữa cơm bên thông gia không dễ ăn (2)
Chương 65: 65: Từ nay sẽ luôn cùng nhau đón tết (1)
Chương 66: 66: Từ nay sẽ luôn cùng nhau đón tết (2)
Chương 67: 67: Từ nay sẽ luôn cùng nhau đón tết (3)
Chương 68: 68: Trong tháng giêng
Chương 69: 69
Chương 70: 70: Làm địa chủ cũng không tệ
Chương 71: 71: Muốn làm giàu, trồng cây ăn quả
Chương 72: 72: Đào hồ Nước
Chương 73: 73: Đào hồ Nước (2)
Chương 74: 74: Du nhiên điền cư của tần miễn và lôi thiết
Chương 75: 75
Chương 76: 76: Lại mua người
Chương 77: 77: Muốn cách ngươi gần hơn
Chương 78: 78: Thế giới hai người
Chương 79: 79: Quà sinh nhật
Chương 80: 80: Kết tâm ý
Chương 81: 81: Thiết ca, huynh chờ ta lớn hơn chút nữa
Chương 82: 82: Lôi hướng trí sắp tham gia thi phủ
Chương 83: 83: Đi châu phủ
Chương 84: 84: Đồng sinh
Chương 85: 85: Bán phối phương
Chương 86: 86: Song hưởng lâu
Chương 87: 87: Đến thư viện thanh vân làm quảng cáo
Chương 88: 88: Long trọng khai trương
Chương 89: 89: Sao có thể không có thi võ
Chương 90: 90: Bỗng dưng nổi tiếng
Chương 91: 91: Tặng anh đào
Chương 92: 92: Tức phụ nói…
Chương 93: 93: Ba huynh đệ họ hà
Chương 94: 94: Về nhà
Chương 95: 95: Gia tướng
Chương 96: 96: 《 tiểu trạch môn 》
Chương 97: 97: Trưởng tẩu khó làm a…
Chương 98: 98: Nụ hôn trên cây
Chương 99: 99: Giàu trước kéo giàu sau
Chương 100: 100: Phòng mới, chuyên dụng cho mùa hè
Chương 101: 101: Có người muốn mua đào mật
Chương 102: 102: Miến làm ra rồi đây
Chương 103: 103: Thu mua khoai lang và khoai tây
Chương 104: 104: Xưởng miến khai trương
Chương 105: 105: Toàn miến yến
Chương 106: 106: Chế độ thẻ hội viên
Chương 107: 107: Mở rộng sản xuất
Chương 108: 108: Tiếp tục dấy cao trào
Chương 109: 109
Chương 110: 110: Kế hoạch kiếm tiền mới
Chương 111: 111: Lôi hướng lễ xui xẻo
Chương 112: 112: Thích sự im lặng của huynh
Chương 113: 113: Trộm nhớ thương
Chương 114: 114: Hai ‘phấn cầu’
Chương 115: 115: Bí mật quá khứ của lôi thiết (1)
Chương 116: 116: Bí mật quá khứ của lôi thiết (2)
Chương 117: 117: Tức phụ uy vũ
Chương 118: 118: Rau củ trái mùa
Chương 119: 119: Thi viện đến
Chương 120: 120: Thi đậu tú tài
Chương 121: 121: Chủng tộc bất đồng, làm sao yêu nhau
Chương 122: 122: Lôi hướng trí luận phân gia
Chương 123: 123: Lão trạch phân gia
Chương 124: 124: Mùa đông dễ kiếm tiền
Chương 125: 125: Gần cuối năm
Chương 126: 126: Bán đi phương pháp trồng rau củ trái mùa
Chương 127: 127: Lôi hướng lễ định thân
Chương 128: 128: Năm mới
Chương 129: 129: Đến phủ thành qua tiết nguyên tiêu
Chương 130: 130: Sợ bóng sợ gió một trận
Chương 131: 131: Má ơi, bánh bao!
Chương 132: 132: Cặp nhi tử song sinh
Chương 133: 133: Lôi thiết uy vũ
Chương 134: 134: Tần duệ kỳ và lôi duệ lân
Chương 135: 135: Ông ngoại bà ngoại đến
Chương 136: 136: Tiền thị sinh con
Chương 137: 137: Tiệc đầy tháng
Chương 138: 138: Tiệc đầy tháng (2)
Chương 139: 139: Bỏ vốn xây học đường
Chương 140: 140: Cục cưng ‘khai huân’
Chương 141: 141: Lôi thiết, huynh là đồ Muộn tao!
Chương 142: 142: Một tuổi
Chương 143: 143: Huynh luyện khí, ta luyện đan
Chương 144: 144: Nhi đồng thiên tài
Chương 145: 145: Một nhà bốn miệng đi du lịch
Chương 146: 146: Đường đến kinh thành
Chương 147: 147: Thanh niên giống với tần miễn
Chương 148: 148: Trang phục củ cải đáng yêu
Chương 149: 149: Lão cha, đừng ăn phụ thân
Chương 150: 150: Ngày đầu ở kinh thành
Chương 151: 151: Dạo đêm ở hoàng cung
Chương 152: 152: Có tên trên bảng
Chương 153: 153: Năm người đột nhiên mắc bệnh lạ
Chương 154: 154: Tài năng mới lộ
Chương 155: 155: Đã chơi thì phải chơi lớn
Chương 156: 156: Về đến nhà
Chương 157: 157: Bảng nhãn và thám hoa
Chương 158: 158: Giải thi đấu trù nghệ quy mô cả nước
Chương 159: 159: Cuộc thi bắt đầu
Chương 160: 160: Canh thái cực
Chương 161: 161: Vang danh thiên hạ
Chương 162: 162: Kết cục của lôi hướng nhân và triệu thị
Chương 163: 163: Lôi lão tam, lôi lão tứ và lôi lão ngũ
Chương 164: 164: Muốn giàu phải sửa đường trước
Chương 165: 165: Sơn trang nghỉ mát kỳ lân
Chương 166: 166: Thế ngoại đào nguyên + lôi đại tướng quân
Chương 167: 167: Hai đạo thánh chỉ
Chương 168: 168: Nhập kinh
Chương 169: 169: Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân
Chương 170: 170: Dàn xếp
Chương 171: 171: Mộc quận vương
Chương 172: 172: Lôi thiết ra tay
Chương 173: 173: Khai đao
Chương 174: 174: Yến thanh công chúa
Chương 175: 175: Pháo hôi lui tán
Chương 176: 176: Lôi thiết chấn nhiếp
Chương 177: 177: Nhất điểm bạch và kim mao tìm chủ ký
Chương 178: 178: Đoàn tụ
Chương 179: 179: Cái chết của đỗ thị
Chương 180: 180: Mộc quận vương và tiểu hầu gia
Chương 181: 181: Show ân ái
Chương 182: 182: Sứ đoàn tây nam quốc
Chương 183: 183: Một nhà hoà thuận ấm áp
Chương 184: 184: Hiến kế cho trần mộc phong
Chương 185: 185: Lại giúp một phen
Chương 186: 186: Hai nước so tài
Chương 187: 187: Hai nước so tài (2)
Chương 188: 188: Chọn người hoà thân
Chương 189: 189: Khai chiến
Chương 190: 190: Hai chú ngựa non
Chương 191: 191: Ám sát
Chương 192: 192: Thân thế hé lộ
Chương 193: 193: Gặp lại
Chương 194: 194: Giải độc
Chương 195: 195: Trận chiến cuối cùng
Chương 196: 196: Khải hoàn về triều
Chương 197: 197: Tắm trong hạnh phúc
Chương 198: 198: Cả nhà bốn người đều làm ‘quan’
Chương 199: 199: Cả nhà bốn người đi săn thú
Chương 200: 200: Đến một kết thúc
Chương 201: 201: Xin từ quan
Chương 202: 202: Điều kiện của hiếu huệ đế
Chương 203: 203: Đến vị huyện
Chương 204: 204: Trùng kiến vị huyện
Chương 205: 205: Chia ruộng, chia nhà ở
Chương 206: 206: Quy ẩn điền viên
Chương 207: 207: Áo gấm về làng
Chương 208: 208: Ấm cúng
Chương 209: 209: Viên viên mãn mãn lưu lạc ký (1)
Chương 210: 210: Viên viên mãn mãn lưu lạc ký (2)
Chương 211: 211: Viên viên mãn mãn lưu lạc ký (3)
Chương 212: 212: Bí mật của cả nhà
Chương 213: 213: Cảm tạ
Chương 214: 214: Thử vai
Chương 215: 215: Trước khi tính nợ
Chương 216: 216: Một ngày ở phim trường
Chương 217: 217: Ngẫu nhiên chạm mặt
Chương 218: 218
Chương 219: 219: Lưu thái tử
Chương 220: 220: Hưởng tuần trăng mật lần hai
Chương 221: 221: Chẩn trị
Chương 222: 222: Đời này vĩnh viễn bầu bạn
Không tìm thấy chương nào phù hợp