Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 218
01:38 - 13.06.2026
669
Hoa Thúy đúng là không biết nhìn người, từ đầu người ta đã nói là đã có vương phi rồi thế mà vẫn cấm đầu vào để giờ phải chịu khổ rồi.
“Ngươi biết không sáng nay ta được trưởng công công gọi vào hầu trà cho các vị quan thần, ta đã gặp được vương phi trông vương phi oai lắm!”
“Ngươi may mắn thật, ta ở bên cung thái hậu suốt chưa từng diện kiến được vương phi!”
“Ta nghe vương phi sẽ phát thuốc cho tất cả người dân trong kinh thành để phòng bệnh á!”
“Người tốt bụng thật, ta mong được gặp vương phi một lần!”
Sau khi hai thái giám rời đi, Hoa Thúy loay hoay trong núi rau đi ra với ánh mắt đầy toan tính. Không cần suy đoán, nhìn thôi đã đủ hiểu cô ta muốn làm chuyện gì, muốn ám hại Lam Ninh vương phi mà không màng đến an nguy của người dân trong kinh thành.
Nhưng thật sự Hoa Thúy đã quá khinh địch rồi, nơi đây là đâu là kinh thành không phải vùng quê xa xôi kia, nơi đây còn là vương phủ và người tiếp quản là Lam Ninh.
“Thưa vương phi, toàn bộ số thuốc đã được giao đến tất cả các nhà thuốc, y quán, và trạm dịch một cách an toàn!” – Cận Nhị đến báo tin.
Lúc sáng Lam Ninh dâng tấu đến hoàng thượng là Lam Ninh chắc chắn hoàng thượng sẽ phê duyệt nên cô đã cho người vận chuyển đến trước, buổi sáng là lô cuối cùng rồi. Cái này là đi trong lặng lẽ về trong sự bình an và tất cả chỗ thuốc kia đều có binh lính của vương phi tiếp nhận bảo vệ an toàn. Hoa Thúy đã chậm nhiều bước rồi, người như cô ta không bao giờ chạm đến vương phi.
“Vương gia thế nào rồi?” – Lam Ninh hỏi từ tiểu Phấn.
“Thưa vương phi, vương gia đã bắt đầu trở lại với công việc tham gia vào việc triều chính và ăn uống bình thường lại rồi ạ!” – Tiểu Phấn nhìn qua một loạt các ghi chép.
“Phải cho chàng ấy biết việc công và việc tư khác nhau, cái nào ra cái đó không thể vì cá nhân mà ảnh hưởng đến tập thể được!”
“Vâng ạ, thời gian gần đây thái tử luôn đi chung với vương gia hỗ trợ lẫn nhau!”
“Không phải hỗ trợ mà là tìm nguồn an ủi! Ây mấy ngày nay mệt quá rồi cần phải nghỉ ngơi lấy lại sức rồi sau đó chúng ta đến thăm “trắc phi”, chuyện lần trước ta vẫn chưa đá động vào chút nào!” – Lam Ninh tâm trạnh vô cùng thư thả.
Đằng Cảnh cố gắng lắm nhưng chỉ qua nổi mười lăm ngày không gặp vương phi, đến đêm ngày thứ mười sáu theo sự mách lẻo của quốc sư thân cận và đồng minh bánh bao nhỏ. Đằng Cảnh đã đi một nước cờ táo bạo là đột nhập phòng Lam Ninh.
“Ta chỉ vào nhìn Lam Ninh một chút thôi, ta chỉ chỉnh chăn cho nàng ấy ngủ không bị lạnh, ta chỉ kéo nhẹ cái cửa sổ lại vì gió sẽ làm nàng ấy thức giấc!” – Đằng Cảnh tự nhủ với lòng.
Đối với một cao thủ thâm niên lâu năm như Đằng Cảnh thì không có việc gì là khó hay quá khó, dễ như một cái chớp mắt Đằng Cảnh đã đột nhập thành công vào phòng ngủ của Lam Ninh.
Sau khi ngài ấy làm tất cả công việc liệt kê ở trên ra ngài ấy càng làm thêm nhiều việc hơn nữa. Khẽ vuốt tóc trên trán Lam Ninh và hôn một cái, à không hai cái, hình như là ba cái mà nhiều quá không đếm nổi và cuối cùng ngài ấy chốt hạ bằng cách kéo chăn ra ngủ chung với vương phi của mình.
“Kế hoạch thành công, mặc kệ ngày mai vương phi trách phạt như thế nào thì chuyện đó vương gia lãnh hậu quả chúng ta vô tội!” – Bảo Thạch mách nhỏ với thái tử.
“Trong kế hoạch này ta cũng góp một phần công sức cũng tới lúc được hưởng chút thành quả rồi!” – Bánh bao nhỏ dõng dạc nói.
“Thái tử muốn chia như thế nào?” – Bảo Thạch ngồi xổm xuống.
“Tất nhiên mỗi người một nữa!” – Thái tử dõng dạc nói.
Không ngờ đây là suy nghĩ của một đứa trẻ đấy, thiệt là ở gần Lam Ninh riết không ai bình thường hết cả. Nhưng trong phi vụ này bánh bao nhỏ đã giúp rất nhiều bằng cách đổi chổ của mình với thúc thúc, công vô cùng lớn nên chia năm – năm là đúng rồi.
Vì đêm qua vương gia được ngủ trong vòng tay của vương phi nên ngủ rất say, còn vương phi bận lo toan nhiều công việc nên cũng rất mệt và ngủ vô cùng say.
Không biết có phải là thần giao cách cảm không nhưng hai người mở mắt cùng lúc.
Đằng Cảnh vô cùng lo sợ đáng lẽ vương gia nên dậy sớm và chuồn đi nhưng tình cảnh bây giờ không cứu nổi nữa rồi nhưng mà ông trời không trêu người, vương phi vẫn chưa tỉnh ngủ nên khi mở mắt ra liền nhắm lại ngủ tiếp. Lúc này Đằng Cảnh chậm rãi bò dậy và lẻn ra ngoài.
“Sao người trễ thế?” – Bảo Thạch lo lắng.
“Sau này ngươi có phu nhân ngươi sẽ hiểu được cảm giác không muốn rời xa là như thế nào!” – Đằng Cảnh vui vẻ.
Lần này Đằng Cảnh hên thôi nếu có lần sau chắc sẽ bị vương phi ném ra khỏi cửa. Hôm nay tâm trạng Đằng Cảnh vô cùng tốt nên ngài ấy quyết định đến thăm hoàng thượng ca ca xem tình hình ông bố ba con như thế nào.
“Lần trước ám vệ của hậu cũng đã tham gia vào cuộc ẩu đả đó, nếu truyền ra ngoài thì danh tiếng của nàng sẽ bị ảnh hưởng đấy!” – Hoàng thượng lo lắng.
“Chuyện nhỏ xíu mà bệ hạ cũng lo, hôm đó ám vệ của thiếp có mặt nhưng không làm gì cô gái đó cả! Tính ra nữ ám vệ còn là nhân chứng chính, sợ sau này còn được đệ muội trọng dụng nữa là đằng khác!” – Hoàng hậu bình tĩnh.
“Bệ hạ! Cấp báo, cấp báo! Đại vương gia đang đi đến đây ạ!” – Trưởng công công hớt hãi chạy vào.
“Hả, sao tự dưng trời yên biển lặng mà đệ ấy vào đây làm gì!” – Hoàng thượng cảm thấy hoang mang.
“Ngươi biết không sáng nay ta được trưởng công công gọi vào hầu trà cho các vị quan thần, ta đã gặp được vương phi trông vương phi oai lắm!”
“Ngươi may mắn thật, ta ở bên cung thái hậu suốt chưa từng diện kiến được vương phi!”
“Ta nghe vương phi sẽ phát thuốc cho tất cả người dân trong kinh thành để phòng bệnh á!”
“Người tốt bụng thật, ta mong được gặp vương phi một lần!”
Sau khi hai thái giám rời đi, Hoa Thúy loay hoay trong núi rau đi ra với ánh mắt đầy toan tính. Không cần suy đoán, nhìn thôi đã đủ hiểu cô ta muốn làm chuyện gì, muốn ám hại Lam Ninh vương phi mà không màng đến an nguy của người dân trong kinh thành.
Nhưng thật sự Hoa Thúy đã quá khinh địch rồi, nơi đây là đâu là kinh thành không phải vùng quê xa xôi kia, nơi đây còn là vương phủ và người tiếp quản là Lam Ninh.
“Thưa vương phi, toàn bộ số thuốc đã được giao đến tất cả các nhà thuốc, y quán, và trạm dịch một cách an toàn!” – Cận Nhị đến báo tin.
Lúc sáng Lam Ninh dâng tấu đến hoàng thượng là Lam Ninh chắc chắn hoàng thượng sẽ phê duyệt nên cô đã cho người vận chuyển đến trước, buổi sáng là lô cuối cùng rồi. Cái này là đi trong lặng lẽ về trong sự bình an và tất cả chỗ thuốc kia đều có binh lính của vương phi tiếp nhận bảo vệ an toàn. Hoa Thúy đã chậm nhiều bước rồi, người như cô ta không bao giờ chạm đến vương phi.
“Vương gia thế nào rồi?” – Lam Ninh hỏi từ tiểu Phấn.
“Thưa vương phi, vương gia đã bắt đầu trở lại với công việc tham gia vào việc triều chính và ăn uống bình thường lại rồi ạ!” – Tiểu Phấn nhìn qua một loạt các ghi chép.
“Phải cho chàng ấy biết việc công và việc tư khác nhau, cái nào ra cái đó không thể vì cá nhân mà ảnh hưởng đến tập thể được!”
“Vâng ạ, thời gian gần đây thái tử luôn đi chung với vương gia hỗ trợ lẫn nhau!”
“Không phải hỗ trợ mà là tìm nguồn an ủi! Ây mấy ngày nay mệt quá rồi cần phải nghỉ ngơi lấy lại sức rồi sau đó chúng ta đến thăm “trắc phi”, chuyện lần trước ta vẫn chưa đá động vào chút nào!” – Lam Ninh tâm trạnh vô cùng thư thả.
Đằng Cảnh cố gắng lắm nhưng chỉ qua nổi mười lăm ngày không gặp vương phi, đến đêm ngày thứ mười sáu theo sự mách lẻo của quốc sư thân cận và đồng minh bánh bao nhỏ. Đằng Cảnh đã đi một nước cờ táo bạo là đột nhập phòng Lam Ninh.
“Ta chỉ vào nhìn Lam Ninh một chút thôi, ta chỉ chỉnh chăn cho nàng ấy ngủ không bị lạnh, ta chỉ kéo nhẹ cái cửa sổ lại vì gió sẽ làm nàng ấy thức giấc!” – Đằng Cảnh tự nhủ với lòng.
Đối với một cao thủ thâm niên lâu năm như Đằng Cảnh thì không có việc gì là khó hay quá khó, dễ như một cái chớp mắt Đằng Cảnh đã đột nhập thành công vào phòng ngủ của Lam Ninh.
Sau khi ngài ấy làm tất cả công việc liệt kê ở trên ra ngài ấy càng làm thêm nhiều việc hơn nữa. Khẽ vuốt tóc trên trán Lam Ninh và hôn một cái, à không hai cái, hình như là ba cái mà nhiều quá không đếm nổi và cuối cùng ngài ấy chốt hạ bằng cách kéo chăn ra ngủ chung với vương phi của mình.
“Kế hoạch thành công, mặc kệ ngày mai vương phi trách phạt như thế nào thì chuyện đó vương gia lãnh hậu quả chúng ta vô tội!” – Bảo Thạch mách nhỏ với thái tử.
“Trong kế hoạch này ta cũng góp một phần công sức cũng tới lúc được hưởng chút thành quả rồi!” – Bánh bao nhỏ dõng dạc nói.
“Thái tử muốn chia như thế nào?” – Bảo Thạch ngồi xổm xuống.
“Tất nhiên mỗi người một nữa!” – Thái tử dõng dạc nói.
Không ngờ đây là suy nghĩ của một đứa trẻ đấy, thiệt là ở gần Lam Ninh riết không ai bình thường hết cả. Nhưng trong phi vụ này bánh bao nhỏ đã giúp rất nhiều bằng cách đổi chổ của mình với thúc thúc, công vô cùng lớn nên chia năm – năm là đúng rồi.
Vì đêm qua vương gia được ngủ trong vòng tay của vương phi nên ngủ rất say, còn vương phi bận lo toan nhiều công việc nên cũng rất mệt và ngủ vô cùng say.
Không biết có phải là thần giao cách cảm không nhưng hai người mở mắt cùng lúc.
Đằng Cảnh vô cùng lo sợ đáng lẽ vương gia nên dậy sớm và chuồn đi nhưng tình cảnh bây giờ không cứu nổi nữa rồi nhưng mà ông trời không trêu người, vương phi vẫn chưa tỉnh ngủ nên khi mở mắt ra liền nhắm lại ngủ tiếp. Lúc này Đằng Cảnh chậm rãi bò dậy và lẻn ra ngoài.
“Sao người trễ thế?” – Bảo Thạch lo lắng.
“Sau này ngươi có phu nhân ngươi sẽ hiểu được cảm giác không muốn rời xa là như thế nào!” – Đằng Cảnh vui vẻ.
Lần này Đằng Cảnh hên thôi nếu có lần sau chắc sẽ bị vương phi ném ra khỏi cửa. Hôm nay tâm trạng Đằng Cảnh vô cùng tốt nên ngài ấy quyết định đến thăm hoàng thượng ca ca xem tình hình ông bố ba con như thế nào.
“Lần trước ám vệ của hậu cũng đã tham gia vào cuộc ẩu đả đó, nếu truyền ra ngoài thì danh tiếng của nàng sẽ bị ảnh hưởng đấy!” – Hoàng thượng lo lắng.
“Chuyện nhỏ xíu mà bệ hạ cũng lo, hôm đó ám vệ của thiếp có mặt nhưng không làm gì cô gái đó cả! Tính ra nữ ám vệ còn là nhân chứng chính, sợ sau này còn được đệ muội trọng dụng nữa là đằng khác!” – Hoàng hậu bình tĩnh.
“Bệ hạ! Cấp báo, cấp báo! Đại vương gia đang đi đến đây ạ!” – Trưởng công công hớt hãi chạy vào.
“Hả, sao tự dưng trời yên biển lặng mà đệ ấy vào đây làm gì!” – Hoàng thượng cảm thấy hoang mang.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2: Con Đường Gian Nan
Chương 3: 3: Một Lần Chơi Lớn
Chương 4: 4: Đưa Bánh Bao Nhỏ Về Nhà
Chương 5: 5: Thôi Rồi
Chương 6: 6
Chương 7: 7: Thuyết Âm Mưu
Chương 8: 8: Đi Chợ Là Đi Chợ
Chương 9: 9: Hôn Một Cái Mới Chịu
Chương 10: 10: Không Được Cản Ta!
Chương 11: 11: Chỉ Được Ngửi
Chương 12: 12: Nhớ Nhà
Chương 13: 13: Ba Chấm
Chương 14: 14: Đồ Quê Mùa
Chương 15: 15: Bạn Nhưng Không Phải Bạn
Chương 16: 16: Hoa Đăng Nhiều Màu
Chương 17: 17: Không Thích Im Lặng
Chương 18: 18: Ban Hôn
Chương 19: 19
Chương 20: 20: Phúc Lợi Của Người Bệnh
Chương 21: 21: Bão Cấp 1
Chương 22: 22: Bão Cấp 2
Chương 23: 23: Bão Cấp 3
Chương 24: 24: Kể Tội Tiểu Trúc
Chương 25: 25: Lại Đi Nhặt Rau
Chương 26: 26: Tin Nóng!
Chương 27: 27: Ta Có Lỗi Sao!
Chương 28: 28: Đến Chỉ Để Bóc Vỏ Nho
Chương 29: 29: Quá Đáng!
Chương 30: 30: Tâm Trạng Rất Tệ
Chương 31: 31: Bỏ Trốn
Chương 32: 32: Ở Một Nào Đó!
Chương 33: 33: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
Chương 34: 34: Trống Rỗng
Chương 35: 35: Công Việc Đầu Tiên
Chương 36: 36: Chuyện Không Thể Ngờ
Chương 37: 37: Vì Ta Là...
Chương 38: 38: Khổ Sở
Chương 39: 39: Ai Cũng Buồn!
Chương 40: 40: Lại Buồn!
Chương 41: 41: Thích Là Làm
Chương 42: 42: Đồ Ngốc
Chương 43: 43: Gán Nợ
Chương 44: 44: Muốn Làm Sai Vặt!
Chương 45: 45: Một Tình Huống Nhiều Cảm Xúc
Chương 46: 46: Gu Kém Thế!
Chương 47: 47: Bánh Bao Nhỏ Khóc
Chương 48: 48: Phi Vụ Các Cược
Chương 49: 49: Họa Tranh Để Người Đời Chiêm Ngưỡng
Chương 50: 50: 1 Trở Về 0
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Đầu Tiên
Chương 52: 52: Rạng Sáng, Chúng Ta Gặp Nhau!
Chương 53: 53
Chương 54: 54: Vui Vẻ Không "Quạu"
Chương 55: 55: Tiểu Trúc Đã Khóc!
Chương 56: 56: Ôm Một Cái Đùi Gà Thiệt To!
Chương 57: 57: Cuộc Đối Đầu Bạch Lâm Với Tiểu Trúc
Chương 58: 58: Vậy Cậu Thuộc Giới Tính Nào???
Chương 59: 59: Cứ Theo Kế Hoạch Của Hắn Mà Làm!
Chương 60: 60: Tôi Thấy Hơi Nhiều "Hoa Hòe" Nghen!
Chương 61: 61: Chạm Trán
Chương 62: 62: Hai Cùng Hướng Về Một
Chương 63: 63: Đệ Ấy Lợi Hại Sao Không Tìm Vương Phi Về Đây!
Chương 64: 64: Ai "Chôm" Đồ Của Ta?
Chương 65: 65: Ra Tay
Chương 66: 66: Cuộc Chiến Chấm Dứt
Chương 67: 67: Tâm Sự Của Vương Gia!
Chương 68: 68: Chuyện Gì Đến Rồi Sẽ Đến
Chương 69: 69: Vương Gia Cũng Có Lúc Lúng Túng!
Chương 70: 70: Tội Chồng Chất
Chương 71: 71: Tương Kế Tựu Kế!
Chương 72: 72: Giặc Ngoài, Giặc Trong
Chương 73: 73: Vương Phủ Đông Vui Thật!
Chương 74: 74: Ta Mệt Rồi!
Chương 75: 75: Nỗi Khổ Của Ngũ Vương Gia
Chương 76: 76: Người Đàn Ông Kiệm Lời
Chương 77: 77: Vương Gia Là Cái Đồ Không Có Liêm Sỉ
Chương 78: 78: Sự Trỗi Dậy Của Lam Ninh
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Bóng Đen Bí Ẩn
Chương 81: 81: Tự Mãn
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84: Trốn
Chương 85: 85: Tranh Sủng Với Cái Gối
Chương 86: 86: Gặp Gỡ
Chương 87: 87: Giấu Không Được Nữa
Chương 88: 88: Cùng Về Nhà Nhé!
Chương 89: 89: Chỉ Mới Xem Có Một Chút
Chương 90: 90: Trò Chơi Gia Đình
Chương 91: 91: Cuộc Gặp Gỡ Trên Mái Nhà
Chương 92: 92: Tiểu Trúc Có Công Lớn
Chương 93: 93: Xin Xỏ
Chương 94: 94: Đằng Khương Phong
Chương 95: 95: Nhiệm Vụ Đầu Tiên Của Phỉ Lan
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98: Gặp Lại Người Quen
Chương 99: 99: Nhà Ai Thả Chó
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104: Moa...Moa
Chương 105: 105: Vương Gia Nghèo Nhất
Chương 106: 106: Bão Đi
Chương 107: 107: Bão Đang Đi
Chương 108: 108: Hết Bão
Chương 109: 109: Để Ta Lo Hết
Chương 110: 110: Vợ Anh Thì Anh Trêu
Chương 111: 111: Gọi Tên Phỉ Lan
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115: Người Ta Vẫn Là Vợ Chồng Son Đấy!
Chương 116: 116: Lần Đầu Lam Ninh Chủ Động
Chương 117: 117: Quá Khứ Của Hoàng Thượng Và Hoàng Hậu
Chương 118: 118
Chương 119: 119: Linh Cảm
Chương 120: 120
Chương 121: 121: Ai Ta Cũng Ghen
Chương 122: 122: Chết Với Chị
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125: Ngọt Thật!
Chương 126: 126: Ta Đã Quá Nhân Từ
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129: Hiền Quá Cũng Không Tốt
Chương 130: 130: Cả Tấm Thân Này Cũng Giao Cho Nàng Rồi!
Chương 131: 131: Tôi Lớn Rồi!
Chương 132: 132: Cải Trang Vi Hành
Chương 133: 133: Ta Đi Đón Vương Phi!
Chương 134: 134
Chương 135: 135: Sự Trở Lại
Chương 136: 136: Cùng Đi "Phá"
Chương 137: 137: Món Quà Bất Ngờ
Chương 138: 138: Vương Phi Thứ Hai
Chương 139: 139: Mang Vương Phi Về Theo Cách Riêng
Chương 140: 140: Ta Chọn Muội Phỉ Lan
Chương 141: 141: Đụng Đến Người Không Nên Đụng Rồi!
Chương 142: 142
Chương 143: 143: Nhuộm Đỏ
Chương 144: 144: Bản Tính Khó Dời
Chương 145: 145: Một Cảm Giác Trống Rỗng
Chương 146: 146: Phao Cứu Sinh Khẩn Cấp
Chương 147: 147: Ác Mộng
Chương 148: 148: Ta Không Phải Mục Tiêu Của Chúng
Chương 149: 149
Chương 150: 150: Mọi Thứ Đều Dành Cho Vương Phi!
Chương 151: 151: Sói Giờ Thích Bóc Vỏ Lạc
Chương 152: 152: Thần Cupid
Chương 153: 153: Hãy Để Một Lần Ta Bao Vệ Chàng!
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156: Hai Thế Giới, Hai Số Phận
Chương 157: 157: Chú Trải Đường Cho Thỏ Con Đi
Chương 158: 158: Kết Nối
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162: Vương Gia Mặc Đồ Nữ
Chương 163: 163: Chiếu Cáo Thiên Hạ
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167: Lần Đầu Tiết Lộ
Chương 168: 168: Nhộn Nhịp
Chương 169: 169: Làm Lố
Chương 170: 170: Cầu Hôn
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173: Kèo Thơm Của Vương Phi
Chương 174: 174: Chơi Gia Đình
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Đá Tảng Nghìn Năm - Đằng Cảnh
Chương 177: 177
Chương 178: 178: Vương Phi Chơi Với Lửa
Chương 179: 179
Chương 180: 180: Chuyện Cái Khăn
Chương 181: 181: Vương Gia Ganh Tỵ
Chương 182: 182
Chương 183: 183: Náo Loạn Tại Chính Điện
Chương 184: 184: Một Câu Chuyện Cũ
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188: Trò Làm Thầy Chịu
Chương 189: 189: Tình Địch Nhỏ
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196: Sự Trỗi Dậy!
Chương 197: 197
Chương 198: 198: A Tịnh Cảm Thấy Bối Rối Cùng Đằng Khương Phong
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201: Trứng Và Vịt
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204: Người Hâm Mộ Cuồng Nhiệt
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213: Sự nổi giận của tiểu Trúc
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221: Có chút xíu "thịt thà"!
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225: Náo loạn hoàng cung
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244: 244: 243
Chương 245: 245: 245: 244
Chương 246: 246: 246: 245
Chương 247: 247: 247: 246
Chương 248: 248: 248: 247
Chương 249: 249: 249: 248
Chương 250: 250: 250: 249
Chương 251: 251: 251: 250
Chương 252: 252: 252: 251
Chương 253: 253: 253: 252
Chương 254: 254: 254: 253
Chương 255: 255: 255: 254
Chương 256: 256: 256: 255
Chương 257: 257: 257: 256
Chương 258: 258: 258: 257
Chương 259: 259: 259: 258
Chương 260: 260: 260: 259
Chương 261: 261: 261: 260
Chương 262: 262: 262: 261
Chương 263: 263: 263: 262
Chương 264: 264: 264: Lời Khó Nói
Chương 265: 265: 265: Lần Này Tiêu Rồi!
Chương 266: 266: 266: 265
Chương 267: 267: 267: 266
Chương 268: 268: 268: 267
Chương 269: 269: 269: 268
Chương 270: 270: 270: 269
Chương 271: 271: 271: 270
Chương 272: 272: 272: 271
Chương 273: 273: 273: 272
Chương 274: 274: 274: 273
Chương 275: 275: 275: 274
Chương 276: 276: 276: 275
Chương 277: 277: 277: 276
Chương 278: 278: 278: 277
Chương 279: 279: 279: 278
Chương 280: 280: 280: 279
Chương 281: 281: 281: 280
Chương 282: 282: 282: 281
Chương 283: 283: 283: 282
Chương 284: 284: 284: 283
Chương 285: 285: 285: 284
Chương 286: 286: 286: 285
Chương 287: 287: 287: 286
Chương 288: 288: 288: 287
Chương 289: 289: 289: 287-2
Chương 290: 290: 290: 288
Chương 291: 291: 291: 289
Chương 292: 292: 292: 290
Chương 293: 293: 293: 291
Chương 294: 294: 294: 292
Chương 295: 295: 295: 293
Chương 296: 296: 296: 294
Chương 297: 297: 297: 295
Chương 298: 298: 298: 296
Chương 299: 299: 299: 297
Chương 300: 300: 300: Vương Gia Là Người Mơ Mộng
Chương 301: 301: 301: Đầu Óc Không Hề Đen Tối!
Chương 302: 302: 302: 300
Chương 303: 303: 303: 301
Chương 304: 304: 304: 302
Chương 305: 305: 305: Chuyện Gia Đình Không Đùa Được Đâu!
Chương 306: 306: 306: Lâu Lắm
Chương 307: 307: 307: 305
Chương 308: 308: 308: 306
Chương 309: 309: 309: 307
Chương 310: 310: 310: Gió Tuyết Hay Bão Tuyết
Chương 311: 311: 311: 308
Chương 312: 312: 312: Vương Phi Hống Hách
Chương 313: 313: 313: Mặc Bách Dỗi Rồi!
Chương 314: 314: 314: 311
Chương 315: 315: 315: Phong Cách Quyến Rũ
Chương 316: 316: 316: Sống Theo Châm Ngôn Của Ông!
Chương 317: 317: 317: 314
Chương 318: 318: 318: Đeo Khẩu Trang Cho Tranh
Chương 319: 319: 319: Cô Ta Sống Ngươi Chết
Chương 320: 320: 320: 317
Chương 321: 321: 321: Xử Tội A Tịnh
Chương 322: 322: 322: Vương Gia Hư Hỏng
Chương 323: 323: 323: Bảo Thạch Nổi Giận
Chương 324: 324: 324: Cảm Giá Này Là Gì Đây
Chương 325: 325: 325: Ta Cho Phép Nàng Sàm Sỡ!
Chương 326: 326: 326: Mặt Cười
Chương 327: 327: 327: 324
Chương 328: 328: 328: Quá Khứ Của Phong Tuyết
Không tìm thấy chương nào phù hợp