Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 118
01:34 - 13.06.2026
693
- Lam Ninh: Thật tiếc, ta rất muốn gặp ông ấy dù chỉ một lần!
- Đằng Cảnh: Ưm, thật tiếc nếu nàng đến sớm hơn!
Nghe câu nói của Đằng Cảnh trong đầu của Lam Ninh bắt đầu vẽ ra nhiều viễn cảnh, lúc đó đã cách xa bây giờ hơn 5 năm thời gian đó Lam Ninh vẫn là học sinh phổ thông, một con nhỏ mọt sách chỉ cấm đầu vào học, không bạn không bè, quãng đường cô ấy đi chỉ từ nhà đến trường và ngược lại và lúc ấy Lam Ninh trông gầy gò vô cùng cả cơ thể chỉ là da bọc xương vô cùng xanh xao. Đến tận bây giờ Lam Ninh vẫn không hiểu sao lúc đó cơ thể cô ấy lại thiếu sức sống như thế mãi đến năm 20 tuổi Lam Ninh mới khỏe hơn một chút, cơ thể bắt đầu có thêm tí thịt nhưng so ra vẫn còn ốm. Và mãi cho đến khi gặp vương gia thì Lam Ninh mới tràn đầy sức sống, tại vương gia chăm bẳm tốt hay là hợp thổ nhưỡng nơi đây hay là vì một lý do nào khác, thật khó hiểu. Cha mẹ của Lam Ninh mà biết tin này chắc vô cùng cảm kích Đằng Cảnh, có thể dâng nửa gia tài cho vương gia.
- Lam Ninh: Lần đầu tiên ta gặp vương gia, ngài đã kề kiếm ngay cổ ta muốn lấy mạng ta, nói ta đến sớm hơn để chết sớm hơn sao!
- Đằng Cảnh: Hơ, thật ra!
Hú hồn chưa, cuộc gặp gỡ đầu tiên đã để lại cho người ta ấn tượng xấu không thể nào quên may là Lam Ninh là người không thù vặt nếu không bây giờ hai người không cùng chí tuyến, sợ là trở thành kẻ thù luôn mất.
- Lam Ninh: Ta chi đùa ngài thôi, qua thời gian tiếp xúc ta biết ngài là người vô cùng tốt bụng, luôn quan tâm đến người thân dù cho bên ngoài thì chẳng tỏ ra gì và đặc biệt ngài luôn quan tâm bảo vệ đến an nguy bá tánh, ta vô cùng cảm kích!
- Đằng Cảnh: Nàng mà cứ nhìn ta bằng ánh mắt đó, ta sợ không kiềm lòng nổi!
- Lam Ninh: Ta là đang khen ngài đấy, đứng đắn lại một chút!
- Đằng Cảnh: Ta đang vô cùng đứng đắn nếu không thì ta đã không nói mà bay đến nàng hôn nàng rồi!
- Lam Ninh: Đồ vô liên sĩ!
- Đằng Cảnh: Nàng mắn ta!
- Lam Ninh: Ưm, ta xin lỗi ta đã quá lời! (gương mặt ăn năng)
- Đằng Cảnh: Không, nhìn nàng mắng ta mà cũng xinh, ta đâu nào nỡ trách mắng!
Lam Ninh nhận ra Đằng Cảnh đang cố tình trêu ghẹo mình nhưng bản thân lại ngây thơ không biết, nhìn hai người bây giờ giống như con sói thấy con thỏ vô cùng vừa mắt nhưng lại không nỡ ăn nhưng bỏ thì lại tiếc chỉ đành đứng lại chọc ghẹo cho thỏa cơn ghiền.
Ở chỗ của ngũ vương gia không khí vô cùng thoải mái, trong phòng có một người đàn ông đang nằm dài trên giường, gương mặt vô cùng tận hưởng cuộc sống.
- Phỉ Lan: Vương gia đây là trái cam thứ chín rồi đấy, buổi tối ăn nhiều cam quá không tốt cho dạ dày đâu!
- Đằng Khương Phong: Ta vẫn khỏe re đấy thôi, nhiêu đây đâu là gì lúc trước ta ăn gần hai mươi quả!
- Phỉ Lan: Lúc chiều ngài đã ăn hai chén cơm, hai cái đùi gà, một con cá, hai chén canh, ba cái bánh bao nhân thịt băm với mộc nhĩ và rau thơm với thêm ba cái phao câu gà chiên giòn nữa bây giờ mà ăn nữa e là bao tử không chứa hết!
- Đằng Khương Phong: Ta đã ăn nhiều thế cơ à nhưng nhiêu đó chẳng thấm tháp gì! Cảnh huynh bắt ta đi xử lý công vụ hơn ba ngày đã thế không cho ta dẫn ngươi theo, đồ ăn bên ngoài chả hợp khẩu vị ta chỉ ăn vài đũa cho có sức làm tiếp, nên hôm nay ta phải ăn bù!
- Phỉ Lam: Vâng thưa vương gia!
- Đằng Khương Phong: Lột thêm cam cho ta, lấy cuốn sách đang đọc dở hôm trước ra đọc cho ta nghe!
- Phỉ Lan: Vương gia đợi một xíu, nô tỳ đi lấy ghế trèo lên lấy sách!
- Đằng Khương Phong: Ngươi cứ đứng đó đi, để ta lấy bây giờ ngươi mở cửa đi ra gió lạnh sẽ tràn vào với lại bên ngoài đang lạnh lắm cứ ở trong đây đi!
Có được sách Phỉ Lan bắt đầu đọc, vương gia nằm vừa ăn vừa nghe vô cùng hưởng thụ, có mấy ai sướng bằng ngũ vương gia chứ. Trong khi vị ca ca Đằng Chính Hằng đang bận bàn công việc với quốc sư Bảo Thạch. Bây giờ cũng đã quá khuya mà hai người đàn ông vẫn chưa nghỉ, dưới ánh đèn dầu hai người vẫn chăm chỉ, trong khi bây giờ người khác đã chăn ấm nệm êm.
- Bảo Thạch: Gần đây vương gia ít đi ra ngoài, có chuyện gì sao vương gia?
- Đằng Chính Hằng: Cũng không có chuyện gì, công vụ lúc trước hoàng thượng vẫn chưa hoàn thành nên đưa cho ta xử lý. Với lại gần đây nếu đi ra ngoài sẽ gặp hoàng thái hậu, người sẽ gán ghép ta cho mấy vị tiểu thư làm ta phát sợ! (nổi da gà)
- Bảo Thạch: Vậy chuyển ngài xử lý công vụ là phụ nhưng chính là né hoàng thái hậu!
Thiệt là lúc trước là Đằng Cảnh nhưng vì tính tình lạnh lùng nên mỗi lần mà ai nhắc đến chuyện này y như rằng Đằng Cảnh có thêm một kẻ thù còn bây giờ là Đằng Chính Hằng nhưng con người tam vương gia hiền hậu, thân thiện nên chỉ đành cười trừ cho qua thôi. Dạo này mọi người làm quá lên nên vương gia núp trong phủ luôn.
- Đằng Chính Hằng: Công việc hôm nay cũng xong, ngươi về nghỉ ngơi đi!
- Bảo Thạch: Hạ thần xin cáo lui, vương gia cũng nghỉ sớm đi ạ!
Tam vương gia ngồi xuống ghế, lấy ấm rót một chén trà khói bóc lên thoang thoảng với mùi thơm.
- Đằng Chính Hằng: Cái vương phủ nhỏ này hôm nay có thêm một vị khách lạ nhỉ!
Mấy vị vương gia ở hoàng cung ai cũng ghê gớm “gơm ghế” nhưng lần này là thật trên nóc của phủ tam vương gia có một vị thích khách, không biết ngọn gió đưa người đến nơi đây.
- Đằng Chính Hằng: Đang bị thương tốt nhất đừng vận nội công, nếu không sẽ thành kẻ tàn phế!
Trên nóc nhà vẫn chưa ai trả lời nhưng Đằng Chính Hằng thừa biết rõ tình hình hiện tại của người đó, lúc này tam vương gia vẫn vô cùng bình tĩnh rót thêm một ly trà nữa.
“Ta bị người ta đuổi giết, chỉ xin người cho ta xin trú nhờ khi họ đi ta sẽ rời khỏi”
- Đằng Chính Hằng: Ngươi biết đây là đâu không?
“Thưa không”
- Đằng Chính Hằng: Nơi đây là hoàng cung và nơi ngươi đang đứng là phủ của tam vương gia, kẻ nào gan vào đến đây chắc là không muốn sống nữa!
Vừa nghe Chính Hằng nói hết câu thì người trên mái nhà gần như đã quá đuối sức, không còn sức chống cự nữa thì bị ngất đi ngã xuống đất làm vỡ một mảng ngói của vương gia.
- Binh lính: Bẩm vương gia, có chuyện gì sao?
- Đằng Chính Hằng: Không có gì, ta luyện võ dùng hơi nhiều sức nên làm rớt vài miếng ngói!
- Binh lính: Vậy để chúng thần vào dọn ạ!
- Đằng Chính Hằng: Ừm được nhưng để ta choàng thêm cái áo vào!
Sau đó binh lính đi vào, dưới đất là rải rác ngói vỡ vương gia đi qua phòng khác nghỉ ngơi, gương mặt vô cùng bình thản.
- Đằng Chính Hằng: Là nữ nhân sao? May là chỉ bị thương ở chân, tay và ở đầu ta có thể xử lý được!
- Đằng Cảnh: Ưm, thật tiếc nếu nàng đến sớm hơn!
Nghe câu nói của Đằng Cảnh trong đầu của Lam Ninh bắt đầu vẽ ra nhiều viễn cảnh, lúc đó đã cách xa bây giờ hơn 5 năm thời gian đó Lam Ninh vẫn là học sinh phổ thông, một con nhỏ mọt sách chỉ cấm đầu vào học, không bạn không bè, quãng đường cô ấy đi chỉ từ nhà đến trường và ngược lại và lúc ấy Lam Ninh trông gầy gò vô cùng cả cơ thể chỉ là da bọc xương vô cùng xanh xao. Đến tận bây giờ Lam Ninh vẫn không hiểu sao lúc đó cơ thể cô ấy lại thiếu sức sống như thế mãi đến năm 20 tuổi Lam Ninh mới khỏe hơn một chút, cơ thể bắt đầu có thêm tí thịt nhưng so ra vẫn còn ốm. Và mãi cho đến khi gặp vương gia thì Lam Ninh mới tràn đầy sức sống, tại vương gia chăm bẳm tốt hay là hợp thổ nhưỡng nơi đây hay là vì một lý do nào khác, thật khó hiểu. Cha mẹ của Lam Ninh mà biết tin này chắc vô cùng cảm kích Đằng Cảnh, có thể dâng nửa gia tài cho vương gia.
- Lam Ninh: Lần đầu tiên ta gặp vương gia, ngài đã kề kiếm ngay cổ ta muốn lấy mạng ta, nói ta đến sớm hơn để chết sớm hơn sao!
- Đằng Cảnh: Hơ, thật ra!
Hú hồn chưa, cuộc gặp gỡ đầu tiên đã để lại cho người ta ấn tượng xấu không thể nào quên may là Lam Ninh là người không thù vặt nếu không bây giờ hai người không cùng chí tuyến, sợ là trở thành kẻ thù luôn mất.
- Lam Ninh: Ta chi đùa ngài thôi, qua thời gian tiếp xúc ta biết ngài là người vô cùng tốt bụng, luôn quan tâm đến người thân dù cho bên ngoài thì chẳng tỏ ra gì và đặc biệt ngài luôn quan tâm bảo vệ đến an nguy bá tánh, ta vô cùng cảm kích!
- Đằng Cảnh: Nàng mà cứ nhìn ta bằng ánh mắt đó, ta sợ không kiềm lòng nổi!
- Lam Ninh: Ta là đang khen ngài đấy, đứng đắn lại một chút!
- Đằng Cảnh: Ta đang vô cùng đứng đắn nếu không thì ta đã không nói mà bay đến nàng hôn nàng rồi!
- Lam Ninh: Đồ vô liên sĩ!
- Đằng Cảnh: Nàng mắn ta!
- Lam Ninh: Ưm, ta xin lỗi ta đã quá lời! (gương mặt ăn năng)
- Đằng Cảnh: Không, nhìn nàng mắng ta mà cũng xinh, ta đâu nào nỡ trách mắng!
Lam Ninh nhận ra Đằng Cảnh đang cố tình trêu ghẹo mình nhưng bản thân lại ngây thơ không biết, nhìn hai người bây giờ giống như con sói thấy con thỏ vô cùng vừa mắt nhưng lại không nỡ ăn nhưng bỏ thì lại tiếc chỉ đành đứng lại chọc ghẹo cho thỏa cơn ghiền.
Ở chỗ của ngũ vương gia không khí vô cùng thoải mái, trong phòng có một người đàn ông đang nằm dài trên giường, gương mặt vô cùng tận hưởng cuộc sống.
- Phỉ Lan: Vương gia đây là trái cam thứ chín rồi đấy, buổi tối ăn nhiều cam quá không tốt cho dạ dày đâu!
- Đằng Khương Phong: Ta vẫn khỏe re đấy thôi, nhiêu đây đâu là gì lúc trước ta ăn gần hai mươi quả!
- Phỉ Lan: Lúc chiều ngài đã ăn hai chén cơm, hai cái đùi gà, một con cá, hai chén canh, ba cái bánh bao nhân thịt băm với mộc nhĩ và rau thơm với thêm ba cái phao câu gà chiên giòn nữa bây giờ mà ăn nữa e là bao tử không chứa hết!
- Đằng Khương Phong: Ta đã ăn nhiều thế cơ à nhưng nhiêu đó chẳng thấm tháp gì! Cảnh huynh bắt ta đi xử lý công vụ hơn ba ngày đã thế không cho ta dẫn ngươi theo, đồ ăn bên ngoài chả hợp khẩu vị ta chỉ ăn vài đũa cho có sức làm tiếp, nên hôm nay ta phải ăn bù!
- Phỉ Lam: Vâng thưa vương gia!
- Đằng Khương Phong: Lột thêm cam cho ta, lấy cuốn sách đang đọc dở hôm trước ra đọc cho ta nghe!
- Phỉ Lan: Vương gia đợi một xíu, nô tỳ đi lấy ghế trèo lên lấy sách!
- Đằng Khương Phong: Ngươi cứ đứng đó đi, để ta lấy bây giờ ngươi mở cửa đi ra gió lạnh sẽ tràn vào với lại bên ngoài đang lạnh lắm cứ ở trong đây đi!
Có được sách Phỉ Lan bắt đầu đọc, vương gia nằm vừa ăn vừa nghe vô cùng hưởng thụ, có mấy ai sướng bằng ngũ vương gia chứ. Trong khi vị ca ca Đằng Chính Hằng đang bận bàn công việc với quốc sư Bảo Thạch. Bây giờ cũng đã quá khuya mà hai người đàn ông vẫn chưa nghỉ, dưới ánh đèn dầu hai người vẫn chăm chỉ, trong khi bây giờ người khác đã chăn ấm nệm êm.
- Bảo Thạch: Gần đây vương gia ít đi ra ngoài, có chuyện gì sao vương gia?
- Đằng Chính Hằng: Cũng không có chuyện gì, công vụ lúc trước hoàng thượng vẫn chưa hoàn thành nên đưa cho ta xử lý. Với lại gần đây nếu đi ra ngoài sẽ gặp hoàng thái hậu, người sẽ gán ghép ta cho mấy vị tiểu thư làm ta phát sợ! (nổi da gà)
- Bảo Thạch: Vậy chuyển ngài xử lý công vụ là phụ nhưng chính là né hoàng thái hậu!
Thiệt là lúc trước là Đằng Cảnh nhưng vì tính tình lạnh lùng nên mỗi lần mà ai nhắc đến chuyện này y như rằng Đằng Cảnh có thêm một kẻ thù còn bây giờ là Đằng Chính Hằng nhưng con người tam vương gia hiền hậu, thân thiện nên chỉ đành cười trừ cho qua thôi. Dạo này mọi người làm quá lên nên vương gia núp trong phủ luôn.
- Đằng Chính Hằng: Công việc hôm nay cũng xong, ngươi về nghỉ ngơi đi!
- Bảo Thạch: Hạ thần xin cáo lui, vương gia cũng nghỉ sớm đi ạ!
Tam vương gia ngồi xuống ghế, lấy ấm rót một chén trà khói bóc lên thoang thoảng với mùi thơm.
- Đằng Chính Hằng: Cái vương phủ nhỏ này hôm nay có thêm một vị khách lạ nhỉ!
Mấy vị vương gia ở hoàng cung ai cũng ghê gớm “gơm ghế” nhưng lần này là thật trên nóc của phủ tam vương gia có một vị thích khách, không biết ngọn gió đưa người đến nơi đây.
- Đằng Chính Hằng: Đang bị thương tốt nhất đừng vận nội công, nếu không sẽ thành kẻ tàn phế!
Trên nóc nhà vẫn chưa ai trả lời nhưng Đằng Chính Hằng thừa biết rõ tình hình hiện tại của người đó, lúc này tam vương gia vẫn vô cùng bình tĩnh rót thêm một ly trà nữa.
“Ta bị người ta đuổi giết, chỉ xin người cho ta xin trú nhờ khi họ đi ta sẽ rời khỏi”
- Đằng Chính Hằng: Ngươi biết đây là đâu không?
“Thưa không”
- Đằng Chính Hằng: Nơi đây là hoàng cung và nơi ngươi đang đứng là phủ của tam vương gia, kẻ nào gan vào đến đây chắc là không muốn sống nữa!
Vừa nghe Chính Hằng nói hết câu thì người trên mái nhà gần như đã quá đuối sức, không còn sức chống cự nữa thì bị ngất đi ngã xuống đất làm vỡ một mảng ngói của vương gia.
- Binh lính: Bẩm vương gia, có chuyện gì sao?
- Đằng Chính Hằng: Không có gì, ta luyện võ dùng hơi nhiều sức nên làm rớt vài miếng ngói!
- Binh lính: Vậy để chúng thần vào dọn ạ!
- Đằng Chính Hằng: Ừm được nhưng để ta choàng thêm cái áo vào!
Sau đó binh lính đi vào, dưới đất là rải rác ngói vỡ vương gia đi qua phòng khác nghỉ ngơi, gương mặt vô cùng bình thản.
- Đằng Chính Hằng: Là nữ nhân sao? May là chỉ bị thương ở chân, tay và ở đầu ta có thể xử lý được!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2: Con Đường Gian Nan
Chương 3: 3: Một Lần Chơi Lớn
Chương 4: 4: Đưa Bánh Bao Nhỏ Về Nhà
Chương 5: 5: Thôi Rồi
Chương 6: 6
Chương 7: 7: Thuyết Âm Mưu
Chương 8: 8: Đi Chợ Là Đi Chợ
Chương 9: 9: Hôn Một Cái Mới Chịu
Chương 10: 10: Không Được Cản Ta!
Chương 11: 11: Chỉ Được Ngửi
Chương 12: 12: Nhớ Nhà
Chương 13: 13: Ba Chấm
Chương 14: 14: Đồ Quê Mùa
Chương 15: 15: Bạn Nhưng Không Phải Bạn
Chương 16: 16: Hoa Đăng Nhiều Màu
Chương 17: 17: Không Thích Im Lặng
Chương 18: 18: Ban Hôn
Chương 19: 19
Chương 20: 20: Phúc Lợi Của Người Bệnh
Chương 21: 21: Bão Cấp 1
Chương 22: 22: Bão Cấp 2
Chương 23: 23: Bão Cấp 3
Chương 24: 24: Kể Tội Tiểu Trúc
Chương 25: 25: Lại Đi Nhặt Rau
Chương 26: 26: Tin Nóng!
Chương 27: 27: Ta Có Lỗi Sao!
Chương 28: 28: Đến Chỉ Để Bóc Vỏ Nho
Chương 29: 29: Quá Đáng!
Chương 30: 30: Tâm Trạng Rất Tệ
Chương 31: 31: Bỏ Trốn
Chương 32: 32: Ở Một Nào Đó!
Chương 33: 33: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
Chương 34: 34: Trống Rỗng
Chương 35: 35: Công Việc Đầu Tiên
Chương 36: 36: Chuyện Không Thể Ngờ
Chương 37: 37: Vì Ta Là...
Chương 38: 38: Khổ Sở
Chương 39: 39: Ai Cũng Buồn!
Chương 40: 40: Lại Buồn!
Chương 41: 41: Thích Là Làm
Chương 42: 42: Đồ Ngốc
Chương 43: 43: Gán Nợ
Chương 44: 44: Muốn Làm Sai Vặt!
Chương 45: 45: Một Tình Huống Nhiều Cảm Xúc
Chương 46: 46: Gu Kém Thế!
Chương 47: 47: Bánh Bao Nhỏ Khóc
Chương 48: 48: Phi Vụ Các Cược
Chương 49: 49: Họa Tranh Để Người Đời Chiêm Ngưỡng
Chương 50: 50: 1 Trở Về 0
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Đầu Tiên
Chương 52: 52: Rạng Sáng, Chúng Ta Gặp Nhau!
Chương 53: 53
Chương 54: 54: Vui Vẻ Không "Quạu"
Chương 55: 55: Tiểu Trúc Đã Khóc!
Chương 56: 56: Ôm Một Cái Đùi Gà Thiệt To!
Chương 57: 57: Cuộc Đối Đầu Bạch Lâm Với Tiểu Trúc
Chương 58: 58: Vậy Cậu Thuộc Giới Tính Nào???
Chương 59: 59: Cứ Theo Kế Hoạch Của Hắn Mà Làm!
Chương 60: 60: Tôi Thấy Hơi Nhiều "Hoa Hòe" Nghen!
Chương 61: 61: Chạm Trán
Chương 62: 62: Hai Cùng Hướng Về Một
Chương 63: 63: Đệ Ấy Lợi Hại Sao Không Tìm Vương Phi Về Đây!
Chương 64: 64: Ai "Chôm" Đồ Của Ta?
Chương 65: 65: Ra Tay
Chương 66: 66: Cuộc Chiến Chấm Dứt
Chương 67: 67: Tâm Sự Của Vương Gia!
Chương 68: 68: Chuyện Gì Đến Rồi Sẽ Đến
Chương 69: 69: Vương Gia Cũng Có Lúc Lúng Túng!
Chương 70: 70: Tội Chồng Chất
Chương 71: 71: Tương Kế Tựu Kế!
Chương 72: 72: Giặc Ngoài, Giặc Trong
Chương 73: 73: Vương Phủ Đông Vui Thật!
Chương 74: 74: Ta Mệt Rồi!
Chương 75: 75: Nỗi Khổ Của Ngũ Vương Gia
Chương 76: 76: Người Đàn Ông Kiệm Lời
Chương 77: 77: Vương Gia Là Cái Đồ Không Có Liêm Sỉ
Chương 78: 78: Sự Trỗi Dậy Của Lam Ninh
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Bóng Đen Bí Ẩn
Chương 81: 81: Tự Mãn
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84: Trốn
Chương 85: 85: Tranh Sủng Với Cái Gối
Chương 86: 86: Gặp Gỡ
Chương 87: 87: Giấu Không Được Nữa
Chương 88: 88: Cùng Về Nhà Nhé!
Chương 89: 89: Chỉ Mới Xem Có Một Chút
Chương 90: 90: Trò Chơi Gia Đình
Chương 91: 91: Cuộc Gặp Gỡ Trên Mái Nhà
Chương 92: 92: Tiểu Trúc Có Công Lớn
Chương 93: 93: Xin Xỏ
Chương 94: 94: Đằng Khương Phong
Chương 95: 95: Nhiệm Vụ Đầu Tiên Của Phỉ Lan
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98: Gặp Lại Người Quen
Chương 99: 99: Nhà Ai Thả Chó
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104: Moa...Moa
Chương 105: 105: Vương Gia Nghèo Nhất
Chương 106: 106: Bão Đi
Chương 107: 107: Bão Đang Đi
Chương 108: 108: Hết Bão
Chương 109: 109: Để Ta Lo Hết
Chương 110: 110: Vợ Anh Thì Anh Trêu
Chương 111: 111: Gọi Tên Phỉ Lan
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115: Người Ta Vẫn Là Vợ Chồng Son Đấy!
Chương 116: 116: Lần Đầu Lam Ninh Chủ Động
Chương 117: 117: Quá Khứ Của Hoàng Thượng Và Hoàng Hậu
Chương 118: 118
Chương 119: 119: Linh Cảm
Chương 120: 120
Chương 121: 121: Ai Ta Cũng Ghen
Chương 122: 122: Chết Với Chị
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125: Ngọt Thật!
Chương 126: 126: Ta Đã Quá Nhân Từ
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129: Hiền Quá Cũng Không Tốt
Chương 130: 130: Cả Tấm Thân Này Cũng Giao Cho Nàng Rồi!
Chương 131: 131: Tôi Lớn Rồi!
Chương 132: 132: Cải Trang Vi Hành
Chương 133: 133: Ta Đi Đón Vương Phi!
Chương 134: 134
Chương 135: 135: Sự Trở Lại
Chương 136: 136: Cùng Đi "Phá"
Chương 137: 137: Món Quà Bất Ngờ
Chương 138: 138: Vương Phi Thứ Hai
Chương 139: 139: Mang Vương Phi Về Theo Cách Riêng
Chương 140: 140: Ta Chọn Muội Phỉ Lan
Chương 141: 141: Đụng Đến Người Không Nên Đụng Rồi!
Chương 142: 142
Chương 143: 143: Nhuộm Đỏ
Chương 144: 144: Bản Tính Khó Dời
Chương 145: 145: Một Cảm Giác Trống Rỗng
Chương 146: 146: Phao Cứu Sinh Khẩn Cấp
Chương 147: 147: Ác Mộng
Chương 148: 148: Ta Không Phải Mục Tiêu Của Chúng
Chương 149: 149
Chương 150: 150: Mọi Thứ Đều Dành Cho Vương Phi!
Chương 151: 151: Sói Giờ Thích Bóc Vỏ Lạc
Chương 152: 152: Thần Cupid
Chương 153: 153: Hãy Để Một Lần Ta Bao Vệ Chàng!
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156: Hai Thế Giới, Hai Số Phận
Chương 157: 157: Chú Trải Đường Cho Thỏ Con Đi
Chương 158: 158: Kết Nối
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162: Vương Gia Mặc Đồ Nữ
Chương 163: 163: Chiếu Cáo Thiên Hạ
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167: Lần Đầu Tiết Lộ
Chương 168: 168: Nhộn Nhịp
Chương 169: 169: Làm Lố
Chương 170: 170: Cầu Hôn
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173: Kèo Thơm Của Vương Phi
Chương 174: 174: Chơi Gia Đình
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Đá Tảng Nghìn Năm - Đằng Cảnh
Chương 177: 177
Chương 178: 178: Vương Phi Chơi Với Lửa
Chương 179: 179
Chương 180: 180: Chuyện Cái Khăn
Chương 181: 181: Vương Gia Ganh Tỵ
Chương 182: 182
Chương 183: 183: Náo Loạn Tại Chính Điện
Chương 184: 184: Một Câu Chuyện Cũ
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188: Trò Làm Thầy Chịu
Chương 189: 189: Tình Địch Nhỏ
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196: Sự Trỗi Dậy!
Chương 197: 197
Chương 198: 198: A Tịnh Cảm Thấy Bối Rối Cùng Đằng Khương Phong
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201: Trứng Và Vịt
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204: Người Hâm Mộ Cuồng Nhiệt
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213: Sự nổi giận của tiểu Trúc
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221: Có chút xíu "thịt thà"!
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225: Náo loạn hoàng cung
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244: 244: 243
Chương 245: 245: 245: 244
Chương 246: 246: 246: 245
Chương 247: 247: 247: 246
Chương 248: 248: 248: 247
Chương 249: 249: 249: 248
Chương 250: 250: 250: 249
Chương 251: 251: 251: 250
Chương 252: 252: 252: 251
Chương 253: 253: 253: 252
Chương 254: 254: 254: 253
Chương 255: 255: 255: 254
Chương 256: 256: 256: 255
Chương 257: 257: 257: 256
Chương 258: 258: 258: 257
Chương 259: 259: 259: 258
Chương 260: 260: 260: 259
Chương 261: 261: 261: 260
Chương 262: 262: 262: 261
Chương 263: 263: 263: 262
Chương 264: 264: 264: Lời Khó Nói
Chương 265: 265: 265: Lần Này Tiêu Rồi!
Chương 266: 266: 266: 265
Chương 267: 267: 267: 266
Chương 268: 268: 268: 267
Chương 269: 269: 269: 268
Chương 270: 270: 270: 269
Chương 271: 271: 271: 270
Chương 272: 272: 272: 271
Chương 273: 273: 273: 272
Chương 274: 274: 274: 273
Chương 275: 275: 275: 274
Chương 276: 276: 276: 275
Chương 277: 277: 277: 276
Chương 278: 278: 278: 277
Chương 279: 279: 279: 278
Chương 280: 280: 280: 279
Chương 281: 281: 281: 280
Chương 282: 282: 282: 281
Chương 283: 283: 283: 282
Chương 284: 284: 284: 283
Chương 285: 285: 285: 284
Chương 286: 286: 286: 285
Chương 287: 287: 287: 286
Chương 288: 288: 288: 287
Chương 289: 289: 289: 287-2
Chương 290: 290: 290: 288
Chương 291: 291: 291: 289
Chương 292: 292: 292: 290
Chương 293: 293: 293: 291
Chương 294: 294: 294: 292
Chương 295: 295: 295: 293
Chương 296: 296: 296: 294
Chương 297: 297: 297: 295
Chương 298: 298: 298: 296
Chương 299: 299: 299: 297
Chương 300: 300: 300: Vương Gia Là Người Mơ Mộng
Chương 301: 301: 301: Đầu Óc Không Hề Đen Tối!
Chương 302: 302: 302: 300
Chương 303: 303: 303: 301
Chương 304: 304: 304: 302
Chương 305: 305: 305: Chuyện Gia Đình Không Đùa Được Đâu!
Chương 306: 306: 306: Lâu Lắm
Chương 307: 307: 307: 305
Chương 308: 308: 308: 306
Chương 309: 309: 309: 307
Chương 310: 310: 310: Gió Tuyết Hay Bão Tuyết
Chương 311: 311: 311: 308
Chương 312: 312: 312: Vương Phi Hống Hách
Chương 313: 313: 313: Mặc Bách Dỗi Rồi!
Chương 314: 314: 314: 311
Chương 315: 315: 315: Phong Cách Quyến Rũ
Chương 316: 316: 316: Sống Theo Châm Ngôn Của Ông!
Chương 317: 317: 317: 314
Chương 318: 318: 318: Đeo Khẩu Trang Cho Tranh
Chương 319: 319: 319: Cô Ta Sống Ngươi Chết
Chương 320: 320: 320: 317
Chương 321: 321: 321: Xử Tội A Tịnh
Chương 322: 322: 322: Vương Gia Hư Hỏng
Chương 323: 323: 323: Bảo Thạch Nổi Giận
Chương 324: 324: 324: Cảm Giá Này Là Gì Đây
Chương 325: 325: 325: Ta Cho Phép Nàng Sàm Sỡ!
Chương 326: 326: 326: Mặt Cười
Chương 327: 327: 327: 324
Chương 328: 328: 328: Quá Khứ Của Phong Tuyết
Không tìm thấy chương nào phù hợp