Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 7: Đêm uống rượu, mơ thấy một vùng biển cả
Nhìn đỉnh lều, trong đầu Ninh Khuyết hồi tưởng lại những dấu hiệu đã xảy ra từ khi rời khỏi Vị Thành.
Trên đường đi, cửa chiếc xe ngựa xa hoa kia vẫn luôn đóng kín như bưng, ngoại trừ thằng nhóc mang dòng máu của người man thỉnh thoảng đi xuống chơi đùa, căn bản không có công chúa nào xuất hiện, chỉ có cô tỳ nữ cao ngạo đôi khi phát ra mệnh lệnh nào đó.
Không biết vì nguyên nhân gì, cô ta rất khoái nói chuyện phiếm với Tang Tang.
Và cũng chẳng biết tại sao, cô ta ghét hắn ra mặt.
Ninh Khuyết cảm thấy nàng rất thích làm diễn viên, dù kĩ năng không được tốt lắm, vì bất kể khi còn trong Vị Thành hay ở trên đường đi, từ thái độ của đám thuộc hạ đến khí chất và cách biểu hiện của nàng đều không khó để nhận ra một điều: Nàng ta không phải là tỳ nữ.
Điều đó khiến hắn thấy lạ lùng, vì trong suy nghĩ của Ninh Khuyết, đám quý tộc thuộc tầng lớp trên của đế quốc Đại Đường không rảnh rỗi đến mức đi đồng cảm với một cô bé như Tang Tang.
Nhưng những chuyện này cũng không phải là chủ đề mà hắn quan tâm nhất, hầu hết sự chú ý của Ninh Khuyết luôn đặt trên thân lão già ăn mặc cũ kĩ ngồi trong chiếc xe kia, nếu hắn đoán không nhầm, lão chính là vị cao nhân của Nam môn Hạo Thiên đạo mà Mã tướng quân từng nhắc tới.
Từ lúc bé tí, Ninh Khuyết đã lập chí phải đặt chân vào cái thế giới huyền diệu kia nhưng mãi vẫn chưa thỏa nguyện, giờ đây hắn chấp nhận đi theo đội ngũ này về kinh, nguyên nhân thực sự vì trong đội có một vị tu sĩ hàng thật giá đúng.
Đáng tiếc, hắn vẫn chưa có cơ hội trò chuyện cùng lão già luôn được bảo vệ nghiêm ngặt đó, chỉ trong lúc đóng trại ăn cơm hắn mới đôi lần dùng ánh mắt trao đổi qua lại với lão. Trong đôi mắt lão nhìn hắn, Ninh Khuyết nhận ra nét ôn hòa thân thiết, thậm chí còn kèm theo ý cổ vũ khích lệ khiến hắn khó hiểu vô cùng.
Nghĩ mãi không tìm ra đáp án, Ninh Khuyết đành chuyển sự chú ý vào chuyện khác, nhờ thế mới nhận ra hai bàn chân nhỏ nhắn đang ấp trong ngực hắn lạnh ngắt như bị nhúng vào nước đá, làm ngực bụng hắn cũng lạnh theo luôn.
Ninh Khuyết nhăn mặt lo lắng. Khi còn nhỏ, cô thị nữ Tang Tang này gặp phải quá nhiều bất hạnh, bị vùi trong đống người chết chịu gió lạnh tử khí dày vò mấy ngày, sau được hắn nhặt về liền sinh ốm nặng, suốt mấy tháng vẫn chưa chịu khỏi.
Quân y của Vị Thành khám xong bèn khuyên hắn mang nàng đến phủ Khai Bình cách đó rất xa khám thêm lần nữa cho chắc, rốt cục các thầy thuốc đều đưa ra nhận định thống nhất: Yếu đuối bẩm sinh, thể chất hư hàn.
Vì thể chất lạnh lẽo bẩm sinh, Tang Tang rất khó ra mồ hôi như người khác khiến độc tố trong cơ thể không thể đào thải ra bên ngoài, chúng tích tụ dần dần làm nàng ngày càng yếu đuối thêm. Do đó, Ninh Khuyết căn cứ theo lời khuyên của thầy thuốc bắt nàng vận động nhiều và làm việc thật nặng, hy vọng cải thiện được phần nào vấn đề. Và thế là trong mắt mọi người, cô thị nữ nhỏ bị hắn đối xử tàn tệ chẳng khác gì lừa ngựa.
Nhưng kết quả có vẻ chưa được khả quan, làm việc như vậy mà cơ thể của Tang Tang vẫn không ấm hơn là bao, cứ nhìn chiếc giường trải da dê đang dần biến thành hầm băng thì đủ hiểu.
Ninh Khuyết nhỏm dậy, đưa tay xoa xoa cái bụng sắp đông cứng rồi đi tới góc lều lấy chiếc túi da trâu đựng rượu, đánh thức Tang Tang, kề miệng túi vào môi nàng.
Tang Tang mơ mơ màng màng mở mắt, rất tự nhiên nhận lấy túi rượu rồi thành thạo giật nút, đưa lên miệng dốc ừng ực, dù rượu không hề rơi ra ngoài một giọt nhưng trong lều nồng nặc hơi men, đủ biết đây là loại rượu cực mạnh của vùng thảo nguyên.
Cô thị nữ nhỏ bé cầm túi rượu to gần bằng người mình cứ thế say sưa uống, thứ rượu có thể quật đổ một gã đàn ông khỏe mạnh chỉ bằng hai chén lại bị nàng làm một hơi hết nửa túi, đến tận khi cái bụng phình ra mới thôi. Hình ảnh này thật quá dị thường.
Tang Tang đưa tay quệt miệng, ánh mắt long lanh trong đêm tối, nàng nhìn Ninh Khuyết cười cười rồi lại lăn ra ngủ. Ai có thể tin nổi cô bé này vừa xơi gọn một đống rượu chứ?
Hơi rượu vẫn quanh quẩn trong lều, đôi chân nhỏ nhắn đã ấm dần lên, Ninh Khuyết nhìn mấy giọt mồ hôi đọng trên chóp mũi nàng mới yên lòng thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán mình.
Quấn chặt tấm chăn, Ninh Khuyết nhẹ nhàng nhắm hai mắt, cạnh đầu đặt cuốn Thái Thượng Cảm Ứng Thiên cũ bị giở đến nát nhừ từ lâu. Hàng ngày, vào buổi tối trước khi đi ngủ hắn đều đọc vài trang, nếu không đọc cũng nhẩm lại mấy lượt trong bụng, cứ thế trong nhiều năm tạo thành thói quen.
“Mong tất cả chúng sinh có phương pháp tu hành để tránh xa cái chết, mọi thứ tai họa chẳng hại đến mạng ai”.
“Mong tất cả chúng sinh không già không bệnh, sống lâu muôn tuổi, dễ dàng trên con đường kiếm tìm trí tuệ”.
Trong giấc ngủ mơ màng, tinh thần của Ninh Khuyết chầm chậm vận hành theo những con chữ trông tưởng đơn giản nhưng thực ra vô cùng sâu xa khó hiểu trên cuốn sách.
Dần dần, trong cảm giác của Ninh Khuyết không còn tấm chăn da dê đắp trên mình hắn và Tang Tang, không còn căn lều đơn sơ, đám cỏ non bên ngoài biến mất, dòng suối nhỏ cũng hóa một làn sương mù mờ ảo rồi cuốn đến hư vô, thế giới trở thành một mảnh trời đất trong nó có ta, trong ta có thế giới. Trong mảnh trời đất ấy, Ninh Khuyết mơ hồ cảm nhận được nó đang hít thở nhẹ nhàng, hơi thở đó dần lan ra thành một vùng biển rộng, một vùng biển ấm áp vô cùng.
Loại cảm giác thần kì này không hề xa lạ với Ninh Khuyết, kể từ lần đầu tiên đọc cuốn Thái Thượng Cảm Ứng Thiên vào rất nhiều năm trước, hắn luôn cảm ứng được trong giấc ngủ, nhưng hắn cũng biết một sự thật đau lòng: Đây không phải là cảm giác chân thực thu được sau khi minh tưởng, mà chỉ là một giấc mộng, một giấc mộng thuần túy.
Vùng biển ấm áp vô biên kia chắc là ảo giác trong mơ, vì đôi chân nhỏ nhắn bọc trong bít tất bông dày cộp đang nóng dần lên, nhưng ảo giác này cũng thực tuyệt vời.
Tự an ủi mình như vậy, Ninh Khuyết dần chìm sâu vào giấc ngủ, một giấc ngủ ngọt ngào không mơ mộng.
...
Sáng hôm sau tỉnh dậy, dù đêm trước ngủ rất ngon nhưng vẻ mặt Ninh Khuyết nhăn nhó như thể muốn ngủ thêm ba ngày ba đêm nữa.
- Tại sao tự dưng cô lại muốn chuyển hướng đi?
Hắn nhìn cô tỳ nữ đeo bộ mặt lạnh như đá trước mặt, cố gắng thuyết phục bằng giọng điệu mà hắn cho là rất nhẹ nhàng ôn hòa:
- Con đường ta chọn để vượt qua Mân Sơn đến vùng Hoa Tây không hề có vấn đề gì.
Đám người trong căn lều bao gồm cả cô tỳ nữ im lặng, không ai lên tiếng trả lời.
- Ta là người dẫn đường, hơn nữa các ngươi không quen địa hình vùng Mân Sơn. - Ninh Khuyết nhìn cô tỳ nữ, hắn im lặng một lúc rồi nói - Ta biết các ngươi sợ gặp phải phục kích, ta dùng bản thân mình đảm bảo rằng chỉ cần nghe theo ta, không kẻ nào cản được bước chân các ngươi.
Cô tỳ nữ liếc hắn một cái tựa như liếc cục đất bên đường, hàm ý rất rõ ràng: Ngươi nghĩ mình là cái quái gì mà ta phải tốn lời giải thích?
Trở lại chiếc lều của mình, Ninh Khuyết nhìn Tang Tang đang gói ghém hành lý, nói:
- Sau khi đưa họ tới đường lớn, chúng ta lập tức quay lại.
Lấy ra tấm bản đồ sơ sài, hắn chỉ vào một điểm, nói:
- Cùng lắm là theo họ đến chỗ này thôi, thêm một đoạn nữa đối phương chỉ cần phái ra một đám người ngựa đã đủ giết sạch đội ngũ này rồi.
- Ngươi phải thuyết phục họ. - Tang Tang nhìn hắn nói.
- Theo ta đoán phía bên kia núi có người tiếp ứng công chúa nên họ không chịu nghe đâu. - Ninh Khuyết đáp - Ta cũng không có thói quen đi thuyết phục những kẻ mang trí thông minh của loài lợn.
Tang Tang không nói gì, nhưng ánh mắt rõ ràng muốn hỏi: Nếu đã có người đến tiếp ứng sao ngươi phải lo lắng như vậy, thậm chí còn muốn nửa đường bỏ chạy?
- Trực giác của ta mách bảo. - Ninh Khuyết đáp - Và vì ta tin rằng một nhân vật dám cả gan ám sát tứ công chúa của Đại Đường tuyệt đối sẽ không ngu xuẩn như cô ta, không hề có sự chuẩn bị nào khác.
Tang Tang muốn nói gì dó nhưng lại thôi, chỉ khẽ nhắc nhở hắn:
- Ngươi... Khi nhắc đến nàng nên tỏ ra lễ độ một chút.
- Tất nhiên là ta biết thân phận thực của nàng. - Ninh Khuyết nhíu mày, hắn nhạo báng - Cô ta là công chúa thì sao nào? Ở Vị Thành ta đã nói rồi, cô ta là một công chúa ngu xuẩn.
Trên đường đi, cửa chiếc xe ngựa xa hoa kia vẫn luôn đóng kín như bưng, ngoại trừ thằng nhóc mang dòng máu của người man thỉnh thoảng đi xuống chơi đùa, căn bản không có công chúa nào xuất hiện, chỉ có cô tỳ nữ cao ngạo đôi khi phát ra mệnh lệnh nào đó.
Không biết vì nguyên nhân gì, cô ta rất khoái nói chuyện phiếm với Tang Tang.
Và cũng chẳng biết tại sao, cô ta ghét hắn ra mặt.
Ninh Khuyết cảm thấy nàng rất thích làm diễn viên, dù kĩ năng không được tốt lắm, vì bất kể khi còn trong Vị Thành hay ở trên đường đi, từ thái độ của đám thuộc hạ đến khí chất và cách biểu hiện của nàng đều không khó để nhận ra một điều: Nàng ta không phải là tỳ nữ.
Điều đó khiến hắn thấy lạ lùng, vì trong suy nghĩ của Ninh Khuyết, đám quý tộc thuộc tầng lớp trên của đế quốc Đại Đường không rảnh rỗi đến mức đi đồng cảm với một cô bé như Tang Tang.
Nhưng những chuyện này cũng không phải là chủ đề mà hắn quan tâm nhất, hầu hết sự chú ý của Ninh Khuyết luôn đặt trên thân lão già ăn mặc cũ kĩ ngồi trong chiếc xe kia, nếu hắn đoán không nhầm, lão chính là vị cao nhân của Nam môn Hạo Thiên đạo mà Mã tướng quân từng nhắc tới.
Từ lúc bé tí, Ninh Khuyết đã lập chí phải đặt chân vào cái thế giới huyền diệu kia nhưng mãi vẫn chưa thỏa nguyện, giờ đây hắn chấp nhận đi theo đội ngũ này về kinh, nguyên nhân thực sự vì trong đội có một vị tu sĩ hàng thật giá đúng.
Đáng tiếc, hắn vẫn chưa có cơ hội trò chuyện cùng lão già luôn được bảo vệ nghiêm ngặt đó, chỉ trong lúc đóng trại ăn cơm hắn mới đôi lần dùng ánh mắt trao đổi qua lại với lão. Trong đôi mắt lão nhìn hắn, Ninh Khuyết nhận ra nét ôn hòa thân thiết, thậm chí còn kèm theo ý cổ vũ khích lệ khiến hắn khó hiểu vô cùng.
Nghĩ mãi không tìm ra đáp án, Ninh Khuyết đành chuyển sự chú ý vào chuyện khác, nhờ thế mới nhận ra hai bàn chân nhỏ nhắn đang ấp trong ngực hắn lạnh ngắt như bị nhúng vào nước đá, làm ngực bụng hắn cũng lạnh theo luôn.
Ninh Khuyết nhăn mặt lo lắng. Khi còn nhỏ, cô thị nữ Tang Tang này gặp phải quá nhiều bất hạnh, bị vùi trong đống người chết chịu gió lạnh tử khí dày vò mấy ngày, sau được hắn nhặt về liền sinh ốm nặng, suốt mấy tháng vẫn chưa chịu khỏi.
Quân y của Vị Thành khám xong bèn khuyên hắn mang nàng đến phủ Khai Bình cách đó rất xa khám thêm lần nữa cho chắc, rốt cục các thầy thuốc đều đưa ra nhận định thống nhất: Yếu đuối bẩm sinh, thể chất hư hàn.
Vì thể chất lạnh lẽo bẩm sinh, Tang Tang rất khó ra mồ hôi như người khác khiến độc tố trong cơ thể không thể đào thải ra bên ngoài, chúng tích tụ dần dần làm nàng ngày càng yếu đuối thêm. Do đó, Ninh Khuyết căn cứ theo lời khuyên của thầy thuốc bắt nàng vận động nhiều và làm việc thật nặng, hy vọng cải thiện được phần nào vấn đề. Và thế là trong mắt mọi người, cô thị nữ nhỏ bị hắn đối xử tàn tệ chẳng khác gì lừa ngựa.
Nhưng kết quả có vẻ chưa được khả quan, làm việc như vậy mà cơ thể của Tang Tang vẫn không ấm hơn là bao, cứ nhìn chiếc giường trải da dê đang dần biến thành hầm băng thì đủ hiểu.
Ninh Khuyết nhỏm dậy, đưa tay xoa xoa cái bụng sắp đông cứng rồi đi tới góc lều lấy chiếc túi da trâu đựng rượu, đánh thức Tang Tang, kề miệng túi vào môi nàng.
Tang Tang mơ mơ màng màng mở mắt, rất tự nhiên nhận lấy túi rượu rồi thành thạo giật nút, đưa lên miệng dốc ừng ực, dù rượu không hề rơi ra ngoài một giọt nhưng trong lều nồng nặc hơi men, đủ biết đây là loại rượu cực mạnh của vùng thảo nguyên.
Cô thị nữ nhỏ bé cầm túi rượu to gần bằng người mình cứ thế say sưa uống, thứ rượu có thể quật đổ một gã đàn ông khỏe mạnh chỉ bằng hai chén lại bị nàng làm một hơi hết nửa túi, đến tận khi cái bụng phình ra mới thôi. Hình ảnh này thật quá dị thường.
Tang Tang đưa tay quệt miệng, ánh mắt long lanh trong đêm tối, nàng nhìn Ninh Khuyết cười cười rồi lại lăn ra ngủ. Ai có thể tin nổi cô bé này vừa xơi gọn một đống rượu chứ?
Hơi rượu vẫn quanh quẩn trong lều, đôi chân nhỏ nhắn đã ấm dần lên, Ninh Khuyết nhìn mấy giọt mồ hôi đọng trên chóp mũi nàng mới yên lòng thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán mình.
Quấn chặt tấm chăn, Ninh Khuyết nhẹ nhàng nhắm hai mắt, cạnh đầu đặt cuốn Thái Thượng Cảm Ứng Thiên cũ bị giở đến nát nhừ từ lâu. Hàng ngày, vào buổi tối trước khi đi ngủ hắn đều đọc vài trang, nếu không đọc cũng nhẩm lại mấy lượt trong bụng, cứ thế trong nhiều năm tạo thành thói quen.
“Mong tất cả chúng sinh có phương pháp tu hành để tránh xa cái chết, mọi thứ tai họa chẳng hại đến mạng ai”.
“Mong tất cả chúng sinh không già không bệnh, sống lâu muôn tuổi, dễ dàng trên con đường kiếm tìm trí tuệ”.
Trong giấc ngủ mơ màng, tinh thần của Ninh Khuyết chầm chậm vận hành theo những con chữ trông tưởng đơn giản nhưng thực ra vô cùng sâu xa khó hiểu trên cuốn sách.
Dần dần, trong cảm giác của Ninh Khuyết không còn tấm chăn da dê đắp trên mình hắn và Tang Tang, không còn căn lều đơn sơ, đám cỏ non bên ngoài biến mất, dòng suối nhỏ cũng hóa một làn sương mù mờ ảo rồi cuốn đến hư vô, thế giới trở thành một mảnh trời đất trong nó có ta, trong ta có thế giới. Trong mảnh trời đất ấy, Ninh Khuyết mơ hồ cảm nhận được nó đang hít thở nhẹ nhàng, hơi thở đó dần lan ra thành một vùng biển rộng, một vùng biển ấm áp vô cùng.
Loại cảm giác thần kì này không hề xa lạ với Ninh Khuyết, kể từ lần đầu tiên đọc cuốn Thái Thượng Cảm Ứng Thiên vào rất nhiều năm trước, hắn luôn cảm ứng được trong giấc ngủ, nhưng hắn cũng biết một sự thật đau lòng: Đây không phải là cảm giác chân thực thu được sau khi minh tưởng, mà chỉ là một giấc mộng, một giấc mộng thuần túy.
Vùng biển ấm áp vô biên kia chắc là ảo giác trong mơ, vì đôi chân nhỏ nhắn bọc trong bít tất bông dày cộp đang nóng dần lên, nhưng ảo giác này cũng thực tuyệt vời.
Tự an ủi mình như vậy, Ninh Khuyết dần chìm sâu vào giấc ngủ, một giấc ngủ ngọt ngào không mơ mộng.
...
Sáng hôm sau tỉnh dậy, dù đêm trước ngủ rất ngon nhưng vẻ mặt Ninh Khuyết nhăn nhó như thể muốn ngủ thêm ba ngày ba đêm nữa.
- Tại sao tự dưng cô lại muốn chuyển hướng đi?
Hắn nhìn cô tỳ nữ đeo bộ mặt lạnh như đá trước mặt, cố gắng thuyết phục bằng giọng điệu mà hắn cho là rất nhẹ nhàng ôn hòa:
- Con đường ta chọn để vượt qua Mân Sơn đến vùng Hoa Tây không hề có vấn đề gì.
Đám người trong căn lều bao gồm cả cô tỳ nữ im lặng, không ai lên tiếng trả lời.
- Ta là người dẫn đường, hơn nữa các ngươi không quen địa hình vùng Mân Sơn. - Ninh Khuyết nhìn cô tỳ nữ, hắn im lặng một lúc rồi nói - Ta biết các ngươi sợ gặp phải phục kích, ta dùng bản thân mình đảm bảo rằng chỉ cần nghe theo ta, không kẻ nào cản được bước chân các ngươi.
Cô tỳ nữ liếc hắn một cái tựa như liếc cục đất bên đường, hàm ý rất rõ ràng: Ngươi nghĩ mình là cái quái gì mà ta phải tốn lời giải thích?
Trở lại chiếc lều của mình, Ninh Khuyết nhìn Tang Tang đang gói ghém hành lý, nói:
- Sau khi đưa họ tới đường lớn, chúng ta lập tức quay lại.
Lấy ra tấm bản đồ sơ sài, hắn chỉ vào một điểm, nói:
- Cùng lắm là theo họ đến chỗ này thôi, thêm một đoạn nữa đối phương chỉ cần phái ra một đám người ngựa đã đủ giết sạch đội ngũ này rồi.
- Ngươi phải thuyết phục họ. - Tang Tang nhìn hắn nói.
- Theo ta đoán phía bên kia núi có người tiếp ứng công chúa nên họ không chịu nghe đâu. - Ninh Khuyết đáp - Ta cũng không có thói quen đi thuyết phục những kẻ mang trí thông minh của loài lợn.
Tang Tang không nói gì, nhưng ánh mắt rõ ràng muốn hỏi: Nếu đã có người đến tiếp ứng sao ngươi phải lo lắng như vậy, thậm chí còn muốn nửa đường bỏ chạy?
- Trực giác của ta mách bảo. - Ninh Khuyết đáp - Và vì ta tin rằng một nhân vật dám cả gan ám sát tứ công chúa của Đại Đường tuyệt đối sẽ không ngu xuẩn như cô ta, không hề có sự chuẩn bị nào khác.
Tang Tang muốn nói gì dó nhưng lại thôi, chỉ khẽ nhắc nhở hắn:
- Ngươi... Khi nhắc đến nàng nên tỏ ra lễ độ một chút.
- Tất nhiên là ta biết thân phận thực của nàng. - Ninh Khuyết nhíu mày, hắn nhạo báng - Cô ta là công chúa thì sao nào? Ở Vị Thành ta đã nói rồi, cô ta là một công chúa ngu xuẩn.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Vị Thành có mưa, thiếu niên có tỳ nữ .
Chương 2: Quyển 1 - 2: Nuôi tỳ nữ lấy tự trọng
Chương 3: Quyển 1 - 3: Nói giỏi viết giỏi - Thiếu niên nghèo xác
Chương 4: Quyển 1 - 4: Sự mộc mạc của người Đường thật không dễ thấy!
Chương 5: Quyển 1 - 5: Người Đường không điển hình không thích nghĩ đến trăng sao
Chương 6: Quyển 1 - 6: Nơi biên thành thật khó tưởng tượng được cuộc sống trong Trường An (1+2+3)
Chương 7: Quyển 1 - 7: Đêm uống rượu, mơ thấy một vùng biển cả
Chương 8: Quyển 1 - 8: Bên đường Bắc Sơn, tên từ nam tới
Chương 9: Quyển 1 - 9: Những thị vệ tâm như đá tảng
Chương 10: Quyển 1 - 10: Một kiếm gác trên đùi, một kiếm bay ngang trong máu
Chương 11: Quyển 1 - 11: Kiếm ai đang than thở
Chương 12: Quyển 1 - 12: Thủ đoạn Ma tông và mũi tên của người lính biên thùy
Chương 13: Quyển 1 - 13: Đóa hoa đỏ trên tấm áo xanh
Chương 14: Quyển 1 - 14: Ta có ba thanh đao
Chương 15: Quyển 1 - 15: Hắn là người đốn củi bên hồ Sơ Bích
Chương 16: Quyển 1 - 16: Hắn bước đi trong núi, trên lưng cõng một cô bé
Chương 17: Quyển 1 - 17: Câu chuyện cổ tích kể bên đống lửa
Chương 18: Quyển 1 - 18: Chỉ vì cô quá xinh đẹp mà ra
Chương 19: Quyển 1 - 19: Trong tuyết sơn chẳng có thứ gì
Chương 20: Quyển 1 - 20: Cánh đào khuất ở góc tranh
Chương 21: Quyển 1 - 21: Hỏi đạo nào không còn trong khuôn khổ?
Chương 22: Quyển 1 - 22: Học tập trên đường
Chương 23: Quyển 1 - 23: Ta biết rằng ngài biết ta là người có dị bẩm...
Chương 24: Quyển 1 - 24: Kẻ khó chiều
Chương 25: Quyển 1 - 25: Một giấc mộng
Chương 26: Quyển 1 - 26: Tòa thành hùng vĩ kia ơi, lâu rồi không gặp!
Chương 27: Quyển 1 - 27: Ta cùng Trường An vui ngày gặp lại
Chương 28: Quyển 1 - 28: Ngoài phủ tướng quân
Chương 29: Quyển 1 - 29: Gặp nhau sau bảy năm trời
Chương 30: Quyển 1 - 30: Thấy chu tước tim ta băng giá
Chương 31: Quyển 1 - 31: Một đồng tiền hại hai chủ tớ sứt đầu mẻ trán (1)
Chương 32: Quyển 1 - 32: Một đồng tiền hại hai chủ tớ sứt đầu mẻ trán (2)
Chương 33: Quyển 1 - 33: Bút rơi xuống ngõ bốn mươi bảy
Chương 34: Quyển 1 - 34: Vị khách hàng đầu tiên của Lão Bút Trai
Chương 35: Quyển 1 - 35: Mưa xuân sao lạnh lùng ghê
Chương 36: Quyển 1 - 36: Mặt thản nhiên mà tim như xé rách
Chương 37: Quyển 1 - 37: Thanh lâu đầy rẫy biết tìm nơi nào?
Chương 38: Quyển 1 - 38: Rượu hoa nhắm với hạt dưa, chuyện thường trong dự liệu
Chương 39: Quyển 1 - 39: Giản đại gia bỗng dưng muốn... Mắng
Chương 40: Quyển 1 - 40: Đêm nay, bên suối một chàng trai
Chương 41: Quyển 1 - 41: Thủy Châu Nhi nóng bỏng
Chương 42: Quyển 1 - 42: Ngự sử Trương Di Kỳ hối hận
Chương 43: Quyển 1 - 43: Ngự sử Trương Di Kỳ vào rọ
Chương 44: Quyển 1 - 44: Ngự sử Trương Di Kỳ tuyệt vọng
Chương 45: Quyển 1 - 45: Ngự sử Trương Di Kỳ toi mạng
Chương 46: Quyển 1 - 46: Xã hội đen đàm phán chuyện di dời - Một nét văn hóa Trường An
Chương 47: Quyển 1 - 47: Gậy trúc rỗng hai đầu vang vọng
Chương 48: Quyển 1 - 48: Nha dịch bị thương, đạo sĩ già đứng bên tế đàn
Chương 49: Quyển 1 - 49: Đại Đường - Thần Quốc khéo là ghét nhau
Chương 50: Quyển 1 - 50: Cuộc nói chuyện làm thay đổi lịch sử giang hồ Thành Trường An
Chương 51: Quyển 1 - 51: Ông trời còn dung ta thì ta còn sống khỏe
Chương 52: Quyển 1 - 52: Đình Xuân Phong, lão Triều Tiểu Thụ
Chương 53: Quyển 1 - 53: Người đứng bên đình ướt vạt áo lam
Chương 54: Quyển 1 - 54: Mưa to trong đêm, truyền kỳ tái hiện
Chương 55: Quyển 1 - 55: Triều Tiểu Thụ!Triều Tiểu Thụ!
Chương 56: Quyển 1 - 56: Xe ngựa nơi mưa,ba kiếm tái hiện
Chương 57: Quyển 1 - 57: Cùng nhau chiến đấu!
Chương 58: Quyển 1 - 58: Mưa,gió và bóng đêm đều có thể vào
Chương 59: Quyển 1 - 59: Náo loạn Trường An
Chương 60: Quyển 1 - 60: Vừa chạy vừa bắn tên
Chương 61: Quyển 1 - 61: Hàng tỷ giọt mưa trút xuống
Chương 62: Quyển 1 - 62: Giết người còn mệt hơn cuốc đất
Chương 63: Quyển 1 - 63: Mạng sống là thứ nhất,thứ hai là tô mỳ trứng
Chương 64: Quyển 1 - 64: Ngự Thư phòng
Chương 65: Quyển 1 - 65: Thời khắc cá vượt biển(1)
Chương 66: Quyển 1 - 66: Thời khắc cá vượt biển(2)
Chương 67: Quyển 1 - 67: Hoa nở nơi thiên đường(1)
Chương 68: Quyển 1 - 68: Hoa nở nơi thiên đường(2)
Chương 69: Quyển 1 - 69: Hoa nở nơi thiên đường(3)
Chương 70: Quyển 1 - 70: Cáo biệt ngõ quen
Chương 71: Quyển 1 - 71: Thư viện
Chương 72: Quyển 1 - 72: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (thượng)
Chương 73: Quyển 1 - 73: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (trung)
Chương 74: Quyển 1 - 74: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (hạ)
Chương 75: Quyển 1 - 75: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (4)
Chương 76: Quyển 1 - 76: Tia chớp màu đen cùng dây cung hòa tấu
Chương 77: Quyển 1 - 77: Thư Viện ngoại hạng
Chương 78: Quyển 1 - 78: Thảo luận học thuật lúc giữa chiều
Chương 79: Quyển 1 - 79: Bài học đầu tiên
Chương 80: Quyển 1 - 80: Thanh xuân ơi hỡi thanh xuân
Chương 81: Quyển 1 - 81: Vị giáo thụ người Yên trong Thư Viện
Chương 82: Quyển 1 - 82: Cựu Thư Lâu
Chương 83: Quyển 1 - 83: Nhát đao đầu tiên chẻ đôi ngọn núi
Chương 84: Quyển 1 - 84: Xuân tàn, người mệt, sách còn trơ trơ
Chương 85: Quyển 1 - 85: Ngoài Nhà Sách sóng dâng gió nổi
Chương 86: Quyển 1 - 86: Cỗ xe ngựa màn xanh
Chương 87: Quyển 1 - 87: Giấy kẹp trong sách, chẳng biết viết gì
Chương 88: Quyển 1 - 88: Sự ra đời của một tuyệt tác vô sỉ
Chương 89: Quyển 1 - 89: Thăm phủ công chúa
Chương 90: Quyển 1 - 90: Một câu chuyện gọi là cổ tích về hoàng tử bé...
Chương 91: Quyển 1 - 91: Giết người tại kho củi phường sắt
Chương 92: Quyển 1 - 92: Lấy máu rửa máu
Chương 93: Quyển 1 - 93: Ai động vào ngự thư phòng của Trẫm?
Chương 94: Quyển 1 - 94: Cánh cửa đầu tiên đi tới thế giới kia
Chương 95: Quyển 1 - 95: Vĩnh tự bát pháp
Chương 96: Quyển 1 - 96: Đêm nay không người đi vào giấc ngủ
Chương 97: Quyển 1 - 97: Ai dựa lan can ngắm nhìn?
Chương 98: Quyển 1 - 98: Cùng là kẻ lưu lạc chân trời
Chương 99: Quyển 1 - 99: Đêm hai đại danh thiếp ra đời
Chương 100: Quyển 1 - 100: Truyền nhân thần phù sư
Chương 101: Quyển 1 - 101: Lời nhắn về cây tiêu của đất trời
Chương 102: Quyển 1 - 102: Những kẻ kinh mạch không thông hoặc đứt đoạn nào đó
Chương 103: Quyển 1 - 103: Dời núi
Chương 104: Quyển 1 - 104: Thư từ qua lại bàn luận ưu khuyết điểm
Chương 105: Quyển 1 - 105: Bầy trâu, sau núi, phương thuốc
Chương 106: Quyển 1 - 106: Viết thư xuyên ngày tháng
Chương 107: Quyển 1 - 107: Đêm hè một bát mì, ven hồ Một trà sư
Chương 108: Quyển 1 - 108: Trận chiến đầu tiên trong đời
Chương 109: Quyển 1 - 109: Đóa hoa màu đen mọc sau lưng thiếu niên
Chương 110: Quyển 1 - 110: Chu Tước, chiếc ô đen cùng với trời đêm sáng rực
Chương 111: Quyển 1 - 111: Ngực cắm trường mâu kinh ngạc ve kêu
Chương 112: Quyển 1 - 112: Trên tháp luận động tĩnh
Chương 113: Quyển 1 - 113: Xe ngựa rơi vào bờ ruộng dọc ngang
Chương 114: Quyển 1 - 114: Sức nặng không thể thừa nhận
Chương 115: Quyển 1 - 115: Chuyện mà ngươi ta đều nghĩ không rõ
Chương 116: Quyển 1 - 116: Khăn ướt
Chương 117: Quyển 1 - 117: Thanh âm mỹ diệu
Chương 118: Quyển 1 - 118: Chuyện xưa
Chương 119: Quyển 1 - 119: Thi đấu
Chương 120: Quyển 1 - 120: Tự ấu sát man
Chương 121: Quyển 1 - 121: Sau khi có thể tu hành
Chương 122: Quyển 1 - 122: Xem phá
Chương 123: Quyển 1 - 123: Thiếu niên ái tài
Chương 124: Quyển 1 - 124: Đổ phường của ai
Chương 125: Quyển 1 - 125: Người nghèo chợt giàu
Chương 126: Quyển 1 - 126: Cảm giác, cảm động tri giao
Chương 127: Quyển 1 - 127: Bản mạng, xem Tang Tang!
Chương 128: Quyển 1 - 128: Những thiên tài trong thư viện
Chương 129: Quyển 1 - 129: Thiếu niên bị thư viện quên đi
Chương 130: Quyển 1 - 130: Thu tĩnh mĩ cùng sát khí lạnh lẽo
Chương 131: Quyển 1 - 131: Đại tướng quân uy thế như sấm
Chương 132: Quyển 1 - 132: Năm đó nàng nếu chưa từng múa
Chương 133: Quyển 1 - 133: Tây Lăng gởi thư
Chương 134: Quyển 1 - 134: Vợ chồng trong cung Đại Minh
Chương 135: Quyển 1 - 135: Thư trai tiểu nhật, thiên hạ tam si
Chương 136: Quyển 1 - 136: Nhất thiếp kinh Trường An
Chương 137: Quyển 1 - 137: Vô đề
Chương 138: Quyển 1 - 138: Chân tướng dưới tơ liễu
Chương 139: Quyển 1 - 139: Tú đinh hạ âm mai
Chương 140: Quyển 1 - 140: Có lẽ ngày mai
Chương 141: Quyển 1 - 141: Hai người đến từ nước Yến
Chương 142: Quyển 1 - 142: Đăng trường
Chương 143: Quyển 1 - 143: Biện nan thủy
Chương 144: Quyển 1 - 144: Người giỏi uống không lộ mặt
Chương 145: Quyển 1 - 145: Hôm nay có tạ ơn hay không?
Chương 146: Quyển 1 - 146: Ngươi thực quá đẹp rồi
Chương 147: Quyển 1 - 147: Hy vọng ở nhân gian
Chương 148: Quyển 1 - 148: Một đêm không nói gì xem cảnh núi
Chương 149: Quyển 1 - 149: Khai lâu
Chương 150: Quyển 1 - 150: Lên núi
Chương 151: Quyển 1 - 151: Khởi bước
Chương 152: Quyển 1 - 152: Mười bốn năm, mùa hè năm trước, mười bậc hôm nay
Chương 153: Quyển 1 - 153: Nhất chỉ, nhất thiếp, vân hậu lưỡng kí lôi
Chương 154: Quyển 1 - 154: Ngân đạo cùng cổng tre, nhập vụ
Chương 155: Quyển 1 - 155: Sát phá đạo
Chương 156: Quyển 1 - 156: Cây xanh đỉnh núi, áp nát cao điểm, tất cả đều là ảo giác…
Chương 157: Quyển 1 - 157: Tuyệt đỉnh phong cảnh
Chương 158: Quyển 1 - 158: Răng rắc! Răng rắc!
Chương 159: Quyển 1 - 159: Đại Đường quốc sư thực rất giỏi sao?
Chương 160: Quyển 1 - 160: Xuân thần phong quang
Chương 161: Quyển 1 - 161: Bắt đầu từ hôm nay, ngươi ta mệnh không hề như tờ giấy
Chương 162: Quyển 1 - 162: Trước nhất bất quá một chén canh gà
Chương 163: Quyển 1 - 163: Ngự yến
Chương 164: Quyển 1 - 164: Cửa cung trong đêm nói chuyện
Chương 165: Quyển 1 - 165: Hậu sơn
Chương 166: Quyển 1 - 166: Các sư huynh sư tỷ nơi đây (Thượng)
Chương 167: Quyển 1 - 167: Các sư huynh sư tỷ nơi đây (Hạ)
Chương 168: Quyển 1 - 168: Hồng nguyệt cùng tuyết lang
Chương 169: Quyển 1 - 169: Huynh muội
Chương 170: Quyển 1 - 170: Thấy mấy ngọn nọ liề phải kính sợ sao
Chương 171: Quyển 1 - 171: Dĩ phù đạo chi
Chương 172: Quyển 1 - 172: Thần Phù sư những năm sau
Chương 173: Quyển 1 - 173: Nhân sinh như đề, các chủng si (Thượng)
Chương 174: Quyển 1 - 174: Nhân sinh như đề, các chủng si (Hạ)
Chương 175: Quyển 1 - 175: Bên hồ Phi cmn kiếm
Chương 176: Quyển 1 - 176: Vật nhỏ không nghe lời
Chương 177: Quyển 1 - 177: Lại gặp Chu Tước
Chương 178: Quyển 1 - 178: Thành Trường An là một tòa trận
Chương 179: Quyển 1 - 179: Một trận mưa giữa hè
Chương 180: Quyển 1 - 180: Ăn là thóc, chảy ra là trứng
Chương 181: Quyển 1 - 181: Vì ăn cơm, về nam
Chương 182: Quyển 1 - 182: Người hoang chân dẫn nát thảo nguyên
Chương 183: Quyển 1 - 183: An bài quyết định đại thần quan
Chương 184: Quyển 1 - 184: Làm ra vẻ ta đến
Chương 185: Quyển 1 - 185: Đá ở trong suối muốn đi
Chương 186: Quyển 1 - 186: Một, hai, ba, phù tiễn
Chương 187: Quyển 1 - 187: Xem phía tây
Chương 188: Quyển 1 - 188: Một chiếc xe bò đi đến
Chương 189: Quyển 1 - 189: Hiện tại cùng một ít chuyện nhỏ năm đó
Chương 190: Quyển 1 - 190: Đồng bộ
Chương 191: Quyển 1 - 191: Người mãi nghệ trong phủ công chúa
Chương 192: Quyển 1 - 192: Nơi này là trong nhân thế
Chương 193: Quyển 1 - 193: Nguyên thập tam tiễn
Chương 194: Quyển 1 - 194: Nắng sớm
Chương 195: Quyển 2 - 195: Cùng cử
Chương 196: Quyển 2 - 196: Đám người xuân ý
Chương 197: Quyển 2 - 197: Một hơi cuối cùng
Chương 198: Quyển 2 - 198: Quyển sách thứ ba
Chương 199: Quyển 2 - 199: Xem thiên thư
Chương 200: Quyển 2 - 200: Phu tử luận đêm
Chương 201: Quyển 2 - 201: Nếu thực có thiên đạo
Chương 202: Quyển 2 - 202: Sỉ nhục thư viện không chịu đi lên
Chương 203: Quyển 2 - 203: Đại náo nhiệt
Chương 204: Quyển 2 - 204: Thế gian tối cường...
Chương 205: Quyển 2 - 205: Bở vì nhận được, cho nên rút đao
Chương 206: Quyển 2 - 206: Một đao đơn giản chân chính
Chương 207: Quyển 2 - 207: Dựa vào cái gì không phục
Chương 208: Quyển 2 - 208: Dựa vào cái gì không phục 2
Chương 209: Quyển 2 - 209: Thư viện luôn có lễ
Chương 210: Quyển 2 - 210: Chứng minh như thế nào
Chương 211: Quyển 2 - 211: Cô gái quỳ gối trước thần tọa
Chương 212: Quyển 2 - 212: Nhóm kế nhiệm thần tọa
Chương 213: Quyển 2 - 213: Các nam nhân không dể qua mặt
Chương 214: Quyển 2 - 214: Mượn kiếm 1
Chương 215: Quyển 2 - 215: Mượn kiếm 2
Chương 216: Quyển 2 - 216: Mượn kiếm 3
Chương 217: Quyển 2 - 217: Huyền bạn hắc sắc đào hoa
Chương 218: Quyển 2 - 218: Dưới tàng cây, bên hồ Nước
Chương 219: Quyển 2 - 219: Đi thôi, đi thôi
Chương 220: Quyển 2 - 220: Ba năm sau, Tây Lăng gặp
Chương 221: Quyển 2 - 221: Tiểu lâu truyền thuyết
Chương 222: Quyển 2 - 222: Tiểu lâu truyền thuyết 2
Chương 223: Quyển 2 - 223: Lấy được, không bỏ xuống được
Chương 224: Quyển 2 - 224: Tướng quân
Chương 225: Quyển 2 - 225: Tướng quân 2
Chương 226: Quyển 2 - 226: Chu Tước nhận chủ
Chương 227: Quyển 2 - 227: Mưa phố, thiêu người
Chương 228: Quyển 2 - 228: Hữu các vô tường
Chương 229: Quyển 2 - 229: Ngươi lại ở nơi nào
Chương 230: Quyển 2 - 230: Không biết xấu hổ, cùng với thổi da trâu
Chương 231: Quyển 2 - 231: Túi vải lam
Chương 232: Quyển 2 - 232: Chân tích
Chương 233: Quyển 2 - 233: Mại thư giả ngôn
Chương 234: Quyển 2 - 234: Người mua đến từ Nam Tấn
Chương 235: Quyển 2 - 235: Tiề nhiều cũng không nổi
Chương 236: Quyển 2 - 236: Mua hồ
Chương 237: Quyển 2 - 237: Trảm thảo
Chương 238: Quyển 2 - 238: Phá giáp
Chương 239: Quyển 2 - 239: Tạc khê
Chương 240: Quyển 2 - 240: Thêu hoa
Chương 241: Quyển 2 - 241: Xé giấy
Chương 242: Quyển 2 - 242: Liễm lôi
Chương 243: Quyển 2 - 243: Di thụ
Chương 244: Quyển 2 - 244: Chủng hà
Chương 245: Quyển 2 - 245: Cử tán
Chương 246: Quyển 2 - 246: Ngao ưng
Chương 247: Quyển 2 - 247: Chức liễu
Chương 248: Quyển 2 - 248: Trong mưa ngoài cửa viện đến một thiếu nữ đạo sĩ cả người ướt đẫm
Chương 249: Quyển 2 - 249: Khách tới chủ bất an
Chương 250: Quyển 2 - 250: Phấn bút, phấn băng, phấn di hám
Chương 251: Quyển 2 - 251: Luôn sẽ có lúc quần tinh trụy lạc
Chương 252: Quyển 2 - 252: Đều có thơ ấu nghĩ lại mà kinh
Chương 253: Quyển 2 - 253: Khi hạ ý nồng người mệt mỏi
Chương 254: Quyển 2 - 254: Chúng ta cùng nhau tu hành đi
Chương 255: Quyển 2 - 255: Chúng ta cùng nhau tu hành đi 2
Chương 256: Quyển 2 - 256: Dùng cái gì vượt cảnh mà chiến đây
Chương 257: Quyển 2 - 257: Một đêm xem kiếm
Chương 258: Quyển 2 - 258: Thu về
Chương 259: Quyển 2 - 259: Chung quy, đã già
Chương 260: Quyển 2 - 260: Chuyện năm đó, nay thế nào
Chương 261: Quyển 2 - 261: Các họ quận Thanh Hà
Chương 262: Quyển 2 - 262: Ngư ông cùng lời mời
Chương 263: Quyển 2 - 263: Hoàng diệp cùng bạch kì
Chương 264: Quyển 2 - 264: Xem Trường An, có pháp khác
Chương 265: Quyển 2 - 265: Đầu đường luận đạo
Chương 266: Quyển 2 - 266: Đạo quan nhỏ, thật tự tại
Chương 267: Quyển 2 - 267: Thu ý nồng
Chương 268: Quyển 2 - 268: Truyền đạo
Chương 269: Quyển 2 - 269: Thụ nghiệp
Chương 270: Quyển 2 - 270: Giải thích nghi hoặc
Chương 271: Quyển 2 - 271: Đông chí dã
Chương 272: Quyển 2 - 272: Xem tuyết buồn bã
Chương 273: Quyển 2 - 273: Cái này sao không phải một loại lĩnh ngộ
Chương 274: Quyển 2 - 274: Lựa chọn duy nhất
Chương 275: Quyển 2 - 275: Trong tay có máu, trên cầu có người
Chương 276: Quyển 2 - 276: Cái tên bị quên đi này
Chương 277: Quyển 2 - 277: Đây không phải chuyện xưa viết ở trên sách
Chương 278: Quyển 2 - 278: Kì triển
Chương 279: Quyển 2 - 279: Tuyết rơi
Chương 280: Quyển 2 - 280: Ve kêu
Chương 281: Quyển 2 - 281: Sương giáng
Chương 282: Quyển 2 - 282: Tỉnh lí tỉnh ngoại
Chương 283: Quyển 2 - 283: Hướng đến không phải một mình chiến
Chương 284: Quyển 2 - 284: Thiết hoa thiết tiễn tương kiến hoan
Chương 285: Quyển 2 - 285: Huyết kỳ không ngã
Chương 286: Quyển 2 - 286: Thương
Chương 287: Quyển 2 - 287: Minh thương
Chương 288: Quyển 2 - 288: Ám kiếm
Chương 289: Quyển 2 - 289: Tướng quân chiến một trận đầu bạc
Chương 290: Quyển 2 - 290: Khúc hát ru
Chương 291: Quyển 2 - 291: Bản mạng, Tang Tang ca hát cho đông hồ
Chương 292: Quyển 2 - 292: Sau khi ngươi chết
Chương 293: Quyển 2 - 293: Tuyết tường đồng môn, đông lâm tử địch
Chương 294: Quyển 2 - 294: Đồng nhất thế giới, bất đồng tưởng pháp
Chương 295: Quyển 2 - 295: Luận kiếm đồ
Chương 296: Quyển 2 - 296: Tảo mộ
Chương 297: Quyển 2 - 297: Tân sinh, đá rơi cùng xuân bên sườn núi
Không tìm thấy chương nào phù hợp