Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 45: Ngự sử Trương Di Kỳ toi mạng
Một lát sau, Ninh Khuyết thôi không nhấn nữa, hắn bỏ tấm khăn ra, tỉ mỉ vạch tóc quan sát phía sau não Trương Di Kỳ, nhận thấy miệng vết thương chỗ bị đóng đinh cực nhỏ, vết máu gần như không thấy, nếu khi khám nghiệm tử thi không dùng ánh sáng mạnh để soi và kiểm tra vô cùng kĩ lưỡng thì rất khó phát hiện ra.
Hắn cúi đầu nhìn tấm khăn trong tay, thấy trên nền khăn trắng muốt có một đốm máu bằng cỡ đồng tiền, trông giống như đóa mai héo rũ.
Rất kì diệu, Trương Di Kỳ không chết ngay, lão vẫn đau đớn co quắp giẫy dụa trên giường, miệng muốn gào to nhưng chỉ phát ra âm thanh khàn khàn yếu ớt, con ngươi lão trợn ngược chỉ thấy toàn lòng trắng, trông cực kì kinh khủng.
Lão cảm thấy cơn đau khủng khiếp truyền từ sau đầu lại nên tưởng Ninh Khuyết dùng gậy đập vào đó, không hề biết sự thật, nếu biết trong não mình đang có một cây đinh chắc bị hù chết tươi tại chỗ rồi.
- Nghe người khác sai khiến thì phải sớm chuẩn bị tâm lý chết thay người ta, nhưng ta vẫn cho lão một cơ hội, nếu lão chạy được tới cỗ xe ngựa thì ta có thể tha mạng.
Nói xong, Ninh Khuyết cởi đống khăn đang trói chặt tay chân Trương Di Kỳ ra, ném xuống chiếc thùng bên cạnh rồi nhanh chóng biến mất vào bóng đêm.
Cùng giống như kẻ sắp chết đuối trên sông Hoàng Hà thấy cọng rơm cũng muốn bám vào, người sắp bị giết nghe thấy gì cũng vô thức làm răm rắp theo lời đối phương, huống gì ngự sử đại nhân lúc này đã đau đớn, sợ hãi, khó chịu đến mức mất hẳn khả năng tư duy, lý trí còn sót lại cũng chỉ là bản năng nguyên thủy nhất, vì thế, mặc gã thiếu niên hung tàn kia có buông tha cho lão hay không, Trương Di Kỳ nhất định sẽ chạy đến cỗ xe ngựa của mình để tìm kiếm cảm giác an toàn.
Ninh Khuyết đứng sau rặng trúc cách không xa cửa lách nhìn ra, mãi vẫn không thấy lão xuất hiện, hắn không hỏi nhíu mày.
Đang lúc lo lắng, bỗng Trương Di Kỳ thất thểu chạy ra khỏi cửa, trên cơ thể lẽ ra tr*n tr** của lão không biết có thêm một tấm áo từ bao giờ, lão xiêu sang trái vẹo sang phải, ánh mắt tán loạn, miệng há hốc muốn la lên nhưng không thể phát ra âm thanh, trông cực giống một gã đàn ông đang say khướt, càng giống một con cá mắc cạn sắp chết hơn.
Đám tùy tùng mặt mũi nôn nóng chạy đến, họ không nhận ra đến sự khác thường mà chỉ la lớn:
- Lão gia, dường như phu nhân nhận được mật báo, biết ngài ở chỗ này nên định dẫn các phu khác đến đây tính sổ, chúng ta mau chuồn đi thôi!
Trương Di Kỳ mấp máy môi lảo đảo chạy tới, nhưng lúc sắp chạm tới xe ngựa thì không còn chống đỡ nổi, lão gục xuống, bàn tay run rẩy tuyệt vọng vươn lên cố gắng chạm vào vạt áo tên tùy tùng, khuôn mặt trắng bệch vặn vẹo hết sức khó coi.
Có lẽ cảnh tượng quá đáng sợ đã dọa con ngựa mất vía, chỉ nghe đánh ầm một tiếng, cỗ xe bỗng sụp xuống tan tành.
Thùng xe bằng gỗ vỡ ra từng mảnh, đè kín lên thân Trương Di Kỳ.
Bụi dần dần tan hết, đám tùy tùng đứng như trời trồng bên đống đổ nát, nhìn khuôn mặt máu me bê bết của lão gia rõ ràng đã không còn dấu hiệu sự sống, cả bọn đưa mắt nhìn nhau, không biết rốt cục là có chuyện gì xảy ra.
Đúng, chúng ta đều biết phu nhân hung hãn, lão gia ngài uống nhiều rượu nên đã sợ càng sợ hơn, nghe tiếng kêu của chúng ta liền hốt hoảng chạy tới, nhưng ngài... tại sao lại đụng thẳng vào xe ngựa như vậy? Mà cỗ xe này sao tồi tàn đến thế, vừa bị đụng một cái đã vội tan tành?
...........................
Sự việc ngoài này đã sớm làm kinh động đám quản sự nhân viên trong Hồng Tụ Chiêu, ai nấy mặt mũi tái mét ùa tới vây quanh, họ không thèm để ý đến mấy câu giải thích lắp ba lắp bắp của đám tùy tùng đang hoảng sợ gần chết, lập tức khống chế cả bọn rồi tới phủ Trường An thông báo.
Dân chúng đứng xem xung quanh không biết lão già mập bị xe ngựa đè chết kia là ai, tưởng chỉ là một khách làng chơi xui xẻo bình thường, họ thản nhiên chỉ trỏ bàn tán, nhưng người của Hồng Tự Chiêu sao lại không biết thân phận lão chứ, một vị ngự sử đột nhiên chết ngay ngoài cửa như vậy thì phải giải thích sao đây?
Ngự sử Trương Di Kỳ trở thành vị quan đầu tiên trong lịch sử Đại Đường vì quá sợ vợ nên hốt hoảng lên xe, bất hạnh làm cho ngựa hoảng sợ, kết quả bị thùng xe đè chết.
Mà trong lúc ngài ngự sử tiến hành màn chạy thi cuối cùng trong cuộc đời, kẻ hung thủ đứng sau bóng tối - gã thiếu niên có tên Ninh Khuyết - đang đứng ở chỗ khuất, nắm chặt hai tay kêu gào trong lòng cổ động lão về đích.
Dùng vật sắc nhọn cắt phá tiểu não, nạn nhân sẽ sống sót thêm một thời gian ngắn, hắn đã học được điều này từ bọn đồ tể người man chuyên giết trâu bò trên thảo nguyên và cũng thử khá nhiều lần, nhưng thực hành trên con người thì đây là lần đầu tiên, Ninh Khuyết cũng không biết một vị ngự sử đã già yếu sẽ chịu đựng được bao lâu nên đành đánh cược, còn sắp xếp màn kịch khiến ngựa hoảng sợ dẫn tới sụp thùng xe với hắn chỉ là chuyện vặt.
- Quả nhiên không thể đánh giá thấp ý muốn được sống tột cùng của các ông quan sợ chết!
Nhìn vị ngự sử đại nhân thành công chạy đến bên xe ngựa và bị thùng xe đè một đống, Ninh Khuyết cảm khái nghĩ thầm trong lòng, hắn nhanh chóng xoay người bỏ đi, tay rút khăn mặt lau mồ hôi ướt đẫm trên trán.
Đây là lần đầu hắn giết người trong thành Trường An nên không tránh khỏi tâm trạng căng thẳng, nhưng trong lòng hắn còn đang mải ấn tượng với hình ảnh ngài ngự sử bỏ chạy với một tấm áo trên thân, giữa lúc sống chết mà Trương Di Kỳ vẫn không muốn người khác nhìn thấy th*n th* tr*n tr** của mình, quả nhiên là kẻ mười phần tận tâm với bộ mặt, đạo đức giả điển hình của điển hình, xứng đáng với câu cầm thú dưới lớp quan bào.
Bây giờ quản sự của hậu viện Hồng Tụ Chiêu chắc đã biết sự việc, dưới bao con mắt dò xét tất không thể làm ra hành động gì khả nghi nên Ninh Khuyết không về nhà ngay, hắn đi men theo bờ suối đến chỗ một cô nương quen biết nói chuyện phiếm, đại khái do nhàn rỗi buồn chán nên nàng rất vui vẻ khi thấy hắn, Ninh Khuyết cũng hết sức vui vẻ, cười nói ha hả làm nước bọt văng tung tóe, thỉnh thoảng hắn lại móc chiếc khăn tưởng trắng tinh nhưng lại giấu bên trong một đóa mai ùa tàn ra lau khóe môi.
..................................
Bóng đêm bao trùm con ngõ 47, trong nhà sau của Lão Bút Trai, hai chủ tới nằm trên giường trao đổi câu chuyện ban ngày, dưới chân giường là chậu nước nóng và chiếc khăn mặt vẫn còn bốc khói.
Tang Tang co người ở một đầu giường, nàng quấn chăn lên mình rồi tò mò hỏi:
- Nếu đã ngụy tạo hiện trường án mạng sao không ngụy tạo luôn thành thượng mã phong?
Ninh Khuyết ngạc nhiên hỏi lại:
- Sao cô biết thượng mã phong là gì?
- Không biết nữa, chắc hồi bé nghe ngươi kể.
- Ta kể cả loại chuyện đó cơ à? Thôi được, chắc do ta quên. Nhưng nếu ngự sử đại nhân bị thượng mã phong trong thanh lâu, phu nhân của lão kiểu gì mà chẳng làm ầm lên, triều đình kiểu gì mà chẳng phải tra xét, một khi dẫn tới sự chú ý của những cao thủ phá án trong bộ hình thì ta không còn quá tin tưởng vào bản thân nữa. Do đó, mục đích quan trọng nhất của chúng ta là khiến phủ Trường An tin vụ án này là một tai nạn giao thông thuần túy, chỉ tai nạn giao thông mới không khiến triều đình chú ý, cũng chỉ tai nạn giao thông mới giúp phủ Trường An dễ dàng bắt Ngự Sử đài im miệng.
Tang Tang im lặng rất lâu mới ngượng ngùng nói khẽ:
- Phức tạp quá, ta nghe không hiểu mấy, thiếu gia suy nghĩ cũng sâu xa thật.
- Vì thế nên cô mới không muốn suy nghĩ thêm? - Ninh Khuyết sử dụng lại phương pháp Giản đại gia đối phó với mình, nghiêm khắc dạy bảo - Càng lười nghĩ thì càng ngốc đó.
Tang Tang thản nhiên đáp:
- Con bé mà, ngốc một chút cũng đâu có sao, chẳng phải ngươi vẫn thường bảo con bé ngốc đấy thôi?
Ninh Khuyết tắc tiếng, hắn im lặng một lúc rồi hỏi giọng quan tâm:
- Hôm nay chạy đi chạy lại truyền tin giữa hai nơi có mệt không? Bên phủ họ Trương có ai nhìn thấy ngươi không?
- Không có chuyện gì. - Tang Tang đáp.
Hắn cúi đầu nhìn tấm khăn trong tay, thấy trên nền khăn trắng muốt có một đốm máu bằng cỡ đồng tiền, trông giống như đóa mai héo rũ.
Rất kì diệu, Trương Di Kỳ không chết ngay, lão vẫn đau đớn co quắp giẫy dụa trên giường, miệng muốn gào to nhưng chỉ phát ra âm thanh khàn khàn yếu ớt, con ngươi lão trợn ngược chỉ thấy toàn lòng trắng, trông cực kì kinh khủng.
Lão cảm thấy cơn đau khủng khiếp truyền từ sau đầu lại nên tưởng Ninh Khuyết dùng gậy đập vào đó, không hề biết sự thật, nếu biết trong não mình đang có một cây đinh chắc bị hù chết tươi tại chỗ rồi.
- Nghe người khác sai khiến thì phải sớm chuẩn bị tâm lý chết thay người ta, nhưng ta vẫn cho lão một cơ hội, nếu lão chạy được tới cỗ xe ngựa thì ta có thể tha mạng.
Nói xong, Ninh Khuyết cởi đống khăn đang trói chặt tay chân Trương Di Kỳ ra, ném xuống chiếc thùng bên cạnh rồi nhanh chóng biến mất vào bóng đêm.
Cùng giống như kẻ sắp chết đuối trên sông Hoàng Hà thấy cọng rơm cũng muốn bám vào, người sắp bị giết nghe thấy gì cũng vô thức làm răm rắp theo lời đối phương, huống gì ngự sử đại nhân lúc này đã đau đớn, sợ hãi, khó chịu đến mức mất hẳn khả năng tư duy, lý trí còn sót lại cũng chỉ là bản năng nguyên thủy nhất, vì thế, mặc gã thiếu niên hung tàn kia có buông tha cho lão hay không, Trương Di Kỳ nhất định sẽ chạy đến cỗ xe ngựa của mình để tìm kiếm cảm giác an toàn.
Ninh Khuyết đứng sau rặng trúc cách không xa cửa lách nhìn ra, mãi vẫn không thấy lão xuất hiện, hắn không hỏi nhíu mày.
Đang lúc lo lắng, bỗng Trương Di Kỳ thất thểu chạy ra khỏi cửa, trên cơ thể lẽ ra tr*n tr** của lão không biết có thêm một tấm áo từ bao giờ, lão xiêu sang trái vẹo sang phải, ánh mắt tán loạn, miệng há hốc muốn la lên nhưng không thể phát ra âm thanh, trông cực giống một gã đàn ông đang say khướt, càng giống một con cá mắc cạn sắp chết hơn.
Đám tùy tùng mặt mũi nôn nóng chạy đến, họ không nhận ra đến sự khác thường mà chỉ la lớn:
- Lão gia, dường như phu nhân nhận được mật báo, biết ngài ở chỗ này nên định dẫn các phu khác đến đây tính sổ, chúng ta mau chuồn đi thôi!
Trương Di Kỳ mấp máy môi lảo đảo chạy tới, nhưng lúc sắp chạm tới xe ngựa thì không còn chống đỡ nổi, lão gục xuống, bàn tay run rẩy tuyệt vọng vươn lên cố gắng chạm vào vạt áo tên tùy tùng, khuôn mặt trắng bệch vặn vẹo hết sức khó coi.
Có lẽ cảnh tượng quá đáng sợ đã dọa con ngựa mất vía, chỉ nghe đánh ầm một tiếng, cỗ xe bỗng sụp xuống tan tành.
Thùng xe bằng gỗ vỡ ra từng mảnh, đè kín lên thân Trương Di Kỳ.
Bụi dần dần tan hết, đám tùy tùng đứng như trời trồng bên đống đổ nát, nhìn khuôn mặt máu me bê bết của lão gia rõ ràng đã không còn dấu hiệu sự sống, cả bọn đưa mắt nhìn nhau, không biết rốt cục là có chuyện gì xảy ra.
Đúng, chúng ta đều biết phu nhân hung hãn, lão gia ngài uống nhiều rượu nên đã sợ càng sợ hơn, nghe tiếng kêu của chúng ta liền hốt hoảng chạy tới, nhưng ngài... tại sao lại đụng thẳng vào xe ngựa như vậy? Mà cỗ xe này sao tồi tàn đến thế, vừa bị đụng một cái đã vội tan tành?
...........................
Sự việc ngoài này đã sớm làm kinh động đám quản sự nhân viên trong Hồng Tụ Chiêu, ai nấy mặt mũi tái mét ùa tới vây quanh, họ không thèm để ý đến mấy câu giải thích lắp ba lắp bắp của đám tùy tùng đang hoảng sợ gần chết, lập tức khống chế cả bọn rồi tới phủ Trường An thông báo.
Dân chúng đứng xem xung quanh không biết lão già mập bị xe ngựa đè chết kia là ai, tưởng chỉ là một khách làng chơi xui xẻo bình thường, họ thản nhiên chỉ trỏ bàn tán, nhưng người của Hồng Tự Chiêu sao lại không biết thân phận lão chứ, một vị ngự sử đột nhiên chết ngay ngoài cửa như vậy thì phải giải thích sao đây?
Ngự sử Trương Di Kỳ trở thành vị quan đầu tiên trong lịch sử Đại Đường vì quá sợ vợ nên hốt hoảng lên xe, bất hạnh làm cho ngựa hoảng sợ, kết quả bị thùng xe đè chết.
Mà trong lúc ngài ngự sử tiến hành màn chạy thi cuối cùng trong cuộc đời, kẻ hung thủ đứng sau bóng tối - gã thiếu niên có tên Ninh Khuyết - đang đứng ở chỗ khuất, nắm chặt hai tay kêu gào trong lòng cổ động lão về đích.
Dùng vật sắc nhọn cắt phá tiểu não, nạn nhân sẽ sống sót thêm một thời gian ngắn, hắn đã học được điều này từ bọn đồ tể người man chuyên giết trâu bò trên thảo nguyên và cũng thử khá nhiều lần, nhưng thực hành trên con người thì đây là lần đầu tiên, Ninh Khuyết cũng không biết một vị ngự sử đã già yếu sẽ chịu đựng được bao lâu nên đành đánh cược, còn sắp xếp màn kịch khiến ngựa hoảng sợ dẫn tới sụp thùng xe với hắn chỉ là chuyện vặt.
- Quả nhiên không thể đánh giá thấp ý muốn được sống tột cùng của các ông quan sợ chết!
Nhìn vị ngự sử đại nhân thành công chạy đến bên xe ngựa và bị thùng xe đè một đống, Ninh Khuyết cảm khái nghĩ thầm trong lòng, hắn nhanh chóng xoay người bỏ đi, tay rút khăn mặt lau mồ hôi ướt đẫm trên trán.
Đây là lần đầu hắn giết người trong thành Trường An nên không tránh khỏi tâm trạng căng thẳng, nhưng trong lòng hắn còn đang mải ấn tượng với hình ảnh ngài ngự sử bỏ chạy với một tấm áo trên thân, giữa lúc sống chết mà Trương Di Kỳ vẫn không muốn người khác nhìn thấy th*n th* tr*n tr** của mình, quả nhiên là kẻ mười phần tận tâm với bộ mặt, đạo đức giả điển hình của điển hình, xứng đáng với câu cầm thú dưới lớp quan bào.
Bây giờ quản sự của hậu viện Hồng Tụ Chiêu chắc đã biết sự việc, dưới bao con mắt dò xét tất không thể làm ra hành động gì khả nghi nên Ninh Khuyết không về nhà ngay, hắn đi men theo bờ suối đến chỗ một cô nương quen biết nói chuyện phiếm, đại khái do nhàn rỗi buồn chán nên nàng rất vui vẻ khi thấy hắn, Ninh Khuyết cũng hết sức vui vẻ, cười nói ha hả làm nước bọt văng tung tóe, thỉnh thoảng hắn lại móc chiếc khăn tưởng trắng tinh nhưng lại giấu bên trong một đóa mai ùa tàn ra lau khóe môi.
..................................
Bóng đêm bao trùm con ngõ 47, trong nhà sau của Lão Bút Trai, hai chủ tới nằm trên giường trao đổi câu chuyện ban ngày, dưới chân giường là chậu nước nóng và chiếc khăn mặt vẫn còn bốc khói.
Tang Tang co người ở một đầu giường, nàng quấn chăn lên mình rồi tò mò hỏi:
- Nếu đã ngụy tạo hiện trường án mạng sao không ngụy tạo luôn thành thượng mã phong?
Ninh Khuyết ngạc nhiên hỏi lại:
- Sao cô biết thượng mã phong là gì?
- Không biết nữa, chắc hồi bé nghe ngươi kể.
- Ta kể cả loại chuyện đó cơ à? Thôi được, chắc do ta quên. Nhưng nếu ngự sử đại nhân bị thượng mã phong trong thanh lâu, phu nhân của lão kiểu gì mà chẳng làm ầm lên, triều đình kiểu gì mà chẳng phải tra xét, một khi dẫn tới sự chú ý của những cao thủ phá án trong bộ hình thì ta không còn quá tin tưởng vào bản thân nữa. Do đó, mục đích quan trọng nhất của chúng ta là khiến phủ Trường An tin vụ án này là một tai nạn giao thông thuần túy, chỉ tai nạn giao thông mới không khiến triều đình chú ý, cũng chỉ tai nạn giao thông mới giúp phủ Trường An dễ dàng bắt Ngự Sử đài im miệng.
Tang Tang im lặng rất lâu mới ngượng ngùng nói khẽ:
- Phức tạp quá, ta nghe không hiểu mấy, thiếu gia suy nghĩ cũng sâu xa thật.
- Vì thế nên cô mới không muốn suy nghĩ thêm? - Ninh Khuyết sử dụng lại phương pháp Giản đại gia đối phó với mình, nghiêm khắc dạy bảo - Càng lười nghĩ thì càng ngốc đó.
Tang Tang thản nhiên đáp:
- Con bé mà, ngốc một chút cũng đâu có sao, chẳng phải ngươi vẫn thường bảo con bé ngốc đấy thôi?
Ninh Khuyết tắc tiếng, hắn im lặng một lúc rồi hỏi giọng quan tâm:
- Hôm nay chạy đi chạy lại truyền tin giữa hai nơi có mệt không? Bên phủ họ Trương có ai nhìn thấy ngươi không?
- Không có chuyện gì. - Tang Tang đáp.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Vị Thành có mưa, thiếu niên có tỳ nữ .
Chương 2: Quyển 1 - 2: Nuôi tỳ nữ lấy tự trọng
Chương 3: Quyển 1 - 3: Nói giỏi viết giỏi - Thiếu niên nghèo xác
Chương 4: Quyển 1 - 4: Sự mộc mạc của người Đường thật không dễ thấy!
Chương 5: Quyển 1 - 5: Người Đường không điển hình không thích nghĩ đến trăng sao
Chương 6: Quyển 1 - 6: Nơi biên thành thật khó tưởng tượng được cuộc sống trong Trường An (1+2+3)
Chương 7: Quyển 1 - 7: Đêm uống rượu, mơ thấy một vùng biển cả
Chương 8: Quyển 1 - 8: Bên đường Bắc Sơn, tên từ nam tới
Chương 9: Quyển 1 - 9: Những thị vệ tâm như đá tảng
Chương 10: Quyển 1 - 10: Một kiếm gác trên đùi, một kiếm bay ngang trong máu
Chương 11: Quyển 1 - 11: Kiếm ai đang than thở
Chương 12: Quyển 1 - 12: Thủ đoạn Ma tông và mũi tên của người lính biên thùy
Chương 13: Quyển 1 - 13: Đóa hoa đỏ trên tấm áo xanh
Chương 14: Quyển 1 - 14: Ta có ba thanh đao
Chương 15: Quyển 1 - 15: Hắn là người đốn củi bên hồ Sơ Bích
Chương 16: Quyển 1 - 16: Hắn bước đi trong núi, trên lưng cõng một cô bé
Chương 17: Quyển 1 - 17: Câu chuyện cổ tích kể bên đống lửa
Chương 18: Quyển 1 - 18: Chỉ vì cô quá xinh đẹp mà ra
Chương 19: Quyển 1 - 19: Trong tuyết sơn chẳng có thứ gì
Chương 20: Quyển 1 - 20: Cánh đào khuất ở góc tranh
Chương 21: Quyển 1 - 21: Hỏi đạo nào không còn trong khuôn khổ?
Chương 22: Quyển 1 - 22: Học tập trên đường
Chương 23: Quyển 1 - 23: Ta biết rằng ngài biết ta là người có dị bẩm...
Chương 24: Quyển 1 - 24: Kẻ khó chiều
Chương 25: Quyển 1 - 25: Một giấc mộng
Chương 26: Quyển 1 - 26: Tòa thành hùng vĩ kia ơi, lâu rồi không gặp!
Chương 27: Quyển 1 - 27: Ta cùng Trường An vui ngày gặp lại
Chương 28: Quyển 1 - 28: Ngoài phủ tướng quân
Chương 29: Quyển 1 - 29: Gặp nhau sau bảy năm trời
Chương 30: Quyển 1 - 30: Thấy chu tước tim ta băng giá
Chương 31: Quyển 1 - 31: Một đồng tiền hại hai chủ tớ sứt đầu mẻ trán (1)
Chương 32: Quyển 1 - 32: Một đồng tiền hại hai chủ tớ sứt đầu mẻ trán (2)
Chương 33: Quyển 1 - 33: Bút rơi xuống ngõ bốn mươi bảy
Chương 34: Quyển 1 - 34: Vị khách hàng đầu tiên của Lão Bút Trai
Chương 35: Quyển 1 - 35: Mưa xuân sao lạnh lùng ghê
Chương 36: Quyển 1 - 36: Mặt thản nhiên mà tim như xé rách
Chương 37: Quyển 1 - 37: Thanh lâu đầy rẫy biết tìm nơi nào?
Chương 38: Quyển 1 - 38: Rượu hoa nhắm với hạt dưa, chuyện thường trong dự liệu
Chương 39: Quyển 1 - 39: Giản đại gia bỗng dưng muốn... Mắng
Chương 40: Quyển 1 - 40: Đêm nay, bên suối một chàng trai
Chương 41: Quyển 1 - 41: Thủy Châu Nhi nóng bỏng
Chương 42: Quyển 1 - 42: Ngự sử Trương Di Kỳ hối hận
Chương 43: Quyển 1 - 43: Ngự sử Trương Di Kỳ vào rọ
Chương 44: Quyển 1 - 44: Ngự sử Trương Di Kỳ tuyệt vọng
Chương 45: Quyển 1 - 45: Ngự sử Trương Di Kỳ toi mạng
Chương 46: Quyển 1 - 46: Xã hội đen đàm phán chuyện di dời - Một nét văn hóa Trường An
Chương 47: Quyển 1 - 47: Gậy trúc rỗng hai đầu vang vọng
Chương 48: Quyển 1 - 48: Nha dịch bị thương, đạo sĩ già đứng bên tế đàn
Chương 49: Quyển 1 - 49: Đại Đường - Thần Quốc khéo là ghét nhau
Chương 50: Quyển 1 - 50: Cuộc nói chuyện làm thay đổi lịch sử giang hồ Thành Trường An
Chương 51: Quyển 1 - 51: Ông trời còn dung ta thì ta còn sống khỏe
Chương 52: Quyển 1 - 52: Đình Xuân Phong, lão Triều Tiểu Thụ
Chương 53: Quyển 1 - 53: Người đứng bên đình ướt vạt áo lam
Chương 54: Quyển 1 - 54: Mưa to trong đêm, truyền kỳ tái hiện
Chương 55: Quyển 1 - 55: Triều Tiểu Thụ!Triều Tiểu Thụ!
Chương 56: Quyển 1 - 56: Xe ngựa nơi mưa,ba kiếm tái hiện
Chương 57: Quyển 1 - 57: Cùng nhau chiến đấu!
Chương 58: Quyển 1 - 58: Mưa,gió và bóng đêm đều có thể vào
Chương 59: Quyển 1 - 59: Náo loạn Trường An
Chương 60: Quyển 1 - 60: Vừa chạy vừa bắn tên
Chương 61: Quyển 1 - 61: Hàng tỷ giọt mưa trút xuống
Chương 62: Quyển 1 - 62: Giết người còn mệt hơn cuốc đất
Chương 63: Quyển 1 - 63: Mạng sống là thứ nhất,thứ hai là tô mỳ trứng
Chương 64: Quyển 1 - 64: Ngự Thư phòng
Chương 65: Quyển 1 - 65: Thời khắc cá vượt biển(1)
Chương 66: Quyển 1 - 66: Thời khắc cá vượt biển(2)
Chương 67: Quyển 1 - 67: Hoa nở nơi thiên đường(1)
Chương 68: Quyển 1 - 68: Hoa nở nơi thiên đường(2)
Chương 69: Quyển 1 - 69: Hoa nở nơi thiên đường(3)
Chương 70: Quyển 1 - 70: Cáo biệt ngõ quen
Chương 71: Quyển 1 - 71: Thư viện
Chương 72: Quyển 1 - 72: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (thượng)
Chương 73: Quyển 1 - 73: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (trung)
Chương 74: Quyển 1 - 74: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (hạ)
Chương 75: Quyển 1 - 75: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (4)
Chương 76: Quyển 1 - 76: Tia chớp màu đen cùng dây cung hòa tấu
Chương 77: Quyển 1 - 77: Thư Viện ngoại hạng
Chương 78: Quyển 1 - 78: Thảo luận học thuật lúc giữa chiều
Chương 79: Quyển 1 - 79: Bài học đầu tiên
Chương 80: Quyển 1 - 80: Thanh xuân ơi hỡi thanh xuân
Chương 81: Quyển 1 - 81: Vị giáo thụ người Yên trong Thư Viện
Chương 82: Quyển 1 - 82: Cựu Thư Lâu
Chương 83: Quyển 1 - 83: Nhát đao đầu tiên chẻ đôi ngọn núi
Chương 84: Quyển 1 - 84: Xuân tàn, người mệt, sách còn trơ trơ
Chương 85: Quyển 1 - 85: Ngoài Nhà Sách sóng dâng gió nổi
Chương 86: Quyển 1 - 86: Cỗ xe ngựa màn xanh
Chương 87: Quyển 1 - 87: Giấy kẹp trong sách, chẳng biết viết gì
Chương 88: Quyển 1 - 88: Sự ra đời của một tuyệt tác vô sỉ
Chương 89: Quyển 1 - 89: Thăm phủ công chúa
Chương 90: Quyển 1 - 90: Một câu chuyện gọi là cổ tích về hoàng tử bé...
Chương 91: Quyển 1 - 91: Giết người tại kho củi phường sắt
Chương 92: Quyển 1 - 92: Lấy máu rửa máu
Chương 93: Quyển 1 - 93: Ai động vào ngự thư phòng của Trẫm?
Chương 94: Quyển 1 - 94: Cánh cửa đầu tiên đi tới thế giới kia
Chương 95: Quyển 1 - 95: Vĩnh tự bát pháp
Chương 96: Quyển 1 - 96: Đêm nay không người đi vào giấc ngủ
Chương 97: Quyển 1 - 97: Ai dựa lan can ngắm nhìn?
Chương 98: Quyển 1 - 98: Cùng là kẻ lưu lạc chân trời
Chương 99: Quyển 1 - 99: Đêm hai đại danh thiếp ra đời
Chương 100: Quyển 1 - 100: Truyền nhân thần phù sư
Chương 101: Quyển 1 - 101: Lời nhắn về cây tiêu của đất trời
Chương 102: Quyển 1 - 102: Những kẻ kinh mạch không thông hoặc đứt đoạn nào đó
Chương 103: Quyển 1 - 103: Dời núi
Chương 104: Quyển 1 - 104: Thư từ qua lại bàn luận ưu khuyết điểm
Chương 105: Quyển 1 - 105: Bầy trâu, sau núi, phương thuốc
Chương 106: Quyển 1 - 106: Viết thư xuyên ngày tháng
Chương 107: Quyển 1 - 107: Đêm hè một bát mì, ven hồ Một trà sư
Chương 108: Quyển 1 - 108: Trận chiến đầu tiên trong đời
Chương 109: Quyển 1 - 109: Đóa hoa màu đen mọc sau lưng thiếu niên
Chương 110: Quyển 1 - 110: Chu Tước, chiếc ô đen cùng với trời đêm sáng rực
Chương 111: Quyển 1 - 111: Ngực cắm trường mâu kinh ngạc ve kêu
Chương 112: Quyển 1 - 112: Trên tháp luận động tĩnh
Chương 113: Quyển 1 - 113: Xe ngựa rơi vào bờ ruộng dọc ngang
Chương 114: Quyển 1 - 114: Sức nặng không thể thừa nhận
Chương 115: Quyển 1 - 115: Chuyện mà ngươi ta đều nghĩ không rõ
Chương 116: Quyển 1 - 116: Khăn ướt
Chương 117: Quyển 1 - 117: Thanh âm mỹ diệu
Chương 118: Quyển 1 - 118: Chuyện xưa
Chương 119: Quyển 1 - 119: Thi đấu
Chương 120: Quyển 1 - 120: Tự ấu sát man
Chương 121: Quyển 1 - 121: Sau khi có thể tu hành
Chương 122: Quyển 1 - 122: Xem phá
Chương 123: Quyển 1 - 123: Thiếu niên ái tài
Chương 124: Quyển 1 - 124: Đổ phường của ai
Chương 125: Quyển 1 - 125: Người nghèo chợt giàu
Chương 126: Quyển 1 - 126: Cảm giác, cảm động tri giao
Chương 127: Quyển 1 - 127: Bản mạng, xem Tang Tang!
Chương 128: Quyển 1 - 128: Những thiên tài trong thư viện
Chương 129: Quyển 1 - 129: Thiếu niên bị thư viện quên đi
Chương 130: Quyển 1 - 130: Thu tĩnh mĩ cùng sát khí lạnh lẽo
Chương 131: Quyển 1 - 131: Đại tướng quân uy thế như sấm
Chương 132: Quyển 1 - 132: Năm đó nàng nếu chưa từng múa
Chương 133: Quyển 1 - 133: Tây Lăng gởi thư
Chương 134: Quyển 1 - 134: Vợ chồng trong cung Đại Minh
Chương 135: Quyển 1 - 135: Thư trai tiểu nhật, thiên hạ tam si
Chương 136: Quyển 1 - 136: Nhất thiếp kinh Trường An
Chương 137: Quyển 1 - 137: Vô đề
Chương 138: Quyển 1 - 138: Chân tướng dưới tơ liễu
Chương 139: Quyển 1 - 139: Tú đinh hạ âm mai
Chương 140: Quyển 1 - 140: Có lẽ ngày mai
Chương 141: Quyển 1 - 141: Hai người đến từ nước Yến
Chương 142: Quyển 1 - 142: Đăng trường
Chương 143: Quyển 1 - 143: Biện nan thủy
Chương 144: Quyển 1 - 144: Người giỏi uống không lộ mặt
Chương 145: Quyển 1 - 145: Hôm nay có tạ ơn hay không?
Chương 146: Quyển 1 - 146: Ngươi thực quá đẹp rồi
Chương 147: Quyển 1 - 147: Hy vọng ở nhân gian
Chương 148: Quyển 1 - 148: Một đêm không nói gì xem cảnh núi
Chương 149: Quyển 1 - 149: Khai lâu
Chương 150: Quyển 1 - 150: Lên núi
Chương 151: Quyển 1 - 151: Khởi bước
Chương 152: Quyển 1 - 152: Mười bốn năm, mùa hè năm trước, mười bậc hôm nay
Chương 153: Quyển 1 - 153: Nhất chỉ, nhất thiếp, vân hậu lưỡng kí lôi
Chương 154: Quyển 1 - 154: Ngân đạo cùng cổng tre, nhập vụ
Chương 155: Quyển 1 - 155: Sát phá đạo
Chương 156: Quyển 1 - 156: Cây xanh đỉnh núi, áp nát cao điểm, tất cả đều là ảo giác…
Chương 157: Quyển 1 - 157: Tuyệt đỉnh phong cảnh
Chương 158: Quyển 1 - 158: Răng rắc! Răng rắc!
Chương 159: Quyển 1 - 159: Đại Đường quốc sư thực rất giỏi sao?
Chương 160: Quyển 1 - 160: Xuân thần phong quang
Chương 161: Quyển 1 - 161: Bắt đầu từ hôm nay, ngươi ta mệnh không hề như tờ giấy
Chương 162: Quyển 1 - 162: Trước nhất bất quá một chén canh gà
Chương 163: Quyển 1 - 163: Ngự yến
Chương 164: Quyển 1 - 164: Cửa cung trong đêm nói chuyện
Chương 165: Quyển 1 - 165: Hậu sơn
Chương 166: Quyển 1 - 166: Các sư huynh sư tỷ nơi đây (Thượng)
Chương 167: Quyển 1 - 167: Các sư huynh sư tỷ nơi đây (Hạ)
Chương 168: Quyển 1 - 168: Hồng nguyệt cùng tuyết lang
Chương 169: Quyển 1 - 169: Huynh muội
Chương 170: Quyển 1 - 170: Thấy mấy ngọn nọ liề phải kính sợ sao
Chương 171: Quyển 1 - 171: Dĩ phù đạo chi
Chương 172: Quyển 1 - 172: Thần Phù sư những năm sau
Chương 173: Quyển 1 - 173: Nhân sinh như đề, các chủng si (Thượng)
Chương 174: Quyển 1 - 174: Nhân sinh như đề, các chủng si (Hạ)
Chương 175: Quyển 1 - 175: Bên hồ Phi cmn kiếm
Chương 176: Quyển 1 - 176: Vật nhỏ không nghe lời
Chương 177: Quyển 1 - 177: Lại gặp Chu Tước
Chương 178: Quyển 1 - 178: Thành Trường An là một tòa trận
Chương 179: Quyển 1 - 179: Một trận mưa giữa hè
Chương 180: Quyển 1 - 180: Ăn là thóc, chảy ra là trứng
Chương 181: Quyển 1 - 181: Vì ăn cơm, về nam
Chương 182: Quyển 1 - 182: Người hoang chân dẫn nát thảo nguyên
Chương 183: Quyển 1 - 183: An bài quyết định đại thần quan
Chương 184: Quyển 1 - 184: Làm ra vẻ ta đến
Chương 185: Quyển 1 - 185: Đá ở trong suối muốn đi
Chương 186: Quyển 1 - 186: Một, hai, ba, phù tiễn
Chương 187: Quyển 1 - 187: Xem phía tây
Chương 188: Quyển 1 - 188: Một chiếc xe bò đi đến
Chương 189: Quyển 1 - 189: Hiện tại cùng một ít chuyện nhỏ năm đó
Chương 190: Quyển 1 - 190: Đồng bộ
Chương 191: Quyển 1 - 191: Người mãi nghệ trong phủ công chúa
Chương 192: Quyển 1 - 192: Nơi này là trong nhân thế
Chương 193: Quyển 1 - 193: Nguyên thập tam tiễn
Chương 194: Quyển 1 - 194: Nắng sớm
Chương 195: Quyển 2 - 195: Cùng cử
Chương 196: Quyển 2 - 196: Đám người xuân ý
Chương 197: Quyển 2 - 197: Một hơi cuối cùng
Chương 198: Quyển 2 - 198: Quyển sách thứ ba
Chương 199: Quyển 2 - 199: Xem thiên thư
Chương 200: Quyển 2 - 200: Phu tử luận đêm
Chương 201: Quyển 2 - 201: Nếu thực có thiên đạo
Chương 202: Quyển 2 - 202: Sỉ nhục thư viện không chịu đi lên
Chương 203: Quyển 2 - 203: Đại náo nhiệt
Chương 204: Quyển 2 - 204: Thế gian tối cường...
Chương 205: Quyển 2 - 205: Bở vì nhận được, cho nên rút đao
Chương 206: Quyển 2 - 206: Một đao đơn giản chân chính
Chương 207: Quyển 2 - 207: Dựa vào cái gì không phục
Chương 208: Quyển 2 - 208: Dựa vào cái gì không phục 2
Chương 209: Quyển 2 - 209: Thư viện luôn có lễ
Chương 210: Quyển 2 - 210: Chứng minh như thế nào
Chương 211: Quyển 2 - 211: Cô gái quỳ gối trước thần tọa
Chương 212: Quyển 2 - 212: Nhóm kế nhiệm thần tọa
Chương 213: Quyển 2 - 213: Các nam nhân không dể qua mặt
Chương 214: Quyển 2 - 214: Mượn kiếm 1
Chương 215: Quyển 2 - 215: Mượn kiếm 2
Chương 216: Quyển 2 - 216: Mượn kiếm 3
Chương 217: Quyển 2 - 217: Huyền bạn hắc sắc đào hoa
Chương 218: Quyển 2 - 218: Dưới tàng cây, bên hồ Nước
Chương 219: Quyển 2 - 219: Đi thôi, đi thôi
Chương 220: Quyển 2 - 220: Ba năm sau, Tây Lăng gặp
Chương 221: Quyển 2 - 221: Tiểu lâu truyền thuyết
Chương 222: Quyển 2 - 222: Tiểu lâu truyền thuyết 2
Chương 223: Quyển 2 - 223: Lấy được, không bỏ xuống được
Chương 224: Quyển 2 - 224: Tướng quân
Chương 225: Quyển 2 - 225: Tướng quân 2
Chương 226: Quyển 2 - 226: Chu Tước nhận chủ
Chương 227: Quyển 2 - 227: Mưa phố, thiêu người
Chương 228: Quyển 2 - 228: Hữu các vô tường
Chương 229: Quyển 2 - 229: Ngươi lại ở nơi nào
Chương 230: Quyển 2 - 230: Không biết xấu hổ, cùng với thổi da trâu
Chương 231: Quyển 2 - 231: Túi vải lam
Chương 232: Quyển 2 - 232: Chân tích
Chương 233: Quyển 2 - 233: Mại thư giả ngôn
Chương 234: Quyển 2 - 234: Người mua đến từ Nam Tấn
Chương 235: Quyển 2 - 235: Tiề nhiều cũng không nổi
Chương 236: Quyển 2 - 236: Mua hồ
Chương 237: Quyển 2 - 237: Trảm thảo
Chương 238: Quyển 2 - 238: Phá giáp
Chương 239: Quyển 2 - 239: Tạc khê
Chương 240: Quyển 2 - 240: Thêu hoa
Chương 241: Quyển 2 - 241: Xé giấy
Chương 242: Quyển 2 - 242: Liễm lôi
Chương 243: Quyển 2 - 243: Di thụ
Chương 244: Quyển 2 - 244: Chủng hà
Chương 245: Quyển 2 - 245: Cử tán
Chương 246: Quyển 2 - 246: Ngao ưng
Chương 247: Quyển 2 - 247: Chức liễu
Chương 248: Quyển 2 - 248: Trong mưa ngoài cửa viện đến một thiếu nữ đạo sĩ cả người ướt đẫm
Chương 249: Quyển 2 - 249: Khách tới chủ bất an
Chương 250: Quyển 2 - 250: Phấn bút, phấn băng, phấn di hám
Chương 251: Quyển 2 - 251: Luôn sẽ có lúc quần tinh trụy lạc
Chương 252: Quyển 2 - 252: Đều có thơ ấu nghĩ lại mà kinh
Chương 253: Quyển 2 - 253: Khi hạ ý nồng người mệt mỏi
Chương 254: Quyển 2 - 254: Chúng ta cùng nhau tu hành đi
Chương 255: Quyển 2 - 255: Chúng ta cùng nhau tu hành đi 2
Chương 256: Quyển 2 - 256: Dùng cái gì vượt cảnh mà chiến đây
Chương 257: Quyển 2 - 257: Một đêm xem kiếm
Chương 258: Quyển 2 - 258: Thu về
Chương 259: Quyển 2 - 259: Chung quy, đã già
Chương 260: Quyển 2 - 260: Chuyện năm đó, nay thế nào
Chương 261: Quyển 2 - 261: Các họ quận Thanh Hà
Chương 262: Quyển 2 - 262: Ngư ông cùng lời mời
Chương 263: Quyển 2 - 263: Hoàng diệp cùng bạch kì
Chương 264: Quyển 2 - 264: Xem Trường An, có pháp khác
Chương 265: Quyển 2 - 265: Đầu đường luận đạo
Chương 266: Quyển 2 - 266: Đạo quan nhỏ, thật tự tại
Chương 267: Quyển 2 - 267: Thu ý nồng
Chương 268: Quyển 2 - 268: Truyền đạo
Chương 269: Quyển 2 - 269: Thụ nghiệp
Chương 270: Quyển 2 - 270: Giải thích nghi hoặc
Chương 271: Quyển 2 - 271: Đông chí dã
Chương 272: Quyển 2 - 272: Xem tuyết buồn bã
Chương 273: Quyển 2 - 273: Cái này sao không phải một loại lĩnh ngộ
Chương 274: Quyển 2 - 274: Lựa chọn duy nhất
Chương 275: Quyển 2 - 275: Trong tay có máu, trên cầu có người
Chương 276: Quyển 2 - 276: Cái tên bị quên đi này
Chương 277: Quyển 2 - 277: Đây không phải chuyện xưa viết ở trên sách
Chương 278: Quyển 2 - 278: Kì triển
Chương 279: Quyển 2 - 279: Tuyết rơi
Chương 280: Quyển 2 - 280: Ve kêu
Chương 281: Quyển 2 - 281: Sương giáng
Chương 282: Quyển 2 - 282: Tỉnh lí tỉnh ngoại
Chương 283: Quyển 2 - 283: Hướng đến không phải một mình chiến
Chương 284: Quyển 2 - 284: Thiết hoa thiết tiễn tương kiến hoan
Chương 285: Quyển 2 - 285: Huyết kỳ không ngã
Chương 286: Quyển 2 - 286: Thương
Chương 287: Quyển 2 - 287: Minh thương
Chương 288: Quyển 2 - 288: Ám kiếm
Chương 289: Quyển 2 - 289: Tướng quân chiến một trận đầu bạc
Chương 290: Quyển 2 - 290: Khúc hát ru
Chương 291: Quyển 2 - 291: Bản mạng, Tang Tang ca hát cho đông hồ
Chương 292: Quyển 2 - 292: Sau khi ngươi chết
Chương 293: Quyển 2 - 293: Tuyết tường đồng môn, đông lâm tử địch
Chương 294: Quyển 2 - 294: Đồng nhất thế giới, bất đồng tưởng pháp
Chương 295: Quyển 2 - 295: Luận kiếm đồ
Chương 296: Quyển 2 - 296: Tảo mộ
Chương 297: Quyển 2 - 297: Tân sinh, đá rơi cùng xuân bên sườn núi
Không tìm thấy chương nào phù hợp