Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 191
Nhưng là... anh tới thật, không có bất cứ sự báo trước nào, cứ như từ trên trời rơi xuống, sau đó sẽ đem mình từ trong ra ngoài triền miên... Trong lòng cô lại có dư vị khác.
Coi như là, vẫn chưa hoàn toàn buông được chuyện trước kia đi?
Cô cảm thấy mình có thể còn không có đủ dũng khí đối mặt với anh.
Bỗng trong phòng bếp kêu "choang" một tiếng, hình như có vật gì rơi xuống đất phát ra mấy tiếng chói tai cắt đứt mạch suy nghĩ của cô. Trong lòng cô loạn lên, theo bản năng liền đẩy cửa phòng ngủ xông ra ngoài.
Lương Phi Phàm đang cau mày, khom người nhặt những mảnh vỡ thủy tinh trên mặt đất, ánh mắt đảo qua liền thấy cô đứng trong phòng khách.
Trên người cô mặc chiếc áo ở nhà màu hồng nhạt nhìn rất mềm mại xinh đẹp, trên mặt ngược lại còn mấy phần lo âu chưa kịp che giấu. Là... lo lắng cho mình?
Nháy mắt tâm tình trong lòng Lương Phi Phàm vui vẻ không ít, anh tiếp tục trầm ổn nhặt những mảnh vỡ thủy tinh lên ném vào thùng rác, đưa chân gạt thùng rác sang một bên.
"Dậy rồi? Tới đây."
Anh hướng về phía Bạch Lộ vẫy vẫy tay, bởi vì nơi này không có quần áo cho anh thay cho nên anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu tro xám hôm qua, phía dưới vẫn là chiếc quần âu màu đen, áo khoác đã cởi ra để trên ghế sô pha trong phòng khách, áo sơ mi có mấy nếp nhăn không được phẳng phiu như ngày thường, hơn nữa nút áo trên cổ dường như đã bị mất đi một chiếc.
Nháy mắt Bạch Lộ nhớ lại hình ảnh mãnh liệt như lửa tối qua, nút áo trên áo sơ mi của anh không phải do cô giựt đứt chứ?
Sắc mặt cô bỗng ửng đỏ, dĩ nhiên cô không đi tới.
Lương Phi Phàm khẽ thở ra, cô không tới vậy thì anh đi tới là được. Bước ra chân dài liền đi về phía người phụ nữ vẫn đang đứng trong phòng khách này. Bạch Lộ thấy anh đi thẳng tới chỗ mình bỗng thấy run trong lòng, cũng không biết thế nào lại muốn chạy trốn.
Khi trong đầu cô có ý niệm này, thân thể lại phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ, vừa quay người liền muốn chạy vào phòng ngủ.
Lương Phi Phàm nhíu mi, nhanh thay nhào tới ôm cô gái đang muốn chạy trốn vào lòng ngực mình, động tác rất nhanh, vừa vặn cô đi tới cửa liền bị anh ôm lấy đẩy sát vào tường.
Ngực rắn chắc của anh áp vào sống lưng cô, Bạch Lộ đối mặt với tường, bị anh đè từ phía sau không thể động đậy liền có chút tức giận, cắn răng gầm lên một tiếng: "Anh đè em, đi ra..."
"Em là đồ không có lương tâm, ăn no liền đuổi chồng đi ra?" Lương Phi Phàm đưa tay từ gáy vòng qua giữ lấy cằm cô, nhẹ nhàng kéo lại, sau đó cúi người xuống từ một bên hôn lên đôi môi của cô.
Tư thế như vậy hôn môi sẽ rất kỳ quái nhưng cũng lại có thêm mấy phần k*ch th*ch.
Lương Phi Phàm vốn là một tay cao thủ tình trường, đầu lưỡi linh hoạt va chạm vào môi cô, một cái hôn triền miền phá lệ nhưng lại bá đạo tách răng cô ra, không cho cô kháng cự mà chiếm lấy, tới khi cô thở gấp liên tục anh mới buông lỏng cô ra.
Nhưng cũng không buông hẳn ra, nhìn đôi môi bị anh hôn sưng đỏ, giọng anh nhỏ nhẹ, nói: "Tối qua không phải là đuổi anh mà để cho anh dùng sức một chút muốn em..."
"Im miệng, không cho nói!"
Bạch Lộ mở miệng phản bác, đôi môi lại bị anh dùng môi v**t v*, ánh mắt Lương Phi Phàm thâm thúy nhìn đắm đuối. Bạch Lộ vội vàng quay ra sau, đỏ mặt, có chút tức giận nhìn anh: "Có thể buông em ra không? Em rất mệt!"
"Vậy em còn trốn không?"
"Ai muốn trốn? Đây là nhà em, người phải đi là anh!"
Lương Phi Phàm đưa tay nắm lấy bả vai mảnh khảnh của cô, xoay người cô lại, lại lần nữa chống tay giam cô vào vách tường. Anh cười, giọng có chút kiên nhẫn: "Đây là nhà em, anh là chồng em, cho nên đây có phải là nhà chung của chúng ta?"
"Anh còn nhớ anh có vợ sao? Anh còn biết anh có nhà ở nước Anh sao? Sao em lại nhìn không ra?" Trong lòng Bạch Lộ có cơn tức giẩn, cứng cổ phản bác lời của anh.
Nghe vậy, Lương Phi Phàm dường như không nổi giận chút nào, nụ cười của anh lại thêm sâu mấy phần. Tay anh nhẹ nhàng di chuyển, cô vừa từ trên giường xuống, dáng vẻ càng lộ ra sự gợi cảm khiến anh yêu thích không buông tay.
"Tại sao lại nói như vậy?"
Mặc dù không biết rốt cuộc cô đang tức giận điều gì nhưng trong lòng anh cũng đại khái đoán được.
Lương Phi Phàm cố ý bày ra dáng vẻ vô tội, hết sức thành khẩn hỏi: "Sao anh lại không biết mình có vợ? Bảo bối, lúc em gả cho anh anh đã nói, đời này Lương Phi Phàm anh vĩnh viễn chỉ có em là vợ. Lời này anh vẫn luôn nhớ."
Lòng Bạch Lộ khẽ run lên, anh ôm mình, nói như vậy, không thể nào thờ ơ. Nhưng lại vừa nghĩ tới những tin tức của anh và Diệp Lan, nghĩ tới 5 tháng qua anh không hề bước một bước tới thăm mình, trong lòng cô lại dâng lên một cơn tủi thân, biết rõ có chút kiểu cách nhưng vẫn không nhịn được. Đưa tay đẩy ngực anh ra, giọng có chút nghẹn ngào: "Phải không? Anh ở thành phố A không phải phong lưu sung sướng rất vui vẻ sao? Không phải anh thường xuyên sánh đôi cùng Diệp Lan sao? Anh còn nhớ người vợ này sao? Anh còn không bằng... ưm..."
Một lần nữa cô bị anh chặn lại. Từ đầu đến cuối Lương Phi Phàm nở nụ cười dịu dàng dùng nụ hôn mềm mại nhất chặn những lời bất mãn kia của cô.
Hơi thở một lần nữa bị nuốt lấy, tất cả giãy giụa trước mặt anh đều là phí công. [Đọc nhanh hơn tại Vietwriter.com]
Cuối cùng buông cô ra, Lương Phi Phàm tì trán lên tràn cô, th* d*c, một lát mới lên tiếng: "Đây là ghen sao?"
Coi như là, vẫn chưa hoàn toàn buông được chuyện trước kia đi?
Cô cảm thấy mình có thể còn không có đủ dũng khí đối mặt với anh.
Bỗng trong phòng bếp kêu "choang" một tiếng, hình như có vật gì rơi xuống đất phát ra mấy tiếng chói tai cắt đứt mạch suy nghĩ của cô. Trong lòng cô loạn lên, theo bản năng liền đẩy cửa phòng ngủ xông ra ngoài.
Lương Phi Phàm đang cau mày, khom người nhặt những mảnh vỡ thủy tinh trên mặt đất, ánh mắt đảo qua liền thấy cô đứng trong phòng khách.
Trên người cô mặc chiếc áo ở nhà màu hồng nhạt nhìn rất mềm mại xinh đẹp, trên mặt ngược lại còn mấy phần lo âu chưa kịp che giấu. Là... lo lắng cho mình?
Nháy mắt tâm tình trong lòng Lương Phi Phàm vui vẻ không ít, anh tiếp tục trầm ổn nhặt những mảnh vỡ thủy tinh lên ném vào thùng rác, đưa chân gạt thùng rác sang một bên.
"Dậy rồi? Tới đây."
Anh hướng về phía Bạch Lộ vẫy vẫy tay, bởi vì nơi này không có quần áo cho anh thay cho nên anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu tro xám hôm qua, phía dưới vẫn là chiếc quần âu màu đen, áo khoác đã cởi ra để trên ghế sô pha trong phòng khách, áo sơ mi có mấy nếp nhăn không được phẳng phiu như ngày thường, hơn nữa nút áo trên cổ dường như đã bị mất đi một chiếc.
Nháy mắt Bạch Lộ nhớ lại hình ảnh mãnh liệt như lửa tối qua, nút áo trên áo sơ mi của anh không phải do cô giựt đứt chứ?
Sắc mặt cô bỗng ửng đỏ, dĩ nhiên cô không đi tới.
Lương Phi Phàm khẽ thở ra, cô không tới vậy thì anh đi tới là được. Bước ra chân dài liền đi về phía người phụ nữ vẫn đang đứng trong phòng khách này. Bạch Lộ thấy anh đi thẳng tới chỗ mình bỗng thấy run trong lòng, cũng không biết thế nào lại muốn chạy trốn.
Khi trong đầu cô có ý niệm này, thân thể lại phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ, vừa quay người liền muốn chạy vào phòng ngủ.
Lương Phi Phàm nhíu mi, nhanh thay nhào tới ôm cô gái đang muốn chạy trốn vào lòng ngực mình, động tác rất nhanh, vừa vặn cô đi tới cửa liền bị anh ôm lấy đẩy sát vào tường.
Ngực rắn chắc của anh áp vào sống lưng cô, Bạch Lộ đối mặt với tường, bị anh đè từ phía sau không thể động đậy liền có chút tức giận, cắn răng gầm lên một tiếng: "Anh đè em, đi ra..."
"Em là đồ không có lương tâm, ăn no liền đuổi chồng đi ra?" Lương Phi Phàm đưa tay từ gáy vòng qua giữ lấy cằm cô, nhẹ nhàng kéo lại, sau đó cúi người xuống từ một bên hôn lên đôi môi của cô.
Tư thế như vậy hôn môi sẽ rất kỳ quái nhưng cũng lại có thêm mấy phần k*ch th*ch.
Lương Phi Phàm vốn là một tay cao thủ tình trường, đầu lưỡi linh hoạt va chạm vào môi cô, một cái hôn triền miền phá lệ nhưng lại bá đạo tách răng cô ra, không cho cô kháng cự mà chiếm lấy, tới khi cô thở gấp liên tục anh mới buông lỏng cô ra.
Nhưng cũng không buông hẳn ra, nhìn đôi môi bị anh hôn sưng đỏ, giọng anh nhỏ nhẹ, nói: "Tối qua không phải là đuổi anh mà để cho anh dùng sức một chút muốn em..."
"Im miệng, không cho nói!"
Bạch Lộ mở miệng phản bác, đôi môi lại bị anh dùng môi v**t v*, ánh mắt Lương Phi Phàm thâm thúy nhìn đắm đuối. Bạch Lộ vội vàng quay ra sau, đỏ mặt, có chút tức giận nhìn anh: "Có thể buông em ra không? Em rất mệt!"
"Vậy em còn trốn không?"
"Ai muốn trốn? Đây là nhà em, người phải đi là anh!"
Lương Phi Phàm đưa tay nắm lấy bả vai mảnh khảnh của cô, xoay người cô lại, lại lần nữa chống tay giam cô vào vách tường. Anh cười, giọng có chút kiên nhẫn: "Đây là nhà em, anh là chồng em, cho nên đây có phải là nhà chung của chúng ta?"
"Anh còn nhớ anh có vợ sao? Anh còn biết anh có nhà ở nước Anh sao? Sao em lại nhìn không ra?" Trong lòng Bạch Lộ có cơn tức giẩn, cứng cổ phản bác lời của anh.
Nghe vậy, Lương Phi Phàm dường như không nổi giận chút nào, nụ cười của anh lại thêm sâu mấy phần. Tay anh nhẹ nhàng di chuyển, cô vừa từ trên giường xuống, dáng vẻ càng lộ ra sự gợi cảm khiến anh yêu thích không buông tay.
"Tại sao lại nói như vậy?"
Mặc dù không biết rốt cuộc cô đang tức giận điều gì nhưng trong lòng anh cũng đại khái đoán được.
Lương Phi Phàm cố ý bày ra dáng vẻ vô tội, hết sức thành khẩn hỏi: "Sao anh lại không biết mình có vợ? Bảo bối, lúc em gả cho anh anh đã nói, đời này Lương Phi Phàm anh vĩnh viễn chỉ có em là vợ. Lời này anh vẫn luôn nhớ."
Lòng Bạch Lộ khẽ run lên, anh ôm mình, nói như vậy, không thể nào thờ ơ. Nhưng lại vừa nghĩ tới những tin tức của anh và Diệp Lan, nghĩ tới 5 tháng qua anh không hề bước một bước tới thăm mình, trong lòng cô lại dâng lên một cơn tủi thân, biết rõ có chút kiểu cách nhưng vẫn không nhịn được. Đưa tay đẩy ngực anh ra, giọng có chút nghẹn ngào: "Phải không? Anh ở thành phố A không phải phong lưu sung sướng rất vui vẻ sao? Không phải anh thường xuyên sánh đôi cùng Diệp Lan sao? Anh còn nhớ người vợ này sao? Anh còn không bằng... ưm..."
Một lần nữa cô bị anh chặn lại. Từ đầu đến cuối Lương Phi Phàm nở nụ cười dịu dàng dùng nụ hôn mềm mại nhất chặn những lời bất mãn kia của cô.
Hơi thở một lần nữa bị nuốt lấy, tất cả giãy giụa trước mặt anh đều là phí công. [Đọc nhanh hơn tại Vietwriter.com]
Cuối cùng buông cô ra, Lương Phi Phàm tì trán lên tràn cô, th* d*c, một lát mới lên tiếng: "Đây là ghen sao?"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Một đêm mơ hồ
Chương 2: 2: Tôi đã có con với anh ấy
Chương 3: 3: Cô sao không thể biết Lương Phi Phàm
Chương 4: 4: Anh mãi mãi cũng không thể quay đầu
Chương 5: 5: Cúi đầu mà sống
Chương 6: 6: Chĩa mũi nhọn
Chương 7: 7: Cô thật sự không kiềm chế được
Chương 8: 8: Cô muốn tôi trừng phạt cô như thế nào
Chương 9: 9: Làm thư kí riêng của tôi
Chương 10: 10: Bốn người gặp nhau
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Trước kia em vẫn gọi anh là Phi Phàm
Chương 223: 223
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Không tìm thấy chương nào phù hợp