Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 190
Thời gian ở nước Anh lệch 8 tiếng so với giờ ở thành phố A. Lúc này Bạch Lộ mệt mỏi ngủ rất sâu, ngay cả khi Lương Phi Phàm tắm cho cô cô cũng không tỉnh lại.
Còn anh lại vẫn rất tỉnh táo, ngồi ở mép giường ngắm nhìn cô, cảm giác dường như cô gầy hơn so với trước kia một ít. Ngón tay Lương Phi Phàm chậm rãi m*n tr*n khóe mắt cô, động tác cực kỳ dịu dàng.
Điện thoại của anh khẽ rung lên, anh cau mày đi tới ghế salon, cầm quần của mình lên, rất nhanh bấm từ chối nghe điện thoại.
Chắc chắn người trên giường không bị đánh thức, lúc này Lương Phi Phàm mới rón rèn đi ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa lại. Anh nhìn tên hiện lên trên điện thoại, lông mi nhíu chặt lộ ra mấy phần sắc bén.
Lương Phi Phàm đi tới phòng bếp, lấy cho mình một cốc nước, sau đó sắc mặt trầm tĩnh gọi trở lại cho số vừa gọi tới cô.
Chuông vừa kêu 2 tiếng đã có người nghe điện, anh uống một hớp nước, đưa tay tì ngồi lên mặt bàn cẩm thạch trong bếp, dáng dấp thân thể cũng hơi nghiêng về phía trước, giọng trầm thấp không có chút ưu tư gì lộ ra ngoài: "Có việc gì thế?"
"Anh còn hỏi như vậy? Phi Phàm, không phải anh nói tối nay sẽ ăn cơm cùng em sao?" Từ bên kia là một giọng nữ quen thuộc nhưng cũng là giọng khiến anh chán ghét.
Lương Phi Phàm vẫn duy trì giọng lạnh lùng như cũ: "Tạm thời anh có chút việc cho nên bay tới nước Pháp một chuyến, ngày mai có thể trở về, về rồi anh sẽ tìm em sau."
"Nước Pháp?" Diệp Lan nhất thời cảnh giác: "Anh... thật sự đang ở nước Pháp?"
"Làm sao, em muốn đi qua một chuyến?"
Lương Phi Phàm dường như cười một tiếng nhưng cũng khiến Diệp Lan bên kia có chút chột dạ: "Không, em thuận miệng hỏi một câu, vậy mai anh sẽ về sao?"
"Ừ, bây giờ anh còn có một cuộc họp, cứ như vậy nhé." Lương Phi Phàm l**m l**m môi, đem cốc nước uống một hơi cạn sạch. Vừa mới chuẩn bị ngắt điện thoại lại nghe Diệp Lan bên kia vội vàng gọi một tiếng: "Chờ một chút."
"Ừ?"
"Phi Phàm, công trình anh bảo em nói với ba, hôm qua em đã nói với ông ấy, ông ấy bảo cũng rất có hứng thú, em có thể mang hạng mục này về cho anh. Nhưng... có phải là anh nên đối xử với em tốt hơn một chút?"
Lương Phi Phàm khé cười một tiếng: "Thật sao? Ba em đồng ý?"
"Đương nhiên rồi, em nói ông ấy có thể không đồng ý sao?" Giọng Diệp Lan có chút hưng phấn lại mang theo mùi vị lấy lòng: "Thật ra thì em cũng cầu xin ông ấy rất lâu, ông ấy nói hạng mục này có lẽ cần thời gian rất dài để làm, nhưng em biết anh rất muốn có hạng mục này, ba em cũng nói... Ừ dù sao sau này chúng ta cũng trở thành người một nhà, cho nên ông rất vui lòng ủng hộ anh."
Thật ra thì câu nói sau cùng kia rõ ràng mang theo mấy phần ám hiệu.
"... dù sao sau này chúng ta cũng trở thành người một nhà, cho nên ông rất vui lòng ủng hộ anh."
Anh lạnh lùng khẽ nhếch môi, giọng trầm thấp vẫn không để lộ chút gì nhưng tay nắm điện thoại không khỏi chặt thêm mấy phần, giữa hai lông mày ác liệt lộ ra một chút khí phách.
"Chờ anh trở về sẽ bồi thường cho em thật tốt. Bây giờ ở thành phố A cũng tối rồi, em nghỉ ngơi sớm một chút."
"Vâng... Phi Phàm, vậy em chờ anh trở lại nha." Dừng một chút, rồi nói tiếp: "Cái đó, sau khi về ăn cơm cùng ba em một bữa đi. Ông ấy nói muốn gặp anh, thật lâu không thấy anh rồi."
"Cũng được, khi về anh sẽ bảo Quan Triều sắp xếp một chút."
"Ừ, vậy anh cũng sớm nghỉ ngơi, ngủ ngon."
***
Lương Phi Phàm cúp điện, vẫn dựa người vào mặt cẩm thạch, lòng bàn tay nghịch điện thoại, sau đó một lúc liền gọi cho Quan Triều.
Thành phố A lúc này mới vừa vào buổi tối, Quan Triều vừa từ phòng làm việc đi ra lập tức nhận cuộc gọi: "Lương tổng."
"Hạng mục đó bên Diệp Thị có lẽ Diệp Tử Kiệt sẽ nhả. Nhớ những gì tôi đã nói, phải làm không chê vào đâu được, nếu như tôi không đoán sai thì mấy ngày sau ông ta sẽ phái người điều tra kĩ, làm gọn gàng một chút."
"Vâng, Lương Tổng. Lúc nào anh sẽ về?"
"Ngày mai." Lương Phi Phàm khẽ thở dài một hơi, cau mày, đưa tay bóp trán, dừng một chút rồi lại nói: "Phía hàng không đừng để lộ thông tin, đừng cho Diệp gia biết tôi đã tới nước Anh."
"Lương tổng yên tâm, cái này tôi đã cho người làm xong."
Lương Phi Phàm chuẩn bị cúp máy thì Quan Triều lại đột nhiên nghĩ tới cái gì, vội vàng nói: "Lương Tổng, có chuyện tôi thấy rất lạ..."
"Ừ?"
"Xế chiều nay Viễn Đông, là trợ thủ của Sở Úy Dạ, đi tìm tôi. Anh ta nói hình như Sở Úy Dạ có ý muốn gặp anh, không biết là vì chuyện gì. Nhưng vì anh không có ở đây cho nên tôi cũng không đồng ý."
Sở Úy Dạ?
Lương Phi Phàm cau mày, trầm ngâm: "Được, nếu như lại tìm gặp thì cậu cứ hẹn thời gian, gặp một lần."
***
Đã tới nước Anh mấy tháng, thời gian biểu sinh hoạt của Bạch Lộ đã quen, mỗi ngày không sai biệt lắm ều ngủ tầm tám giờ sẽ tỉnh lại. Nhưng hôm nay hiển nhiên không giống nữa.
Tối qua bị giày vò cả đêm, cộng thêm có chút say rượu khiến lúc cô tỉnh dậy mặt trời đã lên cao ba sào, khi mở mắt cô có chút hoảng hốt, hai bên Thái Dương đau nhói. Cô đưa tay day một chút, đôi mi thanh tú lúc này mới đảo quanh, chống tay bò dậy nhìn đồng hồ treo trên tường, tất cả cơn buồn ngủ lập tức bieensmaats.
10 giờ?
Cô nhớ hôm nay có một lớp học, hình như là 9 giờ 30 phút, bây giờ đã 10 giờ, cô trễ lịch rồi.
Bạch Lộ xoay mình leo khỏi giường, hai chân chạm đất mới phát hiện trên người mình khác lạ... Giữa hai đùi có chút đau rát nhắc nhở cô tối hôm qua cô bị một người đàn ông điên cuồng chiếm lấy như thế nào.
Gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, tất cả suy nghĩ giống như thủy triều áo tới đập vào đầu khiến cô còn có chút hỗn độn, nhưng cũng không còn cho là tối qua chỉ là một giấc mơ.
Không phải mơ, như vậy tức là Lương Phi Phàm đã thật sự đến.
Bạch Lộ đứng dậy, lấy một bộ quần áo ở nhà mặc vào, mở cửa phòng ngủ nhưng cũng không ra ngoài ngay.
Thật ra trong lòng cô vẫn còn nhiều bất an, sợ là hy vọng càng lớn thì thất vọng cũng càng nhiều, nếu như không phải là Lương Phi Phàm thì...
Không, nhất định là anh, tối hôm qua đều rất rõ ràng, không phải mơ, càng không có khả năng cô sẽ ôm người đàn ông khác.
Bạch Lộ không biết tâm tình của mình lúc này thấp thỏm như vậy là có ý gì? Không muốn gặp lại anh sao? Dĩ nhiên không phải, cô biết mình đã rời đi 5 tháng, trong thời gian này cả ngày lẫn đêm đều nghĩ tới anh. Anh là chồng cô, hai người cách xa nửa trái đất, lại không liên lạc chút gì, cô có biết bao đau khổ, biết bao khó chịu?
Còn anh lại vẫn rất tỉnh táo, ngồi ở mép giường ngắm nhìn cô, cảm giác dường như cô gầy hơn so với trước kia một ít. Ngón tay Lương Phi Phàm chậm rãi m*n tr*n khóe mắt cô, động tác cực kỳ dịu dàng.
Điện thoại của anh khẽ rung lên, anh cau mày đi tới ghế salon, cầm quần của mình lên, rất nhanh bấm từ chối nghe điện thoại.
Chắc chắn người trên giường không bị đánh thức, lúc này Lương Phi Phàm mới rón rèn đi ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa lại. Anh nhìn tên hiện lên trên điện thoại, lông mi nhíu chặt lộ ra mấy phần sắc bén.
Lương Phi Phàm đi tới phòng bếp, lấy cho mình một cốc nước, sau đó sắc mặt trầm tĩnh gọi trở lại cho số vừa gọi tới cô.
Chuông vừa kêu 2 tiếng đã có người nghe điện, anh uống một hớp nước, đưa tay tì ngồi lên mặt bàn cẩm thạch trong bếp, dáng dấp thân thể cũng hơi nghiêng về phía trước, giọng trầm thấp không có chút ưu tư gì lộ ra ngoài: "Có việc gì thế?"
"Anh còn hỏi như vậy? Phi Phàm, không phải anh nói tối nay sẽ ăn cơm cùng em sao?" Từ bên kia là một giọng nữ quen thuộc nhưng cũng là giọng khiến anh chán ghét.
Lương Phi Phàm vẫn duy trì giọng lạnh lùng như cũ: "Tạm thời anh có chút việc cho nên bay tới nước Pháp một chuyến, ngày mai có thể trở về, về rồi anh sẽ tìm em sau."
"Nước Pháp?" Diệp Lan nhất thời cảnh giác: "Anh... thật sự đang ở nước Pháp?"
"Làm sao, em muốn đi qua một chuyến?"
Lương Phi Phàm dường như cười một tiếng nhưng cũng khiến Diệp Lan bên kia có chút chột dạ: "Không, em thuận miệng hỏi một câu, vậy mai anh sẽ về sao?"
"Ừ, bây giờ anh còn có một cuộc họp, cứ như vậy nhé." Lương Phi Phàm l**m l**m môi, đem cốc nước uống một hơi cạn sạch. Vừa mới chuẩn bị ngắt điện thoại lại nghe Diệp Lan bên kia vội vàng gọi một tiếng: "Chờ một chút."
"Ừ?"
"Phi Phàm, công trình anh bảo em nói với ba, hôm qua em đã nói với ông ấy, ông ấy bảo cũng rất có hứng thú, em có thể mang hạng mục này về cho anh. Nhưng... có phải là anh nên đối xử với em tốt hơn một chút?"
Lương Phi Phàm khé cười một tiếng: "Thật sao? Ba em đồng ý?"
"Đương nhiên rồi, em nói ông ấy có thể không đồng ý sao?" Giọng Diệp Lan có chút hưng phấn lại mang theo mùi vị lấy lòng: "Thật ra thì em cũng cầu xin ông ấy rất lâu, ông ấy nói hạng mục này có lẽ cần thời gian rất dài để làm, nhưng em biết anh rất muốn có hạng mục này, ba em cũng nói... Ừ dù sao sau này chúng ta cũng trở thành người một nhà, cho nên ông rất vui lòng ủng hộ anh."
Thật ra thì câu nói sau cùng kia rõ ràng mang theo mấy phần ám hiệu.
"... dù sao sau này chúng ta cũng trở thành người một nhà, cho nên ông rất vui lòng ủng hộ anh."
Anh lạnh lùng khẽ nhếch môi, giọng trầm thấp vẫn không để lộ chút gì nhưng tay nắm điện thoại không khỏi chặt thêm mấy phần, giữa hai lông mày ác liệt lộ ra một chút khí phách.
"Chờ anh trở về sẽ bồi thường cho em thật tốt. Bây giờ ở thành phố A cũng tối rồi, em nghỉ ngơi sớm một chút."
"Vâng... Phi Phàm, vậy em chờ anh trở lại nha." Dừng một chút, rồi nói tiếp: "Cái đó, sau khi về ăn cơm cùng ba em một bữa đi. Ông ấy nói muốn gặp anh, thật lâu không thấy anh rồi."
"Cũng được, khi về anh sẽ bảo Quan Triều sắp xếp một chút."
"Ừ, vậy anh cũng sớm nghỉ ngơi, ngủ ngon."
***
Lương Phi Phàm cúp điện, vẫn dựa người vào mặt cẩm thạch, lòng bàn tay nghịch điện thoại, sau đó một lúc liền gọi cho Quan Triều.
Thành phố A lúc này mới vừa vào buổi tối, Quan Triều vừa từ phòng làm việc đi ra lập tức nhận cuộc gọi: "Lương tổng."
"Hạng mục đó bên Diệp Thị có lẽ Diệp Tử Kiệt sẽ nhả. Nhớ những gì tôi đã nói, phải làm không chê vào đâu được, nếu như tôi không đoán sai thì mấy ngày sau ông ta sẽ phái người điều tra kĩ, làm gọn gàng một chút."
"Vâng, Lương Tổng. Lúc nào anh sẽ về?"
"Ngày mai." Lương Phi Phàm khẽ thở dài một hơi, cau mày, đưa tay bóp trán, dừng một chút rồi lại nói: "Phía hàng không đừng để lộ thông tin, đừng cho Diệp gia biết tôi đã tới nước Anh."
"Lương tổng yên tâm, cái này tôi đã cho người làm xong."
Lương Phi Phàm chuẩn bị cúp máy thì Quan Triều lại đột nhiên nghĩ tới cái gì, vội vàng nói: "Lương Tổng, có chuyện tôi thấy rất lạ..."
"Ừ?"
"Xế chiều nay Viễn Đông, là trợ thủ của Sở Úy Dạ, đi tìm tôi. Anh ta nói hình như Sở Úy Dạ có ý muốn gặp anh, không biết là vì chuyện gì. Nhưng vì anh không có ở đây cho nên tôi cũng không đồng ý."
Sở Úy Dạ?
Lương Phi Phàm cau mày, trầm ngâm: "Được, nếu như lại tìm gặp thì cậu cứ hẹn thời gian, gặp một lần."
***
Đã tới nước Anh mấy tháng, thời gian biểu sinh hoạt của Bạch Lộ đã quen, mỗi ngày không sai biệt lắm ều ngủ tầm tám giờ sẽ tỉnh lại. Nhưng hôm nay hiển nhiên không giống nữa.
Tối qua bị giày vò cả đêm, cộng thêm có chút say rượu khiến lúc cô tỉnh dậy mặt trời đã lên cao ba sào, khi mở mắt cô có chút hoảng hốt, hai bên Thái Dương đau nhói. Cô đưa tay day một chút, đôi mi thanh tú lúc này mới đảo quanh, chống tay bò dậy nhìn đồng hồ treo trên tường, tất cả cơn buồn ngủ lập tức bieensmaats.
10 giờ?
Cô nhớ hôm nay có một lớp học, hình như là 9 giờ 30 phút, bây giờ đã 10 giờ, cô trễ lịch rồi.
Bạch Lộ xoay mình leo khỏi giường, hai chân chạm đất mới phát hiện trên người mình khác lạ... Giữa hai đùi có chút đau rát nhắc nhở cô tối hôm qua cô bị một người đàn ông điên cuồng chiếm lấy như thế nào.
Gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, tất cả suy nghĩ giống như thủy triều áo tới đập vào đầu khiến cô còn có chút hỗn độn, nhưng cũng không còn cho là tối qua chỉ là một giấc mơ.
Không phải mơ, như vậy tức là Lương Phi Phàm đã thật sự đến.
Bạch Lộ đứng dậy, lấy một bộ quần áo ở nhà mặc vào, mở cửa phòng ngủ nhưng cũng không ra ngoài ngay.
Thật ra trong lòng cô vẫn còn nhiều bất an, sợ là hy vọng càng lớn thì thất vọng cũng càng nhiều, nếu như không phải là Lương Phi Phàm thì...
Không, nhất định là anh, tối hôm qua đều rất rõ ràng, không phải mơ, càng không có khả năng cô sẽ ôm người đàn ông khác.
Bạch Lộ không biết tâm tình của mình lúc này thấp thỏm như vậy là có ý gì? Không muốn gặp lại anh sao? Dĩ nhiên không phải, cô biết mình đã rời đi 5 tháng, trong thời gian này cả ngày lẫn đêm đều nghĩ tới anh. Anh là chồng cô, hai người cách xa nửa trái đất, lại không liên lạc chút gì, cô có biết bao đau khổ, biết bao khó chịu?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Một đêm mơ hồ
Chương 2: 2: Tôi đã có con với anh ấy
Chương 3: 3: Cô sao không thể biết Lương Phi Phàm
Chương 4: 4: Anh mãi mãi cũng không thể quay đầu
Chương 5: 5: Cúi đầu mà sống
Chương 6: 6: Chĩa mũi nhọn
Chương 7: 7: Cô thật sự không kiềm chế được
Chương 8: 8: Cô muốn tôi trừng phạt cô như thế nào
Chương 9: 9: Làm thư kí riêng của tôi
Chương 10: 10: Bốn người gặp nhau
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Trước kia em vẫn gọi anh là Phi Phàm
Chương 223: 223
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Không tìm thấy chương nào phù hợp