Chương 8: _ 14
Đã có mặt trên web đến chương 66: https://hayoshi2506.blogspot.com/2026/07/toi-noi-tieng-nho-livestream-xem-boi.html
Chương 13. Lão tổ tông đánh người ta kìa
Lưu Đông cũng sợ ngây người, anh ta cứ ngỡ chỉ có một mình mình gặp phải cái nỗi khổ tâm thầm kín này chứ.
Anh ta vừa cúi đầu nhìn điện thoại thì đã thấy bố mình ở đầu dây bên kia cũng đang nặn ra một nụ cười ngượng ngùng nhưng không kém phần lịch sự.
Lưu Đông: "......"
Trong lòng anh ta đột nhiên dâng lên một ngọn lửa bi phẫn.
Cái thế lực tâm linh quái quỷ gì thế này không biết.
Chuyên môn nhắm vào đàn ông nhà họ mà hành hạ, đúng là quá mức chịu đựng rồi.
Quá là mất hết quỷ tính mà.
Lưu Đông khó khăn lắm mới tìm lại được giọng nói của mình: "Đại sư, cầu xin cậu nhất định phải giúp nhà chúng tôi với... Tôi có thể trả thêm tiền..."
Vẻ mặt anh ta tràn ngập sự tuyệt vọng, sống không bằng chết, khiến người xem trên kênh bình luận đồng cảm sâu sắc.
Thật sự là thảm quá thảm, thảm thương vô cùng.
Quý Mộc Miên lắc đầu, nói: "Không cần trả thêm tiền đâu, chuyện nhà anh thật ra rất dễ giải quyết."
Lưu Đông ngẩn người.
Quỷ sa tăng đã hành hạ cả dòng họ nhà anh ta ra nông nông nỗi này rồi, mà cậu còn bảo dễ giải quyết sao?
Quý Mộc Miên: "Bởi vì kẻ tẩn các anh chính là cụ cố của bố anh đấy."
Lưu Đông: ???
Bố Lưu: ???
Kênh bình luận: Ôi trời đất ơi, hóa ra là lão tổ tông ra tay, bảo sao cả dòng họ bị lôi ra giáo huấn một lượt.
Đầu óc Lưu Đông hoàn toàn tê liệt.
Cái con quỷ thiếu đạo đức chuyên đánh người vả mặt kia hóa ra lại là cụ cao tổ của anh ta...
Quý Mộc Miên hỏi: "Mười ngày trước, có phải gia tộc các anh vừa mới di dời mộ phần của tổ tiên đúng không?"
"A đúng vậy." Lưu Đông sực tỉnh, hai mắt trợn ngược lên vì không dám tin: "Đại sư, ý của cậu là... cụ cao tổ không hài lòng với việc dời mộ, cho nên tôi, bố tôi cùng mấy người bác họ, chú họ, anh em họ mới bị cụ giáo huấn ạ?"
Năm xưa, cụ cao tổ của anh ta một thân một mình chạy nạn đến quê hương hiện tại của họ, sau đó mới cưới vợ sinh con ở đây, dần dần phát triển thành một đại gia tộc như bây giờ.
Lão tổ tông của nhánh này chính là cụ cao tổ, cụ có uy quyền tuyệt đối trong gia tộc.
Thế nhưng cụ cao tổ không có lý do gì để nổi giận mới đúng chứ?
Phải biết rằng trước khi di dời mộ phần, cả nhà đã cố ý mời đại sư về làm lễ, xin đài âm dương để hỏi ý kiến của các cụ đàng hoàng, các cụ đều đã đồng ý rồi, trong đó tự nhiên cũng bao gồm cả cụ cao tổ.
Sau đó, họ còn bạo chi một khoản tiền lớn để mời đại sư phong thủy và thầy cúng có tiếng về chọn cho các cụ một cuộc đất phong thủy bảo địa, lại xem ngày lành tháng tốt để cải táng dời mộ.
Mọi việc đều diễn ra vô cùng thuận lợi, sao cụ cao tổ lại không vừa lòng cho được?
"Cái gì? Là cụ làm á?!" Bố Lưu ở đầu dây bên kia cũng chấn động kinh hoàng, giọng nói cao lên mấy tông.
Cụ rốt cuộc có gì không vừa mắt với đám con cháu hậu thế này chứ.
Hết báo mộng ăn đòn, lại vả sưng mặt mũi, giờ đến cả chuyện chăn gối vợ chồng cũng không tha luôn.
Mối thù gì mà sâu, oán hận gì mà nặng thế không biết.
Trên kênh bình luận có người đưa ra nghi vấn: 【 Chỉ có mình tôi tò mò là tại sao cụ cao tổ của Lưu Đông đến giờ vẫn chưa đi đầu thai thôi sao? 】
Mọi người: ???
Đây đúng là một câu hỏi hay.
Rất nhanh sau đó đã có người tự nảy ra câu trả lời: 【 Thời buổi này tỷ lệ sinh thấp, chắc cụ cao tổ của anh ấy chưa xếp được số rồi. 】
Kênh bình luận: ...
Nghe thì có vẻ rất hợp lý, nhưng năm nay Lưu Đông đã ngoài 30 tuổi, tính trung bình 25 năm một thế hệ thì cụ cao tổ của anh ta cũng phải tầm hơn 130 tuổi. Cứ cho là cụ sống thọ đến 70 tuổi mới mất, thì cụ cũng đã khuất núi hơn 60 năm trước rồi, vừa vặn rơi vào thời kỳ bùng nổ dân số, chắc chắn là có suất đầu thai chứ.
Phân tích một hồi, mọi người lại càng thêm tò mò lý do vì sao cụ cao tổ của Lưu Đông không chịu đi đầu thai, vài người còn bình luận hỏi thẳng xem Lưu Đông có biết nguyên nhân không.
Lưu Đông: ......
Làm sao tôi biết được chuyện dưới âm phủ chứ hả.
Thật là cạn lời.
Cuối cùng, vẫn là Quý Mộc Miên lên tiếng giải hoặc cho mọi người: "Cụ cao tổ của anh ta tự mình không muốn đi đầu thai đấy thôi."
Kênh bình luận: ...
Cái nguyên nhân đơn giản như thế này mà mọi người lại chẳng ai nghĩ tới = =
Mắt thấy đề tài càng xả càng xa, Quý Mộc Miên liền kéo về chính sự, nói với hai cha con Lưu gia: "Hai người cẩn thận nghĩ lại xem, trong quá trình di dời mộ phần tổ tiên có từng xảy ra chuyện gì khiến lão tổ tông không vui hay không?"
Cả hai cha con đều ngơ ngác.
Việc dời mộ hết thảy đều được tiến hành theo đúng quy trình, đến cả giờ giấc cũng là do đại sư định sẵn, không hề xảy ra bất kỳ sai sót nào mà.
Quý Mộc Miên gặng hỏi: "Thật sự không có sao? Chắc chắn không có chứ? Hay là hai người lại nghĩ kỹ xem nào?"
Cha con Lưu Đông: "..."
Vốn dĩ họ đều rất chắc chắn, nhưng bị Quý Mộc Miên liên tiếp hỏi dồn ba câu, họ bỗng nhiên lại thấy lung lay. Chẳng lẽ thật sự có chỗ nào làm chưa đúng, khiến cho lão tổ tông bất mãn sao?
Kênh bình luận thì được đà e sợ thiên hạ không loạn:
【Các anh chắc chắn là phạm sai lầm ở đâu rồi. 】
【 Hoặc là do lòng thành chưa đủ. 】
【 Lúc đầu thấy cả nhà các anh thảm thật, giờ thì chỉ thấy buồn cười, rốt cuộc là các anh đã phạm phải lỗi tày đình gì mà để lão tổ tông hành hạ đến mức này hả trời. 】
Lưu Đông: "......"
Lưu phụ: "......"
Họ cũng muốn biết lắm chứ bộ!!!
Quý Mộc Miên không trực tiếp nói thẳng đáp án mà kiên nhẫn dẫn dắt họ: "Hai người có thể hồi tưởng lại toàn bộ quá trình dời mộ một lần xem sao."
"Chuyện này phải kể từ tết Thanh Minh năm nay..." Lưu Đông bắt đầu nhớ lại.
Quê của họ ở một ngôi làng rất xa xôi, khu mộ tổ tiên lại nằm tận trên núi sâu. Những năm gần đây không còn ai vào núi sâu hoạt động nên đường xá mọc đầy gai góc, cỏ tranh và bụi rậm. Mỗi dịp Thanh Minh, họ đều phải mang theo dao rựa lên núi phát quang mở đường mới vào tế tổ được. Cũng chính vì nguyên do đó, tết Thanh Minh năm nay, cả gia tộc mới bàn nhau dời mộ tổ tiên đến một nơi gần hơn để tiện bề hương khói bái tế.
Bố Lưu bổ sung thêm: "Chúng tôi có mời đại sư có tiếng ở địa phương về lập đàn làm lễ, quẻ tượng hiển thị là các lão tổ tông đều đã đồng ý dời mộ."
Nói cách khác, bản thân việc dời mộ tổ tiên là hoàn toàn không có vấn đề gì.
Lưu Đông lại tiếp tục hồi tưởng về khung cảnh ngày dời mộ hôm đó: "Chúng tôi đã chuẩn bị trước vài ngày. Ngày chính thức dời mộ thời tiết rất đẹp, dưới sự chỉ huy của đại sư thì mọi việc diễn ra vô cùng thuận lợi. Người lớn trẻ nhỏ trong nhà, bất kể nam nữ đều có mặt đông đủ, hết thảy đều rất bình thường."
Bố Lưu ngẫm nghĩ: "Duy nhất có chút vấn đề là đứa cháu gái nhỏ nhà anh họ cả của tôi bị cảm do nằm điều hòa, nhưng chuyện này chắc là không liên quan gì đến việc dời mộ đâu nhỉ?"
Anh họ cả của ông năm nay đã 70 tuổi, có mấy đứa cháu nội ngoại liền.
Quý Mộc Miên: ... Kia đương nhiên là không liên quan rồi.
Lưu Đông vò đầu bứt tai: "Công việc của tôi khá bận nên không ở lại quê lâu, dời mộ xong cái là ngày hôm sau tôi về thành phố ngay. Sau khi về tôi vẫn thấy mọi thứ rất bình thường, cho đến ba ngày sau thì bắt đầu nằm mơ bị ăn đòn..."
Chuyện xảy ra sau đó thì mọi người đều đã biết rồi.
Bố Lưu: "Tôi ở quê cũng thấy bình thường mà... Chỉ là cả tuần nay mặt mũi sưng vù, chẳng còn mặt mũi nào mà ra đường chơi mạt chược nữa..."
Ông cứ ru rú ở trong nhà suốt, thành ra cũng không biết đàn ông trong toàn tộc đều đồng loạt gặp tai ương.
Quý Mộc Miên thấy họ cứ đi lòng vòng mãi không tìm trúng trọng tâm, dứt khoát không thèm úp mở nữa: "Lúc hai người dời mộ, các tổ tông được sắp xếp bài vị và vị trí theo đúng thứ tự vai vế lớn nhỏ chứ?"
"Đúng thế." Bố Lưu khẳng định: "Hàng đầu tiên là cụ cố và cụ bà nhà tôi, hai cụ sinh được tổng cộng bảy người con trai, ông nội tôi là út nên mộ của ông bà nội tôi nằm ở phía ngoài cùng bên phải của hàng thứ hai, còn bố mẹ tôi thì ở hàng thứ ba."
Thứ tự này tuyệt đối không thể sai sót, bằng không sẽ bị đảo lộn tôn ti trật tự ngay.
Quý Mộc Miên hỏi vặn lại: "Ông có chắc chắn là quan tài và mộ phần của tổ tông nhà ông khớp nhau hoàn toàn không?"
Bố Lưu: ?
Đương nhiên là khớp chứ.
...Từ từ đã. Tuy rằng lúc khiêng quan tài từ mộ cũ ra ông cũng có mặt ở đó, nhưng ông không hề để tâm ghi nhớ kỹ lưỡng, vì việc này đều do đại sư và anh họ cả của ông quản lý. Đến lúc hạ quan tài xuống ngôi mộ mới, ông cũng không lưu ý xem có bị nhầm lẫn gì không. Có đại sư và anh họ cả canh chừng rồi, ông đương nhiên mặc định là không có vấn đề gì.
Giờ nghĩ lại, ông thật sự không dám chắc chắn là quan tài có đặt đúng mộ hay không...
Quý Mộc Miên lắc đầu, thở dài nói: "Vị đại sư kia đã đặt nhầm quan tài của cụ bà xuống hàng thứ hai, còn quan tài của người con trai cả của cụ bà thì lại đặt lên hàng thứ nhất."
Nói cách khác, cụ cố và cụ bà nhà ông đã bị chia rẽ.
Người đang nằm song song, cận kề bên cạnh cụ cố hiện tại lại chính là cậu con trai cả của cụ.
Kênh bình luận: Ôi trời đất ơi, ảo thật đấy.
Bố Lưu: ......
Lưu Đông: ......
Hai cha con cách màn hình cuộc gọi ngơ ngác nhìn nhau, chẳng biết nên đưa ra phản ứng gì cho phải.
Một lúc lâu sau, bố Lưu mới lẩm bẩm: "Chuyện này... chuyện này không thể nào chứ..."
Họ đã cất công mời thầy phong thủy và thầy cúng có tiếng nhất vùng về, hai vị đại sư cùng hợp lực giúp đỡ dời mộ, sao có thể để xảy ra sai sót ngớ ngẩn như vậy được?
Huống hồ anh họ cả của ông còn túc trực ở bên cạnh giám sát cơ mà.
Quý Mộc Miên như đoán được suy nghĩ của ông, cậu thản nhiên nói: "Mấy vị đại sư các ông mời thực chất chỉ là hạng ba hoa nửa mùa, chỉ biết nhận tiền chứ chẳng làm việc ra hồn. Anh họ cả của ông thì đã 70 tuổi rồi, tinh thần cũng chẳng còn minh mẫn, lại một mực tin tưởng hai vị đại sư kia nên không túc trực nhìn chằm chằm từng li từng tí. Thế là sai sót tày đình như vậy xảy ra mà chẳng một ai hay biết."
Bố Lưu: "..."
Ông cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, nghẹt thở đến mức không thở nổi.
Quý Mộc Miên: "Kỳ thực hoa văn trên quan tài của cụ bà và người con trai cả hoàn toàn khác nhau. Phàm là đám con cháu hậu đại các ông có lấy một người cẩn thận vào kiểm tra, xác nhận lại, thì phỏng chừng đã không xảy ra cớ sự này. Đáng tiếc là từ trên xuống dưới chẳng một ai mảy may để tâm."
Bố Lưu: "......"
Lưu Đông: "......"
Hai cha con đều có cảm giác đầu óc mình như sắp nổ tung đến nơi.
Kênh bình luận cũng bùng nổ theo:
【 Thề chứ, đến quan tài khác nhau mà cũng xếp nhầm được á? 】
【 Bảo sao lão tổ tông nhà anh ta không nổi trận lôi đình. 】
【 Đúng là một lũ con cháu ăn hại mà】
【Không tẩn cho một trận ra trò thì thật có lỗi với nỗi oan ức mà lão tổ tông phải chịu đựng! 】
Quý Mộc Miên lại bồi thêm một đòn: "Sau khi nghi thức kết thúc, các ông cũng phủi mông đi thẳng về nhà, chẳng ai thèm chú ý xem có điểm gì bất thường hay không. Ông bảo xem lão tổ tông nhà ông có thể không tức giận được không?"
Hai cha con Lưu gia nhìn nhau, trong lòng dâng lên một nỗi hổ thẹn tột cùng.
Việc dời mộ tổ tiên đối với gia tộc bọn họ là một sự kiện vô cùng trọng đại, họ thực chất cũng rất coi trọng. Nhà nào nhà nấy đều đóng góp không ít tiền của, cố công mời thầy phong thủy tìm kiếm cuộc đất bảo địa suốt một thời gian dài, lại chọn ngày lành tháng tốt nhất để tổ chức nghi lễ.
Chỉ là họ đều mắc bệnh làm sếp vung tay, phó mặc hoàn toàn mọi sự cho mấy lão thầy cúng, cuối cùng mới dẫn đến sai lầm nghiêm trọng này.
Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là do bản thân họ chưa đủ thành tâm, chưa đủ sâu sát.
Quý Mộc Miên nhún vai, tổng kết: "Cụ cố nhà anh tự dưng bị mất vợ, trong khi cậu con trai cả lại bị xếp nằm chung một hàng với mình. Cụ ngày nào cũng cáu bẳn, bực bội trong người, chỉ muốn lôi ai đó ra đánh cho bõ tức thôi."
Cha con Lưu gia: "......"
Cho nên đêm nào cụ cũng mò vào trong mơ để tẩn bọn họ, vả cho sưng vù mặt mũi lên chứ gì?
"Cụ không chỉ tẩn đám con cháu các ông đâu, ngay cả hai vị đại sư kia cũng bị cụ lôi ra xử đẹp rồi." Quý Mộc Miên nói: "Anh họ cả của ông là người chịu trách nhiệm chính trong chuyện này, nếu không phải vì bác ấy tuổi tác đã cao, thì hình phạt phải nhận chắc chắn sẽ còn nặng nề hơn các ông nhiều."
Bố Lưu thở dài một tiếng sườn sượt.
Kỳ thực chuyện này cũng không thể đổ hết lỗi lên đầu anh họ cả được, tất cả bọn họ đều có phần sai.
Quý Mộc Miên khẽ cong môi, mỉm cười nói: "Tính tình lão tổ tông nhà các ông xem ra vẫn còn hiền chán. Hãy thử đặt mình vào vị trí của cụ xem, nếu các ông gặp phải chuyện này thì các ông sẽ làm thế nào?"
Bố Lưu: "......"
Lưu Đông: "......"
Thế thì còn phải hỏi, chắc chắn là phải tẩn lũ con cháu hậu thế ra bã luôn chứ lại!!
Dù sao tuyệt đối không chỉ đơn giản là vả sưng mặt đâu, ít nhất cũng phải đánh cho sưng vù toàn thân, rồi bẻ gãy chân luôn cho chừa,
Kênh bình luận được dịp chặc lưỡi hít hà:
【 Đông Tử ơi, giờ thì anh đã hiểu tại sao cứ nằm chung giường với vợ là anh lại muốn nôn chưa? 】
【 Lão tổ tông kiểu: Đến ta còn chẳng có vợ mà ôm, thế mà lũ con cháu các ngươi dám ôm vợ ngủ à? Mơ đi con】
【Đứa nào có đôi có cặp cụ cho bay màu hết】
Lưu Đông: "......"
Bố Lưu: "......"
Xin mọi người đừng mắng nữa, đừng mắng nữa mà, hai cha con đang chuẩn bị hành trang về quê quỳ lạy tạ lỗi với lão tổ tông đây rồi.
-----------------------
Chương 14. Sự thử thách của vị đại gia giàu nhất
Hai cha con Lưu gia lòng tràn ngập áy náy, im lặng hồi lâu.
"Đại sư, giờ chúng tôi nên làm thế nào bây giờ, cầu xin cậu chỉ điểm cho một con đường sáng." Giọng nói của bố Lưu lộ rõ vẻ chột dạ: "Nếu chúng tôi dời quan tài của cụ bà về lại vị trí cũ, cụ cố, lão nhân gia... liệu có nguôi giận không ạ?"
Quý Mộc Miên buồn cười nhướng mày: "Cụ là lão tổ tông của các ông, ông nghĩ cụ sẽ chấp nhặt giận dỗi các ông mãi sao?"
Bố Lưu: "......"
Ông cũng không dám chắc chắn đâu nha.
Lưu Đông thì lặng lẽ nhìn trời.
Lão tổ tông đã bắt toàn bộ đàn ông trong tộc phải sống cuộc đời thanh tịnh như các vị sư thầy rồi, anh ta cứ cảm thấy lão tổ tông sẽ không dễ dàng tha thứ cho họ như vậy đâu.
Quý Mộc Miên khẽ cười, nói: "Thế nên các ông cứ thành tâm thỉnh cầu lão tổ tông tha thứ đi. Ngày hai mươi tháng này là ngày lành, các ông có thể tổ chức lại nghi thức cải táng, rồi trịnh trọng dập đầu xin lỗi lão tổ tông một tiếng."
Hai cha con Lưu gia vội vàng vâng dạ rối rít.
Sau đó, Lưu Đông liền ngắt kết nối video.
Người xem trong phòng livestream vẫn bàn tán xôn xao không ngớt, chuyện này quả thực có chút ảo ma, nhưng trong cái ảo ma ấy lại mang theo một tia hài hước khó đỡ.
Đàn ông Lưu gia ở trên dương gian với lão tổ tông Lưu gia dưới âm phủ, chẳng biết đường nào mà lần xem ai thảm hơn ai.
Quý Mộc Miên nói: "Mọi người xem, rõ ràng vẫn có những quẻ bói rất bình thường đấy thôi."
Hoa Bông Gòn: 【 Ôi vợ ơi, anh lại bắt đầu tự hào rồi đấy à? Nghĩ lại mấy quẻ trước đi, lương tâm anh không thấy đau sao? 】
Quý Mộc Miên: "......"
Người qua đường vào xem cũng phá đám: 【 Đến cả lão tổ tông cũng về báo mộng tẩn người rồi, thế mà anh bảo bình thường ở chỗ nào hả? 】
Quý Mộc Miên: "......"
"Thôi bỏ đi, chúng ta vẫn nên tin tưởng vào khoa học vậy." Cậu đưa tay xoa xoa đầu tiểu Mị Linh đang ngoan ngoãn ngồi xếp gỗ bên cạnh, mặt tỉnh bơ nói: "Mấy chuyện kiểu lão tổ tông về báo mộng đánh người gì gì đó đều là giả hết đấy."
Kênh bình luận: Anh xem chúng tôi có tin anh không?
Cũng may mọi người đều biết cậu nói vậy là vì sợ phòng livestream bị sập gậy phong tỏa, coi như đi theo đúng quy trình thôi, thế là đồng loạt gõ chữ: Hiểu mà, hiểu mà.
Quý Mộc Miên: "......"
·
Có lẽ vì quẻ thứ hai trông có vẻ khá bình tthường, nên ngay sau đó đã có người lập tức tặng một món quà trị giá 2 nghìn tệ.
Quẻ thứ ba đã tới.
Quý Mộc Miên nhìn đồng hồ, lúc này là 3 giờ chiều, hai quẻ trước chỉ mất có một tiếng đồng hồ, xem ra trước 4 giờ là cậu có thể tắt livestream đi nghỉ rồi.
Tâm trạng cậu rất tốt, mỉm cười hỏi: "Ông muốn kết nối video trực tiếp hay gửi tin nhắn, hình ảnh? Hoặc là đưa ngày tháng năm sinh giờ sinh cũng được."
Hai cuốn sách thần bí kia bao la vạn tượng, mấy loại tướng thuật bên trong cậu đều đã tinh thông, chỉ là xem tướng mạo là trực quan nhất, cho nên cậu thường ưu tiên để mọi người kết nối video hoặc gửi ảnh chụp.
Tài khoản của đối phương có ID là Giang An Ngật: 【 Kết nối âm thanh thôi, tôi không tiện lộ mặt. Tôi đã gửi ngày tháng năm sinh giờ sinh qua tin nhắn riêng cho cậu rồi. 】
Quý Mộc Miên kéo anh ta lên sóng, bấm mở tin nhắn liếc nhìn bát tự một cái, có chút kinh ngạc: "Giang An Ngật là tên thật của ông à?"
Giang An Ngật: "Đúng vậy."
Kênh bình luận cũng vô cùng ngạc nhiên:
【 Thời buổi này người dùng tên thật lên mạng hiếm như lá mùa thu ấy nhỉ. 】
【 Mau đến xem một người thành thật nè cả nhà ơi. 】
【 Ơ kìa, người giàu nhất tỉnh J nhà mình cũng tên là Giang An Ngật đấy. 】
Quý Mộc Miên nhìn thấy dòng bình luận này, thầm nghĩ cư dân mạng quả là nhạy bén, vị Giang An Ngật này vừa vặn chính là đại gia giàu nhất tỉnh J. Nhưng Giang đại gia không muốn kết nối lộ mặt, hẳn là vì không muốn bộc lộ thân phận của mình.
Cậu mỉm cười, hỏi: "Ông muốn xem về phương diện nào?"
Giang An Ngật: "Vợ tôi vừa làm mất một sợi dây chuyền, đó là món quà tôi tặng bà ấy nhân kỷ niệm 30 năm ngày cưới. Tôi muốn nhờ đại sư bấm quẻ xem liệu có còn tìm lại được không?"
Quý Mộc Miên khẽ cong khóe môi, thong thả nói: "Sợi dây chuyền này đắt giá lắm đây, ít nhất cũng phải trị giá hai trăm triệu tệ. Ông đến tận phòng livestream của tôi để hỏi chuyện này, quả thực là rất xem trọng tôi rồi."
Kênh bình luận lập tức sôi sục:
【Cái gì cơ, trị giá những hai trăm triệu tệ (khoảng 700 tỷ VNĐ)!!! 】
【 Đúng là mùi vị của sự giàu sang nứt đố đổ vách】
【Phòng livestream của chúng ta thật là tàng long ngọa hổ mà. Tùy tiện lôi đại một người ra cũng toàn là đại gia thứ thiệt. 】
【 Vợ ơi anh thực sự phất lên rồi, đến cả những phú hào cỡ này cũng phải mò vào phòng livestream nhờ anh bấm quẻ. 】
【 Giang tổng ơi, bố Giang ơi, chỗ bố còn thiếu người hầu bưng trà rót nước không ạ, loại có bằng đại học chính quy ấy. Nếu bố cần thì con cũng có thể làm thú cưng nuôi trong nhà, chỉ cần bố vui là được. 】
Giang An Ngật năm nay đã ngoài 50 tuổi, ông không hiểu mấy thuật ngữ bông đùa của giới trẻ nên không phản hồi lại bình luận, chỉ dùng tông giọng bình thản nói: "Sợi dây chuyền là do vợ tôi sơ ý làm mất ở trong nhà. Chúng tôi đã báo cảnh sát, cũng đã kiểm tra toàn bộ camera giám sát rồi, nhưng tìm thế nào cũng không thấy, nó giống như tự dưng bốc hơi vào hư không vậy."
Quý Mộc Miên khẽ nheo mắt lại, nhìn thẳng chằm chằm vào màn hình, thanh âm đanh lại: "Ông đang nói dối."
Cậu rõ ràng còn rất trẻ, giọng điệu nói chuyện cũng rất bình thường, nhưng ánh mắt lúc này lại toát ra một thứ khí trường uy nghiêm không giận tự uy.
Ở phía sau màn hình điện thoại, Giang An Ngật không tự chủ được mà vô thức thẳng lưng ngồi nghiêm chỉnh lại.
Quý Mộc Miên: "Từ tình huống tôi bói ra được thì dây chuyền của vợ ông không phải bị mất ở nhà, mà là đánh rơi trong một buổi tiệc."
Giang An Ngật ngẩn người.
Sợi dây chuyền đúng là bị mất trong một buổi tiệc thật. Vừa rồi ông cố ý làm mờ thông tin vì muốn thử lòng cậu.
Ông không phải vô tình lướt thấy Quý Mộc Miên, mà là sau khi biết chuyện của Lưu Kiếm mới cố ý tìm đến phòng livestream này.
Lưu Kiếm cũng là một phú hào, hai người họ từng gặp gỡ và trò chuyện vài lần trong một số sự kiện. Tuy rằng ông và Lưu Kiếm không quá thân thiết, nhưng đám tang của Lưu Kiếm, ông cũng nhận được thông báo.
Tại lễ truy điệu, người Lưu gia giữ kín như bưng về nguyên nhân cái chết của Lưu Kiếm, nhưng ông lại nghe được một cái tên, chính là Quý Mộc Miên.
Sau đó ông sai người đi nghe ngóng một phen thì xem được video ghi hình buổi livestream ngày hôm đó của Quý Mộc Miên.
Vừa vặn bản thân ông đang gặp phải vài chuyện kỳ quái, tìm vài vị đại sư rồi mà vẫn không giải quyết được, lúc này ông mới quyết định tìm Quý Mộc Miên để thử xem sao.
Quý Mộc Miên thấy ông ta im lặng liền nói tiếp: "Thời gian mất cụ thể chắc là ngày mười lăm tháng trước, hôm đó hai người đi tham dự một buổi tiệc tối từ thiện."
Giang An Ngật hoàn hồn lại, thần sắc trở nên vô cùng kích động.
Đến cả ngày tháng và sự kiện cụ thể mà cậu cũng tính chuẩn xác như vậy, xem ra vị đại sư trẻ tuổi này thực sự có vài phần bản lĩnh.
Thái độ của ông ta lập tức trở nên cung kính: "Ngài tính đúng rồi."
Ngay sau đó, ông tặng liền một mạch hơn 30 món quà lớn, tổng trị giá lên tới 10 vạn tệ.
Chưa dừng lại ở đó, ông còn phát thêm 10 cái bao lì xì lớn cho người xem trong phòng livestream, tổng trị giá 1 vạn tệ.
Kênh bình luận tập thể chấn động:
【Đây chính là đại gia trong truyền thuyết sao? Yêu quá đi mất. 】
【 Bố ơi phát nhiều bao lì xì thêm chút nữa đi, con sẽ càng yêu bố hơn.】
【 Lần đầu tiên thấy hiệu ứng quà tặng chạy liên tục lâu như vậy, mở mang tầm mắt thật sự. 】
Giang An Ngật: "Xin lỗi đại sư, xin ngài thứ lỗi cho sự thử thách vừa rồi của tôi."
Quý Mộc Miên: "......"
Cậu đã sớm nhìn ra Giang An Ngật đang thử mình. Đối phương cũng không phải tới tìm chuyện, phỏng chừng chỉ là cảm thấy cậu quá trẻ nên chưa tin tưởng vào bản lĩnh của cậu lắm.
Cậu quả thực cũng có chút bực mình, nhưng đối phương đưa nhiều tiền quá.
10 vạn tệ, nền tảng chia một nửa thì tới tay cũng được 5 vạn.
Cậu có thể làm sao bây giờ? Đương nhiên là lựa chọn tha thứ rồi.
Quý Mộc Miên: "Sợi dây chuyền không có mất. Hôm đó vợ anh uống hơi nhiều, lúc ở phòng nghỉ ngơi đã tháo dây chuyền ra. Đến khi tỉnh dậy thấy mất dây chuyền thì bà ấy tưởng bị người ta trộm, nhưng camera giám sát lại hiển thị không có ai từng ra vào phòng nghỉ. Trên thực tế đúng là không có ai vào thật, sợi dây chuyền thực ra đã bị rơi vào khe ghế sofa, tương đối khó tìm."
Giang An Ngật có chút kinh ngạc: "Hôm đó bên ban tổ chức đã phái người tìm kiếm kỹ chiếc sofa rồi, nhưng không thấy dây chuyền đâu."
Quý Mộc Miên đáp: "Nó đã lọt hẳn vào bên trong bộ khung sofa rồi, phải tháo tung ghế ra thì mới nhìn thấy được."
Theo lý mà nói, mặt dây chuyền lớn như vậy thì không dễ rơi vào khe ghế, nhưng chuyện lại khéo đến thế, cố tình lọt thỏm vào trong.
Giang An Ngật bừng tỉnh đại ngộ. Hôm đó người của ban tổ chức đã lật tung chiếc sofa trong phòng lên để tìm, nhưng ai mà ngờ được là phải tháo hẳn ghế ra cơ chứ. Nói đi nói lại thì vẫn là do tìm chưa đủ cẩn thận.
"Xin ngài chờ một lát." Ông lập tức gọi điện thoại cho bên ban tổ chức, bảo họ đi tìm lại một lần nữa theo cách đó.
Chẳng bao lâu sau, bên kia đã gọi lại phản hồi cho ông.
Sợi dây chuyền đã được tìm thấy rồi, một tiếng sau sẽ được hộ tống gửi đến tận phủ đệ.
Giang An Ngật lúc này tâm phục khẩu phục hoàn toàn: "Đại sư, ngài thực sự rất bạt mạng. Đa tạ ngài đã giúp tôi tìm lại sợi dây chuyền, đây là quà kỷ niệm 30 năm ngày cưới của tôi và nhà tôi, bà ấy đặc biệt thích nó, từ lúc mất đến giờ cứ buồn bực không vui suốt. Giờ thì tốt rồi, tìm lại được dây chuyền chắc chắn bà ấy sẽ vui lắm."
Nói xong, ông lại tặng thêm một loạt quà tặng trị giá 10 vạn tệ nữa.
Kênh bình luận lúc này đã hoàn toàn tê liệt:
【Hóa ra cách người giàu bày tỏ lòng cảm ơn lại giản dị mộc mạc đến thế. 】
【 Tuy em vừa nghèo vừa xấu nhưng lại thích nghĩ thoáng, xin hãy để em gánh vác thay anh sự cảm ơn giản dị mộc mạc này đi】
【Em cũng muốn được cảm ơn kiểu này QAQ 】
【 Ngẫu nhiên bốc thăm một vị đại gia trên kênh bình luận đến cảm ơn tôi đi nào. 】
【Nguyện vọng của tôi thì đơn giản hơn nhiều, tôi chỉ muốn người bố đại gia chưa từng gặp mặt của tôi nhận lại tôi thôi. Bố ơi nhìn con đi, con là đứa con trai út thất lạc nhiều năm của bố đây ạ.】
Quý Mộc Miên: "......"
Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút ngắn ngủi, Giang An Ngật đã vung tay tặng số quà trị giá 20 vạn tệ, cậu đút túi ngon ơ 10 vạn. Phần cảm tạ thô bạo này quả thực khiến người ta phải chấn động.
Thế nhưng Quý Mộc Miên lại không hề để lộ ra mấy phần biểu cảm kinh hỉ, cậu chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, bình thản nói: "Chắc là ông vẫn còn chuyện khác muốn nhờ tôi giải quyết đúng không? Mục đích xem bói của ông vốn không phải đơn thuần là để tìm lại sợi dây chuyền."
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy ngày tháng năm sinh giờ sinh của Giang An Ngật, cậu đã biết nguyên do vì sao vị đại gia này lại tìm đến mình rồi.
Giang An Ngật trầm trồ: "Đại sư, ngài quả nhiên là liệu sự như thần, tính toán không sót một ly."
Lần này, ông liên tục ấn tặng một loạt quà tặng trị giá hẳn 100 vạn tệ (khoảng 3,5 tỷ VNĐ). Hiệu ứng kỹ xảo khốc liệt, hoành tráng cứ thế chạy liên tục trên màn hình công chiếu suốt một khoảng thời gian dài.
Màn vung tiền như rác này trực tiếp khiến cho toàn bộ người xem trên kênh bình luận muốn quỳ sụp xuống, khắp màn hình ngập tràn hai chữ 666.
【Tôi đếm không nổi vị thổ hào này đã tặng bao nhiêu quà nữa rồi... Hình như đã vượt quá 100 vạn tệ rồi đúng không? 】
【 Hai chữ khét lẹt tôi nói đến mệt mỏi luôn rồi. 】
【Tôi xem livestream cũng được một thời gian rồi, nhưng thề là lần đầu tiên thấy có người tặng nhiều tiền đến mức này, chấn động đến mức chân tay bủn rủn tê dại hết cả rồi đây này. 】
【 Ai mà chẳng thế, tôi há hốc mồm trợn ngược mắt, đến tận bây giờ khẩu hình miệng vẫn chưa khép lại được đây. 】
Hội fan ruột Hoa Bông Gòn cũng phấn khích tột độ:
【 Ôi vợ ơi, vị đại gia này đang muốn dùng tiền tài để ăn mòn ý chí của anh kìa, đáng sợ quá đi mất. Hãy để em thay anh gánh vác sự ăn mòn đầy tội lỗi này cho.】
【 Em cũng làm được nha, chúng ta đều là người một nhà cả, anh không cần phải khách khí với em đâu [icon mặt chó] 】
【Giơ tay, cho em xin một suất gia nhập vào cái gia đình này với! 】
Nói thật thì trên các nền tảng livestream, những thổ hào phú bà tiêu tốn cả chục triệu tệ không phải là hiếm, nhưng cái kiểu một phát chốt đơn đánh thưởng cả triệu tệ cùng một lúc thế này thì thực sự đếm trên đầu ngón tay.
Mọi người hiện tại vẫn chưa biết người ở đầu dây bên kia chính là vị đại gia giàu nhất tỉnh, bằng không họ sẽ cảm thấy nhẹ nhõm và dễ hiểu hơn nhiều.
Đã là người giàu nhất tỉnh thì cái tầm và cái uy thế xuất hiện đương nhiên nó phải ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.
Quý Mộc Miên: "......"
Cái loại khách hàng vừa mới bất đồng ý kiến một lời đã vung tiền tặng quà như thế này, cậu cũng là lần đầu tiên gặp phải, cậu cũng đang rất chấn động có được không.
Cả đời này của cậu cộng lại cũng chưa từng kiếm được hơn một triệu tệ đâu.
Cho dù nền tảng có ăn chia một nửa thì số tiền cậu nhận được cũng có tới 50 vạn.
Tiền! Thật là nhiều tiền!
Nếu không phải cậu vẫn còn nhớ kỹ việc phải duy trì hình tượng cao nhân phương ngoại, thì e rằng đã ở trước mặt 30 vạn khán giả mà hít một hơi khí lạnh rồi.
Cậu lặng lẽ đè nén sự kinh ngạc trong lòng xuống, bày ra vẻ mặt vân đạm phong khinh mà nói: "Không cần phải khách khí như vậy."
Kênh chat thấy cậu nhận được món quà trị giá cả triệu tệ mà vẫn bình tĩnh như thế, không khỏi thập phần kính nể.
【Không hổ là đại sư, lục căn thanh tịnh, không màng hơn thua, thanh tâm quả dục, thong dong tự nhiên. 】
【Nếu là tôi, khẳng định đã sớm bay lên chín tầng mây rồi. 】
【Tôi thì sẽ hét chói tai ngay tại chỗ luôn ấy chứ. 】
Quý Mộc Miên: "......"
May mắn là cậu biết rõ sự bình tĩnh của mình chỉ là giả vờ, cho nên mới không bị lạc lối trong những lời ca tụng hết lần này đến lần khác.
Các hoa bông gòn lại sợ cậu bị lạc lối thật: 【 Từ từ đã. Vợ ơi, cậu có thể không màng hơn thua, nhưng đừng có thanh tâm quả dục nha. Chúng ta là đạo sĩ, không phải hòa thượng, không cần phải lục căn thanh tịnh đâu.】
Quý Mộc Miên: ...Ờ thì.
Sáng ngày hôm nay cậu vừa mới kết hôn xong, lục căn đã sớm không còn thanh tịnh nữa rồi.
"Những món quà này là tôi dùng để tạ lỗi với ngài, xin hãy tha thứ cho sự thử thách vừa rồi của tôi." Giang An Ngật châm chước ngữ khí, vừa áy náy vừa trịnh trọng nói: "Tôi quả thực đã gặp phải chuyện quái dị, trước đó có thỉnh mấy vị đại sư nhưng đều không giải quyết được. Nếu Quý đại sư có thể giúp đỡ hóa giải, tôi nhất định sẽ hậu tạ."
Quý Mộc Miên: "......"
Cho nên vừa rồi 100 vạn kia chỉ là tiền tạ lỗi thôi sao, phía sau còn có hậu tạ nữa?!
A, người có tiền cảm tạ thật sự thô bạo và đơn giản như vậy đó.
Cậu thích.
"Ông nói đi." Quý Mộc Miên ho nhẹ một tiếng.
Giang An Ngật: "Nói vậy đại sư ngài chắc cũng đã nhìn ra rồi, tháng này tôi vô cùng xui xẻo, đã phát sinh vô số nguy cơ. Thậm chí người nhà của tôi cũng gặp phải nguy hiểm, ví dụ như bố tôi khi đi dạo bỗng nhiên ngã lộn nhào, vợ tôi uống nước thì bị sặc, con gái tôi đi công tác thì chuyến bay bị trễ giờ, con trai tôi đang đi trên đường cũng bị phân chim rơi trúng đầu..."
"Tuy rằng cuối cùng không dẫn đến đại họa, nhưng lại khiến người ta vô cùng lo lắng. Hơn nữa tôi cảm giác sự tình càng ngày càng nghiêm trọng, ngày hôm qua lúc đi làm tôi suýt chút nữa đã bị chiếc đèn chùm ở đại sảnh công ty rơi trúng, nếu không phải trợ lý của tôi phản ứng nhanh đẩy tôi ra, tôi chỉ sợ đã bị chấn thương sọ não phải nằm viện rồi."
Nhưng trợ lý của ông đã bị đèn chùm đập trúng cánh tay, phải đi bệnh viện bó bột, hôm nay đang ở nhà nghỉ ngơi.
"Vận xui của tôi là bắt đầu từ đầu tháng này." Ông hồi tưởng lại rồi nói: "Ngày hôm đó xe của tôi đột nhiên bị nổ lốp ngay trên đường lớn, may mắn lúc ấy trên đường không có nhiều xe nên mới không xảy ra chuyện gì. Tài xế nói trước đó một ngày anh ta đã kiểm tra rất cẩn thận, xác định lốp xe vẫn còn tốt."
Sau đó liên tục xảy ra không ít chuyện xui xẻo, thậm chí là khi ông bay đi tham dự buổi lễ tang của Lưu Kiếm, máy bay lại gặp phải luồng không khí mạnh gây xóc nảy dữ dội, lúc ấy ông suýt chút nữa đã nghĩ rằng mình sắp gặp phải tai nạn máy bay.
...Tóm lại chuyện xui xẻo rất nhiều, nói ra đều là nước mắt.
Quý Mộc Miên nhìn chằm chằm vào màn hình, gằn từng chữ một hỏi: "Chỉ là xui xẻo trong cuộc sống sinh hoạt thôi sao?"
Trong lòng Giang An Ngật chấn động, đối với cậu lại càng thêm tin phục, nói: "Kỳ thật trong sự nghiệp cũng thực không thuận lợi. Đầu tháng này, dưới danh nghĩa của tôi có một dự án bất động sản mở bán, tòa nhà này nằm ở khu đất vàng tại trung tâm thành phố, tọa lạc tại khu thương mại phồn hoa nhất, lại còn xây dựng hướng ra sông, là căn hộ view sông cao cấp nhất của địa phương trong mấy năm trở lại đây."
"Nguyên bản lượng khách hàng đặt cọc tiền trước không ít, nhưng sau khi mở bán lại có không ít khách hàng yêu cầu rút tiền cọc lại, còn có khách hàng phản hồi muốn quan sát thêm một thời gian nữa... Từ lúc mở bán đến bây giờ đã hơn nửa tháng, thế nhưng một căn cũng không bán được."
Tuy rằng hiện tại bất động sản đóng băng không dễ bán, nhưng dự án dưới danh nghĩa của ông là khu tiểu khu cao cấp nhất bản địa, cấu hình quản lý tòa nhà cũng rất tốt, không có lý nào một căn cũng không bán ra được.
Quý Mộc Miên: "Bán không được luôn có nguyên nhân, ông đã điều tra qua chưa?"
Giang An Ngật thở dài: "Điều tra rồi, bên ngoài đều đang đồn đại rằng tòa nhà của nhà tôi năm ngoái từng có công nhân thiệt mạng, gần đây còn bị ma ám..."
"Điều này căn bản là bịa đặt. Tòa nhà này từ lúc khởi công đến khi mở bán, căn bản liền chưa từng xảy ra bất kỳ vấn đề an toàn nào. Tôi cũng không biết lời đồn này từ đâu mà ra nữa."
Điều ông tức giận nhất chính là không tìm thấy ngọn nguồn của lời đồn và kẻ chủ mưu bịa đặt, ngay cả đối tượng để gửi thư luật sư cảnh cáo cũng không có.
Lúc này trên kênh chat có người lặng lẽ ngoi đầu lên phát biểu.
【 Ơ kìa, tôi đang ở thành phố thủ phủ của tỉnh J đây, vừa vặn có nghe nói khu căn hộ cao cấp nhất thành phố chúng ta là Thập Lí Bích Vân bị ma ám. Trùng hợp là Thập Lí Bích Vân lại chính là do nhà giàu số một chúng ta, Giang An Ngật phát triển. 】
【??? Cho nên đại gia đang kết nối trực tiếp này, chính là người giàu nhất tỉnh J sao?! 】
【Ôi mẹ ơi, cư nhiên là bố đại gia】
【 Trách không được người ta tặng cho vợ cái vòng cổ trị giá hai trăm triệu】
【Oa vãi, đây là lần đầu tiên tôi ở gần người giàu nhất đến như vậy, mau chóng chụp ảnh chung nào】
Giang An Ngật thấy kênh chat đã đoán ra thân phận của mình, dứt khoát bật camera lên.
Theo thông tin công khai trên mạng, Giang An Ngật năm nay 54 tuổi, nhưng Giang An Ngật trên màn hình trông cũng chỉ tầm 40 tuổi, trẻ hơn rất nhiều so với tuổi thật, hơn nữa ông cũng không bị phát tướng ở tuổi trung niên, dáng vẻ thực nho nhã lịch sự.
Cư dân mạng vừa vặn tìm kiếm thông tin trở về, thấy bản thân ông và ảnh chụp công khai trên mạng hoàn toàn trùng khớp, tất cả đều sôi trào.
【Thật sự là ba ba đại gia rồi】
【Ba ba đại gia ơi, nhà bố còn thiếu tài xế không? Thiếu bảo an không? Thiếu bảo mẫu không? Bảo mẫu nam con cũng làm được hết ạ】
【Vậy con xin ứng tuyển làm nữ bảo an, con đã luyện tập tán đả mười năm, tuyệt đối có thể bảo đảm an toàn cho ba ba đại gia】
【Tránh ra hết đi. Con là mầm non của tổ quốc, ưu tiên cho con nhận việc trước! 】
Các hoa bông gòn thì lại cảm thấy rất kiêu ngạo.
【Ha ha giỏi quá, người giàu nhất tỉnh J đến phòng livestream của vợ tôi để xem bói kìa. 】
【Vợ ơi cậu thực sự nổi tiếng rồi, cậu nhất định phải lấy ra bản lĩnh thật sự, đừng để người ta nghĩ cậu chỉ là một bình hoa di động xinh đẹp. 】
【Đúng vậy, hãy đem bản lĩnh từng tính ra chuyện đại ca thổ hào gặp họa và tính sụp đổ cả đỉnh lưu ra cho người giàu nhất xem một chút đi.】
Quý Mộc Miên: = =
Người giàu nhất nghe xong chắc sẽ suốt đêm vác xe lửa mà chạy trốn mất thôi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!