Chương 5: _ 8
Đã có mặt trên web đến chương 61: https://hayoshi2506.blogspot.com/2026/07/toi-noi-tieng-nho-livestream-xem-boi.html
Chương 7. Thiếu một người chồng
Hiệu trưởng Vương và thầy Đào hai mặt nhìn nhau, lặng lẽ lau mồ hôi hột.
Khó trách suốt nửa năm qua trường học không xảy ra bất kỳ chuyện gì khác, chỉ có mỗi việc tập thể dục buổi sáng là không thuận lợi.
Ai mà ngờ được dưới sân vận động lại là một ngôi cổ mộ cơ chứ!!!
Hơn nữa chủ nhân ngôi mộ lại còn có sở thích ngủ nướng nữa chứ!!!
Hiệu trưởng Vương cạn lời suốt một hồi lâu.
Thế giới quan của cụ đã bị chấn động đến vỡ vụn, hiện đang trong quá trình tái cấu trúc lại.
Thầy Đào hoàn hồn trở lại, lẩm bẩm nói: "Vậy sau này chúng ta không thể tổ chức tập thể dục buổi sáng nữa sao?"
Quý Mộc Miên nghĩ nghĩ rồi bảo: "Chắc là vậy rồi ạ."
Thầy Đào nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Tuy rằng buổi sáng vẫn có thể làm thể dục giữa giờ mà không bị chủ mộ phá đám, nhưng tập thể dục buổi sáng là quy định chung của tất cả các trường trung học trên cả nước.
Nếu trường của họ quanh năm suốt tháng không tổ chức tập thể dục buổi sáng thì xem chừng không được hợp lý cho lắm.
Thế nhưng đối thủ mà họ phải đối mặt lại là một vị chủ mộ từ mấy trăm năm hoặc mấy ngàn năm trước, họ cũng chẳng thể đến để giảng đạo lý với người ta được, dù sao thì địa bàn này cũng là do người ta chiếm trước mà.
Đúng lúc này, phòng livestream lại ùa vào một nhóm người xem mới. Thấy chú có vẻ tiến thoái lưỡng nan, họ nhịn không được mà buông lời châm chọc:
【 Ông chú này không phải thật sự tin vào mấy lời ma quỷ của cậu chủ phòng nhỏ này đấy chứ? 】
【 Trừ phi chủ phòng có thể nhìn thấy vị chủ mộ kia, bằng không chắc chắn là đang bốc phét lừa người rồi. 】
【Tôi cũng thấy chủ phòng đang nói hươu nói vượn. 】
【 Tôi nói này thầy Đào, chú dù gì cũng là một nhà giáo nhân dân cơ mà, sao lại dễ bị dắt mũi thế chứ】
Quý Mộc Miên nhìn những dòng bình luận hoài nghi trên kênh chat, khẽ mỉm cười một cái: "Mọi người nói đúng rồi đấy, tôi đâu có nhìn thấy vị chủ mộ nào đâu, có lẽ tôi chỉ đang bốc phét lừa người thôi."
Nhóm người xem mới vào này rõ ràng là đang muốn tìm vết chân chim để bắt bẻ, cậu đương nhiên không dại gì thừa nhận mình có thể nhìn thấy những thứ thần quái, tránh cho phòng livestream bị quét và khóa tài khoản.
Thế nhưng cậu càng phủ nhận như vậy, đại bộ phận khán giả cũ lại càng cảm thấy cậu đang khiêm tốn.
Dù sao thì chuyện cậu xem chết gã đại gia và xem sụp đổ ngôi sao đỉnh lưu trước đó đều là những bản lĩnh sờ sờ ra đấy.
【Vợ ơi, có phải em sợ bị báo cáo nên mới phủ nhận không? 】
【 Chắc chắn là thế rồi. Vợ nhất định đã giao lưu với vị chủ mộ kia rồi! 】
【Vợ đừng sợ, đứa nào dám báo cáo em thì em cứ niệm chú làm phép cho đứa đó luôn】
【Nhắc nhở nhẹ mấy bạn mới vào một chút nhé, vị đại sư này thực sự là có chút năng lực đấy, các bạn nên cẩn thận một chút nha. 】
Có lẽ lời cảnh cáo cuối cùng này đã phát huy tác dụng, những tiếng xì xào hoài nghi giảm đi kha khá, nhưng vẫn còn lác đác vài tài khoản cố tình kiếm chuyện.
Quý Mộc Miên cũng chẳng bận tâm.
Việc có người hoài nghi là hết sức bình thường, dù sao thì cậu hiện tại cũng không cách nào chứng minh được dưới khuôn viên trường học thực sự có cổ mộ.
Ngược lại là hiệu trưởng Vương, sau khi xây dựng lại thế giới quan mới, cụ trịnh trọng lên tiếng: "Tôi tin tưởng cậu học trò Quý."
Cụ dừng một chút: "Tôi có một người bạn là chuyên gia khảo cổ, bây giờ tôi sẽ gọi điện nhờ ông ấy đến đây một chuyến để xác định tình hình của ngôi cổ mộ xem sao."
Nói xong, cụ cầm điện thoại đi ra ngoài phòng gọi điện.
Kênh chat không ngờ sự việc lại rẽ sang chiều hướng này: 【 Cho nên lát nữa chúng ta thực sự có thể chứng kiến kỳ tích sao? 】
Rất nhanh sau đó hiệu trưởng Vương đã quay trở lại, cụ nhìn về phía màn hình và nói: "Quý đồng học này, bạn của tôi sẽ đến đây ngay lập tức. Đến lúc đó có thể sẽ cần cậu chỉ điểm một vài chỗ, không biết cậu có sẵn lòng không? Cứ yên tâm, phần chi phí này tôi sẽ tính riêng cho cậu."
Đối với những ngôi cổ mộ kiểu này, quy mô hẳn là rất lớn, chỗ nào là mộ chính, chỗ nào là mộ phụ đều cần phải xác định kỹ càng.
Nếu có ý định tiến hành khai quật thì độ khó lại càng cực kỳ cao. Nếu có vị đại sư như Quý Mộc Miên ở bên cạnh chỉ điểm, chắc chắn sẽ tiết kiệm được không ít công sức.
Quý Mộc Miên vội vàng gật đầu: "Không thành vấn đề ạ."
Đối với cậu mà nói, việc hiệu trưởng Vương tìm tới chuyên gia khảo cổ tuyệt đối là một chuyện tốt. Nếu xác định được dưới sân vận động có cổ mộ, điều đó sẽ chứng minh cậu không hề bốc phét lừa người, những tiếng hoài nghi, chỉ trích cậu cũng sẽ tự động biến mất.
Cậu bỗng nhiên nhớ tới điều gì, liền dặn thêm: "Nhưng chủ nhân ngôi mộ có lẽ không hy vọng bị quấy rầy đâu ạ."
Chủ nhân ngôi mộ đến cả việc tập thể dục buổi sáng còn chịu không nổi, thì làm sao có thể chịu đựng được cảnh mộ của mình bị đào bới cơ chứ.
Hiệu trưởng Vương nói: "Điều này chúng tôi hiểu rõ. Chúng tôi cũng chỉ muốn xác định một chút giá trị và phạm vi diện tích của ngôi mộ này, xem nhà trường có cần phải di dời, chọn địa điểm mới hay không thôi, chứ không nhất định sẽ tiến hành khai quật."
Hiện tại, có một số ngôi cổ mộ xuất phát từ lý do bảo hộ, ví dụ như sợ văn vật cổ đại bị oxy hóa dẫn đến hư hại, nên phía cơ quan chức năng thậm chí còn cho đình chỉ công tác khai quật.
Quý Mộc Miên nghĩ bụng cũng đúng, nếu phía chính phủ xác nhận ngôi mộ này có giá trị lớn thì nhất định sẽ bảo tồn nó lại, rồi cho di dời trường học đi nơi khác. Chỉ cần không tiến hành đào bới phá hoại, chủ mộ hẳn là sẽ đồng ý.
Lúc này, số lượng người trong phòng livestream lại tăng lên một đợt. Những người trước đó chạy sang các nền tảng khác để hóng vụ ngôi sao đỉnh lưu sụp phòng giờ lại ùn ùn kéo trở về, vừa vặn chứng kiến diễn biến của quẻ thứ ba.
·
Không bao lâu sau, các chuyên gia khảo cổ đã có mặt tại hiện trường.
【 Đậu xanh rau má, tôi nhìn thấy đại lão Lý Cấp kìa. Lý lão chính là nhân vật tấm cám số một trong ngành khảo cổ nước nhà đấy】
【Chẳng lẽ ngôi mộ này có lai lịch khủng khiếp lắm sao? Mà cũng phải, trường của hiệu trưởng Vương ở vùng Nam Sở, trước đây Lý lão từng khai quật được một ngôi mộ lớn thời Hán ở Nam Sở, đó chính là bảo vật quốc gia đấy】
【 Ma mị quá đi mất, tôi lại có thể nhìn thấy người có quyền lực tối cao của giới khảo cổ ngay trong một phòng livestream xem bói thế này】
Quý Mộc Miên cũng không ngờ sự việc lại kinh động đến một vị đại lão tầm cỡ như vậy, không khỏi có chút kích động.
Lý lão cũng hiền hòa y như hiệu trưởng Vương, cụ xuyên qua màn hình chào hỏi cậu: "Lát nữa phải làm phiền bạn nhỏ Quý chỉ điểm giúp rồi."
Quý Mộc Miên tợp một ngụm nước lớn: "Không phiền, không phiền chút nào đâu ạ."
Lý lão mỉm cười, bắt đầu dẫn theo các trợ lý của mình tiến hành công tác khảo sát.
Dưới sự chỉ điểm của Quý Mộc Miên, đội ngũ khảo cổ rất nhanh đã xác định được phía dưới sân vận động thực sự có một tòa cổ mộ, đồng thời định vị được hướng đi và diện tích của nó.
Gian mộ chính của ngôi cổ mộ này chiếm trọn vẹn cả khu vực sân vận động, nếu tính thêm cả các gian mộ phụ và hầm chứa đồ tùy táng thì tổng diện tích cộng lại còn lớn hơn cả ngôi trường học.
【 Trời đất ơi, có cổ mộ thật kìa】
【Chủ phòng đỉnh quá đi thôi. Lại đoán trúng phóc rồi! 】
【Mấy đứa thích bới lông tìm vết ban nãy hết đường nói chủ phòng lừa đảo rồi nhé? Lý lão người ta là chuyên gia cấp quốc bảo, đời nào lại đi tiếp tay nói dối cho một cậu chủ phòng xem bói chứ hả. 】
So với khán giả trên kênh chat, cảm xúc của Lý lão còn kích động hơn nhiều: "Ngôi mộ này tuyệt đối không hề đơn giản."
Cụ nhìn vào màn hình, ngữ khí vô cùng vội vã: "Bạn nhỏ Quý này, tôi có một thỉnh cầu hơi quá đáng, không biết cậu có thể hỏi giúp tôi chút tình hình chi tiết của vị chủ mộ này được không, ví dụ như tên họ, ngày sinh tháng đẻ và ngày mất của ông ấy chẳng hạn..."
Khác với một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định như hiệu trưởng Vương, Lý lão cả đời này tận tụy với công tác khảo cổ, đã từng khai quật qua rất nhiều ngôi cổ mộ, cũng từng gặp phải không ít sự kiện kỳ dị, bất thường, thế nên cụ ngược lại càng tin tưởng vào bản lĩnh của Quý Mộc Miên hơn.
Quý Mộc Miên lộ vẻ hơi khó xử.
Cậu xác thực là có thể nhìn thấy vị chủ mộ kia.
Chủ nhân ngôi mộ là một ông chú đẹp trai phong độ, hiện đang ôm vị phu nhân cũng tuyệt mỹ không kém nằm bên trong quan tài. Cạnh đó còn có một chiếc quan tài nhỏ, bên trong chắc là đứa con trai của hai người.
Đứa trẻ này trông cũng thật tinh xảo, đáng yêu, đôi má mềm mại phúng phính nhìn là muốn búng một cái.
Có điều, cả nhà ba người vị chủ mộ này đều mang phong thái vô cùng cao quý và lãnh đạm.
Vị chủ mộ vốn đã sớm nhận ra cậu đang quan sát họ, nhưng ông ấy chỉ lười biếng liếc nhìn cậu một cái rồi chẳng thèm buồn phản ứng nữa, còn vị mỹ phu nhân và đứa trẻ xinh xắn kia thì đến cả một ánh mắt cũng lười bố thí cho cậu.
Tình hình này thì bảo cậu phải giao tiếp, câu thông kiểu gì đây chứ.
Quý Mộc Miên do dự một lát rồi lên tiếng: "Hay là các vị cứ thử đào... tìm lối vào xem sao? Trước cửa mộ có hai bức tượng gốm người gác cửa, trên món đồ đồng mà tượng gốm cầm có ghi chép lại cuộc đời của chủ mộ và phu nhân ông ấy. Nhưng các vị chỉ có thể khai quật phần lối vào thôi, không được tiến vào bên trong. Như vậy vừa có thể khôi phục lại lịch sử, để một đại nhân vật như chủ mộ tái hiện ánh mặt trời cho toàn thế giới biết đến, mà lại không quấy rầy đến sự an ninh, tĩnh lặng của ông ấy. Tôi nghĩ, chủ nhân ngôi mộ hẳn là sẽ không để ý... đâu nhỉ?"
Những lời này thực chất là cậu đang thăm dò thái độ của vị chủ mộ.
Lý lão cũng ngầm hiểu là cậu đang giao lưu với vị chủ mộ, không khỏi nín thở chờ đợi.
Chủ nhân ngôi mộ nghe xong lời Quý Mộc Miên nói thì lại liếc mắt nhìn cậu một cái, lần này xem ra không có vẻ gì là tức giận.
Đây chính là biểu thị thái độ không phản đối.
Quý Mộc Miên thở phào nhẹ nhõm, liền bảo: "Lý lão, ngài đi tìm lối vào đi ạ, nó nằm ngay dưới chân ngọn núi phía sau tòa nhà khoa giáo đấy."
Lý lão biết vị chủ mộ đã đồng ý, vừa mừng vừa sợ, lập tức cam đoan: "Đa tạ bạn nhỏ Quý, đa tạ vị chủ mộ. Xin hãy yên tâm, tôi bảo đảm sẽ không làm hư hại đến cổ mộ, và tiếp theo đây cũng tuyệt đối không tiến hành đào bới sâu vào bên trong, tôi xin lấy nhân cách của mình ra để bảo đảm."
Tuy rằng việc khai quật văn vật có thể chứng minh cho lịch sử mấy ngàn năm và nền văn minh rực rỡ, nhưng nếu chủ mộ đã không đồng ý thì họ cũng sẽ không cưỡng chế khai quật.
Hơn nữa, Quý Mộc Miên đã có thể giao tiếp được với chủ mộ, nếu sau này muốn tìm hiểu sâu hơn về văn hóa và lịch sử của thời đại đó, chắc chắn vẫn sẽ có cơ hội.
Lý lão là người thuộc phái hành động, nói là làm, lập tức dẫn theo các trợ lý di chuyển ra sau núi, bắt đầu tiến hành đào bới tìm lối vào.
Những người xem mới vào phòng livestream giữa chừng, nhìn thấy cảnh tượng khai quật hiện trường thì đều vô cùng mờ mịt: 【 Đây là đang làm cái gì thế này, chẳng phải là phòng livestream xem bói sao? 】
Kênh chat cười hì hì giải thích hộ.
【 Đây đúng là phòng livestream xem bói đấy. Thần kỳ không? Thần kỳ là đúng rồi. Phong cách của chủ phòng này vốn quỷ dị như vậy đấy, giây trước vừa làm sụp đổ đỉnh lưu, giây sau đã chuyển sang hiện trường khảo cổ luôn rồi. 】
【Có mỗi tôi tò mò là động tĩnh lớn thế này thì chủ mộ có nghe thấy không nhỉ? Liệu ông ấy có đột nhiên bật nắp quan tài ngồi dậy chửi bới ầm ĩ không ta? 】
【 Tôi đoán là chủ phòng hẳn đã thương lượng trước với chủ mộ rồi, bằng không đội khảo cổ sao dám ngang nhiên đi đào mộ nhà người ta chứ】
【Vợ ơi, em mau khai thật đi, vừa rồi có phải em đang trò chuyện với chủ mộ đúng không? 】
Quý Mộc Miên liếc nhìn kênh chat, tỏ vẻ đạo mạo như cụ non: "Làm gì có đâu, đã bảo là tôi không nhìn thấy chủ mộ rồi mà, mọi người đừng có dẫn dắt dư luận nhé."
Kênh chat: ... Em cứ nói đi, xem bọn anh có tin không nhé : )
Qua nửa tiếng đồng hồ, đội ngũ của Lý lão cuối cùng cũng đào được tới cửa mộ. Trước cửa mộ quả thực có hai bức tượng gốm người gác cổng, trên món đồ đồng mà tượng gốm cầm cũng đích xác có khắc chữ ghi chép.
Ngay có điều những chữ cổ đó vô cùng phức tạp, người bình thường hoàn toàn không thể nhận ra được.
Dĩ nhiên, việc này không làm khó được Lý lão.
Lý lão là người có nghiên cứu rất sâu về văn tự cổ đại, cụ cẩn thận quan sát tỉ mỉ, thần sắc càng lúc càng trở nên nghiêm nghị.
Trôi qua khoảng năm phút, cụ hít một hơi thật sâu, ghé tai dặn dò trợ lý bên cạnh vài câu.
Người trợ lý nghe xong lập tức chạy ra một góc gọi điện thoại.
Còn Lý lão thì bước lại gần trước màn hình, nói: "Rất xin lỗi cậu. Quý đại sư, tôi e là phải ngắt kết nối cuộc gọi video này tại đây thôi."
Biểu cảm của Quý Mộc Miên vẫn vô cùng bình tĩnh, hiển nhiên là cậu không hề cảm thấy bất ngờ trước việc này.
Kênh chat lại một phen mờ mịt: 【 Làm sao vậy? Sao tự dưng lại ngắt kết nối thế? Cho nên ngôi mộ này rốt cuộc có lai lịch thế nào vậy hả!!! 】
Lý lão tự nhiên cũng nhìn thấy cả màn hình ngập tràn dấu chấm hỏi.
Trên nét mặt cụ ẩn ẩn mang theo sự kích động và hưng phấn, cụ lên tiếng: "Rất xin lỗi mọi người, tôi không thể tiết lộ thêm gì nữa. Điều duy nhất có thể nói cho mọi người biết chính là, ngôi mộ này quá mức quan trọng. Xuất phát từ yếu tố bảo hộ và bảo mật, bắt buộc phải ngắt kết nối cuộc gọi video tại đây."
Nghe cụ nói như thế, cư dân mạng hóng biến tự nhiên lại càng tò mò cào cào trong lòng hơn.
Nhưng bất luận kênh chat có làm loạn đòi hỏi thế nào, Lý lão đều giữ vững thái độ im lặng, không hé răng nửa lời.
Ngay vào cái khoảnh khắc cuộc gọi video vừa bị ngắt, trên màn hình bất ngờ thoáng xuất hiện hình ảnh vài chiếc xe bọc thép chạy tới, mỗi một nhân viên trên xe đều tay lăm lăm cầm súng.
Kênh chat chính thức nổ tung chảo:
【 Đậu xanh rau má, có cả súng ống cảnh giới luôn, lai lịch của ngôi mộ này rốt cuộc to đến mức nào vậy trời】
【Đỉnh quá rồi! 】
【Cả nhà ơi, có ai hiểu cảm giác này không, tôi là người thứ hai vào phòng livestream này, vây xem toàn bộ hành trình ba quẻ bói của chủ phòng. Quẻ nào quẻ nấy đều đỉnh sững sờ luôn, cậu chủ phòng này thực sự là có cả tỷ năng lực đấy. 】
【Vợ ơi sao em lại biết tính toán giỏi đến thế cơ chứ (cười khóc), quẻ thứ nhất gã đại gia mất mạng, quẻ thứ hai ngôi sao đỉnh lưu sụp phòng, quẻ thứ ba cổ mộ nghênh đón cả các anh bộ đội vác súng đến bảo vệ 】
Quý Mộc Miên: "......"
Cậu biết lai lịch của vị chủ mộ kia rất lớn, nhưng cậu cũng không ngờ phía chính phủ lại coi trọng đến mức độ này.
Khó trách quẻ thứ ba này cũng có giá tận 2 vạn tệ.
Ông nội chắc chắn đã sớm đoán trước được hết thảy những điều này, cho nên mới bảo cậu đặt giá 2 vạn tệ cho một quẻ bói đúng không?
Gừng càng già càng cay, vẫn là ông nội đỉnh nhất.
·
Sau khi ngắt kết nối cuộc gọi video, tài khoản Đào Lý Hương Thơm đã trở về tay của thầy Đào.
Thầy Đào liền lén kết bạn WeChat với Quý Mộc Miên, xin cậu số tài khoản ngân hàng, nói là bên đội khảo cổ sẽ đi theo lối công quỹ để chi trả cho cậu một khoản thù lao nhất định.
Cuối cùng, thầy Đào còn tiết lộ cho cậu biết, vị chủ mộ này hẳn là một vị Phong quân của nước Sở, người chưa từng xuất hiện trong các ghi chép lịch sử.
Một khi được đưa ra ánh sáng, giá trị của ngôi mộ này phỏng chừng còn lớn hơn cả lăng mộ nhà Hán, cho nên Lý lão và phía chính phủ mới coi trọng đến vậy.
Thầy Đào: 【 Đương nhiên, cũng không nhất định sẽ tiến hành khai quật đâu, dù sao thì vị chủ mộ kia cũng đã tỉnh rồi mà... 】
Có thể nhìn ra được chú đối với vị chủ nhân ngôi mộ kia vẫn còn ôm vài phần sợ hãi.
Quý Mộc Miên cảm thấy có chút buồn cười.
Kỳ thực tính tình của cả nhà ba người vị chủ mộ kia đều khá tốt, chỉ khi tập thể dục buổi sáng quấy rầy giấc ngủ nướng của họ thì họ mới ra tay thôi, chứ những lúc khác học sinh có nô đùa cãi cọ ầm ĩ họ cũng chẳng thèm nổi cáu.
Thầy Đào: 【 Đương nhiên, bất kể có khai quật hay không thì trường học của chúng tôi chắc chắn sẽ phải di dời đi nơi khác rồi. 】
Phía trên chắc chắn sẽ cấp một khoản bồi thường thỏa đáng, cho nên số tiền 2 vạn tệ xem bói này bỏ ra thực sự là đáng giá đến từng xu.
Cuối cùng, thầy Đào lại gửi thêm cho cậu một tin nhắn: 【 Đại sư ơi, tôi muốn hỏi một chút, chỗ ngài có loại lá bùa hay pháp khí nào có thể điều trị chứng rụng tóc không ạ? 】
Vấn đề rụng tóc đã bủa vây, làm khổ chú suốt một thời gian dài rồi. Trước đó chú ngại không dám làm trò hỏi trước mặt khán giả trên phòng livestream, hiện tại đã kết bạn WeChat riêng với Quý Mộc Miên, chú thực sự nhịn không được mà phải mở lời hỏi thăm.
Quý Mộc Miên hồi tưởng lại một chút nội dung chế tác phù chú trong hai quyển sách kia, rồi nhắn lại: "Lá bùa chữa rụng tóc hình như là có đấy ạ, nhưng tôi còn phải học vẽ đã, mà cũng chưa biết chắc có hiệu quả hay không... Nếu chú sẵn lòng thì có thể chờ tôi nghiên cứu một thời gian, quay đầu lại nếu thành công, tôi sẽ báo cho chú biết đầu tiên nhé."
Thầy Đào đặc biệt kích động: 【 Tôi tin tưởng ngài!! Vậy tôi sẽ ngồi chờ lá bùa của ngài nhé!!! 】
Nhìn vào hàng loạt dấu chấm cảm chú gửi là có thể thấy được chú đang mong đợi đến nhường nào.
Cái ngành gõ đầu trẻ này đặc biệt cần loại lá bùa như thế này đấy.
Các đồng nghiệp của chú vì lo nghĩ cho học sinh mà sầu thối ruột thối gan, hầu như ai ai cũng đều đang đứng trước nguy cơ hói đầu cả rồi.
Sau khi trò chuyện xong với thầy Đào, Quý Mộc Miên cảm thấy ba quẻ bói ngày hôm nay xem như đã hoàn thành, cũng coi như là một ngày làm việc viên mãn kết thúc tốt đẹp.
Thế là cậu nhìn về phía màn hình và lên tiếng: "Buổi livestream ngày hôm nay đến đây là kết thúc rồi, xin cảm ơn sự ủng hộ và đồng hành của tất cả các vị."
Lúc này, số lượng người trong phòng livestream lại tăng lên không ít. Mọi người đều đang sôi nổi bàn tán về lai lịch của ngôi cổ mộ, xem ra vẫn còn chưa đã thèm chút nào.
Người hâm mộ cũng vô cùng lưu luyến không nỡ rời đi.
Thông qua ba quẻ bói ngày hôm nay, cậu đã thu hoạch được một lượng lớn người hâm mộ suốt ngày gọi cậu là vợ ơi.
Nhóm người này tự xưng là Hoa Bông Gòn: 【 Vợ ơi đừng đi mà, bọn anh còn muốn ngắm nhìn nhan sắc cực phẩm này của em nữa. 】
Quý Mộc Miên đối với hai chữ vợ ơi vẫn dị ứng như cũ, cậu tự động ngó lơ chúng đi rồi bảo: "Tôi đã livestream suốt 8 tiếng đồng hồ rồi, lát nữa là đến giờ ăn tối, phải xuống sóng thôi."
Nhóm Hoa Bông Gòn đành phải ngậm ngùi đồng ý, rồi nhao nhao hỏi lịch phát sóng lần tới.
Quý Mộc Miên suy nghĩ một chút rồi nói: "Hai ngày tiếp theo đây tôi bận đi thuê nhà, lần phát sóng tới sẽ là 3 ngày sau nhé. Tôi sẽ lên sóng vào lúc 2 giờ chiều, nếu ai có nhu cầu xem bói thì có thể canh giờ vào phòng livestream. Đúng rồi, kể từ buổi tới, giá sẽ là 2 nghìn tệ một quẻ."
Nghe thấy mức giá giảm mạnh xuống còn 2 nghìn tệ, mọi người đều cảm thấy rất kỳ quái. Sao ngày đầu tiên lên sóng thì chém tận 2 vạn tệ, về sau không tăng thì thôi lại còn giảm giá, mà lại còn giảm tới tận 90% nữa chứ.
Quý Mộc Miên: "......"
Nói thật, chính cậu cũng chẳng biết phải giải thích thế nào cho rõ ràng.
Hỏi thì chính là do ông nội Đường đã đưa ra quyết định này trong giấc mơ của cậu.
Cậu chợt nhớ ra điều gì, liền nói thêm: "Tôi có thừa kế một ngôi miếu Thành Hoàng, tọa lạc ở phương nam vùng Đồng Thành. Địa chỉ cụ thể tôi đã để ở trang cá nhân rồi, nếu mọi người có hứng thú thì có thể ghé qua miếu tham quan xem sao nhé."
Một trong những nhiệm vụ mà ông nội giao cho cậu chính là phát triển lượng hương khách đến miếu, cậu đương nhiên phải tận tâm tận lực tuyên truyền rồi.
Nhóm Hoa Bông Gòn rất biết cách cổ vũ: 【 Vợ ơi, em cứ chờ đấy, bọn chị nhất định sẽ đến tận nơi thăm em】
Quý Mộc Miên: = =
Đến thăm tôi thì được, nhưng làm ơn đừng gọi tôi là vợ, bằng không tôi sẽ biểu diễn màn chạy trốn ngay tại trận cho các người xem đấy.
"Bái bai." Cậu dứt khoát vẫy vẫy tay chào tạm biệt rồi tắt livestream.
Sau đó, cậu bắt tay vào thống kê lại số liệu ngày hôm nay. Trong suốt thời gian phát sóng, lượng người xem cao nhất cùng lúc chạm mốc 1,2 triệu người, số lượng người theo dõi cũng tăng vọt lên 280 nghìn người.
Lại nhìn vào doanh thu ở hậu đài, vậy mà có tận 8 vạn tệ! Ngoại trừ việc gã đại gia ở quẻ đầu tiên quỵt nợ mất 2 vạn, hai quẻ sau cộng lại được 4 vạn, thì 4 vạn tệ còn lại hoàn toàn là tiền đạo cụ quà tặng do người xem tự nguyện đánh thưởng. Số tiền này sau khi chia đôi với nền tảng thì cậu có thể bỏ túi 4 vạn tệ.
Nếu cộng thêm cả khoản thù lao từ đội ngũ khảo cổ nữa, tổng cộng ngày hôm nay cậu đã kiếm được 6 vạn.
Một ngày kiếm được 6 vạn.
Trước đây, có khi cả tháng trời Quý Mộc Miên cũng chưa từng kiếm được nhiều tiền đến thế. Lúc cộng tiền, hai đầu ngón tay cậu còn khẽ run lên bần bật.
Thế nhưng cậu cũng nhận thức rất rõ ràng, hết thảy những điều này đều là nhờ ông nội Đường đã lựa chọn cậu.
Cho nên cậu rất nhanh đã bình tâm trở lại. Danh lợi cố nhiên là thứ hấp dẫn lòng người, nhưng hoàn thành tâm nguyện của ông nội mới là việc quan trọng hơn cả.
Sau khi điều hòa lại tâm trạng, cậu bình tĩnh bắt tay vào làm những việc mình cần làm.
Đầu tiên là gọi điện thoại cho bộ phận nhân sự của công ty cũ để gửi lời xin lỗi, giải thích rõ tình huống của bản thân và bày tỏ việc mình không thể đến nhận việc được nữa.
Điều buồn cười là, người phụ trách nhân sự bên kia vậy mà cũng đã xem các đoạn video cắt ngắn từ buổi livestream của cậu, cung kính một điều hai điều đều gọi cậu là Quý đại sư.
Sau đó, cậu lại lên mạng tra cứu thông tin các căn hộ cho thuê ở khu vực xung quanh, hẹn người môi giới hai ngày tới đi xem nhà.
Mà cậu lại không hề biết rằng, sau khi cậu xuống sóng, trên khắp các nền tảng mạng xã hội lớn nhỏ đều đang xôn xao bàn tán về cậu.
Ba quẻ bói của cậu thực sự là quá mức kinh hoàng.
Một quẻ xem chết gã đại gia giàu có, một quẻ xem sụp đổ ngôi sao đỉnh lưu, một quẻ xem ra cả một ngôi cổ mộ vô danh.
Có thể nói là ba quẻ phong thần.
Chỉ với tư cách là một tân binh mới vào nghề chủ phòng livestream, cậu đã thực sự bạo hồng chỉ sau một đêm.
*
Buổi tối, ông nội lại đi vào giấc mộng của cậu. Ông khen Quý Mộc Miên đã làm rất tốt, Quý Mộc Miên có chút ngại ngùng, bày tỏ bản thân sẽ tiếp tục nỗ lực hơn nữa.
"Ta tin tưởng vào con, con nhất định sẽ phát triển ngôi miếu Thành Hoàng này ngày một lớn mạnh." Ông nội mỉm cười cổ vũ cậu, hai tay chắp sau lưng nói: "Đúng rồi, con không cần phải tốn tiền đi thuê nhà đâu, cứ trực tiếp dọn vào trong miếu Thành Hoàng mà ở. Ở hậu viện có không ít gian sương phòng, con cứ tự chọn lấy một gian mà trú chân."
Quý Mộc Miên: "....Dạ?"
Ông nội: "Miếu Thành Hoàng quỷ tà không thể xâm phạm, ở đó vô cùng an toàn. Hôm nay con livestream kiếm được 6 vạn tệ, có thể đem số tiền đó ra dùng để tu sửa lại nơi ở của mình trước."
Quý Mộc Miên: "......"
Khá khen cho một kế hoạch, 6 vạn tệ vừa mới kiếm được còn chưa nóng túi đã bị ông sắp xếp rõ ràng, rành mạch đến thế rồi.
Nhưng mà nghĩ kỹ lại, gợi ý của ông nội cũng không tệ. Dù sao cậu cũng muốn sửa sang lại toàn bộ miếu Thành Hoàng, bắt đầu tu sửa từ phòng sương bên hậu viện trước cũng tốt, mà cậu lại không cần tốn thêm tiền thuê nhà, vẹn cả đôi đường.
Ông nội lại tỏ vẻ thần bí nói: "Ta còn tìm cho cháu một người nữa, sau này để cậu ta bảo vệ cháu, có việc gì nặng nhọc cũng có thể sai cậu ta làm."
Nói xong, ông vẫy vẫy tay.
Giây tiếp theo, một cậu bé tầm năm tuổi, mặc trang phục cổ đại bỗng xuất hiện bên cạnh ông nội Đường.
Cậu bé có khuôn mặt mũm mĩm, hồng hào, đường nét cực kỳ xinh xắn, chớp chớp đôi mắt to tròn gọi Quý Mộc Miên: "Anh trai ạ."
Quý Mộc Miên: "!"
Đây chẳng phải là con trai của chủ nhân ngôi mộ cổ ban ngày sao?!
Ông nội quả nhiên có quen biết với chủ mộ. Chẳng trách cả hai đều có sở thích bật nhạc khủng long khiêng lang.
Cậu bé bẽn lẽn cười: "Anh trai, em tên là Mị Linh. Ban ngày cũng may nhờ có anh trao đổi với phía nhà trường, nghe nói trường học sắp dọn đi rồi ạ. Mẫu thân em bảo phải đến cảm ơn anh đàng hoàng."
Quý Mộc Miên: "......"
Vị phu nhân chủ mộ cao quý lạnh lùng kia mà lại khách sáo thế sao?
Mị Linh ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn cậu, có chút rụt rè túm túm gấu áo: "Anh trai, em có thể bảo vệ anh, còn có thể giúp anh làm việc nữa đó."
Quý Mộc Miên: "......"
Cho nên, người mà ông nội tìm cho cậu chính là đứa trẻ trước mắt này à?
Bảo vệ cậu sao???
Giúp cậu làm việc sao???
Đây là bóc lột lao động trẻ em rồi!!!
Ông nội một tay đẩy Mị Linh đến bên cạnh Quý Mộc Miên: "Bố mẹ nó giao nó cho cháu đấy."
Quý Mộc Miên: "......"
Cặp vợ chồng cao quý lạnh lùng kia mà lại cam tâm tình nguyện giao đứa nhỏ này cho cậu à?
Cậu cúi đầu nhìn đứa bé.
Đứa nhỏ trông có vẻ rụt rè sợ sệt, như thể sợ cậu sẽ không giữ nó lại.
Trái tim Quý Mộc Miên bỗng mềm nhũn, cậu đưa tay xoa xoa đầu cậu bé, sẵn tiện véo nhẹ vào cái má bánh bao một cái.
Từ ban ngày là cậu đã muốn véo lắm rồi.
Đứa nhỏ cũng thật ngoan ngoãn, chủ động ghé sát mặt qua cho cậu véo.
Em bé loài người đúng là đáng yêu quá đi mất.
À không, tính ra thì em bé này bảo thủ nhất cũng phải hơn hai nghìn tuổi rồi...
Ông nội cười híp mắt nhìn hai người tương tác với nhau, có chút vui mừng nói: "Cháu xem, giờ cháu sự nghiệp có rồi, nhà cửa có rồi, con cái cũng có luôn rồi, chỉ còn thiếu mỗi một tấm chồng thôi."
Quý Mộc Miên:?
Ông nội cười hiền từ đến lạ lùng: "Ta đã tìm cho cháu một người chồng rồi, qua hai ngày nữa cậu ta sẽ đến Đồng Thành, cháu nhớ đi gặp người ta đấy nhé."
Quý Mộc Miên:???
-----------------------
Chương 8. Gặp mặt chồng tương lai
Đối với chuyện ép duyên, Quý Mộc Miên đương nhiên là cự tuyệt.
Hơn nữa, cậu luôn tự tin mình là trai thẳng.
Tuy rằng cậu chưa từng yêu đương, cũng chưa từng động lòng với bất kỳ ai, ngày thường chỉ biết cắm đầu vào học tập và kiếm tiền, nhưng trực giác của cậu mách bảo rằng mình thích con gái. Bây giờ ông nội lại tìm cho cậu một ông chồng, đây không phải là đang làm khó anh sao?
Ông nội cũng tỏ ra rất khó xử: "Nhưng sợi tơ hồng của cháu lại buộc chặt trên người cậu ta."
Nói cách khác, đây chính là mối nhân duyên do trời định.
Quý Mộc Miên: "......"
Trời định cái quỷ gì cơ chứ.
Chẳng phải cậu là con cưng của Thiên Đạo sao? Thiên Đạo tại sao lại đi trói buộc cậu với một người đàn ông chứ hả? Thiên Đạo sủng ái cậu ở chỗ nào cơ chứ?!
*
Ngày hôm sau thức dậy, Quý Mộc Miên vẫn còn chìm đắm trong tin dữ rằng mình sắp có chồng, cậu ngồi thẫn thờ trên đầu giường nửa ngày trời không nhúc nhích.
Điện thoại bỗng nhiên vang lên tiếng thông báo WeChat, cậu hoàn hồn lại, bấm vào xem thử.
Có một người gửi lời mời kết bạn: 【 Tôi là Bùi Cửu Cảnh. 】
Tên WeChat của đối phương chính là tên thật, ảnh đại diện là một tấm hình đen thui, nhìn không ra bất cứ thứ gì.
Quý Mộc Miên: "......"
Từ sau cái đêm một bước thành tài, học được huyền thuật, cậu đã biết vận mệnh của mình đang âm thầm thay đổi.
Đối tượng xem mắt này nếu đã là do Thiên Đạo sắp đặt, dù sao cậu cũng phải gặp một lần cho biết.
Cậu bấm đồng ý kết bạn.
Bùi Cửu Cảnh rất nhanh đã gửi tới một tin nhắn:【10 giờ sáng thứ Sáu tuần này, phòng số 8, trà lâu Địch Phúc, đường Thanh Vân.】
Quý Mộc Miên: "......"
Lời lẽ cứng nhắc, xem ra đối phương cũng giống cậu, chẳng tự nguyện gì với buổi xem mắt này.
Nghĩ như vậy, tâm lý bài xích của cậu lại vơi đi không ít.
Tuy rằng người là do ông nội giới thiệu, tuy rằng Thiên Đạo đã buộc dây tơ hồng của cậu với đối phương, nhưng cậu nghĩ chỉ cần cả hai bên đều không đồng ý, họ vẫn có cơ hội để phản kháng lại số mệnh.
Cậu đi gặp Bùi Cửu Cảnh, vừa vặn có thể nói thẳng mọi chuyện. Nếu Bùi Cửu Cảnh cũng không tình nguyện giống cậu thì tốt quá rồi.
Thế là cậu trả lời: 【 Được.】
Bùi Cửu Cảnh không nhắn lại nữa.
Sau khi đưa ra quyết định, lòng Quý Mộc Miên nhẹ nhõm hơn hẳn. Cậu nhanh nhẹn bước xuống giường đánh răng rửa mặt, tính toán ra ngoài ăn chút bữa sáng, rồi đi tìm đội thợ để tu sửa miếu Thành Hoàng.
Cậu vừa mới xỏ giày xong, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Tối qua Quý Mộc Miên vẫn ở lại khách sạn, cậu cứ ngỡ là dì lao công đến dọn dẹp vệ sinh, kết quả mở cửa ra nhìn, người đứng ngoài lại là Mị Linh.
Cậu giật mình, vội vàng đón đứa bé vào phòng, tò mò hỏi: "Em có thể đi lại tự do giữa ban ngày ban mặt thế này sao?"
Hiện tại đã sắp vào giữa hè, ánh nắng vô cùng gay gắt, đứa nhỏ này thế mà lại có thể thoải mái đi lại dưới ánh mặt trời sao?
Mị Linh dùng chất giọng mềm mại đáp: "Anh trai ơi, được chứ ạ."
Quý Mộc Miên nghĩ đến đạo hạnh sâu không lường được của bố mẹ cậu bé, lại nghĩ đến việc ông nội, người bị nghi vấn chính là Thành Hoàng gia đã đích thân bảo Mị Linh đi theo mình.
Gộp hai yếu tố này lại, việc Mị Linh có thể xuất hiện vào ban ngày cũng không có gì lạ.
Nhưng mà, Mị Linh thật sự muốn đi theo bảo vệ và giúp cậu làm việc sao?
Đây rõ ràng là bóc lột lao động trẻ em mà.
Đôi mắt Mị Linh chớp chớp, trông vô cùng đáng yêu: "Mẫu thân bảo em đã hơn hai nghìn tuổi rồi, không phải là lao động trẻ em đâu ạ."
Quý Mộc Miên: "......"
Hơn hai nghìn tuổi rồi mà còn gọi cậu là anh trai = =
Mị Linh: "Anh trai ơi?"
Quý Mộc Miên: "...Vậy thì đi theo anh đi, anh đang chuẩn bị ra ngoài ăn chút gì đó. Mà này, em có ăn được thức ăn của nhân gian không?"
Mị Linh vừa gật đầu, lại vừa lắc đầu.
Ăn thì vẫn ăn được, nhưng thật ra cậu bé không cần ăn uống gì cả, chỉ cần buổi tối hấp thu ánh trăng để tu luyện là đủ rồi.
Biết mình tiết kiệm được một khoản tiền cơm, Quý Mộc Miên vô cùng mừng rỡ: "Vậy em đi cùng anh đi ăn sáng nhé."
Mị Linh dùng giọng sữa non nớt reo lên: "Dạ vâng ạ!"
Có thể thấy tính cách của cậu bé vốn rất hoạt bát. Điều này cũng dễ hiểu, chắc hẳn cậu bé đã được chủ mộ và phu nhân hết mực nuông chiều, nên sau khi chết yểu mới được chôn cất ngay bên cạnh cha mẹ.
Phải biết rằng ở thời cổ đại, trẻ con chết yểu đừng nói là được chôn bên cạnh cha mẹ, ngay cả mộ tổ cũng chưa chắc đã được vào.
Quý Mộc Miên nắm tay Mị Linh bước ra khỏi khách sạn.
Nắng sớm mùa hè đã có chút chói chang, Quý Mộc Miên vẫn không nhịn được lo lắng, cúi đầu nhìn Mị Linh: "Thật sự không sao chứ?"
Mị Linh nở nụ cười ngọt ngào với anh: "Anh trai ơi, em không sao đâu ạ."
Thấy gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé hồng hào, quả thực không có vẻ gì là khó chịu, Quý Mộc Miên mới hoàn toàn yên tâm, dắt cậu bé đi tìm quán ăn sáng.
Miếu Thành Hoàng và khách sạn đều nằm trên đường Văn Miếu. Con phố này vô cùng náo nhiệt, cửa hàng cửa hiệu lớn nhỏ đủ mọi kiểu dáng mọc lên san sát.
Ví dụ như bên phải miếu Thành Hoàng là một cửa hàng bán đồ hương khói, bên cạnh cửa hàng hương khói là một bưu cục chuyển phát nhanh và một tiệm kem.
Đi tiếp khoảng hai trăm mét dọc theo tiệm kem là một quán ăn sáng, mà bên cạnh quán ăn sáng thế mà lại là trụ sở ban quản lý tổ dân phố và đồn công an...
Có thể nói là một sự kết hợp vô cùng kỳ lạ = =
Quý Mộc Miên và Mị Linh bước vào quán ăn sáng, gọi một phần bánh bao hấp, một bát hoành thánh và một bát cháo đậu xanh.
Bát cháo đậu xanh là gọi cho Mị Linh. Cậu bé ngoan ngoãn cầm chiếc thìa nhỏ, chậm rãi múc từng ngụm cháo nhỏ đưa vào miệng.
Trong mắt người ngoài, cậu bé không có bất kỳ điểm nào khác biệt so với một đứa trẻ loài người bình thường.
Cậu mỉm cười hỏi: "Ngon không?"
"Ngon lắm ạ." Trẻ con vốn thích ăn những món ngọt ngào, Mị Linh tỏ ra vô cùng vui vẻ.
Nói đến cũng lạ, đứa nhỏ này không những có thể đi lại giữa ban ngày ban mặt, để cho người phàm nhìn thấy, mà ngay cả chuyện ăn uống cũng giống hệt như người bình thường, chẳng có chút dáng vẻ nào là một linh hồn cả.
Quý Mộc Miên nghi ngờ có thể là do ông nội đã làm phép gì đó thì tiểu Mị Linh mới có thể giống như một đứa trẻ bình thường được như vậy.
Ánh mắt cậu trở nên dịu dàng, chợt nhớ tới một chuyện mà mình đã bỏ sót, liền hạ thấp giọng hỏi: "Sao em lại đến được đây?"
Ngôi mộ cổ kia ở tận tỉnh ngoài, cách Đồng Thành rất xa, Mị Linh làm thế nào mà chỉ trong một đêm đã vượt qua ngàn dặm để đến đây được?
Mị Linh nuốt một ngụm cháo, nhỏ giọng đáp: "Em cứ nhắm mắt lại một cái là đến nơi rồi ạ ~"
Quý Mộc Miên: "......"
Chắc là do bố mẹ cậu bé hoặc ông nội đưa đến rồi.
Quý Mộc Miên không tiếp tục săm soi vào những chi tiết nhỏ này nữa. Sau khi ăn sáng xong, cậu dắt tay Mị Linh đi tìm thợ đến tu sửa miếu Thành Hoàng.
Cậu không gọi thợ trên mạng mà đi hỏi thăm các chủ cửa hàng trên phố.
Vừa biết cậu chính là người kế thừa của miếu Thành Hoàng, các chủ tiệm liền vây quanh lấy cậu.
Người thì kéo cậu lại hỏi han chuyện gia đình, người thì nhiệt tình gọi điện thoại gọi thợ tới giúp cậu, thậm chí còn ra mặt mặc cả giá giùm cậu luôn = =
Bác Hoàng, chủ cửa hàng hương khói, có chòm râu bạc trắng trông vô cùng hiền hậu.
Bác đưa một chùm chìa khóa miếu Thành Hoàng cho cậu, cười híp mắt nói: "Lão Đường dạo trước đã tính được ngày mình sắp đi, có bảo với ta là đứa cháu họ của lão sẽ đến kế thừa miếu Thành Hoàng, còn khen đứa cháu này nhìn giống lão như đúc cơ mà."
Bác nhìn cậu từ trên xuống dưới, đầy vẻ nghi ngờ: "Cháu nhìn khôi ngô tuấn tú, lại trắng trẻo mơn mởn như củ cải nhỏ thế này, rốt cuộc là giống cái lão già nhăn nheo như quả mướp đắng kia ở điểm nào chứ."
Quý Mộc Miên: "......"
Có thể thấy lúc sinh thời, ông nội chung sống với hàng xóm láng giềng vô cùng hòa thuận.
Tóm lại là người hàng xóm nào cũng đều rất nhiệt tình.
Mấy người thợ được gọi đến cũng đều là người quen trong khu phố, họ ra giá rất phải chăng, tay nghề lại tốt, làm việc cũng nhanh nhẹn.
Chỉ trong vòng ngắn ngủi hai ngày, họ đã tu sửa lại toàn bộ phòng sương bên hậu viện, ngay cả khung cửa sổ cũng được thay mới hoàn toàn, sẵn tiện dọn sạch cỏ dại trong sân và mạng nhện dưới hiên nhà.
Tiền công và tiền vật liệu cộng lại vừa vặn hết sạch sáu vạn.
Quý Mộc Miên: "......"
Tốt lắm, không dư lại một xu.
Nhưng số tiền này bỏ ra rất xứng đáng. Miếu Thành Hoàng tuy chưa đến mức rực rỡ đổi mới hoàn toàn, nhưng so với ngôi nhà dột nát suýt sập lúc đầu cậu thấy thì đã có sự khác biệt một trời một vực.
*
Hai ngày sau, cậu dẫn theo Mị Linh dọn vào trong miếu Thành Hoàng ở.
Tiểu Mị Linh cũng được chia cho một căn phòng riêng, mặc dù cậu bé chỉ cần tìm bừa một chỗ là có thể ngủ được, thỉnh thoảng còn có thể bay về ngôi mộ cổ ở tỉnh ngoài để bầu bạn với bố mẹ.
"Màu này em có thích không?" Quý Mộc Miên vừa trải bộ chăn ga màu hồng phấn lên giường, vừa quay đầu hỏi tiểu Mị Linh: "Có muốn đổi sang màu xanh lam không?"
Cậu nghe nói đa số con trai đều thích màu xanh lam.
Mị Linh lắc đầu, mềm mại nói: "Màu hồng ạ, em thích màu này lắm."
Quý Mộc Miên bật cười, véo nhẹ vào má cậu bé một cái rồi mới quay về thu dọn phòng của mình.
Sau khi thu xếp ổn thỏa mọi việc, cậu liền liên hệ với bạn cùng phòng, nhờ họ gửi hành lý đến giúp mình.
Tuy rằng suốt thời gian học đại học cậu luôn bận rộn với việc học và làm thêm, nhưng mối quan hệ của cậu với các bạn cùng phòng không hề tệ. Ký túc xá của họ có bốn người, hai người ở thành phố lớn, một người đến từ nông thôn, cộng thêm cậu là trẻ mồ côi, xuất thân hoàn toàn khác nhau. Nhưng họ chung sống rất hòa thuận vì ai cũng là người lương thiện.
Các bạn cùng phòng từ sớm đã xem các video cắt ghép từ buổi phát sóng trực tiếp của cậu, và cũng đã gọi cậu là Quý đại sư từ lâu. Điều duy nhất họ tò mò là, tại sao suốt bốn năm đại học, Quý Mộc Miên lại không biểu hiện ra bất kỳ thiên phú thần thông nào.
Quý Mộc Miên: "...Nếu tớ nói là tớ đột nhiên thức tỉnh thiên phú, các cậu có tin không?"
Các bạn cùng phòng: "......"
Nhìn vào việc cậu đưa cả đỉnh lưu vào tù thì không tin cũng phải tin thôi.
Đến cuối cuộc trò chuyện, các bạn cùng phòng bày tỏ sẽ tìm thời gian đến Đồng Thành thăm cậu, nhưng chắc phải chờ đến Tết Âm lịch, bởi vì một người đã bắt đầu đi làm, hai người còn lại thì thi đỗ thạc sĩ thành công và đã bị giáo sư gọi đi phụ việc từ sớm.
Nói chuyện điện thoại xong, Quý Mộc Miên ngồi dưới mái hiên, cùng tiểu Mị Linh mỗi người ôm một nửa quả dưa hấu dùng thìa xúc ăn.
Hiện tại cậu cũng coi như đã hoàn toàn ổn định cuộc sống, tâm trạng thả lỏng chưa từng có, cuối cùng cũng có nhàn nhã để cảm nhận không gian quanh miếu Thành Hoàng.
Rõ ràng là một buổi chiều mùa hè nóng nực, bên ngoài oi bức đến ngột ngạt, nhưng trong miếu Thành Hoàng lại rất mát mẻ, hoàn toàn không có cảm giác nóng nực, không biết là do trong miếu có bố trí trận pháp hay là vì trong miếu trồng nhiều cây cối.
"Thật tốt quá." Một trận gió mát thổi qua, Quý Mộc Miên thích ý nheo mắt lại, nuốt một ngụm dưa hấu, lẩm bẩm cảm thán.
Tiểu Mị Linh ngồi trên chiếc ghế nhỏ, đung đưa hai chân, bắt chước cậu vừa nhắm mắt cảm nhận gió mát, vừa đưa dưa hấu vào miệng: "Thật tốt quá nha ~"
Đứa nhỏ ăn đến vui sướng cực kỳ, quanh miệng dính đầy nước dưa hấu.
Quý Mộc Miên khẽ cười một tiếng.
Cậu là trẻ mồ cói, từ nhỏ đến lớn đều chỉ có một mình, hiện tại có một đứa nhỏ ở bên cạnh, cảm giác trong lòng rất khác biệt, giống như đã có một sự vương vấn, gắn kết.
Lúc này là 4 giờ rưỡi chiều, cậu chuẩn bị đi một chuyến đến chợ dân sinh. Hôm nay là ngày đầu tiên dọn vào miếu Thành Hoàng, nên đỏ lửa nấu một bữa cơm, coi như là tiệc mừng nhà mới.
Cậu còn dự định vào cuối tuần sẽ mời hàng xóm láng giềng ăn một bữa cơm, dù sao hai ngày nay lúc tu sửa miếu Thành Hoàng mọi người đã giúp đỡ rất nhiều, sẵn tiện đi chợ để làm quen với xung quanh luôn.
Sau khi ăn xong dưa hấu, cậu đứng dậy dọn dẹp một chút rồi nói với Mị Linh: "Đi thôi, đi mua thức ăn với anh nào."
Tiểu Mị Linh mới ăn hết một nửa dưa hấu thì bụng đã tròn xoe, thằng bé ngoan ngoãn ôm phần dưa hấu còn lại cất vào nhà bếp, sau đó rửa tay rửa mặt sạch sẽ, lon ton chạy về nắm lấy hai ngón tay của Quý Mộc Miên: "Anh ơi, đi thôi ~"
·
Hai người vừa mới đi tới cổng lớn thì một chiếc xe hơi chạy tới rồi dừng lại trước mặt họ, một cô gái trẻ tuổi bước xuống xe.
Quý Mộc Miên lướt nhìn một cái, có chút kinh ngạc: "Tiểu Hùng Nhuyễn Đường?"
Người đến chính là Tiểu Hùng.
Cô bảo tài xế chờ ở trong xe, còn mình thì đi tới trước mặt Quý Mộc Miên, cung kính gọi một tiếng: "Quý đại sư."
Quý Mộc Miên nhìn qua bụng của cô, nhíu mày: "Đứa nhỏ của cô..."
"Không còn nữa rồi." Tiểu Hùng cúi đầu, vuốt ve bụng của mình, giọng nói rất nhẹ rất khẽ: "Tôi mới biết Đàm Minh Chu đã sớm cho tôi uống thuốc phá thai, anh ta bỏ thuốc vào trong nước nho, tôi chẳng những không nhận ra vị lạ, mà còn vui mừng hớn hở nghĩ rằng hắn thật chu đáo."
Cô hít một hơi thật sâu: "Đứa trẻ đã năm tháng, không thích hợp để phá thai bằng thuốc, để làm sảy thai, Đàm Minh Chu đã dùng liều lượng rất lớn... Sau này e là tôi không thể mang thai được nữa..."
Nói đến câu cuối cùng, trong giọng điệu của cô đã mang theo vài phần hận ý.
Quý Mộc Miên không giỏi an ủi người khác, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Tiểu Hùng ngẩng đầu lên, hận ý trong mắt đã chuyển thành ái ngại và hối lỗi: "Quý đại sư, xin lỗi anh, lúc đó tôi không nên nói anh là kẻ lừa đảo trong phòng livestream."
Quý Mộc Miên thản nhiên: "Không sao."
Dù sao thì ngay lúc đó cậu cũng đã vả mặt lại rồi.
Tiểu Hùng im lặng vài giây rồi nói: "Tôi tới đây, một là để cảm ơn anh đã cứu tôi, giúp tôi tỉnh ngộ khỏi những lời dối trá mà Đàm Minh Chu thêu dệt, hai là để cầu phúc cho đứa trẻ."
Cô dừng một chút, thần sắc trở nên ảm đạm: "Tôi và đứa nhỏ không có duyên phận, chỉ hy vọng kiếp sau bé có thể đầu thai vào một gia đình tốt."
Cô thậm chí còn chưa ở cử sau sảy thai mà đã vội đến đây cầu phúc cho con, cũng là vì cảm thấy có lỗi với đứa trẻ.
Quý Mộc Miên nhìn ra được cô thành tâm thành ý đến dâng hương, nên cũng không ngăn cản.
Trên thực tế, Tiểu Hùng Nhuyễn Đường có thể coi là vị khách hành hương và tín đồ đầu tiên của miếu Thành Hoàng.
Buổi sáng hôm nay hàng xóm láng giềng cũng đã đến miếu thắp hương, nhưng Tiểu Hùng Nhuyễn Đường mới là người thực sự vì mến mộ danh tiếng của Quý Mộc Miên mà tìm đến, đối với cậu mà nói, đây đúng là vị khách hành hương đầu tiên.
Tiểu Hùng cung kính bái lạy Thành Hoàng gia.
Tượng Thành Hoàng gia trông có vẻ hơi cũ kỹ, cũng may trước đó mấy người thợ đã lau chùi qua một lượt, nhìn vào trông cũng khá uy nghiêm.
Bên cạnh bệ thờ của pho tượng có đặt một chiếc hộp gỗ chạm khắc hoa văn, bên trong đựng hai quyển sách mà Quý Mộc Miên đặc biệt cung phụng lên.
Nói đi cũng phải nói lại, Quý Mộc Miên từng quan sát kỹ pho tượng Thành Hoàng gia này, trông không giống ông nội trong giấc mơ của cậu một chút nào, nhưng không hiểu sao, cậu vẫn luôn cảm giác ông nội chính là Thành Hoàng gia.
Trước khi đi, Tiểu Hùng đã quyên góp cho miếu Thành Hoàng 20 vạn tệ tiền công đức.
Công việc làm ăn của bố mẹ cô rất lớn, trong nhà không hề thiếu tiền, cô lại là người được nuông chiều từ nhỏ mà lớn lên. Cũng chính vì từ nhỏ được bảo bọc quá kỹ nên cô mới dễ dàng bị loại đàn ông tồi tệ như Đàm Minh Chu lừa gạt.
"Anh đã cứu mạng tôi, chút tiền công đức này chẳng thấm tháp vào đâu cả, xin anh nhất định phải nhận lấy." Thái độ của cô vô cùng khẩn thiết.
Cuối cùng Quý Mộc Miên cũng không từ chối nữa.
Có 20 vạn này là có thể đúc kim thân cho Thành Hoàng gia rồi.
Lúc Tiểu Hùng chuẩn bị rời đi, Quý Mộc Miên đã tặng cô một câu: "Sau này cô sẽ một đời bình an, suôn sẻ."
Tiểu Hùng cúi đầu thật sâu chào cậu, thần sắc đầy thành kính: "Đa tạ đại sư."
·
Biết tin kim thân của mình đã có hy vọng, buổi tối khi ông nội vào trong giấc mơ của cậu đã vui mừng không biết bao nhiêu mà kể. Ông khen ngợi Quý Mộc Miên ròng rã suốt hai phút, lại còn tính hát tặng cậu một bài Cảm Ơn Biết Bao nữa chứ.
Quý Mộc Miên: ... Cái này thì thôi, không cần đâu ạ.
Ông nội vẻ mặt đầy tiếc nuối, lên tiếng nhắc nhở cậu: "Nhớ kỹ ngày mai đi gặp chồng con đấy nhé."
Ngày mai đã là thứ 6 rồi.
Quý Mộc Miên: "......"
Thế thì thà ông hát cho con nghe cái bài thần khúc kia còn hơn.
*
Ngày hôm sau thức dậy, Quý Mộc Miên cứ nghĩ đến việc lát nữa phải đi gặp chồng...
À không, đi xem mắt, là đầu óc lại có chút choáng váng, mơ hồ.
Trước khi xuất phát, Mị Linh kéo vạt áo của cậu, dùng chất giọng sữa non nớt hỏi: "Anh ơi, mẹ bảo em là gánh nặng ăn bám, anh dâu liệu có ghét bỏ em không ạ?"
Để thích nghi với xã hội hiện đại, thằng bé đã đổi cách gọi từ mẫu thân thành mẹ.
Quý Mộc Miên: "......"
Chữ còn chưa có một nét nào mà đã gọi anh dâu rồi cơ đấy?
Cậu búng nhẹ vào trán đứa nhỏ một cái: "Em một mình ở lại trong miếu không có vấn đề gì chứ?"
Mị Linh: "Không có vấn đề gì đâu ạ, em có thể trở về tìm bố mẹ mà."
Tuy rằng khoảng cách xa tới vạn dặm, nhưng nếu thằng bé muốn về thì vẫn là chuyện rất dễ dàng.
Quý Mộc Miên vẫy vẫy tay chào Mị Linh rồi khóa cổng lớn miếu Thành Hoàng lại, vẫy một chiếc taxi hướng về quán trà Địch Phúc trên đường Thanh Vân.
Trên xe, cậu càng nghĩ lại càng cảm thấy bồn chồn, không yên lòng.
Hôm đó sau khi kết bạn WeChat, Bùi Cửu Cảnh chỉ gửi đúng địa chỉ rồi không nói thêm lời nào với cậu, và cậu cũng chẳng chủ động nhắn tin trò chuyện. Cậu không biết Bùi Cửu Cảnh bao nhiêu tuổi, ngoại hình ra sao, làm công việc gì. Đối với cậu, mọi thứ về Bùi Cửu Cảnh đều là một ẩn số xa lạ.
"Thôi kệ vậy, chờ gặp mặt rồi tính sau." Cậu nhìn những tia nắng chiếu lên cửa kính xe đang lùi dần về phía sau, nỗ lực đè nén những cảm xúc hỗn độn trong lòng xuống.
Mười lăm phút sau, cậu đến quán trà và bước vào phòng riêng.
Trong phòng đã có một người đàn ông ngồi sẵn từ trước.
Người đàn ông diện một bộ Tây trang màu đen, gương mặt anh tuấn đến mức nghịch thiên, so với nam minh tinh đẹp trai nhất mà Quý Mộc Miên từng thấy ngoài đời còn muốn xuất sắc hơn rất nhiều. Thế nhưng so với gương mặt anh tuấn kia, khí trường của người đàn ông này lại càng thêm áp bức, kinh người.
Cho dù chỉ ngồi yên một chỗ, xung quanh anh vẫn toát ra khí chất uy nghiêm đậm đặc và phong thái của một kẻ bề trên nắm quyền sinh sát.
Dường như nhận ra ánh mắt của cậu, người đàn ông ngước mắt lên, đối diện với cậu.
Quý Mộc Miên bước tới: "Xin chào, anh là Bùi Cửu Cảnh đúng không?"
Bùi Cửu Cảnh gật đầu, giọng nói trầm khàn mát lạnh: "Ngồi đi."
Hai người ngồi đối diện nhau. Bùi Cửu Cảnh ra hiệu cho Quý Mộc Miên gọi món, sau đó mới không nhanh không chậm mở lời: "Ở nhân gian, tôi tên là Bùi Cửu Cảnh, hiện đang đảm nhiệm chức vụ Cục trưởng Cục Quản lý Đặc biệt."
Cục Quản lý Đặc biệt là cái gì thì Quý Mộc Miên không biết, cậu chỉ bắt được trọng điểm trong câu nói của anh: "Tên ở nhân gian?"
Bùi Cửu Cảnh ừm một tiếng: "Tôi còn có một cái tên khác là Bùi Cửu, chúng sinh dưới Minh Phủ đều gọi tôi như vậy."
Thật ra ở dưới Minh Phủ chẳng có ai gan to bằng trời mà dám gọi thẳng tên họ của anh, hai chữ Bùi Cửu này, có lẽ đã mấy ngàn năm rồi anh chưa từng nghe ai gọi qua.
Quý Mộc Miên kinh ngạc: "... Minh Phủ? Địa phủ sao?"
Bùi Cửu Cảnh: "Ừm."
Quý Mộc Miên ngơ ngác nhìn anh.
Sắc mặt Bùi Cửu Cảnh vẫn vô cùng bình tĩnh, mặc cho cậu nhìn ngó.
Qua một hồi lâu, Quý Mộc Miên rốt cuộc cũng mở miệng: "Nói cách khác, anh không phải là người?"
Bùi Cửu Cảnh: "...Có thể nói như vậy."
Quý Mộc Miên chớp chớp mắt: "Thật không đấy? Tôi không tin đâu, trừ khi anh biến thành quỷ cho tôi xem thử."
Bùi Cửu Cảnh: "......"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!