Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 189
Kết quả, cô đột nhiên nghe được anh nói ra một câu: "Em muốn chứng minh không?"
"Cái gì?"
Cô bối rối nhìn anh, ngay sau đó, vai bị giữ chặt, ánh mắt nhìn thẳng vào một đôi mắt cực kỳ nóng bỏng, trong mắt viết chữ "muốn hôn" rất rõ.
Trái tim cô đập loạn nhịp, cô hơi căng thẳng.
Bạc Nguyên Triệt lại gần hơn, hơi thở của anh phả vào mặt cô, nóng rực, giọng nói trở nên trầm thấp, có chút khàn khàn: "Anh muốn chứng minh, có được không?"
Loại chuyện như thế này còn cần phải hỏi sao?
Thu Thanh Duy không nói gì, nhắm mắt lại, biểu thị sự đồng ý.
Ngay sau đó, môi cô nóng bừng, bị nụ hôn vụng về nhưng lại rất mãnh liệt cướp đi toàn bộ dưỡng khí, cũng lấy đi tất cả bình tĩnh.
Như bản năng.
Cô vòng tay qua cổ anh và đáp lại.
Được khích lệ, khóe môi Bạc Nguyên Triệt nhếch lên, anh vươn tay ôm eo cô, cúi đầu hôn sâu hơn.
Một nụ hôn, chứa đựng tất cả tình cảm của anh.
Người làm rung động trái tim anh chưa bao giờ là thiên kim nhà giàu của nhà họ Thu không rành thế sự, mà là Thu Thanh Duy người đứng trên đỉnh núi tràn đầy sự tự tin.
Cô là người phụ nữ anh yêu sâu đậm, không liên quan gì đến vẻ ngoài hay thân phận mà chỉ vì cô đơn giản là cô, là người mà từ trước tới nay anh luôn dõi theo...
Nụ hôn dài kết thúc.
Bạc Nguyên Triệt ôm mặt cô, thân mật áp trán vào trán cô, nhẹ giọng hỏi: "Bây giờ em đã tin chưa?"
“Chỉ bằng một nụ hôn?” Thu Thanh Duy cố ý gây khó dễ cho anh, trong mắt mang theo ý cười trêu chọc.
Rất nhanh cô đã hiểu được câu nói tự mình hại mình là gì.
Người đàn ông trước mặt lần đầu nếm được vị ngon ngọt cảm thấy chưa đủ nên chớp lấy cơ hội, cúi đầu hôn cô lần nữa, đôi môi nóng bỏng áp lên môi cô, lẩm bẩm: "Hôn một cái không chứng minh được, vậy thì hôn hai cái, anh sẽ hôn đến khi nào em tin tưởng mới thôi."
Giờ phút này, trên người làm gì còn bộ dạng ngốc bạch ngọt ngào thường ngày? Bộ dáng anh ngấu nghiến đôi môi của cô không khác gì một con sói đói!
Thu Thanh Duy có chút không chịu được nhưng cô không phải là người thừa nhận sự thất bại, vì vậy cô liền chiến đấu với anh.
Sau một trận đọ sức, cuối cùng cô đã bị đánh bại.
Có chút mơ màng ngẩng đầu lên, người đàn ông bên giường cười ranh mãnh, cọ cọ chóp mũi vào cô, không biết xấu hổ hỏi: "Còn muốn nữa không?"
Môi của Thu Thanh Duy đau đớn, cô không cần nhìn cũng biết môi của mình đã bị rách ra rồi, tức giận tát một cái vào khuôn mặt đầy sự mong đợi của anh: "Anh cút đi!"
Mang theo dấu tay năm ngón đỏ tươi trên mặt, Bạc Nguyên Triệt bị đuổi ra khỏi phòng.
Giữa môi và răng vẫn còn lưu lại hơi thở của người nào đó, anh chạm môi mình hồi tưởng lại cảm giác tuyệt vời vừa rồi, không tự chủ cười ra tiếng.
Có thể hôn Tiểu Duy, bị tát một cái thì có là gì đâu chứ? Dù có bị đánh thành đầu heo thì anh cũng bằng lòng.
Kết quả là y tá tuần tra nhìn thấy Bạc Nguyên Triệt đang ngồi xổm một mình trong góc, cúi đầu cười khúc khích.
Y tá: "…"
Người đàn ông này có bị điên không vậy?
Tuy nhiên cô lý giải, người bạn gái hôn mê lâu như vậy cuối cùng cũng tỉnh dậy, đổi lại là cô thì cô cũng mừng như điên thôi.
Trong hơn hai tháng, Bạc Nguyên Triệt trước sau như một hết mình chăm sóc Thu Thanh Duy đã giúp anh xóa bỏ thành công cái mác tra nam. Các y tá thân thiện với anh hơn rất nhiều, khi thấy anh ngồi xổm trước khu khám bệnh, họ bước đến hỏi: "Sao anh lại ngồi xổm ở đây vậy? Không vào phòng ở bên cạnh bạn gái à?"
Bạc Nguyên Triệt đứng dậy, năm dấu tay trên khuôn mặt anh ta lọt vào tầm mắt của cô y tá rất rõ ràng.
Y tá: "Mặt anh bị làm sao vậy?"
Anh đưa tay lên che, không thể không biết xấu hổ nói rằng mình đòi hôn quá đà khiến Tiểu Duy tức giận.
Y tá nhanh chóng hiểu ra, nhìn chằm chằm vào dấu bàn tay trên mặt anh, không cho anh mặt mũi mà cười: "Chọc bạn gái giận à?"
Bạc Nguyên Triệt “Ừm” một tiếng, đàng hoàng nói: "Cô ấy nói bây giờ cô ấy không muốn gặp tôi."
"Cái gì?"
Cô bối rối nhìn anh, ngay sau đó, vai bị giữ chặt, ánh mắt nhìn thẳng vào một đôi mắt cực kỳ nóng bỏng, trong mắt viết chữ "muốn hôn" rất rõ.
Trái tim cô đập loạn nhịp, cô hơi căng thẳng.
Bạc Nguyên Triệt lại gần hơn, hơi thở của anh phả vào mặt cô, nóng rực, giọng nói trở nên trầm thấp, có chút khàn khàn: "Anh muốn chứng minh, có được không?"
Loại chuyện như thế này còn cần phải hỏi sao?
Thu Thanh Duy không nói gì, nhắm mắt lại, biểu thị sự đồng ý.
Ngay sau đó, môi cô nóng bừng, bị nụ hôn vụng về nhưng lại rất mãnh liệt cướp đi toàn bộ dưỡng khí, cũng lấy đi tất cả bình tĩnh.
Như bản năng.
Cô vòng tay qua cổ anh và đáp lại.
Được khích lệ, khóe môi Bạc Nguyên Triệt nhếch lên, anh vươn tay ôm eo cô, cúi đầu hôn sâu hơn.
Một nụ hôn, chứa đựng tất cả tình cảm của anh.
Người làm rung động trái tim anh chưa bao giờ là thiên kim nhà giàu của nhà họ Thu không rành thế sự, mà là Thu Thanh Duy người đứng trên đỉnh núi tràn đầy sự tự tin.
Cô là người phụ nữ anh yêu sâu đậm, không liên quan gì đến vẻ ngoài hay thân phận mà chỉ vì cô đơn giản là cô, là người mà từ trước tới nay anh luôn dõi theo...
Nụ hôn dài kết thúc.
Bạc Nguyên Triệt ôm mặt cô, thân mật áp trán vào trán cô, nhẹ giọng hỏi: "Bây giờ em đã tin chưa?"
“Chỉ bằng một nụ hôn?” Thu Thanh Duy cố ý gây khó dễ cho anh, trong mắt mang theo ý cười trêu chọc.
Rất nhanh cô đã hiểu được câu nói tự mình hại mình là gì.
Người đàn ông trước mặt lần đầu nếm được vị ngon ngọt cảm thấy chưa đủ nên chớp lấy cơ hội, cúi đầu hôn cô lần nữa, đôi môi nóng bỏng áp lên môi cô, lẩm bẩm: "Hôn một cái không chứng minh được, vậy thì hôn hai cái, anh sẽ hôn đến khi nào em tin tưởng mới thôi."
Giờ phút này, trên người làm gì còn bộ dạng ngốc bạch ngọt ngào thường ngày? Bộ dáng anh ngấu nghiến đôi môi của cô không khác gì một con sói đói!
Thu Thanh Duy có chút không chịu được nhưng cô không phải là người thừa nhận sự thất bại, vì vậy cô liền chiến đấu với anh.
Sau một trận đọ sức, cuối cùng cô đã bị đánh bại.
Có chút mơ màng ngẩng đầu lên, người đàn ông bên giường cười ranh mãnh, cọ cọ chóp mũi vào cô, không biết xấu hổ hỏi: "Còn muốn nữa không?"
Môi của Thu Thanh Duy đau đớn, cô không cần nhìn cũng biết môi của mình đã bị rách ra rồi, tức giận tát một cái vào khuôn mặt đầy sự mong đợi của anh: "Anh cút đi!"
Mang theo dấu tay năm ngón đỏ tươi trên mặt, Bạc Nguyên Triệt bị đuổi ra khỏi phòng.
Giữa môi và răng vẫn còn lưu lại hơi thở của người nào đó, anh chạm môi mình hồi tưởng lại cảm giác tuyệt vời vừa rồi, không tự chủ cười ra tiếng.
Có thể hôn Tiểu Duy, bị tát một cái thì có là gì đâu chứ? Dù có bị đánh thành đầu heo thì anh cũng bằng lòng.
Kết quả là y tá tuần tra nhìn thấy Bạc Nguyên Triệt đang ngồi xổm một mình trong góc, cúi đầu cười khúc khích.
Y tá: "…"
Người đàn ông này có bị điên không vậy?
Tuy nhiên cô lý giải, người bạn gái hôn mê lâu như vậy cuối cùng cũng tỉnh dậy, đổi lại là cô thì cô cũng mừng như điên thôi.
Trong hơn hai tháng, Bạc Nguyên Triệt trước sau như một hết mình chăm sóc Thu Thanh Duy đã giúp anh xóa bỏ thành công cái mác tra nam. Các y tá thân thiện với anh hơn rất nhiều, khi thấy anh ngồi xổm trước khu khám bệnh, họ bước đến hỏi: "Sao anh lại ngồi xổm ở đây vậy? Không vào phòng ở bên cạnh bạn gái à?"
Bạc Nguyên Triệt đứng dậy, năm dấu tay trên khuôn mặt anh ta lọt vào tầm mắt của cô y tá rất rõ ràng.
Y tá: "Mặt anh bị làm sao vậy?"
Anh đưa tay lên che, không thể không biết xấu hổ nói rằng mình đòi hôn quá đà khiến Tiểu Duy tức giận.
Y tá nhanh chóng hiểu ra, nhìn chằm chằm vào dấu bàn tay trên mặt anh, không cho anh mặt mũi mà cười: "Chọc bạn gái giận à?"
Bạc Nguyên Triệt “Ừm” một tiếng, đàng hoàng nói: "Cô ấy nói bây giờ cô ấy không muốn gặp tôi."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: 1
Chương 2: 2: 2
Chương 3: 3: 3
Chương 4: 4: 4
Chương 5: 5: 5
Chương 6: 6: 6
Chương 7: 7: 7
Chương 8: 8: 8
Chương 9: 9: 9
Chương 10: 10: 10
Chương 11: 11: 11
Chương 12: 12: 12
Chương 13: 13: 13
Chương 14: 14: 14
Chương 15: 15: 15
Chương 16: 16: 16
Chương 17: 17: 17
Chương 18: 18: 18
Chương 19: 19: 19
Chương 20: 20: 20
Chương 21: 21: 21
Chương 22: 22: 22
Chương 23: 23: 23
Chương 24: 24: 24
Chương 25: 25: 25
Chương 26: 26: 26
Chương 27: 27: 27
Chương 28: 28: 28
Chương 29: 29: 29
Chương 30: 30: 30
Chương 31: 31: 31
Chương 32: 32: 32
Chương 33: 33: 33
Chương 34: 34: 34
Chương 35: 35: 35
Chương 36: 36: 36
Chương 37: 37: 37
Chương 38: 38: 38
Chương 39: 39: 39
Chương 40: 40: 40
Chương 41: 41: 41
Chương 42: 42: 42
Chương 43: 43: 43
Chương 44: 44: 44
Chương 45: 45: 45
Chương 46: 46: 46
Chương 47: 47: 47
Chương 48: 48: 48
Chương 49: 49: 49
Chương 50: 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Không tìm thấy chương nào phù hợp