Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 161: Tình huống bên trong tòa nhà
Trên màn hình, Hạ Cẩm Hiên và An Đức Liệt đã không còn nhìn ra hình dạng con người nữa, thân họ toàn máu, nằm trên mặt đất miệng mở to thở hổn hển, dĩ nhiên vừa đánh nhau với bọn cướp. Một Tên cướp che mặt , ngồi xổm người xuống, một tay nắm tóc An Đức Liệt và Hạ Cẩm Hiên nhấc lên, buộc bọn họ đối mặt máy thu hình. . .
Thái Gia Tuyền lệ rơi đầy mặt, đã không nhìn nổi nữa. Khi Hạ Cẩm Hiên bị buộc ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy nửa bên mặt anh nhiễm đỏ máu, râu ria đã dài ra, đôi môi khô nứt, trên trán những vết thương lớn nhỏ lặp đi lạp lại.
An Đức Liệt cũng không khá hơn chút nào, nhắm chặt mắt lại thở hổn hển giống như lúc trước hay tức giận.
"Không thể đợi nữa! Mau cứu bọn họ!" Thái Gia Tuyền bắt lấy đội trưởng khóc van xin . Mà trước màn hình cha Hiên lệ cũng rơi đầy mặt, vẻ uy nghiêm của một người đàn ông đã không còn có thể duy trì được nữa. Khang Hinh cau mày nhìn sang một bên, không biết đang suy nghĩ gì, không dám nhìn vào màn hình nữa.
"Mọi người phải tỉnh táo lại. Chúng ta bây giờ hoàn toàn không biết được địa thế cùng hỏa lực của bọn họ, không những không thể cứu người còn có thể khiến cho người khác gặp nguy hiểm." Đội trưởng đội đặc công bất đắc dĩ nói"Chỉ cần cần bọn cướp chưa lấy được tiền thì hẳn là con tin còn chưa nguy hiểm tính mạng."
——
"Cậu có khỏe không!" Trong bóng tối ở đầu bên kia, An Đức Liệt nhỏ giọng hỏi trong sự tĩnh lặng thật lâu. Qua một hồi, không thấy trả lời, hắn lại có chút bất an, muốn xem xét vết thương của Hạ Cẩm Hiên.
"Đừng tới đây, thúi chết!" Hạ Cẩm Hiên cuối cùng mở miệng, nhưng trong lời nói mang theo đả kích chết người.
"shit! Cậu làm như mình thơm lắm sao, nửa tháng không tắm có thể còn thơm sao? !" An Đức Liệt không chịu yếu thế.
"Người da trắng dễ hôi hơn! Huống chi vốn đã thối còn kèm theo mùi nước hoa sẽ thúi hơn!" Hạ Cẩm Hiên không thèm để ý phản ứng của hắn.
"Không được đối xử phân biệt chủng tộc!" An Đức Liệt phản bác yếu ớt."Hạ, tôi muốn đi vệ sinh. . ."
". . . . . ."
"Tôi không thể nhấc chân lên được nữa. . ."
". . . . . ."
"này! Nếu không phải bất tắc dĩ tôi sẽ không cầu xin anh!" An Đức Liệt hừ hừ tức giận .
Hạ Cẩm Hiên lật người một cái đứng lên, trên cao nhìn xuống, mặt giận dữ nhìn An Đức Liệt: "Đầu tôi bị kẹp vào cửa rồi, nếu không phải bởi vì đồng ý với chủ ý không ra gì lúc đầu của anh! Lần này thật tốt! Nhanh chóng bị anh hại chết! Bây giờ lại muốn gì nữa? Sắp chết rồi còn không để tôi yên sao? !"
An Đức Liệt cúi đầu, cười nhẹ hai tiếng, nói: "Yên tâm, tôi cũng nghĩ mình sắp chết rồi, sẽ không liên lụy tới anh! Anh còn có Thái. . . Mà tôi là một người cô đơn. . ."
Hạ Cẩm Hiên ngẩn người, sắc mặt hòa hoãn chút, lẩm bẩm nói: "Thật có lỗi với cô ấy, chắc cô ấy lo lắng lắm. . ."
"Này! Thân thể anh khỏe mạnh, có thể trước hết giúp một người tàn phế như tôi một tay hay không? ! Nếu không tôi chắc phải tiểu trong phòng!" An Đức Liệt kêu to.
Hạ Cẩm Hiên bất đắc dĩ, không thể làm khác hơn với vết thương chồng chất dìu An Đức Liệt đưa hắn đến nhà vệ sinh. . . Xong việc lại gian nan trở về giường. Ngã xuống giường khiến cả người vô cùng đau đớn.
"Thật ra cậu ăn đòn cũng không phải không có lợi, có phải đã nhớ ra người con gái cậu yêu rồi không? !" An Đức Liệt trêu ghẹo nói.
"Tôi đã sớm nhớ lại cô ấy. . ." Hạ Cẩm Hiên thanh âm hồi lâu mới vang lên: "Chỉ là tôi đồng ý với kế hoạch của anh, sợ liên lụy cô ấy. Không thể không khiến Khang Hinh đắc ý một chút. . ."
"Cô ấy đắc ý không được bao lâu, chúng ta đã tìm được chứng cớ không phải sao?"
"Vậy cũng phải có mạng ra ngoài trước!"
"Ha ha, cậu không chết được! Thái có nói, Trung Quốc có câu ngạn ngữ —— tai họa do trời."
"Vậy khẳng định là nói anh!"
"Tôi cảm thấy anh còn hơn tai họa. . ."
. . . . . . Hai người đàn ông này cứ như vậy ngươi người nói một người đáp lại để thời gian trong bóng tối lặng lẽ trôi, thậm chí họ còn nói về tuổi thơ của mình. Có lẽ tại thời điểm này bọn họ có thể chia sẽ hết cùng nhau mọi thứ, tháo bỏ mọi trách nhiệm nặng nề mà thường ngày vẫn gánh trên vai.
Thái Gia Tuyền lệ rơi đầy mặt, đã không nhìn nổi nữa. Khi Hạ Cẩm Hiên bị buộc ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy nửa bên mặt anh nhiễm đỏ máu, râu ria đã dài ra, đôi môi khô nứt, trên trán những vết thương lớn nhỏ lặp đi lạp lại.
An Đức Liệt cũng không khá hơn chút nào, nhắm chặt mắt lại thở hổn hển giống như lúc trước hay tức giận.
"Không thể đợi nữa! Mau cứu bọn họ!" Thái Gia Tuyền bắt lấy đội trưởng khóc van xin . Mà trước màn hình cha Hiên lệ cũng rơi đầy mặt, vẻ uy nghiêm của một người đàn ông đã không còn có thể duy trì được nữa. Khang Hinh cau mày nhìn sang một bên, không biết đang suy nghĩ gì, không dám nhìn vào màn hình nữa.
"Mọi người phải tỉnh táo lại. Chúng ta bây giờ hoàn toàn không biết được địa thế cùng hỏa lực của bọn họ, không những không thể cứu người còn có thể khiến cho người khác gặp nguy hiểm." Đội trưởng đội đặc công bất đắc dĩ nói"Chỉ cần cần bọn cướp chưa lấy được tiền thì hẳn là con tin còn chưa nguy hiểm tính mạng."
——
"Cậu có khỏe không!" Trong bóng tối ở đầu bên kia, An Đức Liệt nhỏ giọng hỏi trong sự tĩnh lặng thật lâu. Qua một hồi, không thấy trả lời, hắn lại có chút bất an, muốn xem xét vết thương của Hạ Cẩm Hiên.
"Đừng tới đây, thúi chết!" Hạ Cẩm Hiên cuối cùng mở miệng, nhưng trong lời nói mang theo đả kích chết người.
"shit! Cậu làm như mình thơm lắm sao, nửa tháng không tắm có thể còn thơm sao? !" An Đức Liệt không chịu yếu thế.
"Người da trắng dễ hôi hơn! Huống chi vốn đã thối còn kèm theo mùi nước hoa sẽ thúi hơn!" Hạ Cẩm Hiên không thèm để ý phản ứng của hắn.
"Không được đối xử phân biệt chủng tộc!" An Đức Liệt phản bác yếu ớt."Hạ, tôi muốn đi vệ sinh. . ."
". . . . . ."
"Tôi không thể nhấc chân lên được nữa. . ."
". . . . . ."
"này! Nếu không phải bất tắc dĩ tôi sẽ không cầu xin anh!" An Đức Liệt hừ hừ tức giận .
Hạ Cẩm Hiên lật người một cái đứng lên, trên cao nhìn xuống, mặt giận dữ nhìn An Đức Liệt: "Đầu tôi bị kẹp vào cửa rồi, nếu không phải bởi vì đồng ý với chủ ý không ra gì lúc đầu của anh! Lần này thật tốt! Nhanh chóng bị anh hại chết! Bây giờ lại muốn gì nữa? Sắp chết rồi còn không để tôi yên sao? !"
An Đức Liệt cúi đầu, cười nhẹ hai tiếng, nói: "Yên tâm, tôi cũng nghĩ mình sắp chết rồi, sẽ không liên lụy tới anh! Anh còn có Thái. . . Mà tôi là một người cô đơn. . ."
Hạ Cẩm Hiên ngẩn người, sắc mặt hòa hoãn chút, lẩm bẩm nói: "Thật có lỗi với cô ấy, chắc cô ấy lo lắng lắm. . ."
"Này! Thân thể anh khỏe mạnh, có thể trước hết giúp một người tàn phế như tôi một tay hay không? ! Nếu không tôi chắc phải tiểu trong phòng!" An Đức Liệt kêu to.
Hạ Cẩm Hiên bất đắc dĩ, không thể làm khác hơn với vết thương chồng chất dìu An Đức Liệt đưa hắn đến nhà vệ sinh. . . Xong việc lại gian nan trở về giường. Ngã xuống giường khiến cả người vô cùng đau đớn.
"Thật ra cậu ăn đòn cũng không phải không có lợi, có phải đã nhớ ra người con gái cậu yêu rồi không? !" An Đức Liệt trêu ghẹo nói.
"Tôi đã sớm nhớ lại cô ấy. . ." Hạ Cẩm Hiên thanh âm hồi lâu mới vang lên: "Chỉ là tôi đồng ý với kế hoạch của anh, sợ liên lụy cô ấy. Không thể không khiến Khang Hinh đắc ý một chút. . ."
"Cô ấy đắc ý không được bao lâu, chúng ta đã tìm được chứng cớ không phải sao?"
"Vậy cũng phải có mạng ra ngoài trước!"
"Ha ha, cậu không chết được! Thái có nói, Trung Quốc có câu ngạn ngữ —— tai họa do trời."
"Vậy khẳng định là nói anh!"
"Tôi cảm thấy anh còn hơn tai họa. . ."
. . . . . . Hai người đàn ông này cứ như vậy ngươi người nói một người đáp lại để thời gian trong bóng tối lặng lẽ trôi, thậm chí họ còn nói về tuổi thơ của mình. Có lẽ tại thời điểm này bọn họ có thể chia sẽ hết cùng nhau mọi thứ, tháo bỏ mọi trách nhiệm nặng nề mà thường ngày vẫn gánh trên vai.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Lúc mới đến Hamburg
Chương 2: 2: Gặp gỡ bất ngờ ở siêu thị
Chương 3: 3: Anh chàng đẹp trai Tề Minh
Chương 4: 4: Memory – Nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu)
Chương 5: 5: Memory - Giải phẩu thi thể
Chương 6: 6: Mối tình đầu ngọt ngào
Chương 7: 7: Mối tình đầu ngọt ngào [hạ]
Chương 8: 8: Sinh hoạt rối loạn
Chương 9: 9: Sinh hoạt rối loạn [hạ]
Chương 10: 10: Đại học Hamburg
Chương 11: 11: Kế hoạch ra biển
Chương 12: 12: Gặp mặt vội vã
Chương 13: 13: Hạ Cẩm Hiên lo lắng
Chương 14: 14: Thông báo tuyển dụng
Chương 15: 15: Hưởng ứng lệnh triệu tập làm nữ giúp việc
Chương 16: 16: Tiến vào ổ sói (thượng)
Chương 17: 17: Tiến vào ổ sói (trung)
Chương 18: 18: Tiến vào ổ sói (hạ)
Chương 19: 19: Nhiệm vụ gian khổ
Chương 20: 20: Mối tình đầu
Chương 21: 21: Đã từng yêu không làm gì cả
Chương 22: 22: Sáng sớm gặp tập kích (thượng)
Chương 23: 23: Sáng sớm gặp tập kích (hạ)
Chương 24: 24: Thật sự có Hắc bang? (thượng)
Chương 25: 25: Thật sự có Hắc bang? ( hạ )
Chương 26: 26: Đưa cơm
Chương 27: 27: Giáo đường nhỏ
Chương 28: 28: Hoàng thái tử
Chương 29: 29: Cô gái nhỏ bán vé xe
Chương 30: 30: Em là tiểu Cẩu
Chương 31: 31: An Đức Liệt ( thượng )
Chương 32: 32: An Đức Liệt ( hạ )
Chương 33: 33: Tề Minh muốn tham gia thi đấu bóng rổ
Chương 34: 34: Trận thi đấu bóng rổ(2)—— điểm số rơi ở phía sau, nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy
Chương 35: 35: Trận thi đấu bóng rổ (3)—— điểm số rơi ở phía sau, nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy
Chương 36: 36: Trận thi đấu bóng rổ (4) – Anh lại tỏa sáng
Chương 37: 37: Kết quả trận bóng rỗ (5)—— Hạ Cẩm Hiên bị thương
Chương 38: 38: Kết quả trận bóng rỗ (6)– Tề Minh điên cuồng
Chương 39: 39: Trận đấu bóng rổ - Đảo ngược tình thế
Chương 40: 40: Gà? vị?
Chương 41: 41: Có thể đỡ anh một chút không?
Chương 42: 42: Kế hoạch trẻ con…chỉ có hắn mới nghĩ ra
Chương 43: 43: Cười đểu
Chương 44: 44: Thư tình giấu mặt
Chương 45: 45: Cuộc hẹn khó hiểu
Chương 46: 46: Lại là cô!
Chương 47: 47: Nước Đức không có phố người Hoa
Chương 48: 48: Oan nghiệt
Chương 49: 49: Người đẹp Pháp hấp dẫn ( thượng )
Chương 50: 50: Người đẹp Pháp hấp dẫn ( hạ )
Chương 51: 51: Danh từ Y học về nam giới
Chương 52: 52: Người đàn ông không thú vị
Chương 53: 53: Tề Minh đưa ra ý kiến cùi bắp
Chương 54: 54: Bắt gặp
Chương 55: 55: Thản nhiên đối mặt, lễ hội Trung thu
Chương 56: 56: Lễ phục tráng lệ
Chương 57: 57: Lựa chọn đề tài lúng túng
Chương 58: 58: Tiệc rượu Trung thu ( thượng )
Chương 59: 59: Tiệc rượu Trung thu ( hạ)
Chương 60: 60: Gặp cướp ?
Chương 61: 61: Xảy ra tai nạn ( thượng )
Chương 62: 62: Tai nạn xe cộ ( hạ )
Chương 63: 63: Trung tâm hồi phục chức năng
Chương 64: 64: Lâm phong
Chương 65: 65: Nỗi khổ tâm của Lâm Phong
Chương 66: 66: Mâu thuẫn
Chương 67: 67: Đêm không ngủ
Chương 68: 68: Một giọt nước mắt
Chương 69: 69: Tìm say
Chương 70: 70: Quyết không buông tay
Chương 71: 71: Anh muốn theo đuổi em!
Chương 72: 72: Uy hiếp
Chương 73: 73: Tức giận trốn đi
Chương 74: 74: Muốn áo mưa sao?( cái vụ áo mưa này nghĩa là gì thì các tỷ muội cũng hiểu rồi hum cần Bonei giải thích nghen)
Chương 75: 75: Kích tình trên mặt giường nước
Chương 76: 76: Nick name
Chương 77: 77: Một phòng kiều diễm
Chương 78: 78: Hô hấp nhân tạo
Chương 79: 79: Quyết định của Lâm Phong
Chương 80: 80: Khó xử
Chương 81: 81: Hẹn cùng Lâm Phong
Chương 82: 82: Uống nhiều quá
Chương 83: 83: Tình địch gặp nhau
Chương 84: 84: Hạ Cẩm Hiên tỏ tình( sửa đổi )
Chương 85: 85: Giải phẫu khẩn cấp ( sửa đổi )
Chương 86: 86: Anh mà học lãng mạn?
Chương 87: 87: Có ẩn tình khác?
Chương 88: 88: Nhớ lại tai nạn xe lúc trước ( thượng )
Chương 89: 89: Nhớ lại tai nạn xe lúc trước ( hạ )
Chương 90: 90: Phải tiếp tục làm trị liệu phục hồi
Chương 91: 91: Quyến luyến
Chương 92: 92: Ba người thương tâm
Chương 93: 93: Quyết định cầu hôn
Chương 94: 94: Lâm Phong mất khống chế
Chương 95: 95: Anh chờ Em
Chương 96: 96: Tuyệt yêu
Chương 97: 97: Ra đi không từ giã
Chương 98: 98: Gặp thoáng qua
Chương 99: 99: Tạm biệt Hamburg
Chương 100: 100: Phỏng vấn
Chương 101: 101: Đánh vào trong nội bộ của địch
Chương 102: 102: Ra quân chưa thắng trận đã chết
Chương 103: 103: Khó có thể đến gần
Chương 104: 104: Mọi người bất ngờ
Chương 105: 105: Tình hình gần đây của Hạ Cẩm Hiên
Chương 106: 106: Hạ Cẩm Hiên trở về
Chương 107: 107: Công Thức pha café của Tuyền- Mặt hồng, tim đập gặp thoáng qua
Chương 108: 108: Hiệp đấu thứ nhất
Chương 109: 109: Lẻn vào Tiệc Mừng
Chương 110: 110: Nói yêu Anh
Chương 111: 111: Cái gì cũng nguyện ý
Chương 112: 112: Như tình nhân
Chương 113: 113: Tổng giám đốc đại nhân, có thể phúc hắc một chút sao?
Chương 114: 114: Bị đày đi
Chương 115: 115: Bị lừa
Chương 116: 116: Cuộc sống gian khổ bắt đầu
Chương 117: 117: Lời nói bên gối
Chương 118: 118: Trong nhà là miếng mồi ngon
Chương 119: 119: Gặp gỡ Khang Hinh
Chương 120: 120: Tìm tới cửa
Chương 121: 121: Dấm con gái anh cũng ăn?
Chương 122: 122: Em sẽ hết sức theo đuổi anh
Chương 123: 123: Volkswagen beetle
Chương 124: 124: Cún con cũng sẽ cắn người
Chương 125: 125: Lăng nhăng ?
Chương 126: 126: Nhớ lại ký ức đâu khổ ( thượng )
Chương 127: 127: Nhớ lại ký ức đâu khổ( hạ )
Chương 128: 128: Sẽ phải khi dễ em
Chương 129: 129: Thời gian nhạy cảm
Chương 130: 130: Quan Thương cấu kết
Chương 131: 131: Đúng là nhất định phải đi
Chương 132: 132: Ngày mai kết hôn đi
Chương 133: 133: Kỳ lạ
Chương 134: 134: Bị bắt cóc
Chương 135: 135: Chạy trốn khỏi căn phòng bí mật ( thượng )
Chương 136: 136: Chạy trốn khỏi căn phòng bí mật ( hạ )
Chương 137: 137: Bứt dây động rừng
Chương 138: 138: Chỉ có thể tùy cơ ứng biến
Chương 139: 139: Vỏ đạn
Chương 140: 140: Hiệu ứng náo động
Chương 141: 141: Suýt nữa thất thân
Chương 142: 142: Sống sót
Chương 143: 143: Được cứu
Chương 144: 144: Hôn mê
Chương 145: 145: Cô là ai?
Chương 146: 146: Tin tức làm người ta giật mình
Chương 147: 147: Tuyên bố đính hôn
Chương 148: 148: Không ngờ được thăng chức
Chương 149: 149: Gặp gỡ Khang Hinh
Chương 150: 150: Đấu
Chương 151: 151: Bất an
Chương 152: 152: Ước định nữa năm
Chương 153: 153: Trốn không được bữa tiệc đính hôn
Chương 154: 154: Hữu kinh vô hiểm
Chương 155: 155: Nụ hôn làm cho người ta hiểu lầm
Chương 156: 156: Chia xa
Chương 157: 157: Bất ngờ ( thượng )
Chương 158: 158: Bất ngờ ( hạ )
Chương 159: 159: Ba người được đi
Chương 160: 160: Rốt cuộc cũng có tên
Chương 161: 161: Tình huống bên trong tòa nhà
Chương 162: 162: Tự mình dính vào nguy hiểm
Chương 163: 163: Gặp lại Hạ Cẩm Hiên
Chương 164: 164: Thương thế
Chương 165: 165: Nghĩ cách tìm cứu viện trước
Chương 166: 166: Thoát hiểm
Chương 167: 167: Tin dữ, hai người cục diện bế tắc
Chương 168: 168: Tính cách thiếu sót
Chương 169: 169: Hội chiêu đãi ký giả ( thượng )
Chương 170: 170: Hội chiêu đãi ký giả ( trung )
Chương 171: 171: Hội chiêu đãi ký giả ( hạ )
Chương 172: 172: Muốn ăn vạ
Chương 173: 173: Tính toán của Thái Gia Tuyền
Chương 174: 174: Đại kết cục! !
Không tìm thấy chương nào phù hợp