Chương 7: Thiên Cung Uy Nghiêm

Bước qua cổng sáng, Bàn Nguyên như lạc vào một biển trời trắng xóa. Mọi âm thanh, màu sắc dần tan biến, chỉ còn lại nhịp đập vững chãi trong lồng ngực. Đôi chân chàng tiến về phía trước, mỗi bước dẫm lên hư không lại vọng ra tiếng ngân trầm, như tiếng trống khai thiên từ thuở ban sơ. Làn khí lạnh thấm dần vào da thịt, nhưng tâm trí Bàn Nguyên vẫn tĩnh lặng, không chút xao động.

Ánh sáng tan đi, trước mặt hiện ra một đại điện nguy nga, mái cong vút lên tận tầng mây, những cột trụ vàng rực khắc đầy phù văn cổ xưa. Bầu trời trên cao phủ kín mây bạc, từng tia sáng rọi xuống mặt đất như dòng nước chảy. Bốn phía là các thần tướng vận giáp bạc, tay cầm long thương, mắt nhìn thẳng, không ai dám thở mạnh.

Một dải thảm đỏ trải dài từ bậc thềm đến tận ngai vàng cao nhất. Trên ngai, Hạo Thiên Thượng Đế khoác long bào, thân hình như hòa làm một với khí tức trời đất. Đôi mắt đen sâu thẳm soi thấu mọi ý niệm, khiến bất cứ ai đối diện cũng cảm nhận được áp lực khôn cùng. Quanh thân Đế, từng luồng thần long khí cuộn trào, mỗi nhịp thở đều mang theo uy nghi khiến vạn vật cúi đầu.

Bàn Nguyên dừng lại dưới bậc thềm. Chàng ngẩng đầu, ánh mắt không né tránh, cũng không hạ mình. Thái dương trên trán khẽ lóe lên, vòng xoáy hỗn nguyên mờ nhạt xuất hiện, như một dấu ấn không thể xóa nhòa.

Không gian lặng đi một thoáng, chỉ còn tiếng áo bào sột soạt khi Hạo Thiên Thượng Đế khẽ cử động. Đế vương nhìn xuống, giọng trầm hùng vang vọng khắp đại điện:

– Bàn Nguyên, ngươi đã đến.

Âm thanh không lớn, nhưng tựa như thiên lôi giáng xuống, chấn động cả cõi thần linh. Các thần tướng hai bên đều rùng mình, không ai dám ngẩng đầu.

Bàn Nguyên đáp, giọng điềm đạm:

– Ta đến theo lời mời của Thiên Đình. Có điều gì, xin Thượng Đế cứ nói rõ.

Hạo Thiên Thượng Đế cười nhạt, tiếng cười không mang ý vui vẻ, chỉ còn lại sự cao ngạo lạnh lẽo:

– Ngươi nắm giữ “Nhất Niệm Khai Thiên”. Sức mạnh ấy vượt ngoài mọi quy tắc, có thể khiến cả tam giới đảo lộn. Ngươi có biết, chỉ một ý niệm sai lệch cũng đủ khiến thiên địa sụp đổ?

Bàn Nguyên im lặng giây lát, rồi đáp:

– Ý niệm khai thiên, vốn sinh ra từ hỗn nguyên. Nếu không ai dám dùng, trời đất này mãi mãi chẳng thể tiến thêm bước nào.

Hạo Thiên Thượng Đế nhíu mày, ánh mắt tối lại:

– Đó là ngụy biện. Ngươi có biết, trật tự hiện tại đã đổi bằng bao nhiêu xương máu, bao nhiêu kiếp linh hồn tiêu tán trong hỗn loạn? Tam giới yên ổn, vạn vật sinh sôi, tất cả đều nhờ vào “Thiên Luật Bất Biến”. Bất cứ ai, bất cứ sức mạnh nào dám thách thức thiên luật đều là nghịch thiên, sẽ bị trấn áp.

Chàng vẫn không cúi đầu, giọng bình thản:

– Thượng Đế lo sợ điều gì? Sợ một mảnh thần hồn nhỏ bé như ta, hay sợ ý niệm tự do của vạn linh có ngày vượt khỏi tầm kiểm soát?

Một tia sắc lạnh lướt qua đáy mắt Hạo Thiên Thượng Đế. Đế vương đứng dậy, từng bước từ trên ngai vàng bước xuống bậc thềm, áo bào vàng quét nhẹ nền điện. Mỗi bước chân, thần lực tỏa ra ép không khí quanh đó rung động, khiến các thần tướng đồng loạt cúi đầu thấp hơn.

– Ngươi thông minh, nhưng cũng quá ngông cuồng. Ý niệm tự do không phải thứ mà ai cũng có thể gánh. Nếu ai cũng làm theo ý mình, tam giới này sẽ ra sao? Máu chảy thành sông, vạn vật lụi tàn, tất cả chỉ còn lại hỗn loạn. Ngươi, Bàn Nguyên, sinh ra từ hỗn nguyên, mang theo mầm mống diệt thế. Nếu ngươi chịu quy phục, giao ra “Nhất Niệm Khai Thiên”, ta có thể tha cho ngươi một con đường sống, cho ngươi một vị trí trong Thiên Đình. Ngược lại...

Đế vương dừng lại, ánh mắt như lưỡi dao sắc lạnh:

– Ngươi sẽ bị trấn áp vĩnh viễn, không bao giờ được tái hiện nhân gian.

Bàn Nguyên không đáp ngay, chỉ đứng lặng một lúc. Trong lòng chàng, ký ức về những ngày cùng Vân Tịch bên bếp lửa, những buổi chiều nhổ cỏ, nấu canh, tiếng cười trong trẻo của nàng, tất cả như một dòng nước ấm chảy qua tâm trí. Đối diện với áp lực của Thiên Đình, chàng lại càng thấy lòng mình bình ổn.

Chàng ngẩng đầu, ánh mắt sáng như sao trời:

– Ta không cần vị trí trong Thiên Đình. Cũng không cần ai ban cho tự do. Ý niệm của ta, chỉ để bảo vệ những điều ta trân quý, bảo vệ người ta yêu. Nếu phải cúi đầu, thì “Nhất Niệm Khai Thiên” này đã không còn ý nghĩa.

Không khí trong đại điện như đông cứng lại. Các thần tướng đều nín thở, ngay cả những người từng nghe truyền thuyết về Bàn Cổ cũng không khỏi rùng mình trước khí thế ấy.

Hạo Thiên Thượng Đế nhếch môi, ánh mắt như có lửa:

– Ngươi muốn chống lại cả Thiên Đình? Ngươi nghĩ mình có thể vượt qua thiên kiếp, vượt qua sức mạnh của “Thiên Mệnh Ấn”?

Bàn Nguyên vẫn bình thản:

– Ta không chống lại ai. Ta chỉ giữ lấy đạo của mình. Nếu phải trả giá, ta sẽ tự mình gánh lấy. Nếu phải đối mặt với thiên kiếp, ta cũng không lùi bước.

Đế vương nhìn xoáy vào mắt chàng, giọng trầm xuống:

– Ngươi có biết, một khi ngươi không quy phục, ta sẽ không chỉ trấn áp một mình ngươi. Những kẻ liên quan đến ngươi, cả nhân giới, yêu giới, thậm chí người con gái bên cạnh ngươi, cũng khó tránh khỏi liên lụy.

Bàn Nguyên siết chặt tay. Vòng xoáy hỗn nguyên trên trán chàng khẽ động, khí tức lan tỏa ra khắp đại điện. Dưới lớp áo bào, từng luồng ý niệm như sóng ngầm cuộn trào, nhưng vẻ ngoài chàng vẫn giữ bình tĩnh.

– Nếu đã biết là con đường không thể quay đầu, ta càng không thể cúi mình trước uy quyền. Nếu Thượng Đế muốn trấn áp ta, cứ thử xem.

Một tiếng động khẽ vang lên, như tiếng gió lạnh quét qua bậc thềm. Hạo Thiên Thượng Đế không nói thêm, chỉ giơ tay. Từ trong không trung, một ấn ký vàng rực hiện ra, xoay tròn trên lòng bàn tay Đế. Đó là “Thiên Mệnh Ấn”, vật tượng trưng cho quyền lực tối thượng của Thiên Đình, có thể tước đoạt vận mệnh của bất cứ sinh linh nào.

Các thần tướng hai bên đồng loạt quỳ xuống, không ai dám ngẩng đầu. Không khí trong đại điện trở nên nặng nề, như có ngàn vạn ngọn núi đè lên vai.

Bàn Nguyên không lùi, cũng không bước tới. Chàng nhìn thẳng vào “Thiên Mệnh Ấn”, ánh mắt không hề dao động.

– Vận mệnh, vốn do ý niệm quyết định. Nếu ngươi muốn lấy, cứ đến mà lấy thử.

Giọng nói vang lên, không lớn, nhưng từng chữ như đá tảng rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, khuấy động mọi tầng sóng.

Hạo Thiên Thượng Đế khẽ nheo mắt, trong mắt ánh lên tia sắc lạnh. Đế vương không vội ra tay, chỉ nhấc cao “Thiên Mệnh Ấn”, để ánh sáng vàng bao phủ toàn bộ đại điện. Quanh thân Bàn Nguyên, từng dòng khí tức như muốn ép chàng quỳ xuống, nhưng chàng vẫn đứng thẳng, bóng lưng không hề lay chuyển.

Thời gian như ngưng đọng. Không ai lên tiếng, không ai dám động đậy. Ngoài điện, mây đen kéo đến, sấm chớp vang dội, báo hiệu thiên tượng đang biến đổi.

Bỗng một luồng khí lành nhẹ nhàng lan ra, như cơn gió xuân thổi qua cánh đồng lúa. Một bóng áo trắng xuất hiện ở đầu bậc thềm, gương mặt thư sinh, ánh mắt trong trẻo, mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Linh Cơ Thánh Tử chắp tay hành lễ, giọng nhẹ nhàng:

– Thượng Đế, xin dừng tay.

Hạo Thiên Thượng Đế không quay đầu lại, chỉ nhíu mày, giọng lạnh lùng:

– Linh Cơ, đây không phải chuyện ngươi có thể can dự. Lui xuống.

Linh Cơ Thánh Tử vẫn giữ nụ cười bình thản:

– Thần biết thân phận mình, nhưng cũng hiểu rõ đạo lý. Nếu hôm nay Thượng Đế dùng “Thiên Mệnh Ấn” trấn áp Bàn Nguyên, e rằng tam giới sẽ rung chuyển, lòng người không yên. Thần nguyện dùng đạo hạnh của mình, xin Thượng Đế cho phép thương nghị thêm một lần.

Một tia ngạc nhiên thoáng qua mắt Bàn Nguyên. Chàng nhìn Linh Cơ Thánh Tử, khẽ gật đầu.

Hạo Thiên Thượng Đế nhìn xuống, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can Linh Cơ Thánh Tử. Đế vương trầm ngâm một lúc, rồi cất giọng:

– Ngươi cho rằng còn đường lui sao? Một khi đã có biến số, phải dập tắt ngay từ đầu.

Linh Cơ Thánh Tử không đổi sắc mặt:

– Đạo lý là như vậy, nhưng lòng người lại không đơn giản. Nếu hôm nay Thượng Đế trấn áp Bàn Nguyên, e rằng yêu giới sẽ bất mãn, nhân giới sẽ dấy lên sóng ngầm. Tam giới từ lâu đã không còn là một tảng đá vững chãi, chỉ cần lay nhẹ, sẽ thành vực sâu vạn trượng.

Đế vương im lặng, thần sắc thoáng trầm tư.

Bàn Nguyên nhìn Linh Cơ, trong lòng không khỏi cảm kích, nhưng cũng hiểu bạn cũ đang đứng giữa hai lằn ranh: một bên là đại nghĩa, một bên là bằng hữu. Chàng khẽ nói:

– Linh Cơ, ngươi không cần vì ta mà gánh lấy nhân quả.

Linh Cơ Thánh Tử cười nhẹ:

– Đạo của ta, là duy trì cân bằng. Nếu hôm nay ta không nói, ngày mai sẽ không còn ai dám nói nữa.

Hạo Thiên Thượng Đế lặng lẽ nhìn hai người, ánh mắt chuyển từ lạnh lùng sang lạnh nhạt. Đế vương cất “Thiên Mệnh Ấn” vào tay áo, rồi quay lại ngai vàng, giọng vang lên trầm hùng:

– Được. Ta cho các ngươi ba ngày. Trong ba ngày, Bàn Nguyên, ngươi hãy suy nghĩ kỹ: hoặc quy phục Thiên Đình, hoặc chờ bị trấn áp vĩnh viễn. Linh Cơ, ngươi chịu trách nhiệm giám sát. Nếu có gì sơ sẩy, cả hai sẽ cùng chịu hình phạt.

Các thần tướng đồng loạt khấu đầu, không ai dám ngẩng mặt.

Bàn Nguyên khẽ gật đầu, ánh mắt không chút sợ hãi:

– Ta đã nghe rõ. Ba ngày, đủ để quyết định mọi việc.

Hạo Thiên Thượng Đế phất tay áo, một luồng khí lành đẩy Bàn Nguyên và Linh Cơ Thánh Tử ra khỏi đại điện. Cánh cửa vàng khép lại, không còn một tia sáng lọt ra ngoài.

Hai người đứng trên bậc thềm, bên ngoài đại điện Thiên Đình. Dưới chân là mây trắng bồng bềnh, phía xa xa là các dãy cung điện lấp lánh, bóng thần tướng qua lại như nước chảy.

Linh Cơ Thánh Tử nhìn sang, nụ cười nhạt vẫn trên môi:

– Ngươi vẫn cứng đầu như xưa.

Bàn Nguyên khẽ nhếch môi:

– Nếu không giữ lấy đạo của mình, sống thêm cũng vô nghĩa.

Linh Cơ Thánh Tử nhìn ra xa, giọng trầm ngâm:

– Ngươi biết không, thiên giới bây giờ khác xưa nhiều lắm. Trật tự càng chặt, bóng tối càng sâu. Có những thứ, dù không muốn cũng phải đối mặt.

Bàn Nguyên hỏi nhỏ:

– Ngươi chọn đứng về phía nào?

Linh Cơ Thánh Tử im lặng một lát, rồi đáp:

– Ta không chọn phe phái. Ta chỉ muốn tam giới không chìm trong máu lửa. Nếu ngươi có thể dung hòa được hai cực hỗn độn và trật tự, ta sẽ giúp ngươi. Còn nếu không, ta buộc phải ngăn ngươi lại.

Bàn Nguyên nhìn sâu vào mắt bạn cũ, cảm nhận được nỗi bất lực và lo lắng ẩn sâu bên trong.

Hai người cùng lặng lẽ bước xuống bậc thềm, hòa vào dòng thần tướng qua lại. Không ai để ý đến họ, nhưng từng ánh mắt lén lút, từng tiếng thì thầm vang lên sau lưng, báo hiệu sóng ngầm đang dâng lên trong Thiên Đình.

Bàn Nguyên không vội rời đi. Chàng cùng Linh Cơ Thánh Tử đi dọc hành lang dài, nơi các tiên đồng, tiên nữ bận rộn chăm sóc vườn ngọc, lặng lẽ cắm hoa, tưới nước, chẳng ai dám nhìn thẳng vào hai vị khách lạ. Không khí nơi này yên bình, nhưng dưới lớp bình yên ấy là những dòng chảy ngầm không ai nói ra.

Hai người dừng chân dưới một gốc đào cổ thụ, cành lá xum xuê, hoa nở lấm tấm trắng hồng. Linh Cơ Thánh Tử khẽ vươn tay, ngắt một cánh hoa, đưa lên mũi ngửi:

– Ngươi còn nhớ ngày xưa chúng ta cùng nhau ngắm hoa ở chân núi không? Khi ấy, đâu biết được sẽ có ngày đứng ở nơi này, đối mặt với thiên hạ.Bàn Nguyên mỉm cười, giọng dịu lại:

– Khi ấy, ta chỉ nghĩ đến nồi cháo bên bếp lửa, nghĩ đến tiếng cười của Vân Tịch. Đạo lớn, hóa ra cũng chỉ bắt đầu từ những điều nhỏ bé.

Linh Cơ Thánh Tử thở dài:

– Nếu ai cũng nghĩ được như ngươi, tam giới đã không thành ra thế này.

Cả hai lặng đi, chỉ nghe tiếng gió xào xạc qua tán lá. Xa xa, tiếng chuông đồng vọng lại, báo hiệu giờ tuần tra đổi ca trong Thiên Đình. Đám tiên đồng rảo bước vội vã, không ai dám nán lại lâu.

Bàn Nguyên khẽ hỏi:

– Ngươi nghĩ Thượng Đế sẽ làm gì trong ba ngày này?

Linh Cơ Thánh Tử nhíu mày:

– Sẽ triệu tập các đại thần, bàn cách trấn áp ngươi. Cũng có thể ngầm liên lạc với yêu giới, đề phòng biến động. Nhưng quan trọng nhất, họ sẽ tìm cách cô lập ngươi, ngăn không cho ai giúp đỡ.

Bàn Nguyên lặng lẽ gật đầu, trong lòng không chút sợ hãi. Chàng nhắm mắt, cảm nhận khí tức của Vân Tịch nơi nhân giới, như một sợi dây vô hình nối liền hai bờ thế giới.

Một lúc sau, Linh Cơ Thánh Tử nói nhỏ:

– Ngươi nên cẩn thận với Thái Sơ Ma Quân. Có những thứ còn nguy hiểm hơn cả Hạo Thiên Thượng Đế.

Bàn Nguyên mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm:

– Ta biết. Hắn là bóng tối của Bàn Cổ, cũng là bóng tối của ta. Sớm muộn gì cũng phải đối mặt.

Linh Cơ Thánh Tử không nói gì thêm, chỉ im lặng ngắm cánh hoa rơi. Cả hai đứng đó, giữa vườn đào yên tĩnh, như hai bóng hình lạc lõng giữa biển trời vô tận.

Chập tối, mây đen kéo về, che kín bầu trời Thiên Đình. Trong đại điện, Hạo Thiên Thượng Đế ngồi trên ngai vàng, đôi mắt khép hờ, khí tức vẫn trầm ổn. Bên cạnh, các đại thần lần lượt vào bẩm báo, không ai dám nhìn thẳng vào mắt Đế vương.

Một vị thần áo bào xanh tiến lên, cúi đầu thấp giọng:

– Bẩm Thượng Đế, đã bố trí trận pháp “Thiên La Địa Võng” quanh khu vực Bàn Nguyên lưu lại. Mọi động tĩnh đều nằm trong tầm kiểm soát.

Hạo Thiên Thượng Đế gật đầu, không đáp. Đôi mắt nhắm hờ, nhưng từng luồng ý niệm quét qua khắp Thiên Đình, như một mạng lưới vô hình bao trùm vạn vật.

Ngoài điện, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngọc, từng giọt nước nhỏ xuống hành lang, hòa cùng tiếng gió lạnh. Không khí càng lúc càng nặng nề, như có cơn bão lớn sắp ập đến.

Trong phòng nghỉ, Bàn Nguyên ngồi trước bàn trà, ánh mắt lặng lẽ nhìn vào khoảng không. Trên bàn, một ấm trà còn bốc khói, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa khắp phòng. Linh Cơ Thánh Tử thong thả rót trà, động tác ung dung như đang ở chốn nhân gian, không phải giữa trung tâm quyền lực của tam giới.

– Ngươi không lo lắng sao? – Linh Cơ hỏi khẽ.

– Lo thì có ích gì? – Bàn Nguyên đáp. – Nếu không thể giữ lấy tự do trong lòng, dù sống giữa trời đất rộng lớn cũng chẳng khác gì bị giam cầm.

Linh Cơ Thánh Tử im lặng, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Một lát sau, chàng đặt chén trà xuống, nói nhỏ:

– Nếu có gì bất trắc, ta sẽ cố kéo dài thời gian cho ngươi. Nhưng hãy nhớ, đường này không dễ đi. Đừng tin bất cứ ai ngoài chính mình.

Bàn Nguyên gật đầu, trong mắt ánh lên tia cảm kích.

Đêm xuống, ánh trăng lu mờ sau tầng mây dày. Khắp Thiên Đình, tiếng gió rít qua từng hành lang lạnh lẽo. Trong bóng tối, một bóng áo đen lướt qua nóc điện, khí tức tà dị lan tỏa, hòa vào màn đêm sâu thẳm.

Thái Sơ Ma Quân đứng trên đỉnh tháp cao nhất, đôi mắt đỏ như máu nhìn về phía phòng nghỉ của Bàn Nguyên. Khóe môi hắn nhếch lên, nụ cười lạnh lẽo:

– Hạo Thiên, ngươi sợ mất kiểm soát, nhưng càng kiểm soát, hỗn loạn càng lớn. Để xem, ai sẽ là người mở ra kỷ nguyên mới.

Hắn vung tay, một luồng khí đen ngòm lan ra, len lỏi khắp các ngóc ngách Thiên Đình, như những con rắn nhỏ ẩn mình dưới lớp đá hoa cương.

Sáng hôm sau, trời vẫn còn âm u. Bàn Nguyên thức dậy, mở cửa bước ra hành lang. Không khí lạnh buốt, nhưng tâm trí chàng lại cực kỳ minh tĩnh. Xa xa, các thần tướng vẫn tuần tra nghiêm ngặt, không ai dám lơi lỏng.

Bàn Nguyên thong thả đi dạo trong vườn ngọc. Chàng dừng lại bên một luống rau xanh, nơi các tiên đồng đang tưới nước, nhổ cỏ. Một bé tiên đồng ngẩng lên, đôi mắt tròn xoe nhìn chàng, rồi lại cúi đầu, lặng lẽ tiếp tục công việc.

Chàng ngồi xuống bên luống rau, nhẹ nhàng hỏi:

– Ở đây có trồng cải xanh không?

Bé tiên đồng ngạc nhiên:

– Dạ, có ạ. Nhưng sáng nay vừa bị mưa lớn, lá còn đọng nước.

Bàn Nguyên mỉm cười, nhẹ nhàng nhổ một cây cải xanh, phủi sạch đất rồi đưa cho bé tiên đồng:

– Cây này còn non, để lại sẽ ngọt hơn. Lần sau nhớ tưới nước vào lúc trời chưa mưa, rau sẽ không bị úng.

Bé tiên đồng tròn mắt, gật đầu lia lịa. Không khí căng thẳng trong vườn như dịu lại, các tiên nữ xung quanh cũng khẽ mỉm cười, tiếp tục công việc của mình.

Chàng đứng dậy, tay phủi đất, rồi thong thả đi dọc theo lối nhỏ. Trong lòng chàng, mọi lo toan về thiên kiếp, về đối đầu với Thượng Đế đều lắng xuống, chỉ còn lại cảm giác bình yên như những buổi sáng sớm ở mái nhà nhỏ nơi nhân giới.

Giữa lúc ấy, một bóng áo trắng xuất hiện bên cạnh, Linh Cơ Thánh Tử bước tới, khẽ nói:

– Ta vừa nhận được tin, Thượng Đế đã bắt đầu triệu tập các đại thần. Ngươi có muốn tham dự không?

Bàn Nguyên lắc đầu:

– Ta không hứng thú với tranh luận quyền lực. Nếu họ muốn bàn chuyện ta, cứ để họ tự quyết.

Linh Cơ Thánh Tử nhìn chàng, ánh mắt có chút lo lắng:

– Ngươi bình thản quá mức. Đôi khi, bình thản cũng là một dạng khiêu khích.

Chàng chỉ cười nhạt, không nói thêm.

Trong đại điện, các đại thần lần lượt đưa ra ý kiến: người đề nghị lập trận pháp trấn áp ngay lập tức, kẻ muốn dụ Bàn Nguyên quy hàng bằng lợi ích, lại có kẻ ngầm đề xuất dùng Vân Tịch làm con tin. Hạo Thiên Thượng Đế im lặng nghe, không biểu lộ ý kiến, chỉ khẽ gật đầu sau mỗi lời đề nghị.

Bên ngoài, trời bỗng nổi gió lớn, mây đen cuộn trào như sắp đổ mưa. Trong gió, thấp thoáng những tiếng thì thầm xa lạ, khiến các thần tướng bất giác rùng mình.

Đêm thứ hai, Bàn Nguyên ngồi bên bàn đá, lấy trong tay áo ra một hạt đậu nhỏ, nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay. Chàng nhắm mắt, truyền một luồng ý niệm vào hạt đậu. Tức thì, hạt đậu nảy mầm, vươn lên thành một cây non xanh mướt.

Chàng lặng lẽ ngắm nhìn, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp khó tả. Chỉ một ý niệm nhỏ, đã có thể tạo ra sự sống. Nhưng nếu dùng sai, cũng có thể hủy diệt tất cả.

Cùng lúc, trong bóng tối, Thái Sơ Ma Quân lại xuất hiện trên nóc điện, ánh mắt như xuyên thấu màn đêm. Hắn lẩm bẩm:

– Sức mạnh ấy, chỉ cần một chút xao động, cả tam giới sẽ thành tro bụi. Bàn Nguyên, ngươi có thật sự gánh nổi không?

Một luồng khí đen len lỏi vào trong phòng, nhưng vừa chạm đến ngưỡng cửa đã bị vòng xoáy hỗn nguyên trên trán Bàn Nguyên đánh bật trở lại. Hạt đậu non vẫn vươn mình xanh biếc, không chút tổn hại.

Sáng ngày thứ ba, Linh Cơ Thánh Tử đến bên Bàn Nguyên, khẽ nói:

– Hôm nay là hạn cuối. Thượng Đế đã hạ lệnh, nếu ngươi không quy phục, sẽ tự mình ra tay.

Bàn Nguyên mỉm cười, ánh mắt bình tĩnh:

– Ta đã quyết rồi.

Linh Cơ Thánh Tử nhìn chàng, trong mắt ánh lên nỗi buồn không che giấu:

– Ta sẽ ở bên ngươi đến cuối cùng. Dù kết quả ra sao, đạo hữu vẫn là đạo hữu.

Bàn Nguyên gật đầu, không nói thêm. Chàng đứng dậy, chỉnh lại áo bào, ánh mắt sáng rực như sao trời.

Bầu trời phía trên Thiên Đình bỗng vang lên tiếng sấm, mây đen tụ lại thành một vòng xoáy khổng lồ. Giữa vòng xoáy, ánh sáng vàng của “Thiên Mệnh Ấn” lóe lên, chiếu rọi khắp cõi thần linh.

Bàn Nguyên bước lên bậc thềm đại điện, Linh Cơ Thánh Tử theo sát phía sau. Các thần tướng hai bên đồng loạt quỳ xuống, không ai dám nhìn thẳng vào mắt chàng.

Cánh cửa đại điện mở rộng. Hạo Thiên Thượng Đế ngồi trên ngai vàng, thần sắc lạnh lùng, khí tức như núi lửa sắp phun trào.

– Ba ngày đã qua. Ngươi quyết thế nào? – Đế vương hỏi, giọng vang vọng khắp điện.

Bàn Nguyên ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:

– Ta chọn giữ lấy tự do. Nếu phải đối mặt với thiên kiếp, ta sẽ không lùi bước.

Hạo Thiên Thượng Đế nhíu mày, ánh mắt như băng giá:

– Vậy thì, đừng trách ta vô tình.

Đế vương giơ cao “Thiên Mệnh Ấn”, ánh sáng vàng bùng lên, chiếu rọi khắp đại điện. Khí tức thần long cuộn trào, như muốn nuốt trọn mọi ý niệm tự do.

Bàn Nguyên đứng thẳng, vòng xoáy hỗn nguyên trên trán rực sáng, ý niệm lan tỏa như biển lớn. Hai luồng sức mạnh đối đầu, không ai chịu nhường bước.

Trong khoảnh khắc ấy, một luồng khí đen lạnh lẽo đột ngột tràn vào đại điện, cuốn theo mùi máu tanh và tiếng cười khẩy vang vọng. Thái Sơ Ma Quân hiện thân giữa không trung, áo choàng đen tung bay, ánh mắt đỏ rực nhìn thẳng vào hai người.

– Muốn trấn áp hắn, trước tiên phải qua được ta.

Không gian rung chuyển, các thần tướng đồng loạt lùi lại, sắc mặt hoảng loạn. Hạo Thiên Thượng Đế đứng bật dậy, ánh mắt lóe lên tia giận dữ.

Bàn Nguyên siết chặt tay, trong mắt ánh lên ý chí không thể khuất phục.

Cả đại điện chìm trong hỗn loạn, ba luồng khí tức va chạm, trời đất rung chuyển, như báo hiệu một trận đại chiến sắp nổ ra, vận mệnh tam giới treo lơ lửng bên bờ vực.

Bên ngoài, mưa gió nổi lên, sấm chớp vang dội. Ở nơi xa xăm, Vân Tịch ngồi bên bếp lửa, đôi mắt sáng rực, bàn tay nắm chặt lá thư chưa gửi. Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cảm nhận rõ ràng từng rung động nơi tầng trời cao nhất.

Ánh sáng và bóng tối đan xen, trật tự và hỗn loạn giằng co. Vòng xoáy vận mệnh đã bắt đầu chuyển động, không ai biết kết cục sẽ ra sao.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!