Chương 4: Bếp Lửa Đầu Tiên
Khi ánh bình minh vừa chạm ngõ, tiếng chim rừng khẽ vang lên bên ngoài cửa sổ. Bàn Nguyên tỉnh giấc, cảm nhận hơi thở đều đặn của Vân Tịch bên cạnh. Chàng lặng lẽ ngồi dậy, kéo nhẹ tấm chăn mỏng lên vai nàng rồi bước ra ngoài, để lại trong phòng một khoảng lặng dịu dàng.
Ngoài vườn, sương sớm phủ mờ những nhành cây, từng giọt long lanh đọng lại trên lá linh thảo. Bàn Nguyên tiến về phía khoảnh đất nhỏ, nơi chàng trồng vài loại thảo dược thanh khiết. Đôi tay chàng nhẹ nhàng hái từng lá non, lựa chọn kỹ càng từng loại linh thảo quý giá, tỉ mỉ như sợ làm tổn thương đến sinh khí của chúng.
Hôm nay chàng muốn nấu cháo linh thảo, món ăn đơn giản mà bổ dưỡng, vừa dễ tiêu, vừa có thể điều hòa linh khí trong cơ thể Vân Tịch. Đặt rổ thảo dược xuống bậc cửa, Bàn Nguyên nhóm lửa bên bếp đất. Đốm lửa đầu tiên bùng lên, hơi ấm lan tỏa trong không gian ẩm lạnh của buổi sớm.
Chàng rửa sạch gạo, cho vào nồi cùng nước suối trong vắt. Những cọng linh thảo được thái nhỏ, từng chút một rơi vào nồi, tỏa ra hương thơm dìu dịu. Lửa cháy đều, ánh sáng vàng cam phản chiếu trên gương mặt điềm tĩnh. Bàn Nguyên chăm chú khuấy cháo, không để trào ra ngoài, cũng không để linh khí trong thảo dược bị hao hụt. Mỗi động tác đều cẩn thận, như đang nâng niu một vật quý.
Vân Tịch tỉnh dậy, bước ra hiên. Ánh nắng nhẹ buổi sáng chiếu lên mái tóc trắng, làm nổi bật dung nhan trong trẻo. Nàng ngạc nhiên khi thấy Bàn Nguyên đang bận rộn bên bếp.
– Sớm vậy mà ngươi đã dậy rồi à?
Bàn Nguyên quay lại, mỉm cười hiền lành:
– Ta muốn nấu cho nàng bữa sáng. Cháo linh thảo này giúp bổ nguyên khí, lại dễ ăn.
Vân Tịch ngồi xuống bên cạnh, khẽ tựa vào cột hiên. Nàng nhìn động tác của Bàn Nguyên, ánh mắt ánh lên vẻ tò mò:
– Trước đây ngươi đã từng nấu ăn cho ai chưa?
Chàng lắc đầu, nhẹ giọng:
– Chưa từng. Đây là lần đầu ta tự tay nấu cho ai đó. Khi ở một mình, ta thường chỉ ăn qua loa.
Vân Tịch mỉm cười, giọng nhỏ nhẹ:
– Vậy hôm nay ta là người đầu tiên được nếm thử tài nghệ của Bàn Nguyên đại nhân sao?
Bàn Nguyên hơi ngượng, ánh mắt lướt qua nàng rồi lại quay về với nồi cháo:
– Nếu nàng không chê, sau này ngày nào ta cũng nấu cho nàng.
Nàng bật cười, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa vườn sớm. Không khí trở nên ấm áp, gần gũi lạ kỳ.
Cháo chín, Bàn Nguyên múc ra bát, rắc thêm chút lá linh chi thái mỏng lên trên. Hơi nóng bốc lên, hòa cùng hương thơm thanh mát. Chàng thổi nhẹ rồi đưa bát đến trước mặt Vân Tịch.
– Cẩn thận nóng.
Vân Tịch đón lấy, hai tay khum quanh bát cháo. Nàng hớp một thìa nhỏ, cảm nhận vị ngọt dịu của gạo, xen lẫn mùi thơm thanh khiết của thảo dược. Linh khí trong cháo nhẹ nhàng tràn vào cơ thể, khiến nàng cảm thấy khoan khoái, như được chữa lành từ tận sâu bên trong.
– Ngon lắm – nàng mỉm cười, ánh mắt lấp lánh.
Bàn Nguyên nhìn nàng ăn, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Tựa như lần đầu tiên chàng hiểu thế nào là được chăm sóc một người khác, thế nào là niềm vui giản dị của cuộc sống bình thường.
Ăn xong, Vân Tịch đứng dậy, kéo tay Bàn Nguyên ra vườn.
– Hôm nay trời đẹp, chúng ta đi hái quả đi. Có cây đào linh ở cuối vườn, quả vừa chín tới.
Hai người đi bên nhau, tiếng cỏ dại xào xạc dưới chân. Vân Tịch chỉ cho Bàn Nguyên từng loại cây, từng đóa hoa nở muộn giữa vạt nắng. Nàng tỉ mỉ giới thiệu từng loại linh quả, chỉ ra đặc điểm, cách nhận biết, lúc nào nên hái để giữ được linh khí tròn đầy nhất.
Chàng chăm chú lắng nghe, không ngại hỏi lại khi chưa hiểu. Thỉnh thoảng, hai người cúi sát vào nhau để quan sát một bông hoa nhỏ hoặc một quả non, hơi thở hòa quyện trong không khí dịu nhẹ. Giữa những câu chuyện, tiếng cười của Vân Tịch vang lên, trong trẻo như suối nguồn.
Khi đến gốc đào linh, những quả đào hồng hào treo lủng lẳng trên cành. Vân Tịch nhón chân, với tay hái một quả. Bàn Nguyên đứng phía sau, giơ tay đỡ lấy quả vừa rơi khỏi cành, bàn tay chạm nhẹ vào tay nàng. Cả hai cùng sững lại, ánh mắt giao nhau. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ xung quanh dường như lắng đọng.
– Đào chín rồi, ngọt lắm đấy – Vân Tịch phá tan khoảng lặng, đặt quả đào vào tay Bàn Nguyên.
Chàng cầm lấy, nhẹ nhàng lau đi lớp sương còn đọng trên vỏ, rồi cắn một miếng nhỏ, nhường phần còn lại cho nàng. Nước đào ngọt mát, vị ngọt như lan tỏa khắp lòng ngực.
– Quả này ngọt thật – chàng gật đầu, nhìn nàng trìu mến.
Vân Tịch cười, đôi má ửng hồng.
– Nơi này có nhiều loại quả lắm. Nếu ngươi muốn, ta sẽ chỉ cho ngươi cách trồng và chăm sóc từng loại.
– Ta muốn học – Bàn Nguyên đáp, mắt nhìn thẳng vào nàng.
Vân Tịch gật đầu, vẻ vui thích hiện rõ trên gương mặt. Hai người cùng trở lại vườn, bắt đầu một ngày mới bằng việc làm đất, gieo hạt, chăm sóc từng bụi cây nhỏ. Bàn Nguyên học cách dùng cuốc xới đất, tưới nước cho đúng lượng, bắt sâu cho cây. Vân Tịch chỉ bảo từng chút một, kiên nhẫn như một người chị gái dịu dàng, nhưng trong mắt chàng, nàng đẹp hơn bất cứ ai từng gặp.
Khi trời dần đứng bóng, hai người cùng nhau trở về nhà. Bàn Nguyên nhóm lại bếp lửa, cắt gọt linh quả, chuẩn bị bữa trưa. Vân Tịch giúp chàng rửa rau, thái củ, thỉnh thoảng lại lén nhìn chàng, khóe môi khẽ cong lên vì thích thú.
Bữa trưa đơn giản: cháo linh thảo còn lại, đĩa linh quả trộn mật ong rừng, một ít rau củ luộc chấm muối vừng. Hai người ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa trò chuyện về những chuyện nhỏ nhặt trong ngày. Mỗi câu hỏi, mỗi câu trả lời đều nhẹ nhàng, chân thật, không chút gượng gạo.
Sau bữa ăn, Vân Tịch ngồi tựa lưng vào bậc cửa, tay đan vào nhau, mắt hướng về phía núi xa.
– Khi còn nhỏ, ta thường tự hỏi: trên đời này, liệu có nơi nào không bị ràng buộc bởi đại đạo, không có ai ép buộc số phận của mình không?
Bàn Nguyên ngồi xuống bên cạnh, trầm ngâm một lúc rồi đáp:
– Có lẽ nơi đó không nằm ngoài thế gian, mà chỉ có trong lòng mỗi người. Nếu ta đủ mạnh mẽ, đủ tin tưởng vào lựa chọn của mình, thì bất kỳ nơi nào cũng có thể trở thành chốn tự do.
Vân Tịch quay sang nhìn chàng, ánh mắt dịu dàng như nước.
– Ngươi thực sự tin vào điều đó sao?
– Ta tin. Ít nhất, khi ở đây, cùng nàng sống từng ngày, ta cảm thấy bình yên hơn bất cứ lúc nào trước đây.
Nàng mỉm cười, tựa đầu vào vai chàng. Cảm giác gần gũi ấy khiến tim Bàn Nguyên đập chậm lại, từng nhịp rõ ràng. Chàng khẽ vòng tay ôm lấy vai nàng, im lặng cùng nhau ngắm cảnh chiều đang buông ngoài hiên.
Chiều xuống, hai người lại ra vườn, thu hoạch thêm ít linh quả và rau củ cho bữa tối. Lần này, Bàn Nguyên chủ động đề nghị:
– Để ta thử nấu món mới nhé. Ta muốn nàng là người đầu tiên nếm thử.Vân Tịch gật đầu, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng.
Bàn Nguyên vào bếp, dùng linh thảo nghiền nhỏ trộn với bột củ mài, nắn thành từng viên nhỏ rồi hấp cách thủy. Chàng còn nấu thêm canh rau thanh đạm, nêm nếm vừa miệng. Vân Tịch lặng lẽ quan sát, lâu lâu lại giúp chàng một tay, không khí giữa hai người trở nên ấm áp lạ thường.
Bữa tối diễn ra trong tiếng cười nói rộn rã. Vân Tịch xuýt xoa khen những viên linh thảo hấp mềm thơm, đôi mắt long lanh hạnh phúc. Bàn Nguyên nhìn nàng ăn, lòng nhẹ bẫng, cảm giác như mọi nỗi cô đơn, hoang mang từng có đều tan biến.
Khi bếp lửa tàn dần, hai người ngồi bên nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện ngày xưa. Vân Tịch kể về những năm tháng bị phong ấn trong huyết mạch, những giấc mơ bị xé nát bởi tiếng gọi xa xăm. Bàn Nguyên lặng lẽ nghe, không chen lời, chỉ nhẹ nhàng nắm tay nàng, truyền qua đó một luồng hơi ấm bình yên.
Đêm buông xuống, trăng lại lên cao. Căn nhà nhỏ bên hồ chìm trong ánh sáng dịu nhẹ, tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Vân Tịch gối đầu lên đùi Bàn Nguyên, khép hờ mắt, giọng mơ màng:
– Nếu thời gian cứ mãi như thế này, thì tốt biết bao.
Bàn Nguyên khẽ vuốt tóc nàng, thì thầm:
– Ta sẽ làm tất cả để giữ lấy từng khoảnh khắc này.
Bên ngoài, gió nhẹ thổi qua, mang theo hương linh thảo và mùi đất mới. Trong bóng tối, ấn ký hỗn độn trên trán Bàn Nguyên lại khẽ sáng lên, nhưng lần này không còn cảm giác nguy hiểm mà là một sự ấm áp, như được bảo vệ.
Mấy ngày tiếp theo, nhịp sống lặp lại giản dị. Sáng nấu cháo linh thảo, trưa hái quả, chiều chăm vườn, tối cùng ngồi bên bếp lửa. Bàn Nguyên học được nhiều điều mới, từ cách nhận biết linh khí trong đất, đến việc hòa nhập với nhịp điệu tự nhiên của cây cỏ. Vân Tịch dạy chàng hát những khúc ca xưa, kể về truyền thuyết Nữ Oa vá trời, về linh hồn bất diệt trong mỗi sinh linh.
Có hôm trời đổ mưa, hai người cùng ngồi dưới mái hiên, lắng nghe tiếng mưa rơi trên mái lá. Vân Tịch ngả đầu vào vai Bàn Nguyên, thì thầm:
– Ngươi có thấy không, khi trời mưa, mọi lo lắng dường như được gột sạch.
– Ta không còn sợ mưa – Bàn Nguyên đáp – Chỉ cần có nàng bên cạnh, bất cứ điều gì cũng trở nên nhẹ nhàng.
Vân Tịch cười, kéo tay chàng đặt lên tim mình.
– Nơi này, từ nay là nhà của chúng ta.
Bàn Nguyên nắm chặt tay nàng, cảm nhận nhịp đập dịu dàng hòa cùng nhịp tim mình. Trong khoảnh khắc ấy, chàng biết, dù ngoài kia đại đạo cuồn cuộn, hỗn mang vần vũ, thì nơi đây – bên bếp lửa, bên người con gái này – chính là nơi chàng muốn gắn bó suốt kiếp.
Buổi tối, hai người cùng nhau dọn lại bếp lửa. Bàn Nguyên nhóm than, Vân Tịch quét dọn tro tàn. Ánh lửa hắt lên tường, soi rõ gương mặt rạng ngời của nàng, đôi mắt ánh lên tia sáng của hy vọng.
– Ngày mai ta sẽ dạy ngươi cách làm bánh linh quả – Vân Tịch nói, giọng đầy hào hứng.
– Được, ta sẽ học cho bằng được – Bàn Nguyên đáp, mắt sáng lên như trẻ thơ.
Nàng cười, hàm răng trắng đều lấp ló dưới ánh lửa.
Không khí trong căn nhà nhỏ trở nên ấm áp lạ thường. Bếp lửa bập bùng, soi rõ hai bóng người ngồi bên nhau. Ngoài kia, màn đêm dày đặc, nhưng ánh sáng từ bếp lửa và tình cảm giữa hai người đủ xua tan mọi bóng tối.
Có hôm, Vân Tịch bị cảm lạnh do dầm mưa. Bàn Nguyên lo lắng sắc thuốc, thức trắng đêm canh giấc ngủ của nàng. Chàng đặt khăn ấm lên trán nàng, thì thầm những lời động viên. Vân Tịch khẽ mở mắt, nhìn chàng bằng ánh mắt biết ơn:
– Ngươi vất vả quá.
– Chỉ cần nàng khỏe lại, ta làm gì cũng không ngại.
Nàng nắm lấy tay chàng, áp vào má mình. Hơi ấm truyền qua da thịt, len sâu vào tận đáy lòng. Cả hai im lặng, chỉ còn tiếng thở nhè nhẹ hòa vào nhau.
Đêm ấy, Bàn Nguyên ngồi tựa lưng vào vách, để Vân Tịch gối đầu lên đùi mình. Chàng không ngủ, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, tâm trí ngập tràn cảm xúc mới lạ. Chàng nhận ra, từ khi có Vân Tịch bên cạnh, lòng mình không còn trống rỗng, không còn sợ hãi bóng tối hay cô độc.
Sáng hôm sau, Vân Tịch khỏe lại, nụ cười rạng rỡ như chưa từng có cơn ốm nào. Nàng chủ động vào bếp, làm món bánh linh quả đã hứa. Bàn Nguyên đứng bên, phụ giúp nhào bột, thái quả, mỗi động tác đều vụng về nhưng chân thành.
Mẻ bánh đầu tiên ra lò, thơm ngọt, vỏ ngoài vàng ươm. Vân Tịch chia cho Bàn Nguyên một miếng, ánh mắt đầy chờ đợi. Chàng cắn thử, vị ngọt lan tỏa, xen lẫn hương thơm của linh khí, khiến cả người như bừng tỉnh.
– Thật ngon – chàng khen, không giấu được niềm vui.
Vân Tịch bật cười, đưa tay lau vệt bột dính trên má chàng. Khoảnh khắc ấy, cả hai cùng nhìn nhau, trong mắt chỉ còn lại niềm hạnh phúc giản dị.
Những ngày tiếp theo, Bàn Nguyên và Vân Tịch dần quen với nhịp sống mới. Sáng sớm cùng nhau ra vườn, trưa về nấu ăn, chiều chăm sóc cây cối, tối ngồi bên bếp lửa kể chuyện. Mỗi ngày trôi qua, niềm tin giữa hai người càng bền chặt, sợi dây gắn bó càng thêm sâu sắc.
Có lúc, Vân Tịch lặng lẽ quan sát Bàn Nguyên từ xa, thấy chàng cặm cụi làm đất, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nàng bước đến, đưa tay lau mồ hôi cho chàng, ánh mắt dịu dàng như muốn nói điều gì đó thật sâu xa.
– Ngươi không sợ mệt sao?
– Không. Chỉ cần nàng ở bên, ta có thể làm bất cứ điều gì.
Vân Tịch mỉm cười, nắm lấy tay chàng. Sự gắn bó ấy không cần nói thành lời, chỉ qua ánh mắt, cử chỉ cũng đủ hiểu lòng nhau.
Một buổi chiều, khi hai người đang ngồi bên hiên, Vân Tịch đột nhiên hỏi nhỏ:
– Nếu một ngày nào đó, mọi thứ biến mất, ngươi còn nhớ đến ta không?
Bàn Nguyên nhìn nàng, ánh mắt kiên định:
– Dù thiên địa đổi thay, dù ký ức có phai mờ, ta vẫn sẽ tìm nàng, bằng bất cứ giá nào.
Vân Tịch im lặng, tựa đầu vào vai chàng. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi cảm động khó tả. Lần đầu tiên sau bao năm bị ràng buộc bởi đại đạo, nàng cảm thấy mình thật sự được sống, được tự do lựa chọn vận mệnh của bản thân.
Đêm xuống, bếp lửa lại bập bùng. Bàn Nguyên và Vân Tịch ngồi bên nhau, cùng nhìn vào ánh lửa. Ngoài kia, bóng tối vẫn dày đặc, linh khí trong đất vẫn thỉnh thoảng dao động, như báo hiệu cho một biến động đang đến gần. Nhưng trong căn nhà nhỏ này, mọi nỗi sợ hãi đều bị xua tan bởi hơi ấm của bếp lửa đầu tiên, bởi niềm tin và tình cảm giữa hai con người đơn độc.
Khi Vân Tịch đã ngủ say, Bàn Nguyên lặng lẽ đứng dậy, bước ra ngoài. Chàng nhìn về phía xa, nơi ánh trăng mờ nhạt soi xuống mặt hồ. Ấn ký hỗn độn trên trán chàng lại nóng lên, nhưng lần này là một cảm giác khác lạ. Như có một thứ gì đó đang thức tỉnh dưới lòng đất, một luồng khí tức mơ hồ len lỏi qua từng mạch đất, từng gốc cây.
Chàng nhắm mắt, lặng lẽ cảm nhận. Một ý niệm mờ tối lướt qua trong tâm trí, không rõ là mối nguy từ bên ngoài hay một phần bóng tối trong chính lòng mình đang trỗi dậy. Bàn Nguyên mở mắt, nhìn về phía căn nhà nhỏ, nơi Vân Tịch đang ngủ bình yên.
Chàng khẽ siết chặt bàn tay, quyết tâm giữ lấy bếp lửa này, giữ lấy hạnh phúc giản dị vừa mới chớm nở. Nhưng sâu trong lòng, chàng hiểu, thử thách thực sự vẫn đang lặng lẽ đến gần, như bóng tối dưới chân mộc linh đang dày thêm từng lớp.
Ánh lửa trong bếp vẫn cháy, soi sáng hai tâm hồn đã tìm thấy nhau giữa biển hỗn mang. Nhưng ngoài kia, sóng ngầm đang chờ đợi, chỉ chực tràn vào bất cứ lúc nào.
Bàn Nguyên đứng lặng trong đêm, bóng chàng kéo dài trên nền đất ẩm, ánh mắt sâu thẳm hướng về phía chân trời xa xăm, nơi vận mệnh đang âm thầm vẽ nên một đường ranh giới mới.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!