Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 112
“Muốn ăn chút gì không? Đồ rắn thì không được!” Diệp Tề hỏi.
Sáng hôm nay đã bài khí nên đã có thể ăn cơm, nhưng tốt nhất vẫn ăn thức ăn lỏng và đồ dễ tiêu hóa.
Chỉ có thể ăn ít, ta tùy tiện nói mấy câu, Diệp Tề liền đi ra ngoài lấy cơm trưa.
Tối, Lâm Hạo nói cho ta biết, ngày mai y sẽ đem hài tử kia đưa đi. Dẫu biết ta chưa gặp qua hài tử, Lâm Hạo cũng không tính chủ động để ta thấy nó, cho nên cũng không hỏi ta, nói xong liền lập tức chuyển qua đề tài khác.
Mấy ngày trước Lâm Hạo đều ở lại bệnh viện, công việc chất đống nên vài ngày sau đều rất bận rộn.
Một lần nữa trở lại tòa ‘***g giam’ kia, bên trong đã không còn vắng vẻ như mấy tháng trước. Giống như lúc ta mới tới, bây giờ có thể thấy bóng dáng nhóm người hầu đi lại.
Lâm Lan từ nước ngoài trở về sớm hơn so với dự định, dường như không định lại đi tiếp. Lâm Hạo cũng không nhắc đến chuyện này.
Đối với việc hài tử ở trong bụng ta biến mất, Lâm Lan ban đầu không để ý, qua một thời gian dài, do ảnh hưởng của sự cố kia, Lâm Lan đầu tiên là ở trước mặt ta lắc lư. Để tránh cho xung đột kéo dài ta chuẩn bị rời khỏi phòng khách.
“Uy!”
Lâm Lan gọi ta lại, “Cái thứ ở trong bụng kia đâu?” Thanh âm nó có chút do dự. Có lẽ nó nghĩ đến đó là hài tử của Lâm Hạo, có lẽ nó nghĩ rằng hài tử kia đã chết.
“…… Diệp Tề không nói gì sao?”
So với hỏi ta, Diệp Tề tựa hồ sẽ giải thích tốt hơn rất nhiều!
Lâm Lan hừ một tiếng giận dữ: “Hắn không chịu nói!”
“…… Đã chết!” Ta lựa chọn câu trả lời đơn giản nhất, nhưng thực bất ngờ khi trên mặt Lâm Lan toát ra một tia ảm đạm cùng…… áy náy?
Lời đã nói ra, có lẽ ta nên chọn lí do tốt hơn.
“Ta không phải……”
“Ta biết!” Lâm Lan quả thật không phải cố ý, bất quá cách nó hành xử cũng không đúng.
Yên lặng thoáng chốc, Lâm Lan rời nhà. Ta nghĩ nó hiện tại không thể đối mặt với ta. Nhưng thỉnh thoảng tự trách bản thân và suy nghĩ về những chuyện đã qua, đối với nó mới là có lợi. Sau này khi hành xử nó sẽ càng thận trọng hơn.
…………………
Vết sẹo trên bụng hơn mười năm trước đã phai nhạt, hiện tại lại xuất hiện dấu vết mới.
Lâm Hạo v**t v* nó, “Thực đáng ghét, lần sau tìm người xóa nó đi. Nhìn thật chướng mắt!”
Hơi thở nóng rực phả vào sau tay, ta hướng cơ thể về phía trước, nhưng lập tức càng bị y dùng sức kéo về phía sau, ác ý nói:”…… Hoặc là tạo thêm vết mới!”
Nội tâm ta run rẩy: “…… Xóa… xóa nó đi……”
“Tốt lắm, ta biết ngươi cũng không thích nó!” Lâm Hạo thoải mái cắn vào tai ta, đầu ngón tay ấn lên vết mổ vẫn còn chưa hoàn toàn lành lại.
Hoàn đệ nhất bách nhất thập nhị chương.
¤•, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, ••, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, •¤
Sáng hôm nay đã bài khí nên đã có thể ăn cơm, nhưng tốt nhất vẫn ăn thức ăn lỏng và đồ dễ tiêu hóa.
Chỉ có thể ăn ít, ta tùy tiện nói mấy câu, Diệp Tề liền đi ra ngoài lấy cơm trưa.
Tối, Lâm Hạo nói cho ta biết, ngày mai y sẽ đem hài tử kia đưa đi. Dẫu biết ta chưa gặp qua hài tử, Lâm Hạo cũng không tính chủ động để ta thấy nó, cho nên cũng không hỏi ta, nói xong liền lập tức chuyển qua đề tài khác.
Mấy ngày trước Lâm Hạo đều ở lại bệnh viện, công việc chất đống nên vài ngày sau đều rất bận rộn.
Một lần nữa trở lại tòa ‘***g giam’ kia, bên trong đã không còn vắng vẻ như mấy tháng trước. Giống như lúc ta mới tới, bây giờ có thể thấy bóng dáng nhóm người hầu đi lại.
Lâm Lan từ nước ngoài trở về sớm hơn so với dự định, dường như không định lại đi tiếp. Lâm Hạo cũng không nhắc đến chuyện này.
Đối với việc hài tử ở trong bụng ta biến mất, Lâm Lan ban đầu không để ý, qua một thời gian dài, do ảnh hưởng của sự cố kia, Lâm Lan đầu tiên là ở trước mặt ta lắc lư. Để tránh cho xung đột kéo dài ta chuẩn bị rời khỏi phòng khách.
“Uy!”
Lâm Lan gọi ta lại, “Cái thứ ở trong bụng kia đâu?” Thanh âm nó có chút do dự. Có lẽ nó nghĩ đến đó là hài tử của Lâm Hạo, có lẽ nó nghĩ rằng hài tử kia đã chết.
“…… Diệp Tề không nói gì sao?”
So với hỏi ta, Diệp Tề tựa hồ sẽ giải thích tốt hơn rất nhiều!
Lâm Lan hừ một tiếng giận dữ: “Hắn không chịu nói!”
“…… Đã chết!” Ta lựa chọn câu trả lời đơn giản nhất, nhưng thực bất ngờ khi trên mặt Lâm Lan toát ra một tia ảm đạm cùng…… áy náy?
Lời đã nói ra, có lẽ ta nên chọn lí do tốt hơn.
“Ta không phải……”
“Ta biết!” Lâm Lan quả thật không phải cố ý, bất quá cách nó hành xử cũng không đúng.
Yên lặng thoáng chốc, Lâm Lan rời nhà. Ta nghĩ nó hiện tại không thể đối mặt với ta. Nhưng thỉnh thoảng tự trách bản thân và suy nghĩ về những chuyện đã qua, đối với nó mới là có lợi. Sau này khi hành xử nó sẽ càng thận trọng hơn.
…………………
Vết sẹo trên bụng hơn mười năm trước đã phai nhạt, hiện tại lại xuất hiện dấu vết mới.
Lâm Hạo v**t v* nó, “Thực đáng ghét, lần sau tìm người xóa nó đi. Nhìn thật chướng mắt!”
Hơi thở nóng rực phả vào sau tay, ta hướng cơ thể về phía trước, nhưng lập tức càng bị y dùng sức kéo về phía sau, ác ý nói:”…… Hoặc là tạo thêm vết mới!”
Nội tâm ta run rẩy: “…… Xóa… xóa nó đi……”
“Tốt lắm, ta biết ngươi cũng không thích nó!” Lâm Hạo thoải mái cắn vào tai ta, đầu ngón tay ấn lên vết mổ vẫn còn chưa hoàn toàn lành lại.
Hoàn đệ nhất bách nhất thập nhị chương.
¤•, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, ••, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, •¤
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Phiên Ngoại – Vô trách nhiệm
Không tìm thấy chương nào phù hợp