Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 171
Mau Xuyên Tô Đát Kỷ: Nam Thần, Trêu Chọc Một Cái!
Hương Tiêu Bất Nã Nã
1,395 từ
02:32 - 27/05/2026
893
Editor: Miêu Bàn Tử
Chẳng qua hắn chỉ giả vờ thăm dò một chút, mật thám này liền lộ rõ.
Tiêu Ngự nhìn mặt nàng trắng như tờ giấy, tròng mắt lại thoáng qua chén lưu ly tinh xảo trên tay của mình, mắt lộ ra một tia trào phúng.
【 Đinh! Độ thiện cảm -10 điểm, tiến độ trước mắt 17/100 】
Xem ra, nàng đem độc bỏ vào trong chén rượu của hắn.
Trong lòng như bị một con dao vẽ một nhát, khiến hắn không khỏi dùng sức nắm chặt cái chén trong tay, lấy đau đớn chống đỡ đau đớn trong tâm.
Tiêu Ngự lạnh lẽo nhìn tiểu yêu trước mặt, sắc mặt không gợn sóng cũng không biến đổi, hắn muốn nhìn một chút nàng sẽ dùng chiêu gì để cho hắn uống chén rượu độc này.
Nhưng ngoài dự liệu của hắn là Tô Đát Kỷ không chỉ không có quỷ kế sắp bị vạch trần mà sợ hãi bối rối, ngược lại mắt đầy cảm động mà rơi lệ!
Trong mắt nàng lóe ra ánh sáng động dung, hơi ngửa đầu, liền đem chén rượu trong tay mình uống một nửa, một cái tay khác lấy chén rượu của Tiêu Ngự qua, c*̃ng uống một nửa, sau đó ném hai cái chén xuống đất.
"Bang!"
Không cho hắn một cơ hội nào!
Tiêu Ngự trợn mắt há hốc mồm, trong nháy mắt không có lấy lại tinh thần.
Thẳng đến hai hàng nước mắt của Tô Đát Kỷ chậm rãi rơi xuống, trong lòng của hắn mới có âm thanh vang vọng không ngừng.
Thì ra, thì ra nàng ấy muốn làm như vậy!
Nàng ấy không thể hạ quyết tâm giết hắn, thế nên mới lựa chọn tự sát!
Trước khi chết, nàng lấy tình ý tự mình làm một bàn đồ ăn lớn như thế, muốn cùng hắn tạm biệt, hưởng thụ một tia an ủi cuối cùng, mà hắn không chỉ hiểu lầm nàng, từ đầu tới đuôi còn chỉ biết hoài nghi nàng, ngay cả tâm nguyện cuối cùng của nàng cũng không có đạt thành!
【 Đinh! Độ thiện cảm +30 điểm, tiến độ trước mắt 47/100 】
"Phiên Phiên!"
Tay chân Tiêu Ngự có chút luống cuống, hốt hoảng ôm chặt lấy nàng, run rẩy cất giọng gọi,
"Thái y, nhanh truyền thái y!"
Hắn đứng lên ôm lấy nàng, suy nghĩ muốn đặt nàng trên giường, không nghĩ tới Tô Đát Kỷ lại thẹn thùng đập cánh tay của hắn,
"Hoàng Thượng! Mau thả nô gia xuống!"
"Đây là giữa ban ngày, để cho nhiều người nhìn thấy không được nha!"
Tô Đát Kỷ nói xong có chút ngại ngùng nên ghé sát vào tai hắn nói khẽ:
"Hoàng Thượng xấu lắm, đợi buổi tối nô gia mới hảo hảo phục thị ngài mà~"
Đây là cho rằng hắn tuyên dâm ban ngày ban mặt sao?
Tiêu Ngự thấy nàng khoẻ mạnh mười phần, giọng nói không có gì khác thường, có chút kỳ quái nhìn nàng, sắc mặt không chỉ có đỏ bừng, trên hai gò má còn hiện ra hai phần đỏ ửng.
Có chỗ nào giống như là uống rượu độc xong.
Trong đầu hắn có chút mơ màng, vừa thả nàng xuống liền nghe nàng phân phó Phùng Lực,
"Không cần gọi thái y tới."
Tô Đát Kỷ xoay đầu lại, nắm bàn tay nhỏ nhẹ nhàng đập vào ngực Tiêu Ngự một chút,
"Nô gia đều đã khỏi bệnh, ngài còn gọi thái y tới làm gì?"
"Những cái thuốc kia khó uống muốn chết, nô gia không muốn uống nữa đâu."
Tiêu Ngự nhìn thần sắc nàng như bình thường, lúc này mới tỉnh hồn lại.
Hình như... Hắn cảnh giác quá mức nên... hiểu lầm rồi?
"Khụ khụ",
Hắn ho nhẹ hai tiếng, nửa là che giấu xấu hổ của mình, nửa là thăm dò hỏi lại,
"Vậy lúc nãy nàng vừa khóc vừa ném chén đi, không phải thân thể khó chịu thì xảy ra chuyện gì?"
Biểu hiện hờn dỗi trên mặt Tô Đát Kỷ vừa tản đi, trong hốc mắt lập tức lại dâng lên một tầng nước mắt,
"Hoàng Thượng."
Nàng nhẹ nhàng kêu một tiếng, nửa cúi đầu, trong hai mắt đẫm lệ mông lung lộ ra một nụ cười tươi mát động lòng người,
"Nô gia đa tạ ngài nâng đỡ, nhưng mà..."
Tô Đát Kỷ tuy mỉm cười nhưng trong giọng nói chất chứa một tia cay đắng,
"Nô gia chỉ là một cái thiếp mà thôi, không có... Không có tư cách cùng ngài uống rượu giao bôi."
- ------✡-------
✎ Chuyên mục xoát độ có mặt của editor ( =ω=)..nyaa:
- *Editor xoa xoa thái dương* Tôi mệt tâm quá quý dị à:vvv
🌹Mỗi comt và bình chọn của quý dị đều là động lực tiếp sức cho Miêu edit. Thân ái🌹Meo~
Chẳng qua hắn chỉ giả vờ thăm dò một chút, mật thám này liền lộ rõ.
Tiêu Ngự nhìn mặt nàng trắng như tờ giấy, tròng mắt lại thoáng qua chén lưu ly tinh xảo trên tay của mình, mắt lộ ra một tia trào phúng.
【 Đinh! Độ thiện cảm -10 điểm, tiến độ trước mắt 17/100 】
Xem ra, nàng đem độc bỏ vào trong chén rượu của hắn.
Trong lòng như bị một con dao vẽ một nhát, khiến hắn không khỏi dùng sức nắm chặt cái chén trong tay, lấy đau đớn chống đỡ đau đớn trong tâm.
Tiêu Ngự lạnh lẽo nhìn tiểu yêu trước mặt, sắc mặt không gợn sóng cũng không biến đổi, hắn muốn nhìn một chút nàng sẽ dùng chiêu gì để cho hắn uống chén rượu độc này.
Nhưng ngoài dự liệu của hắn là Tô Đát Kỷ không chỉ không có quỷ kế sắp bị vạch trần mà sợ hãi bối rối, ngược lại mắt đầy cảm động mà rơi lệ!
Trong mắt nàng lóe ra ánh sáng động dung, hơi ngửa đầu, liền đem chén rượu trong tay mình uống một nửa, một cái tay khác lấy chén rượu của Tiêu Ngự qua, c*̃ng uống một nửa, sau đó ném hai cái chén xuống đất.
"Bang!"
Không cho hắn một cơ hội nào!
Tiêu Ngự trợn mắt há hốc mồm, trong nháy mắt không có lấy lại tinh thần.
Thẳng đến hai hàng nước mắt của Tô Đát Kỷ chậm rãi rơi xuống, trong lòng của hắn mới có âm thanh vang vọng không ngừng.
Thì ra, thì ra nàng ấy muốn làm như vậy!
Nàng ấy không thể hạ quyết tâm giết hắn, thế nên mới lựa chọn tự sát!
Trước khi chết, nàng lấy tình ý tự mình làm một bàn đồ ăn lớn như thế, muốn cùng hắn tạm biệt, hưởng thụ một tia an ủi cuối cùng, mà hắn không chỉ hiểu lầm nàng, từ đầu tới đuôi còn chỉ biết hoài nghi nàng, ngay cả tâm nguyện cuối cùng của nàng cũng không có đạt thành!
【 Đinh! Độ thiện cảm +30 điểm, tiến độ trước mắt 47/100 】
"Phiên Phiên!"
Tay chân Tiêu Ngự có chút luống cuống, hốt hoảng ôm chặt lấy nàng, run rẩy cất giọng gọi,
"Thái y, nhanh truyền thái y!"
Hắn đứng lên ôm lấy nàng, suy nghĩ muốn đặt nàng trên giường, không nghĩ tới Tô Đát Kỷ lại thẹn thùng đập cánh tay của hắn,
"Hoàng Thượng! Mau thả nô gia xuống!"
"Đây là giữa ban ngày, để cho nhiều người nhìn thấy không được nha!"
Tô Đát Kỷ nói xong có chút ngại ngùng nên ghé sát vào tai hắn nói khẽ:
"Hoàng Thượng xấu lắm, đợi buổi tối nô gia mới hảo hảo phục thị ngài mà~"
Đây là cho rằng hắn tuyên dâm ban ngày ban mặt sao?
Tiêu Ngự thấy nàng khoẻ mạnh mười phần, giọng nói không có gì khác thường, có chút kỳ quái nhìn nàng, sắc mặt không chỉ có đỏ bừng, trên hai gò má còn hiện ra hai phần đỏ ửng.
Có chỗ nào giống như là uống rượu độc xong.
Trong đầu hắn có chút mơ màng, vừa thả nàng xuống liền nghe nàng phân phó Phùng Lực,
"Không cần gọi thái y tới."
Tô Đát Kỷ xoay đầu lại, nắm bàn tay nhỏ nhẹ nhàng đập vào ngực Tiêu Ngự một chút,
"Nô gia đều đã khỏi bệnh, ngài còn gọi thái y tới làm gì?"
"Những cái thuốc kia khó uống muốn chết, nô gia không muốn uống nữa đâu."
Tiêu Ngự nhìn thần sắc nàng như bình thường, lúc này mới tỉnh hồn lại.
Hình như... Hắn cảnh giác quá mức nên... hiểu lầm rồi?
"Khụ khụ",
Hắn ho nhẹ hai tiếng, nửa là che giấu xấu hổ của mình, nửa là thăm dò hỏi lại,
"Vậy lúc nãy nàng vừa khóc vừa ném chén đi, không phải thân thể khó chịu thì xảy ra chuyện gì?"
Biểu hiện hờn dỗi trên mặt Tô Đát Kỷ vừa tản đi, trong hốc mắt lập tức lại dâng lên một tầng nước mắt,
"Hoàng Thượng."
Nàng nhẹ nhàng kêu một tiếng, nửa cúi đầu, trong hai mắt đẫm lệ mông lung lộ ra một nụ cười tươi mát động lòng người,
"Nô gia đa tạ ngài nâng đỡ, nhưng mà..."
Tô Đát Kỷ tuy mỉm cười nhưng trong giọng nói chất chứa một tia cay đắng,
"Nô gia chỉ là một cái thiếp mà thôi, không có... Không có tư cách cùng ngài uống rượu giao bôi."
- ------✡-------
✎ Chuyên mục xoát độ có mặt của editor ( =ω=)..nyaa:
- *Editor xoa xoa thái dương* Tôi mệt tâm quá quý dị à:vvv
🌹Mỗi comt và bình chọn của quý dị đều là động lực tiếp sức cho Miêu edit. Thân ái🌹Meo~
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1-1: Review sương sương
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51: Vị diện 2 : Tổng giám đốc, nón xanh mang tốt chứ?
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116: Vị diện 3 : Luôn có ái phi ám sát trẫm
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Không tìm thấy chương nào phù hợp