Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 127
Mau Xuyên Tô Đát Kỷ: Nam Thần, Trêu Chọc Một Cái!
Hương Tiêu Bất Nã Nã
1,361 từ
02:30 - 27/05/2026
890
Editor: Miêu Bàn Tử
Cái giọng điệu hững hờ này, để cho Bán Hạ hít vào một ngụm khí lạnh.
Hậu cung to như vậy, ngay cả Quý Phi nương nương cũng chỉ dám nói bóng nói gió hỏi thăm một câu. Làm sao đến chủ nhân nhà mình liền chắc chắn rằng phải "Mời đến" đây?
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Nàng ta mím môi, có chút khó khăn nhắc nhở:
"Tiểu chủ, cái này... cái này thật không hợp quy củ."
"Ngươi cứ đi mời đi. Tới hay không, Hoàng Thượng tự mình định đoạt."
Tô Đát Kỷ lại không để ý tới.
Nàng là Yêu phi nương nương nha!
Quy củ?
Không tồn tại!
Nhìn nàng kiên trì như vậy, Bán Hạ đành phải cắn răng đáp ứng.
Lúc Tiêu Ngự nghe được Phùng Lực thông báo, tay thì phê duyệt tấu chương, ánh mắt nghiêm túc mang theo một cỗ uy nghiêm khí thế quét tới,
"Phùng Lực, trẫm thấy ngươi ở Ngự Tiền quá an nhàn rồi! Ngay cả lời này mà cũng dám truyền!"
Phùng Lực chỉ cảm thấy phía sau cổ mát lạnh, tranh thủ thời gian quỳ xuống, bắt đầu lấy tay vả miệng trái phải,
"Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết, cầu Hoàng Thượng thứ tội, Hoàng Thượng tha mạng..."
"Được rồi..."
Tiếng đánh mặt quá mức ầm ĩ, Tiêu Ngự có chút không vui kêu dừng,
"Cút đi."
Nói xong, hắn liền cúi đầu, đặt bút, tiếp tục chính sự của mình.
Thể hiện ý tứ không đi.
Phùng Lực đau đến nhe răng trợn mắt, vội vàng lui ra, trong lòng lại vì Tô Đát Kỷ sốt ruột.
Tiểu quý nhân c*̃ng quá nóng lòng, chưa học được cách đi liền muốn bay, lúc này chọc giận Hoàng Thượng, sợ là không có nhận được sủng ái liền bị thất sủng rồi!
Hắn lui ra quá mức lo lắng vội vàng, không có chú ý tới, từ khoảnh khắc Tiêu Ngự đặt bút xuống liền dừng lại, mảy may không động đậy.
Trên sổ con, một điểm màu đen từ ngòi mực bắt đầu loang ra, đến nỗi mất hết cả những câu chữ mà đại thần viết. Ngày hôm sau đại thần kia nhìn thấy phong thư trả lời, còn tưởng rằng Hoàng Thượng bất mãn với mình quá nhiều, khó mà viết hết, bị doạ đến kém chút nữa là từ quan trở về quê.
Mặc dù ánh mắt Tiêu Ngự dán lên những sổ con vàng choé lít nha lít nhít chữ, nhưng trong tâm lại sớm theo lời của Phùng Lực truyền mà bay tới Thiên Điện.
Gọi mình qua dùng bữa gấp đến vậy, chẳng lẽ lại tự mình xuống bếp chuẩn bị món ngon, rồi chờ đợi mình đến mòn con mắt sao?
【 Đinh! Độ thiện cảm +3 điểm, tiến độ trước mắt -23/100 】
Vừa nghĩ tới dáng vẻ chờ đợi trông mong của nàng, môi mỏng nghiêm túc của Tiêu Ngự liền nhếch lên một chút.
Nhưng nụ cười còn chưa lên gương mặt, hắn lại nghĩ tới, Tô Đát Kỷ chính là thích khách, diễn kịch tốt như vậy chính là giả mù sa mưa. Còn không phải là vì mục đích bò lên trên giường rồng, sau đó thần không biết quỷ không hay đem mình g**t ch*t sao?
Không thể bị nàng lừa!
Lại nói, nàng vừa gọi, mình liền đi.
Vậy vua một nước như hắn thành ra cái gì đây?
Là chó của nàng gọi tới là tới, đuổi đi liền đi sao?
"A, trẫm chính là không đi. Ngược lại trẫm muốn xem xem, nàng còn có thể dùng trò xiếc gì!"
*
Ở bên đây, Bán Hạ mang gương mặt đầy đau khổ trên đường về, suy nghĩ làm thế nào để nói cho Tô Đát Kỷ biết mà không khiến nàng bị đả kích.
Không nghĩ tới còn chưa đi đến cửa đại điện liền ngửi thấy một mùi thịt nồng đậm xông vào mũi, làm lòng nàng ta xoắn đến vo viên.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Chủ nhân đã đem bữa tối đều chuẩn bị xong, ngửi qua liền cảm thấy rất phong phú. Thế nhưng mình lại không thành công mời Hoàng Thượng tới. Sau khi chủ nhân biết rồi, chắc chắn sẽ phi thường thất vọng.
Bán Hạ đã chuẩn bị tốt tâm lý bị mắng, thậm chí chuẩn bị cả cảnh thức ăn nước canh đập vào mặt. Không nghĩ tới tiến vào trong thì thấy một cảnh tượng như thế này.
- ------✡-------
✎ Chuyên mục xoát độ có mặt của editor ( =ω=)..nyaa:
- Cẩu hoàng đế:))))))
🌹Mỗi comt và bình chọn của quý dị đều là động lực tiếp sức cho Miêu edit. Thân ái🌹Meo~
Cái giọng điệu hững hờ này, để cho Bán Hạ hít vào một ngụm khí lạnh.
Hậu cung to như vậy, ngay cả Quý Phi nương nương cũng chỉ dám nói bóng nói gió hỏi thăm một câu. Làm sao đến chủ nhân nhà mình liền chắc chắn rằng phải "Mời đến" đây?
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Nàng ta mím môi, có chút khó khăn nhắc nhở:
"Tiểu chủ, cái này... cái này thật không hợp quy củ."
"Ngươi cứ đi mời đi. Tới hay không, Hoàng Thượng tự mình định đoạt."
Tô Đát Kỷ lại không để ý tới.
Nàng là Yêu phi nương nương nha!
Quy củ?
Không tồn tại!
Nhìn nàng kiên trì như vậy, Bán Hạ đành phải cắn răng đáp ứng.
Lúc Tiêu Ngự nghe được Phùng Lực thông báo, tay thì phê duyệt tấu chương, ánh mắt nghiêm túc mang theo một cỗ uy nghiêm khí thế quét tới,
"Phùng Lực, trẫm thấy ngươi ở Ngự Tiền quá an nhàn rồi! Ngay cả lời này mà cũng dám truyền!"
Phùng Lực chỉ cảm thấy phía sau cổ mát lạnh, tranh thủ thời gian quỳ xuống, bắt đầu lấy tay vả miệng trái phải,
"Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết, cầu Hoàng Thượng thứ tội, Hoàng Thượng tha mạng..."
"Được rồi..."
Tiếng đánh mặt quá mức ầm ĩ, Tiêu Ngự có chút không vui kêu dừng,
"Cút đi."
Nói xong, hắn liền cúi đầu, đặt bút, tiếp tục chính sự của mình.
Thể hiện ý tứ không đi.
Phùng Lực đau đến nhe răng trợn mắt, vội vàng lui ra, trong lòng lại vì Tô Đát Kỷ sốt ruột.
Tiểu quý nhân c*̃ng quá nóng lòng, chưa học được cách đi liền muốn bay, lúc này chọc giận Hoàng Thượng, sợ là không có nhận được sủng ái liền bị thất sủng rồi!
Hắn lui ra quá mức lo lắng vội vàng, không có chú ý tới, từ khoảnh khắc Tiêu Ngự đặt bút xuống liền dừng lại, mảy may không động đậy.
Trên sổ con, một điểm màu đen từ ngòi mực bắt đầu loang ra, đến nỗi mất hết cả những câu chữ mà đại thần viết. Ngày hôm sau đại thần kia nhìn thấy phong thư trả lời, còn tưởng rằng Hoàng Thượng bất mãn với mình quá nhiều, khó mà viết hết, bị doạ đến kém chút nữa là từ quan trở về quê.
Mặc dù ánh mắt Tiêu Ngự dán lên những sổ con vàng choé lít nha lít nhít chữ, nhưng trong tâm lại sớm theo lời của Phùng Lực truyền mà bay tới Thiên Điện.
Gọi mình qua dùng bữa gấp đến vậy, chẳng lẽ lại tự mình xuống bếp chuẩn bị món ngon, rồi chờ đợi mình đến mòn con mắt sao?
【 Đinh! Độ thiện cảm +3 điểm, tiến độ trước mắt -23/100 】
Vừa nghĩ tới dáng vẻ chờ đợi trông mong của nàng, môi mỏng nghiêm túc của Tiêu Ngự liền nhếch lên một chút.
Nhưng nụ cười còn chưa lên gương mặt, hắn lại nghĩ tới, Tô Đát Kỷ chính là thích khách, diễn kịch tốt như vậy chính là giả mù sa mưa. Còn không phải là vì mục đích bò lên trên giường rồng, sau đó thần không biết quỷ không hay đem mình g**t ch*t sao?
Không thể bị nàng lừa!
Lại nói, nàng vừa gọi, mình liền đi.
Vậy vua một nước như hắn thành ra cái gì đây?
Là chó của nàng gọi tới là tới, đuổi đi liền đi sao?
"A, trẫm chính là không đi. Ngược lại trẫm muốn xem xem, nàng còn có thể dùng trò xiếc gì!"
*
Ở bên đây, Bán Hạ mang gương mặt đầy đau khổ trên đường về, suy nghĩ làm thế nào để nói cho Tô Đát Kỷ biết mà không khiến nàng bị đả kích.
Không nghĩ tới còn chưa đi đến cửa đại điện liền ngửi thấy một mùi thịt nồng đậm xông vào mũi, làm lòng nàng ta xoắn đến vo viên.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Chủ nhân đã đem bữa tối đều chuẩn bị xong, ngửi qua liền cảm thấy rất phong phú. Thế nhưng mình lại không thành công mời Hoàng Thượng tới. Sau khi chủ nhân biết rồi, chắc chắn sẽ phi thường thất vọng.
Bán Hạ đã chuẩn bị tốt tâm lý bị mắng, thậm chí chuẩn bị cả cảnh thức ăn nước canh đập vào mặt. Không nghĩ tới tiến vào trong thì thấy một cảnh tượng như thế này.
- ------✡-------
✎ Chuyên mục xoát độ có mặt của editor ( =ω=)..nyaa:
- Cẩu hoàng đế:))))))
🌹Mỗi comt và bình chọn của quý dị đều là động lực tiếp sức cho Miêu edit. Thân ái🌹Meo~
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1-1: Review sương sương
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51: Vị diện 2 : Tổng giám đốc, nón xanh mang tốt chứ?
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116: Vị diện 3 : Luôn có ái phi ám sát trẫm
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Không tìm thấy chương nào phù hợp