Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 90: Muốn liều mạng với ông ta
21:03 - 23.06.2026
82 lượt xem
Cố Tuyết Trinh nghe thấy cô ta uy h**p thì sao lại không biết cô ta lại định đi kiện cáo được.
“Lục Kim Yến, sao cô như trẻ con vậy, đánh không lại thì về nhà mách bố mẹ, có biết xấu hổ không thế?” Cô mỉa mai, làm sắc mặt của Lục Kim Yến lại rất khó coi.
Nhưng vẫn còn chưa xong: “Hơn nữa, có một điều hình như em Kim Yến không hiểu thì phải, đây là nhà họ Phong, tôi là mợ chủ nhà họ Phong, còn cô, chẳng qua chỉ là làm khách ở đây, còn muốn tìm người để trút giận, e là tìm sai chỗ rồi đấy, hoặc có thể nói, nhiều lần như vậy rồi, em Kim Yến đây vẫn chưa nhận đủ những lời dạy bảo đúng không?”
Cố Tuyết Trinh nói xong thì thấy Lục Kim Yến toàn thân run rẩy, cô khẽ bật cười rồi lướt qua người cô ta bỏ đi.
Lục Kim Yến tất nhiên là thấy được sự khinh thường trong ánh mắt của cô, cô ta nghiến răng trừng mắt nhìn bóng lưng của cô rời khỏi.
“Cố Tuyết Trâm, cô cứ đợi đi, tôi nhất định sẽ không để cô sống yên ổn đâu!”
Cố Tuyết Trinh không hề biết sau khi cô đi rồi, sự căm hận của Lục Kim Yến đối với cô đã đạt đến mức nào.
Cô vừa vào công ty thì ngay lập tức đã bắt tay vào làm việc.
Đến chiều, trợ lý bên cạnh Lục Kim Yến thông báo đến tham dự cuộc họp khẩn, mọi người đều dừng việc vàng của mình lại đi vào phòng họp.
Cố Tuyết Trinh vừa đi vào phòng họp thì cảm nhận được có một ánh mắt sắc bén đang nhìn mình, theo bản năng, cô nhìn sang thì thấy đôi mắt độc ác của Lục Kim Yến đang bắn về phía cô, làm cô vô thức dâng lên một sự bất an.
Người phụ nữ này đột nhiên mở cuộc họp, không phải là lại nghĩ ra trò xấu xa gì để nhằm vào cô đấy chứ?
Cô vừa suy đoán, vừa ngồi xuống chỗ của mình.
Lục Kim Yến tất nhiên thấy được sự bất an trong ánh mắt của cô, đôi môi đỏ của cô ta nở một nụ cười lạnh lùng.
Sau đó cô ta thu tầm mắt lại, thấy mọi người đã gần như đông đủ thì liền vỗ tay đứng dậy từ chỗ của người đứng đầu.
“Các vị, lần này mở cuộc họp khẩn là muốn thông báo với mọi người, lô hàng mẫu áo quần may sẵn đầu tiên này cần phải giao sớm hơn một chút.”
Cô ta nói ra thời gian, làm ai nấy đều ngạc nhiên và lo lắng nhao nhao lên.
Không có nguyên nhân gì khác, trong số bọn họ còn rất nhiều người còn chưa tìm được vải thích hợp chứ đừng nói là may thành áo quần.
“Tổng giám đốc, như thế có gấp quá không?”
“Phải đấy, tôi còn chưa tìm được vải nữa.”
“Tôi cũng thế, tôi còn thiếu nhiều loại vải lắm, không thể theo thời gian như lúc trước được sao?”
Mọi người đều bàn tán xôn xao, đều mong là có thể thay đổi thời gian.
Cố Tuyết Trinh tuy là không tham gia vào mấy vụ bàn tán này, nhưng trong lòng cũng mong là thời gian có thể giữ như cũ.
Đáng tiếc là không được như mong đợi.
“Các vị, tôi biết mọi người đều có khó khăn, nhưng đây không phải ý của tôi, là ý của cấp trên.”
Lục Kim Yến tỏ thái độ cương quyết: “Hơn nữa tôi tin vào năng lực của mọi người, nhất định trong thời gian quy định này có thể khắc phục khó khăn.”
Mọi người nghe thấy đây là ý của cấp trên thì liền nhìn nhau, rồi vẫn phải yên phận.
Lục Kim Yến thấy vậy thì ánh mắt hiện lên sự hài lòng, lại nói thêm với mọi người mấy câu liên quan đến việc giao áo quần mới tuyên bố kết thúc cuộc họp.
Sau khi cô ta rời đi thì những người khác cũng nối đuôi nhau ra khỏi phòng.
Cố Tuyết Trinh nhớ đến việc cô cũng còn thiếu mấy loại vải nên sau khi ra khỏi phòng họp liền đi đến xưởng vải của nhà họ Cố.
“Cô chủ.”
Người phụ trách nghe được thông báo của nhân viên thì vội vàng chạy ra từ phòng làm việc của trưởng quản xưởng để tiếp đón cô.
“Trưởng quản xưởng không cần để ý tôi, tôi chọn mấy loại vải rồi sẽ đi ngay.”
Cố Tuyết Trinh thấy cô ta thì mỉm cười.
“Cô chủ cần vải gì thì cứ gọi cho tôi là được rồi, sao cô phải đích thân đến đây chọn làm gì.” Trưởng quản xưởng không hề trả lời cô, ngược lại là nịnh hót cô.
Cố Tuyết Trinh vừa đi vào xưởng vừa nói: “Đừng ngại, tự chọn thì sẽ yên tâm hơn.”
Đang nói chuyện thì hai người đã đến được xưởng, không ngờ Cố Tuyết Trinh thấy loại vải đang được sản xuất trên dây chuyền, cô liền cau chặt mày.
“Loại vải này lần trước tôi đến, không phải tôi đã nói chất lượng rất kém rồi sao, hoàn toàn không thể dùng để may đồ được, vì sao vẫn còn sản xuất?”
Cô tức giận chất vấn, người phụ trách thấp thỏm lau đi những giọt mồ hôi lạnh.
“Chuyện này…là ý của tổng giám đốc Cố.”
Cố Tuyết Trinh sững sờ, không ngờ đây lại là ý của Cố Hải Sâm.
Rõ ràng lúc trước cô đã nhắc nhở, nếu như vải xuất hiện vấn đề thì sự hợp tác của hai nhà bất cứ lúc nào cũng có thể bị đình chỉ, không lẽ ông ta hoàn toàn không nghe lọt tai sao.
Nghĩ vậy, cô liền lấy điện thoại ra gọi cho ông ta.
“Bây giờ tôi đang ở xưởng vải, tôi thấy loại vải kém chất lượng mà lúc trước tôi đã loại bỏ vẫn đang được sản xuất.”
Trong điện thoại, Cố Hải Sâm nghe cô nói liền nheo mắt, ông đã đoán được vì sao cô gọi đến.
“Thì sao?”
“Thì ông thật sự muốn bán loại vải kém chất lượng này cho Phong Diệp Chương hả?”
Cố Tuyết Trinh bị cái giọng điệu đã biết rõ còn cố hỏi của ông làm cô giận đến tối mặt tối mày.
“Có gì mà không được? Mua vật liệu rồi không bán được, có biết công ty sẽ tổn thất bao nhiêu tiền không?”
“Hừ, tôi không biết sẽ tổn thất bao nhiêu, cũng không muốn biết, nhưng có một điều ông nên hiểu rõ, đến lúc đó đừng trách tôi không nhắc ông, Phong Diệp Chương không hề tin tưởng tôi, cho nên đã tìm người khác phụ trách kiểm tra chất lượng, ông đem loại vải kém chất lượng này ra lừa dối, nhất định sẽ không đạt tiêu chuẩn.”
Cố Tuyết Trinh quá tức giận vì hành động vô lại của ông, sau khi cô phản bác một hồi thì thẳng thừng cúp máy.
“Cô chủ…” Người phụ trách thấy cô nổi giận đùng đùng thì gọi khẽ.
Cố Tuyết Trinh cất điện thoại đi rồi lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, sau đó im lặng bỏ đi.
Trên đường về thì cô mới bình tĩnh hơn.
Từ thái độ lúc nãy của Cố Hải Sâm có thể thấy được ông ta quyết tâm bán loại vải đó cho Phong Diệp Chương, cho nên chuyện này chắc chắn ông ta sẽ không bỏ qua như vậy.
Đúng như dự đoán, khi cô về đến nhà họ Phong, chỉ chưa đến một tiếng đồng hồ đã nhận được tin nhắn của Cố Hải Sâm.
Cô mở tin nhắn ra xem, một bức ảnh của mẹ cô hiện lên rất rõ ràng, bên dưới còn kèm theo một số lời nói uy h**p.
Cô cứ thử xem, muốn mẹ cô không được chữa trị phải không?
Cố Tuyết Trinh đọc xong những lời này thì giận đến mức toàn thân run rẩy, không kịp nghĩ gì nữa mà gọi điện thoại sang.
Rất nhanh chóng đã có người bắt máy.
“Cố Hải Sâm, ông dám!” Nếu như mẹ xảy ra chuyện gì, tôi nhất định sẽ không tha cho ông đâu!”
Lúc này đây, cô thật muốn đi tìm Cố Hải Sâm để liều mạng với ông ta.
Đáng tiếc cô không thể, ai bảo mẹ cô vẫn còn ở trong tay ông ta.
Nhưng cô không hề biết, tiếng quát tức giận này của cô đúng lúc bị người hầu nữ ngoài cửa nghe thấy, cô ta vội vàng chạy vào báo cáo với Lục Kim Yến.
“Cô Lục, tôi nghe thấy hình như mợ chủ cãi nhau với bố cô ấy thì phải.”
Cô ta nói ngắn gọn những gì mình nghe thấy, Lục Kim Yến nghe mà vô cùng bất ngờ.
Bởi vì Cố Hải Sâm rất cưng chiều con gái, cái này mọi người đều biết, Cố Tuyết Tâm có thể nói là muốn gì được nấy.
Sao tự nhiên lại cãi nhau nhỉ?
Cô ta vừa nghĩ vừa buột miệng hỏi ra.
“Cô có nghe thấy vì sao bọn họ cãi nhau không?”
Người hầu nữ đó chần chừ một lúc rồi lắc đầu: “Không nghe rõ lắm, chỉ nghe thấy mợ chủ nói chuyện vải vóc còn nói gì mà tạm thời gặp chuyện, muốn liều mạng với ông ta gì đó.”
Cô ta nói xong thì dè dặt nhìn về phía Lục Kim Yến.
Lục Kim Yến cũng rất ngờ vực.
Cho dù là từ mặt nào, cô ta đều cảm thấy Cố Tuyết Trâm không nên dùng cái giọng điệu này để nói chuyện với bố.
Người hầu thân cận của cô ta lúc này cũng không nhịn được mà phụ họa thêm: “Cô chủ, nói ra tôi cũng cảm thấy thời gian này Cố Tuyết Trâm kì lạ lắm.”
“Lục Kim Yến, sao cô như trẻ con vậy, đánh không lại thì về nhà mách bố mẹ, có biết xấu hổ không thế?” Cô mỉa mai, làm sắc mặt của Lục Kim Yến lại rất khó coi.
Nhưng vẫn còn chưa xong: “Hơn nữa, có một điều hình như em Kim Yến không hiểu thì phải, đây là nhà họ Phong, tôi là mợ chủ nhà họ Phong, còn cô, chẳng qua chỉ là làm khách ở đây, còn muốn tìm người để trút giận, e là tìm sai chỗ rồi đấy, hoặc có thể nói, nhiều lần như vậy rồi, em Kim Yến đây vẫn chưa nhận đủ những lời dạy bảo đúng không?”
Cố Tuyết Trinh nói xong thì thấy Lục Kim Yến toàn thân run rẩy, cô khẽ bật cười rồi lướt qua người cô ta bỏ đi.
Lục Kim Yến tất nhiên là thấy được sự khinh thường trong ánh mắt của cô, cô ta nghiến răng trừng mắt nhìn bóng lưng của cô rời khỏi.
“Cố Tuyết Trâm, cô cứ đợi đi, tôi nhất định sẽ không để cô sống yên ổn đâu!”
Cố Tuyết Trinh không hề biết sau khi cô đi rồi, sự căm hận của Lục Kim Yến đối với cô đã đạt đến mức nào.
Cô vừa vào công ty thì ngay lập tức đã bắt tay vào làm việc.
Đến chiều, trợ lý bên cạnh Lục Kim Yến thông báo đến tham dự cuộc họp khẩn, mọi người đều dừng việc vàng của mình lại đi vào phòng họp.
Cố Tuyết Trinh vừa đi vào phòng họp thì cảm nhận được có một ánh mắt sắc bén đang nhìn mình, theo bản năng, cô nhìn sang thì thấy đôi mắt độc ác của Lục Kim Yến đang bắn về phía cô, làm cô vô thức dâng lên một sự bất an.
Người phụ nữ này đột nhiên mở cuộc họp, không phải là lại nghĩ ra trò xấu xa gì để nhằm vào cô đấy chứ?
Cô vừa suy đoán, vừa ngồi xuống chỗ của mình.
Lục Kim Yến tất nhiên thấy được sự bất an trong ánh mắt của cô, đôi môi đỏ của cô ta nở một nụ cười lạnh lùng.
Sau đó cô ta thu tầm mắt lại, thấy mọi người đã gần như đông đủ thì liền vỗ tay đứng dậy từ chỗ của người đứng đầu.
“Các vị, lần này mở cuộc họp khẩn là muốn thông báo với mọi người, lô hàng mẫu áo quần may sẵn đầu tiên này cần phải giao sớm hơn một chút.”
Cô ta nói ra thời gian, làm ai nấy đều ngạc nhiên và lo lắng nhao nhao lên.
Không có nguyên nhân gì khác, trong số bọn họ còn rất nhiều người còn chưa tìm được vải thích hợp chứ đừng nói là may thành áo quần.
“Tổng giám đốc, như thế có gấp quá không?”
“Phải đấy, tôi còn chưa tìm được vải nữa.”
“Tôi cũng thế, tôi còn thiếu nhiều loại vải lắm, không thể theo thời gian như lúc trước được sao?”
Mọi người đều bàn tán xôn xao, đều mong là có thể thay đổi thời gian.
Cố Tuyết Trinh tuy là không tham gia vào mấy vụ bàn tán này, nhưng trong lòng cũng mong là thời gian có thể giữ như cũ.
Đáng tiếc là không được như mong đợi.
“Các vị, tôi biết mọi người đều có khó khăn, nhưng đây không phải ý của tôi, là ý của cấp trên.”
Lục Kim Yến tỏ thái độ cương quyết: “Hơn nữa tôi tin vào năng lực của mọi người, nhất định trong thời gian quy định này có thể khắc phục khó khăn.”
Mọi người nghe thấy đây là ý của cấp trên thì liền nhìn nhau, rồi vẫn phải yên phận.
Lục Kim Yến thấy vậy thì ánh mắt hiện lên sự hài lòng, lại nói thêm với mọi người mấy câu liên quan đến việc giao áo quần mới tuyên bố kết thúc cuộc họp.
Sau khi cô ta rời đi thì những người khác cũng nối đuôi nhau ra khỏi phòng.
Cố Tuyết Trinh nhớ đến việc cô cũng còn thiếu mấy loại vải nên sau khi ra khỏi phòng họp liền đi đến xưởng vải của nhà họ Cố.
“Cô chủ.”
Người phụ trách nghe được thông báo của nhân viên thì vội vàng chạy ra từ phòng làm việc của trưởng quản xưởng để tiếp đón cô.
“Trưởng quản xưởng không cần để ý tôi, tôi chọn mấy loại vải rồi sẽ đi ngay.”
Cố Tuyết Trinh thấy cô ta thì mỉm cười.
“Cô chủ cần vải gì thì cứ gọi cho tôi là được rồi, sao cô phải đích thân đến đây chọn làm gì.” Trưởng quản xưởng không hề trả lời cô, ngược lại là nịnh hót cô.
Cố Tuyết Trinh vừa đi vào xưởng vừa nói: “Đừng ngại, tự chọn thì sẽ yên tâm hơn.”
Đang nói chuyện thì hai người đã đến được xưởng, không ngờ Cố Tuyết Trinh thấy loại vải đang được sản xuất trên dây chuyền, cô liền cau chặt mày.
“Loại vải này lần trước tôi đến, không phải tôi đã nói chất lượng rất kém rồi sao, hoàn toàn không thể dùng để may đồ được, vì sao vẫn còn sản xuất?”
Cô tức giận chất vấn, người phụ trách thấp thỏm lau đi những giọt mồ hôi lạnh.
“Chuyện này…là ý của tổng giám đốc Cố.”
Cố Tuyết Trinh sững sờ, không ngờ đây lại là ý của Cố Hải Sâm.
Rõ ràng lúc trước cô đã nhắc nhở, nếu như vải xuất hiện vấn đề thì sự hợp tác của hai nhà bất cứ lúc nào cũng có thể bị đình chỉ, không lẽ ông ta hoàn toàn không nghe lọt tai sao.
Nghĩ vậy, cô liền lấy điện thoại ra gọi cho ông ta.
“Bây giờ tôi đang ở xưởng vải, tôi thấy loại vải kém chất lượng mà lúc trước tôi đã loại bỏ vẫn đang được sản xuất.”
Trong điện thoại, Cố Hải Sâm nghe cô nói liền nheo mắt, ông đã đoán được vì sao cô gọi đến.
“Thì sao?”
“Thì ông thật sự muốn bán loại vải kém chất lượng này cho Phong Diệp Chương hả?”
Cố Tuyết Trinh bị cái giọng điệu đã biết rõ còn cố hỏi của ông làm cô giận đến tối mặt tối mày.
“Có gì mà không được? Mua vật liệu rồi không bán được, có biết công ty sẽ tổn thất bao nhiêu tiền không?”
“Hừ, tôi không biết sẽ tổn thất bao nhiêu, cũng không muốn biết, nhưng có một điều ông nên hiểu rõ, đến lúc đó đừng trách tôi không nhắc ông, Phong Diệp Chương không hề tin tưởng tôi, cho nên đã tìm người khác phụ trách kiểm tra chất lượng, ông đem loại vải kém chất lượng này ra lừa dối, nhất định sẽ không đạt tiêu chuẩn.”
Cố Tuyết Trinh quá tức giận vì hành động vô lại của ông, sau khi cô phản bác một hồi thì thẳng thừng cúp máy.
“Cô chủ…” Người phụ trách thấy cô nổi giận đùng đùng thì gọi khẽ.
Cố Tuyết Trinh cất điện thoại đi rồi lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, sau đó im lặng bỏ đi.
Trên đường về thì cô mới bình tĩnh hơn.
Từ thái độ lúc nãy của Cố Hải Sâm có thể thấy được ông ta quyết tâm bán loại vải đó cho Phong Diệp Chương, cho nên chuyện này chắc chắn ông ta sẽ không bỏ qua như vậy.
Đúng như dự đoán, khi cô về đến nhà họ Phong, chỉ chưa đến một tiếng đồng hồ đã nhận được tin nhắn của Cố Hải Sâm.
Cô mở tin nhắn ra xem, một bức ảnh của mẹ cô hiện lên rất rõ ràng, bên dưới còn kèm theo một số lời nói uy h**p.
Cô cứ thử xem, muốn mẹ cô không được chữa trị phải không?
Cố Tuyết Trinh đọc xong những lời này thì giận đến mức toàn thân run rẩy, không kịp nghĩ gì nữa mà gọi điện thoại sang.
Rất nhanh chóng đã có người bắt máy.
“Cố Hải Sâm, ông dám!” Nếu như mẹ xảy ra chuyện gì, tôi nhất định sẽ không tha cho ông đâu!”
Lúc này đây, cô thật muốn đi tìm Cố Hải Sâm để liều mạng với ông ta.
Đáng tiếc cô không thể, ai bảo mẹ cô vẫn còn ở trong tay ông ta.
Nhưng cô không hề biết, tiếng quát tức giận này của cô đúng lúc bị người hầu nữ ngoài cửa nghe thấy, cô ta vội vàng chạy vào báo cáo với Lục Kim Yến.
“Cô Lục, tôi nghe thấy hình như mợ chủ cãi nhau với bố cô ấy thì phải.”
Cô ta nói ngắn gọn những gì mình nghe thấy, Lục Kim Yến nghe mà vô cùng bất ngờ.
Bởi vì Cố Hải Sâm rất cưng chiều con gái, cái này mọi người đều biết, Cố Tuyết Tâm có thể nói là muốn gì được nấy.
Sao tự nhiên lại cãi nhau nhỉ?
Cô ta vừa nghĩ vừa buột miệng hỏi ra.
“Cô có nghe thấy vì sao bọn họ cãi nhau không?”
Người hầu nữ đó chần chừ một lúc rồi lắc đầu: “Không nghe rõ lắm, chỉ nghe thấy mợ chủ nói chuyện vải vóc còn nói gì mà tạm thời gặp chuyện, muốn liều mạng với ông ta gì đó.”
Cô ta nói xong thì dè dặt nhìn về phía Lục Kim Yến.
Lục Kim Yến cũng rất ngờ vực.
Cho dù là từ mặt nào, cô ta đều cảm thấy Cố Tuyết Trâm không nên dùng cái giọng điệu này để nói chuyện với bố.
Người hầu thân cận của cô ta lúc này cũng không nhịn được mà phụ họa thêm: “Cô chủ, nói ra tôi cũng cảm thấy thời gian này Cố Tuyết Trâm kì lạ lắm.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Dự Định Cùng Cô Sinh Con
Chương 2: 2: Lần đầu gặp gỡ
Chương 3: 3: Lẵng lơ
Chương 4: 4: Hôm nay phải dạy cho cô một bài học
Chương 5: 5: Cô ta mới là người lừa anh nhất
Chương 6: 6: Đừng dây dưa không rõ với đàn ông bên ngoài
Chương 7: 7: Có phải cô muốn hại chết nó đúng không?
Chương 8: 8: Đồ CỦA CON SẼ KHÔNG BỊ CƯỚP ĐI
Chương 9: 9: Thử thăm dò một lần nữa
Chương 10: 10: Cô là thuốc của anh
Chương 11: 11: SAO ANH CÓ THỂ CHẠM VAO CÔ Nơi ở của Phong Diệp
Chương 12: 12: Cô vợ nhỏ có điều giấu diềm
Chương 13: 13: Con mới là người thích hợp nhất với nó
Chương 14: 14: Chúng ta đi thuê phòng
Chương 15: 15: Giường cũng quăng luôn
Chương 16: 16: Cuộc sống về đêm chẳng phải rất phong phú sao
Chương 17: 17: Anh ấy thích đàn ông
Chương 18: 18: Chưa thỏa mãn
Chương 19: 19
Chương 20: 20: Tối nay ngủ cùng cô
Chương 21: 21: Cô có bản lĩnh gì
Chương 22: 22: Quan hệ vợ chồng hài hòa
Chương 23: 23: Đạo nhái
Chương 24: 24: Thất vọng
Chương 25: 25: Mất sạch thể diện
Chương 26: 26: Uy hiếp
Chương 27: 27: Uy hiếp của cô
Chương 28: 28: Vội vàng có con với em
Chương 29: 29: Đừng khiêu chiến nhãn nại của tôi
Chương 30: 30: Tôi hiểu lầm em sao
Chương 31: 31: Vậy mà lại dám trêu chọc ông ta như thế
Chương 32: 32: Vừa đẹp vừa có tiền
Chương 33: 33: Một đôi trời sinh
Chương 34: 34: Cho cô, cô mới có tư cách nhận
Chương 35: 35: Tôi không có ác ý với cô
Chương 36: 36: Ai cũng quyến rũ
Chương 37: 37: Cô vợ tốt của con đấy
Chương 38: 38: Chúa ghen lên cơn
Chương 39: 39: Sự khinh thường và châm chọc của anh
Chương 40: 40: XA CÁCH “Cậu chủ, đồ ăn sáng làm xong rồi ạ!”
Chương 41: 41: Để xem ai dám
Chương 42: 42: Cũng không hài lòng với cô
Chương 43: 43: Đừng giận
Chương 44: 44: Lén lút đi gặp đàn ông khác
Chương 45: 45: Em dám đồng ý thử xem
Chương 46: 46: Phòng cháy phòng trộm phòng anh
Chương 47: 47: Người ngồi trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống
Chương 48: 48: Không biết tự lượng sức mình
Chương 49: 49: Tốt nhất là cẩn thận môt chút
Chương 50: 50: Tôi không có đẩy cô bé
Chương 51: 51: Gánh vác cùng cô
Chương 52: 52: BỊ NGƯỜI KHÁC HÃM HẠI Cố Tuyết Trâm đi thẳng tới phòng thờ
Chương 53: 53: Ai đã sai khiến hai người
Chương 54: 54: Liên quan gì đến cô
Chương 55: 55: Có anh ở đây
Chương 56: 56: TRÊN NGƯỜI EM CÓ CHỗ NÀO MÀ TÔI CHƯA THẤY ĐÂU
Chương 57: 57: Lộ ra bộ mặt thật
Chương 58: 58: Tự mình xử lý cô ta
Chương 59: 59: Vì sao lại bảo vệ cô như vậy
Chương 60: 60: Là cô tự mình đa tình
Chương 61: 61: Tuyệt đối không thể bỏ qua cho cô
Chương 62: 62: Đừng hòng trở mình
Chương 63: 63: GHEN TY Đố KY HẬN
Chương 64: 64: Khiến cho người ta trầm mê
Chương 65: 65: Vấn thẹn thùng như thế
Chương 66: 66: Muốn cô trả giá đắt
Chương 67: 67: Trộm cắp đồ Của người khác
Chương 68: 68: Nhận thiệt thòi lớn như vậy
Chương 69: 69: Thật sự tưởng rằng tôi muốn đụng vào em sao?
Chương 70: 70: Để cô ta không thể mang thai được
Chương 71: 71: Thuốc tránh thai
Chương 72: 72: Đây là đang nhắm đến cô
Chương 73: 73: Đây là đang nhắm đến cô
Chương 74: 74: Như ý của em
Chương 75: 75: Đừng đụng vào tôi
Chương 76: 76: Tốn công vô ích
Chương 77: 77: Chắc là do cô cố ý
Chương 78: 78: Nhìn đến nổi ngẩn người
Chương 79: 79: Xem xem có mang thai hay không
Chương 80: 80: Chuyện này hôm nay vẫn còn chưa xong đâu
Chương 81: 81: Khôn khéo bảo vệ vợ
Chương 82: 82: Không thể thả cô ta đi dễ dàng được
Chương 83: 83: Ấm ức cho em rồi
Chương 84: 84: Quên là đã có người vợ như cháu
Chương 85: 85: Đừng tách nhau ra
Chương 86: 86: Ghen rồi
Chương 87: 87: Em bị người ta chuốc thuốc rồi
Chương 88: 88: Cách xa những người đàn ông khác một chút!
Chương 89: 89: Căn phòng say đắm
Chương 90: 90: Muốn liều mạng với ông ta
Chương 91: 91: Không có gì không phô ra được
Chương 92: 92: Đuổi cô ta đi
Chương 93: 93: Sẽ không chịu để yên
Chương 94: 94: Thực sự dám đến
Chương 95: 95: Vẫn còn cơ hội
Chương 96: 96: Suýt nữa đã vạch áo cho người xem lưng
Chương 97: 97: Phải điều tra cho ra bí mật của cô
Chương 98: 98: Rất thích
Chương 99: 99: Rơi xuống là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy
Chương 100: 100: Cảm động không nói ra được
Chương 101: 101: Cô rất không đáng kể
Chương 102: 102: Bày tỏ tình cảm
Chương 103: 103: Tôi phải phế cô
Chương 104: 104: Ngồi chờ kịch hay
Chương 105: 105: Cho anh ghét bỏ em
Chương 106: 106: Tối nay không được cho cô ta trở mình
Chương 107: 107: Xin tự trọng
Chương 108: 108: Anh phát điên gì vậy
Chương 109: 109: Muốn ly hôn với tôi sao
Chương 110: 110: Điều tra tỉ mỉ
Chương 111: 111: Giả vờ bị bệnh để được thương hại
Chương 112: 112: Sớm đuổi cô ta đi
Chương 113: 113: Cô ta không xứng với nó
Chương 114: 114: Đã hoài nghi thân phận của cô từ lâu
Chương 115: 115: Trái tim anh rất đau
Chương 116: 116: Lén lút hẹn hò với đàn ông
Chương 117: 117: Chắc cũng mang thai rồi
Chương 118: 118: Sinh hoạt vợ chồng nhiều lần một chút
Chương 119: 119: Cũng may không có thai
Chương 120: 120: Đừng làm tôi mất mặt
Chương 121: 121: Không động lòng cũng không được
Chương 122: 122: Trộm đồ
Chương 123: 123: Có người cố ý hãm hại
Chương 124: 124: Tốt nhất là ở bên cạnh tôi
Chương 125: 125: Khiến cô không lật mình nổi nữa
Chương 126: 126: Người phụ nữ không đứng đắn
Chương 127: 127: Chờ cô bị đuổi đi
Chương 128: 128: Kéo ông chôn cùng
Chương 129: 129: Tôi tin cô ấy
Chương 130: 130: Anh vẫn luôn hướng về phía cô
Chương 131: 131: Đang đe doạ tôi phải không?
Chương 132: 132: Vì sao lại đánh nhau?
Chương 133: 133: Đối tượng đã từng yêu thầm
Chương 134: 134: Ai trả tiền thì bán cho người đó
Chương 135: 135: Đã cho cô cơ hội
Chương 136: 136: Tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng
Chương 137: 137: Nhìn chuyện tốt mà cô làm
Chương 138: 138: Sao cô ta cam tâm được
Chương 139: 139: Bị xa lánh
Chương 140: 140: Xem anh còn bảo vệ cô ta thế nào
Chương 141: 141: Một đứa lỗ vốn
Chương 142: 142: Nhìn tôi cũng đã no rồi
Chương 143: 143: Sao lại nỡ đánh cô
Chương 144: 144: Tôi rất thích
Chương 145: 145: Cô bị đuổi rồi
Chương 146: 146: Mặt mũi của em vẫn chưa lớn như thế
Chương 147: 147: Vẫn mềm lòng
Chương 148: 148: Tối qua là cô chủ động
Chương 149: 149: Cơ hội của cô ta đến rồi
Chương 150: 150: Đừng bị tính kế nữa
Chương 151: 151: Gặp lại mối tình đầu
Chương 152: 152: Nhìn thấy người trong lòng
Chương 153: 153: Đừng dây dưa với tôi
Chương 154: 154: Cậu hóa thành tro tôi vẫn đều nhận ra
Chương 155: 155: Chủ động ôm ấp yêu thương
Chương 156: 156: Không phải anh ấy thì không lấy chồng
Chương 157: 157: Tôi phải khiến kẻ đó mất mặt
Chương 158: 158: Không thể hiểu nổi cô gái này
Chương 159: 159: Ông có còn là con người không?
Chương 160: 160: Đừng giở trò trước mặt tôi
Chương 161: 161: Trông như bạc tình, thực ra lại ôn nhu
Chương 162: 162: Sợ ông thất hứa sao
Chương 163: 163: Chưa mang thai
Chương 164: 164: Không dám ngủ một mình
Chương 165: 165: Dùng hết mọi thủ đoạn
Chương 166: 166: Không thể sinh
Chương 167: 167: Sự việc không thành công
Chương 168: 168: Nắm đằng chuôi
Chương 169: 169: Cô như thế này là đang chất vấn tôi sao?
Chương 170: 170: Để cô sống không bằng chết
Chương 171: 171: Em là người phụ nữ của anh
Chương 172: 172: Cứu em
Chương 173: 173: Đừng để tôi nhìn thấy cô một lần nữa
Chương 174: 174: Liều mình quấn lấy nhau
Chương 175: 175: Vợ của tôi rất ngoan
Chương 176: 176: Cô ấy là giả
Chương 177: 177: Cậu ta căn bản không hề yêu con
Chương 178: 178: Đừng để bị bọn họ tính kế
Chương 179: 179: Đặc biệt nhằm vào cô
Chương 180: 180: Muốn mang người đi, không cho phép
Chương 181: 181: Tôi còn ngại bẩn tay của mình
Chương 182: 182: Không muốn làm thì cút đi
Chương 183: 183: Quả thật không muốn sống nữa
Chương 184: 184: Người thân không nhận
Chương 185: 185: Nhìn em xinh đẹp
Chương 186: 186: Cô ghen rồi
Chương 187: 187: Nhìn si mê
Chương 188: 188: Còn đùa giỡn nữa
Chương 189: 189: Ngay cả một người phụ nữ cũng không khống chế được
Chương 190: 190: Anh thương xót cho cô ấy
Chương 191: 191: Chỉ cần anh ấy thừa nhận tôi là được
Chương 192: 192: Cô còn muốn uy hiếp tôi
Chương 193: 193: Nghiệp quật
Chương 194: 194: Hận cô ta đến chết
Chương 195: 195: Mãi mãi biến mất trong tầm mắt của anh
Chương 196: 196: Chịu không ít giáo huấn
Chương 197: 197: Anh ấy không thuộc về cô
Chương 198: 198: Bao che cho hung thủ
Chương 199: 199: Có liên quan đến bà ta
Chương 200: 200: Mặt nặng mày nhẹ với ông ta
Chương 201: 201: Cô có chứng cứ gì?
Chương 202: 202: Đừng đuổi tôi
Chương 203: 203: Đừng làm tôi mất mặt
Chương 204: 204: Thích không
Chương 205: 205: Sẽ không quấn lấy anh nữa
Chương 206: 206: Muốn cô sống không bằng chết
Chương 207: 207: Người mất mặt cũng không phải là con
Chương 208: 208: Thật sự mang thai con của anh
Chương 209: 209: Đừng làm mình bị thương
Chương 210: 210: Không có liên quan gì đến người đàn ông này
Chương 211: 211: Nguyên nhân không thể mang thai
Chương 212: 212: Tất cả đều nằm trong kế hoạch của bà ta
Chương 213: 213: Anh ấy phải là của tôi
Chương 214: 214: Hận không thể xé cô ra
Chương 215: 215: Anh sẽ cưới em sao
Chương 216: 216: Không được cho người nào có cơ hội
Chương 217: 217: Không có quan hệ huyết thống
Chương 218: 218: Tại sao lại đối xử với em như vậy
Chương 219: 219: Bỏ đứa bé đi
Chương 220: 220: Mua cho anh
Chương 221: 221: Chuẩn bị đầy đủ
Chương 222: 222: Đừng mơ tưởng gả cho người khác
Chương 223: 223: Anh ta thích cô ta
Chương 224: 224: Không nỡ rời xa cô
Chương 225: 225: Thấy sự vô tình của ông ta
Chương 226: 226: Những cái này đều là tôi bố thí cho chị
Chương 227: 227: Đã thích cô
Chương 228: 228: Cô không thú vị gì cả
Chương 229: 229: Người phụ nữ đó có quan hệ gì với cậu
Chương 230: 230: Không có khả năng hại cô
Chương 231: 231: Giả vờ yếu đuối làm cái gì
Chương 232: 232: Đây chính là bộ mặt thật của em
Chương 233: 233: Người phụ nữ này cũng quá ác độc
Chương 234: 234: Có phải là không cần cô nữa rồi không
Chương 235: 235: Đến tìm cô tính sổ
Chương 236: 236: Quỳ xuống nói xin lỗi
Chương 237: 237: Suýt nữa bị cô ta hại chết
Chương 238: 238: Nhìn không thấu người phụ nữ này
Chương 239: 239: Hai tầng nhân cách
Chương 240: 240: Chúng ta không phải là người của cùng một thế giới
Chương 241: 241: Bị người phụ nữ này mua chuộc rồi
Chương 242: 242: Giáo dưỡng của cô đâu
Chương 243: 243: Tôi đút cho em
Chương 244: 244: Nhẹ một chút
Chương 245: 245: Ai cũng đừng hòng sống tốt
Chương 246: 246: Đương nhiên là tôi phải đối xử tốt với em
Chương 247: 247: Hình như đang hôn
Chương 248: 248: Hình như đang hôn
Chương 249: 249: Muốn cô cam tâm tình nguyện
Chương 250: 250: Không cần giải thích nhiều như thế với em
Không tìm thấy chương nào phù hợp