Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 48: Không biết tự lượng sức mình
21:01 - 23.06.2026
82 lượt xem
Lúc cô đến nhà chính, những người đó đã ngồi ở ghế sô pha trong phòng khách, cười cười nói nói. Bên cạnh, con gái Bối Bối của cô Tư và hai con thú cưng của Phong Thùy Bích đang chơi đùa vui vẻ. Cô nhóc mặc váy công chúa màu hồng nhạt, làn da trắng nõn, trông như búp bê Barbie, rất là đáng yêu.
Cố Tuyết Trinh nhìn một lượt chiến trường, thở dài trong lòng, cảm thấy sắp phải đánh một trận ác liệt. Cô gắng gượng lên tinh thần, trước tiên chào hỏi bà Phong: “Mẹ.”
Vẻ mặt bà Phong hờ hững, tỏ vẻ không thèm để ý đến cô.
Cố Tuyết Trinh cũng không tức giận, mặt khác còn khách sáo chào hỏi Phong Thùy Nhung, Phong Thùy Bích: “Cô Tư, cô út.”
Phong Thùy Nhung gật đầu tượng trưng, xem như đáp lại. Phong Thùy Bích thì quét mắt nhìn cô vẻ khinh miệt, hừ một tiếng, lại nghiêng đầu nói chuyện với Lục Kim Yến.
Lục Kim Yến gật đầu ứng vài câu, rồi đứng lên ra vẻ tha thiết cầm tay Cố Tuyết Trinh: “Tuyết Trâm, cô đến rồi, mau ngồi xuống đi, muốn ăn chút gì không, đừng quá khách khít” Cô ta nói chuyện thân thiện như thể thân thiết với Cố Tuyết Trinh lắm, trong giọng nói còn mang theo vài phần tư thế của chủ gia đãi khách. Nếu không hiểu rõ cách làm người của cô ta, có khi cô đã bị dáng vẻ diễn kịch này của cô ta lừa gạt rồi.
Cố Tuyết Trinh thầm cười lạnh, cầm lại tay cô ta: “Không sao, đều là người nhà cả mà, cái gì mà khách khí không khách khí chứ.”
Dứt lời, Lục Kim Yến có chút ngượng ngùng, rõ ràng không ngờ Cố Tuyết Trâm lại hùa theo diễn trò. Hai người qua lại vài câu
rồi ngồi xuống.
Trong phòng không khí rất náo nhiệt, nhưng không có đề tài nào Cố Tuyết Trinh có thể nói xen vào. Cô cảm giác được đối phương vô tình hay cố ý lơ cô di, nên cứ ngồi một bên không nói lời nào, vừa hay cũng vui vẻ, thanh tĩnh. Chỉ là Phong Thùy Bích hết lần này tới lần khác không muốn Cố Tuyết Trinh toại nguyện, cố ý ở trước mặt cô nói với Lục Kim Yến: “Kim Yến, cô nghe nói cháu muốn đến làm ở công ty mới của Diệp Chương? Hay là cháu làm trợ lý của Diệp Chương đi, cô thấy công việc này rất tốt. Hai đứa các cháu từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, trai tài gái sắc, đầu có năng lực, phối hợp làm việc, cũng không quá mệt.” Phong Thùy Bích vừa nói, vừa như vô tình quan sát Cố Tuyết Trinh.
Nếu đổi lại là Cố Tuyết Trâm, chắc chắn sẽ không nghe tiếp được cái này, khẳng định sẽ giận dỗi. Nhưng Cố Tuyết Trinh lại làm như
không nghe thấy, chẳng có phản ứng gì.
Lục Kim Yến cười cười nói tiếp: “Có thể giúp đỡ anh Diệp Chương, tất nhiên cháu rất vui vẻ.” Dáng vẻ dịu dàng của cô ta rất dễ nhận được thiện cảm của người khác.
“Kim Yến cháu đúng là hiểu chuyện!”
Phong Thùy Bích bỗng đổi giọng, cười nói: “Cháu muốn đi là để hỗ trợ chứ không giống như một số người, không biết tự lượng sức mình, nói không chừng sẽ gây ra một đống phiền phức.” Lời này ám chỉ ý gì, người sáng suốt đều nghe hiểu, ánh mắt cô ta còn liên tục nhìn về phía Cố Tuyết Trinh.
Cố Tuyết Trinh mắt nhìn mũi, không hề quan tâm.
Thấy thế, Phong Thùy Nhung bên cạnh xem náo nhiệt cũng giật mình, không khỏi nhìn cô thêm vài lần. Nếu là Cố Tuyết Trâm trước kia, đã sớm xù lông, chịu không được các cô chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, giờ lại
như biến thành người khác.
Phong Thùy Bích lại có chút phẫn nộ, cảm giác như đánh vào bịch bông, càng nói giọng càng châm chọc khiêu khích: “Rõ ràng không thiết kế được, lần nào cũng đạo nhái, lại già mồm nói là của mình thiết kế, không biết đến lúc đi làm ở công ty, có mất mặt hay không, cô nói đúng không? Tuyết Trâm!”
Dứt lời, mọi người đều nhìn Cố Tuyết Trinh, Phong Thùy Bích càng không buông tha nhìn chằm chằm cô.
Cố Tuyết Trinh sửng sốt một chút, thản nhiên nói: “Mất mặt hay không cháu không biết, chỉ lo lắng, đến lúc đó có người bị làm mất mặt.”
Cô càng xem nhẹ, Phong Thùy Bích càng giận dữ, đứng phắt dậy, cả giận nói: “Cô…”
Lời tức giận phía sau còn chưa kịp nói ra miệng, đã nghe thấy quản gia đi vào thông báo: “Bà chủ, cô Tư, cô út, ông cụ đến rồi!”
Quản gia vừa dứt lời, chỉ nghe thấy tiếng cười của ông cụ Phong từ cửa truyền đến: “Bé Tư, Tiểu Bối Nhi…”
Ông cụ thân thể rắn chắc, khí sắc hồng nhuận, tỉnh thần sáng láng, giữa lông mày có vẻ uy nghiêm, khi cười lại có cảm giác vô cùng hiền từ.
“Ba
“Ông nội.”
“Ông ngoại.”
Một loạt âm thanh chào hỏi, những người vừa rồi cùng nhằm vào Cố Tuyết Trinh, giờ ai nấy giọng nói ôn hòa ngọt ngào, giống như vừa rồi chưa xảy ra chuyện gì vậy.
“Ngoan, ngoan!” Ông cụ Phong rất hào hứng, lại thấy Cố Tuyết Trinh cũng có mặt, càng vui vẻ: “Nhóc Hân cũng tới rồi à?”
Cố Tuyết Trinh gật đầu, định nói vài lời, thì Bối Bối từ phía sau đột nhiên chạy tới, nhào
vào lòng ông cụ Phong. Người già thích trẻ nhỏ, Bối Bối dáng vẻ đáng yêu, mồm miệng khéo léo.
“Ông ngoại, lâu lắm rồi Bối Bối không gặp ông, Bối Bối nhớ ông muốn chết.”
“Thật sao? Ông ngoại cũng rất nhớ Bối Bối, mau lại đây ông xem xem nào, xem có cao lớn hơn không.” Ông cụ Phong ôm cô bé cười ha hả nói.
Bối Bối cười tủm tỉm nói: “Cháu cao rồi.”
“Thật sao?” Ông cụ quan sát một lượt nói: “Chà, đúng là cao lớn rồi.”
Bà Phong cười nói: “Bây giờ trẻ con lớn nhanh thật. Hơn nữa con bé này nhí nha nhí nhảnh, mồm miệng khéo léo, ai nhìn cũng thích.”
**
Người một nhà sung sướng trò chuyện, kim đồng hồ dần dần chỉ giữa trưa, đám
người giúp việc nữ ra ra vào vào vội vàng mang thức ăn lên.
Một lát sau, Phong Diệp Chương và ba Phong cũng quay về. Hai ba con đều dáng vẻ nghiêm túc. Hai người vừa đi vào, bầu không khí trong phòng càng nóng lên.
Bà Phong khoát tay với thím Vương: “Về đúng lúc lắm, vừa vặn đến giờ cơm.”
Đám giúp việc đi lại không ngừng mang các món ngon lên.
Tiếng phụ nữ nói chuyện, tiếng trẻ con lanh lảnh làm nũng, tiếng đàn ông rành mạch đáp lời… nhìn rất vui vẻ hòa thuận.
Không biết thế nào, Cố Tuyết Trinh bỗng nhiên cảm thấy mình như người ngoài, làm sao cũng không thể hòa nhập vào được.
Vừa ăn cơm xong, ba Phong và ông cụ ngồi cạnh cửa sổ dưới tán cây đánh cờ.
Mấy nữ giúp việc thì phân công nhau,
người thu dọn bát đũa, người vội vàng chuẩn bị trà bánh cho chủ, pha cho đàn ông trà Long Tỉnh tốt nhất, pha cho phụ nữ ngoài sân trà nhài.
Phong Diệp Chương cầm điện thoại, đi qua đám người náo nhiệt vây quanh, đi vòng sang vườn hoa nhỏ sân bên cạnh cách không xa nhận cuộc gọi.
Cố Tuyết Trinh hứng thú nhìn đám phụ nữ ngồi trong sân nói chuyện phiếm, uống trà, cách đó không xa, Bối Bối và hai con chó cưng rượt đuổi nhau, chơi đến quên cả trời đất.
Chỉ có một mình cô giống như bị cố ý ngăn cách. Buồn bực ngán ngẩm, Cố Tuyết Trinh lấy điện thoại di động ra, lướt trên diễn đàn thiết kế nổi tiếng nước ngoài kia. Cô một mình xem rất chăm chú, cô Tư bên cạnh huých tay em gái, nhỏ giọng nói: “Lần này chị trở về, thấy Cố Tuyết Trâm hình như đã
thay đổi.”
Cố Tuyết Trinh nhìn một lượt chiến trường, thở dài trong lòng, cảm thấy sắp phải đánh một trận ác liệt. Cô gắng gượng lên tinh thần, trước tiên chào hỏi bà Phong: “Mẹ.”
Vẻ mặt bà Phong hờ hững, tỏ vẻ không thèm để ý đến cô.
Cố Tuyết Trinh cũng không tức giận, mặt khác còn khách sáo chào hỏi Phong Thùy Nhung, Phong Thùy Bích: “Cô Tư, cô út.”
Phong Thùy Nhung gật đầu tượng trưng, xem như đáp lại. Phong Thùy Bích thì quét mắt nhìn cô vẻ khinh miệt, hừ một tiếng, lại nghiêng đầu nói chuyện với Lục Kim Yến.
Lục Kim Yến gật đầu ứng vài câu, rồi đứng lên ra vẻ tha thiết cầm tay Cố Tuyết Trinh: “Tuyết Trâm, cô đến rồi, mau ngồi xuống đi, muốn ăn chút gì không, đừng quá khách khít” Cô ta nói chuyện thân thiện như thể thân thiết với Cố Tuyết Trinh lắm, trong giọng nói còn mang theo vài phần tư thế của chủ gia đãi khách. Nếu không hiểu rõ cách làm người của cô ta, có khi cô đã bị dáng vẻ diễn kịch này của cô ta lừa gạt rồi.
Cố Tuyết Trinh thầm cười lạnh, cầm lại tay cô ta: “Không sao, đều là người nhà cả mà, cái gì mà khách khí không khách khí chứ.”
Dứt lời, Lục Kim Yến có chút ngượng ngùng, rõ ràng không ngờ Cố Tuyết Trâm lại hùa theo diễn trò. Hai người qua lại vài câu
rồi ngồi xuống.
Trong phòng không khí rất náo nhiệt, nhưng không có đề tài nào Cố Tuyết Trinh có thể nói xen vào. Cô cảm giác được đối phương vô tình hay cố ý lơ cô di, nên cứ ngồi một bên không nói lời nào, vừa hay cũng vui vẻ, thanh tĩnh. Chỉ là Phong Thùy Bích hết lần này tới lần khác không muốn Cố Tuyết Trinh toại nguyện, cố ý ở trước mặt cô nói với Lục Kim Yến: “Kim Yến, cô nghe nói cháu muốn đến làm ở công ty mới của Diệp Chương? Hay là cháu làm trợ lý của Diệp Chương đi, cô thấy công việc này rất tốt. Hai đứa các cháu từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, trai tài gái sắc, đầu có năng lực, phối hợp làm việc, cũng không quá mệt.” Phong Thùy Bích vừa nói, vừa như vô tình quan sát Cố Tuyết Trinh.
Nếu đổi lại là Cố Tuyết Trâm, chắc chắn sẽ không nghe tiếp được cái này, khẳng định sẽ giận dỗi. Nhưng Cố Tuyết Trinh lại làm như
không nghe thấy, chẳng có phản ứng gì.
Lục Kim Yến cười cười nói tiếp: “Có thể giúp đỡ anh Diệp Chương, tất nhiên cháu rất vui vẻ.” Dáng vẻ dịu dàng của cô ta rất dễ nhận được thiện cảm của người khác.
“Kim Yến cháu đúng là hiểu chuyện!”
Phong Thùy Bích bỗng đổi giọng, cười nói: “Cháu muốn đi là để hỗ trợ chứ không giống như một số người, không biết tự lượng sức mình, nói không chừng sẽ gây ra một đống phiền phức.” Lời này ám chỉ ý gì, người sáng suốt đều nghe hiểu, ánh mắt cô ta còn liên tục nhìn về phía Cố Tuyết Trinh.
Cố Tuyết Trinh mắt nhìn mũi, không hề quan tâm.
Thấy thế, Phong Thùy Nhung bên cạnh xem náo nhiệt cũng giật mình, không khỏi nhìn cô thêm vài lần. Nếu là Cố Tuyết Trâm trước kia, đã sớm xù lông, chịu không được các cô chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, giờ lại
như biến thành người khác.
Phong Thùy Bích lại có chút phẫn nộ, cảm giác như đánh vào bịch bông, càng nói giọng càng châm chọc khiêu khích: “Rõ ràng không thiết kế được, lần nào cũng đạo nhái, lại già mồm nói là của mình thiết kế, không biết đến lúc đi làm ở công ty, có mất mặt hay không, cô nói đúng không? Tuyết Trâm!”
Dứt lời, mọi người đều nhìn Cố Tuyết Trinh, Phong Thùy Bích càng không buông tha nhìn chằm chằm cô.
Cố Tuyết Trinh sửng sốt một chút, thản nhiên nói: “Mất mặt hay không cháu không biết, chỉ lo lắng, đến lúc đó có người bị làm mất mặt.”
Cô càng xem nhẹ, Phong Thùy Bích càng giận dữ, đứng phắt dậy, cả giận nói: “Cô…”
Lời tức giận phía sau còn chưa kịp nói ra miệng, đã nghe thấy quản gia đi vào thông báo: “Bà chủ, cô Tư, cô út, ông cụ đến rồi!”
Quản gia vừa dứt lời, chỉ nghe thấy tiếng cười của ông cụ Phong từ cửa truyền đến: “Bé Tư, Tiểu Bối Nhi…”
Ông cụ thân thể rắn chắc, khí sắc hồng nhuận, tỉnh thần sáng láng, giữa lông mày có vẻ uy nghiêm, khi cười lại có cảm giác vô cùng hiền từ.
“Ba
“Ông nội.”
“Ông ngoại.”
Một loạt âm thanh chào hỏi, những người vừa rồi cùng nhằm vào Cố Tuyết Trinh, giờ ai nấy giọng nói ôn hòa ngọt ngào, giống như vừa rồi chưa xảy ra chuyện gì vậy.
“Ngoan, ngoan!” Ông cụ Phong rất hào hứng, lại thấy Cố Tuyết Trinh cũng có mặt, càng vui vẻ: “Nhóc Hân cũng tới rồi à?”
Cố Tuyết Trinh gật đầu, định nói vài lời, thì Bối Bối từ phía sau đột nhiên chạy tới, nhào
vào lòng ông cụ Phong. Người già thích trẻ nhỏ, Bối Bối dáng vẻ đáng yêu, mồm miệng khéo léo.
“Ông ngoại, lâu lắm rồi Bối Bối không gặp ông, Bối Bối nhớ ông muốn chết.”
“Thật sao? Ông ngoại cũng rất nhớ Bối Bối, mau lại đây ông xem xem nào, xem có cao lớn hơn không.” Ông cụ Phong ôm cô bé cười ha hả nói.
Bối Bối cười tủm tỉm nói: “Cháu cao rồi.”
“Thật sao?” Ông cụ quan sát một lượt nói: “Chà, đúng là cao lớn rồi.”
Bà Phong cười nói: “Bây giờ trẻ con lớn nhanh thật. Hơn nữa con bé này nhí nha nhí nhảnh, mồm miệng khéo léo, ai nhìn cũng thích.”
**
Người một nhà sung sướng trò chuyện, kim đồng hồ dần dần chỉ giữa trưa, đám
người giúp việc nữ ra ra vào vào vội vàng mang thức ăn lên.
Một lát sau, Phong Diệp Chương và ba Phong cũng quay về. Hai ba con đều dáng vẻ nghiêm túc. Hai người vừa đi vào, bầu không khí trong phòng càng nóng lên.
Bà Phong khoát tay với thím Vương: “Về đúng lúc lắm, vừa vặn đến giờ cơm.”
Đám giúp việc đi lại không ngừng mang các món ngon lên.
Tiếng phụ nữ nói chuyện, tiếng trẻ con lanh lảnh làm nũng, tiếng đàn ông rành mạch đáp lời… nhìn rất vui vẻ hòa thuận.
Không biết thế nào, Cố Tuyết Trinh bỗng nhiên cảm thấy mình như người ngoài, làm sao cũng không thể hòa nhập vào được.
Vừa ăn cơm xong, ba Phong và ông cụ ngồi cạnh cửa sổ dưới tán cây đánh cờ.
Mấy nữ giúp việc thì phân công nhau,
người thu dọn bát đũa, người vội vàng chuẩn bị trà bánh cho chủ, pha cho đàn ông trà Long Tỉnh tốt nhất, pha cho phụ nữ ngoài sân trà nhài.
Phong Diệp Chương cầm điện thoại, đi qua đám người náo nhiệt vây quanh, đi vòng sang vườn hoa nhỏ sân bên cạnh cách không xa nhận cuộc gọi.
Cố Tuyết Trinh hứng thú nhìn đám phụ nữ ngồi trong sân nói chuyện phiếm, uống trà, cách đó không xa, Bối Bối và hai con chó cưng rượt đuổi nhau, chơi đến quên cả trời đất.
Chỉ có một mình cô giống như bị cố ý ngăn cách. Buồn bực ngán ngẩm, Cố Tuyết Trinh lấy điện thoại di động ra, lướt trên diễn đàn thiết kế nổi tiếng nước ngoài kia. Cô một mình xem rất chăm chú, cô Tư bên cạnh huých tay em gái, nhỏ giọng nói: “Lần này chị trở về, thấy Cố Tuyết Trâm hình như đã
thay đổi.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Dự Định Cùng Cô Sinh Con
Chương 2: 2: Lần đầu gặp gỡ
Chương 3: 3: Lẵng lơ
Chương 4: 4: Hôm nay phải dạy cho cô một bài học
Chương 5: 5: Cô ta mới là người lừa anh nhất
Chương 6: 6: Đừng dây dưa không rõ với đàn ông bên ngoài
Chương 7: 7: Có phải cô muốn hại chết nó đúng không?
Chương 8: 8: Đồ CỦA CON SẼ KHÔNG BỊ CƯỚP ĐI
Chương 9: 9: Thử thăm dò một lần nữa
Chương 10: 10: Cô là thuốc của anh
Chương 11: 11: SAO ANH CÓ THỂ CHẠM VAO CÔ Nơi ở của Phong Diệp
Chương 12: 12: Cô vợ nhỏ có điều giấu diềm
Chương 13: 13: Con mới là người thích hợp nhất với nó
Chương 14: 14: Chúng ta đi thuê phòng
Chương 15: 15: Giường cũng quăng luôn
Chương 16: 16: Cuộc sống về đêm chẳng phải rất phong phú sao
Chương 17: 17: Anh ấy thích đàn ông
Chương 18: 18: Chưa thỏa mãn
Chương 19: 19
Chương 20: 20: Tối nay ngủ cùng cô
Chương 21: 21: Cô có bản lĩnh gì
Chương 22: 22: Quan hệ vợ chồng hài hòa
Chương 23: 23: Đạo nhái
Chương 24: 24: Thất vọng
Chương 25: 25: Mất sạch thể diện
Chương 26: 26: Uy hiếp
Chương 27: 27: Uy hiếp của cô
Chương 28: 28: Vội vàng có con với em
Chương 29: 29: Đừng khiêu chiến nhãn nại của tôi
Chương 30: 30: Tôi hiểu lầm em sao
Chương 31: 31: Vậy mà lại dám trêu chọc ông ta như thế
Chương 32: 32: Vừa đẹp vừa có tiền
Chương 33: 33: Một đôi trời sinh
Chương 34: 34: Cho cô, cô mới có tư cách nhận
Chương 35: 35: Tôi không có ác ý với cô
Chương 36: 36: Ai cũng quyến rũ
Chương 37: 37: Cô vợ tốt của con đấy
Chương 38: 38: Chúa ghen lên cơn
Chương 39: 39: Sự khinh thường và châm chọc của anh
Chương 40: 40: XA CÁCH “Cậu chủ, đồ ăn sáng làm xong rồi ạ!”
Chương 41: 41: Để xem ai dám
Chương 42: 42: Cũng không hài lòng với cô
Chương 43: 43: Đừng giận
Chương 44: 44: Lén lút đi gặp đàn ông khác
Chương 45: 45: Em dám đồng ý thử xem
Chương 46: 46: Phòng cháy phòng trộm phòng anh
Chương 47: 47: Người ngồi trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống
Chương 48: 48: Không biết tự lượng sức mình
Chương 49: 49: Tốt nhất là cẩn thận môt chút
Chương 50: 50: Tôi không có đẩy cô bé
Chương 51: 51: Gánh vác cùng cô
Chương 52: 52: BỊ NGƯỜI KHÁC HÃM HẠI Cố Tuyết Trâm đi thẳng tới phòng thờ
Chương 53: 53: Ai đã sai khiến hai người
Chương 54: 54: Liên quan gì đến cô
Chương 55: 55: Có anh ở đây
Chương 56: 56: TRÊN NGƯỜI EM CÓ CHỗ NÀO MÀ TÔI CHƯA THẤY ĐÂU
Chương 57: 57: Lộ ra bộ mặt thật
Chương 58: 58: Tự mình xử lý cô ta
Chương 59: 59: Vì sao lại bảo vệ cô như vậy
Chương 60: 60: Là cô tự mình đa tình
Chương 61: 61: Tuyệt đối không thể bỏ qua cho cô
Chương 62: 62: Đừng hòng trở mình
Chương 63: 63: GHEN TY Đố KY HẬN
Chương 64: 64: Khiến cho người ta trầm mê
Chương 65: 65: Vấn thẹn thùng như thế
Chương 66: 66: Muốn cô trả giá đắt
Chương 67: 67: Trộm cắp đồ Của người khác
Chương 68: 68: Nhận thiệt thòi lớn như vậy
Chương 69: 69: Thật sự tưởng rằng tôi muốn đụng vào em sao?
Chương 70: 70: Để cô ta không thể mang thai được
Chương 71: 71: Thuốc tránh thai
Chương 72: 72: Đây là đang nhắm đến cô
Chương 73: 73: Đây là đang nhắm đến cô
Chương 74: 74: Như ý của em
Chương 75: 75: Đừng đụng vào tôi
Chương 76: 76: Tốn công vô ích
Chương 77: 77: Chắc là do cô cố ý
Chương 78: 78: Nhìn đến nổi ngẩn người
Chương 79: 79: Xem xem có mang thai hay không
Chương 80: 80: Chuyện này hôm nay vẫn còn chưa xong đâu
Chương 81: 81: Khôn khéo bảo vệ vợ
Chương 82: 82: Không thể thả cô ta đi dễ dàng được
Chương 83: 83: Ấm ức cho em rồi
Chương 84: 84: Quên là đã có người vợ như cháu
Chương 85: 85: Đừng tách nhau ra
Chương 86: 86: Ghen rồi
Chương 87: 87: Em bị người ta chuốc thuốc rồi
Chương 88: 88: Cách xa những người đàn ông khác một chút!
Chương 89: 89: Căn phòng say đắm
Chương 90: 90: Muốn liều mạng với ông ta
Chương 91: 91: Không có gì không phô ra được
Chương 92: 92: Đuổi cô ta đi
Chương 93: 93: Sẽ không chịu để yên
Chương 94: 94: Thực sự dám đến
Chương 95: 95: Vẫn còn cơ hội
Chương 96: 96: Suýt nữa đã vạch áo cho người xem lưng
Chương 97: 97: Phải điều tra cho ra bí mật của cô
Chương 98: 98: Rất thích
Chương 99: 99: Rơi xuống là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy
Chương 100: 100: Cảm động không nói ra được
Chương 101: 101: Cô rất không đáng kể
Chương 102: 102: Bày tỏ tình cảm
Chương 103: 103: Tôi phải phế cô
Chương 104: 104: Ngồi chờ kịch hay
Chương 105: 105: Cho anh ghét bỏ em
Chương 106: 106: Tối nay không được cho cô ta trở mình
Chương 107: 107: Xin tự trọng
Chương 108: 108: Anh phát điên gì vậy
Chương 109: 109: Muốn ly hôn với tôi sao
Chương 110: 110: Điều tra tỉ mỉ
Chương 111: 111: Giả vờ bị bệnh để được thương hại
Chương 112: 112: Sớm đuổi cô ta đi
Chương 113: 113: Cô ta không xứng với nó
Chương 114: 114: Đã hoài nghi thân phận của cô từ lâu
Chương 115: 115: Trái tim anh rất đau
Chương 116: 116: Lén lút hẹn hò với đàn ông
Chương 117: 117: Chắc cũng mang thai rồi
Chương 118: 118: Sinh hoạt vợ chồng nhiều lần một chút
Chương 119: 119: Cũng may không có thai
Chương 120: 120: Đừng làm tôi mất mặt
Chương 121: 121: Không động lòng cũng không được
Chương 122: 122: Trộm đồ
Chương 123: 123: Có người cố ý hãm hại
Chương 124: 124: Tốt nhất là ở bên cạnh tôi
Chương 125: 125: Khiến cô không lật mình nổi nữa
Chương 126: 126: Người phụ nữ không đứng đắn
Chương 127: 127: Chờ cô bị đuổi đi
Chương 128: 128: Kéo ông chôn cùng
Chương 129: 129: Tôi tin cô ấy
Chương 130: 130: Anh vẫn luôn hướng về phía cô
Chương 131: 131: Đang đe doạ tôi phải không?
Chương 132: 132: Vì sao lại đánh nhau?
Chương 133: 133: Đối tượng đã từng yêu thầm
Chương 134: 134: Ai trả tiền thì bán cho người đó
Chương 135: 135: Đã cho cô cơ hội
Chương 136: 136: Tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng
Chương 137: 137: Nhìn chuyện tốt mà cô làm
Chương 138: 138: Sao cô ta cam tâm được
Chương 139: 139: Bị xa lánh
Chương 140: 140: Xem anh còn bảo vệ cô ta thế nào
Chương 141: 141: Một đứa lỗ vốn
Chương 142: 142: Nhìn tôi cũng đã no rồi
Chương 143: 143: Sao lại nỡ đánh cô
Chương 144: 144: Tôi rất thích
Chương 145: 145: Cô bị đuổi rồi
Chương 146: 146: Mặt mũi của em vẫn chưa lớn như thế
Chương 147: 147: Vẫn mềm lòng
Chương 148: 148: Tối qua là cô chủ động
Chương 149: 149: Cơ hội của cô ta đến rồi
Chương 150: 150: Đừng bị tính kế nữa
Chương 151: 151: Gặp lại mối tình đầu
Chương 152: 152: Nhìn thấy người trong lòng
Chương 153: 153: Đừng dây dưa với tôi
Chương 154: 154: Cậu hóa thành tro tôi vẫn đều nhận ra
Chương 155: 155: Chủ động ôm ấp yêu thương
Chương 156: 156: Không phải anh ấy thì không lấy chồng
Chương 157: 157: Tôi phải khiến kẻ đó mất mặt
Chương 158: 158: Không thể hiểu nổi cô gái này
Chương 159: 159: Ông có còn là con người không?
Chương 160: 160: Đừng giở trò trước mặt tôi
Chương 161: 161: Trông như bạc tình, thực ra lại ôn nhu
Chương 162: 162: Sợ ông thất hứa sao
Chương 163: 163: Chưa mang thai
Chương 164: 164: Không dám ngủ một mình
Chương 165: 165: Dùng hết mọi thủ đoạn
Chương 166: 166: Không thể sinh
Chương 167: 167: Sự việc không thành công
Chương 168: 168: Nắm đằng chuôi
Chương 169: 169: Cô như thế này là đang chất vấn tôi sao?
Chương 170: 170: Để cô sống không bằng chết
Chương 171: 171: Em là người phụ nữ của anh
Chương 172: 172: Cứu em
Chương 173: 173: Đừng để tôi nhìn thấy cô một lần nữa
Chương 174: 174: Liều mình quấn lấy nhau
Chương 175: 175: Vợ của tôi rất ngoan
Chương 176: 176: Cô ấy là giả
Chương 177: 177: Cậu ta căn bản không hề yêu con
Chương 178: 178: Đừng để bị bọn họ tính kế
Chương 179: 179: Đặc biệt nhằm vào cô
Chương 180: 180: Muốn mang người đi, không cho phép
Chương 181: 181: Tôi còn ngại bẩn tay của mình
Chương 182: 182: Không muốn làm thì cút đi
Chương 183: 183: Quả thật không muốn sống nữa
Chương 184: 184: Người thân không nhận
Chương 185: 185: Nhìn em xinh đẹp
Chương 186: 186: Cô ghen rồi
Chương 187: 187: Nhìn si mê
Chương 188: 188: Còn đùa giỡn nữa
Chương 189: 189: Ngay cả một người phụ nữ cũng không khống chế được
Chương 190: 190: Anh thương xót cho cô ấy
Chương 191: 191: Chỉ cần anh ấy thừa nhận tôi là được
Chương 192: 192: Cô còn muốn uy hiếp tôi
Chương 193: 193: Nghiệp quật
Chương 194: 194: Hận cô ta đến chết
Chương 195: 195: Mãi mãi biến mất trong tầm mắt của anh
Chương 196: 196: Chịu không ít giáo huấn
Chương 197: 197: Anh ấy không thuộc về cô
Chương 198: 198: Bao che cho hung thủ
Chương 199: 199: Có liên quan đến bà ta
Chương 200: 200: Mặt nặng mày nhẹ với ông ta
Chương 201: 201: Cô có chứng cứ gì?
Chương 202: 202: Đừng đuổi tôi
Chương 203: 203: Đừng làm tôi mất mặt
Chương 204: 204: Thích không
Chương 205: 205: Sẽ không quấn lấy anh nữa
Chương 206: 206: Muốn cô sống không bằng chết
Chương 207: 207: Người mất mặt cũng không phải là con
Chương 208: 208: Thật sự mang thai con của anh
Chương 209: 209: Đừng làm mình bị thương
Chương 210: 210: Không có liên quan gì đến người đàn ông này
Chương 211: 211: Nguyên nhân không thể mang thai
Chương 212: 212: Tất cả đều nằm trong kế hoạch của bà ta
Chương 213: 213: Anh ấy phải là của tôi
Chương 214: 214: Hận không thể xé cô ra
Chương 215: 215: Anh sẽ cưới em sao
Chương 216: 216: Không được cho người nào có cơ hội
Chương 217: 217: Không có quan hệ huyết thống
Chương 218: 218: Tại sao lại đối xử với em như vậy
Chương 219: 219: Bỏ đứa bé đi
Chương 220: 220: Mua cho anh
Chương 221: 221: Chuẩn bị đầy đủ
Chương 222: 222: Đừng mơ tưởng gả cho người khác
Chương 223: 223: Anh ta thích cô ta
Chương 224: 224: Không nỡ rời xa cô
Chương 225: 225: Thấy sự vô tình của ông ta
Chương 226: 226: Những cái này đều là tôi bố thí cho chị
Chương 227: 227: Đã thích cô
Chương 228: 228: Cô không thú vị gì cả
Chương 229: 229: Người phụ nữ đó có quan hệ gì với cậu
Chương 230: 230: Không có khả năng hại cô
Chương 231: 231: Giả vờ yếu đuối làm cái gì
Chương 232: 232: Đây chính là bộ mặt thật của em
Chương 233: 233: Người phụ nữ này cũng quá ác độc
Chương 234: 234: Có phải là không cần cô nữa rồi không
Chương 235: 235: Đến tìm cô tính sổ
Chương 236: 236: Quỳ xuống nói xin lỗi
Chương 237: 237: Suýt nữa bị cô ta hại chết
Chương 238: 238: Nhìn không thấu người phụ nữ này
Chương 239: 239: Hai tầng nhân cách
Chương 240: 240: Chúng ta không phải là người của cùng một thế giới
Chương 241: 241: Bị người phụ nữ này mua chuộc rồi
Chương 242: 242: Giáo dưỡng của cô đâu
Chương 243: 243: Tôi đút cho em
Chương 244: 244: Nhẹ một chút
Chương 245: 245: Ai cũng đừng hòng sống tốt
Chương 246: 246: Đương nhiên là tôi phải đối xử tốt với em
Chương 247: 247: Hình như đang hôn
Chương 248: 248: Hình như đang hôn
Chương 249: 249: Muốn cô cam tâm tình nguyện
Chương 250: 250: Không cần giải thích nhiều như thế với em
Không tìm thấy chương nào phù hợp