Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 45: Em dám đồng ý thử xem
21:01 - 23.06.2026
82 lượt xem
“Dì Minh? Sao dì lại ở đây?” Lục Kim Yến vừa đi vào đã thấy bàn của Cố Tuyết Trinh, lập tức tỏ vẻ kinh ngạc nói.
Hai phe đụng nhau, bầu không khí có chút ngưng trệ, lúng túng. Lục Kim Yến giật mình chưa tỉnh, đảo mắt dừng lại trên người Phó Vân Xuyên: “Vân Xuyên? Sao anh cũng ở đây?”
Phó Vân Xuyên vừa mới kéo ghế cho Cố Tuyết Trinh, hai người đang đứng cùng một chỗ, nhìn có vẻ thân thiết.
Bà Phong thì giận đùng đùng, đứng đối diện hai người…
Phong Diệp Chương vừa nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cố Tuyết Trinh và Phó Vân Xuyên, sắc mặt cũng trở
bất cứ lúc nào cũng sẽ bộc phát.
Cố Tuyết Trinh nhìn mấy người tụ lại, lại cảm nhận được Phong Diệp Chương không vui, không khỏi ngẩn người, sau đó, bất giác phát hiện… chuyện hôm nay thật sự là quá mức trùng hợp. Cô chẳng qua chỉ đến gặp Phó Vân Xuyên thôi, mà bà Phong tới, Phong Diệp Chương và Lục Kim Yến cũng tới.
Đang nghĩ ngợi, Cố Tuyết Trinh liếc mắt thoáng nhìn nụ cười đó như có như không nơi khóe môi Lục Kim Yến, trong lòng cô hiểu ra, thì ra cũng đã tính toán kỹ lưỡng.
Chà, Lục Kim Yến cô giỏi đấy! Cố Tuyết Trinh trong lòng cười lạnh, nhưng cũng không muốn Lục Kim Yến toại nguyện: “Tôi chỉ đến bàn công việc với anh Phó.”
Cô bình tĩnh nói, thần sắc trên mặt không hề thay đổi. Quán cà phê lớn như thế, giả như có làm việc không thể lộ ra ngoài, cô cũng sẽ không lựa chọn nơi này.
Bà Phong thấy cô như vậy cười lạnh nói: “Cô bàn công việc sao? Cô đúng là nói láo cũng không biết ngượng mồm.”
“Bà Phong, chúng tôi đúng là đến bàn công chuyện.” Phó Vân Xuyên thấy thế xen vào nói: “Tôi rất tán thưởng tài hoa của cô Cố, muốn mời cô ấy làm cổ đông của công ty mới chúng tôi, chứ không như bà đang tưởng tượng, xin bà đừng hiểu lầm.”
Anh vừa nói vừa lấy ra mấy hợp đồng nói: “Tôi sớm đã viết xong hợp đồng nhập cổ phần, chỉ cần cô Cố ký tên, thì chúng tôi lập tức có thể hợp tác.”
Hợp đồng vài trang giấy mỏng manh nằm trên mặt bàn, nhìn có vẻ đúng là đến bàn công chuyện thật.
Lục Kim Yến và bà Phong liếc nhau một cái, trong lòng lập tức cảnh giác. Sao có thể như vậy? Phó Vân Xuyên tìm Cố Tuyết Trinh chỉ để nói chuyện hợp tác sao, nhưng mà rõ
ràng Tiểu Liên không nói như vậy. Nghĩ kỹ lại thì Tiểu Liên cũng chỉ nói Cố Tuyết Trinh ra ngoài hẹn hò với đàn ông, nhưng cũng chưa hề nói là cái gì, là do họ tự cho rằng Cố Tuyết Trâm ra ngoài lằng lơ. Bị làm mất mặt giữa ban ngày, bà Phong cũng cảm thấy mặt nóng ran, ánh mắt nhìn Cố Tuyết Trinh đầy dò xét.
Từ khi nào cô ta lại có năng lực như vậy, còn được những công ty khác ngấp nghé? Năng lực của Cố Tuyết Trâm từ đâu tới?
Mọi người đều nhìn Cố Tuyết Trinh, đủ mọi hoài nghị.
“Ký chưa?” Bỗng tiếng Phong Diệp Chương bên cạnh vang lên, anh đã sớm biết mục đích Phó Vân Xuyên tìm Cố Tuyết Trinh, dù chưa phải là hoài nghi, nhưng trên gương mặt tuấn tú vẫn tràn đầy vẻ không vui.
Cố Tuyết Trinh còn chưa kịp trả lời, Lục Kim Yến đã xen vào: “Không ngờ Tuyết Trâm
lại có năng lực như thế, được anh Phó ưu ái, anh Phó có mắt nhìn lắm.” Cô ta nói như thể đang tán thưởng Cố Tuyết Trinh nhưng Cố Tuyết Trinh lại cảm thấy, chuyện này sẽ không dễ dàng kết thúc như vậy.
Quả nhiên một giây sau đã nghe Lục Kim Yến đổi giọng nói: “Anh Diệp Chương, tập đoàn Phó Thị cũng coi là xí nghiệp uy tín lâu năm trong lĩnh vực thời trang, nếu Tuyết Trâm có thể gia nhập công ty bọn họ để phát triển thì chắc chắn tương lai sẽ không thể đo lường được. Em thấy không bằng anh hãy đồng ý để cô ấy đi, tránh lần nào cô ấy cũng lén lút, hại chúng ta hiểu lầm.” Lục Kim Yến ý tứ sâu xa, như là đang nói giúp cho Cố Tuyết Trinh.
Phong Diệp Chương lại không quan tâm đến cô ta, tiến thẳng lên phía trước mấy bước, cầm hai bản hợp đồng trên bàn lên, ấn vào ngực Phó Vân Xuyên: “Anh Phó, tập đoàn Phong thị chúng tôi cũng đang mở
công ty thiết kế, tất nhiên vợ tôi sẽ vào công ty tôi hỗ trợ, dù anh Phó tán thưởng tài hoa của cô ấy cỡ nào thì cũng chỉ đành khiến anh thất vọng thôi, xin tự nhiên.” Phong Diệp Chương cực kỳ bá đạo nhét bản hợp đồng kia vào tay Phó Vân Xuyên.
Lục Kim Yến không ngờ Phong Diệp Chương lại làm như thế, sắc mặt đỏ bừng, giống như bị người ta tát cho một bạt tai.
Bà Phong yên lặng nắm chặt tay Lục Kim Yến, sắc mặt lạnh như băng, muốn ngăn cản Phong Diệp Chương nhưng nhìn bộ mặt lạnh lẽo bức người của anh đành nuốt trở lại.
Cố Tuyết Trinh cũng không ngờ Phong Diệp Chương lại cho cô gia nhập công ty vào thời điểm này, dù sao điều kiện mà cô đưa ra cũng được xem là khắc nghiệt với Phong Diệp Chương.
“Cô thật không suy nghĩ lại sao?” Phó Vân Xuyên nhận lấy hai bản hợp đồng, chưa từ
bỏ ý định, nhìn Cố Tuyết Trinh.
Gần như đồng thời, Phong Diệp Chương cũng phóng ánh mắt nhìn sang, lông mày. hơi nhếch lên, ánh mắt như muốn nói: “Em dám đồng ý thử xem.”
Cố Tuyết Trinh cũng không dám nhìn thẳng mắt anh, áy náy cười với Phó Vân Xuyên, nói: “Cảm ơn anh Phó đã coi trọng nhưng e là tôi phải phụ ý tốt của anh rồi, thật xin lỗi!”
Nghe vậy, Phó Vân Xuyên cũng nở nụ cười bất đắc dĩ: “Thôi được, đúng là rất đáng tiếc. Nhưng chỉ cần cô bằng lòng, bất cứ lúc nào cửa chính của tập đoàn Phó Thị chúng tôi cũng chào đón cô.”
Anh vừa nói, vừa chỉnh lại quần áo, rồi cất hai bản hợp đồng đi, bình tĩnh tạm biệt Cố Tuyết Trinh rồi rời khỏi, bóng lưng anh trông phong độ nhẹ nhàng, hết sức lịch thiệp.
Bà Phong thấy chuyện ầm ï đến mức này,
nghiến răng nói: “Mẹ còn có việc, mẹ đi trước.”
“Dì Minh đi đường thong thả.” Lục Kim Yến nói. Bà Phong ừ một tiếng, rồi đi thẳng.
Lúc này, Phong Diệp Chương mới quay người nhìn Cố Tuyết Trinh nói: “Em về nhà trước đi, chờ tối về, tôi sẽ nói cặn kẽ với em.”
Cố Tuyết Trinh có chút mơ hồ, lúc lâu sau mới khẽ gật đầu.
Thấy cô đồng ý, Phong Diệp Chương mới quay người nói với người bên cạnh vẫn luôn im lặng: “Tổng giám đốc Lưu, chúng ta tiếp tục”
“Được rồi được rồi.” Tổng giám đốc Lưu vội vàng đáp, theo Phong Diệp Chương quay người rời đi.
Phía sau, Lục Kim Yến trừng mắt nhìn Cố Tuyết Trinh lúc lâu, ánh mắt tựa hồ muốn ăn
tươi nuốt sống cô.
Cố Tuyết Trinh cười nhạo một tiếng, không thèm quan tâm cô ta, bình thản ung dung thu dọn đồ đạc, rồi quay người đi ra ngoài.
Thấy cô như vậy, Lục Kim Yến càng cảm thấy không cam tâm, nghiến răng đến sắp vỡ rồi.
Hai phe đụng nhau, bầu không khí có chút ngưng trệ, lúng túng. Lục Kim Yến giật mình chưa tỉnh, đảo mắt dừng lại trên người Phó Vân Xuyên: “Vân Xuyên? Sao anh cũng ở đây?”
Phó Vân Xuyên vừa mới kéo ghế cho Cố Tuyết Trinh, hai người đang đứng cùng một chỗ, nhìn có vẻ thân thiết.
Bà Phong thì giận đùng đùng, đứng đối diện hai người…
Phong Diệp Chương vừa nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cố Tuyết Trinh và Phó Vân Xuyên, sắc mặt cũng trở
bất cứ lúc nào cũng sẽ bộc phát.
Cố Tuyết Trinh nhìn mấy người tụ lại, lại cảm nhận được Phong Diệp Chương không vui, không khỏi ngẩn người, sau đó, bất giác phát hiện… chuyện hôm nay thật sự là quá mức trùng hợp. Cô chẳng qua chỉ đến gặp Phó Vân Xuyên thôi, mà bà Phong tới, Phong Diệp Chương và Lục Kim Yến cũng tới.
Đang nghĩ ngợi, Cố Tuyết Trinh liếc mắt thoáng nhìn nụ cười đó như có như không nơi khóe môi Lục Kim Yến, trong lòng cô hiểu ra, thì ra cũng đã tính toán kỹ lưỡng.
Chà, Lục Kim Yến cô giỏi đấy! Cố Tuyết Trinh trong lòng cười lạnh, nhưng cũng không muốn Lục Kim Yến toại nguyện: “Tôi chỉ đến bàn công việc với anh Phó.”
Cô bình tĩnh nói, thần sắc trên mặt không hề thay đổi. Quán cà phê lớn như thế, giả như có làm việc không thể lộ ra ngoài, cô cũng sẽ không lựa chọn nơi này.
Bà Phong thấy cô như vậy cười lạnh nói: “Cô bàn công việc sao? Cô đúng là nói láo cũng không biết ngượng mồm.”
“Bà Phong, chúng tôi đúng là đến bàn công chuyện.” Phó Vân Xuyên thấy thế xen vào nói: “Tôi rất tán thưởng tài hoa của cô Cố, muốn mời cô ấy làm cổ đông của công ty mới chúng tôi, chứ không như bà đang tưởng tượng, xin bà đừng hiểu lầm.”
Anh vừa nói vừa lấy ra mấy hợp đồng nói: “Tôi sớm đã viết xong hợp đồng nhập cổ phần, chỉ cần cô Cố ký tên, thì chúng tôi lập tức có thể hợp tác.”
Hợp đồng vài trang giấy mỏng manh nằm trên mặt bàn, nhìn có vẻ đúng là đến bàn công chuyện thật.
Lục Kim Yến và bà Phong liếc nhau một cái, trong lòng lập tức cảnh giác. Sao có thể như vậy? Phó Vân Xuyên tìm Cố Tuyết Trinh chỉ để nói chuyện hợp tác sao, nhưng mà rõ
ràng Tiểu Liên không nói như vậy. Nghĩ kỹ lại thì Tiểu Liên cũng chỉ nói Cố Tuyết Trinh ra ngoài hẹn hò với đàn ông, nhưng cũng chưa hề nói là cái gì, là do họ tự cho rằng Cố Tuyết Trâm ra ngoài lằng lơ. Bị làm mất mặt giữa ban ngày, bà Phong cũng cảm thấy mặt nóng ran, ánh mắt nhìn Cố Tuyết Trinh đầy dò xét.
Từ khi nào cô ta lại có năng lực như vậy, còn được những công ty khác ngấp nghé? Năng lực của Cố Tuyết Trâm từ đâu tới?
Mọi người đều nhìn Cố Tuyết Trinh, đủ mọi hoài nghị.
“Ký chưa?” Bỗng tiếng Phong Diệp Chương bên cạnh vang lên, anh đã sớm biết mục đích Phó Vân Xuyên tìm Cố Tuyết Trinh, dù chưa phải là hoài nghi, nhưng trên gương mặt tuấn tú vẫn tràn đầy vẻ không vui.
Cố Tuyết Trinh còn chưa kịp trả lời, Lục Kim Yến đã xen vào: “Không ngờ Tuyết Trâm
lại có năng lực như thế, được anh Phó ưu ái, anh Phó có mắt nhìn lắm.” Cô ta nói như thể đang tán thưởng Cố Tuyết Trinh nhưng Cố Tuyết Trinh lại cảm thấy, chuyện này sẽ không dễ dàng kết thúc như vậy.
Quả nhiên một giây sau đã nghe Lục Kim Yến đổi giọng nói: “Anh Diệp Chương, tập đoàn Phó Thị cũng coi là xí nghiệp uy tín lâu năm trong lĩnh vực thời trang, nếu Tuyết Trâm có thể gia nhập công ty bọn họ để phát triển thì chắc chắn tương lai sẽ không thể đo lường được. Em thấy không bằng anh hãy đồng ý để cô ấy đi, tránh lần nào cô ấy cũng lén lút, hại chúng ta hiểu lầm.” Lục Kim Yến ý tứ sâu xa, như là đang nói giúp cho Cố Tuyết Trinh.
Phong Diệp Chương lại không quan tâm đến cô ta, tiến thẳng lên phía trước mấy bước, cầm hai bản hợp đồng trên bàn lên, ấn vào ngực Phó Vân Xuyên: “Anh Phó, tập đoàn Phong thị chúng tôi cũng đang mở
công ty thiết kế, tất nhiên vợ tôi sẽ vào công ty tôi hỗ trợ, dù anh Phó tán thưởng tài hoa của cô ấy cỡ nào thì cũng chỉ đành khiến anh thất vọng thôi, xin tự nhiên.” Phong Diệp Chương cực kỳ bá đạo nhét bản hợp đồng kia vào tay Phó Vân Xuyên.
Lục Kim Yến không ngờ Phong Diệp Chương lại làm như thế, sắc mặt đỏ bừng, giống như bị người ta tát cho một bạt tai.
Bà Phong yên lặng nắm chặt tay Lục Kim Yến, sắc mặt lạnh như băng, muốn ngăn cản Phong Diệp Chương nhưng nhìn bộ mặt lạnh lẽo bức người của anh đành nuốt trở lại.
Cố Tuyết Trinh cũng không ngờ Phong Diệp Chương lại cho cô gia nhập công ty vào thời điểm này, dù sao điều kiện mà cô đưa ra cũng được xem là khắc nghiệt với Phong Diệp Chương.
“Cô thật không suy nghĩ lại sao?” Phó Vân Xuyên nhận lấy hai bản hợp đồng, chưa từ
bỏ ý định, nhìn Cố Tuyết Trinh.
Gần như đồng thời, Phong Diệp Chương cũng phóng ánh mắt nhìn sang, lông mày. hơi nhếch lên, ánh mắt như muốn nói: “Em dám đồng ý thử xem.”
Cố Tuyết Trinh cũng không dám nhìn thẳng mắt anh, áy náy cười với Phó Vân Xuyên, nói: “Cảm ơn anh Phó đã coi trọng nhưng e là tôi phải phụ ý tốt của anh rồi, thật xin lỗi!”
Nghe vậy, Phó Vân Xuyên cũng nở nụ cười bất đắc dĩ: “Thôi được, đúng là rất đáng tiếc. Nhưng chỉ cần cô bằng lòng, bất cứ lúc nào cửa chính của tập đoàn Phó Thị chúng tôi cũng chào đón cô.”
Anh vừa nói, vừa chỉnh lại quần áo, rồi cất hai bản hợp đồng đi, bình tĩnh tạm biệt Cố Tuyết Trinh rồi rời khỏi, bóng lưng anh trông phong độ nhẹ nhàng, hết sức lịch thiệp.
Bà Phong thấy chuyện ầm ï đến mức này,
nghiến răng nói: “Mẹ còn có việc, mẹ đi trước.”
“Dì Minh đi đường thong thả.” Lục Kim Yến nói. Bà Phong ừ một tiếng, rồi đi thẳng.
Lúc này, Phong Diệp Chương mới quay người nhìn Cố Tuyết Trinh nói: “Em về nhà trước đi, chờ tối về, tôi sẽ nói cặn kẽ với em.”
Cố Tuyết Trinh có chút mơ hồ, lúc lâu sau mới khẽ gật đầu.
Thấy cô đồng ý, Phong Diệp Chương mới quay người nói với người bên cạnh vẫn luôn im lặng: “Tổng giám đốc Lưu, chúng ta tiếp tục”
“Được rồi được rồi.” Tổng giám đốc Lưu vội vàng đáp, theo Phong Diệp Chương quay người rời đi.
Phía sau, Lục Kim Yến trừng mắt nhìn Cố Tuyết Trinh lúc lâu, ánh mắt tựa hồ muốn ăn
tươi nuốt sống cô.
Cố Tuyết Trinh cười nhạo một tiếng, không thèm quan tâm cô ta, bình thản ung dung thu dọn đồ đạc, rồi quay người đi ra ngoài.
Thấy cô như vậy, Lục Kim Yến càng cảm thấy không cam tâm, nghiến răng đến sắp vỡ rồi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Dự Định Cùng Cô Sinh Con
Chương 2: 2: Lần đầu gặp gỡ
Chương 3: 3: Lẵng lơ
Chương 4: 4: Hôm nay phải dạy cho cô một bài học
Chương 5: 5: Cô ta mới là người lừa anh nhất
Chương 6: 6: Đừng dây dưa không rõ với đàn ông bên ngoài
Chương 7: 7: Có phải cô muốn hại chết nó đúng không?
Chương 8: 8: Đồ CỦA CON SẼ KHÔNG BỊ CƯỚP ĐI
Chương 9: 9: Thử thăm dò một lần nữa
Chương 10: 10: Cô là thuốc của anh
Chương 11: 11: SAO ANH CÓ THỂ CHẠM VAO CÔ Nơi ở của Phong Diệp
Chương 12: 12: Cô vợ nhỏ có điều giấu diềm
Chương 13: 13: Con mới là người thích hợp nhất với nó
Chương 14: 14: Chúng ta đi thuê phòng
Chương 15: 15: Giường cũng quăng luôn
Chương 16: 16: Cuộc sống về đêm chẳng phải rất phong phú sao
Chương 17: 17: Anh ấy thích đàn ông
Chương 18: 18: Chưa thỏa mãn
Chương 19: 19
Chương 20: 20: Tối nay ngủ cùng cô
Chương 21: 21: Cô có bản lĩnh gì
Chương 22: 22: Quan hệ vợ chồng hài hòa
Chương 23: 23: Đạo nhái
Chương 24: 24: Thất vọng
Chương 25: 25: Mất sạch thể diện
Chương 26: 26: Uy hiếp
Chương 27: 27: Uy hiếp của cô
Chương 28: 28: Vội vàng có con với em
Chương 29: 29: Đừng khiêu chiến nhãn nại của tôi
Chương 30: 30: Tôi hiểu lầm em sao
Chương 31: 31: Vậy mà lại dám trêu chọc ông ta như thế
Chương 32: 32: Vừa đẹp vừa có tiền
Chương 33: 33: Một đôi trời sinh
Chương 34: 34: Cho cô, cô mới có tư cách nhận
Chương 35: 35: Tôi không có ác ý với cô
Chương 36: 36: Ai cũng quyến rũ
Chương 37: 37: Cô vợ tốt của con đấy
Chương 38: 38: Chúa ghen lên cơn
Chương 39: 39: Sự khinh thường và châm chọc của anh
Chương 40: 40: XA CÁCH “Cậu chủ, đồ ăn sáng làm xong rồi ạ!”
Chương 41: 41: Để xem ai dám
Chương 42: 42: Cũng không hài lòng với cô
Chương 43: 43: Đừng giận
Chương 44: 44: Lén lút đi gặp đàn ông khác
Chương 45: 45: Em dám đồng ý thử xem
Chương 46: 46: Phòng cháy phòng trộm phòng anh
Chương 47: 47: Người ngồi trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống
Chương 48: 48: Không biết tự lượng sức mình
Chương 49: 49: Tốt nhất là cẩn thận môt chút
Chương 50: 50: Tôi không có đẩy cô bé
Chương 51: 51: Gánh vác cùng cô
Chương 52: 52: BỊ NGƯỜI KHÁC HÃM HẠI Cố Tuyết Trâm đi thẳng tới phòng thờ
Chương 53: 53: Ai đã sai khiến hai người
Chương 54: 54: Liên quan gì đến cô
Chương 55: 55: Có anh ở đây
Chương 56: 56: TRÊN NGƯỜI EM CÓ CHỗ NÀO MÀ TÔI CHƯA THẤY ĐÂU
Chương 57: 57: Lộ ra bộ mặt thật
Chương 58: 58: Tự mình xử lý cô ta
Chương 59: 59: Vì sao lại bảo vệ cô như vậy
Chương 60: 60: Là cô tự mình đa tình
Chương 61: 61: Tuyệt đối không thể bỏ qua cho cô
Chương 62: 62: Đừng hòng trở mình
Chương 63: 63: GHEN TY Đố KY HẬN
Chương 64: 64: Khiến cho người ta trầm mê
Chương 65: 65: Vấn thẹn thùng như thế
Chương 66: 66: Muốn cô trả giá đắt
Chương 67: 67: Trộm cắp đồ Của người khác
Chương 68: 68: Nhận thiệt thòi lớn như vậy
Chương 69: 69: Thật sự tưởng rằng tôi muốn đụng vào em sao?
Chương 70: 70: Để cô ta không thể mang thai được
Chương 71: 71: Thuốc tránh thai
Chương 72: 72: Đây là đang nhắm đến cô
Chương 73: 73: Đây là đang nhắm đến cô
Chương 74: 74: Như ý của em
Chương 75: 75: Đừng đụng vào tôi
Chương 76: 76: Tốn công vô ích
Chương 77: 77: Chắc là do cô cố ý
Chương 78: 78: Nhìn đến nổi ngẩn người
Chương 79: 79: Xem xem có mang thai hay không
Chương 80: 80: Chuyện này hôm nay vẫn còn chưa xong đâu
Chương 81: 81: Khôn khéo bảo vệ vợ
Chương 82: 82: Không thể thả cô ta đi dễ dàng được
Chương 83: 83: Ấm ức cho em rồi
Chương 84: 84: Quên là đã có người vợ như cháu
Chương 85: 85: Đừng tách nhau ra
Chương 86: 86: Ghen rồi
Chương 87: 87: Em bị người ta chuốc thuốc rồi
Chương 88: 88: Cách xa những người đàn ông khác một chút!
Chương 89: 89: Căn phòng say đắm
Chương 90: 90: Muốn liều mạng với ông ta
Chương 91: 91: Không có gì không phô ra được
Chương 92: 92: Đuổi cô ta đi
Chương 93: 93: Sẽ không chịu để yên
Chương 94: 94: Thực sự dám đến
Chương 95: 95: Vẫn còn cơ hội
Chương 96: 96: Suýt nữa đã vạch áo cho người xem lưng
Chương 97: 97: Phải điều tra cho ra bí mật của cô
Chương 98: 98: Rất thích
Chương 99: 99: Rơi xuống là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy
Chương 100: 100: Cảm động không nói ra được
Chương 101: 101: Cô rất không đáng kể
Chương 102: 102: Bày tỏ tình cảm
Chương 103: 103: Tôi phải phế cô
Chương 104: 104: Ngồi chờ kịch hay
Chương 105: 105: Cho anh ghét bỏ em
Chương 106: 106: Tối nay không được cho cô ta trở mình
Chương 107: 107: Xin tự trọng
Chương 108: 108: Anh phát điên gì vậy
Chương 109: 109: Muốn ly hôn với tôi sao
Chương 110: 110: Điều tra tỉ mỉ
Chương 111: 111: Giả vờ bị bệnh để được thương hại
Chương 112: 112: Sớm đuổi cô ta đi
Chương 113: 113: Cô ta không xứng với nó
Chương 114: 114: Đã hoài nghi thân phận của cô từ lâu
Chương 115: 115: Trái tim anh rất đau
Chương 116: 116: Lén lút hẹn hò với đàn ông
Chương 117: 117: Chắc cũng mang thai rồi
Chương 118: 118: Sinh hoạt vợ chồng nhiều lần một chút
Chương 119: 119: Cũng may không có thai
Chương 120: 120: Đừng làm tôi mất mặt
Chương 121: 121: Không động lòng cũng không được
Chương 122: 122: Trộm đồ
Chương 123: 123: Có người cố ý hãm hại
Chương 124: 124: Tốt nhất là ở bên cạnh tôi
Chương 125: 125: Khiến cô không lật mình nổi nữa
Chương 126: 126: Người phụ nữ không đứng đắn
Chương 127: 127: Chờ cô bị đuổi đi
Chương 128: 128: Kéo ông chôn cùng
Chương 129: 129: Tôi tin cô ấy
Chương 130: 130: Anh vẫn luôn hướng về phía cô
Chương 131: 131: Đang đe doạ tôi phải không?
Chương 132: 132: Vì sao lại đánh nhau?
Chương 133: 133: Đối tượng đã từng yêu thầm
Chương 134: 134: Ai trả tiền thì bán cho người đó
Chương 135: 135: Đã cho cô cơ hội
Chương 136: 136: Tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng
Chương 137: 137: Nhìn chuyện tốt mà cô làm
Chương 138: 138: Sao cô ta cam tâm được
Chương 139: 139: Bị xa lánh
Chương 140: 140: Xem anh còn bảo vệ cô ta thế nào
Chương 141: 141: Một đứa lỗ vốn
Chương 142: 142: Nhìn tôi cũng đã no rồi
Chương 143: 143: Sao lại nỡ đánh cô
Chương 144: 144: Tôi rất thích
Chương 145: 145: Cô bị đuổi rồi
Chương 146: 146: Mặt mũi của em vẫn chưa lớn như thế
Chương 147: 147: Vẫn mềm lòng
Chương 148: 148: Tối qua là cô chủ động
Chương 149: 149: Cơ hội của cô ta đến rồi
Chương 150: 150: Đừng bị tính kế nữa
Chương 151: 151: Gặp lại mối tình đầu
Chương 152: 152: Nhìn thấy người trong lòng
Chương 153: 153: Đừng dây dưa với tôi
Chương 154: 154: Cậu hóa thành tro tôi vẫn đều nhận ra
Chương 155: 155: Chủ động ôm ấp yêu thương
Chương 156: 156: Không phải anh ấy thì không lấy chồng
Chương 157: 157: Tôi phải khiến kẻ đó mất mặt
Chương 158: 158: Không thể hiểu nổi cô gái này
Chương 159: 159: Ông có còn là con người không?
Chương 160: 160: Đừng giở trò trước mặt tôi
Chương 161: 161: Trông như bạc tình, thực ra lại ôn nhu
Chương 162: 162: Sợ ông thất hứa sao
Chương 163: 163: Chưa mang thai
Chương 164: 164: Không dám ngủ một mình
Chương 165: 165: Dùng hết mọi thủ đoạn
Chương 166: 166: Không thể sinh
Chương 167: 167: Sự việc không thành công
Chương 168: 168: Nắm đằng chuôi
Chương 169: 169: Cô như thế này là đang chất vấn tôi sao?
Chương 170: 170: Để cô sống không bằng chết
Chương 171: 171: Em là người phụ nữ của anh
Chương 172: 172: Cứu em
Chương 173: 173: Đừng để tôi nhìn thấy cô một lần nữa
Chương 174: 174: Liều mình quấn lấy nhau
Chương 175: 175: Vợ của tôi rất ngoan
Chương 176: 176: Cô ấy là giả
Chương 177: 177: Cậu ta căn bản không hề yêu con
Chương 178: 178: Đừng để bị bọn họ tính kế
Chương 179: 179: Đặc biệt nhằm vào cô
Chương 180: 180: Muốn mang người đi, không cho phép
Chương 181: 181: Tôi còn ngại bẩn tay của mình
Chương 182: 182: Không muốn làm thì cút đi
Chương 183: 183: Quả thật không muốn sống nữa
Chương 184: 184: Người thân không nhận
Chương 185: 185: Nhìn em xinh đẹp
Chương 186: 186: Cô ghen rồi
Chương 187: 187: Nhìn si mê
Chương 188: 188: Còn đùa giỡn nữa
Chương 189: 189: Ngay cả một người phụ nữ cũng không khống chế được
Chương 190: 190: Anh thương xót cho cô ấy
Chương 191: 191: Chỉ cần anh ấy thừa nhận tôi là được
Chương 192: 192: Cô còn muốn uy hiếp tôi
Chương 193: 193: Nghiệp quật
Chương 194: 194: Hận cô ta đến chết
Chương 195: 195: Mãi mãi biến mất trong tầm mắt của anh
Chương 196: 196: Chịu không ít giáo huấn
Chương 197: 197: Anh ấy không thuộc về cô
Chương 198: 198: Bao che cho hung thủ
Chương 199: 199: Có liên quan đến bà ta
Chương 200: 200: Mặt nặng mày nhẹ với ông ta
Chương 201: 201: Cô có chứng cứ gì?
Chương 202: 202: Đừng đuổi tôi
Chương 203: 203: Đừng làm tôi mất mặt
Chương 204: 204: Thích không
Chương 205: 205: Sẽ không quấn lấy anh nữa
Chương 206: 206: Muốn cô sống không bằng chết
Chương 207: 207: Người mất mặt cũng không phải là con
Chương 208: 208: Thật sự mang thai con của anh
Chương 209: 209: Đừng làm mình bị thương
Chương 210: 210: Không có liên quan gì đến người đàn ông này
Chương 211: 211: Nguyên nhân không thể mang thai
Chương 212: 212: Tất cả đều nằm trong kế hoạch của bà ta
Chương 213: 213: Anh ấy phải là của tôi
Chương 214: 214: Hận không thể xé cô ra
Chương 215: 215: Anh sẽ cưới em sao
Chương 216: 216: Không được cho người nào có cơ hội
Chương 217: 217: Không có quan hệ huyết thống
Chương 218: 218: Tại sao lại đối xử với em như vậy
Chương 219: 219: Bỏ đứa bé đi
Chương 220: 220: Mua cho anh
Chương 221: 221: Chuẩn bị đầy đủ
Chương 222: 222: Đừng mơ tưởng gả cho người khác
Chương 223: 223: Anh ta thích cô ta
Chương 224: 224: Không nỡ rời xa cô
Chương 225: 225: Thấy sự vô tình của ông ta
Chương 226: 226: Những cái này đều là tôi bố thí cho chị
Chương 227: 227: Đã thích cô
Chương 228: 228: Cô không thú vị gì cả
Chương 229: 229: Người phụ nữ đó có quan hệ gì với cậu
Chương 230: 230: Không có khả năng hại cô
Chương 231: 231: Giả vờ yếu đuối làm cái gì
Chương 232: 232: Đây chính là bộ mặt thật của em
Chương 233: 233: Người phụ nữ này cũng quá ác độc
Chương 234: 234: Có phải là không cần cô nữa rồi không
Chương 235: 235: Đến tìm cô tính sổ
Chương 236: 236: Quỳ xuống nói xin lỗi
Chương 237: 237: Suýt nữa bị cô ta hại chết
Chương 238: 238: Nhìn không thấu người phụ nữ này
Chương 239: 239: Hai tầng nhân cách
Chương 240: 240: Chúng ta không phải là người của cùng một thế giới
Chương 241: 241: Bị người phụ nữ này mua chuộc rồi
Chương 242: 242: Giáo dưỡng của cô đâu
Chương 243: 243: Tôi đút cho em
Chương 244: 244: Nhẹ một chút
Chương 245: 245: Ai cũng đừng hòng sống tốt
Chương 246: 246: Đương nhiên là tôi phải đối xử tốt với em
Chương 247: 247: Hình như đang hôn
Chương 248: 248: Hình như đang hôn
Chương 249: 249: Muốn cô cam tâm tình nguyện
Chương 250: 250: Không cần giải thích nhiều như thế với em
Không tìm thấy chương nào phù hợp