Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 7: Có phải cô muốn hại chết nó đúng không?
21:00 - 23.06.2026
82 lượt xem
Sau đó cả buổi chiều, Cố Tuyết Trinh vẫn chưa nhìn thấy Phong Diệp Chương.
Ăn tối xong, một lúc sau cô đi ngủ sớm.
Lúc nửa đêm, cổ họng khô khốc như lửa cháy làm cho cô tỉnh dậy.
Cô đứng dậy, mò mẫm đi xuống lầu, muốn vào phòng bếp rót một ly nước ấm, khi đi qua thư phòng thì nhìn thấy đèn bên trong vẫn còn sáng.
Cố Tuyết Trinh dừng bước chân, người cũng tỉnh táo hơn.
Cô khẽ đẩy cửa phòng ra, vừa nhìn đã thấy Phong Diệp Chương đang nằm bò trên bàn.
Trước mặt anh là một chồng tài liệu, bên cạnh là chiếc bút máy hiệu Caran dAche Gothica, chắc là anh làm suốt ở đây, giờ mệt quá nên mới ngủ thiếp đi.
Thì ra con cưng của trời cũng không phải dễ làm như vậy!
Cố Tuyết Trinh đến gần một chút, nhìn góc nghiêng đẹp hoàn mỹ của anh, thuần khiết như một đứa bé, nhưng lúc ngủ mà lông mày vẫn nhíu chặt, làm người khác thấy không đành lòng.
Cô khẽ hít sâu một hơi, không dám đánh thức anh, rón rén đi lấy tấm chăn mỏng khoác lên người cho Phong Diệp Chương, sau đó nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Trước khi ra khỏi phòng, cô quay lại nhìn anh một cái rồi tắt đèn trong thư phòng đi, thì thầm: “Ngủ ngon, mơ đẹp nhé!”
Phòng bỗng tối sầm lại, Phong Diệp Chương khó chịu dụi mắt, hai mắt từ từ mở ra. Trước mắt là một màn đen kịt…
Đồng tử co lại, anh cảm thấy trước mặt như xuất hiện một tấm lưới lớn màu đen
muốn nuốt chứng lẫy anh.
Anh đứng bật dậy, tay chân luống cuống, hô hấp bỗng trở nên dồn dập, tay chân lạnh lẽo, sau lưng đổ mồ hôi lạnh thấm ướt cả áo.
Anh muốn phát ra tiếng nhưng làm thế nào cũng không nói ra được, loạng choạng ngã xuống đất, tay cố với lấy cái bàn giống như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Ẩm!
Tiếng động thanh thúy phát ra từ thư phòng làm Cố Tuyết Trinh giật mình.
Đó là thư phòng của Phong Diệp Chương, cô vội vàng quay lại, mở đèn thư phòng lên.
Đèn chiếu sáng căn phòng, Cố Tuyết Trinh nhìn thấy Phong Diệp Chương ngã trên
mặt đất. “Phong Diệp Chương, anh sao vậy?”
Cô vội vàng chạy tới, ôm lấy Phong Diệp Chương.
Kết quả cô chưa kịp làm gì đã bị đối phương gắt gao ôm chặt lấy.
Cô thấy người Phong Diệp Chương run rẩy, dường như đã chịu sự sợ hãi gì đó.
Chân tay Cố Tuyết Trinh luống cuống, chỉ đành để anh ôm, dịu dàng an ủi: “Không sao, không sao. Em ở đây, Phong Diệp Chương, em ở đây!”
“Em sẽ luôn ở bên anh… Đừng sợ, không Sao…”
Cố Tuyết Trinh nghĩ mãi không ra, chỉ trong chốc lát, sao Phong Diệp Chương lại thành như vậy.
Cô cố gắng võ vè, tay v**t v* ngực anh để giúp anh nhuận khí.
Nhưng Phong Diệp Chương trong lòng lúc này hít thở khó khăn, sắc mặt càng tái nhợt, giống như chết đuối vậy…
Cố Tuyết Trinh sợ hãi, cố gắng suy nghĩ những cách sơ cứu thông thường.
“Đúng rồi, hô hấp nhân tạo.”
Cố Tuyết Trinh đột nhiên thông suốt, cũng không quan tâm nhiều, vội vàng cúi xuống đặt môi lên môi anh, thổi khí cho anh.
Từng giây từng phút trôi qua, Cố Tuyết Trinh cảm nhận được rõ rang Phong Diệp Chương đã bình tĩnh hơn nhiều, hơi thở cũng ổn định hơn.
Cô cũng thở phào, ghé sát lại gần đối phương: “Phong Diệp Chương, anh thấy thế nào rồi?”
Phong Diệp Chương nghe thấy giọng của cô thì mở mắt ra, quay đầu nhìn cô rồi ngất đi lần thứ hai.
“Phong Diệp Chương? Phong Diệp Chương?”
Cố Tuyết Trinh gọi vài tiếng, thấy anh không nhúc nhích, trong lòng càng lo lắng, vội vàng chạy ra ngoài gọi: “Quản gia, quản gia!”
Giọng nói nôn nóng của cô vang vọng trong hành lang, đèn hành lang sáng lên, ông quản gia ở phòng tầng trệt nên nhanh chóng xuất hiện.
Cách đó không xa, mấy người giúp việc trực ca đêm cũng đi về phía bên này.
“Mợ chủ?” Ông quản gia nhìn Cố Tuyết Trinh: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Đêm hôm khuya khoắt, mọi người đang ngủ ngon đó.
Hơn nữa vì những hành động ngày trước của Cố Tuyết Trâm, trong nhà không có nhiều người thích cô, ông quản gia chỉ làm
theo phép tắc mà thôi.
Cố Tuyết Trinh lại không quan tâm được nhiều như vậy: “Diệp Chương ngất xỉu trong thư phòng!”
“Cái gì?” Ông quản gia nghe vậy thì giật mình: “Sao lại như vậy?”
“Tôi cũng không biết.”
Cố Tuyết Trinh trả lời thì quản gia đã chạy qua cô rồi, ông ta nhanh chóng tới thư phòng rồi, kiểm tra tình hình của Phong Diệp Chương.
Một lát sau, quản gia đi ra, giống như biến thành một người khác, sắc mặt nghiêm túc ra lệnh cho người giúp việc: “Gọi điện thoại gọi bác sĩ Vương tới đây.”
Khoảng mười lăm phút sau, Cố Tuyết Trinh thấy một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi đến, sau lưng còn có mấy người trợ lý mang theo hộp thuốc.
“Bác sĩ Vương!” Ông quản gia vội vàng tới đón, kể lại đại khái tình hình của Phong Diệp Chương.
Hiển nhiên là bác sĩ Vương đã có kinh nghiệm, ông ta lập tức đi vào thư phòng, để tất cả mọi người ở bên ngoài.
Khoảng mười phút sau, cuối cùng bác sĩ Vương cũng đi ra, nói: “Không sao, cũng may phát hiện kịp thời, tôi đã tiêm một mũi cho cậu ấy. Nhưng đã lâu rồi cậu ấy không bị tái phát, mọi người có làm đúng theo lời dặn của tôi hay không?”
Quản gia nhất thời không trả lời được, nhìn Cố Tuyết Trinh: “Chuyện này… Tôi cũng không rõ lắm, mợ chủ là người đầu tiên phát hiện.”
Cố Tuyết Trinh vốn bất an, vội vàng nói: “Tôi… Tôi cũng không biết tình hình là vì sao, tôi thấy Diệp Chương ngủ, đắp chăn cho anh ấy, lúc đi ra thì thuận tay tắt đèn, nhưng
không ngờ…”
Cô còn chưa nói xong thì sắc mặt quản gia và bác sĩ Vương đều thay đổi.
Hai người còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy một giọng lo lắng từ ngoài cửa truyền vào.
“Diệp Chương, Diệp Chương sao rồi?”
Mọi người quay lại, thấy một cặp vợ chồng trung niên đang đi vào.
Người đàn ông tuy đã hơn bốn mươi tuổi nhưng được chăm sóc tốt nên nhìn giống như chỉ khoảng ba mươi, vẫn giữ được vẻ uy nghiêm.
Còn người phụ nữ mặc sườn xám, trông sang trọng, thướt tha, nhưng lúc này, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.
Người tới chính là ba mẹ của Phong Diệp. Chương.
Cố Tuyết Trinh không ngờ Phong Diệp
Chương ngất xỉu lại thành chuyện lớn như vậy, cô nhất thời cảm thấy lo lắng.
Quản gia lập tức đi tới nghênh đón, nói: “Bà chủ, cậu chủ vừa được tiêm thuốc, đã ổn hơn nhiều rồi.”
Lúc này bà Phong mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “Diệp Chương vừa trở về cơ mà? Sao đang yên đang lành lại phát bệnh chứ?”
Quản gia nhìn lướt qua Cố Tuyết Trinh, hơi do dự.
Cố Tuyết Trinh nhíu mày lại, trong lòng có dự cảm xấu.
Quản gia nói nhỏ vài câu bên tai bà Phong, sau đó bà Phong lập tức sầm mặt xuống, không nói hai lời, tát Cố Tuyết Trinh một cái, nổi giận nói: “Tôi đã nói cưới người
phụ nữ này vào nhà sẽ không có chuyện tốt gì rồi mà. Diệp Chương vừa trở về, cô đã gây họa lớn như thế, cô muốn hại chết nó không?”
Ăn tối xong, một lúc sau cô đi ngủ sớm.
Lúc nửa đêm, cổ họng khô khốc như lửa cháy làm cho cô tỉnh dậy.
Cô đứng dậy, mò mẫm đi xuống lầu, muốn vào phòng bếp rót một ly nước ấm, khi đi qua thư phòng thì nhìn thấy đèn bên trong vẫn còn sáng.
Cố Tuyết Trinh dừng bước chân, người cũng tỉnh táo hơn.
Cô khẽ đẩy cửa phòng ra, vừa nhìn đã thấy Phong Diệp Chương đang nằm bò trên bàn.
Trước mặt anh là một chồng tài liệu, bên cạnh là chiếc bút máy hiệu Caran dAche Gothica, chắc là anh làm suốt ở đây, giờ mệt quá nên mới ngủ thiếp đi.
Thì ra con cưng của trời cũng không phải dễ làm như vậy!
Cố Tuyết Trinh đến gần một chút, nhìn góc nghiêng đẹp hoàn mỹ của anh, thuần khiết như một đứa bé, nhưng lúc ngủ mà lông mày vẫn nhíu chặt, làm người khác thấy không đành lòng.
Cô khẽ hít sâu một hơi, không dám đánh thức anh, rón rén đi lấy tấm chăn mỏng khoác lên người cho Phong Diệp Chương, sau đó nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Trước khi ra khỏi phòng, cô quay lại nhìn anh một cái rồi tắt đèn trong thư phòng đi, thì thầm: “Ngủ ngon, mơ đẹp nhé!”
Phòng bỗng tối sầm lại, Phong Diệp Chương khó chịu dụi mắt, hai mắt từ từ mở ra. Trước mắt là một màn đen kịt…
Đồng tử co lại, anh cảm thấy trước mặt như xuất hiện một tấm lưới lớn màu đen
muốn nuốt chứng lẫy anh.
Anh đứng bật dậy, tay chân luống cuống, hô hấp bỗng trở nên dồn dập, tay chân lạnh lẽo, sau lưng đổ mồ hôi lạnh thấm ướt cả áo.
Anh muốn phát ra tiếng nhưng làm thế nào cũng không nói ra được, loạng choạng ngã xuống đất, tay cố với lấy cái bàn giống như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Ẩm!
Tiếng động thanh thúy phát ra từ thư phòng làm Cố Tuyết Trinh giật mình.
Đó là thư phòng của Phong Diệp Chương, cô vội vàng quay lại, mở đèn thư phòng lên.
Đèn chiếu sáng căn phòng, Cố Tuyết Trinh nhìn thấy Phong Diệp Chương ngã trên
mặt đất. “Phong Diệp Chương, anh sao vậy?”
Cô vội vàng chạy tới, ôm lấy Phong Diệp Chương.
Kết quả cô chưa kịp làm gì đã bị đối phương gắt gao ôm chặt lấy.
Cô thấy người Phong Diệp Chương run rẩy, dường như đã chịu sự sợ hãi gì đó.
Chân tay Cố Tuyết Trinh luống cuống, chỉ đành để anh ôm, dịu dàng an ủi: “Không sao, không sao. Em ở đây, Phong Diệp Chương, em ở đây!”
“Em sẽ luôn ở bên anh… Đừng sợ, không Sao…”
Cố Tuyết Trinh nghĩ mãi không ra, chỉ trong chốc lát, sao Phong Diệp Chương lại thành như vậy.
Cô cố gắng võ vè, tay v**t v* ngực anh để giúp anh nhuận khí.
Nhưng Phong Diệp Chương trong lòng lúc này hít thở khó khăn, sắc mặt càng tái nhợt, giống như chết đuối vậy…
Cố Tuyết Trinh sợ hãi, cố gắng suy nghĩ những cách sơ cứu thông thường.
“Đúng rồi, hô hấp nhân tạo.”
Cố Tuyết Trinh đột nhiên thông suốt, cũng không quan tâm nhiều, vội vàng cúi xuống đặt môi lên môi anh, thổi khí cho anh.
Từng giây từng phút trôi qua, Cố Tuyết Trinh cảm nhận được rõ rang Phong Diệp Chương đã bình tĩnh hơn nhiều, hơi thở cũng ổn định hơn.
Cô cũng thở phào, ghé sát lại gần đối phương: “Phong Diệp Chương, anh thấy thế nào rồi?”
Phong Diệp Chương nghe thấy giọng của cô thì mở mắt ra, quay đầu nhìn cô rồi ngất đi lần thứ hai.
“Phong Diệp Chương? Phong Diệp Chương?”
Cố Tuyết Trinh gọi vài tiếng, thấy anh không nhúc nhích, trong lòng càng lo lắng, vội vàng chạy ra ngoài gọi: “Quản gia, quản gia!”
Giọng nói nôn nóng của cô vang vọng trong hành lang, đèn hành lang sáng lên, ông quản gia ở phòng tầng trệt nên nhanh chóng xuất hiện.
Cách đó không xa, mấy người giúp việc trực ca đêm cũng đi về phía bên này.
“Mợ chủ?” Ông quản gia nhìn Cố Tuyết Trinh: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Đêm hôm khuya khoắt, mọi người đang ngủ ngon đó.
Hơn nữa vì những hành động ngày trước của Cố Tuyết Trâm, trong nhà không có nhiều người thích cô, ông quản gia chỉ làm
theo phép tắc mà thôi.
Cố Tuyết Trinh lại không quan tâm được nhiều như vậy: “Diệp Chương ngất xỉu trong thư phòng!”
“Cái gì?” Ông quản gia nghe vậy thì giật mình: “Sao lại như vậy?”
“Tôi cũng không biết.”
Cố Tuyết Trinh trả lời thì quản gia đã chạy qua cô rồi, ông ta nhanh chóng tới thư phòng rồi, kiểm tra tình hình của Phong Diệp Chương.
Một lát sau, quản gia đi ra, giống như biến thành một người khác, sắc mặt nghiêm túc ra lệnh cho người giúp việc: “Gọi điện thoại gọi bác sĩ Vương tới đây.”
Khoảng mười lăm phút sau, Cố Tuyết Trinh thấy một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi đến, sau lưng còn có mấy người trợ lý mang theo hộp thuốc.
“Bác sĩ Vương!” Ông quản gia vội vàng tới đón, kể lại đại khái tình hình của Phong Diệp Chương.
Hiển nhiên là bác sĩ Vương đã có kinh nghiệm, ông ta lập tức đi vào thư phòng, để tất cả mọi người ở bên ngoài.
Khoảng mười phút sau, cuối cùng bác sĩ Vương cũng đi ra, nói: “Không sao, cũng may phát hiện kịp thời, tôi đã tiêm một mũi cho cậu ấy. Nhưng đã lâu rồi cậu ấy không bị tái phát, mọi người có làm đúng theo lời dặn của tôi hay không?”
Quản gia nhất thời không trả lời được, nhìn Cố Tuyết Trinh: “Chuyện này… Tôi cũng không rõ lắm, mợ chủ là người đầu tiên phát hiện.”
Cố Tuyết Trinh vốn bất an, vội vàng nói: “Tôi… Tôi cũng không biết tình hình là vì sao, tôi thấy Diệp Chương ngủ, đắp chăn cho anh ấy, lúc đi ra thì thuận tay tắt đèn, nhưng
không ngờ…”
Cô còn chưa nói xong thì sắc mặt quản gia và bác sĩ Vương đều thay đổi.
Hai người còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy một giọng lo lắng từ ngoài cửa truyền vào.
“Diệp Chương, Diệp Chương sao rồi?”
Mọi người quay lại, thấy một cặp vợ chồng trung niên đang đi vào.
Người đàn ông tuy đã hơn bốn mươi tuổi nhưng được chăm sóc tốt nên nhìn giống như chỉ khoảng ba mươi, vẫn giữ được vẻ uy nghiêm.
Còn người phụ nữ mặc sườn xám, trông sang trọng, thướt tha, nhưng lúc này, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.
Người tới chính là ba mẹ của Phong Diệp. Chương.
Cố Tuyết Trinh không ngờ Phong Diệp
Chương ngất xỉu lại thành chuyện lớn như vậy, cô nhất thời cảm thấy lo lắng.
Quản gia lập tức đi tới nghênh đón, nói: “Bà chủ, cậu chủ vừa được tiêm thuốc, đã ổn hơn nhiều rồi.”
Lúc này bà Phong mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “Diệp Chương vừa trở về cơ mà? Sao đang yên đang lành lại phát bệnh chứ?”
Quản gia nhìn lướt qua Cố Tuyết Trinh, hơi do dự.
Cố Tuyết Trinh nhíu mày lại, trong lòng có dự cảm xấu.
Quản gia nói nhỏ vài câu bên tai bà Phong, sau đó bà Phong lập tức sầm mặt xuống, không nói hai lời, tát Cố Tuyết Trinh một cái, nổi giận nói: “Tôi đã nói cưới người
phụ nữ này vào nhà sẽ không có chuyện tốt gì rồi mà. Diệp Chương vừa trở về, cô đã gây họa lớn như thế, cô muốn hại chết nó không?”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Dự Định Cùng Cô Sinh Con
Chương 2: 2: Lần đầu gặp gỡ
Chương 3: 3: Lẵng lơ
Chương 4: 4: Hôm nay phải dạy cho cô một bài học
Chương 5: 5: Cô ta mới là người lừa anh nhất
Chương 6: 6: Đừng dây dưa không rõ với đàn ông bên ngoài
Chương 7: 7: Có phải cô muốn hại chết nó đúng không?
Chương 8: 8: Đồ CỦA CON SẼ KHÔNG BỊ CƯỚP ĐI
Chương 9: 9: Thử thăm dò một lần nữa
Chương 10: 10: Cô là thuốc của anh
Chương 11: 11: SAO ANH CÓ THỂ CHẠM VAO CÔ Nơi ở của Phong Diệp
Chương 12: 12: Cô vợ nhỏ có điều giấu diềm
Chương 13: 13: Con mới là người thích hợp nhất với nó
Chương 14: 14: Chúng ta đi thuê phòng
Chương 15: 15: Giường cũng quăng luôn
Chương 16: 16: Cuộc sống về đêm chẳng phải rất phong phú sao
Chương 17: 17: Anh ấy thích đàn ông
Chương 18: 18: Chưa thỏa mãn
Chương 19: 19
Chương 20: 20: Tối nay ngủ cùng cô
Chương 21: 21: Cô có bản lĩnh gì
Chương 22: 22: Quan hệ vợ chồng hài hòa
Chương 23: 23: Đạo nhái
Chương 24: 24: Thất vọng
Chương 25: 25: Mất sạch thể diện
Chương 26: 26: Uy hiếp
Chương 27: 27: Uy hiếp của cô
Chương 28: 28: Vội vàng có con với em
Chương 29: 29: Đừng khiêu chiến nhãn nại của tôi
Chương 30: 30: Tôi hiểu lầm em sao
Chương 31: 31: Vậy mà lại dám trêu chọc ông ta như thế
Chương 32: 32: Vừa đẹp vừa có tiền
Chương 33: 33: Một đôi trời sinh
Chương 34: 34: Cho cô, cô mới có tư cách nhận
Chương 35: 35: Tôi không có ác ý với cô
Chương 36: 36: Ai cũng quyến rũ
Chương 37: 37: Cô vợ tốt của con đấy
Chương 38: 38: Chúa ghen lên cơn
Chương 39: 39: Sự khinh thường và châm chọc của anh
Chương 40: 40: XA CÁCH “Cậu chủ, đồ ăn sáng làm xong rồi ạ!”
Chương 41: 41: Để xem ai dám
Chương 42: 42: Cũng không hài lòng với cô
Chương 43: 43: Đừng giận
Chương 44: 44: Lén lút đi gặp đàn ông khác
Chương 45: 45: Em dám đồng ý thử xem
Chương 46: 46: Phòng cháy phòng trộm phòng anh
Chương 47: 47: Người ngồi trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống
Chương 48: 48: Không biết tự lượng sức mình
Chương 49: 49: Tốt nhất là cẩn thận môt chút
Chương 50: 50: Tôi không có đẩy cô bé
Chương 51: 51: Gánh vác cùng cô
Chương 52: 52: BỊ NGƯỜI KHÁC HÃM HẠI Cố Tuyết Trâm đi thẳng tới phòng thờ
Chương 53: 53: Ai đã sai khiến hai người
Chương 54: 54: Liên quan gì đến cô
Chương 55: 55: Có anh ở đây
Chương 56: 56: TRÊN NGƯỜI EM CÓ CHỗ NÀO MÀ TÔI CHƯA THẤY ĐÂU
Chương 57: 57: Lộ ra bộ mặt thật
Chương 58: 58: Tự mình xử lý cô ta
Chương 59: 59: Vì sao lại bảo vệ cô như vậy
Chương 60: 60: Là cô tự mình đa tình
Chương 61: 61: Tuyệt đối không thể bỏ qua cho cô
Chương 62: 62: Đừng hòng trở mình
Chương 63: 63: GHEN TY Đố KY HẬN
Chương 64: 64: Khiến cho người ta trầm mê
Chương 65: 65: Vấn thẹn thùng như thế
Chương 66: 66: Muốn cô trả giá đắt
Chương 67: 67: Trộm cắp đồ Của người khác
Chương 68: 68: Nhận thiệt thòi lớn như vậy
Chương 69: 69: Thật sự tưởng rằng tôi muốn đụng vào em sao?
Chương 70: 70: Để cô ta không thể mang thai được
Chương 71: 71: Thuốc tránh thai
Chương 72: 72: Đây là đang nhắm đến cô
Chương 73: 73: Đây là đang nhắm đến cô
Chương 74: 74: Như ý của em
Chương 75: 75: Đừng đụng vào tôi
Chương 76: 76: Tốn công vô ích
Chương 77: 77: Chắc là do cô cố ý
Chương 78: 78: Nhìn đến nổi ngẩn người
Chương 79: 79: Xem xem có mang thai hay không
Chương 80: 80: Chuyện này hôm nay vẫn còn chưa xong đâu
Chương 81: 81: Khôn khéo bảo vệ vợ
Chương 82: 82: Không thể thả cô ta đi dễ dàng được
Chương 83: 83: Ấm ức cho em rồi
Chương 84: 84: Quên là đã có người vợ như cháu
Chương 85: 85: Đừng tách nhau ra
Chương 86: 86: Ghen rồi
Chương 87: 87: Em bị người ta chuốc thuốc rồi
Chương 88: 88: Cách xa những người đàn ông khác một chút!
Chương 89: 89: Căn phòng say đắm
Chương 90: 90: Muốn liều mạng với ông ta
Chương 91: 91: Không có gì không phô ra được
Chương 92: 92: Đuổi cô ta đi
Chương 93: 93: Sẽ không chịu để yên
Chương 94: 94: Thực sự dám đến
Chương 95: 95: Vẫn còn cơ hội
Chương 96: 96: Suýt nữa đã vạch áo cho người xem lưng
Chương 97: 97: Phải điều tra cho ra bí mật của cô
Chương 98: 98: Rất thích
Chương 99: 99: Rơi xuống là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy
Chương 100: 100: Cảm động không nói ra được
Chương 101: 101: Cô rất không đáng kể
Chương 102: 102: Bày tỏ tình cảm
Chương 103: 103: Tôi phải phế cô
Chương 104: 104: Ngồi chờ kịch hay
Chương 105: 105: Cho anh ghét bỏ em
Chương 106: 106: Tối nay không được cho cô ta trở mình
Chương 107: 107: Xin tự trọng
Chương 108: 108: Anh phát điên gì vậy
Chương 109: 109: Muốn ly hôn với tôi sao
Chương 110: 110: Điều tra tỉ mỉ
Chương 111: 111: Giả vờ bị bệnh để được thương hại
Chương 112: 112: Sớm đuổi cô ta đi
Chương 113: 113: Cô ta không xứng với nó
Chương 114: 114: Đã hoài nghi thân phận của cô từ lâu
Chương 115: 115: Trái tim anh rất đau
Chương 116: 116: Lén lút hẹn hò với đàn ông
Chương 117: 117: Chắc cũng mang thai rồi
Chương 118: 118: Sinh hoạt vợ chồng nhiều lần một chút
Chương 119: 119: Cũng may không có thai
Chương 120: 120: Đừng làm tôi mất mặt
Chương 121: 121: Không động lòng cũng không được
Chương 122: 122: Trộm đồ
Chương 123: 123: Có người cố ý hãm hại
Chương 124: 124: Tốt nhất là ở bên cạnh tôi
Chương 125: 125: Khiến cô không lật mình nổi nữa
Chương 126: 126: Người phụ nữ không đứng đắn
Chương 127: 127: Chờ cô bị đuổi đi
Chương 128: 128: Kéo ông chôn cùng
Chương 129: 129: Tôi tin cô ấy
Chương 130: 130: Anh vẫn luôn hướng về phía cô
Chương 131: 131: Đang đe doạ tôi phải không?
Chương 132: 132: Vì sao lại đánh nhau?
Chương 133: 133: Đối tượng đã từng yêu thầm
Chương 134: 134: Ai trả tiền thì bán cho người đó
Chương 135: 135: Đã cho cô cơ hội
Chương 136: 136: Tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng
Chương 137: 137: Nhìn chuyện tốt mà cô làm
Chương 138: 138: Sao cô ta cam tâm được
Chương 139: 139: Bị xa lánh
Chương 140: 140: Xem anh còn bảo vệ cô ta thế nào
Chương 141: 141: Một đứa lỗ vốn
Chương 142: 142: Nhìn tôi cũng đã no rồi
Chương 143: 143: Sao lại nỡ đánh cô
Chương 144: 144: Tôi rất thích
Chương 145: 145: Cô bị đuổi rồi
Chương 146: 146: Mặt mũi của em vẫn chưa lớn như thế
Chương 147: 147: Vẫn mềm lòng
Chương 148: 148: Tối qua là cô chủ động
Chương 149: 149: Cơ hội của cô ta đến rồi
Chương 150: 150: Đừng bị tính kế nữa
Chương 151: 151: Gặp lại mối tình đầu
Chương 152: 152: Nhìn thấy người trong lòng
Chương 153: 153: Đừng dây dưa với tôi
Chương 154: 154: Cậu hóa thành tro tôi vẫn đều nhận ra
Chương 155: 155: Chủ động ôm ấp yêu thương
Chương 156: 156: Không phải anh ấy thì không lấy chồng
Chương 157: 157: Tôi phải khiến kẻ đó mất mặt
Chương 158: 158: Không thể hiểu nổi cô gái này
Chương 159: 159: Ông có còn là con người không?
Chương 160: 160: Đừng giở trò trước mặt tôi
Chương 161: 161: Trông như bạc tình, thực ra lại ôn nhu
Chương 162: 162: Sợ ông thất hứa sao
Chương 163: 163: Chưa mang thai
Chương 164: 164: Không dám ngủ một mình
Chương 165: 165: Dùng hết mọi thủ đoạn
Chương 166: 166: Không thể sinh
Chương 167: 167: Sự việc không thành công
Chương 168: 168: Nắm đằng chuôi
Chương 169: 169: Cô như thế này là đang chất vấn tôi sao?
Chương 170: 170: Để cô sống không bằng chết
Chương 171: 171: Em là người phụ nữ của anh
Chương 172: 172: Cứu em
Chương 173: 173: Đừng để tôi nhìn thấy cô một lần nữa
Chương 174: 174: Liều mình quấn lấy nhau
Chương 175: 175: Vợ của tôi rất ngoan
Chương 176: 176: Cô ấy là giả
Chương 177: 177: Cậu ta căn bản không hề yêu con
Chương 178: 178: Đừng để bị bọn họ tính kế
Chương 179: 179: Đặc biệt nhằm vào cô
Chương 180: 180: Muốn mang người đi, không cho phép
Chương 181: 181: Tôi còn ngại bẩn tay của mình
Chương 182: 182: Không muốn làm thì cút đi
Chương 183: 183: Quả thật không muốn sống nữa
Chương 184: 184: Người thân không nhận
Chương 185: 185: Nhìn em xinh đẹp
Chương 186: 186: Cô ghen rồi
Chương 187: 187: Nhìn si mê
Chương 188: 188: Còn đùa giỡn nữa
Chương 189: 189: Ngay cả một người phụ nữ cũng không khống chế được
Chương 190: 190: Anh thương xót cho cô ấy
Chương 191: 191: Chỉ cần anh ấy thừa nhận tôi là được
Chương 192: 192: Cô còn muốn uy hiếp tôi
Chương 193: 193: Nghiệp quật
Chương 194: 194: Hận cô ta đến chết
Chương 195: 195: Mãi mãi biến mất trong tầm mắt của anh
Chương 196: 196: Chịu không ít giáo huấn
Chương 197: 197: Anh ấy không thuộc về cô
Chương 198: 198: Bao che cho hung thủ
Chương 199: 199: Có liên quan đến bà ta
Chương 200: 200: Mặt nặng mày nhẹ với ông ta
Chương 201: 201: Cô có chứng cứ gì?
Chương 202: 202: Đừng đuổi tôi
Chương 203: 203: Đừng làm tôi mất mặt
Chương 204: 204: Thích không
Chương 205: 205: Sẽ không quấn lấy anh nữa
Chương 206: 206: Muốn cô sống không bằng chết
Chương 207: 207: Người mất mặt cũng không phải là con
Chương 208: 208: Thật sự mang thai con của anh
Chương 209: 209: Đừng làm mình bị thương
Chương 210: 210: Không có liên quan gì đến người đàn ông này
Chương 211: 211: Nguyên nhân không thể mang thai
Chương 212: 212: Tất cả đều nằm trong kế hoạch của bà ta
Chương 213: 213: Anh ấy phải là của tôi
Chương 214: 214: Hận không thể xé cô ra
Chương 215: 215: Anh sẽ cưới em sao
Chương 216: 216: Không được cho người nào có cơ hội
Chương 217: 217: Không có quan hệ huyết thống
Chương 218: 218: Tại sao lại đối xử với em như vậy
Chương 219: 219: Bỏ đứa bé đi
Chương 220: 220: Mua cho anh
Chương 221: 221: Chuẩn bị đầy đủ
Chương 222: 222: Đừng mơ tưởng gả cho người khác
Chương 223: 223: Anh ta thích cô ta
Chương 224: 224: Không nỡ rời xa cô
Chương 225: 225: Thấy sự vô tình của ông ta
Chương 226: 226: Những cái này đều là tôi bố thí cho chị
Chương 227: 227: Đã thích cô
Chương 228: 228: Cô không thú vị gì cả
Chương 229: 229: Người phụ nữ đó có quan hệ gì với cậu
Chương 230: 230: Không có khả năng hại cô
Chương 231: 231: Giả vờ yếu đuối làm cái gì
Chương 232: 232: Đây chính là bộ mặt thật của em
Chương 233: 233: Người phụ nữ này cũng quá ác độc
Chương 234: 234: Có phải là không cần cô nữa rồi không
Chương 235: 235: Đến tìm cô tính sổ
Chương 236: 236: Quỳ xuống nói xin lỗi
Chương 237: 237: Suýt nữa bị cô ta hại chết
Chương 238: 238: Nhìn không thấu người phụ nữ này
Chương 239: 239: Hai tầng nhân cách
Chương 240: 240: Chúng ta không phải là người của cùng một thế giới
Chương 241: 241: Bị người phụ nữ này mua chuộc rồi
Chương 242: 242: Giáo dưỡng của cô đâu
Chương 243: 243: Tôi đút cho em
Chương 244: 244: Nhẹ một chút
Chương 245: 245: Ai cũng đừng hòng sống tốt
Chương 246: 246: Đương nhiên là tôi phải đối xử tốt với em
Chương 247: 247: Hình như đang hôn
Chương 248: 248: Hình như đang hôn
Chương 249: 249: Muốn cô cam tâm tình nguyện
Chương 250: 250: Không cần giải thích nhiều như thế với em
Không tìm thấy chương nào phù hợp