Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 151: Gặp lại mối tình đầu
21:05 - 23.06.2026
82 lượt xem
Phong Diệp Chương nghe nói như thế, sắc mặt đông cứng trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã bình thường lại.
“Cháu không bảo vệ, chỉ tìm kiếm sự thật!”
Anh mím môi, mắt lạnh nhìn bà Phong cùng Phong Thùy Bích.
“Tối hôm qua Tuyết Trâm đi tiếp đón khách, vốn là vì công ty, hơn nữa toàn bộ lịch trình cô ấy có báo cáo, các người nếu không tin, cháu có tin nhắn làm chứng.”
Anh nói xong, lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra, đưa ra tin nhắn ngày hôm qua Cố Tuyết Trinh báo cáo gửi cho mình ra, để trên mặt bàn.
Phong Thiên Nho nhìn thấy thời gian tin nhắn phía trên đúng thật là từ hôm qua, nội dung đều là công việc, trên mặt thần sắc lại dịu dàng lần nữa.
Bà Phong và Phong Thùy Bích cũng bị đơ một lúc, nhất thời tìm không ra lời phản bác.
Cũng lúc này, Phong Túc nghi ngờ nói: “Coi như nói chuyện hợp tác, chỗ nào không bàn được, nhất định phải vào khách sạn sao?”
Theo lời của ông ta vừa nói ra, bà Phong vốn đang cạn lời thì phấn chấn hẳn lên, lại gây chuyện chất vấn.
“Đúng thế, nếu thật sự nói chuyện hợp tác, bên ngoài quán cà phê nhiều như vậy, sao lại cứ phải trong khách sạn chứ? Tôi thấy có vài người lấy cớ bàn chuyện hợp tác mà làm chuyện không biết xấu hổ!”
Cố Tuyết Trinh bị bọn họ cười nhạo.
“Con không hiểu, một mình ở một phòng trong khách sạn sao lại thành chuyện không biết xấu hổ, trước đó con đã nói, con và Ngài Mộ vốn có quen biết, công ty lại có ý định hợp tác cùng bọn họ, con mới đi tiếp đón, hơn nữa anh ta cũng là nhà thiết kế, chúng con bàn bạc cũng không chỉ hợp tác, còn bàn chuyện thiết kế, trong đó có chuyện cơ mật, sao lại chọn quán cà phê, nếu như mẹ nhất định phải nói chúng con thật sự không minh bạch, con đều có thể gọi người tới, cùng mẹ đối chất nhau, chỉ là đến lúc đó hủy đi sự hợp tác của hai nhà, đừng trách con.”
Bà Phong bị cô nói đến á khẩu không trả lời được, ngực nghẹn đầy tức giận.
“Miệng lưỡi bén nhọn!”
Cuối cùng bà ta chỉ biệt nói bốn chữ này, khuôn mặt vô cùng khó coi.
Phong Thiên Nho trầm mặt, tựa như đã hết kiên nhẫn quát lớn: “Được rồi, chuyện này đến đây kết thúc!”
Bà Phong cùng Phong Thùy Bích không cam tâm, còn muốn nói tiếp gì đó.
Nhưng lời còn chưa nói ra, bị Phong Thiên Nho cắt ngang đồng thời khiển trách một trận!
“Ta mặc kệ các người lần này lấy được mấy tấm ảnh chụp từ đâu ra, nhưng lần sau các người làm rõ mọi chuyện hãy nói đi.”
Ông nói đến đây, ánh mắt uy nghiêm rơi vào bà Phong.
“Đặc biệt là cô, thân là trưởng bối, nhiều lần tìm Tuyết Trâm gây phiền phức, bên ngoài mọi người đều biết, cô xem người thật sự mất mặt không phải Tuyết Trâm mà là cô, không có ngày nào an phận, cô muốn làm mất mặt nhà họ Phong đấy hả?”
Bà Phong nghe được câu câu răn dạy chỉ đích danh mình, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
Ngực càng tức giận đến chập trùng liên tục.
Nhưng người giáo huấn bà ta là Phong Thiên Nho, bà chỉ có thể nhận lấy, không dám nói lời phản bác.
Phong Thiên Nho tất nhiên biết trong lòng bà ta không cam lòng, nhưng đến cùng là con dâu, ông cũng không tiện nói nhiều.
Ánh mắt của ông vừa chuyển, nhìn thấy Cố Tuyết Trinh và Phong Diệp Chương đứng iên taị phòng khách, trầm giọng nói: “Được rồi, hai đứa về đi, sau này hành sự chú ý một chút.”
Cố Tuyết Trinh biết đây là nhắc nhở mình, mím môi gật đầu: “Biết rồi ạ, ông nội yên tâm, sau này cháu sẽ chú ý, sẽ không để xuất hiện chuyện như vậy nữa.”
Phong Thiên Nho gật đầu, phất tay ra hiệu bọn họ trở về.
Cố Tuyết Trâm nhìn về phía Phong Diệp Chương, chờ Phong Diệp Chương gật đầu, lúc này mới rời đi.
Sau khi hai người rời đi, Cố Tuyết Trinh nhịn không được thở hắt ra.
Phong Diệp Chương nghe được, dừng bước. Cố Tuyết Trinh phát giác được, nghi hoặc không hiểu nhìn anh.
“Sao vậy?”
“Vừa rồi mẹ tôi nói những lời kia, em không cần bận tâm.”
Cố Tuyết Trinh thấy anh ta có ý giúp à Phong, trong lòng hơi không thoải mái, nhưng cũng không tức giận.
Bởi vì trong lòng cô rất rõ ràng, sở dĩ bà Phong bọn họ nói chuyện khó nghe như vậy, đều có vết xe đổ.
Ai kêu lúc trước Cố Tuyết Trâm tìm đường chết đâu!
“Em không sao, đúng rồi, đêm nay RC sẽ tổ chức một buổi tiệc tối, đến lúc đó em cần có mặt, anh có muốn cùng đi không?
Cô nói sang chuyện khác, Phong Diệp Chương nhíu mày.
“Đêm nay khả năng không được, buổi chiều tôi cần phải đi vùng lân cận thị thị sát, không chắc sẽ về kịp.”
Cố Tuyết Trinh hơi thất vọng, nhưng rất nhanh bị cô thu vào.
“Được, vậy tự em đi, anh ra ngoài làm việc, c*̃ng chú ý an toàn.”
Phong Diệp Chương cũng không bỏ sót sự thất vọng nơi đáy mắt chợt lóe lên của cô, nhìn cô miễn cưỡng vui cười căn dặn mình, miệng giật giật, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, chỉ gật đầu ý là đã biết.
……
Đêm đó, Cố Tuyết Trinh ở nhà trang điểm xong, để quản gia chuẩn bị xe đi về phía khách sạn.
Sau khi đợi cô đến sảnh tiệc tối, phát hiện không ít người phụ trách trang phục của công ty, và không ít những chủ tạp chí thời thượng nổi danh, cùng các nhà thiết kế nổi danh trong nước.
Đương nhiên sự rầm rộ này cũng không thể thiếu các ký giả truyền thông.
Cố Tuyết Trinh nhìn khái quát chung quanh một vòng, trong khu vực tập trung đông nhất nhìn thấy Mộ Kình, đáy mắt lóe lên.
Ngoài công ty nổi tiếng RC, bản thân Mộ Kình ở giới thời trang cũng vô cùng nổi danh, gọi là bậc thầy cũng chưa đủ.
Nếu như cô không phải ở diễn đàn nước quen biết với anh ta, chỉ sợ hiện tại đến tư cách nói chuyện với anh ta cũng không có.
Vốn anh ta cố ý mời cô tham gia tiệc RC, nhưng khi đó cô còn chưa kịp đáp lại, Cố Hải Sâm tìm tới.
Cô nghĩ đến đây, cầm một ly nước, định tìm nơi vắng người ngồi xuống, đợi người ít đi thì tới chào hỏi.
Ai ngờ vận khí cô xui xẻo như vậy, vậy mà đối diện đụng phải Tần Bắc Quyền.
Cũng phải, nhà họ Tần bao gồm rất nhiều sản nghiệp, tất nhiên c*̃ng có công ty thời trang.
Tần Bắc Quyền có thể xuất hiện cũng bình thường.
Chỉ là đối diện với Cố Tuyết Trinh không kiên nhẫn, Tần Bắc Quyền nhìn thấy cô, trên mặt không che giấu được mừng rỡ và kinh ngạc.
Vì trọng tâm tối nay là thảo luận về hợp tác Tuyết Trinh cũng không chọn lễ phục váy dài, mà chọn một bộ tây trang trung tính chữ A, cả người nhìn tư thế hiên ngang, nhưng lại không mất đi tính chất một người phụ nữ, vừa cương vừa nhu, phối thêm khuôn mặt thanh tú, có một phong vị rất khác.
“Tuyết Trâm, không ngờ có thể gặp cô ở đây, cô cũng vì lần này hợp tác với RC mà tới?”
Cố Tuyết Trinh nhìn người đàn ông trước mặt, giật giật khóe miệng, thái độ qua loa nói: “Hình như tới đây đều là vì lần hợp tác này.”
Tần Bắc Quyền tựa như không nghe ra, cười nói: “Hoàn toàn chính xác, là tôi nói nhảm rồi.”
Anh ta nói rồi, mời: “Tuyết Trâm, chúng ta lâu rồi không nói chuyện, chi bằng chúng ta qua bên kia ngồi một chút?”
Cố Tuyết Trâm mắt nhìn nơi mà anh ta chỉ, một chỗ xa xôi hơi vắng vẻ, không có người nào.
Cô cũng không muốn đi, tránh khỏi xảy ra chuyện xấu gì, lắc đầu nói: “Không được, tôi còn có việc……”
Đang nói, sắc mặt cô khẽ biến nhìn cách đó không xa gặp hơi đối diện với cô rõ ràng là Qúy Phong Vận.
Một thân âu phục tinh tươm, phối thêm bề ngoài anh ta tuấn tú, ưu nhã, trong đám người vô cùng dễ thấy.
Đặc biệt quanh người anh ta khí chất ôn hòa, trong đầu cô hiện lên một thành ngữ, công tử như ngọc!
“Cháu không bảo vệ, chỉ tìm kiếm sự thật!”
Anh mím môi, mắt lạnh nhìn bà Phong cùng Phong Thùy Bích.
“Tối hôm qua Tuyết Trâm đi tiếp đón khách, vốn là vì công ty, hơn nữa toàn bộ lịch trình cô ấy có báo cáo, các người nếu không tin, cháu có tin nhắn làm chứng.”
Anh nói xong, lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra, đưa ra tin nhắn ngày hôm qua Cố Tuyết Trinh báo cáo gửi cho mình ra, để trên mặt bàn.
Phong Thiên Nho nhìn thấy thời gian tin nhắn phía trên đúng thật là từ hôm qua, nội dung đều là công việc, trên mặt thần sắc lại dịu dàng lần nữa.
Bà Phong và Phong Thùy Bích cũng bị đơ một lúc, nhất thời tìm không ra lời phản bác.
Cũng lúc này, Phong Túc nghi ngờ nói: “Coi như nói chuyện hợp tác, chỗ nào không bàn được, nhất định phải vào khách sạn sao?”
Theo lời của ông ta vừa nói ra, bà Phong vốn đang cạn lời thì phấn chấn hẳn lên, lại gây chuyện chất vấn.
“Đúng thế, nếu thật sự nói chuyện hợp tác, bên ngoài quán cà phê nhiều như vậy, sao lại cứ phải trong khách sạn chứ? Tôi thấy có vài người lấy cớ bàn chuyện hợp tác mà làm chuyện không biết xấu hổ!”
Cố Tuyết Trinh bị bọn họ cười nhạo.
“Con không hiểu, một mình ở một phòng trong khách sạn sao lại thành chuyện không biết xấu hổ, trước đó con đã nói, con và Ngài Mộ vốn có quen biết, công ty lại có ý định hợp tác cùng bọn họ, con mới đi tiếp đón, hơn nữa anh ta cũng là nhà thiết kế, chúng con bàn bạc cũng không chỉ hợp tác, còn bàn chuyện thiết kế, trong đó có chuyện cơ mật, sao lại chọn quán cà phê, nếu như mẹ nhất định phải nói chúng con thật sự không minh bạch, con đều có thể gọi người tới, cùng mẹ đối chất nhau, chỉ là đến lúc đó hủy đi sự hợp tác của hai nhà, đừng trách con.”
Bà Phong bị cô nói đến á khẩu không trả lời được, ngực nghẹn đầy tức giận.
“Miệng lưỡi bén nhọn!”
Cuối cùng bà ta chỉ biệt nói bốn chữ này, khuôn mặt vô cùng khó coi.
Phong Thiên Nho trầm mặt, tựa như đã hết kiên nhẫn quát lớn: “Được rồi, chuyện này đến đây kết thúc!”
Bà Phong cùng Phong Thùy Bích không cam tâm, còn muốn nói tiếp gì đó.
Nhưng lời còn chưa nói ra, bị Phong Thiên Nho cắt ngang đồng thời khiển trách một trận!
“Ta mặc kệ các người lần này lấy được mấy tấm ảnh chụp từ đâu ra, nhưng lần sau các người làm rõ mọi chuyện hãy nói đi.”
Ông nói đến đây, ánh mắt uy nghiêm rơi vào bà Phong.
“Đặc biệt là cô, thân là trưởng bối, nhiều lần tìm Tuyết Trâm gây phiền phức, bên ngoài mọi người đều biết, cô xem người thật sự mất mặt không phải Tuyết Trâm mà là cô, không có ngày nào an phận, cô muốn làm mất mặt nhà họ Phong đấy hả?”
Bà Phong nghe được câu câu răn dạy chỉ đích danh mình, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
Ngực càng tức giận đến chập trùng liên tục.
Nhưng người giáo huấn bà ta là Phong Thiên Nho, bà chỉ có thể nhận lấy, không dám nói lời phản bác.
Phong Thiên Nho tất nhiên biết trong lòng bà ta không cam lòng, nhưng đến cùng là con dâu, ông cũng không tiện nói nhiều.
Ánh mắt của ông vừa chuyển, nhìn thấy Cố Tuyết Trinh và Phong Diệp Chương đứng iên taị phòng khách, trầm giọng nói: “Được rồi, hai đứa về đi, sau này hành sự chú ý một chút.”
Cố Tuyết Trinh biết đây là nhắc nhở mình, mím môi gật đầu: “Biết rồi ạ, ông nội yên tâm, sau này cháu sẽ chú ý, sẽ không để xuất hiện chuyện như vậy nữa.”
Phong Thiên Nho gật đầu, phất tay ra hiệu bọn họ trở về.
Cố Tuyết Trâm nhìn về phía Phong Diệp Chương, chờ Phong Diệp Chương gật đầu, lúc này mới rời đi.
Sau khi hai người rời đi, Cố Tuyết Trinh nhịn không được thở hắt ra.
Phong Diệp Chương nghe được, dừng bước. Cố Tuyết Trinh phát giác được, nghi hoặc không hiểu nhìn anh.
“Sao vậy?”
“Vừa rồi mẹ tôi nói những lời kia, em không cần bận tâm.”
Cố Tuyết Trinh thấy anh ta có ý giúp à Phong, trong lòng hơi không thoải mái, nhưng cũng không tức giận.
Bởi vì trong lòng cô rất rõ ràng, sở dĩ bà Phong bọn họ nói chuyện khó nghe như vậy, đều có vết xe đổ.
Ai kêu lúc trước Cố Tuyết Trâm tìm đường chết đâu!
“Em không sao, đúng rồi, đêm nay RC sẽ tổ chức một buổi tiệc tối, đến lúc đó em cần có mặt, anh có muốn cùng đi không?
Cô nói sang chuyện khác, Phong Diệp Chương nhíu mày.
“Đêm nay khả năng không được, buổi chiều tôi cần phải đi vùng lân cận thị thị sát, không chắc sẽ về kịp.”
Cố Tuyết Trinh hơi thất vọng, nhưng rất nhanh bị cô thu vào.
“Được, vậy tự em đi, anh ra ngoài làm việc, c*̃ng chú ý an toàn.”
Phong Diệp Chương cũng không bỏ sót sự thất vọng nơi đáy mắt chợt lóe lên của cô, nhìn cô miễn cưỡng vui cười căn dặn mình, miệng giật giật, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, chỉ gật đầu ý là đã biết.
……
Đêm đó, Cố Tuyết Trinh ở nhà trang điểm xong, để quản gia chuẩn bị xe đi về phía khách sạn.
Sau khi đợi cô đến sảnh tiệc tối, phát hiện không ít người phụ trách trang phục của công ty, và không ít những chủ tạp chí thời thượng nổi danh, cùng các nhà thiết kế nổi danh trong nước.
Đương nhiên sự rầm rộ này cũng không thể thiếu các ký giả truyền thông.
Cố Tuyết Trinh nhìn khái quát chung quanh một vòng, trong khu vực tập trung đông nhất nhìn thấy Mộ Kình, đáy mắt lóe lên.
Ngoài công ty nổi tiếng RC, bản thân Mộ Kình ở giới thời trang cũng vô cùng nổi danh, gọi là bậc thầy cũng chưa đủ.
Nếu như cô không phải ở diễn đàn nước quen biết với anh ta, chỉ sợ hiện tại đến tư cách nói chuyện với anh ta cũng không có.
Vốn anh ta cố ý mời cô tham gia tiệc RC, nhưng khi đó cô còn chưa kịp đáp lại, Cố Hải Sâm tìm tới.
Cô nghĩ đến đây, cầm một ly nước, định tìm nơi vắng người ngồi xuống, đợi người ít đi thì tới chào hỏi.
Ai ngờ vận khí cô xui xẻo như vậy, vậy mà đối diện đụng phải Tần Bắc Quyền.
Cũng phải, nhà họ Tần bao gồm rất nhiều sản nghiệp, tất nhiên c*̃ng có công ty thời trang.
Tần Bắc Quyền có thể xuất hiện cũng bình thường.
Chỉ là đối diện với Cố Tuyết Trinh không kiên nhẫn, Tần Bắc Quyền nhìn thấy cô, trên mặt không che giấu được mừng rỡ và kinh ngạc.
Vì trọng tâm tối nay là thảo luận về hợp tác Tuyết Trinh cũng không chọn lễ phục váy dài, mà chọn một bộ tây trang trung tính chữ A, cả người nhìn tư thế hiên ngang, nhưng lại không mất đi tính chất một người phụ nữ, vừa cương vừa nhu, phối thêm khuôn mặt thanh tú, có một phong vị rất khác.
“Tuyết Trâm, không ngờ có thể gặp cô ở đây, cô cũng vì lần này hợp tác với RC mà tới?”
Cố Tuyết Trinh nhìn người đàn ông trước mặt, giật giật khóe miệng, thái độ qua loa nói: “Hình như tới đây đều là vì lần hợp tác này.”
Tần Bắc Quyền tựa như không nghe ra, cười nói: “Hoàn toàn chính xác, là tôi nói nhảm rồi.”
Anh ta nói rồi, mời: “Tuyết Trâm, chúng ta lâu rồi không nói chuyện, chi bằng chúng ta qua bên kia ngồi một chút?”
Cố Tuyết Trâm mắt nhìn nơi mà anh ta chỉ, một chỗ xa xôi hơi vắng vẻ, không có người nào.
Cô cũng không muốn đi, tránh khỏi xảy ra chuyện xấu gì, lắc đầu nói: “Không được, tôi còn có việc……”
Đang nói, sắc mặt cô khẽ biến nhìn cách đó không xa gặp hơi đối diện với cô rõ ràng là Qúy Phong Vận.
Một thân âu phục tinh tươm, phối thêm bề ngoài anh ta tuấn tú, ưu nhã, trong đám người vô cùng dễ thấy.
Đặc biệt quanh người anh ta khí chất ôn hòa, trong đầu cô hiện lên một thành ngữ, công tử như ngọc!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Dự Định Cùng Cô Sinh Con
Chương 2: 2: Lần đầu gặp gỡ
Chương 3: 3: Lẵng lơ
Chương 4: 4: Hôm nay phải dạy cho cô một bài học
Chương 5: 5: Cô ta mới là người lừa anh nhất
Chương 6: 6: Đừng dây dưa không rõ với đàn ông bên ngoài
Chương 7: 7: Có phải cô muốn hại chết nó đúng không?
Chương 8: 8: Đồ CỦA CON SẼ KHÔNG BỊ CƯỚP ĐI
Chương 9: 9: Thử thăm dò một lần nữa
Chương 10: 10: Cô là thuốc của anh
Chương 11: 11: SAO ANH CÓ THỂ CHẠM VAO CÔ Nơi ở của Phong Diệp
Chương 12: 12: Cô vợ nhỏ có điều giấu diềm
Chương 13: 13: Con mới là người thích hợp nhất với nó
Chương 14: 14: Chúng ta đi thuê phòng
Chương 15: 15: Giường cũng quăng luôn
Chương 16: 16: Cuộc sống về đêm chẳng phải rất phong phú sao
Chương 17: 17: Anh ấy thích đàn ông
Chương 18: 18: Chưa thỏa mãn
Chương 19: 19
Chương 20: 20: Tối nay ngủ cùng cô
Chương 21: 21: Cô có bản lĩnh gì
Chương 22: 22: Quan hệ vợ chồng hài hòa
Chương 23: 23: Đạo nhái
Chương 24: 24: Thất vọng
Chương 25: 25: Mất sạch thể diện
Chương 26: 26: Uy hiếp
Chương 27: 27: Uy hiếp của cô
Chương 28: 28: Vội vàng có con với em
Chương 29: 29: Đừng khiêu chiến nhãn nại của tôi
Chương 30: 30: Tôi hiểu lầm em sao
Chương 31: 31: Vậy mà lại dám trêu chọc ông ta như thế
Chương 32: 32: Vừa đẹp vừa có tiền
Chương 33: 33: Một đôi trời sinh
Chương 34: 34: Cho cô, cô mới có tư cách nhận
Chương 35: 35: Tôi không có ác ý với cô
Chương 36: 36: Ai cũng quyến rũ
Chương 37: 37: Cô vợ tốt của con đấy
Chương 38: 38: Chúa ghen lên cơn
Chương 39: 39: Sự khinh thường và châm chọc của anh
Chương 40: 40: XA CÁCH “Cậu chủ, đồ ăn sáng làm xong rồi ạ!”
Chương 41: 41: Để xem ai dám
Chương 42: 42: Cũng không hài lòng với cô
Chương 43: 43: Đừng giận
Chương 44: 44: Lén lút đi gặp đàn ông khác
Chương 45: 45: Em dám đồng ý thử xem
Chương 46: 46: Phòng cháy phòng trộm phòng anh
Chương 47: 47: Người ngồi trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống
Chương 48: 48: Không biết tự lượng sức mình
Chương 49: 49: Tốt nhất là cẩn thận môt chút
Chương 50: 50: Tôi không có đẩy cô bé
Chương 51: 51: Gánh vác cùng cô
Chương 52: 52: BỊ NGƯỜI KHÁC HÃM HẠI Cố Tuyết Trâm đi thẳng tới phòng thờ
Chương 53: 53: Ai đã sai khiến hai người
Chương 54: 54: Liên quan gì đến cô
Chương 55: 55: Có anh ở đây
Chương 56: 56: TRÊN NGƯỜI EM CÓ CHỗ NÀO MÀ TÔI CHƯA THẤY ĐÂU
Chương 57: 57: Lộ ra bộ mặt thật
Chương 58: 58: Tự mình xử lý cô ta
Chương 59: 59: Vì sao lại bảo vệ cô như vậy
Chương 60: 60: Là cô tự mình đa tình
Chương 61: 61: Tuyệt đối không thể bỏ qua cho cô
Chương 62: 62: Đừng hòng trở mình
Chương 63: 63: GHEN TY Đố KY HẬN
Chương 64: 64: Khiến cho người ta trầm mê
Chương 65: 65: Vấn thẹn thùng như thế
Chương 66: 66: Muốn cô trả giá đắt
Chương 67: 67: Trộm cắp đồ Của người khác
Chương 68: 68: Nhận thiệt thòi lớn như vậy
Chương 69: 69: Thật sự tưởng rằng tôi muốn đụng vào em sao?
Chương 70: 70: Để cô ta không thể mang thai được
Chương 71: 71: Thuốc tránh thai
Chương 72: 72: Đây là đang nhắm đến cô
Chương 73: 73: Đây là đang nhắm đến cô
Chương 74: 74: Như ý của em
Chương 75: 75: Đừng đụng vào tôi
Chương 76: 76: Tốn công vô ích
Chương 77: 77: Chắc là do cô cố ý
Chương 78: 78: Nhìn đến nổi ngẩn người
Chương 79: 79: Xem xem có mang thai hay không
Chương 80: 80: Chuyện này hôm nay vẫn còn chưa xong đâu
Chương 81: 81: Khôn khéo bảo vệ vợ
Chương 82: 82: Không thể thả cô ta đi dễ dàng được
Chương 83: 83: Ấm ức cho em rồi
Chương 84: 84: Quên là đã có người vợ như cháu
Chương 85: 85: Đừng tách nhau ra
Chương 86: 86: Ghen rồi
Chương 87: 87: Em bị người ta chuốc thuốc rồi
Chương 88: 88: Cách xa những người đàn ông khác một chút!
Chương 89: 89: Căn phòng say đắm
Chương 90: 90: Muốn liều mạng với ông ta
Chương 91: 91: Không có gì không phô ra được
Chương 92: 92: Đuổi cô ta đi
Chương 93: 93: Sẽ không chịu để yên
Chương 94: 94: Thực sự dám đến
Chương 95: 95: Vẫn còn cơ hội
Chương 96: 96: Suýt nữa đã vạch áo cho người xem lưng
Chương 97: 97: Phải điều tra cho ra bí mật của cô
Chương 98: 98: Rất thích
Chương 99: 99: Rơi xuống là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy
Chương 100: 100: Cảm động không nói ra được
Chương 101: 101: Cô rất không đáng kể
Chương 102: 102: Bày tỏ tình cảm
Chương 103: 103: Tôi phải phế cô
Chương 104: 104: Ngồi chờ kịch hay
Chương 105: 105: Cho anh ghét bỏ em
Chương 106: 106: Tối nay không được cho cô ta trở mình
Chương 107: 107: Xin tự trọng
Chương 108: 108: Anh phát điên gì vậy
Chương 109: 109: Muốn ly hôn với tôi sao
Chương 110: 110: Điều tra tỉ mỉ
Chương 111: 111: Giả vờ bị bệnh để được thương hại
Chương 112: 112: Sớm đuổi cô ta đi
Chương 113: 113: Cô ta không xứng với nó
Chương 114: 114: Đã hoài nghi thân phận của cô từ lâu
Chương 115: 115: Trái tim anh rất đau
Chương 116: 116: Lén lút hẹn hò với đàn ông
Chương 117: 117: Chắc cũng mang thai rồi
Chương 118: 118: Sinh hoạt vợ chồng nhiều lần một chút
Chương 119: 119: Cũng may không có thai
Chương 120: 120: Đừng làm tôi mất mặt
Chương 121: 121: Không động lòng cũng không được
Chương 122: 122: Trộm đồ
Chương 123: 123: Có người cố ý hãm hại
Chương 124: 124: Tốt nhất là ở bên cạnh tôi
Chương 125: 125: Khiến cô không lật mình nổi nữa
Chương 126: 126: Người phụ nữ không đứng đắn
Chương 127: 127: Chờ cô bị đuổi đi
Chương 128: 128: Kéo ông chôn cùng
Chương 129: 129: Tôi tin cô ấy
Chương 130: 130: Anh vẫn luôn hướng về phía cô
Chương 131: 131: Đang đe doạ tôi phải không?
Chương 132: 132: Vì sao lại đánh nhau?
Chương 133: 133: Đối tượng đã từng yêu thầm
Chương 134: 134: Ai trả tiền thì bán cho người đó
Chương 135: 135: Đã cho cô cơ hội
Chương 136: 136: Tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng
Chương 137: 137: Nhìn chuyện tốt mà cô làm
Chương 138: 138: Sao cô ta cam tâm được
Chương 139: 139: Bị xa lánh
Chương 140: 140: Xem anh còn bảo vệ cô ta thế nào
Chương 141: 141: Một đứa lỗ vốn
Chương 142: 142: Nhìn tôi cũng đã no rồi
Chương 143: 143: Sao lại nỡ đánh cô
Chương 144: 144: Tôi rất thích
Chương 145: 145: Cô bị đuổi rồi
Chương 146: 146: Mặt mũi của em vẫn chưa lớn như thế
Chương 147: 147: Vẫn mềm lòng
Chương 148: 148: Tối qua là cô chủ động
Chương 149: 149: Cơ hội của cô ta đến rồi
Chương 150: 150: Đừng bị tính kế nữa
Chương 151: 151: Gặp lại mối tình đầu
Chương 152: 152: Nhìn thấy người trong lòng
Chương 153: 153: Đừng dây dưa với tôi
Chương 154: 154: Cậu hóa thành tro tôi vẫn đều nhận ra
Chương 155: 155: Chủ động ôm ấp yêu thương
Chương 156: 156: Không phải anh ấy thì không lấy chồng
Chương 157: 157: Tôi phải khiến kẻ đó mất mặt
Chương 158: 158: Không thể hiểu nổi cô gái này
Chương 159: 159: Ông có còn là con người không?
Chương 160: 160: Đừng giở trò trước mặt tôi
Chương 161: 161: Trông như bạc tình, thực ra lại ôn nhu
Chương 162: 162: Sợ ông thất hứa sao
Chương 163: 163: Chưa mang thai
Chương 164: 164: Không dám ngủ một mình
Chương 165: 165: Dùng hết mọi thủ đoạn
Chương 166: 166: Không thể sinh
Chương 167: 167: Sự việc không thành công
Chương 168: 168: Nắm đằng chuôi
Chương 169: 169: Cô như thế này là đang chất vấn tôi sao?
Chương 170: 170: Để cô sống không bằng chết
Chương 171: 171: Em là người phụ nữ của anh
Chương 172: 172: Cứu em
Chương 173: 173: Đừng để tôi nhìn thấy cô một lần nữa
Chương 174: 174: Liều mình quấn lấy nhau
Chương 175: 175: Vợ của tôi rất ngoan
Chương 176: 176: Cô ấy là giả
Chương 177: 177: Cậu ta căn bản không hề yêu con
Chương 178: 178: Đừng để bị bọn họ tính kế
Chương 179: 179: Đặc biệt nhằm vào cô
Chương 180: 180: Muốn mang người đi, không cho phép
Chương 181: 181: Tôi còn ngại bẩn tay của mình
Chương 182: 182: Không muốn làm thì cút đi
Chương 183: 183: Quả thật không muốn sống nữa
Chương 184: 184: Người thân không nhận
Chương 185: 185: Nhìn em xinh đẹp
Chương 186: 186: Cô ghen rồi
Chương 187: 187: Nhìn si mê
Chương 188: 188: Còn đùa giỡn nữa
Chương 189: 189: Ngay cả một người phụ nữ cũng không khống chế được
Chương 190: 190: Anh thương xót cho cô ấy
Chương 191: 191: Chỉ cần anh ấy thừa nhận tôi là được
Chương 192: 192: Cô còn muốn uy hiếp tôi
Chương 193: 193: Nghiệp quật
Chương 194: 194: Hận cô ta đến chết
Chương 195: 195: Mãi mãi biến mất trong tầm mắt của anh
Chương 196: 196: Chịu không ít giáo huấn
Chương 197: 197: Anh ấy không thuộc về cô
Chương 198: 198: Bao che cho hung thủ
Chương 199: 199: Có liên quan đến bà ta
Chương 200: 200: Mặt nặng mày nhẹ với ông ta
Chương 201: 201: Cô có chứng cứ gì?
Chương 202: 202: Đừng đuổi tôi
Chương 203: 203: Đừng làm tôi mất mặt
Chương 204: 204: Thích không
Chương 205: 205: Sẽ không quấn lấy anh nữa
Chương 206: 206: Muốn cô sống không bằng chết
Chương 207: 207: Người mất mặt cũng không phải là con
Chương 208: 208: Thật sự mang thai con của anh
Chương 209: 209: Đừng làm mình bị thương
Chương 210: 210: Không có liên quan gì đến người đàn ông này
Chương 211: 211: Nguyên nhân không thể mang thai
Chương 212: 212: Tất cả đều nằm trong kế hoạch của bà ta
Chương 213: 213: Anh ấy phải là của tôi
Chương 214: 214: Hận không thể xé cô ra
Chương 215: 215: Anh sẽ cưới em sao
Chương 216: 216: Không được cho người nào có cơ hội
Chương 217: 217: Không có quan hệ huyết thống
Chương 218: 218: Tại sao lại đối xử với em như vậy
Chương 219: 219: Bỏ đứa bé đi
Chương 220: 220: Mua cho anh
Chương 221: 221: Chuẩn bị đầy đủ
Chương 222: 222: Đừng mơ tưởng gả cho người khác
Chương 223: 223: Anh ta thích cô ta
Chương 224: 224: Không nỡ rời xa cô
Chương 225: 225: Thấy sự vô tình của ông ta
Chương 226: 226: Những cái này đều là tôi bố thí cho chị
Chương 227: 227: Đã thích cô
Chương 228: 228: Cô không thú vị gì cả
Chương 229: 229: Người phụ nữ đó có quan hệ gì với cậu
Chương 230: 230: Không có khả năng hại cô
Chương 231: 231: Giả vờ yếu đuối làm cái gì
Chương 232: 232: Đây chính là bộ mặt thật của em
Chương 233: 233: Người phụ nữ này cũng quá ác độc
Chương 234: 234: Có phải là không cần cô nữa rồi không
Chương 235: 235: Đến tìm cô tính sổ
Chương 236: 236: Quỳ xuống nói xin lỗi
Chương 237: 237: Suýt nữa bị cô ta hại chết
Chương 238: 238: Nhìn không thấu người phụ nữ này
Chương 239: 239: Hai tầng nhân cách
Chương 240: 240: Chúng ta không phải là người của cùng một thế giới
Chương 241: 241: Bị người phụ nữ này mua chuộc rồi
Chương 242: 242: Giáo dưỡng của cô đâu
Chương 243: 243: Tôi đút cho em
Chương 244: 244: Nhẹ một chút
Chương 245: 245: Ai cũng đừng hòng sống tốt
Chương 246: 246: Đương nhiên là tôi phải đối xử tốt với em
Chương 247: 247: Hình như đang hôn
Chương 248: 248: Hình như đang hôn
Chương 249: 249: Muốn cô cam tâm tình nguyện
Chương 250: 250: Không cần giải thích nhiều như thế với em
Không tìm thấy chương nào phù hợp