Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 173: Mặc kệ bao nhiêu năm, em chỉ yêu anh
02:30 - 18.05.2026
1,855 lượt xem
Tại sao? Thân thể cô giống như nổi phản ứng, cảm giác tê tê trống rỗng, tựa hồ như đang chờ đợi cái gì. . . . . . Không thể, cô không muốn bộ dáng này, nhưng cô giống như không thể khống chế được mình!
Nước mắt vô dụng chảy xuống, rốt cuộc ai có thể tới cứu cô đậy?
"Xem ra Cụ Duệ Tường đem em ** tốt vô cùng, mới vài cái, đã nhiều nước như vậy."
Đơn Triết Hạo buông chân cô xuống, trở lại trên người cô một lần nữa, bàn tay v**t v* nụ hoa của cô, ngậm điểm đỏ ở trên đó "Nơi này vẫn thơm ngọt như vậy."
"Không nên như vậy . . . . . ." Giản Nhụy Ái không biết mình muốn nói gì? Chỉ có thể lầm bầm, thân thể càng ngày càng trống không.
Thân thể từ từ trở nên trống rỗng, giống như khát vọng, cô không muốn trở nên không biết xấu hổ như vậy, không muốn cứ như thế đắm chìm vào.
Nhưng là, cô đang từ từ không thể khống chế được suy nghĩ của mình, ánh mắt trở nên mê mang.
"Không nên như thế , vậy muốn thế nào hử? Chẳng lẽ mỗi ngày Cụ Duệ Tường đều làm như vậy, không đúng, Cụ Duệ Tường cũng đã bị què rồi, còn có thể thỏa mãn được em sao?"
Thân thể Giản Nhụy Ái cứng đờ, đáy mắt tràn đầy bi thương, anh xem cô thành cái gì? Anh có thể cho rằng như vậy, tại sao có thể coi cô là loại phụ nữ hạ tiện đó.
Cô ch** n**c mắt, xoay mặt qua một bên, không muốn nhìn Đơn Triết Hạo.
Đơn Triết Hạo mím môi, nhìn Giản Nhụy Ái, anh suy nghĩ rất nhiều về thân thể của cô, nó chỉ được phép thuộc về một người là anh, mà không phải bị người đàn ông khác nhúng chàm, nhớ tới cô cũng ở dưới thân người đàn ông khác thừa hoan.
Anh liền điên cuồng muốn giết người!
"Nói, có phải là em và anh ta đã thử qua rồi, nếu như Cụ Duệ Tường thật sự đã chạm qua em, anh sẽ giết cậu ta." Trong mắt Đơn Triết Hạo tràn đầy tia lửa, gắt gao nhìn chằm chằm Giản Nhụy Ái, chóp mũi phun ra hơi thở, toàn bộ phun vào trên mặt Giản Nhụy Ái.
Giản Nhụy Ái nghe thấy âm thanh vỡ vụn của trái tim mình, gắt gao nhìn chằm chằm Đơn Triết Hạo, đúng vậy! Cô và Cụ Duệ Tường đã là vợ chồng, nhưng không ai có thể ngờ rằng, giữa bọn họ vẫn là trong sạch .
Đơn Triết Hạo có thể làm tổn thương cô như thế , cô cũng không cần băn khoăn nhiều như vậy, không sao cả. . . . . .
"Đúng, mỗi đêm chúng tôi đều sống rất sung sướng, cho dù sau đó Cụ Duệ Tường bị gãy chân, anh ấy cũng rất cố gắng làm được đến trình độ mà tôi hài lòng, so với anh thì anh ấy mạnh. . . . . ."
"Nói không phải, nói không phải. . . . . ." Đơn Triết Hạo điên cuồng hét lên, tròng mắt mất trí, hai tay nắm chặt cổ của cô "Tôi bảo em nói không phải."
Giản Nhụy Ái không ngờ Đơn Triết Hạo sẽ nổi điên, là anh để cho cô nói, người phát giận lại là anh.
Sức lực anh nắm cổ của cô càng ngày càng mạnh, cô cảm giác hô hấp của mình càng ngày càng khó khăn "Đơn Triết Hạo, anh làm gì đấy? Anh điên rồi, mau buông tôi ra."
"Giản Nhụy Ái, tại sao em lại muốn phản bội anh? Tại sao lại để cho người đàn ông khác nhúng chàm em? Tại sao lại đối xử không công bằng với anh như vậy?"
Anh khàn giọng liệt phế gào, toàn bộ nước miếng cũng phun lên mặt Giản Nhụy Ái, đôi mắt cũng đỏ.
Nhìn Đơn Triết Hạo nổi điên, Giản Nhụy Ái hoảng sợ, tất cả đều là do anh ép cô nói, nhưng bây giờ cô nói ra câu trả lời mà anh muốn, anh còn không hài lòng.
Anh mỗi lần đều bá đạo như vậy.
Giống như hiện tại, anh không chút kiêng kỵ làm tổn thương cô, nhưng lại muốn nổi điên chửi cô, chẳng lẽ anh muốn đem toàn bộ tình yêu trong lòng cô dành cho anh mà phá hủy hết hay sao?
"Công bằng? Thời điểm cha mẹ anh giết cha mẹ tôi, có nói qua công bằng sao? Tôi biến thành cô nhi, thời điểm không có người thân, có nói đến công bằng không?"
Không biết cô ăn phải tim gấu mật báo gì, lại dám hầm hừ với Đơn Triết Hạo như thế, có lẽ là do cô chỉ muốn nói ra hết uất ức trong lòng mình.
Hiển nhiên, Đơn Triết Hạo không ngờ Giản Nhụy Ái luôn vâng vâng dạ dạ, cô cũng có thể gào thét, anh sững sờ mấy giây, sau đó chuyển thành cười lạnh, hốc mắt lóe lên tia sáng long lanh trong suốt.
"Năm năm, em không có quên thù hận, nhưng đó là chuyện của cha mẹ anh,anh cũng không biết chuyện này, làm sao em có thể tàn nhẫn như vậy?"
Cô cảm giác gương mặt mình có nước mắt, nhưng nước mắt kia không phải là của cô, Giản Nhụy Ái không thể tưởng tượng nổi ngẩng đầu lên, đó là nước mắt của Đơn Triết Hạo, anh đang khóc.
Nước mắt của anh giống như dao găm hung hăng đâm vào trong lòng cô, làm cho cô cực kỳ đau lòng. Đơn Triết Hạo là hạng người gì? Anh vì cô mà khóc, anh không thể khóc, khóc lóc không thích hợp với anh .
Trước kia, mặc kệ đã xảy ra chuyện gì? Đơn Triết Hạo cũng sẽ không thèm nhíu mày một cái, cho dù ở trên vách núi cheo leo, anh ra sức cứu cô, bị người khác đạp dưới lòng bàn chân, anh cũng chưa từng khóc.
Về sau công việc bề bộn như vậy, anh cũng vĩnh viễn giống như vệ sỹ bảo vệ ở bên cạnh cô, mỗi khi nguy hiểm, anh luôn là người đầu tiên chạy tới cứu cô.
Nhớ lại nhiều chuyện như vậy, giống như một cuộn phim quay chậm ở trong đầu Giản Nhụy Ái.
Toàn bộ oán hận trong lòng Giản Nhụy Ái cũng không còn, cũng không còn sự ngượng ngùng nữa, cô đưa tay vòng chắc cổ Đơn Triết Hạo, đôi môi hôn lên nước mắt của anh, đôi mắt, cánh mũi, đôi môi. . . . . .
Nước mắt của hai người hòa quyện chung ở một chỗ, cũng không rõ là nước mắt của người nào.
Cô thật sự không bỏ được Đơn Triết Hạo, đối với Cụ Duệ Tường, cô sẽ có cách thức khác để báo đáp anh, nếu như phải xuống địa ngục, cô cũng sẽ chấp nhận!
"Hạo, đừng khóc, là em có lỗi với anh, là em mềm yếu, không chịu nổi sự thật về cái chết của cha mẹ, mới có thể gây ra những chuyện này, nhưng sau khi ra khỏi nước không được bao lâu, em liền hối hận, em không quên được, thật sự không quên được.
Nhưng Cụ Duệ Tường vì cứu đứa bé của chúng ta mới bị ngã gãy chân, là em nợ anh ấy, em không thể không bồi thường, cho nên chỉ có thể lấy hôn nhân của em đến bồi thường anh ấy, hiện tại, em vẫn còn thiếu anh ấy, em thật sự có lỗi với quá nhiều người, quá nhiều. . . . . ."
Đơn Triết Hạo khiếp sợ, ánh mắt nhìn xuống khuôn mặt tràn đầy nước mắt của Giản Nhụy Ái, trong mắt lóe lên tia ẩn nhẫn đau đớn, anh ôm chặt cô"Thật xin lỗi, anh không biết, anh cái gì cũng không biết, mới vừa rồi tức giận quá, mới mất đi lý trí."
"Hạo, anh biết không? Nhìn anh tức giận lòng của em cũng rất đau?" Giản Nhụy Ái chôn ở trong lồng ngực anh, nước mắt cũng thấm ướt lồng ngực anh, khàn khàn trả lời.
Hốc mắt Đơn Triết Hạo trở nên ướt át, mà trong lòng giống như bị khổ sở bao vây, ân hận. Anh đau lòng, kéo Giản Nhụy Ái vào trong lòng mình ôm thật chặt, anh đau lòng vì Giản Nhụy Ái gặp phải nhiều chuyện bề bộn như vậy, vì mình làm tổn thương cô mà cảm thấy hối hận, lông mày xiết chặt mang theo khổ sở lại xen lẫn hạnh phúc.
"Tiểu Nhụy, ân đức của Cụ Duệ Tường, chúng ta cùng đi báo đáp, không phải chỉ mình em nợ cậu ta, là chúng ta cùng thiếu cậu ấy."
Giản Nhụy Ái vui mừng tựa vào người Đơn Triết Hạo, thật tốt! Có thể trở về trong ngực anh, cô cũng không cần phải sợ hãi nữa, không cần phải đối mặt với những vấn đề khó khăn bất lực, bởi vì cô biết Đơn Triết Hạo sẽ chăm sóc tốt cho mình.
"Hạo, em yêu anh. . . . . ."
Đơn Triết Hạo bất ngờ: "Em nói cái gì. . . . . ."
"Em. . . . . . Không nói nữa." Giản Nhụy Ái ngượng ngùng trốn vào trong ngực Đơn Triết Hạo.
Đơn Triết Hạo vui sướng vì bão táp đã qua đi, nhẹ nhõm mỉm cười, giọng nói nhàn nhạt mang theo vẻ ra lệnh "Nói nhanh một chút."
Giản Nhụy Ái nhìn Đơn Triết Hạo, bốn mắt nhìn nhau,tình cảm chan chứa trong mắt "Em nói em yêu anh, rất thích rất thích. . . . . . Mặc kệ bao nhiêu năm, em yêu anh vĩnh viễn đều sẽ không thay đổi."
Đơn Triết Hạo kinh ngạc đến ngây người nhìn Giản Nhụy Ái, mấy câu nói kia chôn thật sâu vào trong lòng anh.
"Tiểu Nhụy, cám ơn em, có thể hay không. . . . . ."
Anh sợ động tác của mình dọa cô sợ, anh thật sự rất nhớ nhung mùi vị trên người cô.
Ở chung một chỗ có phải rất tốt hay không?
Nước mắt vô dụng chảy xuống, rốt cuộc ai có thể tới cứu cô đậy?
"Xem ra Cụ Duệ Tường đem em ** tốt vô cùng, mới vài cái, đã nhiều nước như vậy."
Đơn Triết Hạo buông chân cô xuống, trở lại trên người cô một lần nữa, bàn tay v**t v* nụ hoa của cô, ngậm điểm đỏ ở trên đó "Nơi này vẫn thơm ngọt như vậy."
"Không nên như vậy . . . . . ." Giản Nhụy Ái không biết mình muốn nói gì? Chỉ có thể lầm bầm, thân thể càng ngày càng trống không.
Thân thể từ từ trở nên trống rỗng, giống như khát vọng, cô không muốn trở nên không biết xấu hổ như vậy, không muốn cứ như thế đắm chìm vào.
Nhưng là, cô đang từ từ không thể khống chế được suy nghĩ của mình, ánh mắt trở nên mê mang.
"Không nên như thế , vậy muốn thế nào hử? Chẳng lẽ mỗi ngày Cụ Duệ Tường đều làm như vậy, không đúng, Cụ Duệ Tường cũng đã bị què rồi, còn có thể thỏa mãn được em sao?"
Thân thể Giản Nhụy Ái cứng đờ, đáy mắt tràn đầy bi thương, anh xem cô thành cái gì? Anh có thể cho rằng như vậy, tại sao có thể coi cô là loại phụ nữ hạ tiện đó.
Cô ch** n**c mắt, xoay mặt qua một bên, không muốn nhìn Đơn Triết Hạo.
Đơn Triết Hạo mím môi, nhìn Giản Nhụy Ái, anh suy nghĩ rất nhiều về thân thể của cô, nó chỉ được phép thuộc về một người là anh, mà không phải bị người đàn ông khác nhúng chàm, nhớ tới cô cũng ở dưới thân người đàn ông khác thừa hoan.
Anh liền điên cuồng muốn giết người!
"Nói, có phải là em và anh ta đã thử qua rồi, nếu như Cụ Duệ Tường thật sự đã chạm qua em, anh sẽ giết cậu ta." Trong mắt Đơn Triết Hạo tràn đầy tia lửa, gắt gao nhìn chằm chằm Giản Nhụy Ái, chóp mũi phun ra hơi thở, toàn bộ phun vào trên mặt Giản Nhụy Ái.
Giản Nhụy Ái nghe thấy âm thanh vỡ vụn của trái tim mình, gắt gao nhìn chằm chằm Đơn Triết Hạo, đúng vậy! Cô và Cụ Duệ Tường đã là vợ chồng, nhưng không ai có thể ngờ rằng, giữa bọn họ vẫn là trong sạch .
Đơn Triết Hạo có thể làm tổn thương cô như thế , cô cũng không cần băn khoăn nhiều như vậy, không sao cả. . . . . .
"Đúng, mỗi đêm chúng tôi đều sống rất sung sướng, cho dù sau đó Cụ Duệ Tường bị gãy chân, anh ấy cũng rất cố gắng làm được đến trình độ mà tôi hài lòng, so với anh thì anh ấy mạnh. . . . . ."
"Nói không phải, nói không phải. . . . . ." Đơn Triết Hạo điên cuồng hét lên, tròng mắt mất trí, hai tay nắm chặt cổ của cô "Tôi bảo em nói không phải."
Giản Nhụy Ái không ngờ Đơn Triết Hạo sẽ nổi điên, là anh để cho cô nói, người phát giận lại là anh.
Sức lực anh nắm cổ của cô càng ngày càng mạnh, cô cảm giác hô hấp của mình càng ngày càng khó khăn "Đơn Triết Hạo, anh làm gì đấy? Anh điên rồi, mau buông tôi ra."
"Giản Nhụy Ái, tại sao em lại muốn phản bội anh? Tại sao lại để cho người đàn ông khác nhúng chàm em? Tại sao lại đối xử không công bằng với anh như vậy?"
Anh khàn giọng liệt phế gào, toàn bộ nước miếng cũng phun lên mặt Giản Nhụy Ái, đôi mắt cũng đỏ.
Nhìn Đơn Triết Hạo nổi điên, Giản Nhụy Ái hoảng sợ, tất cả đều là do anh ép cô nói, nhưng bây giờ cô nói ra câu trả lời mà anh muốn, anh còn không hài lòng.
Anh mỗi lần đều bá đạo như vậy.
Giống như hiện tại, anh không chút kiêng kỵ làm tổn thương cô, nhưng lại muốn nổi điên chửi cô, chẳng lẽ anh muốn đem toàn bộ tình yêu trong lòng cô dành cho anh mà phá hủy hết hay sao?
"Công bằng? Thời điểm cha mẹ anh giết cha mẹ tôi, có nói qua công bằng sao? Tôi biến thành cô nhi, thời điểm không có người thân, có nói đến công bằng không?"
Không biết cô ăn phải tim gấu mật báo gì, lại dám hầm hừ với Đơn Triết Hạo như thế, có lẽ là do cô chỉ muốn nói ra hết uất ức trong lòng mình.
Hiển nhiên, Đơn Triết Hạo không ngờ Giản Nhụy Ái luôn vâng vâng dạ dạ, cô cũng có thể gào thét, anh sững sờ mấy giây, sau đó chuyển thành cười lạnh, hốc mắt lóe lên tia sáng long lanh trong suốt.
"Năm năm, em không có quên thù hận, nhưng đó là chuyện của cha mẹ anh,anh cũng không biết chuyện này, làm sao em có thể tàn nhẫn như vậy?"
Cô cảm giác gương mặt mình có nước mắt, nhưng nước mắt kia không phải là của cô, Giản Nhụy Ái không thể tưởng tượng nổi ngẩng đầu lên, đó là nước mắt của Đơn Triết Hạo, anh đang khóc.
Nước mắt của anh giống như dao găm hung hăng đâm vào trong lòng cô, làm cho cô cực kỳ đau lòng. Đơn Triết Hạo là hạng người gì? Anh vì cô mà khóc, anh không thể khóc, khóc lóc không thích hợp với anh .
Trước kia, mặc kệ đã xảy ra chuyện gì? Đơn Triết Hạo cũng sẽ không thèm nhíu mày một cái, cho dù ở trên vách núi cheo leo, anh ra sức cứu cô, bị người khác đạp dưới lòng bàn chân, anh cũng chưa từng khóc.
Về sau công việc bề bộn như vậy, anh cũng vĩnh viễn giống như vệ sỹ bảo vệ ở bên cạnh cô, mỗi khi nguy hiểm, anh luôn là người đầu tiên chạy tới cứu cô.
Nhớ lại nhiều chuyện như vậy, giống như một cuộn phim quay chậm ở trong đầu Giản Nhụy Ái.
Toàn bộ oán hận trong lòng Giản Nhụy Ái cũng không còn, cũng không còn sự ngượng ngùng nữa, cô đưa tay vòng chắc cổ Đơn Triết Hạo, đôi môi hôn lên nước mắt của anh, đôi mắt, cánh mũi, đôi môi. . . . . .
Nước mắt của hai người hòa quyện chung ở một chỗ, cũng không rõ là nước mắt của người nào.
Cô thật sự không bỏ được Đơn Triết Hạo, đối với Cụ Duệ Tường, cô sẽ có cách thức khác để báo đáp anh, nếu như phải xuống địa ngục, cô cũng sẽ chấp nhận!
"Hạo, đừng khóc, là em có lỗi với anh, là em mềm yếu, không chịu nổi sự thật về cái chết của cha mẹ, mới có thể gây ra những chuyện này, nhưng sau khi ra khỏi nước không được bao lâu, em liền hối hận, em không quên được, thật sự không quên được.
Nhưng Cụ Duệ Tường vì cứu đứa bé của chúng ta mới bị ngã gãy chân, là em nợ anh ấy, em không thể không bồi thường, cho nên chỉ có thể lấy hôn nhân của em đến bồi thường anh ấy, hiện tại, em vẫn còn thiếu anh ấy, em thật sự có lỗi với quá nhiều người, quá nhiều. . . . . ."
Đơn Triết Hạo khiếp sợ, ánh mắt nhìn xuống khuôn mặt tràn đầy nước mắt của Giản Nhụy Ái, trong mắt lóe lên tia ẩn nhẫn đau đớn, anh ôm chặt cô"Thật xin lỗi, anh không biết, anh cái gì cũng không biết, mới vừa rồi tức giận quá, mới mất đi lý trí."
"Hạo, anh biết không? Nhìn anh tức giận lòng của em cũng rất đau?" Giản Nhụy Ái chôn ở trong lồng ngực anh, nước mắt cũng thấm ướt lồng ngực anh, khàn khàn trả lời.
Hốc mắt Đơn Triết Hạo trở nên ướt át, mà trong lòng giống như bị khổ sở bao vây, ân hận. Anh đau lòng, kéo Giản Nhụy Ái vào trong lòng mình ôm thật chặt, anh đau lòng vì Giản Nhụy Ái gặp phải nhiều chuyện bề bộn như vậy, vì mình làm tổn thương cô mà cảm thấy hối hận, lông mày xiết chặt mang theo khổ sở lại xen lẫn hạnh phúc.
"Tiểu Nhụy, ân đức của Cụ Duệ Tường, chúng ta cùng đi báo đáp, không phải chỉ mình em nợ cậu ta, là chúng ta cùng thiếu cậu ấy."
Giản Nhụy Ái vui mừng tựa vào người Đơn Triết Hạo, thật tốt! Có thể trở về trong ngực anh, cô cũng không cần phải sợ hãi nữa, không cần phải đối mặt với những vấn đề khó khăn bất lực, bởi vì cô biết Đơn Triết Hạo sẽ chăm sóc tốt cho mình.
"Hạo, em yêu anh. . . . . ."
Đơn Triết Hạo bất ngờ: "Em nói cái gì. . . . . ."
"Em. . . . . . Không nói nữa." Giản Nhụy Ái ngượng ngùng trốn vào trong ngực Đơn Triết Hạo.
Đơn Triết Hạo vui sướng vì bão táp đã qua đi, nhẹ nhõm mỉm cười, giọng nói nhàn nhạt mang theo vẻ ra lệnh "Nói nhanh một chút."
Giản Nhụy Ái nhìn Đơn Triết Hạo, bốn mắt nhìn nhau,tình cảm chan chứa trong mắt "Em nói em yêu anh, rất thích rất thích. . . . . . Mặc kệ bao nhiêu năm, em yêu anh vĩnh viễn đều sẽ không thay đổi."
Đơn Triết Hạo kinh ngạc đến ngây người nhìn Giản Nhụy Ái, mấy câu nói kia chôn thật sâu vào trong lòng anh.
"Tiểu Nhụy, cám ơn em, có thể hay không. . . . . ."
Anh sợ động tác của mình dọa cô sợ, anh thật sự rất nhớ nhung mùi vị trên người cô.
Ở chung một chỗ có phải rất tốt hay không?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Bữa tiệc hỗn loạn
Chương 2: 2: Lỗi vào nhầm phòng
Chương 3: 3: Không hiểu nên thất thân (một)
Chương 4: 4: Không hiểu nên thất thân (hai)
Chương 5: 5: Ngược trong nước mắt
Chương 6: 6: Một nhà ba người
Chương 7: 7: Gặp nhau tại ktv
Chương 8: 8: Em yêu, mệt mỏi thì lên giường ngủ
Chương 9: 9: Công chúa & hoàng tử
Chương 10: 10: Làm người phụ nữ của tôi
Chương 11: 11: Kén sinh sôi nẩy nở thành bươm bướm
Chương 12: 12: Độc nhất vô nhị
Chương 13: 13: Đơn triết hạo tức điên
Chương 14: 14: Sợ chích
Chương 15: 15: Cô nổi điên
Chương 16: 16: Điên cuồng
Chương 17: 17: Đơn triết hạo ghen
Chương 18: 18: Thường cùng nhau tắm rữa
Chương 19: 19: Tình yêu tựa như bóng
Chương 20: 20: Người phụ nữ mặt áo ren
Chương 21: 21: Cô đánh đơn triết hạo
Chương 22: 22: Thịt bò bít tết và rượu đỏ
Chương 23: 23: Bọn họ chơi đùa
Chương 24: 24: Gặp phải sát thủ
Chương 25: 25: Một chết hai sống (một)
Chương 26: 26: Một chết hai sống (hai)
Chương 27: 27: Lý đạn ra
Chương 28: 28: Uyên ương ngịch nước
Chương 29: 29: Hoài tâm yêu cha đứa trẻ
Chương 30: 30: Lạc tình tình xu ́t hiện
Chương 31: 31: Mê ly ( một )
Chương 32: 32: Mê ly ( hai )
Chương 33: 33: Giản nhụy ái, là bạn gái của tôi
Chương 34: 34: Không thể đuổi con anh đi
Chương 35: 35: Nguyên nhân rời đi
Chương 36: 36: Tình cảm tan vỡ
Chương 37: 37: Đủ chứng cớ
Chương 38: 38: Cho em nụ hôn ly biệt
Chương 39: 39: Mưu tính
Chương 40: 40: Ép đơn triết hạo đến điên
Chương 41: 41: Gọi điện thị uy
Chương 42: 42: Khuyên (một)
Chương 43: 43: Khuyên (hai)
Chương 44: 44: Nhớ lại (một)
Chương 45: 45: Nhớ lại (hai)
Chương 46: 46: Mắc nợ lạc tình tình
Chương 47: 47: Viện trưởng mary qua đời
Chương 48: 48: Trong tang lễ gặp phải sát thủ
Chương 49: 49: Giúp em với, không cần sát sinh
Chương 50: 50: Giản nhụy ái ngt xỉu
Chương 51: 51: Đơn triết hạo nói xin lỗi
Chương 52: 52: Ánh sáng chói mắt
Chương 53: 53: Đơn triết hạo tức giận
Chương 54: 54: Hơi thở nguy hiểm
Chương 55: 55: Nói cho đơn triết hạo biết chuyện mang thai
Chương 56: 56: Cháo gà, nhớ lại chuyện xưa
Chương 57: 57: Phong tình trong phòng tắm
Chương 58: 58: Hấp dẫn trí mạng
Chương 59: 59: Cục cưng khỏe mạnh
Chương 60: 60: Vật nhỏ, em mệt nhọc rồi!
Chương 61: 61: Lên sao hỏa ăn cơm
Chương 62: 62: Vợ của tôi
Chương 63: 63: Cầu hôn, run rẩy
Chương 64: 64: Đau lòng khi gặp nhau
Chương 65: 65: Xen vào việc của người khác
Chương 66: 66: Bắt gian tại chỗ
Chương 67: 67: Ngã vào tròng
Chương 68: 68: Hôn bị lạc phương hướng
Chương 69: 69: Ngọc quan âm ba chục triệu
Chương 70: 70: Chạm tới sinh mệnh của anh
Chương 71: 71: Giúp một tay
Chương 72: 72: Đơn triết hạo biến mất
Chương 73: 73: Tôi là vợ của anh ấy
Chương 74: 74: Hạnh phúc chơi đùa
Chương 75: 75: Dòng máu giữa hai chân
Chương 76: 76: Tôi muốn cô ấy phải sống
Chương 77: 77: Ép giản nhụy ái điên khùng
Chương 78: 78: Thuốc nổ trên xe hơi
Chương 79: 79: Lạc tình tình yêu cầu
Chương 80: 80: Đôi tình lữ trên màn ảnh
Chương 81: 81: Tình yêu của chúng ta không thay đổi về chất
Chương 82: 82: Chúng ta chia tay đi
Chương 83: 83: Đêm tối gặp phải sắc lang
Chương 84: 84: Cho là đơn triết hạo qua đời nên rơi lệ
Chương 85: 85: Sự đùa giỡn trong lòng cô đã chết
Chương 86: 86: Nguyên nhân diễn trò
Chương 87: 87: Tình yêu phải cố gắng mới không hối hận
Chương 88: 88: Hoàn toàn biến thành ác quỷ
Chương 89: 89: Chi phiếu sỉ nhục
Chương 90: 90: Làm bạn gái của cháu
Chương 91: 91: Phối hợp cùng nhau diễn trò
Chương 92: 92: Mỗi giây mỗi phút đều muốn cô
Chương 93: 93: Tâm tê phế liệt khóc thút thít
Chương 94: 94: Đơn triết hạo tức giận vì ghen
Chương 95: 95: Thiên đường dưới chân ta
Chương 96: 96: Cứu đơn triết hạo thêm lần nữa
Chương 97: 97: Tranh tài bắt giết
Chương 98: 98: Lạc tình tình sanh non
Chương 99: 99: Lắng nghe tiếng lòng của nhau
Chương 100: 100: Cô ngã bệnh, đơn triết hạo vì cô mà ca hát
Chương 101: 101: Hổ lạc bình dương bị khuyển khi
Chương 102: 102: Lời chúc sinh nhật cảm động
Chương 103: 103: Cô cứ đi tố cáo đi
Chương 104: 104: Ôm nhau thưởng thức hoàng hôn
Chương 105: 105: Thất thân với lưu manh
Chương 106: 106: Tình địch xuất hiện
Chương 107: 107: Tiểu cảnh và nụ nụ
Chương 108: 108: Đứa bé lương thiện
Chương 109: 109: Cầu hôn giá rẻ
Chương 110: 110: Đàn ông đừng can thiệp vào chuyện phụ nữ
Chương 111: 111: Cầu hôn ở làng chài
Chương 112: 112: Hiểu lầm khi đi công tác
Chương 113: 113: Âm mưu hãm hại
Chương 114: 114: Tỏ tình
Chương 115: 115: Đơn triết hạo hiểu lầm
Chương 116: 116: Đạt thành thỏa thuận
Chương 117: 117: Kẻ phản bội ĐơnTriết Hạo
Chương 118: 118: Tiếng động đòi mạng triền miên
Chương 119: 119: Bóp chết lạc tình tình
Chương 120: 120: Giản nhụy ái bị hạ dược
Chương 121: 121: Thiếu chút nữa thất thân
Chương 122: 122: Giết người diệt khẩu
Chương 123: 123: Gấu bông chọc giản nhụy ái vui vẻ
Chương 124: 124: Giao cho cảnh sát xử lý
Chương 125: 125: Chúng ta kết hôn đi
Chương 126: 126: Lời khai của vương hạo
Chương 127: 127: Bí mật kinh thiên động địa
Chương 128: 128: Giúp Đơn Triết Hạo tắt lửa
Chương 129: 129: Cô dâu xinh đẹp nhất
Chương 130: 130: Mua quần áo gia đình
Chương 131: 131: Gả cho con trai kẻ thù
Chương 132: 132: Giản nhụy ái tự sát
Chương 133: 133: Dẫn em đi
Chương 134: 134: Giản nhụy ái, nhất định phải hạnh phúc
Chương 135: 135: Chúng ta không cần kết hôn
Chương 136: 136: Hai người như hình với bóng
Chương 137: 137: Nồi lẩu cay, nụ hôn nóng bỏng
Chương 138: 138: Chăm sóc đơn triết hạo
Chương 139: 139: Nhìn đơn triết hạo tắm
Chương 140: 140: Bệnh sạch sẽ càng ngày càng nghiêm trọng
Chương 141: 141: Chuyện bị bại lộ
Chương 142: 142: Đơn triết hạo cầu xin
Chương 143: 143: Tử vong
Chương 144: 144: Gặp lại sau năm năm
Chương 145: 145: Hậu quả chọc giận đơn triết hạo
Chương 146: 146: Ai nợ ai nhiều hơn
Chương 147: 147: Đơn triết hạo uống thuốc ngủ
Chương 148: 148: Giọng nói quen thuộc (1)
Chương 149: 149: Giọng nói quen thuộc (2)
Chương 150: 150: Đơn triết hạo biểu diễn cùng giản tử hạo
Chương 151: 151: Tài nấu ăn của mẹ
Chương 152: 152: Cô không phải là Giản Nhụy Ái
Chương 153: 153: Vô tình gặp gỡ
Chương 154: 154: Mặt đối mặt chất vấn
Chương 155: 155: Xảy ra tai nạn xe cộ
Chương 156: 156: Thiếu chút nữa đùa với lửa
Chương 157: 157: Khách không mời mà đến
Chương 158: 158: Căn phòng kia không phải ai cũng có thể vào
Chương 159: 159: Con không muốn kết hôn với cô ấy
Chương 160: 160: Muốn đem con đi bán
Chương 161: 161: Sốt
Chương 162: 162: Đụng phải người phụ nữ ngu ngốc
Chương 163: 163: Người đàn ông cường tráng cởi trần
Chương 164: 164: Điên cuồng đua xe
Chương 165: 165: Gặp nhau ở nhà hàng
Chương 166: 166: Cố ý thử dò xét
Chương 167: 167: Bị ném xuống
Chương 168: 168: Chuyện bại lộ
Chương 169: 169: Người phản bội tôi, toàn bộ không buông tha
Chương 170: 170: Lời nói dối bị xuyên thủng
Chương 171: 171: Làm công cụ ấm giường cho anh
Chương 172: 172: Thân thể em vẫn mềm mại như vậy
Chương 173: 173: Mặc kệ bao nhiêu năm, em chỉ yêu anh
Chương 174: 174: Trở lại thời kỳ xử nữ
Chương 175: 175: Làm như vậy sau đó xuống địa ngục
Chương 176: 176: Cụ Duệ Tường buông tay
Chương 177: 177: Giống như kẹo mè xửng dính chặt anh
Chương 178: 178: Cả nhà hạnh phúc viên mãn
Chương 179: 179: Trở về gặp bà nội
Chương 180: 180: Mùi thơm của trà sữa
Chương 181: 181: Người đàn ông tinh lực dồi dào
Chương 182: 182: Đơn Triết Hạo dụng tâm lo lắng
Chương 183: 183: Đau lòng bỏ Đơn Triết Hạo ra
Chương 184: 184: Tôi đau từ trong lòng
Chương 185: 185: Trở thành tiêu điểm cả hội trường
Chương 186: 186: Làm bà mai
Chương 187: 187: Tiệc sinh nhật (thượng)
Chương 188: 188: Đơn Triết Hạo bị doạ hoảng sợ
Chương 189: 189: Sự kỳ lạ của Đơn Triết Hạo
Chương 190: 190: Lòng tham của cha mẹ
Chương 191: 191: Trở thành bà chủ
Chương 192: 192: Trở thành phu nhân nhà họ Đơn
Chương 193: 193: Để họ ở lại
Chương 194: 194: Bị ăn sạch
Chương 195: 195: Cuộc nói chuyện giữa mẹ chồng và nàng dâu
Chương 196: 196: Âm độc bỏ thuốc
Chương 197: 197: Tặng Giản Nhụy Ái cho người khác
Chương 198: 198: Kiên cường sống tiếp
Chương 199: 199: Bà ấy hại Nhụy Ái
Chương 200: 200: Giản Nhụy Ái biến mất
Chương 201: 201: Chỉ cần ở cùng anh
Chương 202: 202: Đùa với lửa
Chương 203: 203: Chọc giận tắm
Chương 204: 204
Chương 205: 205: Đuổi Từ Tú Liên ra khỏi nhà
Chương 206: 206: Lễ cưới hạnh phúc (một)
Chương 207: 207: Lễ cưới hạnh phúc (hai)
Chương 208: 208: Người nào đụng ngã người nào
Chương 209: 209
Chương 210: 210: Anh đã làm 6 lần
Chương 211: 211: Từ Tú Liên chán nản
Chương 212: 212: Vết thương ghê rợn
Chương 213: 213: Gia đình hòa thuận
Chương 214: 214: Nhân vật nguy hiểm nhất xuất hiện
Chương 215: 215: Nhóm máu khác nhau
Chương 216: 216: Máu RH âm tính
Chương 217: 217: Tin tức kinh thiên động địa
Chương 218: 218: Tin tức của con ruột
Chương 219: 219: Tuyệt đối không thể để cho hắn chạy trốn
Chương 220: 220: Đơn Triết Hạo bị mời đến đồn cảnh sát
Chương 221: 221: Giản Nhụy Ái bị bắt cóc
Chương 222: 222: Ở lằn ranh sống chết
Chương 223: 223: Tất cả mọi người đau lòng
Chương 224: 224: Chuyện vui mừng nhất
Chương 225: 225: Sợ bóng sợ gió
Chương 226: 226: Chơi té nước
Chương 227: 227: Mua đồ dùng phụ nữ
Chương 228: 228: Đơn Triết Hạo mất tích
Chương 229: 229: Kế hoạch của Cụ Duệ Tường
Chương 230: 230: Không bị người thích
Chương 231: 231: Sống chết còn chưa biết
Chương 232: 232: Thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm
Chương 233: 233: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 234: 234: Làm thư ký cho Cụ Duệ Tường
Chương 235: 235: Cút ra khỏi tầm mắt của tôi
Chương 236: 236: Trao đổi ngang giá
Chương 237: 237: Cô gái quá tải
Chương 238: 238: Cô gái trong lòng tổng giám đốc
Chương 239: 239: Bạn gái của Tổng giám đốc
Chương 240: 240: Chờ anh tan tầm
Chương 241: 241: Hộp đêm điên cuồng
Chương 242: 242: Cụ Duệ Tường ghen
Chương 243: 243: 999 bông hoa hồng
Chương 244: 244: Vương Thiến Như say khướt
Chương 245: 245: Mụ đàn ông điển hình
Chương 246: 246: Tự làm bữa sáng
Chương 247: 247: Con gái thật biết giả bộ
Chương 248: 248: Con dâu vừa ý có một không hai
Chương 249: 249: Người phụ nữ bên cạnh Cụ Duệ Tường
Chương 250: 250: Dùng thân thể đổi lấy quần áo
Chương 251: 251: Bị bắt cóc
Chương 252: 252: Tác dụng của thuốc
Chương 253: 253: Hai người phát sinh quan hệ
Chương 254: 254: Người đàn ông có người khác ở trong lòng, có để bụng không?
Chương 255: 255: Người phụ nữ mập mạp
Chương 256: 256: Hai người ở chung một chỗ
Chương 257: 257: Đi gặp cha mẹ tương lai
Chương 258: 258: Bị người lợi dụng
Chương 259: 259: Gả cho anh
Chương 260: 260: Cụ Duệ Tường qua đờ
Chương 261: 261: Ân ái ở nơi làm việc
Chương 262: 262: Chúng tôi ở chung một chỗ
Chương 263: 263: Đại kết cục hoàn mỹ
Không tìm thấy chương nào phù hợp