Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 170: Lời nói dối bị xuyên thủng
02:30 - 18.05.2026
1,855 lượt xem
Nhìn bóng lưng Đơn Triết Hạo rời đi, anh thở dài không biết anh thở dài là vì cái gì? Chỉ nhìn thấy ánh mắt ảm đạm của anh, anh nói thẳng với Đơn Triết Hạo vì trong lòng Giản Nhụy Ái không có anh!
Dì Vương cầm túi đá chườm đi ra ngoài "Cậu chủ, chườm một chút sẽ nhanh đỡ hơn."
Dì Vương nhìn vết thương mà ghê, không ngờ lại có người độc ác như thế, đánh cậu chủ thành bộ dạng này.
"Vâng, cám ơn dì!" Cụ Duệ Tường nhận lấy túi đá chườm, Đơn Triết Hạo ra tay vẫn không lưu tình như vậy.
Giản Nhụy Ái chạy vào Quán Nhân Ái, cũng không để ý đến ánh mắt kỳ quặc của mọi người, trong mắt mọi người thì cô đã chết cách đây năm năm rồi. Người đã chết lại đột nhiên xuất hiện trước mặt mọi người, quả thật là chuyện rất kỳ lạ.
Cô vội vã chạy tới, nhìn Trác Đan Tinh khóc đến nỗi cả người ướt nhẹp, Giản Nhụy Ái ôm lấy Trác Đan Tinh đang nức nở.
"Đan Tinh, đã xảy ra chuyện gì?"
Trác Đan Tinh nhìn thấy Giản Nhụy Ái, giơ tay ôm chặt lấy Giản Nhụy Ái, tựa vào bả vai của cô, oa oa khóc lớn "Nhụy Ái, làm thế nào bây giờ? Anh Quyền Hàn không thấy đâu cả, anh ấy bị người ta bắt cóc rồi, mới vừa rồi bọn bắt cóc còn gọi điện thoại tới."
"Đừng khóc, bọn chúng nói gì?" Giản Nhụy Ái hoảng hốt, dù sao cô cũng không biết nên xử lý như thế nào, nhưng Trác Đan Tinh đang loạn, cô cũng không thể loạn theo được.
Trác Đan Tinh đang định nói thì lại có điện thoại, cô vội vàng kéo tay Giản Nhụy Ái: "Làm thế nào? Làm thế nào bây giờ?"
Chuông điện thoại vang lên không ngừng, Giản Nhụy Ái cắn môi "Không có chuyện gì đâu, tớ đi nhận!"
Cô vội vàng, tay ướt đẫm mồ hôi, trên trán cũng rịn đầy mồ hôi "Alô!"
"Muốn Quyền Hàn, hãy đi theo địa chỉ trong điện thoại tới đây, tôi chỉ muốn một mình Giản Nhụy Ái tới, nếu những người khác cũng đi theo, thì đừng trách tôi giết con tin."
Nghe giọng nói ồm ồm, cô cũng không hiểu tại sao đối phương lại chỉ đích danh chính cô tự đi, trong lòng đầy nghi ngờ nhưng cô không thể để cho Trác Đan Tinh sợ hãi.
"Thế nào? Đối phương nói gì? Có phải chỉ cần trả tiền là được hay không, muốn bao nhiêu? Mười triệu, một tỷ. . . . . ."
Hai tay Giản Nhụy Ái vỗ lên vai Trác Đan Tinh, trấn an nói: "Đan Tinh, cậu không cần vội vàng như vậy, đối phương chỉ muốn tớ đến gặp."
Trác Đan Tinh ngẩn người, trợn mắt nhìn Giản Nhụy Ái, ngay sau đó lập tức quỳ xuống, nước mắt đầy mặt.
"Đan Tinh, cậu làm cái gì? Nhanh đứng lên" Giản Nhụy Ái vội vàng đỡ Trác Đan Tinh dậy, cô không ngờ đến Trác Đan Tinh sẽ quỳ xuống trước mặt cô.
"Đừng!" Trác Đan Tinh lôi kéo hai chân của Giản Nhụy Ái "Cầu xin cậu, cầu xin cậu, hãy cứu anh Quyền Hàn, đối phương chỉ cần cậu đến thì cậu hãy đi đi, sau đó đem anh Quyền Hàn cứu ra, tớ biết rõ mình rất ích kỷ, nhưng tớ chỉ có anh Quyền Hàn, nếu như anh Quyền Hàn có chuyện gì? Tớ và đứa bé phải làm sao bây giờ?"
Giản Nhụy Ái lảo đảo mấy bước, sắc mặt tái nhợt, cô chưa bao giờ biết Trác Đan Tinh lại ích kỷ như vậy, chẳng lẽ cô ấy không nghĩ đến cô cũng có thể gặp chuyện không may hay sao?
Nước mắt trong hốc mắt cô tràn ra, đau lòng nhìn Trác Đan Tinh, trong lòng than thở , đưa tay kéo Trác Đan Tinh lên "Yên tâm, tớ sẽ đi, tớ sẽ cứu anh Quyền Hàn ra, tuyệt đối sẽ không để cho anh ấy có chuyện gì."
Nước mắt lăn dài, thật ra thì cho dù Trác Đan Tinh không khẩn cầu, cô cũng sẽ đi, nhưng cô không ngờ Trác Đan Tinh sẽ ích kỷ như vậy khiến cô buồn lòng.
"Cám ơn cậu, thật sự rất cám ơn cậu. . . . . ." Trác Đan Tinh khóc thút thít nói cảm ơn. Cô không phát giác ra suy nghĩ của Giản Nhụy Ái, trong đầu chỉ suy nghĩ và cầu mong Quyền Hàn không có việc gì.
Khi Giản Nhụy Ái đi tới địa chỉ theo hướng dẫn thì lại là một ngôi biệt thự, tại sao ngôi biệt thự này lại nhìn quen mắt như vậy, chính là biệt thự lúctrước mà Đơn Triết Hạo đã mua, cô cũng đã từng ở qua biệt thự này.
Đơn Triết Hạo, là anh!
Cả người Giản Nhụy Ái lạnh toát, Đơn Triết Hạo bắt cóc Quyền Hàn rốt cuộc là muốn làm gì? Cô hồi hộp thắc mắc đi vào, mở cửa chính ra, bên trong lạnh lẽo giống như chưa từng có ai ở qua.
Giản Nhụy Ái quan sát xung quanh nhưng không hề phát hiện ra bóng dáng của Quyền Hàn, cô lo lắng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, bàn tay siết chặt để kìm chế khủng hoảng trong lòng mình.
Cô không biết, có một người đàn ông uy phong lẫm liệt đang đứng trên đỉnh đầu cô, ánh mắt gắt gao bao bọc xung quanh người cô.
Khi Giản Nhụy Ái đi vào trong nhà, nhìn thấy Quyền Hàn bị treo ngược lên trong một căn phòng, sắc mặt tái nhợt giống như tờ giấy, liền vội vàng muốn đi vào cởi trói cho anh, nhưng mặc cho cô lay cái tay cầm cửa kia như thế nào, nó cũng không mở ra được.
Cô trèo lên cửa sổ nhìn người ở bên trong, đã năm năm không gặp nhưng Quyền Hàn vẫn không thay đổi nhiều, vẫn gần gũi và ấm áp …. .Đây chính là anh Quyền Hàn của cô, phải làm thế nào bây giờ? Anh cứ như vậy bị treo ngược lên còn mình nên làm cái gì? Làm như thế nào để cứu anh? Nhanh chóng muốn rời khỏi nơi này.
"Tiểu thư Đơn Giản?" Đơn Triết Hạo cắn răng nghiến lợi nói ra bốn tiếng này.
Cả người Giản Nhụy Ái run lên, đầu óc trống không, cô nên làm cái gì? Cô nắm chặt tay thành quả đấm, cũng không khống chế nổi run rẩy, chỉ có thể xoay người đưa mắt nhìn Đơn Triết Hạo, lời nói giống như bị chặn, một câu cũng không thể nói ra ngoài.
Bờ môi run rẩy thật lâu, nhưng lời nói cũng không phát ra được.
Mùa đông, thời tiết rất lạnh, nhưng giữa bọn họ giống như càng thêm lạnh lẽo, Đơn Triết Hạo không ngừng nhìn cô, năm năm, anh chưa từng dừng lại một khắc không nghĩ tới cô.
Hôm nay, bọn họ lại gặp nhau ở chỗ này .
Mặc dù anh rất giận cô, nhưng anh không thể không nhớ cô, kích động muốn ôm chặt cô vào trong lòng mình.
"Anh Đơn, làm phiền anh bỏ qua cho người ở bên trong, anh ấy với anh không thù không oán." Giản Nhụy Ái nắm chặt quả đấm, kìm chế sự lo lắng trong lòng mình.
Đơn Triết Hạo cười lạnh, đã đến mức này mà cô vẫn còn muốn tiếp tục giả bộ, anh thật sự muốn đào lòng của cô ra xem một chút, ở bên trong rốt cuộc là chứa cái gì chứ? Sao cô có thể vô tình như vậy.
Anh đau đớn nói: "Cô Giản, từ nhỏ đã lớn lên ở nước Mĩ, làm sao lại biết Quyền Hàn?"
"Tôi. . . . . ." Giản Nhụy Ái bị lời nói của Đơn Triết Hạo làm cho không biết nên nói cái gì cho phải?
Đơn Triết Hạo tiến lên một bước, Giản Nhụy Ái sợ hãi lui về phía sau một bước "Cô Giản không trả lời được, không bằng tôi nói thay cô đi, Quyền Hàn là thanh mai trúc mã từ nhỏ đã lớn lên cùng cô, chuyện của anh ta, cô vĩnh viễn đều quan tâm, cho nên Giản Nhụy Ái, em muốn giả bộ bao lâu?"( chỗ này bắt đầu đổi xưng hô nhé, như vậy mình thấy hợp hơn)
Nói xong câu đó, Đơn Triết Hạo có chút hối hận vì ý tứ trong lời nói của mình, biểu hiện mình đang ghen, tại sao cô ấy lại lo lắng cho Quyền Hàn như vậy?
"Tôi. . . . . ." Giản Nhụy Ái run rẩy, thì ra là anh đều biết hết mọi chuyện rồi, cô nên làm cái gì bây giờ?
"Thế nào? Đang nghĩ biện pháp đêt đối phó với anh sao? Giản Nhụy Ái, làm sao em có thể độc ác như vậy? Gạt anh ròng rã năm năm trời."
Câu nói sau cùng giống như Đơn Triết Hạo đang gầm lên, giống như muốn đem toàn bộ tức giận của mình phát tiết ra ngoài.
Giản Nhụy Ái lẳng lặng nhìn Đơn Triết Hạo, ánh mắt giao nhau, không biết nên nói cái gì cho phải? Năm năm không gặp, lại lần nữa gặp nhau với thân phận chân thật, cũng đã không biết nên nói cái gì?
Cô rối loạn nắm thật chặt quả đấm, giờ khắc này, cô cũng biết mình không giấu diếm nổi nữa, hơn nữa Đơn Triết Hạo còn diễn xuất giỏi như vậy, có lẽ anh đã sớm tra ra được thân phận của cô.
Xem ra cô không cần thiết phải tiếp tục giả trang nữa, quả thật lừa anh năm năm, cô không thể nói cái gì, nhưng là những chuyện này không có liên quan đến Quyền Hàn, Đơn Triết Hạo không thể gây tổn thương cho người vô tội.
"Đơn Triết Hạo, anh đã biết thân phận của tôi, vậy xin anh thả Quyền Hàn ra đi!"
Dì Vương cầm túi đá chườm đi ra ngoài "Cậu chủ, chườm một chút sẽ nhanh đỡ hơn."
Dì Vương nhìn vết thương mà ghê, không ngờ lại có người độc ác như thế, đánh cậu chủ thành bộ dạng này.
"Vâng, cám ơn dì!" Cụ Duệ Tường nhận lấy túi đá chườm, Đơn Triết Hạo ra tay vẫn không lưu tình như vậy.
Giản Nhụy Ái chạy vào Quán Nhân Ái, cũng không để ý đến ánh mắt kỳ quặc của mọi người, trong mắt mọi người thì cô đã chết cách đây năm năm rồi. Người đã chết lại đột nhiên xuất hiện trước mặt mọi người, quả thật là chuyện rất kỳ lạ.
Cô vội vã chạy tới, nhìn Trác Đan Tinh khóc đến nỗi cả người ướt nhẹp, Giản Nhụy Ái ôm lấy Trác Đan Tinh đang nức nở.
"Đan Tinh, đã xảy ra chuyện gì?"
Trác Đan Tinh nhìn thấy Giản Nhụy Ái, giơ tay ôm chặt lấy Giản Nhụy Ái, tựa vào bả vai của cô, oa oa khóc lớn "Nhụy Ái, làm thế nào bây giờ? Anh Quyền Hàn không thấy đâu cả, anh ấy bị người ta bắt cóc rồi, mới vừa rồi bọn bắt cóc còn gọi điện thoại tới."
"Đừng khóc, bọn chúng nói gì?" Giản Nhụy Ái hoảng hốt, dù sao cô cũng không biết nên xử lý như thế nào, nhưng Trác Đan Tinh đang loạn, cô cũng không thể loạn theo được.
Trác Đan Tinh đang định nói thì lại có điện thoại, cô vội vàng kéo tay Giản Nhụy Ái: "Làm thế nào? Làm thế nào bây giờ?"
Chuông điện thoại vang lên không ngừng, Giản Nhụy Ái cắn môi "Không có chuyện gì đâu, tớ đi nhận!"
Cô vội vàng, tay ướt đẫm mồ hôi, trên trán cũng rịn đầy mồ hôi "Alô!"
"Muốn Quyền Hàn, hãy đi theo địa chỉ trong điện thoại tới đây, tôi chỉ muốn một mình Giản Nhụy Ái tới, nếu những người khác cũng đi theo, thì đừng trách tôi giết con tin."
Nghe giọng nói ồm ồm, cô cũng không hiểu tại sao đối phương lại chỉ đích danh chính cô tự đi, trong lòng đầy nghi ngờ nhưng cô không thể để cho Trác Đan Tinh sợ hãi.
"Thế nào? Đối phương nói gì? Có phải chỉ cần trả tiền là được hay không, muốn bao nhiêu? Mười triệu, một tỷ. . . . . ."
Hai tay Giản Nhụy Ái vỗ lên vai Trác Đan Tinh, trấn an nói: "Đan Tinh, cậu không cần vội vàng như vậy, đối phương chỉ muốn tớ đến gặp."
Trác Đan Tinh ngẩn người, trợn mắt nhìn Giản Nhụy Ái, ngay sau đó lập tức quỳ xuống, nước mắt đầy mặt.
"Đan Tinh, cậu làm cái gì? Nhanh đứng lên" Giản Nhụy Ái vội vàng đỡ Trác Đan Tinh dậy, cô không ngờ đến Trác Đan Tinh sẽ quỳ xuống trước mặt cô.
"Đừng!" Trác Đan Tinh lôi kéo hai chân của Giản Nhụy Ái "Cầu xin cậu, cầu xin cậu, hãy cứu anh Quyền Hàn, đối phương chỉ cần cậu đến thì cậu hãy đi đi, sau đó đem anh Quyền Hàn cứu ra, tớ biết rõ mình rất ích kỷ, nhưng tớ chỉ có anh Quyền Hàn, nếu như anh Quyền Hàn có chuyện gì? Tớ và đứa bé phải làm sao bây giờ?"
Giản Nhụy Ái lảo đảo mấy bước, sắc mặt tái nhợt, cô chưa bao giờ biết Trác Đan Tinh lại ích kỷ như vậy, chẳng lẽ cô ấy không nghĩ đến cô cũng có thể gặp chuyện không may hay sao?
Nước mắt trong hốc mắt cô tràn ra, đau lòng nhìn Trác Đan Tinh, trong lòng than thở , đưa tay kéo Trác Đan Tinh lên "Yên tâm, tớ sẽ đi, tớ sẽ cứu anh Quyền Hàn ra, tuyệt đối sẽ không để cho anh ấy có chuyện gì."
Nước mắt lăn dài, thật ra thì cho dù Trác Đan Tinh không khẩn cầu, cô cũng sẽ đi, nhưng cô không ngờ Trác Đan Tinh sẽ ích kỷ như vậy khiến cô buồn lòng.
"Cám ơn cậu, thật sự rất cám ơn cậu. . . . . ." Trác Đan Tinh khóc thút thít nói cảm ơn. Cô không phát giác ra suy nghĩ của Giản Nhụy Ái, trong đầu chỉ suy nghĩ và cầu mong Quyền Hàn không có việc gì.
Khi Giản Nhụy Ái đi tới địa chỉ theo hướng dẫn thì lại là một ngôi biệt thự, tại sao ngôi biệt thự này lại nhìn quen mắt như vậy, chính là biệt thự lúctrước mà Đơn Triết Hạo đã mua, cô cũng đã từng ở qua biệt thự này.
Đơn Triết Hạo, là anh!
Cả người Giản Nhụy Ái lạnh toát, Đơn Triết Hạo bắt cóc Quyền Hàn rốt cuộc là muốn làm gì? Cô hồi hộp thắc mắc đi vào, mở cửa chính ra, bên trong lạnh lẽo giống như chưa từng có ai ở qua.
Giản Nhụy Ái quan sát xung quanh nhưng không hề phát hiện ra bóng dáng của Quyền Hàn, cô lo lắng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, bàn tay siết chặt để kìm chế khủng hoảng trong lòng mình.
Cô không biết, có một người đàn ông uy phong lẫm liệt đang đứng trên đỉnh đầu cô, ánh mắt gắt gao bao bọc xung quanh người cô.
Khi Giản Nhụy Ái đi vào trong nhà, nhìn thấy Quyền Hàn bị treo ngược lên trong một căn phòng, sắc mặt tái nhợt giống như tờ giấy, liền vội vàng muốn đi vào cởi trói cho anh, nhưng mặc cho cô lay cái tay cầm cửa kia như thế nào, nó cũng không mở ra được.
Cô trèo lên cửa sổ nhìn người ở bên trong, đã năm năm không gặp nhưng Quyền Hàn vẫn không thay đổi nhiều, vẫn gần gũi và ấm áp …. .Đây chính là anh Quyền Hàn của cô, phải làm thế nào bây giờ? Anh cứ như vậy bị treo ngược lên còn mình nên làm cái gì? Làm như thế nào để cứu anh? Nhanh chóng muốn rời khỏi nơi này.
"Tiểu thư Đơn Giản?" Đơn Triết Hạo cắn răng nghiến lợi nói ra bốn tiếng này.
Cả người Giản Nhụy Ái run lên, đầu óc trống không, cô nên làm cái gì? Cô nắm chặt tay thành quả đấm, cũng không khống chế nổi run rẩy, chỉ có thể xoay người đưa mắt nhìn Đơn Triết Hạo, lời nói giống như bị chặn, một câu cũng không thể nói ra ngoài.
Bờ môi run rẩy thật lâu, nhưng lời nói cũng không phát ra được.
Mùa đông, thời tiết rất lạnh, nhưng giữa bọn họ giống như càng thêm lạnh lẽo, Đơn Triết Hạo không ngừng nhìn cô, năm năm, anh chưa từng dừng lại một khắc không nghĩ tới cô.
Hôm nay, bọn họ lại gặp nhau ở chỗ này .
Mặc dù anh rất giận cô, nhưng anh không thể không nhớ cô, kích động muốn ôm chặt cô vào trong lòng mình.
"Anh Đơn, làm phiền anh bỏ qua cho người ở bên trong, anh ấy với anh không thù không oán." Giản Nhụy Ái nắm chặt quả đấm, kìm chế sự lo lắng trong lòng mình.
Đơn Triết Hạo cười lạnh, đã đến mức này mà cô vẫn còn muốn tiếp tục giả bộ, anh thật sự muốn đào lòng của cô ra xem một chút, ở bên trong rốt cuộc là chứa cái gì chứ? Sao cô có thể vô tình như vậy.
Anh đau đớn nói: "Cô Giản, từ nhỏ đã lớn lên ở nước Mĩ, làm sao lại biết Quyền Hàn?"
"Tôi. . . . . ." Giản Nhụy Ái bị lời nói của Đơn Triết Hạo làm cho không biết nên nói cái gì cho phải?
Đơn Triết Hạo tiến lên một bước, Giản Nhụy Ái sợ hãi lui về phía sau một bước "Cô Giản không trả lời được, không bằng tôi nói thay cô đi, Quyền Hàn là thanh mai trúc mã từ nhỏ đã lớn lên cùng cô, chuyện của anh ta, cô vĩnh viễn đều quan tâm, cho nên Giản Nhụy Ái, em muốn giả bộ bao lâu?"( chỗ này bắt đầu đổi xưng hô nhé, như vậy mình thấy hợp hơn)
Nói xong câu đó, Đơn Triết Hạo có chút hối hận vì ý tứ trong lời nói của mình, biểu hiện mình đang ghen, tại sao cô ấy lại lo lắng cho Quyền Hàn như vậy?
"Tôi. . . . . ." Giản Nhụy Ái run rẩy, thì ra là anh đều biết hết mọi chuyện rồi, cô nên làm cái gì bây giờ?
"Thế nào? Đang nghĩ biện pháp đêt đối phó với anh sao? Giản Nhụy Ái, làm sao em có thể độc ác như vậy? Gạt anh ròng rã năm năm trời."
Câu nói sau cùng giống như Đơn Triết Hạo đang gầm lên, giống như muốn đem toàn bộ tức giận của mình phát tiết ra ngoài.
Giản Nhụy Ái lẳng lặng nhìn Đơn Triết Hạo, ánh mắt giao nhau, không biết nên nói cái gì cho phải? Năm năm không gặp, lại lần nữa gặp nhau với thân phận chân thật, cũng đã không biết nên nói cái gì?
Cô rối loạn nắm thật chặt quả đấm, giờ khắc này, cô cũng biết mình không giấu diếm nổi nữa, hơn nữa Đơn Triết Hạo còn diễn xuất giỏi như vậy, có lẽ anh đã sớm tra ra được thân phận của cô.
Xem ra cô không cần thiết phải tiếp tục giả trang nữa, quả thật lừa anh năm năm, cô không thể nói cái gì, nhưng là những chuyện này không có liên quan đến Quyền Hàn, Đơn Triết Hạo không thể gây tổn thương cho người vô tội.
"Đơn Triết Hạo, anh đã biết thân phận của tôi, vậy xin anh thả Quyền Hàn ra đi!"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Bữa tiệc hỗn loạn
Chương 2: 2: Lỗi vào nhầm phòng
Chương 3: 3: Không hiểu nên thất thân (một)
Chương 4: 4: Không hiểu nên thất thân (hai)
Chương 5: 5: Ngược trong nước mắt
Chương 6: 6: Một nhà ba người
Chương 7: 7: Gặp nhau tại ktv
Chương 8: 8: Em yêu, mệt mỏi thì lên giường ngủ
Chương 9: 9: Công chúa & hoàng tử
Chương 10: 10: Làm người phụ nữ của tôi
Chương 11: 11: Kén sinh sôi nẩy nở thành bươm bướm
Chương 12: 12: Độc nhất vô nhị
Chương 13: 13: Đơn triết hạo tức điên
Chương 14: 14: Sợ chích
Chương 15: 15: Cô nổi điên
Chương 16: 16: Điên cuồng
Chương 17: 17: Đơn triết hạo ghen
Chương 18: 18: Thường cùng nhau tắm rữa
Chương 19: 19: Tình yêu tựa như bóng
Chương 20: 20: Người phụ nữ mặt áo ren
Chương 21: 21: Cô đánh đơn triết hạo
Chương 22: 22: Thịt bò bít tết và rượu đỏ
Chương 23: 23: Bọn họ chơi đùa
Chương 24: 24: Gặp phải sát thủ
Chương 25: 25: Một chết hai sống (một)
Chương 26: 26: Một chết hai sống (hai)
Chương 27: 27: Lý đạn ra
Chương 28: 28: Uyên ương ngịch nước
Chương 29: 29: Hoài tâm yêu cha đứa trẻ
Chương 30: 30: Lạc tình tình xu ́t hiện
Chương 31: 31: Mê ly ( một )
Chương 32: 32: Mê ly ( hai )
Chương 33: 33: Giản nhụy ái, là bạn gái của tôi
Chương 34: 34: Không thể đuổi con anh đi
Chương 35: 35: Nguyên nhân rời đi
Chương 36: 36: Tình cảm tan vỡ
Chương 37: 37: Đủ chứng cớ
Chương 38: 38: Cho em nụ hôn ly biệt
Chương 39: 39: Mưu tính
Chương 40: 40: Ép đơn triết hạo đến điên
Chương 41: 41: Gọi điện thị uy
Chương 42: 42: Khuyên (một)
Chương 43: 43: Khuyên (hai)
Chương 44: 44: Nhớ lại (một)
Chương 45: 45: Nhớ lại (hai)
Chương 46: 46: Mắc nợ lạc tình tình
Chương 47: 47: Viện trưởng mary qua đời
Chương 48: 48: Trong tang lễ gặp phải sát thủ
Chương 49: 49: Giúp em với, không cần sát sinh
Chương 50: 50: Giản nhụy ái ngt xỉu
Chương 51: 51: Đơn triết hạo nói xin lỗi
Chương 52: 52: Ánh sáng chói mắt
Chương 53: 53: Đơn triết hạo tức giận
Chương 54: 54: Hơi thở nguy hiểm
Chương 55: 55: Nói cho đơn triết hạo biết chuyện mang thai
Chương 56: 56: Cháo gà, nhớ lại chuyện xưa
Chương 57: 57: Phong tình trong phòng tắm
Chương 58: 58: Hấp dẫn trí mạng
Chương 59: 59: Cục cưng khỏe mạnh
Chương 60: 60: Vật nhỏ, em mệt nhọc rồi!
Chương 61: 61: Lên sao hỏa ăn cơm
Chương 62: 62: Vợ của tôi
Chương 63: 63: Cầu hôn, run rẩy
Chương 64: 64: Đau lòng khi gặp nhau
Chương 65: 65: Xen vào việc của người khác
Chương 66: 66: Bắt gian tại chỗ
Chương 67: 67: Ngã vào tròng
Chương 68: 68: Hôn bị lạc phương hướng
Chương 69: 69: Ngọc quan âm ba chục triệu
Chương 70: 70: Chạm tới sinh mệnh của anh
Chương 71: 71: Giúp một tay
Chương 72: 72: Đơn triết hạo biến mất
Chương 73: 73: Tôi là vợ của anh ấy
Chương 74: 74: Hạnh phúc chơi đùa
Chương 75: 75: Dòng máu giữa hai chân
Chương 76: 76: Tôi muốn cô ấy phải sống
Chương 77: 77: Ép giản nhụy ái điên khùng
Chương 78: 78: Thuốc nổ trên xe hơi
Chương 79: 79: Lạc tình tình yêu cầu
Chương 80: 80: Đôi tình lữ trên màn ảnh
Chương 81: 81: Tình yêu của chúng ta không thay đổi về chất
Chương 82: 82: Chúng ta chia tay đi
Chương 83: 83: Đêm tối gặp phải sắc lang
Chương 84: 84: Cho là đơn triết hạo qua đời nên rơi lệ
Chương 85: 85: Sự đùa giỡn trong lòng cô đã chết
Chương 86: 86: Nguyên nhân diễn trò
Chương 87: 87: Tình yêu phải cố gắng mới không hối hận
Chương 88: 88: Hoàn toàn biến thành ác quỷ
Chương 89: 89: Chi phiếu sỉ nhục
Chương 90: 90: Làm bạn gái của cháu
Chương 91: 91: Phối hợp cùng nhau diễn trò
Chương 92: 92: Mỗi giây mỗi phút đều muốn cô
Chương 93: 93: Tâm tê phế liệt khóc thút thít
Chương 94: 94: Đơn triết hạo tức giận vì ghen
Chương 95: 95: Thiên đường dưới chân ta
Chương 96: 96: Cứu đơn triết hạo thêm lần nữa
Chương 97: 97: Tranh tài bắt giết
Chương 98: 98: Lạc tình tình sanh non
Chương 99: 99: Lắng nghe tiếng lòng của nhau
Chương 100: 100: Cô ngã bệnh, đơn triết hạo vì cô mà ca hát
Chương 101: 101: Hổ lạc bình dương bị khuyển khi
Chương 102: 102: Lời chúc sinh nhật cảm động
Chương 103: 103: Cô cứ đi tố cáo đi
Chương 104: 104: Ôm nhau thưởng thức hoàng hôn
Chương 105: 105: Thất thân với lưu manh
Chương 106: 106: Tình địch xuất hiện
Chương 107: 107: Tiểu cảnh và nụ nụ
Chương 108: 108: Đứa bé lương thiện
Chương 109: 109: Cầu hôn giá rẻ
Chương 110: 110: Đàn ông đừng can thiệp vào chuyện phụ nữ
Chương 111: 111: Cầu hôn ở làng chài
Chương 112: 112: Hiểu lầm khi đi công tác
Chương 113: 113: Âm mưu hãm hại
Chương 114: 114: Tỏ tình
Chương 115: 115: Đơn triết hạo hiểu lầm
Chương 116: 116: Đạt thành thỏa thuận
Chương 117: 117: Kẻ phản bội ĐơnTriết Hạo
Chương 118: 118: Tiếng động đòi mạng triền miên
Chương 119: 119: Bóp chết lạc tình tình
Chương 120: 120: Giản nhụy ái bị hạ dược
Chương 121: 121: Thiếu chút nữa thất thân
Chương 122: 122: Giết người diệt khẩu
Chương 123: 123: Gấu bông chọc giản nhụy ái vui vẻ
Chương 124: 124: Giao cho cảnh sát xử lý
Chương 125: 125: Chúng ta kết hôn đi
Chương 126: 126: Lời khai của vương hạo
Chương 127: 127: Bí mật kinh thiên động địa
Chương 128: 128: Giúp Đơn Triết Hạo tắt lửa
Chương 129: 129: Cô dâu xinh đẹp nhất
Chương 130: 130: Mua quần áo gia đình
Chương 131: 131: Gả cho con trai kẻ thù
Chương 132: 132: Giản nhụy ái tự sát
Chương 133: 133: Dẫn em đi
Chương 134: 134: Giản nhụy ái, nhất định phải hạnh phúc
Chương 135: 135: Chúng ta không cần kết hôn
Chương 136: 136: Hai người như hình với bóng
Chương 137: 137: Nồi lẩu cay, nụ hôn nóng bỏng
Chương 138: 138: Chăm sóc đơn triết hạo
Chương 139: 139: Nhìn đơn triết hạo tắm
Chương 140: 140: Bệnh sạch sẽ càng ngày càng nghiêm trọng
Chương 141: 141: Chuyện bị bại lộ
Chương 142: 142: Đơn triết hạo cầu xin
Chương 143: 143: Tử vong
Chương 144: 144: Gặp lại sau năm năm
Chương 145: 145: Hậu quả chọc giận đơn triết hạo
Chương 146: 146: Ai nợ ai nhiều hơn
Chương 147: 147: Đơn triết hạo uống thuốc ngủ
Chương 148: 148: Giọng nói quen thuộc (1)
Chương 149: 149: Giọng nói quen thuộc (2)
Chương 150: 150: Đơn triết hạo biểu diễn cùng giản tử hạo
Chương 151: 151: Tài nấu ăn của mẹ
Chương 152: 152: Cô không phải là Giản Nhụy Ái
Chương 153: 153: Vô tình gặp gỡ
Chương 154: 154: Mặt đối mặt chất vấn
Chương 155: 155: Xảy ra tai nạn xe cộ
Chương 156: 156: Thiếu chút nữa đùa với lửa
Chương 157: 157: Khách không mời mà đến
Chương 158: 158: Căn phòng kia không phải ai cũng có thể vào
Chương 159: 159: Con không muốn kết hôn với cô ấy
Chương 160: 160: Muốn đem con đi bán
Chương 161: 161: Sốt
Chương 162: 162: Đụng phải người phụ nữ ngu ngốc
Chương 163: 163: Người đàn ông cường tráng cởi trần
Chương 164: 164: Điên cuồng đua xe
Chương 165: 165: Gặp nhau ở nhà hàng
Chương 166: 166: Cố ý thử dò xét
Chương 167: 167: Bị ném xuống
Chương 168: 168: Chuyện bại lộ
Chương 169: 169: Người phản bội tôi, toàn bộ không buông tha
Chương 170: 170: Lời nói dối bị xuyên thủng
Chương 171: 171: Làm công cụ ấm giường cho anh
Chương 172: 172: Thân thể em vẫn mềm mại như vậy
Chương 173: 173: Mặc kệ bao nhiêu năm, em chỉ yêu anh
Chương 174: 174: Trở lại thời kỳ xử nữ
Chương 175: 175: Làm như vậy sau đó xuống địa ngục
Chương 176: 176: Cụ Duệ Tường buông tay
Chương 177: 177: Giống như kẹo mè xửng dính chặt anh
Chương 178: 178: Cả nhà hạnh phúc viên mãn
Chương 179: 179: Trở về gặp bà nội
Chương 180: 180: Mùi thơm của trà sữa
Chương 181: 181: Người đàn ông tinh lực dồi dào
Chương 182: 182: Đơn Triết Hạo dụng tâm lo lắng
Chương 183: 183: Đau lòng bỏ Đơn Triết Hạo ra
Chương 184: 184: Tôi đau từ trong lòng
Chương 185: 185: Trở thành tiêu điểm cả hội trường
Chương 186: 186: Làm bà mai
Chương 187: 187: Tiệc sinh nhật (thượng)
Chương 188: 188: Đơn Triết Hạo bị doạ hoảng sợ
Chương 189: 189: Sự kỳ lạ của Đơn Triết Hạo
Chương 190: 190: Lòng tham của cha mẹ
Chương 191: 191: Trở thành bà chủ
Chương 192: 192: Trở thành phu nhân nhà họ Đơn
Chương 193: 193: Để họ ở lại
Chương 194: 194: Bị ăn sạch
Chương 195: 195: Cuộc nói chuyện giữa mẹ chồng và nàng dâu
Chương 196: 196: Âm độc bỏ thuốc
Chương 197: 197: Tặng Giản Nhụy Ái cho người khác
Chương 198: 198: Kiên cường sống tiếp
Chương 199: 199: Bà ấy hại Nhụy Ái
Chương 200: 200: Giản Nhụy Ái biến mất
Chương 201: 201: Chỉ cần ở cùng anh
Chương 202: 202: Đùa với lửa
Chương 203: 203: Chọc giận tắm
Chương 204: 204
Chương 205: 205: Đuổi Từ Tú Liên ra khỏi nhà
Chương 206: 206: Lễ cưới hạnh phúc (một)
Chương 207: 207: Lễ cưới hạnh phúc (hai)
Chương 208: 208: Người nào đụng ngã người nào
Chương 209: 209
Chương 210: 210: Anh đã làm 6 lần
Chương 211: 211: Từ Tú Liên chán nản
Chương 212: 212: Vết thương ghê rợn
Chương 213: 213: Gia đình hòa thuận
Chương 214: 214: Nhân vật nguy hiểm nhất xuất hiện
Chương 215: 215: Nhóm máu khác nhau
Chương 216: 216: Máu RH âm tính
Chương 217: 217: Tin tức kinh thiên động địa
Chương 218: 218: Tin tức của con ruột
Chương 219: 219: Tuyệt đối không thể để cho hắn chạy trốn
Chương 220: 220: Đơn Triết Hạo bị mời đến đồn cảnh sát
Chương 221: 221: Giản Nhụy Ái bị bắt cóc
Chương 222: 222: Ở lằn ranh sống chết
Chương 223: 223: Tất cả mọi người đau lòng
Chương 224: 224: Chuyện vui mừng nhất
Chương 225: 225: Sợ bóng sợ gió
Chương 226: 226: Chơi té nước
Chương 227: 227: Mua đồ dùng phụ nữ
Chương 228: 228: Đơn Triết Hạo mất tích
Chương 229: 229: Kế hoạch của Cụ Duệ Tường
Chương 230: 230: Không bị người thích
Chương 231: 231: Sống chết còn chưa biết
Chương 232: 232: Thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm
Chương 233: 233: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 234: 234: Làm thư ký cho Cụ Duệ Tường
Chương 235: 235: Cút ra khỏi tầm mắt của tôi
Chương 236: 236: Trao đổi ngang giá
Chương 237: 237: Cô gái quá tải
Chương 238: 238: Cô gái trong lòng tổng giám đốc
Chương 239: 239: Bạn gái của Tổng giám đốc
Chương 240: 240: Chờ anh tan tầm
Chương 241: 241: Hộp đêm điên cuồng
Chương 242: 242: Cụ Duệ Tường ghen
Chương 243: 243: 999 bông hoa hồng
Chương 244: 244: Vương Thiến Như say khướt
Chương 245: 245: Mụ đàn ông điển hình
Chương 246: 246: Tự làm bữa sáng
Chương 247: 247: Con gái thật biết giả bộ
Chương 248: 248: Con dâu vừa ý có một không hai
Chương 249: 249: Người phụ nữ bên cạnh Cụ Duệ Tường
Chương 250: 250: Dùng thân thể đổi lấy quần áo
Chương 251: 251: Bị bắt cóc
Chương 252: 252: Tác dụng của thuốc
Chương 253: 253: Hai người phát sinh quan hệ
Chương 254: 254: Người đàn ông có người khác ở trong lòng, có để bụng không?
Chương 255: 255: Người phụ nữ mập mạp
Chương 256: 256: Hai người ở chung một chỗ
Chương 257: 257: Đi gặp cha mẹ tương lai
Chương 258: 258: Bị người lợi dụng
Chương 259: 259: Gả cho anh
Chương 260: 260: Cụ Duệ Tường qua đờ
Chương 261: 261: Ân ái ở nơi làm việc
Chương 262: 262: Chúng tôi ở chung một chỗ
Chương 263: 263: Đại kết cục hoàn mỹ
Không tìm thấy chương nào phù hợp