Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 129
Vừa đi vừa nói, chúng tôi đã tới sân bóng rổ trường bọn họ, cạnh sân bóng rổ có mấy cột đèn, trên thân của cột đèn có từng thanh sắt vươn ra, đó là thang để cho nhân viên bảo trì đèn. Nhìn vào chúng, vừa thấy thật giống như một con rết đang đứng lên.
Tôi chỉ vào cột đèn, nói: “Cái kia có tính không?”
“Có. Nếu có cửa sổ kí túc nào nhìn thấy cái này thì người sống bên trong cũng phải chú ý. Đặc biệt trong nhà mà có trẻ con thì trong bụng trẻ con đều sẽ có giun.”
Đang là thời gian học, muốn tìm người cũng rất đơn giản. Hỏi một giáo viên đi ngang qua là biết Lương Dật học ở đâu. Kiểu học sinh như Lương Dật hẳn có nhiều giáo viên biết, với cái đầu tóc lòe loẹt lại càng nhiều người biết.
Dựa theo chỉ dẫn của người giáo viên kia chúng tôi tìm được lớp học của Lương Dật, khi đó vừa lúc vang lên tiếng chuông hết tiết, không ít học sinh đã ra khỏi lớp. Chúng tôi đứng ở hành lang giữa hai cửa của lớp học chờ, như vậy mặc kệ cậu ta đi từ cửa nào ra đều có thể thấy được.
Mái tóc lòe loẹt xuất hiện, Lương Dật vẫn có bộ dáng biếng nhác, nhưng khi vừa thấy chúng tôi thì cậu ta lại lộ vẻ kinh sợ, sau đó xoay người chạy.
Hành lang dù đông người nhưng vẫn rất rộng rãi, chạy nhanh cũng không thành vấn đề.
Tổ Hàng đuổi theo, với tốc độ của Tổ Hàng thì cơ bản là không ai có thể so được. Cho nên khi tôi từ từ chạy đuổi theo bọn họ thì Tổ Hàng đã túm được cổ áo Lương Dật, đè cậu ta vào tường. Một số học sinh vây xem, có đứa hẳn là bạn học cùng Lương Dật tiến lên muốn đánh giúp, Lương Dật lại kêu lên: “Đừng đừng, bọn tôi chỉ đùa giỡn. Anh ta là hàng xóm, chúng tôi quen biết nhau.”
Tổ Hàng vỗ vỗ tay lên vai cậu ta, hành động giống như là anh em tốt, sau đó kéo cậu ta đi về phía sau khu lớp học nơi có ít người. Tôi cũng vội vàng đi theo.
Phía sau khu lớp học rất ít người, xa xa vẫn còn có người đứng nhìn xem. Tổ Hàng đẩy Lương Dật tới ven tường, hỏi: “Cậu chạy cái gì?” Điều này chứng tỏ cậu ta có vấn đề!
Lương Dật cười to, nói: “Ra chơi nên chạy đi chơi thôi!”
“Đừng có giả bộ hồ đồ, đồ vật đâu?”
“Đồ gì cơ?”
“Lương Dật! Ngụy Hoa không phải là kẻ mình cậu có thể đối phó. Muốn sống thì mang đồ đó ra đây. Hay là cậu đã thành quân cờ của Ngụy Hoa?”
“Sao có thể! Hắn là con riêng của ba tôi, đời này tôi cũng không thể ở cùng phe với hắn.”
“Vậy thì đồ đâu?”
“Đồ gì? Hai người cứ nhắc đến cái gì thế?”
“Đồ mà cậu đã mang ra khỏi Sầm Gia thôn.”
“Sầm Gia thôn gì cơ? Em không đi tới đó.”
Tổ Hàng nói nhỏ lại: “Lương Dật, chuyện này không phải chuyện mình cậu xử lý được. Chúng ta có thể liên thủ cùng nhau, nếu là cộng sự thì cậu đưa đồ kia cho tôi đi. Chúng ta cùng nhau phân tích.”
“Em thật sự không lấy! Em cũng không biết Sầm Gia thôn là gì.” Cậu ta đột nhiên sửng sốt một chút, nói: “Đúng rồi, không phải lần trước anh cũng hỏi em, buổi tối có tới cái ngõ nhỏ kia hay không sao? Em không nhớ chút gì cả. Hiện tại anh lại nói em tới Sầm Gia thôn, em cũng không có chút ấn tượng nào. Anh nói xem có phải em lại bị quỷ nhập để làm những chuyện này. Nó… nó có thể hại em không? Trời ơi, em nên làm gì bây giờ? Ngụy Hoa tà môn như vậy, hắn trói trẻ con… Chị họ à…” Cậu ta làm vẻ sắp khóc, đẩy Tổ Hàng ra nắm lấy cánh tay của tôi: “Chị họ à, chị là con cháu Sầm gia, chị hãy giúp em. Em không muốn bị quỷ nhập, em sợ… Chị nói xem có phải chỉ cần em mang miếng ngọc khai quang gì đó là sẽ ổn?”
“Chị… chị… chị…” Tôi nửa ngày cũng không biết phải nói thế nào, nhưng tôi thấy Tổ Hàng đang gấp một lá bùa nhỏ, tôi biết anh ấy muốn hành động gì đó nên giúp anh ấy kéo dài thời gian: “Hẳn là có thể, có điều em phải biết chính xác đó là quỷ nhập.”
“Phải, phải! Mấy ngày nay em đều nằm mơ, luôn mơ thấy có quỷ ở bên cạnh em, hóa ra đây không phải là mơ. Em sợ quá, chị họ…”
Tổ Hàng đã gấp xong lá bùa, nhân dịp đẩy Lương Dật ra khỏi người tôi đã lén bỏ vào túi sau quần của cậu ta.
Bởi vì tôi vốn dĩ muốn né tránh cậu ta nên động tác này của anh ấy rất bình thường trong mắt người khác.
Tổ Hàng nói: “Tốt nhất là cậu cầu nguyện không phải, không thì nó sẽ quấn lấy cậu, khiến cậu không còn bình thường.” Nói xong anh ấy buông Lương Dật ra, cầm lấy tay tôi, nói: “Đi thôi, chúng ta về trước đi. Cậu ta thế này có lẽ thật sự là bị quỷ nhập.”
Tôi phối hợp cùng Tổ Hàng rời đi, Lương Dật ở phía sau còn kêu lên: “Này, chị họ, chị chỉ em cách đi, lần sau còn bị như vậy em chết mất.”
Đi được xa tôi mới nói nhỏ: “Lương Dật không phải bị quỷ thượng thân chứ?”
Tuy rằng lời của Lương Dật không để lộ sơ hở lớn nhưng tôi vẫn cảm thấy không phải cậu ta bị quỷ nhập.
Tổ Hàng nói: “Anh đã thả bùa truy tung.”
Bùa truy tung! Thật sự có loại này sao!?
Từ sân trường đi ra lại mất khoảng nửa giờ. Chỉ gặp Lương Dật có mấy phút, vậy là chúng tôi đã đi chừng một giờ.
Tôi chỉ vào cột đèn, nói: “Cái kia có tính không?”
“Có. Nếu có cửa sổ kí túc nào nhìn thấy cái này thì người sống bên trong cũng phải chú ý. Đặc biệt trong nhà mà có trẻ con thì trong bụng trẻ con đều sẽ có giun.”
Đang là thời gian học, muốn tìm người cũng rất đơn giản. Hỏi một giáo viên đi ngang qua là biết Lương Dật học ở đâu. Kiểu học sinh như Lương Dật hẳn có nhiều giáo viên biết, với cái đầu tóc lòe loẹt lại càng nhiều người biết.
Dựa theo chỉ dẫn của người giáo viên kia chúng tôi tìm được lớp học của Lương Dật, khi đó vừa lúc vang lên tiếng chuông hết tiết, không ít học sinh đã ra khỏi lớp. Chúng tôi đứng ở hành lang giữa hai cửa của lớp học chờ, như vậy mặc kệ cậu ta đi từ cửa nào ra đều có thể thấy được.
Mái tóc lòe loẹt xuất hiện, Lương Dật vẫn có bộ dáng biếng nhác, nhưng khi vừa thấy chúng tôi thì cậu ta lại lộ vẻ kinh sợ, sau đó xoay người chạy.
Hành lang dù đông người nhưng vẫn rất rộng rãi, chạy nhanh cũng không thành vấn đề.
Tổ Hàng đuổi theo, với tốc độ của Tổ Hàng thì cơ bản là không ai có thể so được. Cho nên khi tôi từ từ chạy đuổi theo bọn họ thì Tổ Hàng đã túm được cổ áo Lương Dật, đè cậu ta vào tường. Một số học sinh vây xem, có đứa hẳn là bạn học cùng Lương Dật tiến lên muốn đánh giúp, Lương Dật lại kêu lên: “Đừng đừng, bọn tôi chỉ đùa giỡn. Anh ta là hàng xóm, chúng tôi quen biết nhau.”
Tổ Hàng vỗ vỗ tay lên vai cậu ta, hành động giống như là anh em tốt, sau đó kéo cậu ta đi về phía sau khu lớp học nơi có ít người. Tôi cũng vội vàng đi theo.
Phía sau khu lớp học rất ít người, xa xa vẫn còn có người đứng nhìn xem. Tổ Hàng đẩy Lương Dật tới ven tường, hỏi: “Cậu chạy cái gì?” Điều này chứng tỏ cậu ta có vấn đề!
Lương Dật cười to, nói: “Ra chơi nên chạy đi chơi thôi!”
“Đừng có giả bộ hồ đồ, đồ vật đâu?”
“Đồ gì cơ?”
“Lương Dật! Ngụy Hoa không phải là kẻ mình cậu có thể đối phó. Muốn sống thì mang đồ đó ra đây. Hay là cậu đã thành quân cờ của Ngụy Hoa?”
“Sao có thể! Hắn là con riêng của ba tôi, đời này tôi cũng không thể ở cùng phe với hắn.”
“Vậy thì đồ đâu?”
“Đồ gì? Hai người cứ nhắc đến cái gì thế?”
“Đồ mà cậu đã mang ra khỏi Sầm Gia thôn.”
“Sầm Gia thôn gì cơ? Em không đi tới đó.”
Tổ Hàng nói nhỏ lại: “Lương Dật, chuyện này không phải chuyện mình cậu xử lý được. Chúng ta có thể liên thủ cùng nhau, nếu là cộng sự thì cậu đưa đồ kia cho tôi đi. Chúng ta cùng nhau phân tích.”
“Em thật sự không lấy! Em cũng không biết Sầm Gia thôn là gì.” Cậu ta đột nhiên sửng sốt một chút, nói: “Đúng rồi, không phải lần trước anh cũng hỏi em, buổi tối có tới cái ngõ nhỏ kia hay không sao? Em không nhớ chút gì cả. Hiện tại anh lại nói em tới Sầm Gia thôn, em cũng không có chút ấn tượng nào. Anh nói xem có phải em lại bị quỷ nhập để làm những chuyện này. Nó… nó có thể hại em không? Trời ơi, em nên làm gì bây giờ? Ngụy Hoa tà môn như vậy, hắn trói trẻ con… Chị họ à…” Cậu ta làm vẻ sắp khóc, đẩy Tổ Hàng ra nắm lấy cánh tay của tôi: “Chị họ à, chị là con cháu Sầm gia, chị hãy giúp em. Em không muốn bị quỷ nhập, em sợ… Chị nói xem có phải chỉ cần em mang miếng ngọc khai quang gì đó là sẽ ổn?”
“Chị… chị… chị…” Tôi nửa ngày cũng không biết phải nói thế nào, nhưng tôi thấy Tổ Hàng đang gấp một lá bùa nhỏ, tôi biết anh ấy muốn hành động gì đó nên giúp anh ấy kéo dài thời gian: “Hẳn là có thể, có điều em phải biết chính xác đó là quỷ nhập.”
“Phải, phải! Mấy ngày nay em đều nằm mơ, luôn mơ thấy có quỷ ở bên cạnh em, hóa ra đây không phải là mơ. Em sợ quá, chị họ…”
Tổ Hàng đã gấp xong lá bùa, nhân dịp đẩy Lương Dật ra khỏi người tôi đã lén bỏ vào túi sau quần của cậu ta.
Bởi vì tôi vốn dĩ muốn né tránh cậu ta nên động tác này của anh ấy rất bình thường trong mắt người khác.
Tổ Hàng nói: “Tốt nhất là cậu cầu nguyện không phải, không thì nó sẽ quấn lấy cậu, khiến cậu không còn bình thường.” Nói xong anh ấy buông Lương Dật ra, cầm lấy tay tôi, nói: “Đi thôi, chúng ta về trước đi. Cậu ta thế này có lẽ thật sự là bị quỷ nhập.”
Tôi phối hợp cùng Tổ Hàng rời đi, Lương Dật ở phía sau còn kêu lên: “Này, chị họ, chị chỉ em cách đi, lần sau còn bị như vậy em chết mất.”
Đi được xa tôi mới nói nhỏ: “Lương Dật không phải bị quỷ thượng thân chứ?”
Tuy rằng lời của Lương Dật không để lộ sơ hở lớn nhưng tôi vẫn cảm thấy không phải cậu ta bị quỷ nhập.
Tổ Hàng nói: “Anh đã thả bùa truy tung.”
Bùa truy tung! Thật sự có loại này sao!?
Từ sân trường đi ra lại mất khoảng nửa giờ. Chỉ gặp Lương Dật có mấy phút, vậy là chúng tôi đã đi chừng một giờ.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1-1
Chương 2: 2-1
Chương 3: 3-1
Chương 4: 4-1
Chương 5: 5-1
Chương 6: 6-1
Chương 7: 7-1
Chương 8: 8-1
Chương 9: 9-1
Chương 10: 10-1
Chương 11: 11-1
Chương 12: 12-1
Chương 13: 13-1
Chương 14: 14-1: Đại không vong*
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Là lần thứ hai!
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128: Ngô công sát
Chương 129: 129
Chương 130: 130: Âm địa
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242-1
Chương 243: 243-1
Chương 244: 244-1
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252-1
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259-1
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268: Ngoại truyện
Không tìm thấy chương nào phù hợp