Chương 6: _ 10

Đã có 50 chương trên web: https://hayoshi2506.blogspot.com/2026/07/be-con-ang-thuong-tro-ve-ca-nha-trong.html

Chương 9. Chị gái xinh đẹp...Điên rồi

Cố Thịnh áp trán mình vào trán tiểu gia hỏa, dịu dàng nói: "Tiểu Bảo, đây là chị gái, cũng giống như anh vậy, sẽ không làm hại Tiểu Bảo đâu."

"Em nhìn xem, chị đã chuẩn bị cho em rất nhiều đồ, Tiểu Bảo dũng cảm nói cảm ơn với chị một tiếng được không nào?"

"Đừng sợ, có anh đang ôm Tiểu Bảo đây."

Dưới sự cổ vũ của Cố Thịnh, bé con lấy hết can đảm nhìn về phía Cố Cẩm.

Ừm, dũng cảm Tiểu Bảo, không sợ không sợ.

"Nghỉ ngơi một chút, kiệt kiệt ~"

Giọng nói non nớt nhỏ nhẹ, còn kèm theo âm cuối kéo dài, lập tức đánh trúng tim đen của Cố Cẩm.

Cô oa một tiếng, ôm chặt chú ngỗng trắng cười như người mất hồn.

Giọng mềm mại của An An bảo bối nhà cô sao mà nghe hay quá vậy.

Thích chết đi được.

Oa oa oa.

Nhìn thấy Cố Cẩm đột nhiên cười điên cuồng, dũng khí vừa nhen nhóm của bé con lập tức tan biến.

Bé càng rúc sâu vào lòng Cố Thịnh: "Anh, ôm ~ ôm một cái. Sợ ~"

Chị gái xinh đẹp này... bị điên rồi sao?

Đáng sợ quá.

Cố Thịnh ôm lấy bảo bối nhỏ dỗ dành: "Không sao, không sao, không sợ nhé."

Sau đó, y gõ mạnh lên đầu Cố Cẩm, nghiến răng nghiến lợi: "Em có thể bình thường một chút không. Còn cười nữa thì lập tức về Cố gia đi."

Xem em dọa Tiểu Bảo của anh thành cái dạng gì rồi kìa.

Cố Cẩm trong một giây lập tức khôi phục dáng vẻ bình thường như thể có khả năng biến hình: "Em ở chỗ nào?"

Cố Thịnh: "Ở cái gì mà ở, về Cố gia mà ở."

Y và Tiểu Bảo ở đây đang rất tốt, đừng hòng vào đây góp mặt.

Ai ngờ Cố Cẩm vút một cái lao tới, ôm chặt lấy đùi Cố Thịnh: "Anh, anh cả, cho em ở lại đi, chỉ một đêm thôi mà, em cũng muốn bồi bổ tình cảm với tiểu ngoan bảo."

Nhìn bé con đang rúc trong lòng Cố Thịnh, cô lại giở giọng ỉ ôi: "An An bảo bối ~ để chị ở lại cùng em được không nào ~ Chị đảm bảo sẽ không quậy phá đâu."

"Chị cũng muốn làm bạn với An An bảo bối mà."

Cố Thịnh nhịn xuống cơn ngứa chân, nếu không phải vì trước mặt tiểu ngoan bảo, y đã tung một cú đá Cố Cẩm bay ra ngoài rồi.

Với cái dáng vẻ không biết liêm sỉ này, bảo sao cô có thể tung hoành trong giới giải trí.

"Cút! Đừng ép anh phải tát em đấy."

Thấy anh cả sắp bão nổi, Cố Cẩm nhanh nhẹn xách va li chạy lên lầu.

Chỉ cần cô chạy nhanh, bàn tay của anh cả sẽ không chạm được vào cô.

Biệt thự nhỏ tầng hai có bốn phòng: một phòng ngủ chính, một phòng trẻ em, một phòng làm việc, và gian còn lại là phòng khách.

Cố Cẩm chẳng khách sáo mà chiếm lấy luôn.

"Anh..." Bé con liếc nhìn theo hướng Cố Cẩm, thu lại ánh mắt rồi ôm chặt lấy cổ Cố Thịnh không buông.

"Sao thế Tiểu Bảo? Có phải sợ không? Anh bảo cô ấy đi ngay."

Đối với Cố Thịnh, bé con là ưu tiên số một, mọi thứ khác đều phải xếp sau.

Bé con mím đôi môi nhỏ lắc đầu, lại rúc sâu hơn vào lòng Cố Thịnh.

Cái dáng vẻ ngoan ngoãn này khiến Cố Thịnh vô cùng tận hưởng, y xoa xoa cái đầu nhỏ của bé, khuôn mặt tràn đầy nụ cười dịu dàng.

Buổi tối đến giờ ăn, Cố Thịnh xuống bếp, bé con lại ôm chú gấu nhỏ ngồi một góc như mọi ngày.

Chỉ khác là hôm nay có thêm Cố Cẩm.

Cố Cẩm kéo ghế ngồi cạnh bé con, ôm chú ngỗng trắng trong lòng, dịu dàng nói chuyện với bé: "Ngỗng ngỗng ơi, nhìn này, ở đây có một bảo bối ngoan lắm, chúng ta chào hỏi bảo bối đi."

"Em là ai thế? Sao mà ngoan thế không biết."

Bé con ôm chú gấu, nhìn chú ngỗng trắng, nhớ tới lời Cố Thịnh nói bé là bảo bối ngoan, vì thế ngoan ngoãn đáp: "Oa, oa là bảo bảo..."

"Em là bảo bảo à? Ngoan quá. Chị là Ngỗng Trắng, chị làm bạn với em được không? Chị có thể chơi cùng em nè." Cố Cẩm nhéo cổ chú ngỗng trắng, giấu phía sau rồi dùng giọng điệu giả trân để nói chuyện.

Trong lòng cô đang gào thét: A!!!! Bé nói bé là bảo bối!!!! Ngoan quá đi mất!!!! Đáng yêu muốn xỉu!!!! Mình muốn ôm bé về luôn!!!

Bang kỉ, một tiếng động nhỏ vang lên.

Bé con nhìn Cố Thịnh đang xắn tay áo nấu cơm, rồi mím môi, từng chữ một: "Được...Được nha..."

"Bảo bảo thật tốt, vậy chúng ta là bạn tốt nhé."

"Bảo bối ngoan, đây là một người bạn khác của chị, cô nàng Mỹ Nữ, em chào cô ấy một tiếng được không?"

Cố Cẩm ló đầu ra, nở nụ cười: "Em chính là bạn mới của Ngỗng Trắng sao? Chị là bạn cũ của nó, chúng mình chơi cùng nhau nhé?"

Bé con nhìn Cố Cẩm, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc: Không phải vừa nãy là chị ấy nói chuyện đó sao, tại sao lại phải nói lại lần nữa?

Thế giới người lớn thật là kỳ lạ.

"Được nha..."

Anh trai nói chị ấy là chị gái, là người thân, vậy thì bảo bối cứ hùa theo một chút vậy, chị ấy muốn chơi thì mình sẽ chơi cùng.

"Oa, chị cũng có bạn mới rồi, bảo bối ngoan quá."

Cố Thịnh tranh thủ quay đầu nhìn lại, thấy trong mắt bé con đầy vẻ bất đắc dĩ, lại nhìn Cố Cẩm đang làm trò như kẻ ngốc, y nhịn không được bật cười.

"Cố Cẩm, em có thể bình thường một chút không?"

Nhiều lúc y tự hỏi liệu não của Cố Cẩm có vấn đề gì không, hoặc giả là đột biến gen, sao cả nhà ai cũng nghiêm túc mà chỉ mình cô là có chút bất bình thường.

Cố Cẩm ho khan hai tiếng, ôm chặt chú ngỗng trắng: "Anh biết cái gì, em đây là đang kéo gần khoảng cách với An An bảo bối."

"Trong sách nói, muốn làm thân thì phải bắt đầu từ việc làm bạn, quen thuộc rồi tự nhiên bé sẽ không kháng cự nữa."

"Em chỉ còn mấy ngày nghỉ thôi, không tranh thủ thì nhỡ em đi rồi An An bảo bối không nhớ em thì sao?"

Cố Thịnh bất lực, nhưng cũng không ngăn cản, cứ mặc kệ cô.

"Tiểu Bảo, anh chưng canh trứng tôm bóc vỏ cho em nhé?"

"Dạ ~" Bé con đáp lại đầy hào hứng, đôi mắt đen láy tràn đầy mong đợi.

Canh trứng, món đó ngon lắm, bé thích lắm ~

Nửa giờ sau, đồ ăn lên bàn.

Cố Thịnh bưng canh trứng ra, cố ý muốn kéo gần khoảng cách giữa bé con và Cố Cẩm.

"Tiểu Bảo, anh bưng canh không tiện, để chị gái ôm em ra được không?"

Cố Cẩm nghe vậy, ôm chú ngỗng trắng đầy mong đợi.

Được ôm An An bảo bối sao?

Hạnh phúc đến quá bất ngờ, sắp không chịu nổi nữa rồi.

Bé con nhìn đôi tay đang đeo bao tay cách nhiệt của Cố Thịnh, lại nhìn Cố Cẩm đang đứng trước mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ đắn đo.

Một lúc sau, bé gật gật cái đầu nhỏ: "Dạ ~"

Anh trai bận rộn rồi, bảo bối phải ngoan.

Bé ngoan ngoãn vươn tay nhỏ ra để Cố Cẩm ôm.

Cố Cẩm kích động bế bổng bé lên, hôn nhẹ một cái, cô không dám dùng sức quá mạnh.

Tiểu Bảo của cô đã phải chịu bao nhiêu khổ sở rồi.

Hai kẻ súc sinh đáng chết kia.

Cố Cẩm nháy nháy đôi mắt chua xót, cố kìm những giọt nước mắt lại, không muốn để bé con nhìn thấy.

Đặt bé con ngồi vững vàng lên ghế ăn, Cố Cẩm ngồi ở một bên, Cố Thịnh thì ngồi ở phía đối diện.

"Tiểu Bảo của chúng ta muốn ăn cháo thịt trước hay là ăn canh trứng trước?"

Bé con nâng ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào bát canh trứng: "Cái đó."

"Được, anh múc cho Tiểu Bảo."

Cố Thịnh cầm lấy thìa múc hai thìa canh trứng, rồi đưa thìa nhỏ cho thằng bé: "Ăn chậm một chút, cẩn thận nóng."

"Canh trứng nóng thì phải làm sao ạ?"

Bé con suy nghĩ một chút, giọng nói mềm mại đáp: "Thổi thổi ạ ~"

Nói xong, thằng bé cúi đầu thổi thổi bát canh trứng, sau đó mới múc một thìa chậm rãi đưa vào miệng.

Nhất cử nhất động đều ngoan ngoãn vô cùng, khi ăn canh trứng thằng bé còn ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn Cố Thịnh đầy mong đợi, như thể đang hỏi: Em làm vậy có đúng không ạ?

Cố Thịnh hài lòng gật đầu: "Tiểu Bảo làm giỏi lắm, rất lợi hại."

Đôi mắt bé con càng thêm sáng rực, cong cong mang theo ý cười, vui vẻ đung đưa đôi chân nhỏ.

Anh trai khen mình kìa ~

———

Cẩm (khoe khoang): Hắc hắc, anh có An An bảo bối, còn em thì không.

Cố Ngôn (ném một cái tát vào mặt Cửu Cửu): Mau ra chương mới cho tôi, tôi muốn gặp Tiểu Bảo!!!

Cửu Cửu (ôm vết tay đỏ trên mặt) (âm thầm): Cho cậu một tháng không được gặp.

-----------------------

Chương 10. Mẹ sẽ đánh em sao?

9 giờ tối, Cố Thịnh dỗ dành bé con ngủ xong liền dọn dẹp phòng khách, còn Cố Cẩm thì đang đắp mặt nạ.

"Anh cả, sức khỏe của An An bảo bối thế nào rồi?" Ban ngày bận lo cho bé con, cô vẫn chưa kịp hỏi han cẩn thận.

Cố Thịnh: "Vết thương trên cơ thể đã đỡ hơn nhiều, chỉ là trong lòng... Anh vẫn chưa dám dẫn thằng bé đi gặp bác sĩ tâm lý, sợ nó sẽ kháng cự."

"Cũng được, cứ theo ý nguyện của An An bảo bối vậy, thằng bé không đồng ý thì chúng ta không miễn cưỡng, chỉ cần nó được tốt là được."

Cố Cẩm nằm trên sofa, tay cầm điện thoại chọc chọc, nhìn kỹ thì thấy cô đang thay ảnh đại diện, đổi màn hình chờ, đổi cả hình nền.

Đây là những bức ảnh cô tranh thủ chụp lén, nhìn hình ảnh bé con, ánh mắt Cố Cẩm dịu dàng không thôi.

Chỉ cần An An bảo bối của cô được bình an, cái gì cũng được.

"Em có một người bạn vừa hay là bác sĩ tâm lý, lại còn là tiến sĩ y khoa, ba tháng trước mới từ nước ngoài tu nghiệp chuyên ngành tâm lý trẻ em về, hay là em giới thiệu cho anh nhé?"

Nói xong, không thấy trả lời, ngay khi Cố Cẩm đang thắc mắc thì một thân ảnh che khuất ánh sáng.

Cố Thịnh khoanh tay, thần sắc khó đoán: "Sao em lại hiểu rõ đối phương làm gì, đến cả việc đi tu nghiệp cái gì cũng biết, chẳng lẽ... là tình yêu?"

Cố Cẩm:......

"Anh cả, em với cậu ấy là bạn học cấp ba, lần họp lớp gặp lại thì cậu ấy tự nói thôi."

Sao lại có thể liên quan đến tình yêu chứ.

Hai việc này chẳng có chút liên quan nào cả.

"Một người đàn ông sẽ không vô duyên vô cớ nói với em mình đang làm gì, đi đâu, cậu ta nói như vậy chỉ có thể chứng tỏ cậu ta có ý với em thôi." Đứng dưới góc độ một người đàn ông, Cố Thịnh phân tích kỹ càng.

"Em bây giờ là người của công chúng, mỗi lời nói cử động đều phải chú ý, hơn nữa, với vị thế của Cố gia hiện tại, cũng khó mà đảm bảo đối phương không có mục đích khác."

"Còn cả Tiểu Bảo nữa, Tiểu Bảo đang trong giai đoạn tâm lý nhạy cảm, em không suy xét cho mình thì cũng phải nghĩ cho nó chứ?"

"Anh cả không ngăn cản em yêu đương, nhưng có một số việc quả thực cần phải cân nhắc cho rõ ràng."

Cố Thịnh vỗ vỗ vai Cố Cẩm, bảo cô hãy suy nghĩ kỹ, còn mình thì thu dọn đồ chơi của tiểu gia hỏa rồi lên lầu.

"Anh lên lầu ngủ cùng Tiểu Bảo đây, ngủ ngon."

Cố Cẩm nghiến răng nghiến lợi: "Em nghi là anh đang khoe khoang."

Cố Thịnh thản nhiên: "À nha, vậy mà em cũng nhìn ra được à, đúng là anh đang khoe khoang đấy."

Cố Cẩm siết chặt nắm tay, tức giận. Nhưng lại đánh không lại.

Cứ chờ đấy, sớm muộn gì có một ngày, em sẽ giành lại An An bảo bối, lúc đó thì anh cứ ngồi mà khóc.

Cô tức giận ôm con ngỗng trắng lên lầu.

Phải ngủ một giấc làm đẹp thôi, để An An bảo bối càng thích mình hơn.

Trở lại phòng, Cố Thịnh nhận được một cuộc điện thoại.

Y đứng ở ban công, nhìn vào màn đêm đen kịt, giọng nói bình thản: "Đào tẩu rồi?"

Đầu dây bên kia là Tôn Dật: "Vâng, bị người cứu đi, theo đúng lời ngài phân phó, chúng ta đuổi theo một đoạn rồi cố tình thả cho bọn họ rời đi."

"Rất tốt, kế hoạch tiếp tục, đừng để bọn họ phát hiện ra sơ hở."

Từ địa ngục lên tới thiên đường, rồi từ thiên đường rơi xuống địa ngục, hy vọng món quà lớn mà y chuẩn bị, bọn họ có thể tiếp nhận được.

Tôn Dật: "Vâng, thiếu gia."

Trở lại phòng ngồi bên mép giường, Cố Thịnh nhìn bé con đang ngủ ngon lành, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

"Tiểu Bảo yên tâm, anh trai sẽ bảo vệ em, không ai có thể làm tổn thương em nữa."

......

Năm ngày trôi qua trong chớp mắt, năm ngày này, nhờ vào việc mặt dày mày dạn, Cố Cẩm đã thành công khiến bé con chấp nhận mình.

Nhưng việc được nằm cạnh Tiểu Bảo ngủ thì vẫn chưa thành công, điều này làm Cố Cẩm rất bực mình.

Ngày nào cũng muốn phá đám, ngày nào cũng thất bại.

Hôm nay, Hứa Đình Phương gọi điện tới, hỏi bà có thể đến thăm Tiểu Bảo hay không.

Cố Thịnh nghe xong cũng không đáp ứng ngay, mà đi hỏi ý kiến bé con.

Bé con ngoan ngoãn ngồi trên đệm hoa hướng dương, trong lòng ôm chú gấu nhỏ, đang tựa vào lòng Cố Cẩm đọc sách.

"Tiểu Bảo."

Bé con quay đầu lại, nhìn thấy Cố Thịnh, chống đôi tay nhỏ liền bò dậy, lảo đảo đi về phía y.

Chân của thằng bé vốn bị thương, tuy bây giờ đã khỏi nhưng đi lại nhiều vẫn sẽ đau.

Cố Thịnh bước nhanh hai bước đến đón lấy thằng bé: "Chậm một chút, Tiểu Bảo cứ đợi anh đến là được rồi."

Bé con áp sát vào má Cố Thịnh, đôi tay nhỏ ôm lấy cổ y: "Nhớ, anh."

Nhớ y sao?

Khóe miệng Cố Thịnh không thể nào kìm được mà cong lên, đầy vẻ đắc ý: "Anh cũng nhớ Tiểu Bảo."

Cố Cẩm ở một bên nghiến răng nghiến lợi: Á a. Cắn chết anh. Làm cho anh khoe khoang.

"Anh nói với Tiểu Bảo chuyện này được không."

"Dạ ~"

"Mẹ..." Cố Thịnh khi nói hai chữ này hơi khựng lại một chút, muốn xem phản ứng của bé con.

Thấy biểu cảm thằng bé hơi đờ đẫn nhưng không xuất hiện phản ứng hoảng sợ, y mới nhẹ nhõm thở phào một hơi.

"Mẹ nói muốn đến thăm bảo bảo, bảo bảo có muốn cho mẹ đến không? Nếu không muốn, anh sẽ gọi điện thoại từ chối."

Bé con chu cái khuôn mặt nhỏ, đôi mắt lộ vẻ bối rối, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Mẹ, sẽ đánh, đánh em sao?"

Nhắc đến chữ đánh, thân thể bé con hơi run rẩy, những ký ức không mấy tốt đẹp lại chực chờ phá vỡ hàng rào ngăn cách.

Cố Thịnh vội vàng ôm chặt thằng bé, giọng nói dịu dàng: "Sẽ không đâu, mẹ làm sao lại đánh bảo bảo chứ? Quên mất anh đã nói gì với Tiểu Bảo rồi sao? Mẹ là người yêu bảo bảo nhất, còn có cả ba nữa, ba cũng rất yêu bảo bảo."

"Ba mẹ lúc trước là người xấu, đã bị chú cảnh sát bắt đi rồi, họ không bao giờ có thể làm tổn thương bảo bảo nữa. Hơn nữa bảo bảo còn có anh chị, anh chị sẽ bảo vệ bảo bảo."

"Đúng vậy, An An bảo bối không sợ nha, chị sẽ bảo vệ An An bảo bối." Cố Cẩm đứng dậy, dùng trán chạm vào trán bé con, tay cũng nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của thằng bé.

Dưới sự cổ vũ luân phiên của Cố Thịnh và Cố Cẩm, bé con đã đồng ý chuyện Hứa Đình Phương sẽ đến.

"Tiểu Bảo giỏi lắm."

"Chúng ta đi xem tối nay ăn gì nào." Cố Thịnh bế bé con hướng về phía nhà bếp.

Bé con vui vẻ nói: "Cá viên~"

"Muốn ăn cá viên à, vậy chúng ta đi xem nhé."

Mở tủ lạnh ra tìm kiếm: "À nha, hết cá viên rồi."

Bé con có chút thất vọng.

"Vậy chúng ta ra ngoài mua đi."

Căn biệt thự nhỏ chỉ có ba người họ ở, thường ngày cũng là Cố Thịnh ra ngoài mua đồ ăn hoặc đặt mua trên mạng ship đến.

"Tiểu Bảo đi cùng anh ra ngoài mua cá về làm cá viên được không?"

Từ lúc đến đây, bé con vẫn chưa từng rời khỏi biệt thự, cùng lắm chỉ là đi dạo trong hoa viên.

"Không sợ đâu, đi cùng anh, anh sẽ bảo vệ Tiểu Bảo."

Dưới sự trấn an của Cố Thịnh, bé con thay một chiếc áo hoodie màu nâu có mũ hình tai gấu, quần đen và đôi giày nhỏ màu trắng. Còn Cố Thịnh mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, có thể trực tiếp dùng áo bao bọc lấy bé con.

"Hai người đi đi, em không đi đâu, ở nhà đợi hai người về." Cố Cẩm nằm trên sofa vẫy tay, cô mà đi ra ngoài là phải đeo khẩu trang đội mũ, thật sự lười phải chỉnh đốn.

"Được, vậy em nhớ nấu cơm nhé." Cố Thịnh bế bé con ra cửa, lái xe không lâu đã đến siêu thị.

"Đội mũ nhỏ vào nào, Tiểu Bảo nếu sợ thì cứ áp vào vai anh, chúng ta mua xong về ngay, rất nhanh thôi."

"Dạ dạ."

Xung quanh toàn là người lạ, bé con ôm chặt cổ Cố Thịnh, vùi đầu vào thật kín.

"Tiểu Bảo, nhìn này, chúng ta mua con cá này được không?" Cố Thịnh cố ý làm bé con lộ đầu ra, tìm việc gì đó để đánh lạc hướng thằng bé là tốt nhất.

Bé con quay đầu nhìn thoáng qua, một con cá rất lớn, có thể làm được rất nhiều cá viên.

"Dạ ~"

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!