Chương 18: _ 34

Đã có 70 chương trên web: https://hayoshi2506.blogspot.com/2026/07/be-con-ang-thuong-tro-ve-ca-nha-trong.html

Chương 33. Đoàn phim của Cố Cẩm xảy ra chuyện

Cố Thịnh bắt chước vẻ giận dỗi ban nãy của nhóc, khoanh tay, quay người sang chỗ khác: "Hừ~"

"Tiểu Bảo dám mách lẻo với ông nội, làm ông nội mắng anh trai, anh trai không bế nữa."

Nghe thấy không được bế, bé con cuống quýt ôm lấy chân Cố Thịnh: "Anh trai bế đi mà~"

"Bảo bảo, sai rồi ạ~"

"Anh trai ơi~"

Cố Thịnh nghe giọng nũng nịu ấy, khóe miệng không kìm được cong lên: "Sai rồi? Tiểu Bảo sai ở đâu nào?"

"Tiểu Bảo không sai, là anh trai sai ạ."

Bé con nóng nảy dậm chân, hai bàn tay nhỏ bám lấy ống quần Cố Thịnh: "Sai rồi, bảo bảo sai rồi ạ."

"Anh trai bế đi mà~"

"Bế đi, không giận nữa nha~" Giọng nhóc kéo dài âm cuối, mơ hồ mang theo tiếng nức nở.

Cố Thịnh biết nếu còn trêu nữa nhóc sẽ khóc thật, y ngồi xổm xuống, tay vừa đưa ra thì bé con đã nhào vào lòng.

"Anh trai..."

"Ừ, anh trai đây." Cố Thịnh bế nhóc lên, xoa xoa khuôn mặt nhỏ.

"Muốn chơi nước thì lát nữa chúng ta về đổi ủng đi mưa, không được mặc loại giày này, sẽ ướt hết đấy."

"Dạ dạ." Bé con gật đầu lia lịa, Cố Thịnh nói gì cũng đồng ý, chỉ sợ y lại giận.

"Đi thôi, anh trai mang Tiểu Bảo về đổi." Cố Thịnh đưa bé con về thay ủng đi mưa, còn mặc thêm cả áo mưa cho nhóc.

Khi quay lại thì trời chỉ còn mưa phùn, mặc áo mưa là tiện nhất.

Thay xong trang bị mới, bé con không thể chờ đợi thêm mà lao ra dẫm nước, những vũng nước bắn tung tóe khắp nơi, nhóc cười vui sướng hớn hở.

Cố Thịnh che ô đi theo bên cạnh, thấy nhóc vui vẻ, lòng y cũng thấy hạnh phúc lây.

Reng reng reng

Điện thoại đổ chuông.

Là Cố Cẩm.

Cố Thịnh bắt máy: "Sao thế?"

Cố Cẩm gào thét đầy nỗi nhớ: "Anh. Anh thân yêu ơi. Em nhớ anh lắm."

Cố Thịnh đảo mắt: "Có việc gì thì nói thẳng đi."

Y không tin Cố Cẩm lại nhớ mình đến mức ấy.

"Hôm nay em có thời gian, anh có thể mang An An bảo bối đến thăm em được không? Em nhớ An An bảo bối quá đi mất." Cố Cẩm dè dặt đưa ra yêu cầu.

"Anh trai, cầu anh đấy, nếu không phải em không rời đi được thì chắc chắn em đã về rồi."

Cô đã mấy tháng không gặp An An bảo bối, cũng chẳng biết nhóc có còn nhớ mình không.

Lỡ mà không nhớ thì bi thương biết bao nhiêu.

Cố Thịnh: "Lát nữa rồi tính."

Điện thoại cắt đứt.

Cố Cẩm ngây người.

Một giây sau, cô òa khóc nức nở ngay trong xe riêng, dọa trợ lý sợ chết khiếp.

"Chị à, chị sao thế? Chị đừng khóc mà."

"Đừng vì tỏ tình thất bại mà bi thương như vậy chứ."

"Hả?" Tiếng khóc của Cố Cẩm khựng lại: "Tỏ tình thất bại gì cơ?"

Cô tỏ tình với ai? Lại còn thất bại?

Sao cô không biết nhỉ?

Huống chi cô xinh đẹp như thế này, đứa nào mắt mù dám từ chối cô?

Trợ lý mở điện thoại, nhấn vào mục tìm kiếm thịnh hành: "Chị tự xem đi."

Cố Cẩm cầm lấy xem: "Nữ minh tinh xinh đẹp tỏ tình nam thần thất bại, òa khóc bên đường?"

Còn đính kèm hình ảnh, đúng là cô thật, cô cũng đang khóc thật.

Nhưng chuyện này không phải vì cô tỏ tình thất bại mà khóc, mà là vì cô bị ngón chân đập vào góc tường nên đau quá mới khóc.

"Bịa đặt. Đây là bịa đặt. Kiện, cho tôi kiện tên đó!!!"

Cố Cẩm sa sầm mặt, chỉ vào tài khoản marketing đó, khóe mắt còn vương lại một giọt nước mắt chưa khô.

Cô ghét nhất loại người dựa vào một tấm ảnh rồi há mồm bịa đặt lung tung như thế này.

Trợ lý: "À?"

Cố Cẩm: "Liên hệ luật sư ngay, tôi muốn kiện gã tội bôi nhọ."

Thấy một lần là kiện một lần, cô xem đứa nào còn dám nói bậy nữa không.

Trợ lý không dám tự quyết định, đành phải gọi điện cho người đại diện của Cố Cẩm.

Người đại diện sau khi biết chuyện liền gọi điện cho Hứa Đình Phương.

Hứa Đình Phương nhận được cuộc gọi, tìm xem tấm ảnh mà Cố Cẩm nhắc đến, phát hiện lượt đăng lại và bình luận, mức độ thảo luận cao chưa từng thấy.

"Ừ, đúng là nói hươu nói vượn, cứ theo ý nó mà kiện."

Cố Cẩm đang ở giai đoạn thăng tiến trong sự nghiệp, xuất hiện loại tin đồn này e là sẽ khiến fan giảm mạnh, cần phải nhanh chóng làm sáng tỏ và xử lý.

Cúp máy, Hứa Đình Phương xuống lầu chuẩn bị nấu cơm.

Tại căn biệt thự nhỏ này, không phải bà nấu thì cũng là Cố Thịnh nấu, bé con đôi khi còn chạy tới giúp một tay.

Cảm giác này thực sự rất tốt.

"Ôi chao, làm sao thế này?" Hứa Đình Phương vừa xuống lầu đã thấy Cố Thịnh xách theo tiểu gia hỏa trở về.

Bé con vẫn đang mặc áo mưa, đi ủng, hào hứng quơ quơ tay nhỏ.

Cố Thịnh: "Ngã ngồi cái mông xuống, đúng lúc rơi trúng vũng nước."

Quần áo ướt sũng.

"Ha ha ha ha..." Hứa Đình Phương cười sảng khoái, điểm nhẹ vào mũi bé con: "Con đấy, nghịch ngợm quá."

Đang mưa mà còn đòi ra ngoài chơi nước.

Bé con cười hì hì, chẳng hề có chút buồn bã nào vì bị ngã cả.

"Mẹ, con đưa em đi thay đồ."

"Đi đi, mẹ đi nấu cơm."

Cố Thịnh mang bé con lên lầu, tiện thể tắm rửa cho nhóc luôn.

Y đặt nhóc vào bồn tắm đang xả nước: "Ngoan ngoãn chờ nhé, anh trai ra ban công lấy khăn tắm."

Bé con có khăn tắm riêng, hôm qua đã giặt, giờ chắc là khô rồi. "Dạ dạ."

Khi Cố Thịnh quay lại, bé con đã trần trụi đôi chân, chỉ mặc mỗi cái quần lót trắng, đang ghé vào thành bồn tắm chơi nước.

Cố Thịnh thuần thục lột cái quần lót của nhóc ra rồi bế nhóc thả vào bồn tắm, còn cho thêm hai con vịt vàng nhỏ đáng yêu vào nữa.

Gội đầu tắm rửa xong xuôi, chỉ chốc lát sau, một bánh trôi trắng thơm tho đã ra lò.

Thay quần áo sạch sẽ, sấy khô tóc, nhóc con ngoan ngoãn tung tăng dẫm dép lê chạy ra ngoài.

"Ăn cơm, ăn cơm, thịt thịt."

Hai nắm tay nhỏ đặt trước ngực, mông nhỏ lắc lư, nhóc lộc cộc chạy tới cửa thang lầu, xoay người lại bắt đầu bò xuống.

Chờ Cố Thịnh đuổi theo ra tới nơi, nhóc con đã bò được một nửa.

"Em giỏi thật đấy."

"Hắc hắc, bảo bảo, giỏi nha~"

"Ừ, Tiểu Bảo giỏi lắm."

Cố Thịnh dở khóc dở cười bế nhóc lên, phủi phủi quần áo xem nhóc có bị va đập ở đâu không.

May mắn là sàn nhà ngày nào cũng lau nên không bẩn, bằng không y lại phải lôi nhóc về tắm lại một lần nữa.

"Xuống dưới rồi, vừa kịp ăn cơm. Còn một món nữa, đợi anh hai phút."

Hứa Đình Phương dọn món vừa xào xong ra bàn rồi xoay người vào bếp làm tiếp món cuối.

Cố Thịnh đặt bé con vào ghế ăn rồi vào bếp xới cơm.

"Xong rồi, ăn đi." Hứa Đình Phương bưng cải thìa ra bàn.

Bữa cơm có ba món mặn một món canh, đủ cả rau thịt.

"Thịt thịt ~"

"Ăn thịt thịt~"

"Được, ăn thịt nhé." Cố Thịnh gắp cho nhóc một miếng thịt kho tàu, bảo nhóc từ từ ăn.

"Mẹ, lát nữa con định đưa Tiểu Bảo ra ngoài một chuyến, tới đoàn phim của Tiểu Cẩm, nó bảo nó nhớ Tiểu Bảo."

Hứa Đình Phương gắp thức ăn: "Được, lát nữa mẹ cũng đi. Trên mạng xuất hiện chút dư luận, vừa lúc đến xem tình hình thế nào."

"Vâng."

Sau khi ăn xong, ba mẹ con xuất phát, chẳng bao lâu đã đến đoàn phim của Cố Cẩm.

Khi được trợ lý dẫn vào, Cố Cẩm đang bận quay phim.

Cố Thịnh ôm bé con đứng một bên xem.

Đó là một cảnh đánh võ, phải treo dây cáp.

Cố Cẩm thực hiện các động tác võ thuật mượt mà như nước chảy mây trôi, nhìn rất mãn nhãn.

Bé con xem mà ngây cả người: "Anh trai, chị, bay kìa."

Trong mắt nhóc, chị gái thật sự biết bay, mà còn bay rất đẹp.

Nhưng đúng lúc này, sự cố bất ngờ xảy ra.

Điểm tựa dưới chân Cố Cẩm là một cành cây, cô vừa đứng vững, chuẩn bị tư thế thì cành cây dưới chân rắc một tiếng gãy lìa.

Cô lập tức rơi xuống.

Cái cây nằm trên núi giả, cao tầm 3 mét, còn khoảng cách từ núi giả xuống mặt đất là hơn mười mét, ngã xuống thế này thì nguy hiểm vô cùng.

"Á!!!"

"Tiểu Cẩm!!"

Hứa Đình Phương và Cố Thịnh lao tới hai bước rồi khựng lại.

Nhìn thấy Cố Cẩm đang lơ lửng giữa không trung nhờ dây cáp, cả hai thở phào nhẹ nhõm.

May mắn thay, người điều khiển dây cáp phản ứng nhanh, nếu không thì Cố Cẩm chắc chắn sẽ bị ngã xuống.

--------------------------

Chương 34. Khi mẹ mở một công ty để bảo vệ con gái

Cố Cẩm trở về phòng nghỉ, vừa bước vào đã thấy Hứa Đình Phương, Cố Thịnh và bé con đang đợi sẵn bên trong.

"Á!!! An An bảo bối!!!"

"Chị gái."

Cố Cẩm vui mừng lao về phía bé con, nhóc cũng hào hứng chạy tới, hai chị em vui vẻ ôm chầm lấy nhau.

Cảnh tượng này khiến Hứa Đình Phương cười không khép miệng được.

"An An bảo bối ăn cơm chưa nào?" Cố Cẩm ôm nhóc ngồi trên ghế sô pha, xoa xoa khuôn mặt nhỏ của nhóc.

"Ăn rùi, ăn đát thịt thịt nha."

"Ăn thịt rồi à, giỏi quá đi." Cố Cẩm áp trán mình vào trán bé con, trêu nhóc cười ha ha.

Cốc cốc cốc

Tiếng gõ cửa vang lên.

Cố Thịnh đi mở cửa, vừa mở ra đã thấy trợ lý đứng đó với vẻ mặt không mấy vui vẻ.

"Có chuyện gì vậy?" Cố Cẩm ngẩng đầu hỏi.

Trợ lý bực dọc nói: "Đạo diễn nói đó chỉ là một sự cố nhỏ, bảo cho qua chuyện đi, còn nói nếu chị thấy tức thì cứ bảo bên đạo cụ xin lỗi là được."

"Ông ta nói giọng còn không tình nguyện, làm như chúng ta ép ông ta không bằng, đúng là hạng người gì đâu."

Cố Cẩm vào vai một mỹ nhân điên dại, là nữ thứ, đất diễn cũng khá nhiều.

Hơn nữa ngoại hình, thần thái và kỹ năng diễn xuất của cô đều rất tốt, vai diễn này được cô thể hiện cực kỳ ấn tượng.

Mỗi khi có hình ảnh hậu trường được hé lộ, đều tạo ra hiệu ứng thảo luận rất lớn, thậm chí còn lấn át cả nữ chính.

Nữ chính là Cổ Khiết, một gương mặt mới của làng giải trí, vẻ ngoài thanh thuần, rất phù hợp với hình tượng ngốc bạch ngọt của kịch bản, nhưng cứ mỗi lần đứng cạnh Cố Cẩm thì lại bị lép vế hoàn toàn.

Có lời đồn rằng bộ phim này do tổng giám đốc Thiên Tinh Giải Trí đầu tư để nâng đỡ Cổ Khiết, mà thấy Cố Cẩm nổi bật như vậy nên chắc chắn có người không vừa mắt.

Nhưng cô thật sự không ngờ bọn họ lại dám giở trò trên đạo cụ.

Ngã từ độ cao đó xuống, không chết cũng phải tàn phế, đây rõ ràng là muốn hủy hoại cô.

Nhớ lại những tin đồn thất thiệt trên mạng trước đó, sắc mặt Cố Cẩm trở nên lạnh lẽo.

Cô ôm chặt bé con vào lòng, cố gắng dằn lòng mình lại.

Hứa Đình Phương bước tới xoa đầu Cố Cẩm: "Đừng giận, có mẹ ở đây rồi."

"Con cứ nghỉ ngơi, chơi với bảo bảo đi, mẹ đi một chút rồi về ngay."

Cố Cẩm gật đầu: "Vâng."

Cô ôm chặt bé con, tâm trạng vẫn còn khá buồn bã.

"Chị, không đau đâu nha, bảo bảo ở đây." Tiểu gia hỏa dán mặt vào má Cố Cẩm, trấn an cô, bàn tay nhỏ còn vỗ vỗ lên vai cô.

Cố Cẩm thấy lòng ấm áp, hôn nhẹ lên khuôn mặt xinh xắn của nhóc: "An An bảo bối tốt nhất."

Hứa Đình Phương dẫn Cố Thịnh rời phòng nghỉ đi tìm đạo diễn.

Vừa đến gần đã nghe thấy giọng đạo diễn nịnh nọt điện thoại: "Ngài yên tâm, chuyện này tôi nhất định xử lý êm đẹp, tuyệt đối không để ảnh hưởng đến việc quay phim của cô Cổ đâu."

"Cố Cẩm chỉ là một diễn viên nhỏ thôi, tôi có khối cách để trị nó, cũng tại nó chắn đường cô Cổ."

"Vâng vâng vâng, tôi hiểu, tôi hiểu."

Đạo diễn cúp máy, vừa mở cửa bước ra đã chạm mặt ngay vẻ mặt lạnh như băng của Cố Thịnh và Hứa Đình Phương.

"Hai người là ai, đứng đây chặn đường làm gì?"

"Nhìn mặt lạ hoắc, không phải người đoàn phim chúng tôi rồi."

Đạo diễn nhìn Cố Thịnh và Hứa Đình Phương từ đầu đến chân, đặc biệt chú ý đến Cố Thịnh, thấy hơi quen quen nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.

"Đi nhanh lên, người ngoài không được vào đoàn phim!!" Đạo diễn xua đuổi, cầm điện thoại đi tiếp, chẳng hề coi hai người họ ra gì.

Cố Thịnh bước tới chặn đường hắn: "Ông là đạo diễn?"

Đạo diễn nhíu mày mất kiên nhẫn: "Phải, rốt cuộc các người có chuyện gì? Còn động tay động chân thì tin tôi gọi người tống cổ các người ra ngoài không?"

"Cố Cẩm ngã từ độ cao như vậy, đoàn phim các người không có lấy một động thái nào sao? Ít nhất cũng nên một lời xin lỗi chứ."

Đạo diễn cười khẩy: "Hóa ra là người của Cố Cẩm à? Không xin lỗi đấy, chẳng lẽ các người còn định đánh tôi?"

"Nó tự không cẩn thận, không đứng vững thì liên quan gì đến chúng tôi."

"Đạo diễn, ông nói thế là không đúng rồi. Cố Cẩm nếu xảy ra chuyện ở đây, ông nghĩ mình phủi tay sạch sẽ được sao?" Cố Thịnh cố nén giận, cố gắng dùng giọng điệu bình thản nhất có thể.

Cố Cẩm khi tham gia giới giải trí không hề tiết lộ mối quan hệ với Cố gia vì muốn tự lực cánh sinh.

Giờ chuyện đã xảy ra, y hoàn toàn có thể dùng thân phận tổng giám đốc tập đoàn Cố Thị gây áp lực, nhưng như thế sẽ làm lộ thân phận của Cố Cẩm.

Trong trường hợp vạn bất đắc dĩ, y không thể phá hỏng kế hoạch của em gái.

Đạo diễn chẳng hề để tâm đến lời hắn nói, vì hắn có người chống lưng, hắn chẳng sợ gì cả: "Đi mau, không đi tôi cho người đuổi ra ngoài."

Một con bé Cố Cẩm thì làm gì được hắn, chẳng lẽ còn làm hắn biến mất khỏi vòng này được chắc.

Cố Thịnh định nói thêm điều gì đó nhưng Hứa Đình Phương đã ngăn lại.

Bà bước lên trước, nhìn thẳng vào đạo diễn, giọng dịu dàng: "Chào đạo diễn, tôi là mẹ của Cố Cẩm, cũng là chủ tịch của công ty giải trí F.T. Đây là danh thiếp của tôi."

"Những lời ông vừa nói, tôi đã ghi âm lại toàn bộ. Chuyện sau này công ty chúng tôi sẽ theo đúng quy trình mà xử lý."

"Con bé Cố Cẩm muốn tự mình xông pha, tôi làm mẹ không tiện ngăn cản, nhưng bản lĩnh khác không có, chứ khai công ty để bảo vệ nó thì tôi thừa sức."

"Chỉ không biết tập đoàn Thiên Tinh đứng sau ông so với F.T của tôi thì bên nào hơn bên nào."

Giọng điệu của Hứa Đình Phương ôn nhu là thế, nhưng từng lời nói ra khiến đạo diễn toát mồ hôi hột.

Công ty giải trí F.T, người ngoài có thể không biết, nhưng là người trong nghề sao ông ta không biết được.

Công ty này đột ngột xuất hiện 4 năm trước, chỉ mất một năm đã niêm yết trên sàn chứng khoán.

Ngay khi vừa lên sàn, nó đã đánh bật Thiên Tinh Giải Trí, kẻ thống trị ngành nhiều năm, xuống vị trí thứ hai, và ngồi vững ngôi vị quán quân đến tận bây giờ.

Người trong giới hay nói, Thiên Tinh Giải Trí là hoàng đế, thì F.T chính là Nhiếp chính vương.

Trong 4 năm, F.T sở hữu hàng loạt tác phẩm đình đám, ký hợp đồng với hơn chục nghệ sĩ tên tuổi, đa phần đều là những người thực lực.

Nghe đâu gần đây còn đang chuẩn bị cho ra mắt nhóm nhạc nam nữ.

Tay cầm danh thiếp của đạo diễn run cầm cập, nhìn cái tên và logo F.T trên đó, chân ông ta mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.

Tại sao Cố Cẩm chưa bao giờ nói là nó dựa lưng vào một cái cây đại thụ lớn thế này?

Nếu nó nói sớm, ông ta cần gì phải quan tâm đến Thiên Tinh, ông ta đã cung phụng nó như tổ tiên rồi.

Hứa Đình Phương nhìn dáng vẻ thất thần của ông ta, cười lạnh một tiếng rồi dẫn Cố Thịnh rời đi.

"Con chuẩn bị đi, màn kịch hôm nay coi như là lời thách thức chính thức với Thiên Tinh Giải Trí. Nếu cần thiết, cứ để tập đoàn Cố Thị đứng ra chống lưng cho Tiểu Cẩm."

"Con gái ta, tuyệt đối không ai được phép ức hiếp."

Cố Thịnh đáp: "Con biết rồi, con sẽ gọi cho lão ba ngay."

"Có cần thôn tính luôn Thiên Tinh Giải Trí không?"

Hứa Đình Phương dừng bước, mỉm cười: "Gần 5 năm rồi, F.T Giải Trí cũng nên mở rộng bản đồ thôi."

"Con cứ làm tốt đi, mẹ về công ty một chuyến."

Ra chuyện này, bà phải tự mình đi giám sát. "Tiểu Cẩm còn chưa biết mẹ là chủ tịch của F.T, con nói với em một cách uyển chuyển thôi nhé."

Cố Thịnh thở phào: "Con biết rồi."

Y là người đầu tiên trong nhà biết mẹ mở công ty, ngay cả cha cũng không hay biết gì.

Hôm nay xảy ra chuyện này, lát nữa về đối mặt với lão cha, sợ là ông lại diễn bài một khóc hai nháo ba thắt cổ mất.

Hứa Đình Phương an tâm giao việc lại cho Cố Thịnh, nhưng bà không ngờ rằng, cách uyển chuyển của Cố Thịnh lại quá mức trực diện.

Cố Thịnh: "Đừng lo, F.T Giải Trí chống lưng cho em, chắc chắn sẽ bắt bọn chúng xin lỗi."

Cố Cẩm: "F.T Giải Trí?"

Cố Thịnh: "Mẹ mình mở đấy, bất ngờ chưa?"

Cố Cẩm: "Hả?"

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!