Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 33: Gặp lại Lâu Nhược Hi
Lúc Tử Khê tỉnh lại,
bên ngoài đã sáng rõ, trên giường đã không còn ai. Cô thở ra một hơi,
thân thể đau nhức làm cô nhíu mày. Lúc này Lâu Tử Hoán từ phòng tắm đi
ra, áo mũ chỉnh tề, bộ dáng giỏi giang nhanh nhẹn. Trên mặt hắn, đã
không thấy chút nào vẻ k*ch t*nh, phẫn nộ, còn có ôn nhu ngẫu nhiên đêm
qua. Đúng bộ dáng tiêu chuẩn ăn no liền rời đi.
“2 giờ chiều sẽ có hội thảo luận về sản phẩm mới, không được muộn.” Mặt hắn không chút thay đổi, thậm chí là vô tình.
Đây là Lâu Tử Hoán, chẳng lẽ mày còn chờ mong hắn sẽ cho mày một nụ cười ôn nhu sao? Sớm hiểu rõ hắn, trong lòng vẫn là không tránh được bị thương. Cô cúi đầu trả lời, không muốn nhìn hắn. Hắn bây giờ, quần áo chỉnh tề, mà cô phía dưới chăn cái gì đều không có, cô không có cách làm cho mình như vậy đối kháng với hắn.
Lâu Tử Hoán cũng kinh ngạc trước sự ngoan ngoãn của cô, không muốn nói nhiều nữa, không đợi cô đáp lại liền đi ra ngoài.
Cô chịu đựng toàn thân đau nhức, đi xuống giường. Cho đến khi xác nhận mình là một An Tử Khê xinh đẹp cao ngạo kia, mới ra khỏi phòng. Lúc này, Lâu Tử Hoán đã không thấy. Cũng tốt, không cần phải đối mặt với hắn, cô thoái mái hơn.
Cô mở tủ lạnh ra, phát hiện bên trong cư nhiền đồ ăn nên có đều có. Cô đến phòng bếp tìm được gạo trắng, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Nửa giờ sau, bữa sáng đã xong. Cuối cùng, cô lộ ra nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay.
Cửa lúc này mở ra, Lâu Tử Hoán cư nhiên xuất hiện ở chỗ trước cửa, đương nhiên không có bỏ qua nụ cười sáng lạn của cô. Hắn cũng ngửi thấy mùi cháo trắng, lông mày nâng lên: “Cô cư nhiên còn có thể làm bữa sáng?”
Tử Khê trợn trắng mắt, việc cô biết làm còn rất nhiều đi? Cô mười tám tuổi liền phải ra ngoài sống một mình, nếu ngay cả cháo gạo trắng cũng không biết nấu mà nói, cô đã sớm chết đói. Cô đặt cháo trên bàn ăn, sau đó bưng tới bánh nướng cùng với rau trộn. “Anh không phải đi làm sao?”
Bộ dáng cô không nhìn hắn làm chọc lên cơn giận của hắn, giọng điệu cũng trở nên cao hơn: “Đây là nhà của tôi, tôi muốn đi thì đi, muốn ở thì ở.”
Tử Khê đang có tâm tình tốt, không muốn bị hắn phá hư, cho nên giọng điệu vẫn thoải mái: “Lâu tổng nói rất đúng, đây là nhà anh, anh muốn đi thì đi, muốn ở thì ở, là tôi lắm miêng.” Dứt lời, cô múc cho mình một bát cháo, một mình bắt đầu hưởng thụ bữa sáng của cô.
Lâu Tử Hoán chán ghét bộ dạng cô không để hắn vào mắt, hai ba bước chân, chạy vọt vào phòng bếp lấy bát đũa ra. Cầm lấy bánh, múc một bát cháo, ăn từng ngụm từng ngụm.
Tử Khê trợn mắt há mồm, đây là Lâu tổng giám đốc kiêu ngạo kia sao? Lâu Tử Hoán chỉ mấy miếng liền húp hết hai bát cháo, ba cái bánh nướng, còn có một ít rau trộn. Buông bát xuống, ra lệnh: “Từ hôm nay trở đi, chỉ cần tôi ở nhà, cô phải chuẩn bị một ngày ba bữa cho tôi. Tôi không ăn đồ ăn rác rưởi bên ngoài, cô phải tự tay làm.” Sau đó, không đợi cô trả lời, đến thư phòng lấy giấy tờ ra cửa.
Tử Khê thật lâu mới phản ứng lại được, sau đó cười ha ha, thì ra Lâu Tử Hoán cũng có lúc trẻ con như vậy! Nhìn hắn húp hết cháo để bát đũa lại, hốc mắt không hiểu nóng lên. Từ lúc mười tám tuổi về sau này, lần đầu tiên lúc cô ăn bữa sáng, bên cạnh có một người. Cô vỗ vỗ lên mặt mình, làm sao lại hương về tên đàn ông ác ma này, còn có thể suy nghĩ miên man.
Ăn xong bữa sáng, Tử Khê mở loa, muốn nghe một chút âm nhạc, xem sách một chút, dù sao hội thảo luận sản phẩm mới phải đến buổi chiều. Cô vừa ngồi xuống, pha cho mình một tách trà, chuông cửa vang lên. Cô thấy hé ra khuôn mặt thanh tú quen thuộc!
“2 giờ chiều sẽ có hội thảo luận về sản phẩm mới, không được muộn.” Mặt hắn không chút thay đổi, thậm chí là vô tình.
Đây là Lâu Tử Hoán, chẳng lẽ mày còn chờ mong hắn sẽ cho mày một nụ cười ôn nhu sao? Sớm hiểu rõ hắn, trong lòng vẫn là không tránh được bị thương. Cô cúi đầu trả lời, không muốn nhìn hắn. Hắn bây giờ, quần áo chỉnh tề, mà cô phía dưới chăn cái gì đều không có, cô không có cách làm cho mình như vậy đối kháng với hắn.
Lâu Tử Hoán cũng kinh ngạc trước sự ngoan ngoãn của cô, không muốn nói nhiều nữa, không đợi cô đáp lại liền đi ra ngoài.
Cô chịu đựng toàn thân đau nhức, đi xuống giường. Cho đến khi xác nhận mình là một An Tử Khê xinh đẹp cao ngạo kia, mới ra khỏi phòng. Lúc này, Lâu Tử Hoán đã không thấy. Cũng tốt, không cần phải đối mặt với hắn, cô thoái mái hơn.
Cô mở tủ lạnh ra, phát hiện bên trong cư nhiền đồ ăn nên có đều có. Cô đến phòng bếp tìm được gạo trắng, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Nửa giờ sau, bữa sáng đã xong. Cuối cùng, cô lộ ra nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay.
Cửa lúc này mở ra, Lâu Tử Hoán cư nhiên xuất hiện ở chỗ trước cửa, đương nhiên không có bỏ qua nụ cười sáng lạn của cô. Hắn cũng ngửi thấy mùi cháo trắng, lông mày nâng lên: “Cô cư nhiên còn có thể làm bữa sáng?”
Tử Khê trợn trắng mắt, việc cô biết làm còn rất nhiều đi? Cô mười tám tuổi liền phải ra ngoài sống một mình, nếu ngay cả cháo gạo trắng cũng không biết nấu mà nói, cô đã sớm chết đói. Cô đặt cháo trên bàn ăn, sau đó bưng tới bánh nướng cùng với rau trộn. “Anh không phải đi làm sao?”
Bộ dáng cô không nhìn hắn làm chọc lên cơn giận của hắn, giọng điệu cũng trở nên cao hơn: “Đây là nhà của tôi, tôi muốn đi thì đi, muốn ở thì ở.”
Tử Khê đang có tâm tình tốt, không muốn bị hắn phá hư, cho nên giọng điệu vẫn thoải mái: “Lâu tổng nói rất đúng, đây là nhà anh, anh muốn đi thì đi, muốn ở thì ở, là tôi lắm miêng.” Dứt lời, cô múc cho mình một bát cháo, một mình bắt đầu hưởng thụ bữa sáng của cô.
Lâu Tử Hoán chán ghét bộ dạng cô không để hắn vào mắt, hai ba bước chân, chạy vọt vào phòng bếp lấy bát đũa ra. Cầm lấy bánh, múc một bát cháo, ăn từng ngụm từng ngụm.
Tử Khê trợn mắt há mồm, đây là Lâu tổng giám đốc kiêu ngạo kia sao? Lâu Tử Hoán chỉ mấy miếng liền húp hết hai bát cháo, ba cái bánh nướng, còn có một ít rau trộn. Buông bát xuống, ra lệnh: “Từ hôm nay trở đi, chỉ cần tôi ở nhà, cô phải chuẩn bị một ngày ba bữa cho tôi. Tôi không ăn đồ ăn rác rưởi bên ngoài, cô phải tự tay làm.” Sau đó, không đợi cô trả lời, đến thư phòng lấy giấy tờ ra cửa.
Tử Khê thật lâu mới phản ứng lại được, sau đó cười ha ha, thì ra Lâu Tử Hoán cũng có lúc trẻ con như vậy! Nhìn hắn húp hết cháo để bát đũa lại, hốc mắt không hiểu nóng lên. Từ lúc mười tám tuổi về sau này, lần đầu tiên lúc cô ăn bữa sáng, bên cạnh có một người. Cô vỗ vỗ lên mặt mình, làm sao lại hương về tên đàn ông ác ma này, còn có thể suy nghĩ miên man.
Ăn xong bữa sáng, Tử Khê mở loa, muốn nghe một chút âm nhạc, xem sách một chút, dù sao hội thảo luận sản phẩm mới phải đến buổi chiều. Cô vừa ngồi xuống, pha cho mình một tách trà, chuông cửa vang lên. Cô thấy hé ra khuôn mặt thanh tú quen thuộc!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Chẳng qua chỉ là bài học kinh nghiệm
Chương 2: 2: Nụ hôn của ác ma
Chương 3: 3: Tôi ức hiếp cô khi nào?
Chương 4: 4: Đây là năng lực của anh?
Chương 5: 5: Cường bạo chưa toại
Chương 6: 6: Cô tự tìm
Chương 7: 7: Xem cô còn dám hay không
Chương 8: 8: Bà muốn đánh chết cô ta sao?
Chương 9: 9: Không cần sự thương hại của anh
Chương 10: 10: Lại cảnh cáo
Chương 11: 11: Cô gặp ma
Chương 12: 12: Mùi vị áy náy
Chương 13: 13: Sinh bệnh có vẻ đáng yêu hơn
Chương 14: 14: Ác ma muốn xuất ngoại
Chương 15: 15: Thủ đoạn quyến rũ
Chương 16: 16: Bắt kẻ thông dâm tại trận
Chương 17: 17: Có phải âm mưu của cô hay không
Chương 18: 18: Làm như chưa từng xảy ra
Chương 19: 19: Biểu diễn thời trang trên sàn catwalk
Chương 20: 20: Gặp lại ác ma
Chương 21: 21: Trò chơi chỉ mới bắt đầu
Chương 22: 22: Bản hợp đồng một trăm ngàn
Chương 23: 23: Ba mày gọi mày về ăn cơm
Chương 24: 24: Cuộc giằng co mới
Chương 25: 25: Yêu đương vụng trộm bị cắt đứt
Chương 26: 26: Trò chơi không thể không có cô
Chương 27: 27: Cầu anh buông tha cho tôi
Chương 28: 28: Trừ phi cô làm người đàn bà của tôi
Chương 29: 29: Tình nhân ba tháng
Chương 30: 30: Đây là phòng em gái tôi
Chương 31: 31: Ngủ cùng với tôi
Chương 32: 32: Thực hiện nghĩa vụ của tình nhân
Chương 33: 33: Gặp lại Lâu Nhược Hi
Chương 34: 34: Tôi là tình nhân của anh cô
Chương 35: 35: Xin anh em các người buông tha cho tôi
Chương 36: 36: An phận một chút cho tôi
Chương 37: 37: Có thể tìm Hắc gia giúp đỡ
Chương 38: 38: Ai cũng không được sống thoải mái
Chương 39: 39: Nó là con gái tôi
Chương 40: 40: Đàm phán giao dịch
Chương 41: 41: Hắc Diệu Tư xuất hiện
Chương 42: 42: Bị thương tổn gì ?
Chương 43: 43: Yêu đương vụng trộm bí mật
Chương 44: 44: Đừng đi nói ra ngoài
Chương 45: 45: Người đàn bà tham lam
Chương 46: 46: Gặp lại Chung Khang Tề
Chương 47: 47: Cô lại còn dám trốn
Chương 48: 48: Tin tức tính toán tốt
Chương 49: 49: Bắt cóc 1
Chương 50: 50: Bắt cóc 2
Chương 51: 51: Mục đích của Hắc Diệu Tư
Chương 52: 52: Sẽ không gả cho ông
Chương 53: 53: Lâu Tử Hoán đến
Chương 54: 54: Lấy ra
Chương 55: 55: Rời khỏi Lâu Tử Hoán
Chương 56: 56: Cô chỉ vì tiền
Chương 57: 57: Sẽ không lưu lại dấu vết
Chương 58: 58: Bắt buộc trên xe
Chương 59: 59: Cô bé quật cường
Chương 60: 60: Ai có quyết tâm mạnh mẽ
Chương 61: 61: A Tử là bạn của Nhạc Nhạc
Chương 62: 62: Biểu hiện không tồi
Chương 63: 63: Dây dưa trong phòng tắm
Chương 64: 64: Dây dưa trong phòng tắm
Chương 65: 65: Bức ảnh kích tình
Chương 66: 66: Mối tình cũ của mẹ cô và Hắc Diệu Tư
Chương 67: 67: Thủ đoạn tàn nhẫn
Chương 68: 68: Cô có thể gả cho tôi
Chương 69: 69: Tâm địa ác độc
Chương 70: 70: Hoan ái trước khi sắp bị tử hình
Chương 71: 71: Thực hiện giao dịch
Chương 72: 72: Ác ma anh dũng
Chương 73: 73: Trừng phạt
Chương 74: 74: Ánh mắt của Lâu Nhược Hi
Chương 75: 75: Cô tại sao lại không cứu tôi?
Chương 76: 76: Hy sinh để đạt được âm mưu
Chương 77: 77: Làm mẹ của cháu
Chương 78: 78: Không có dừng lại, vẫn còn dây dưa
Chương 79: 79: Kích tình cùng uy hiếp
Chương 80: 80: Trầm mặc đối diện
Chương 81: 81: Chú này con đã gặp qua
Chương 82: 82
Chương 83: 83: Đón nhạc nhạc
Chương 84: 84: Con tôi không phải là đứa trẻ hư
Chương 85: 85: Giao dịch
Chương 86: 86: Hi sinh đến nỗi sẩy thai
Chương 87: 87: Em cũng có thể làm được
Chương 88: 88: Khế ước kết thúc
Chương 89: 89: Đắc ý ra oai
Chương 90: 90: Từng có con với anh
Chương 91: 91: Ba người cùng ngủ chung một chỗ
Chương 92: 92: Chân tướng
Chương 93: 93: Yêu cầu của mẹ
Chương 94: 94: Chúng ta kết hôn đi
Chương 95: 95: : Lâu Nhược Hi trả thù
Chương 96: 96: Cuộc giao dịch của Hắc Diệu Tư
Chương 97: 97: Đêm đó đã đi đâu?
Chương 98: 98: Màn đêm buông xuống
Chương 99: 99: Tuyệt vọng trong mưa
Chương 100: 100: Đi cùng anh
Chương 101: 101: Làm nhân tình của tôi
Chương 102: 102: Làm sao để cắt đứt được
Chương 103: 103: Hận ý
Chương 104: 104: Chinh phục cô
Chương 105: 105: Em nuôi anh
Chương 106: 106: Dọn về Lâu gia
Chương 107: 107: Mẹ cô ở Dạ Đô
Chương 108: 108: Bắt gian ở Dạ Đô
Chương 109: 109: Tai nạn xe cộ
Chương 110: 110: Cô ấy không phải là em gái tôi
Chương 111: 111: Anh em đoạn tuyệt
Chương 112: 112: Lập tức kết hôn
Chương 113: 113: : Hôn lễ gian nan
Chương 114: 114: Hôn lễ gian nan
Chương 115: 115: Chân tướng của Lâu Nhược Hi
Chương 116: 116: Tất cả đều đáng giá
Chương 117: 117: Tuyệt đối không xa rời nhau
Chương 118: 118: Sự uy hiếp của Hắc Diệu Tư
Chương 119: 119: Tôi đồng ý
Chương 120: 120: Ly hôn
Chương 121: 121: Ly hôn
Chương 122: 122: Bỏ trốn
Chương 123: 123: Giam cầm
Chương 124: 124: : Lại trốn
Chương 125: 125: Lại trốn
Chương 126: 126: Trở về
Chương 127: 127: Không đi có được hay không
Chương 128: 128: Gặp lại
Chương 129: 129: Gặp lại người quen cũ
Chương 130: 130: Ai nên được hạnh phúc
Chương 131: 131: Bên ngoài nhà họ Lâu
Chương 132: 132: Lễ trao giải
Chương 133: 133: Quyết đấu giữa đàn ông
Chương 134: 134: Chạy không thoát khỏi bùa mê
Chương 135: 135: Thế này càng kích thích
Chương 136: 136: Quan hệ gì
Chương 137: 137: Tiệc mừng
Chương 138: 138: Ba người chạm mặt
Chương 139: 139
Chương 140: 140: Nghiêm phạt trong thang máy
Chương 141: 141: Nghiêm phạt bắt đầu
Chương 142: 142: Phản kích
Chương 143: 143: Chất vấn
Chương 144: 144: Chất vấn
Chương 145: 145: Không thể buông tay
Chương 146: 146: Ba người ngủ cùng nhau
Chương 147: 147: Cá chết lưới rách
Chương 148: 148: Một nhà ba người
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177: Sở dĩ ái tuyệt cảnh*
Chương 178: 178: Không thể yêu!
Chương 179: 179: Cho anh một cơ hội để yêu em
Chương 180: 180: Một đường sinh tử thiên nhai
Chương 181: 181: Không cần xen vào chuyện của tôi
Chương 182: 182: Vì sao không thể ở bên nhau?
Chương 183: 183: Có thể chấp nhận không?
Chương 184: 184: Bị thương nặng
Không tìm thấy chương nào phù hợp