Tên Hán Việt: Ái tình giáng đầu/ 爱情降头
Tác giả: Khát Vũ/ 渴雨
Độ dài: 10 chương
___
Trong đợt team building của công ty, cuối cùng tôi cũng được gặp lại người sếp mà tôi đã phải lòng suốt hơn một năm. Tôi từng nghĩ đó sẽ là khởi đầu của hạnh phúc, nhưng mãi đến sau này, tôi mới phát hiện ra tất cả mọi chuyện đều là do anh ta sắp đặt.
1
Người đàn ông ấy tên Âu Lâm. Dù đã từng trải qua một cuộc hôn nhân, anh ta vẫn giữ được khí chất và sự quyến rũ, và luôn chăm sóc tôi kể cả trong công việc lẫn những lúc ở bên ngoài.
Mọi người đến nơi vào buổi chiều, hôm đó không còn lịch trình nào khác. Sau khi sắp xếp hành lý xong, các đồng nghiệp nữ tụ tập trong phòng của chị Mâu thuộc bộ phận tài vụ, vừa chia sẻ đồ ăn vặt vừa trò chuyện.
Chủ yếu, mọi người trêu đùa nhau xem ai hợp với ai, rồi bàn tán về ai có thể thích ai.
Chị Mâu là một người phụ nữ trưởng thành, có tài chính ổn định, và là kiểu người ấm áp, dễ mến, nên mọi người trong công ty đều rất yêu quý chị.
Khi nghe chúng tôi thảo luận về vấn đề này, chị Mâu kể với chúng tôi rằng chị mới trở về từ Thái Lan và biết được một loại bùa yêu cổ truyền, có thể khiến người ta yêu mình như bị mê hoặc, không thể thoát ra được.
Chị bảo, chỉ cần dùng một món đồ cá nhân của đối phương làm bùa, sau đó cắt một lọn tóc của mình, quấn quanh món đồ đó.
Tóc mai quấn quýt, ái tình vấn vương. Càng dùng bùa lâu, đối phương càng dễ rơi vào tình yêu không thể thoát ra được.
Một phần quan trọng của bùa yêu này chính là da rắn, vì rắn là loài vật tượng trưng cho dục vọng và sự quyến rũ. Dù không tự mình lột da rắn thì cũng phải chứng kiến toàn bộ quá trình lột da, trong khi lẩm nhẩm gọi tên đối phương trong lòng.
Cuối cùng, người dùng bùa phải dùng da rắn để bọc lại tất cả và cho vào một túi bùa mang theo bên người. Nếu không muốn mang theo thì có thể để dưới gối hoặc gầm giường, tuy nhiên hiệu quả sẽ không cao bằng.
Một điều quan trọng mà người sử dụng bùa yêu cần chú ý là tuyệt đối không để bùa tiếp xúc với ánh sáng.
"Vì khi sử dụng bùa yêu, tình cảm sẽ không còn đơn giản như trước nữa, nếu để nó tiếp xúc với ánh sáng, nó sẽ mất hết tác dụng," Chị Mâu nhấn mạnh chi tiết này.
Chúng tôi bật cười và hỏi chị Mâu liệu chị đã thử dùng loại bùa đó chưa. Chị Mâu không trả lời, chỉ nhìn tôi và nói: "Thử đi, hiệu nghiệm lắm đấy!"
Lúc đó, tôi không hiểu sao lại cảm thấy ánh mắt của chị ta nhìn tôi đầy ẩn ý.
Tối hôm đó, Âu Lâm chu đáo mang đồ ăn và rót nước cho chúng tôi. Lòng tôi bối rối, nghĩ về bùa yêu mà chị Mâu đã nói. Trong lúc tôi lơ đãng, tôi vô tình đổ nước lên người Âu Lâm.
Tôi giật mình và lúng túng không biết xử lý thế nào. Nhưng Âu Lâm không hề tỏ ra khó chịu, anh ta cởi áo khoác ra rồi cười nói: "Đừng lo, cứ thoải mái đi, đừng coi tôi là ông chủ khó tính ở công ty. Nhưng mà Ôn Bân này, cô phải giặt cái áo khoác này cho tôi đấy."
Anh ta làm vậy có lẽ vì sợ tôi xấu hổ, nên đã đưa ra một cách để giúp tôi thoải mái hơn.
Nhìn nụ cười của Âu Lâm, tôi cảm thấy trái tim mình thắt lại. Tôi đã làm việc trong công ty này hơn một năm và đã đi công tác với Âu Lâm ba lần.
Lần đầu tiên, tôi giả vờ say rượu và ôm anh ta không buông, cố ý muốn giữ anh lại phòng mình. Lần thứ hai, tôi mặc bộ đồ ngủ quyến rũ và qua phòng anh ta để mượn sạc điện thoại. Lần thứ ba, tôi giả vờ có chuyện buồn và mượn cơ hội để anh ta an ủi tôi, tôi ôm chặt cánh tay anh và tựa vào lòng anh rất lâu.
Tuy nhiên, lần nào Âu Lâm cũng rất giữ phép tắc, không bao giờ vượt quá giới hạn và thậm chí từ chối một cách lịch sự để tôi không cảm thấy khó xử.
Càng như vậy, tôi càng yêu anh ta điên cuồng.
Gần đây, tôi phải đi công tác để ký hợp đồng với một khách hàng lớn và muốn nhờ Âu Lâm đi cùng, nhưng anh ta từ chối vì lý do bận. Có lẽ anh ta đã nhận ra ý đồ của tôi và không muốn cho tôi chút hy vọng nào nữa.
Một ngày, tôi tìm thấy chiếc đồng hồ của Âu Lâm trong túi áo khoác của anh, cái đồng hồ mà hầu như ngày nào anh ta cũng đeo.
Cầm chiếc đồng hồ trong tay, tôi bất giác nghĩ về bùa yêu mà chị Mâu đã nói. Dù không biết nó có thật hay không, tôi quyết định thử, vì nếu không thử, tôi sẽ không bao giờ có cơ hội chạm tới Âu Lâm.
Tôi vội vàng tìm cớ ra ngoài để giặt áo khoác, rồi đến một quán ăn có bán thịt rắn. Tôi vào nhà vệ sinh, cắt một lọn tóc của mình và quấn vào dây đồng hồ.
Tôi chọn mua một con rắn và nhờ đầu bếp của quán lột da cho tôi. Tôi lén ra sau bếp, quan sát người đầu bếp đang giết rắn, lột da nó từng chút một. Trong lúc đó, tôi không ngừng niệm tên Âu Lâm trong lòng.
Thực ra, tôi khá sợ rắn, đặc biệt khi thấy nó vẫn còn sống và đang bị giết. Người đầu bếp từ từ lột da, khiến con rắn vùng vẫy đau đớn.
Cuối cùng, tất cả những gì tôi có thể nhớ là mình đã trốn trong nhà vệ sinh của quán, tim đập thình thịch, tay run bắn lên, và tôi cố gắng bọc chiếc đồng hồ trong tấm da rắn.
Sau khi quấn xong, tôi buộc chặt da rắn lại rồi cho vào túi vải màu đen. Tôi xịt thật nhiều nước hoa để át đi mùi t.anh tưởi của máu rắn.
Trên đường trở về khách sạn, tôi đem áo khoác của Âu Lâm đi giặt khô. Khi tôi giải quyết mọi việc xong xuôi, trời đã khuya.
Nhưng khi tôi về khách sạn, tôi bất ngờ nhìn thấy Âu Lâm đang đứng hút thuốc trước cửa phòng tôi. Anh ta đã 36 tuổi, nhưng nhờ tập gym thường xuyên, anh vẫn giữ được vóc dáng đẹp.
Khi anh ta nghe thấy tiếng bước chân của tôi, anh dập điếu thuốc rồi nói: "Em đã ở đâu vậy? Sao lại về muộn như thế? Phụ nữ độc thân ở bên ngoài không an toàn."
Sau đó, anh nhìn tôi và nói: "Tôi thấy em chưa về, nên định qua xem thử. Giờ về rồi thì tốt."
Tôi lo lắng nhưng vẫn cầm chặt túi vải đựng da rắn trong tay, lí nhí trả lời rằng không tìm được quán giặt sấy.
Anh khẽ gật đầu, rồi chúng tôi đứng nhìn nhau một lúc. Sau đó, anh lên tiếng: "Em có thấy cái đồng hồ trong túi áo của tôi không?"
Tôi ôm túi vải và hơi bối rối: "Anh làm mất rồi à? Hay để tìm xem nó có rơi trong phòng em không?"
"Được, vào phòng tìm thử xem." Âu Lâm chậm rãi đi tới, tựa vào cửa, ra hiệu cho tôi mở cửa.
Tôi biết chắc không thể tìm thấy chiếc đồng hồ đó trong phòng tôi, nên tôi cúi đầu và bảo có thể nó đã rơi ở nhà hàng trong bữa tiệc tối.
Nhưng Âu Lâm ngồi xuống giường và nhìn tôi với ánh mắt sâu thẳm. Anh ngồi đó rất lâu, rồi đột ngột nắm lấy tay tôi. "Hôm nay tôi đã tìm em khắp nơi."
"Anh..." Tôi cảm nhận mùi thuốc lá còn đọng lại trên người anh, tim tôi như muốn nhảy ra ngoài.
Âu Lâm chậm rãi cúi đầu, thì thầm: "Khi không tìm thấy em, tôi đã nhớ em đến phát điên lên rồi."
Tim tôi như ngừng đập, một cảm giác đắc ý và mãn nguyện len lỏi trong lòng.
Đêm đó, Âu Lâm ở lại phòng tôi, nhưng chúng tôi hầu như không thể ngủ. Khi trời vừa sáng, tiếng đồng nghiệp nói chuyện ngoài hành lang khiến Âu Lâm giật mình tỉnh dậy ngay lập tức.
Anh quay sang nhìn tôi, khuôn mặt bối rối, sau đó ánh mắt anh trở nên ngạc nhiên và khó hiểu.
Tôi chưa kịp giải thích thì Âu Lâm đứng dậy, mặc quần áo vào và lạnh lùng nói: "Chuyện này tôi sẽ giải thích sau. Trong thời gian team building, đừng nói lung tung."
Rồi anh vội vã rời đi, và tôi không hiểu sao anh lại có những biểu hiện thay đổi thất thường như vậy.
Khi tôi đi lấy quần áo, tôi phát hiện chiếc túi vải đựng bùa yêu đã rơi xuống dưới rèm cửa, và túi bị hở, ánh sáng ban mai chiếu vào.
Tôi nhớ lại lời chị Mâu nhắc nhở về việc không để bùa yêu tiếp xúc với ánh sáng, nếu không sẽ mất hết công dụng. Tôi lại nghĩ đến sự thay đổi của Âu Lâm, nhưng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền ôm chặt chiếc túi vào ngực.