Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 172
12:39 - 21.05.2026
2,195
Ngày cấm túc cuối cùng kết thúc bằng quả lật ghế té cái rầm xuống đất của tôi, khi mà ông anh đang yên lành xem “ Thất Kiếm “ tự dưng hứng chí quá vung tay làm một đường Du Long kiếm bá đạo, hết quả là hất văng tôi đang ngồi chồm hổm trên cái ghế mũ hóng phim, đau thấy mấy ông trời!
Chiều hôm sau, y hẹn, tôi áo quần bảnh bao như Việt kiều về nước lấy vợ, dắt xe cười cầu tài với mẹ tôi đang loay hoay dưới bếp rồi phóng thẳng sang nhà em Vy, dọc đường không quên ghé tiệm bánh kẹo thủ sẵn vài lố kẹo mềm Sugus làm quà tái ngộ.
Vâng, ai đời con trai sang nhà gái lại ôm vài lố kẹo chỉ gọn lỏn trong túi như tôi, trong khi tôi thì chập sau vừa bất ngờ vừa ngượng chín người vì cái sự thiếu chu đáo của mình.
Tôi đường hoàng thắng xe cái kít trước nhà Vy, khoan thai đưa tay bấm chuông cửa oai phong hệt như trong mấy bộ phim mà tổng thống nhấn nút công tắc kích hoạt bom hạt nhân. Nhưng nhấn đến rã cả tay mà cũng chẳng thấy ai ra mở cửa, đợi một hồi đã nghĩ đến nước phải quay về nhà gọi điện thoại sang thì có tiếng chân từ trong nhà đi ra.
Tôi thẫn thờ nhìn em Vy trong chiếc tạp dề trắng tay vung vẩy cái giá cơm bước ra mở cổng:
- Ớ, đang nấu ăn à? – Tôi ngạc nhiên.
- Ừa, hi, vào nhà đi N! – Em ấy cười tươi mở cổng.
Tôi lóng ngóng dắt xe vô nhà, quả tình là bình thường đã quen nhìn Vy trong áo pull quần jean trẻ trung hay áo dài thục nữ, chứ chẳng hề ngờ là hôm nay trong chiếc tạp dề nấu ăn, trông em ấy như chững chạc hơn rất nhiều, còn trước đây thì tôi chỉ quen nhìn Tiểu Mai trong tạp dề làm bếp.
- Chừng nào nấu xong thế? Nhanh không? – Tôi bước vào nhà.
- Chi vậy? – Vy thắc mắc.
- Thì nấu lẹ còn đi chơi chứ! – Tôi giục.
- Ăn xong rồi đi đâu thì đi! – Em ấy nhún vai nói.
- Ớ, N cũng ăn ở đây với nhà Vy luôn à? – Tôi ngớ người.
- Bữa nay cả nhà sang ngoại hết rồi, nấu cho N ăn đó, hi! – Vy quay sang cười tình.
Giờ thì tôi mới hiểu ra là sự trùng hợp mà Vy nói là gì, hoá ra cái ngày tôi hết thụ án cấm túc, trả tự do về với buôn với làng thì cũng là ngày gia đình Vy sang ngoại. Tình hình này thì chỉ có mình tôi với em ấy ở nhà, và cái mùi thơm sực nức mũi kia thể nào tí nữa tôi cũng sẽ được thưởng thức thôi.
Tôi đần mặt ra nhìn bàn ăn linh đình trước mặt, nào cá chiên thịt ram, chả giò chiên và tôm lăn bột cùng dĩa rau to tướng.
- N đợi chút, canh sắp xong rồi! – Vy bước nhanh tới bếp.
- Nhiều quá….ăn gì hết! – Tôi bối rối.
- Ăn được bao nhiêu cứ ăn, hì hì! – Em ấy lắc đầu tủm tỉm.
Tôi ngồi chơi xơi nước, cố nuốt nước bọt không nhìn vào bàn ăn ê hề trước mắt, mà chuyển sang nhìn cô bạn gái đã lâu rồi không gặp. Vy một tay giở nắp xoong canh nghi ngút khói, một tay cầm cái giá nêm canh, mồ hôi lấm tấm trên trán. Tự dưng giây phút đó, tôi tưởng như trước mặt mình lại là….Tiểu Mai.
- “ Bậy, bậy quá, không được vậy nữa! “ – Tôi nhắm tịt mắt lại và nhủ thầm trong bụng.
Quả tình là thằng con trai nào ở vị trí của tôi ngay lúc này cũng sẽ đều cảm thấy khoan khoái và hạnh phúc, vì được bạn gái nấu cho ăn như thế này thì có khác nào một gia đình thực thụ đâu.
Chốc sau, đợi Vy rửa mặt xong thì hai đứa mới bắt đầu ngồi vào bàn ăn.
- Đưa mình chén của N đi! – Em ấy nhoài người sang.
- Ừm….! – Tôi lúng búng chìa cái chén ra.
- Hì, có gì đâu mà ngại! – Vy như hiểu được tôi đang nghĩ gì, nhoẻn miệng cười trấn an.
- Đâu có ngại…..à….thấy nhiều đồ ăn quá thôi! – Tôi ngắc ngứ.
- Nấu cho N hết đó, coi chừng bể bụng nha! – Em ấy tủm tỉm.
- Bậy, Vy nấu thì phải ăn cho bằng hết! – Tôi nói như máy.
Vy lắc đầu mỉm cười, xới cơm vào chén của tôi và chìa ra.
- Nào, ăn thôi!
- Ừm…mà, sao bữa nay lại nổi hứng lên nấu ăn thế? – Tôi buột miệng hỏi ra một câu ngu hết sức.
- Khờ ơi, mừng N được trả tự do đó, ha ha! – Em ấy cười khúc khích.
- À….ra vậy! – Tôi tẽn tò.
Nhưng lúc cầm đũa lên ăn thì tôi còn ngượng hơn, đang gặm miếng chả giò thì tôi đưa mắt lên, thấy Vy đang tựa cằm nhìn tôi mỉm cười:
- Ì….gì…ì….ế….? – Tôi lọng ngọng khó khăn nói vì miếng chả to đùng trong miệng.
- Hì, không có gì, chỉ là…..! – Em ấy ngập ngừng.
- À….gì….ế…? – Tôi cố nói.
- Là…lâu quá mới gặp thôi, hì, ăn đi ông hai! – Vy đỏ mặt nói khẽ.
Được lời như cởi tấm lòng, bữa đó tôi quất sạch luôn đĩa chả giò với tôm lăn bột, tọng luôn nửa con cá chiên xù, và cuối cùng xoa bụng kêu khổ, thiếu điều muốn lăn ra chết giấc khi mà em Vy lại múc cho tôi nguyên chén canh súp to đùng và khẩn khoản nhìn tôi bằng ánh mắt mà không thể nào từ chối được.
- Ợ….đói cũng khổ….mà no cũng chẳng sướng gì….! – Tôi ngồi phình bụng khoe rốn, nói hoài câu nói muôn thuở những lúc no cành hông.
- Hì, sao, giờ còn muốn đi chơi nữa không? – Vy tủm tỉm.
- Thôi….nghỉ chút…tí tính, đuối quá! – Tôi khoát tay.
- Ừm, thế ngồi nghỉ đi, mình rửa chén chút rồi lên! – Nói rồi Vy quay vào trong bếp.
Tôi lúc này thấy sao mà Vy dễ thương quá đỗi, cũng hiền thục dịu dàng chả kém gì ai, bất giác thấy mình sao có lỗi quá, thời gian qua vô tình để Tiểu Mai chiếm hết tâm trí mà liên tục phải nói dối em ấy. Thế này thì phải bù đắp lại thôi, không thì cái mặc cảm tội lỗi cứ đeo theo tôi hoài mất. Cơ mà bù đắp cách nào đây?
“ Phụ nữ rất yêu những cử chỉ quan tâm từ đàn ông, dù chỉ là những việc làm bình thường hay nhỏ nhặt nhất “, tôi nhớ đã từng đọc câu này ở đâu rồi. Và thế là tôi đứng dậy, đi ra sau bếp:
- Sao thế? Nhà vệ sinh bên tay trái kìa N! – Vy ngạc nhiên, đang lúi húi rửa chén.
- Để…à…N phụ 1 tay cho! – Tôi lúng búng đáp rồi như sợ bị từ chối, bắt tay vào luôn!
Vy khẽ cười nhìn tôi rồi cũng dịch ra một chút cho tôi đứng cạnh bên, Vy rửa nước đầu, tôi rửa nước sau, hai đứa chuyền tay nhau những chén bát trên chạn.
Đôi khi hạnh phúc lại là những điều tưởng chừng như rất đỗi bình thường và nhỏ nhoi như vậy đấy!
Chốc sau, tôi ngồi nhìn ly nước và búng tay ấy viên đá chạm vô nhau, Vy ngồi cạnh bên, chốc chốc lại rót nước sang.
- Bữa giờ….ừm…ở nhà làm gì vậy? – Tôi bắt chuyện.
- Thì đọc sách báo, xem tivi, hết rồi, hì! – Vy cười.
- Hic, còn N thì học tiếng Anh với chạy lòng vòng trong nhà, chán! – Tôi thở dài.
- Ai bảo về khuya bữa kia làm gì, mà giờ được tha rồi, nói gì nữa! – Em ấy đáp.
- Ờ, cũng may là chỉ có nửa tháng, chứ không là tèo luôn ấy!
- Nếu hơn thì sao?
- Thì….ở nhà hoài chứ sao!
- Ở nhà thì sao?
- Thì….chán chứ sao!
- Sao mà chán?
- Thì….không gặp bạn bè, chán chứ sao!
- Hứ, phải không?
- Ừm…thì không phải!
- Vậy là gì?
- Thì….hic, không gặp Vy ớ ờ….N buồn vu vơ….hớ hơ…..!
Tôi chuyển sang bài giả điên để nói cho đỡ ngượng, mặc dù những gì tôi nói là thật lòng.
- Quỷ sứ, lúc cần giỡn thì lại không giỡn, giờ lại…..! – Vy nói xong rồi ngừng luôn, mặt đỏ lựng.
- Hì, vậy mới nói được! – Tôi gãi đầu cười cầu tài.
- Hứ! – Vy làm mặt dỗi.
- Thôi mà, giỡn chút cho vui, chứ hôm giờ ở nhà buồn chết được! – Tôi xuống nước năn nỉ.
- Có gì đâu mà buồn? – Vy tròn mắt ngạc nhiên.
- Thì….hè mà phải ở nhà học bài, chán! – Tôi rầu rĩ.
- Hì, mùa hè chỉ mới bắt đầu thôi mà, N nhỉ! – Vy mỉm cười nhìn tôi khẽ nói.
- “ Ừ, đúng rồi, mùa hè chỉ mới bắt đầu thôi, chắc chắn còn rất nhiều điều đang đợi tôi phía trước rồi, hì hì! “
Tôi hít một hơi dài cảm khái, nhìn cô bạn gái xinh xắn cũng đang mỉm cười trước mặt, bất giác cảm thấy mình thật may mắn, cuộc đời học sinh thế này thì còn gì hơn nữa chứ!
Chiều hôm sau, y hẹn, tôi áo quần bảnh bao như Việt kiều về nước lấy vợ, dắt xe cười cầu tài với mẹ tôi đang loay hoay dưới bếp rồi phóng thẳng sang nhà em Vy, dọc đường không quên ghé tiệm bánh kẹo thủ sẵn vài lố kẹo mềm Sugus làm quà tái ngộ.
Vâng, ai đời con trai sang nhà gái lại ôm vài lố kẹo chỉ gọn lỏn trong túi như tôi, trong khi tôi thì chập sau vừa bất ngờ vừa ngượng chín người vì cái sự thiếu chu đáo của mình.
Tôi đường hoàng thắng xe cái kít trước nhà Vy, khoan thai đưa tay bấm chuông cửa oai phong hệt như trong mấy bộ phim mà tổng thống nhấn nút công tắc kích hoạt bom hạt nhân. Nhưng nhấn đến rã cả tay mà cũng chẳng thấy ai ra mở cửa, đợi một hồi đã nghĩ đến nước phải quay về nhà gọi điện thoại sang thì có tiếng chân từ trong nhà đi ra.
Tôi thẫn thờ nhìn em Vy trong chiếc tạp dề trắng tay vung vẩy cái giá cơm bước ra mở cổng:
- Ớ, đang nấu ăn à? – Tôi ngạc nhiên.
- Ừa, hi, vào nhà đi N! – Em ấy cười tươi mở cổng.
Tôi lóng ngóng dắt xe vô nhà, quả tình là bình thường đã quen nhìn Vy trong áo pull quần jean trẻ trung hay áo dài thục nữ, chứ chẳng hề ngờ là hôm nay trong chiếc tạp dề nấu ăn, trông em ấy như chững chạc hơn rất nhiều, còn trước đây thì tôi chỉ quen nhìn Tiểu Mai trong tạp dề làm bếp.
- Chừng nào nấu xong thế? Nhanh không? – Tôi bước vào nhà.
- Chi vậy? – Vy thắc mắc.
- Thì nấu lẹ còn đi chơi chứ! – Tôi giục.
- Ăn xong rồi đi đâu thì đi! – Em ấy nhún vai nói.
- Ớ, N cũng ăn ở đây với nhà Vy luôn à? – Tôi ngớ người.
- Bữa nay cả nhà sang ngoại hết rồi, nấu cho N ăn đó, hi! – Vy quay sang cười tình.
Giờ thì tôi mới hiểu ra là sự trùng hợp mà Vy nói là gì, hoá ra cái ngày tôi hết thụ án cấm túc, trả tự do về với buôn với làng thì cũng là ngày gia đình Vy sang ngoại. Tình hình này thì chỉ có mình tôi với em ấy ở nhà, và cái mùi thơm sực nức mũi kia thể nào tí nữa tôi cũng sẽ được thưởng thức thôi.
Tôi đần mặt ra nhìn bàn ăn linh đình trước mặt, nào cá chiên thịt ram, chả giò chiên và tôm lăn bột cùng dĩa rau to tướng.
- N đợi chút, canh sắp xong rồi! – Vy bước nhanh tới bếp.
- Nhiều quá….ăn gì hết! – Tôi bối rối.
- Ăn được bao nhiêu cứ ăn, hì hì! – Em ấy lắc đầu tủm tỉm.
Tôi ngồi chơi xơi nước, cố nuốt nước bọt không nhìn vào bàn ăn ê hề trước mắt, mà chuyển sang nhìn cô bạn gái đã lâu rồi không gặp. Vy một tay giở nắp xoong canh nghi ngút khói, một tay cầm cái giá nêm canh, mồ hôi lấm tấm trên trán. Tự dưng giây phút đó, tôi tưởng như trước mặt mình lại là….Tiểu Mai.
- “ Bậy, bậy quá, không được vậy nữa! “ – Tôi nhắm tịt mắt lại và nhủ thầm trong bụng.
Quả tình là thằng con trai nào ở vị trí của tôi ngay lúc này cũng sẽ đều cảm thấy khoan khoái và hạnh phúc, vì được bạn gái nấu cho ăn như thế này thì có khác nào một gia đình thực thụ đâu.
Chốc sau, đợi Vy rửa mặt xong thì hai đứa mới bắt đầu ngồi vào bàn ăn.
- Đưa mình chén của N đi! – Em ấy nhoài người sang.
- Ừm….! – Tôi lúng búng chìa cái chén ra.
- Hì, có gì đâu mà ngại! – Vy như hiểu được tôi đang nghĩ gì, nhoẻn miệng cười trấn an.
- Đâu có ngại…..à….thấy nhiều đồ ăn quá thôi! – Tôi ngắc ngứ.
- Nấu cho N hết đó, coi chừng bể bụng nha! – Em ấy tủm tỉm.
- Bậy, Vy nấu thì phải ăn cho bằng hết! – Tôi nói như máy.
Vy lắc đầu mỉm cười, xới cơm vào chén của tôi và chìa ra.
- Nào, ăn thôi!
- Ừm…mà, sao bữa nay lại nổi hứng lên nấu ăn thế? – Tôi buột miệng hỏi ra một câu ngu hết sức.
- Khờ ơi, mừng N được trả tự do đó, ha ha! – Em ấy cười khúc khích.
- À….ra vậy! – Tôi tẽn tò.
Nhưng lúc cầm đũa lên ăn thì tôi còn ngượng hơn, đang gặm miếng chả giò thì tôi đưa mắt lên, thấy Vy đang tựa cằm nhìn tôi mỉm cười:
- Ì….gì…ì….ế….? – Tôi lọng ngọng khó khăn nói vì miếng chả to đùng trong miệng.
- Hì, không có gì, chỉ là…..! – Em ấy ngập ngừng.
- À….gì….ế…? – Tôi cố nói.
- Là…lâu quá mới gặp thôi, hì, ăn đi ông hai! – Vy đỏ mặt nói khẽ.
Được lời như cởi tấm lòng, bữa đó tôi quất sạch luôn đĩa chả giò với tôm lăn bột, tọng luôn nửa con cá chiên xù, và cuối cùng xoa bụng kêu khổ, thiếu điều muốn lăn ra chết giấc khi mà em Vy lại múc cho tôi nguyên chén canh súp to đùng và khẩn khoản nhìn tôi bằng ánh mắt mà không thể nào từ chối được.
- Ợ….đói cũng khổ….mà no cũng chẳng sướng gì….! – Tôi ngồi phình bụng khoe rốn, nói hoài câu nói muôn thuở những lúc no cành hông.
- Hì, sao, giờ còn muốn đi chơi nữa không? – Vy tủm tỉm.
- Thôi….nghỉ chút…tí tính, đuối quá! – Tôi khoát tay.
- Ừm, thế ngồi nghỉ đi, mình rửa chén chút rồi lên! – Nói rồi Vy quay vào trong bếp.
Tôi lúc này thấy sao mà Vy dễ thương quá đỗi, cũng hiền thục dịu dàng chả kém gì ai, bất giác thấy mình sao có lỗi quá, thời gian qua vô tình để Tiểu Mai chiếm hết tâm trí mà liên tục phải nói dối em ấy. Thế này thì phải bù đắp lại thôi, không thì cái mặc cảm tội lỗi cứ đeo theo tôi hoài mất. Cơ mà bù đắp cách nào đây?
“ Phụ nữ rất yêu những cử chỉ quan tâm từ đàn ông, dù chỉ là những việc làm bình thường hay nhỏ nhặt nhất “, tôi nhớ đã từng đọc câu này ở đâu rồi. Và thế là tôi đứng dậy, đi ra sau bếp:
- Sao thế? Nhà vệ sinh bên tay trái kìa N! – Vy ngạc nhiên, đang lúi húi rửa chén.
- Để…à…N phụ 1 tay cho! – Tôi lúng búng đáp rồi như sợ bị từ chối, bắt tay vào luôn!
Vy khẽ cười nhìn tôi rồi cũng dịch ra một chút cho tôi đứng cạnh bên, Vy rửa nước đầu, tôi rửa nước sau, hai đứa chuyền tay nhau những chén bát trên chạn.
Đôi khi hạnh phúc lại là những điều tưởng chừng như rất đỗi bình thường và nhỏ nhoi như vậy đấy!
Chốc sau, tôi ngồi nhìn ly nước và búng tay ấy viên đá chạm vô nhau, Vy ngồi cạnh bên, chốc chốc lại rót nước sang.
- Bữa giờ….ừm…ở nhà làm gì vậy? – Tôi bắt chuyện.
- Thì đọc sách báo, xem tivi, hết rồi, hì! – Vy cười.
- Hic, còn N thì học tiếng Anh với chạy lòng vòng trong nhà, chán! – Tôi thở dài.
- Ai bảo về khuya bữa kia làm gì, mà giờ được tha rồi, nói gì nữa! – Em ấy đáp.
- Ờ, cũng may là chỉ có nửa tháng, chứ không là tèo luôn ấy!
- Nếu hơn thì sao?
- Thì….ở nhà hoài chứ sao!
- Ở nhà thì sao?
- Thì….chán chứ sao!
- Sao mà chán?
- Thì….không gặp bạn bè, chán chứ sao!
- Hứ, phải không?
- Ừm…thì không phải!
- Vậy là gì?
- Thì….hic, không gặp Vy ớ ờ….N buồn vu vơ….hớ hơ…..!
Tôi chuyển sang bài giả điên để nói cho đỡ ngượng, mặc dù những gì tôi nói là thật lòng.
- Quỷ sứ, lúc cần giỡn thì lại không giỡn, giờ lại…..! – Vy nói xong rồi ngừng luôn, mặt đỏ lựng.
- Hì, vậy mới nói được! – Tôi gãi đầu cười cầu tài.
- Hứ! – Vy làm mặt dỗi.
- Thôi mà, giỡn chút cho vui, chứ hôm giờ ở nhà buồn chết được! – Tôi xuống nước năn nỉ.
- Có gì đâu mà buồn? – Vy tròn mắt ngạc nhiên.
- Thì….hè mà phải ở nhà học bài, chán! – Tôi rầu rĩ.
- Hì, mùa hè chỉ mới bắt đầu thôi mà, N nhỉ! – Vy mỉm cười nhìn tôi khẽ nói.
- “ Ừ, đúng rồi, mùa hè chỉ mới bắt đầu thôi, chắc chắn còn rất nhiều điều đang đợi tôi phía trước rồi, hì hì! “
Tôi hít một hơi dài cảm khái, nhìn cô bạn gái xinh xắn cũng đang mỉm cười trước mặt, bất giác cảm thấy mình thật may mắn, cuộc đời học sinh thế này thì còn gì hơn nữa chứ!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Chương 339: 339
Chương 340: 340
Chương 341: 341
Chương 342: 342
Chương 343: 343
Chương 344: 344
Chương 345: 345
Chương 346: 346
Chương 347: 347
Chương 348: 348
Chương 349: 349
Chương 350: 350
Chương 351: 351
Chương 352: 352
Chương 353: 353
Chương 354: 354
Chương 355: 355
Chương 356: 356
Chương 357: 357
Chương 358: 358
Chương 359: 359
Chương 360: 360
Chương 361: 361
Chương 362: 362
Chương 363: 363
Chương 364: 364
Chương 365: 365
Chương 366: 366
Chương 367: 367
Chương 368: 368
Không tìm thấy chương nào phù hợp