FULL
Yêu Nghiệt Khuynh Thành: Minh Vương Độc Sủng Cưng Chiều Phi
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Edit + beta: LanhThienNhi255.
Giới thiệu:
Thế nhân nói, thứ nữ tướng quân phủ Tô Tiểu Vũ, yếu đuối không chịu nổi, nhát gan sợ phiền phức.
Thế nhân nói, thứ nữ Tô Tiểu Vũ là điều sỉ nhục của tướng quân phủ, trời sinh ngu dốt, kinh mạch bế tắc.
Thế nhân nói…
Chính là, dường như mắt thế nhân đều bị hỏng hết hay sao?.
Cưỡng ép hoàng đế, lớn gan đánh cung phi, đây là nhát gan?
Độc y song tuyệt, phi hoa đả thương người, đây là ngu dốt?
Nếu không phải vì tìm mẫu thân, sao nàng có thể ở tướng quân phủ nén giận năm năm?
Phụ thân vô tình, đại tỷ hãm hại, nàng nhẫn một lúc, chứ không nhẫn một đời!
Không phải không báo thù mà thời điểm chưa tới, thời điểm vừa đến, sẽ trả lại bọn họ gấp trăm ngàn lần.
Nhưng mà, vì sao trong con đường tìm mẫu thân của nàng lại luôn gặp hắn?
Phúc hắc vô sỉ, thu nàng vào trong lòng cưng chiều đến tận mây, thận trọng từng bước từng bước một, chỉ vì muốn lấy được tâm nàng.
Tôn quý cường thế như hắn, lại nguyện ý vì nàng buông kiêu ngạo, cường đại như hắn, lại vì nàng cho dù bản thân có bị thương.
Hắn nói: Tô Tiểu Vũ, trên thế gian này, chỉ cần ngươi muốn, tất cả mọi thứ ta đều sẽ mang đến cho ngươi, dù là máu thịt của ta, ta sẽ nguyện ý cắt bỏ, chỉ cần ngươi đứng bên cạnh ta.
Hắn nói: Tô Tiểu Vũ, ta không cần cái gì gọi là kiếp sau, nếu ngươi chết đi, ta sẽ làm cho Minh giới không thể an bình, cho dù hủy diệt nó, cũng phải thu hồi hồn phách ngươi lại, làm lại thân thể!
Hắn đối xử nàng thật tốt, từng ngày từng ngày tích lũy đi vào tim nàng, người vốn không vô tình, nàng thì sao không động tâm?
Nam nhân tốt không nhiều lắm, nếu nàng gặp được một người, thì sẽ không buông tay, người nam nhân này thuộc về nàng, Tô Tiểu Vũ!
Nữ tử như hổ rình mồi muốn cướp nam nhân của nàng? Một tay thuốc bột lấy mạng nhỏ của các ngươi!
Lòng dạ độc ác muốn chia rẽ bọn họ? Gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, nàng muốn bọn họ hồn phi phách tán!
Đời này, hắn là của nàng!
Đoạn ngắn một: Không sợ làm hư, cưng chiều sủng ái.
“A, ăn ngon!”
“Tiểu Vũ, sau này đồ ăn đều giao cho ta phụ trách được không?”
“Một vương gia có thể rảnh rỗi như vậy sao? Không vào triều? Không tấu chương?”
“Không cần vào triều, không cần tấu chương, Tiểu Vũ quan trọng nhất!”
“Ngoại nhân sẽ đàm tiếu”
“Ai dám nói nữ nhân của ta, giết”
…..
“A, bảo bối tốt”
“Muốn, ta lấy cho ngươi”
“Đó là thần thú!”
“Giết nó, dám tranh giành với ta”
“Nhưng nó là thần thú quý hiếm”
“Ngươi có ta, còn muốn thứ khác!?”
“Ngươi là người!”
“Ta có thể không là người”
“…” Đúng, hắn có thể là sói.
Đoạn ngắn hai: Đoạt phu.
Vật hi sinh nữ: Thi cầm?
Tô Tiểu Vũ: Sẽ không.
Vật hi sinh nữ: Thi kì?
Tô Tiểu Vũ: Sẽ không.
Vật hi sinh nữ: Thi họa?.
Tô Tiểu Vũ: Sẽ không.
Vật hi sinh nữ: Thi vũ!
Tô Tiểu Vũ: Được.
....
Vật hi sinh nữ: Ta nói thi vũ! Không phải luận võ!
Tô Tiểu Vũ: A, thì ra ngôn ngữ của ngươi không tốt, chỉ có điều nếu ta chặt đứt mấy cái gân trên người ngươi, thì cầm kỳ thi họa kia sợ là ngươi sẽ không thể thi đấu được, xem ra, ta thi cái gì đều thắng.
Vật hi sinh nữ: Ngươi đê tiện vô sỉ!
Tô Tiểu Vũ: Ngươi không đủ đê tiện vô sỉ, cho nên không có cách nào sánh vai đi cùng nam nhân kia.
Vật hi sinh nữ hộc máu ba lần, sống chết không biết.
Giới thiệu:
Thế nhân nói, thứ nữ tướng quân phủ Tô Tiểu Vũ, yếu đuối không chịu nổi, nhát gan sợ phiền phức.
Thế nhân nói, thứ nữ Tô Tiểu Vũ là điều sỉ nhục của tướng quân phủ, trời sinh ngu dốt, kinh mạch bế tắc.
Thế nhân nói…
Chính là, dường như mắt thế nhân đều bị hỏng hết hay sao?.
Cưỡng ép hoàng đế, lớn gan đánh cung phi, đây là nhát gan?
Độc y song tuyệt, phi hoa đả thương người, đây là ngu dốt?
Nếu không phải vì tìm mẫu thân, sao nàng có thể ở tướng quân phủ nén giận năm năm?
Phụ thân vô tình, đại tỷ hãm hại, nàng nhẫn một lúc, chứ không nhẫn một đời!
Không phải không báo thù mà thời điểm chưa tới, thời điểm vừa đến, sẽ trả lại bọn họ gấp trăm ngàn lần.
Nhưng mà, vì sao trong con đường tìm mẫu thân của nàng lại luôn gặp hắn?
Phúc hắc vô sỉ, thu nàng vào trong lòng cưng chiều đến tận mây, thận trọng từng bước từng bước một, chỉ vì muốn lấy được tâm nàng.
Tôn quý cường thế như hắn, lại nguyện ý vì nàng buông kiêu ngạo, cường đại như hắn, lại vì nàng cho dù bản thân có bị thương.
Hắn nói: Tô Tiểu Vũ, trên thế gian này, chỉ cần ngươi muốn, tất cả mọi thứ ta đều sẽ mang đến cho ngươi, dù là máu thịt của ta, ta sẽ nguyện ý cắt bỏ, chỉ cần ngươi đứng bên cạnh ta.
Hắn nói: Tô Tiểu Vũ, ta không cần cái gì gọi là kiếp sau, nếu ngươi chết đi, ta sẽ làm cho Minh giới không thể an bình, cho dù hủy diệt nó, cũng phải thu hồi hồn phách ngươi lại, làm lại thân thể!
Hắn đối xử nàng thật tốt, từng ngày từng ngày tích lũy đi vào tim nàng, người vốn không vô tình, nàng thì sao không động tâm?
Nam nhân tốt không nhiều lắm, nếu nàng gặp được một người, thì sẽ không buông tay, người nam nhân này thuộc về nàng, Tô Tiểu Vũ!
Nữ tử như hổ rình mồi muốn cướp nam nhân của nàng? Một tay thuốc bột lấy mạng nhỏ của các ngươi!
Lòng dạ độc ác muốn chia rẽ bọn họ? Gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, nàng muốn bọn họ hồn phi phách tán!
Đời này, hắn là của nàng!
Đoạn ngắn một: Không sợ làm hư, cưng chiều sủng ái.
“A, ăn ngon!”
“Tiểu Vũ, sau này đồ ăn đều giao cho ta phụ trách được không?”
“Một vương gia có thể rảnh rỗi như vậy sao? Không vào triều? Không tấu chương?”
“Không cần vào triều, không cần tấu chương, Tiểu Vũ quan trọng nhất!”
“Ngoại nhân sẽ đàm tiếu”
“Ai dám nói nữ nhân của ta, giết”
…..
“A, bảo bối tốt”
“Muốn, ta lấy cho ngươi”
“Đó là thần thú!”
“Giết nó, dám tranh giành với ta”
“Nhưng nó là thần thú quý hiếm”
“Ngươi có ta, còn muốn thứ khác!?”
“Ngươi là người!”
“Ta có thể không là người”
“…” Đúng, hắn có thể là sói.
Đoạn ngắn hai: Đoạt phu.
Vật hi sinh nữ: Thi cầm?
Tô Tiểu Vũ: Sẽ không.
Vật hi sinh nữ: Thi kì?
Tô Tiểu Vũ: Sẽ không.
Vật hi sinh nữ: Thi họa?.
Tô Tiểu Vũ: Sẽ không.
Vật hi sinh nữ: Thi vũ!
Tô Tiểu Vũ: Được.
....
Vật hi sinh nữ: Ta nói thi vũ! Không phải luận võ!
Tô Tiểu Vũ: A, thì ra ngôn ngữ của ngươi không tốt, chỉ có điều nếu ta chặt đứt mấy cái gân trên người ngươi, thì cầm kỳ thi họa kia sợ là ngươi sẽ không thể thi đấu được, xem ra, ta thi cái gì đều thắng.
Vật hi sinh nữ: Ngươi đê tiện vô sỉ!
Tô Tiểu Vũ: Ngươi không đủ đê tiện vô sỉ, cho nên không có cách nào sánh vai đi cùng nam nhân kia.
Vật hi sinh nữ hộc máu ba lần, sống chết không biết.
Chương 1: Ba Nữ tử rơi xuống nước
Chương 2: Hồng y lay động theo chiều gió
Chương 3-0: Làm nữ nhân của ta (1)
Chương 4-1: Cổ độc sinh tử (1)
Chương 5-1: Trộm hương thiết ngọc
Chương 6: Hủy dung mạo của nàng
Chương 7: Mẹ con Tô Gia
Chương 8: Mất ngọc không ngủ
Chương 9: Phong ba
Chương 10: Phòng ngọc xa xỉ
Chương 11: Cho một cái tát
Chương 12: Suy nghĩ rối loạn
Chương 13: Bắt đầu trả thù
Chương 14: Đứa nhỏ hiếu thuận
Chương 15: Nảy sinh thù hận
Chương 16: Quản sự bát quái
Chương 17: Tên ăn xin nghịch ngợm
Chương 18: Tranh thủ đồng tình
Chương 19: Động tình mới bắt đầu
Chương 20: Người đẹp hiểu lầm
Chương 21: Khiêm vương thiên hiểu
Chương 22: Bạch Lê tỏ tình
Chương 23: Bồi dưỡng tình cảm
Chương 24: Quận chúa Hà Dương
Chương 25: Hồi mộng
Chương 26: Huynh tỷ quan tâm
Chương 27: Tiểu tứ thiên hoán
Chương 28: Mẫu thân Bạch Lê
Chương 29: Tiểu Vũ thông suốt
Chương 30: Cảnh hôn xinh đẹp
Chương 31: Lệnh bài Minh Vương
Chương 32: Kiều diễm như hoa
Chương 33: Nghi ngờ tình địch
Chương 34: Hồ ly bạch thuật
Chương 35: Tờ giấy ước hẹn
Chương 36: Gặp lại Khúc Ngâm
Chương 37: Một mảnh hỗn loạn
Chương 38: Phụ lòng sẽ chết
Chương 39: Ta đồng ý gả cho ngươi
Chương 40: Thiếu chút nữa ăn hết
Chương 41: Tâm sự
Chương 42: Khúc Ngâm hôn mê
Chương 43: Không cho phép đi vào
Chương 44: Không hạ được quyết tâm
Chương 45: Tay hiền phu cầm muôi
Chương 46-1: Tiểu Hoán kỳ cục (1)
Chương 46-5: Tiểu Hoán kỳ cục (5)
Chương 47-5: Trả lại gấp trăm lần (5)
Chương 49: Địa cung dưới lòng đất
Chương 50: Sát khí nổi lên bốn phía
Chương 51: Lại khác thường
Chương 52: Cuộc sống ở Vương phủ
Chương 53: Tình cảm khắc cốt ghi tâm
Chương 54: Ăn tươi nuốt sống
Chương 55: Là múa võ không phải nhảy múa
Chương 56: Bắt đầu trả thù
Chương 57: Bắc Bắc đào hoa
Chương 58: Đến Phong Tịch thành trước
Chương 59: Khói đen lượn lờ
Chương 60: Trốn khỏi xe
Chương 61: Bắc vương trưởng thành
Chương 62: Phù Liễu gặp nạn
Chương 63: Uy hiếp Tiểu Bạch
Chương 64: Muốn tính kế sao
Chương 65: Nữ nhi của Thành chủ
Chương 66: Tình địch
Chương 67: Chân tình giả
Chương 68: Tin tức của mẫu thân
Chương 69: Khúc Ngâm bị bắt
Chương 70: Cây kiếm Huyết Uyên ngốc nghếch
Chương 71: Ta chịu đau thay chàng
Chương 72: Áp bách Bắc Bắc
Chương 73: Chàng bị thương ta đau lòng
Chương 74: Tà ác
Chương 75: Bách Lý thiếu chủ
Chương 76: Chanh nhi có thai
Chương 77: Vật hi sinh của Bách Lý gia
Chương 78: Vũ Nhi và Vũ nhi
Chương 79: Phế Bách Lý gia
Chương 80: Tiểu đệ Niệm Niệm
Chương 81: Đến Tô gia
Chương 82: Mẹ con gặp lại
Chương 83: Mẫu thân trúng độc
Chương 84: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 85: Nội gián của Tô gia
Chương 86: Diệt nội gián
Chương 87: Ấm áp nhẹ nhàng
Chương 88: Sóng ngầm bắt đầu khởi động
Chương 89: Đêm trước khi đối chiến
Chương 90: Quyết đấu
Chương 91: Chết không toàn thây
Chương 92: Niệm Niệm phát độc
Chương 93: Buồn nôn muốn chết
Chương 94: Uyên ương hí thủy
Chương 95: Tiểu Vũ bị thương
Chương 96: Phụ mẫu tàn nhẫn
Chương 97: Thiên Hiểu Trường Dạ
Chương 98: Đêm trước khi gặp nhau
Chương 99: Tới Thanh thành
Chương 100: Thăm dò bụi hoa vào ban đêm
Chương 101: Tiểu Vũ có thai
Chương 102: Tình huynh đệ
Chương 103: Ăn luôn Trường Dạ
Chương 104: Một nhà đoàn tụ
Chương 105: Phù Liễu uy vũ
Chương 106: Động phòng ngọt ngào
Chương 107: Phải thượng triều
Chương 108: Thiên Chiết cung
Chương 109: Hai quốc gia đến nơi
Chương 110: Tiếng sáo làm mù mắt người
Chương 111: Dòng sông xanh
Chương 112: Náo loạn hậu cung
Chương 113: Lẩu cay
Chương 114: Tính kế Hoàng Thượng
Chương 115: Bị tập kích trong bóng đêm
Chương 116: Nữ nhân hậu cung
Chương 117: Đứa con của nàng
Chương 118: Mật thám Như Yên
Chương 119: Người tới là ai
Chương 120: Cung chủ Thiên Chiết cung
Chương 121: Ai sai
Chương 122: Minh vương xuất chinh
Chương 123: Cặp phu thê ngây thơ
Chương 124: Muốn lên chiến trường
Chương 125: Cục cưng ra đời
Chương 126: Ôm nhi tử một cái
Chương 127: Biết chân tướng
Chương 128: Đại thắng lợi
Chương 129: Đến Y Cốc trước
Chương 130: Giết trưởng lão
Chương 131: Cha mẹ nổi giận
Chương 132: Cách Lạc chết
Chương 133: Hiểm cảnh xuất hiện
Chương 134: Lê Nguyệt Hoa
Chương 135: Vũ Nhi đến rồi
Chương 136: Tiểu Vũ đùa giỡn
Chương 137: Đại kết cục: Chuyện xưa của bọn họ, chưa bao giờ kết thúc
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Tác giả
T
Thụy Tiếu Trụ
1 tác phẩm
796,050 chữ
Truyện cùng tác giả
Tác giả này chưa có thêm truyện nào.