Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 118
Đầu óc không linh hoạt không quan trọng.
Vấn đề là, lực sát thương liền trực tiếp tăng mạnh lên.
Tùy tùy tiện tiện liền có thể đem hai người đàn ông thành niên vứt đi.
Giơ tay là có thể vứt một cô gái lên bàn.
Đặc biệt là nhìn qua ký chủ còn có vẻ tràn đầy tinh lực.
Tiểu Hắc Long lập tức rà soát tư liệu,
Ừm.
Tinh lực tràn đầy, sức lực lớn, lực sát thương lớn, đầu óc không linh hoạt.
Hở?
Ký chủ cùng loại động vật thuộc bộ khuyển nào đó rất phù hợp nha ······.
Nam Nhiễm duỗi tay ôm hắn.
Dường như gặp phải điều gì khó khăn lắm.
Cuối cùng.
Cô gật đầu
"Được rồi, em cũng không thích viên pha lê."
Cô thấy dạ minh châu có vẻ rất không muốn cô thích viên pha lê.
Nguyễn Mặc nghe xong, lúc này môi mỏng mới gợi lên một độ cong.
Hắn đỡ Nam Nhiễm ra ngoài.
Đi ra ngoài.
Hắn cúi đầu dò hỏi,
"Rất thích uống rượu?"
Nam Nhiễm
"Ừ."
Nguyễn Mặc lại hỏi
"Người trên mặt đất là em đánh?"
Nhiễm nào đó,
"Ừ."
Vừa đáp lời, vừa dựa vào trên người Nguyễn Mặc.
Chắc là do uống rượu uống quá hưng phấn.
Một đôi mắt mở cực kỳ to.
Lúc sắp rời khỏi tầng này,
Nguyễn Mặc ý bảo người áo đen xử lý tốt chuyện ở đây.
Sau đó mới ôm Nam Nhiễm rời đi.
Chân bước trên hành lang,
Xung quanh cực kỳ yên tĩnh.
Nguyễn Mặc ôm Nam Nhiễm, mở miệng:
"Sẽ luôn thích anh?"
Lúc hỏi những lời này, thân thể của hắn lại không tự chủ được mà trở nên c**ng c*ng.
Nam Nhiễm
"Đương nhiên."
Nghe xong,
Vành tai của Nguyễn Mặc liền đỏ hồng lên.
Biết cô ấy đã uống rượu,
Trong lòng rất rõ, rất có khả năng là cô ấy đang nói bậy,
Nhưng.
Trong lòng vẫn là một trận vui sướng.
Bỗng nhiên,
Mặt sau truyền đến thanh âm
"À này ······"
Thanh âm đánh vỡ yên lặng.
Liền thấy, Ninh Dã mặc áo len cổ tròn màu đen, quần rách gấu, đứng đó dựa vào vách tường.
Khuôn mặt có hơi âm nhu kia, được ánh đèn chiếu rọi làm cho hòa hoãn hơn đôi chút.
Đại khái là quá yên tĩnh.
Cô nhịn không được lại ho khan một tiếng.
Giảm bớt chút xấu hổ.
"Ờ ······ tôi chỉ là tới để đưa điện thoại."
Vừa nói, vừa giơ tay lên.
Sau khi Nam Nhiễm ngồi dưới đất nói chuyện điện thoại với Nguyễn Mặc xong.
Liền tùy tay ném điện thoại vào góc xó.
Đương nhiên.
Cô cũng không phải chỉ tới để đưa điện thoại cho Nam Nhiễm.
Có chút việc, cô muốn xác nhận một chút.
Nếu không.
Tại sao cô vẫn luôn nén giận với con ma men này chứ?
Lúc tầm mắt Nguyễn Mặc nhìn về phía Ninh Dã.
Ánh mắt liền trở nên cực kỳ lạnh lẽo.
Ninh Dã sờ sờ cái mũi.
A.
Bị xem là tình địch rồi.
Chậc chậc chậc.
Không sao.
Cô là tình địch của tất cả phái nam trên mạng.
Sớm đã quen rồi.
Lúc nghĩ.
Ninh Dã nhịn không được nhìn về phía Nam Nhiễm.
Ai ngờ vừa mới nhìn một cái.
Đã bị Nguyễn Mặc chặn lại.
Thuận đường di động cũng bị rút đi.
Không khí xấu hổ.
Suy nghĩ, chắc là không có khả năng thăm dò Nam Nhiễm rồi.
Để sau rồi tính.
Ninh Dã chép chép miệng.
"Nếu không có việc gì, tôi đi trước đây."
Quả nhiên, hai tên này đều là người cùng đường.
Mẹ ơi, cô nhìn cái nào cũng không vừa mắt.
Ninh Dã đi rồi.
Bước chân đang đi ra ngoài của Nguyễn Mặc dừng lại.
Hắn đặt người xuống.
Chặn Nam Nhiễm đã uống say lại.
Đè lên tường.
Nhìn bờ môi của cô.
Hắn mở miệng,
"Vốn định về nhà."
Rũ mắt xuống, lông mi dày rậm che khuất cảm xúc trong mắt hắn.
Nhỏ giọng nói,
"Nhưng,"
Những lời còn lại, không nói ra.
Hắn đã kề lại gần, hôn lên.
Không biết là vì có kinh nghiệm lần trước hay là vì Nam Nhiễm đã uống say.
Một tay của Nguyễn Mặc ôm eo Nam Nhiễm,
Một tay chống tường.
Ôm người vào lồng ngực mình.
Nhìn có vẻ, rất thuần thục.
Nam Nhiễm cứ bị đè như vậy.
Rất mát.
Rất thoải mái.
Không biết là do cô cảm thấy quá thoải mái hay sao
Trận hôn môi đẹp mắt này,
Bị một tiếng k** r*n đánh gãy.
Nguyễn Mặc giơ tay,
Lau qua môi,
Rũ mắt.
Trên mu bàn tay có dính vết máu
Trên môi dưới còn có một dấu răng rõ ràng,
Bị cắn rách.
Nam Nhiễm kéo tay hắn, quơ quơ,
"Tiếp tục."
Cô dựa lên tường,
Khó được ngoan ngoãn.
Nam Nhiễm kéo cánh tay Nguyễn Mặc.
Vừa lôi kéo vừa nghiến răng.
"Muốn cắn người."
Nguyễn Mặc sửng sốt
"Hả?"
Nam Nhiễm nhăn mày
"Em muốn cắn anh."
Vốn định cắn viên pha lê.
Là do anh đuổi người ta đi.
Đương nhiên.
Nể mặt hắn là dạ minh châu.
Cô sẽ nhẹ một chút.
Nguyễn Mặc nhìn bộ dáng cố chấp kia của cô.
Lạnh nhạt trên mặt hơi tan ra.
"Về nhà trước."
Nam Nhiễm bĩu môi không vui.
Cô muốn cắn ngay bây giờ.
Nguyễn Mặc mở miệng
"Sau khi về nhà, em muốn cắn chỗ nào cũng được."
Nói xong, vành tai Nguyễn Mặc thoáng đỏ bừng.
Nam Nhiễm vừa nghe.
Hửm?
Hình như rất có lời.
Lần này.
Nguyễn Mặc lôi cô đi.
Rốt cuộc cô cũng thuận theo rời đi.
······
Sáng sớm hôm sau.
Nam Nhiễm tỉnh dậy từ trên giường của mình.
Vừa mở mắt.
Liền thấy được Nguyễn Mặc đang ngồi ở mép giường.
Nam Nhiễm nhìn chằm chằm hắn ba giây đồng hồ.
Sau đó lập tức ngồi dậy.
Cô híp mắt lại.
Tới gần hắn.
"Bị đánh?"
Thấy được.
Trên người Nguyễn Mặc xanh tím một mảnh.
Phía trên còn có dấu răng rõ ràng.
Không chỉ như thế.
Cánh tay lộ ra bên ngoài.
Còn có dấu năm ngón tay rõ ràng.
Nguyễn Mặc sửng sốt.
Hắn nhìn cô gái vừa mới ngủ dậy này,
Nửa ngày sau.
Mở miệng phun ra hai chữ.
"Quên rồi?"
Nam Nhiễm xốc chăn lên, đi xuống giường.
"Ai đánh, em đi g**t ch*t hắn."
Nhìn xem, đã đánh dạ minh châu tới mức.
Không ra hình người nữa rồi.
Tiểu Hắc Long nãi thanh nãi khí,
【 Ký chủ, chẳng lẽ cô đã quên chuyện đêm qua rồi sao? 】
Vấn đề là, lực sát thương liền trực tiếp tăng mạnh lên.
Tùy tùy tiện tiện liền có thể đem hai người đàn ông thành niên vứt đi.
Giơ tay là có thể vứt một cô gái lên bàn.
Đặc biệt là nhìn qua ký chủ còn có vẻ tràn đầy tinh lực.
Tiểu Hắc Long lập tức rà soát tư liệu,
Ừm.
Tinh lực tràn đầy, sức lực lớn, lực sát thương lớn, đầu óc không linh hoạt.
Hở?
Ký chủ cùng loại động vật thuộc bộ khuyển nào đó rất phù hợp nha ······.
Nam Nhiễm duỗi tay ôm hắn.
Dường như gặp phải điều gì khó khăn lắm.
Cuối cùng.
Cô gật đầu
"Được rồi, em cũng không thích viên pha lê."
Cô thấy dạ minh châu có vẻ rất không muốn cô thích viên pha lê.
Nguyễn Mặc nghe xong, lúc này môi mỏng mới gợi lên một độ cong.
Hắn đỡ Nam Nhiễm ra ngoài.
Đi ra ngoài.
Hắn cúi đầu dò hỏi,
"Rất thích uống rượu?"
Nam Nhiễm
"Ừ."
Nguyễn Mặc lại hỏi
"Người trên mặt đất là em đánh?"
Nhiễm nào đó,
"Ừ."
Vừa đáp lời, vừa dựa vào trên người Nguyễn Mặc.
Chắc là do uống rượu uống quá hưng phấn.
Một đôi mắt mở cực kỳ to.
Lúc sắp rời khỏi tầng này,
Nguyễn Mặc ý bảo người áo đen xử lý tốt chuyện ở đây.
Sau đó mới ôm Nam Nhiễm rời đi.
Chân bước trên hành lang,
Xung quanh cực kỳ yên tĩnh.
Nguyễn Mặc ôm Nam Nhiễm, mở miệng:
"Sẽ luôn thích anh?"
Lúc hỏi những lời này, thân thể của hắn lại không tự chủ được mà trở nên c**ng c*ng.
Nam Nhiễm
"Đương nhiên."
Nghe xong,
Vành tai của Nguyễn Mặc liền đỏ hồng lên.
Biết cô ấy đã uống rượu,
Trong lòng rất rõ, rất có khả năng là cô ấy đang nói bậy,
Nhưng.
Trong lòng vẫn là một trận vui sướng.
Bỗng nhiên,
Mặt sau truyền đến thanh âm
"À này ······"
Thanh âm đánh vỡ yên lặng.
Liền thấy, Ninh Dã mặc áo len cổ tròn màu đen, quần rách gấu, đứng đó dựa vào vách tường.
Khuôn mặt có hơi âm nhu kia, được ánh đèn chiếu rọi làm cho hòa hoãn hơn đôi chút.
Đại khái là quá yên tĩnh.
Cô nhịn không được lại ho khan một tiếng.
Giảm bớt chút xấu hổ.
"Ờ ······ tôi chỉ là tới để đưa điện thoại."
Vừa nói, vừa giơ tay lên.
Sau khi Nam Nhiễm ngồi dưới đất nói chuyện điện thoại với Nguyễn Mặc xong.
Liền tùy tay ném điện thoại vào góc xó.
Đương nhiên.
Cô cũng không phải chỉ tới để đưa điện thoại cho Nam Nhiễm.
Có chút việc, cô muốn xác nhận một chút.
Nếu không.
Tại sao cô vẫn luôn nén giận với con ma men này chứ?
Lúc tầm mắt Nguyễn Mặc nhìn về phía Ninh Dã.
Ánh mắt liền trở nên cực kỳ lạnh lẽo.
Ninh Dã sờ sờ cái mũi.
A.
Bị xem là tình địch rồi.
Chậc chậc chậc.
Không sao.
Cô là tình địch của tất cả phái nam trên mạng.
Sớm đã quen rồi.
Lúc nghĩ.
Ninh Dã nhịn không được nhìn về phía Nam Nhiễm.
Ai ngờ vừa mới nhìn một cái.
Đã bị Nguyễn Mặc chặn lại.
Thuận đường di động cũng bị rút đi.
Không khí xấu hổ.
Suy nghĩ, chắc là không có khả năng thăm dò Nam Nhiễm rồi.
Để sau rồi tính.
Ninh Dã chép chép miệng.
"Nếu không có việc gì, tôi đi trước đây."
Quả nhiên, hai tên này đều là người cùng đường.
Mẹ ơi, cô nhìn cái nào cũng không vừa mắt.
Ninh Dã đi rồi.
Bước chân đang đi ra ngoài của Nguyễn Mặc dừng lại.
Hắn đặt người xuống.
Chặn Nam Nhiễm đã uống say lại.
Đè lên tường.
Nhìn bờ môi của cô.
Hắn mở miệng,
"Vốn định về nhà."
Rũ mắt xuống, lông mi dày rậm che khuất cảm xúc trong mắt hắn.
Nhỏ giọng nói,
"Nhưng,"
Những lời còn lại, không nói ra.
Hắn đã kề lại gần, hôn lên.
Không biết là vì có kinh nghiệm lần trước hay là vì Nam Nhiễm đã uống say.
Một tay của Nguyễn Mặc ôm eo Nam Nhiễm,
Một tay chống tường.
Ôm người vào lồng ngực mình.
Nhìn có vẻ, rất thuần thục.
Nam Nhiễm cứ bị đè như vậy.
Rất mát.
Rất thoải mái.
Không biết là do cô cảm thấy quá thoải mái hay sao
Trận hôn môi đẹp mắt này,
Bị một tiếng k** r*n đánh gãy.
Nguyễn Mặc giơ tay,
Lau qua môi,
Rũ mắt.
Trên mu bàn tay có dính vết máu
Trên môi dưới còn có một dấu răng rõ ràng,
Bị cắn rách.
Nam Nhiễm kéo tay hắn, quơ quơ,
"Tiếp tục."
Cô dựa lên tường,
Khó được ngoan ngoãn.
Nam Nhiễm kéo cánh tay Nguyễn Mặc.
Vừa lôi kéo vừa nghiến răng.
"Muốn cắn người."
Nguyễn Mặc sửng sốt
"Hả?"
Nam Nhiễm nhăn mày
"Em muốn cắn anh."
Vốn định cắn viên pha lê.
Là do anh đuổi người ta đi.
Đương nhiên.
Nể mặt hắn là dạ minh châu.
Cô sẽ nhẹ một chút.
Nguyễn Mặc nhìn bộ dáng cố chấp kia của cô.
Lạnh nhạt trên mặt hơi tan ra.
"Về nhà trước."
Nam Nhiễm bĩu môi không vui.
Cô muốn cắn ngay bây giờ.
Nguyễn Mặc mở miệng
"Sau khi về nhà, em muốn cắn chỗ nào cũng được."
Nói xong, vành tai Nguyễn Mặc thoáng đỏ bừng.
Nam Nhiễm vừa nghe.
Hửm?
Hình như rất có lời.
Lần này.
Nguyễn Mặc lôi cô đi.
Rốt cuộc cô cũng thuận theo rời đi.
······
Sáng sớm hôm sau.
Nam Nhiễm tỉnh dậy từ trên giường của mình.
Vừa mở mắt.
Liền thấy được Nguyễn Mặc đang ngồi ở mép giường.
Nam Nhiễm nhìn chằm chằm hắn ba giây đồng hồ.
Sau đó lập tức ngồi dậy.
Cô híp mắt lại.
Tới gần hắn.
"Bị đánh?"
Thấy được.
Trên người Nguyễn Mặc xanh tím một mảnh.
Phía trên còn có dấu răng rõ ràng.
Không chỉ như thế.
Cánh tay lộ ra bên ngoài.
Còn có dấu năm ngón tay rõ ràng.
Nguyễn Mặc sửng sốt.
Hắn nhìn cô gái vừa mới ngủ dậy này,
Nửa ngày sau.
Mở miệng phun ra hai chữ.
"Quên rồi?"
Nam Nhiễm xốc chăn lên, đi xuống giường.
"Ai đánh, em đi g**t ch*t hắn."
Nhìn xem, đã đánh dạ minh châu tới mức.
Không ra hình người nữa rồi.
Tiểu Hắc Long nãi thanh nãi khí,
【 Ký chủ, chẳng lẽ cô đã quên chuyện đêm qua rồi sao? 】
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp