Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 80: Thái tử thật đúng là một vị thần (1)
Vương Gia Xấu Xa Cưng Chiều Thê Tử Bỏ Trốn: Nương Tử, Nàng Phải Biết Nghe Lời
Thẩm Du
2,646 từ
19:12 - 25/05/2026
2,364
Rốt cuộc đầu của tên yêu nghiệt này được cấu tạo từ cái gì vậy!
Có thể phúc hắc đến trình độ này… Thật ra y cũng không phải là người Địa Cầu đâu nhỉ?
Nói gì đi nữa, hôm nay Giang Ngư Ngư cảm thấy bản thân sẽ không nhịn được mà muốn động thủ giết người.
Nhưng Hách Liên Dạ quá mạnh mẽ, nàng muốn giết cũng không giết được y…
Có điều thời gian quả thật đã không còn sớm, nàng không muốn náo loạn với y, đứng thẳng người, “Buổi tối tôi muốn đi ra ngoài.”
Trước lúc nổi giận, Hách Liên Dạ nói với nàng như thế thật ra nghe cũng lọt tai, y nói từ nay về sau sẽ không để nàng ra ngoài một mình nữa, nếu như nàng không nói rõ ràng, tám phần là y sẽ muốn đi theo nàng.
Quả nhiên, Hắc Liên Dạ lập tức thu hồi vẻ mặt “bất đắc dĩ” này về, ánh mắt có chút nghiêm túc.
Y không hỏi nàng muốn đi đâu, chỉ nhìn chằm chằm vào ánh mắt nàng một lát, “Muốn rời khỏi vương phủ?”
“Không muốn.”
“Được.” Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng y cũng gật đầu đồng ý, kéo cánh tay của Giang Ngư Ngư rời khỏi hồ lạnh, đi qua đường hầm, sau khi trở lại phòng của mình, tìm một thứ có màu trắng kích cỡ như quả anh đào.
“Nếu như gặp nguy hiểm thì vứt nó lên mặt đất, hoặc là bóp vỡ nó, thấm ướt nó, nó sẽ phát ra một tiếng vang thật lớn, ta nghe được sẽ lập tức đuổi theo.”
“...Ừ.” Giang Ngư Ngư cất kỹ vật nhỏ đó xong, có chút khó hiểu liếc y một cái, xoay người đi.
Chờ tới lúc nàng đi đến cửa, Hách Liên Dạ đột nhiên lên tiếng, “Tiểu nha đầu.”
“Hả?” Xoay người, đối diện với đôi mắt phượng đang híp lại của Hách Liên Dạ.
“Tiểu nha đầu, nàng có chuyện giấu ta.”
Giang Ngư Ngư rất nghiêm túc suy nghĩ một lát, mới ngẩng đầu lên, “Dường như anh đã đoán trúng rồi!”
“...” Bất đắc dĩ bật cười, Hách Liên Dạ lại đột nhiên nghiêm túc, “Đừng cậy mạnh, gặp nguy hiểm phải lập tức gọi ta.”
Dừng lại một chút, lại sợ nàng không yên lòng nên bổ sung, “Nếu như nàng thật sự có bí mật muốn giấu, tối nay nhìn thấy bất cứ chuyện gì, ta cũng sẽ làm như không biết, nàng có thể yên tâm gọi ta đến.”
Giang Ngư Ngư ngẩn người, sau đó gật đầu đáp ứng, xoay người rời đi.
Hách Liên Dạ... Thật ra y đối với nàng rất tốt, nàng nghĩ đây có thể là cực hạn lớn nhất của mức độ bao dung cùng nhẫn nhịn, nhưng y lại không hề do dự mà có thể làm được.
Lúc nàng ra khỏi phòng ngủ, đúng lúc Hà Nghiêm bưng bữa tối qua.
Nàng mở nắp liếc nhìn hai chén cháo trắng, trong lòng Giang Ngư Ngư cảm thấy cực kỳ chua xót.
Cầm lấy chén cháo trắng của mình, nàng cứ như vậy mà ôm lấy chén gốm sứ màu trắng, trong lòng buồn bã đi về phía sau núi.
Đi đến nơi lại không nhìn thấy “Tiểu Trần Tử” – người đã có hẹn với nàng, Giang Ngư Ngư tìm một chỗ tránh gió, không có động lực mở nắp ra bắt đầu húp cháo.
Tay nghề của đầu bếp Vương phủ cực kỳ giỏi, cháo trắng mềm dẻo ngon miệng, vị cùng với mùi đều là tuyệt hảo.
Nhưng cho dù có ngon hơn nữa, nó cũng chỉ là một chén cháo...
Nhớ tới đầu bếp vương phủ vừa mới làm thành công món cánh gà kho tiêu, nàng đang tính tối nay ăn ngấu ăn nghiến một phen đấy. Tâm trạng của Giang Ngư Ngư càng thêm bi thương...
Khi nào cổ họng của nàng mới khỏi hẳn đây!
Nàng ăn hết sạch chén cháo trắng, nhưng “Tiểu Trần Tử” có hẹn với nàng vẫn chưa xuất hiện.
Ngồi lâu quá nên có chút lạnh, không còn cách nào khác, Giang Ngư Ngư đành phải đứng dậy đi về.
Sau khi nàng đi khỏi, có một người đàn ông thân hình cao gầy đi từ trong góc tối ra, đôi mắt âm trầm nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng, thần sắc có chút phức tạp.
Buổi tối ngày thứ hai, Giang Ngư Ngư đáng thương đi tới phía sau núi vừa húp cháo vừa chờ người.
Có điều ngày hôm nay không giống hôm qua, Tiểu Trần Tử xuất hiện, hắn còn giữ đúng lời hứa lần trước lúc rời đi, trong tay cầm một cái hộp lớn tản ra mùi hương mê người.
“Quỷ hẹp hòi, đùi dê nướng tới đây!”
Hiện tại Giang Ngư Ngư thật sự muốn khóc rồi, “Tôi không thể ăn…”
“Sao lại không thể ăn, cô cũng bắt chước đám đàn bà trong cung kiêng ăn cái này kiêng ăn cái kia, sợ béo sao?”
Tiểu Trần Tử vừa nói vừa mở hộp ra, cầm dao bên cạnh cắt thịt, cắt thành một miếng nhỏ đặt trong đĩa, đưa sang cho Giang Ngư Ngư, “Mau ăn lẹ đi!”
“Cổ họng của tôi bị thương, cho nên thật sự không thể ăn được, thơm quá à…” Cực kỳ ngây ngất mà ngửi một cái, đấu tranh tâm lý hồi lâu, Giang Ngư Ngư vẫn cắn một miếng nhỏ.
Ô ô, ngon quá!
“Sao cổ họng lại bị thương?”
“Ngoài ý muốn.” Qua loa đáp một tiếng, Giang Ngư Ngư không để ý nhún nhún vai.
Nhìn chằm chằm vào thịt nướng toả ra mùi thơm bốn phía hồi lâu, nàng đột nhiên ngẩng đầu hỏi Tiểu Trần Tử, “Chỉ mang cho tôi mỗi món này sao?”
“Không có… Mang theo rất nhiều, không phải cô không thể ăn sao?”
“Cũng đúng.” Đáng thương hít hít cái mũi, Giang Ngư Ngư giãy giụa liếc nhìn thịt nướng, muốn cố gắng dời lực chú ý, “Sao hôm qua anh không tới?”
“Sắp đến sinh nhật của mẹ ta rồi, đang chuẩn bị lễ vật tặng cho bà, bận rộn đến tối, không có thời gian tới đây.”
“Ừ.”
“Quỷ hẹp hòi, cô vẫn thích ăn như vậy sao?” Trên mặt của Tiểu Trần Tử vẫn là vẻ cà lơ phất phơ cười một tiếng, giống như là vô tình hỏi.
“Đúng vậy.”
“Trừ ăn ra, cô còn có nguyện vọng gì muốn làm không?”
Cái này có chút giống như trước khi lâm chung, sẽ có người hỏi bạn lời này, nhưng Giang Ngư Ngư lại không phát hiện ra, còn nghiêm túc suy nghĩ một chút, lắc đầu, “Không có.”
“Không có thứ gì không từ bỏ được à?”
Lúc này Giang Ngư Ngư không cần suy nghĩ, rất khẳng định nói, “Thứ duy nhất tôi cầm lên được mà không bỏ xuống được, chỉ có đôi đũa.”
“Phụt” bật cười ra tiếng, Tiểu Trần Tử khinh bỉ nhìn nàng, “Thật không có mong muốn! Cô nhìn thiếu gia ta xem, cầm lên được mà không bỏ xuống được, trừ đũa ra, còn có chén!”
Nói xong còn vênh vênh tự đắc mà hất cằm lên, giống như đang chờ Giang Ngư Ngư mau chóng bày tỏ sự sùng bái và kính trọng.
Nhưng Giang Ngư Ngư hết sức vô tội nhìn hắn một cái, “Ta ăn cái gì cũng thích xài đĩa.”
“…”
Sau một trận cười to, Tiểu Trần Tử lại lấy từ trong ngực ra một cái bọc giấy, “Cổ họng của cô không tốt, túi thịt bò khô này khoan hãy ăn, đợi mấy ngày nữa rồi tính.”
Đối với một người ham ăn mà nói, thức ăn ngon trước mặt, thì không hề tồn tại ba chữ “Mấy ngày nữa”.
Mở bọc giấy ra, vừa nghe mùi, tâm tình của Giang Ngư Ngư có chút phức tạp mà phát hiện ra, bản thân nàng vẫn đợi giải dược.
Trong đùi dê nướng vừa rồi có bỏ thuốc độc, thật ra nàng đã sớm đoán được, nếu không cũng sẽ không bất chấp cổ họng đau rát mà liều mạng ăn một miếng, bởi vì nàng muốn nhìn xem tiếp theo “Tiểu Trần Tử” sẽ làm gì.
Đầu tiên là hạ độc, sau đó lại giải độc... Thật ra suy nghĩ này luôn quanh quẩn trong đầu nàng, hắn vẫn muốn giết nàng, biết đâu ngày nào đó lại đổi chú ý.
Bởi vì đã chuẩn bị tâm lý từ sớm nên hiện tại Giang Ngư Ngư rất bình tĩnh.
Người xông vào trong động, quả nhiên chính là “Tiểu Trần Tử” này, bằng không ở cổ đại nàng không quen người nào, trừ hắn ra, nàng không nghĩ đến còn có ai sau khi phát hiện thân phận của nàng, chần chừ không ra tay.
Nhưng không ngờ, sau khuôn mặt không hề nghiêm chỉnh lúc nào cũng tươi cười, lại là người lạnh lùng máu lạnh đến mức này.
Giả bộ thỏa mãn nuốt thịt bò khô có giải dược, trong đầu đột nhiên hiện lên cái gì đó, khiến Giang Ngư Ngư ngẩn người.
Đột nhiên nàng phát hiện, nàng đã quên một chuyện.
Là sợi dây chuyền kia.
Chính là sợi dây chuyền có cái đùi gà làm bằng phỉ thúy mà Tiểu Trần Tử đưa cho nàng.
Ngày đó nàng vô tình gặp được Thái tử, trên tay Thái tử có đeo một cái vòng... Nhìn từ xa, hình dạng cũng không khác biệt cho lắm.
Có thể phúc hắc đến trình độ này… Thật ra y cũng không phải là người Địa Cầu đâu nhỉ?
Nói gì đi nữa, hôm nay Giang Ngư Ngư cảm thấy bản thân sẽ không nhịn được mà muốn động thủ giết người.
Nhưng Hách Liên Dạ quá mạnh mẽ, nàng muốn giết cũng không giết được y…
Có điều thời gian quả thật đã không còn sớm, nàng không muốn náo loạn với y, đứng thẳng người, “Buổi tối tôi muốn đi ra ngoài.”
Trước lúc nổi giận, Hách Liên Dạ nói với nàng như thế thật ra nghe cũng lọt tai, y nói từ nay về sau sẽ không để nàng ra ngoài một mình nữa, nếu như nàng không nói rõ ràng, tám phần là y sẽ muốn đi theo nàng.
Quả nhiên, Hắc Liên Dạ lập tức thu hồi vẻ mặt “bất đắc dĩ” này về, ánh mắt có chút nghiêm túc.
Y không hỏi nàng muốn đi đâu, chỉ nhìn chằm chằm vào ánh mắt nàng một lát, “Muốn rời khỏi vương phủ?”
“Không muốn.”
“Được.” Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng y cũng gật đầu đồng ý, kéo cánh tay của Giang Ngư Ngư rời khỏi hồ lạnh, đi qua đường hầm, sau khi trở lại phòng của mình, tìm một thứ có màu trắng kích cỡ như quả anh đào.
“Nếu như gặp nguy hiểm thì vứt nó lên mặt đất, hoặc là bóp vỡ nó, thấm ướt nó, nó sẽ phát ra một tiếng vang thật lớn, ta nghe được sẽ lập tức đuổi theo.”
“...Ừ.” Giang Ngư Ngư cất kỹ vật nhỏ đó xong, có chút khó hiểu liếc y một cái, xoay người đi.
Chờ tới lúc nàng đi đến cửa, Hách Liên Dạ đột nhiên lên tiếng, “Tiểu nha đầu.”
“Hả?” Xoay người, đối diện với đôi mắt phượng đang híp lại của Hách Liên Dạ.
“Tiểu nha đầu, nàng có chuyện giấu ta.”
Giang Ngư Ngư rất nghiêm túc suy nghĩ một lát, mới ngẩng đầu lên, “Dường như anh đã đoán trúng rồi!”
“...” Bất đắc dĩ bật cười, Hách Liên Dạ lại đột nhiên nghiêm túc, “Đừng cậy mạnh, gặp nguy hiểm phải lập tức gọi ta.”
Dừng lại một chút, lại sợ nàng không yên lòng nên bổ sung, “Nếu như nàng thật sự có bí mật muốn giấu, tối nay nhìn thấy bất cứ chuyện gì, ta cũng sẽ làm như không biết, nàng có thể yên tâm gọi ta đến.”
Giang Ngư Ngư ngẩn người, sau đó gật đầu đáp ứng, xoay người rời đi.
Hách Liên Dạ... Thật ra y đối với nàng rất tốt, nàng nghĩ đây có thể là cực hạn lớn nhất của mức độ bao dung cùng nhẫn nhịn, nhưng y lại không hề do dự mà có thể làm được.
Lúc nàng ra khỏi phòng ngủ, đúng lúc Hà Nghiêm bưng bữa tối qua.
Nàng mở nắp liếc nhìn hai chén cháo trắng, trong lòng Giang Ngư Ngư cảm thấy cực kỳ chua xót.
Cầm lấy chén cháo trắng của mình, nàng cứ như vậy mà ôm lấy chén gốm sứ màu trắng, trong lòng buồn bã đi về phía sau núi.
Đi đến nơi lại không nhìn thấy “Tiểu Trần Tử” – người đã có hẹn với nàng, Giang Ngư Ngư tìm một chỗ tránh gió, không có động lực mở nắp ra bắt đầu húp cháo.
Tay nghề của đầu bếp Vương phủ cực kỳ giỏi, cháo trắng mềm dẻo ngon miệng, vị cùng với mùi đều là tuyệt hảo.
Nhưng cho dù có ngon hơn nữa, nó cũng chỉ là một chén cháo...
Nhớ tới đầu bếp vương phủ vừa mới làm thành công món cánh gà kho tiêu, nàng đang tính tối nay ăn ngấu ăn nghiến một phen đấy. Tâm trạng của Giang Ngư Ngư càng thêm bi thương...
Khi nào cổ họng của nàng mới khỏi hẳn đây!
Nàng ăn hết sạch chén cháo trắng, nhưng “Tiểu Trần Tử” có hẹn với nàng vẫn chưa xuất hiện.
Ngồi lâu quá nên có chút lạnh, không còn cách nào khác, Giang Ngư Ngư đành phải đứng dậy đi về.
Sau khi nàng đi khỏi, có một người đàn ông thân hình cao gầy đi từ trong góc tối ra, đôi mắt âm trầm nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng, thần sắc có chút phức tạp.
Buổi tối ngày thứ hai, Giang Ngư Ngư đáng thương đi tới phía sau núi vừa húp cháo vừa chờ người.
Có điều ngày hôm nay không giống hôm qua, Tiểu Trần Tử xuất hiện, hắn còn giữ đúng lời hứa lần trước lúc rời đi, trong tay cầm một cái hộp lớn tản ra mùi hương mê người.
“Quỷ hẹp hòi, đùi dê nướng tới đây!”
Hiện tại Giang Ngư Ngư thật sự muốn khóc rồi, “Tôi không thể ăn…”
“Sao lại không thể ăn, cô cũng bắt chước đám đàn bà trong cung kiêng ăn cái này kiêng ăn cái kia, sợ béo sao?”
Tiểu Trần Tử vừa nói vừa mở hộp ra, cầm dao bên cạnh cắt thịt, cắt thành một miếng nhỏ đặt trong đĩa, đưa sang cho Giang Ngư Ngư, “Mau ăn lẹ đi!”
“Cổ họng của tôi bị thương, cho nên thật sự không thể ăn được, thơm quá à…” Cực kỳ ngây ngất mà ngửi một cái, đấu tranh tâm lý hồi lâu, Giang Ngư Ngư vẫn cắn một miếng nhỏ.
Ô ô, ngon quá!
“Sao cổ họng lại bị thương?”
“Ngoài ý muốn.” Qua loa đáp một tiếng, Giang Ngư Ngư không để ý nhún nhún vai.
Nhìn chằm chằm vào thịt nướng toả ra mùi thơm bốn phía hồi lâu, nàng đột nhiên ngẩng đầu hỏi Tiểu Trần Tử, “Chỉ mang cho tôi mỗi món này sao?”
“Không có… Mang theo rất nhiều, không phải cô không thể ăn sao?”
“Cũng đúng.” Đáng thương hít hít cái mũi, Giang Ngư Ngư giãy giụa liếc nhìn thịt nướng, muốn cố gắng dời lực chú ý, “Sao hôm qua anh không tới?”
“Sắp đến sinh nhật của mẹ ta rồi, đang chuẩn bị lễ vật tặng cho bà, bận rộn đến tối, không có thời gian tới đây.”
“Ừ.”
“Quỷ hẹp hòi, cô vẫn thích ăn như vậy sao?” Trên mặt của Tiểu Trần Tử vẫn là vẻ cà lơ phất phơ cười một tiếng, giống như là vô tình hỏi.
“Đúng vậy.”
“Trừ ăn ra, cô còn có nguyện vọng gì muốn làm không?”
Cái này có chút giống như trước khi lâm chung, sẽ có người hỏi bạn lời này, nhưng Giang Ngư Ngư lại không phát hiện ra, còn nghiêm túc suy nghĩ một chút, lắc đầu, “Không có.”
“Không có thứ gì không từ bỏ được à?”
Lúc này Giang Ngư Ngư không cần suy nghĩ, rất khẳng định nói, “Thứ duy nhất tôi cầm lên được mà không bỏ xuống được, chỉ có đôi đũa.”
“Phụt” bật cười ra tiếng, Tiểu Trần Tử khinh bỉ nhìn nàng, “Thật không có mong muốn! Cô nhìn thiếu gia ta xem, cầm lên được mà không bỏ xuống được, trừ đũa ra, còn có chén!”
Nói xong còn vênh vênh tự đắc mà hất cằm lên, giống như đang chờ Giang Ngư Ngư mau chóng bày tỏ sự sùng bái và kính trọng.
Nhưng Giang Ngư Ngư hết sức vô tội nhìn hắn một cái, “Ta ăn cái gì cũng thích xài đĩa.”
“…”
Sau một trận cười to, Tiểu Trần Tử lại lấy từ trong ngực ra một cái bọc giấy, “Cổ họng của cô không tốt, túi thịt bò khô này khoan hãy ăn, đợi mấy ngày nữa rồi tính.”
Đối với một người ham ăn mà nói, thức ăn ngon trước mặt, thì không hề tồn tại ba chữ “Mấy ngày nữa”.
Mở bọc giấy ra, vừa nghe mùi, tâm tình của Giang Ngư Ngư có chút phức tạp mà phát hiện ra, bản thân nàng vẫn đợi giải dược.
Trong đùi dê nướng vừa rồi có bỏ thuốc độc, thật ra nàng đã sớm đoán được, nếu không cũng sẽ không bất chấp cổ họng đau rát mà liều mạng ăn một miếng, bởi vì nàng muốn nhìn xem tiếp theo “Tiểu Trần Tử” sẽ làm gì.
Đầu tiên là hạ độc, sau đó lại giải độc... Thật ra suy nghĩ này luôn quanh quẩn trong đầu nàng, hắn vẫn muốn giết nàng, biết đâu ngày nào đó lại đổi chú ý.
Bởi vì đã chuẩn bị tâm lý từ sớm nên hiện tại Giang Ngư Ngư rất bình tĩnh.
Người xông vào trong động, quả nhiên chính là “Tiểu Trần Tử” này, bằng không ở cổ đại nàng không quen người nào, trừ hắn ra, nàng không nghĩ đến còn có ai sau khi phát hiện thân phận của nàng, chần chừ không ra tay.
Nhưng không ngờ, sau khuôn mặt không hề nghiêm chỉnh lúc nào cũng tươi cười, lại là người lạnh lùng máu lạnh đến mức này.
Giả bộ thỏa mãn nuốt thịt bò khô có giải dược, trong đầu đột nhiên hiện lên cái gì đó, khiến Giang Ngư Ngư ngẩn người.
Đột nhiên nàng phát hiện, nàng đã quên một chuyện.
Là sợi dây chuyền kia.
Chính là sợi dây chuyền có cái đùi gà làm bằng phỉ thúy mà Tiểu Trần Tử đưa cho nàng.
Ngày đó nàng vô tình gặp được Thái tử, trên tay Thái tử có đeo một cái vòng... Nhìn từ xa, hình dạng cũng không khác biệt cho lắm.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mới vào Vương phủ (1)
Chương 2: 2: Mới vào Vương phủ (2)
Chương 3: 3: Mới vào Vương phủ (3)
Chương 4: 4: Một giây giết chết Vương gia (1)
Chương 5: 5: Một giây giết chết Vương gia (2)
Chương 6: 6: Một giây giết chết vương gia (3)
Chương 7: 7: Một giây giết chết Vương gia (4)
Chương 8: 8: Một giây giết chết Vương gia (5)
Chương 9: 9: Một giây giết chết Vương gia (6)
Chương 10: 10: Một giây giết chết Vương gia (7)
Chương 11: 11: Một giây giết chết Vương gia (8)
Chương 12: 12: Một giây giết chết Vương gia (9)
Chương 13: 13: Cô nương thật thông minh (1)
Chương 14: 14: Cô nương thật thông minh (2)
Chương 15: 15: Cô nương thật thông minh (3)
Chương 16: 16: Cô nương thật thông minh (4)
Chương 17: 17: Vô lương PK phúc hắc (1)
Chương 18: 18: Vô lương PK phúc hắc (2)
Chương 19: 19: Vô lương PK phúc hắc (3)
Chương 20: 20: Bất lương PK phúc hắc (4)
Chương 21: 21: Một ngày khảo nghiệm (1)
Chương 22: 22: Một ngày khảo nghiệm (2)
Chương 23: 23: Đáp đúng, có thưởng (1)
Chương 24: 24: Đáp đúng, có thưởng (2)
Chương 25: 25: Đáp đúng, có thưởng (3)
Chương 26: 26: Đáp đúng, có thưởng (4)
Chương 27: 27: Đáp đúng, có thưởng (5)
Chương 28: 28: Đáp đúng, có thưởng (6)
Chương 29: 29: Chống lại phúc hắc như thế nào (1)
Chương 30: 30: Chống lại phúc hắc như thế nào (2)
Chương 31: 31: Chống lại phúc hắc như thế nào (3)
Chương 32: 32: Chống lại phúc hắc như thế nào (4)
Chương 33: 33: Chống lại phúc hắc như thế nào (5)
Chương 34: 34: Vương gia làm cái gì vậy hả (1)
Chương 35: 35: Vương gia làm cái gì vậy hả (2)
Chương 36: 36: Nếu như nàng thích hắn… (1)
Chương 37: 37: Nếu như nàng thích hắn… (2)
Chương 38: 38: Nếu như nàng thích hắn… (3)
Chương 39: 39: Tiểu nha đầu này thật khiến cho y kinh hỉ (1)
Chương 40: 40: Tiểu nha đầu này thật khiến cho y kinh hỉ (2)
Chương 41: 41: Tiểu nha đầu này thật khiến cho y kinh hỉ (3)
Chương 42: 42: Cái này tuyệt đối không phải là vì ghen (1)
Chương 43: 43: Cái này tuyệt đối không phải là vì ghen (2)
Chương 44: 44: Cái này tuyệt đối không phải là vì ghen (3)
Chương 45: 45: Cái này tuyệt đối không phải là vì ghen (4)
Chương 46: 46: Người đàn ông này rất yêu nghiệt (1)
Chương 47: 47: Người đàn ông này rất yêu nghiệt (2)
Chương 48: 48: Người đàn ông này rất yêu nghiệt (3)
Chương 49: 49: Nam nhân này rất yêu nghiệt (4)
Chương 50: 50: Người đàn ông này rất yêu nghiệt (5)
Chương 51: 51: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (1)
Chương 52: 52: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (2)
Chương 53: 53: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (3)
Chương 54: 54: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (4)
Chương 55: 55: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (5)
Chương 56: 56: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (6)
Chương 57: 57: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (7)
Chương 58: 58: Tên yêu nghiệt này quá cường đại (8)
Chương 59: 59: Bổn vương muốn bắt đầu thích nàng (1)
Chương 60: 60: Bổn vương muốn bắt đầu thích nàng (2)
Chương 61: 61: Bổn vương muốn bắt đầu thích nàng (3)
Chương 62: 62: Bổn vương muốn bắt đầu thích nàng (4)
Chương 63: 63: Chúng ta thành thân đi
Chương 64: 64: Hình như Vương gia ăn dấm chua (1)
Chương 65: 65: Hình như Vương gia ăn dấm chua (2)
Chương 66: 66: Thận phận thật sự của Ngư Ngư (1)
Chương 67: 67: Thân phận thật sự của Giang Ngư Ngư (2)
Chương 68: 68: Nhìn người trong lòng của bổn vương
Chương 69: 69: Thiếu gia ta chính là ông trời ban cho ngươi (1)
Chương 70: 70: Không bằng cô theo ta hồi cung đi
Chương 71: 71: Muốn làm hoàng hậu không?
Chương 72: 72: Bộ dạng của Vương gia thật là “tri kỷ” (1)
Chương 73: 73: Bộ dạng của Vương gia thật là “tri kỷ” (2)
Chương 74: 74: Tiểu nha đầu, ta đã trở về
Chương 75: 75: Lần đầu tiến cung
Chương 76: 76: Vậy nàng thích bổn vương sao?
Chương 77: 77: Một ngày trước thành thân
Chương 78: 78: Người nào đó tức giận
Chương 79: 79: Bổn vương chỉ có thể đền chính mình cho nàng
Chương 80: 80: Thái tử thật đúng là một vị thần (1)
Chương 81: 81: Thái tử thật đúng là một vị thần (2)
Chương 82: 82: Tình địch của y là dùng 'chồng chất' để tính (1)
Chương 83: 83: Tình địch của y là dùng 'chồng chất' để tính (2)
Chương 84: 84: Phúc hắc ăn dấm rất nguy hiểm (1)
Chương 85: 85: Phúc hắc ăn dấm rất nguy hiểm (2)
Chương 86: 86: Phúc hắc ăn dấm rất nguy hiểm (3)
Chương 87: 87: Phúc hắc ăn dấm rất nguy hiểm (4)
Chương 88: 88: Phúc hắc khi ghen rất nguy hiểm (5)
Chương 89: 89: Phúc hắc khi ghen rất nguy hiểm (6)
Chương 90: 90: Lời thổ lộ đặc biệt của phúc hắc (1)
Chương 91: 91: Lời thổ lộ đặc biệt của phúc hắc (2)
Chương 92: 92: Lời thổ lộ đặc biệt của phúc hắc (3)
Chương 93: 93: Nàng lại có thân phận thần bí (1)
Chương 94: 94: Nàng lại có thân phận thần bí (2)
Chương 95: 95: Thần cũng giống Thái tử (1)
Chương 96: 96: Thần cũng giống Thái tử (2)
Chương 97: 97: Thần cũng giống Thái tử (3)
Chương 98: 98: Phúc hắc quá lâu, tự làm đen mình (1)
Chương 99: 99: Phúc hắc quá lâu, tự làm đen mình (2)
Chương 100: 100: Phúc hắc quá lâu, tự làm đen mình (3)
Chương 101: 101: Tình địch số một của tên phúc hắc nào đó
Chương 102: 102: Nàng muốn trốn hôn!
Chương 103: 103: Nàng bị tên phúc hắc này trêu chọc
Chương 104: 104: Yêu nghiệt này quá thông minh (1)
Chương 105: 105: Yêu nghiệt này quá thông minh (2)
Chương 106: 106: Cô muốn gả cho y?
Chương 107: 107: “Chủ nhân” thần bí của nàng
Chương 108: 108: Nàng bỏ được sao?
Chương 109: 109: Đây là đang cầu hôn sao?
Chương 110: 110: 58. Ta vĩnh viễn sẽ không để cho nàng thất vọng
Chương 111: 111: 59. Đi nào, trốn hôn thôi!
Chương 112: 112: 60. Y là tên yêu nghiệt (1)
Chương 113: 113: 60.2. Y là tên yêu nghiệt (2)
Chương 114: 114: 61. Thái tử Pk yêu nghiệt phúc hắc
Chương 115: 115: 62. Phúc hắc rất nguy hiểm, kẻ bịp bợm cần phải cẩn thận
Chương 116: 116: 63: Yêu nghiệt nào đó rất phách lối
Chương 117: 117: 63.2
Chương 118: 118: 64.1. Phúc hắc nào đó lại nhân cơ hội bày tỏ
Chương 119: 119: 64.2
Chương 120: 120: 65: Người thích nàng
Chương 121: 121: 66: Nụ hôn chúc ngủ ngon
Chương 122: 122: 67. Vương gia rất biết cách dỗ nương tử vui vẻ
Chương 123: 123: 68. Nói cho ta biết, nàng thích ta
Chương 124: 124: 69. Càng nhìn càng thấy thích
Chương 125: 125: 70. Cái gì là đại siêu cấp phúc hắc
Chương 126: 126: 71. Lúc nào y cũng có thể thổ lộ!
Chương 127: 127: 72. Vô lương và phúc hắc là tuyệt phối
Chương 128: 128: 73. Cuộc sống vô lương lúc nào cũng tràn đầy niềm vui bất ngờ
Chương 129: 129: 74. Thái tử muốn thổ lộ?
Chương 130: 130: Đây mới là phúc hắc chân chính
Chương 131: 131: Nhân loại đã hết cách ngăn cản yêu nghiệt nào đó
Chương 132: 132: Làm thế nào để chứng minh ngươi thích ta
Chương 133: 133: Tiểu nha đầu này có chút thích y
Chương 134: 134: Tình địch của phúc hắc nào đó
Chương 135: 135: Phát hiện kinh hỉ
Chương 136: 136
Chương 137: 137: Thế mà Thái tử lại đến đây
Chương 138: 138: Ngư Ngư sắp bị bại lộ
Chương 139: 139: Thẳng thắn với yêu nghiệt nào đó
Chương 140: 140: Nam nhân thần bí
Chương 141: 141: Cùng nhau đào hố
Chương 142: 142: Vương gia sắp bị bỏ? (1)
Chương 143: 143: Vương gia sắp bị bỏ? (2)
Chương 144: 144: Yêu nghiệt nào đó không hề có chút tiết hạnh nào cả
Chương 145: 145: Nhiệt liệt hoan nghê các sát thủ tới (1)
Chương 146: 146: Nhiệt liệt hoan nghê các sát thủ tới (2)
Chương 147: 147: Vấn đề quay trở về hiện đại (1)
Chương 148: 148: Vấn đề quay trở về hiện đại (2)
Chương 149: 149: Có người muốn ngăn cản nàng lập gia đình (1)
Chương 150: 150: Có người muốn ngăn cản nàng lập gia đình (2)
Chương 151: 151: Thành thân mới là một chuyện lớn (1)
Chương 152: 152: Thành thân mới là một chuyện lớn (2)
Chương 153: 153: Nàng thật sự có thể trở về nhà (1)
Chương 154: 154: Nàng thật sự có thể trở về nhà (2)
Chương 155: 155: Không nỡ để nàng rời đi (1)
Chương 156: 156: Không nỡ để nàng rời đi (2)
Chương 157: 157: Chuyện gì cũng không làm khó được yêu nghiệt nào đó (1)
Chương 158: 158: Chuyện gì cũng không làm khó được yêu nghiệt nào đó (2)
Chương 159: 159: Phúc hắc và vô lương là tuyệt phối (1)
Chương 160: 160: Phúc hắc và vô lương là tuyệt phối (2)
Chương 161: 161: Bắt nạt người khác thì không thể nương tay
Chương 162: 162: Bắt nạt người khác thì không thể nương tay
Chương 163: 163: 98.1: Nam nhân cưng chiều nương tử có phúc khí
Chương 164: 164: 98.2. Nam nhân cưng chiều nương tử có phúc khí
Chương 165: 165: 99: Hách Liên Dạ biến mất
Chương 166: 166: 100.1: Phúc hắc thì vĩnh viễn sẽ không sẩy tay
Chương 167: 167: 100.2: Phúc hắc thì vĩnh viễn sẽ không sẩy tay
Chương 168: 168: 101.1. Chuẩn bị sính lễ giúp Ngư Ngư
Chương 169: 169: 101.2. Chuẩn bị sính lễ giúp Ngư Ngư
Chương 170: 170: Lời thổ lộ của Ngư Ngư(1)
Chương 171: 171: Lời thổ lộ của Ngư Ngư (2)
Chương 172: 172: Thái tử thật là vô địch (1)
Chương 173: 173: Thái tử thật là vô địch (2)
Chương 174: 174: Cưng chiều nương tử như vậy là không khoa học
Chương 175: 175: Làm sao mới có thể đánh thắng yêu nghiệt này (1)
Chương 176: 176: Làm sao mới có thể đánh thắng yêu nghiệt này (2)
Chương 177: 177: Đây thật ra là lời thổ lộ nhỉ (1)
Chương 178: 178: Đây thật ra là lời thổ lộ nhỉ (2)
Chương 179: 179: Dự định quan trọng trước khi thành thân (1)
Chương 180: 180: Dự định quan trọng trước khi thành thân (2)
Chương 181: 181: Dự định quan trọng trước khi thành thân (3)
Chương 182: 182: Bị hôn
Chương 183: 183: Tại sao lại là hắn
Chương 184: 184: Hưu thư là đồ Tốt
Chương 185: 185: Không ngờ lại nhắm vào Ngư Ngư
Chương 186: 186: Hách Liên Dạ bị thương
Chương 187: 187: Cả nhà đều mạnh mẽ
Chương 188: 188: Chỉ là vương phi không thích thổ lộ mà thôi
Chương 189: 189: Bọn họ càng ngày càng vô địch
Chương 190: 190: Người trong lòng của Thái tử
Chương 191: 191: Phu thê tình thâm
Chương 192: 192: Muốn tác hợp nàng và Thái tử (1)
Chương 193: 193: Biện pháp quay về hiện đại
Chương 194: 194: Phải nghĩ cho nương tử ở mọi nơi
Chương 195: 195: Phúc hắc đào hố như thế nào
Chương 196: 196: Có người muốn đính hôn với Ngư Ngư
Chương 197: 197: Muốn nghe Ngư Ngư thổ lộ
Chương 198: 198: Vương gia vạn năng chiều nương tử nhất
Chương 199: 199: Tiết tháo của Vương gia có điều muốn nói
Chương 200: 200: Tất cả mọi người đều là thần tiên
Chương 201: 201: Âm mưu của Trình Ti Nghiên
Chương 202: 202: Sư đệ bại lộ
Chương 203: 203: Có thể vì nàng trả giá bao nhiêu
Chương 204: 204: Vương gia mạnh hơn anh họ đại nhân
Chương 205: 205: Ai mới thực sự là phúc hắc
Chương 206: 206: Thật là làm cho người ta kinh ngạc mà
Chương 207: 207: Yêu nghiệt nào đó viên mãn
Chương 208: 208: Thì ra là “vị hôn phu”
Chương 209: 209: Dù sao cũng không phải chồng nàng
Chương 210: 210: Vị Vương gia nào đó thật khiến người ta kinh ngạc
Chương 211: 211: Không nên tùy tiện khiêu chiến với phúc hắc
Chương 212: 212: Mùa xuân của mọi người đều tới
Chương 213: 213: Yêu nghiệt nào đó mong chờ cuộc sống sau khi kết hôn
Chương 214: 214: Vấn đề về hôn sự của Vương gia
Chương 215: 215: Người tình trong mộng của Thái tử
Chương 216: 216: Đổi tư thế ôm
Chương 217: 217: Quyết định của Thái tử
Chương 218: 218: Hôn sự của Thái tử
Chương 219: 219: Đại phúc hắc này!
Chương 220: 220: Đây mới là thực lực của Vương gia
Chương 221: 221: Có nên về nhà hay không
Chương 222: 222: Vương gia trả lời như thần
Chương 223: 223: Trong lúc nguy nan
Chương 224: 224: Nàng ấy phải về nhà
Chương 225: 225: Anh họ đại nhân trong truyền thuyết
Chương 226: 226: Nghiêm đại thiếu quả thật giống như thần
Chương 227: 227: Cuối cùng cũng được gặp "đống" tình địch của mình
Chương 228: 228: Khó trách hôm nay Nghiêm đại thiếu rất khác thường
Chương 229: 229: Vương gia y thật sự thắng rồi
Chương 230: 230: Ai mới là Boss cuối cùng
Chương 231: 231: Heo nhỏ PK với Nghiêm đại thiếu thứ hai
Chương 232: 232: Heo nhỏ PK với Nghiêm đại thiếu thứ hai 2
Chương 233: 233: Phát hiện của Nghiêm đại thiếu
Chương 234: 234: Vương gia thật sự muốn nghịch thiên
Chương 235: 235: Về cổ đại, sính lễ cho nam tử áo trắng
Chương 236: 236: Thành thân là cái gì?
Chương 237: 237: Động phòng giống nhau
Chương 238: 238: Những điều trên sách đều là gạt người
Chương 239: 239: Ngốc cũng là một loại năng lực chiến đấu
Chương 240: 240: Nụ hôn đầu của nam tử áo trắng
Chương 241: 241: Thiện lương được ẩn giấu quá rồi
Chương 242: 242: Dung Mô Mô theo đuổi người ta như thế nào?
Chương 243: 243: Đây thật ra là tỏ tình phải không?
Chương 244: 244: Làm thế nào để thúc đẩy tình cảm phát triển
Chương 245: 245: Tiến triển thần tốc
Chương 246: 246: Vấn đề về tên của các bảo bối
Chương 247: 247: Cách chính xác để tìm nương tử
Chương 248: 248: Tỏ tình cần phải thận trọng
Chương 249: 249: Con đường theo đuổi thê tử của bánh bao lớn nhỏ
Chương 250: 250: Lời cầu hôn của bạn nhỏ Dung
Chương 251: 251: Nhóc con phúc hắc
Chương 252: 252: Lần đầu gặp mặt
Chương 253: 253: Thắng lợi của tiểu phúc hắc
Chương 254: 254: Chủ nhân trước của heo nhỏ
Chương 255: 255: Tiểu đồ đệ bảo bối
Chương 256: 256: Sư phụ bị đả kích
Chương 257: 257: Tiểu nha đầu bịp bợm
Chương 258: 258: Bản lĩnh của sư phụ
Chương 259: 259: Sư phụ cũng là phúc hắc
Chương 260: 260: Phúc hắc không giới hạn
Chương 261: 261: Lại có đồ Chơi mới
Chương 262: 262: Bị tiểu đồ đệ đánh bại
Chương 263: 263: Hai thầy trò đều rất phúc hắc
Chương 264: 264: Thương Mặc Tuyết điên cuồng tức giận
Chương 265: 265: Thai nhi hấp thu linh khí từ cơ thể mẫu thân
Chương 266: 266: Nha đầu muốn tìm tướng công
Chương 267: 267: Tiểu tham ăn phúc hắc
Chương 268: 268: Tiểu đồ đệ của hắn bó tay rồi
Chương 269: 269: Sư phụ rất đẹp trai
Chương 270: 270: Dạo hội lồng đèn với tiểu đồ đệ
Chương 271: 271: Sư phụ bị đùa giỡn
Chương 272: 272: Không hổ là nữ nhi Hách Liên Dạ
Chương 273: 273: Tỏ tình rất dễ
Chương 274: 274: Phải nhìn xem là gen của ai
Chương 275: 275: Tình địch của hắn nhiều lắm
Chương 276: 276: Tuyệt đối không được chọc tới tiểu phúc hắc
Chương 277: 277: Chuyện cưới vợ của sư phụ
Chương 278: 278: Phải đối xử dịu dàng với kẻ thù
Chương 279: 279: Người trong lòng sư phụ
Chương 280: 280: Sư phụ bị thờ ơ
Chương 281: 281: Đào một cái hố làm đệm lót
Chương 282: 282: Phương thức chính xác theo đuổi sư phụ
Không tìm thấy chương nào phù hợp