Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 57: Cuộc Đối Đầu Bạch Lâm Với Tiểu Trúc
01:32 - 13.06.2026
628
Được một bàn tay nhỏ nhắn, vừa mềm vừa ấm sờ vào, lại còn xoa xoa nên tên chủ soái này vô cùng lúng túng, tính giật tay lại nhưng trước khung cảnh thế này thì khó lòng.
- Lam Ninh: Sao cái đùi gà này lạnh thế, sao mà ăn được. Ăn đồ lạnh dễ bị đau bụng lắm, eo ôi không ăn nữa! (tiện tay ném ra)
- Suy nghĩ của chủ soái: Nữ nhân này thật to gan, đã sờ sờ, cắn thì cũng đã cắn thế mà dám chê tay ta lạnh (đưa tay lên mặt thử). Hờ lạnh thật!
Sau đó chủ soái nhẹ nhàng đắp chăn lên cho Lam Ninh nhưng lần này không rời đi, hắn kéo ghế lại gần Lam Ninh, nhìn cái tướng ngủ xấu xí vô cùng rồi vô thức mỉm cười. Chắc Lam Ninh là người duy nhất làm cho cả tảng băng di động và chủ soái đáng ghét cùng cười, sức hút mãnh liệt thật.
Một khung cảnh màu hường phấn nhưng ai nào ngờ, có bóng đen đứng bên ngoài theo dõi từ đầu đến đuôi.
- Tiểu Trúc: Cái tên đầu đàn này quá là nguy hiểm, hắn dám nhìn vương phi bằng ánh mắt này, hắn dám vuốt tóc vương phi, hắn dám nắm tay vương phi (thật sự vương phi nắm tay hắn). Nếu vương gia thấy cảnh này sẽ ra sao, băm hắn ra trăm mảnh ném cho cá sấu ăn, thả hắn từ trên vách núi xuống cho bầy sói hoang tha hồ gặm nhấm, hay là..... Tên này ăn gan hùm!
Tiểu Trúc vô tình đi loanh quanh xả bớt cơn giận nhưng ai nào ngờ cứ đi thì đến nơi tập kích của quan Hỏa Lan quốc chắc cô bé này cũng để mắt dưới chân, chứ chỗ đỗ quân cũng kỹ càng mà cũng mò ra được, trong cái rủi có cái xui.
- Tiểu Trúc: Vào thì được rồi đó nhưng đến lúc ra thì làm sao, thiệt ăn cám rồi.
- Bạch Lâm: (đứng bên ngoài cửa) Bẩm chủ soái, thuộc hạ có chuyện cần báo!
- Chủ soái: (nhanh chóng điều chỉnh lại) Vào đi!
- Bạch Lâm: Toàn bộ binh lính đã vào vị trí sẵn sàng, chờ lệnh của chủ soái!
- Chủ soái: Được, ngươi lấy áo choàng đi theo ta!
- Bạch Lâm: Chủ soái có cần lây A Mây dậy không?
- Chủ soái: Không cần, để cô... cậu ta ngủ đi!
Như dự đoán từ trước Đằng Cảnh đã chuẩn bị cho tất cả tình huống xảy ra. Cả một đêm dài mọi người đều tập trung tinh thần cho tất cả, ngay cả tên ham ăn ham ngủ như A Tú còn thức được mà, đoán rằng tên này thức là vẫn đi tìm tiểu Trúc chứ bây giờ hắn đâu còn quan tâm những chuyện khác.
- Tiểu Trúc: Chúng dự định làm gì thế nhỉ? Chuẩn bị rất nhiều cung tên, và còn có một mùi nồng giống như dầu hay mỡ gì ấy??? Không được phải về báo cho vương gia! (đang trong tư thế sắn sàng chạy)
- Bạch Lâm: Đã xem đủ chưa!
- Tiểu Trúc thầm nghĩ: Ơ, có một cảm giác lạnh lạnh ngay sau gáy!
Với sự nhạy bén của một thị vệ tiểu Trúc nhanh chóng vào tư thế sẵn sàng chiến đấu. Nhưng lúc này trong tay chẳng có bất kỳ vũ khí nào có thể chống cự với thanh kiếm dài của Bạch Lâm, tiểu Trúc rút ra rất nhiều ám khí ném về phía Bạch Lâm với mục đích thoát thân nhưng không tên thị vệ dùng kiếm đỡ đi tất cả nhanh chóng tiếp cận tiểu Trúc, lúc này tiểu Trúc liều mình dùng cái áo choàng ngoài quấn vào thanh kiếm giật một cái thiệt mạnh làm rơi thanh kiếm ra xa, cả hai dùng tay không đấu với nhau.
- Bạch Lâm: Ngươi cũng có khí thế lắm đấy!
- Tiểu Trúc: Cảm ơn ngươi đã quá khen!
Cả hai vẫn tiếp tục đánh nhau, tên thị vệ Bạch Lâm biết người trước mặt mình là một cao thủ, hắn đánh như có cảm giác tiểu Trúc không còn là nữ nhân nữa.
- Tiểu Trúc: Ta nói ngươi biết, không được đánh vào mặt ta gương mặt này mà trầy xước một xíu nào là ta trả lại ngươi gấp bội!
Bạch Lâm không nói gì hắn ra toàn những chiêu nguy hiểm, hết đánh vào bụng vào lưng, tiểu Trúc cũng không vừa cô bé đá chân vào đùi, đưa ra những cú đá như trời giáng vào bụng, không ai nhường ai.
- Lam Ninh: Sao lạnh thế này nhỉ, đã là mấy giờ rồi?
Lam Ninh ngồi dậy, đầu óc vẫn còn mơ hồ, đưa hai tay lên dụi mắt.
- Lam Ninh: Thôi chết rồi, tên chủ soái đâu rồi!
Lam Ninh chạy một mạch đến nhưng nơi đây giờ đã không còn ai, không còn lính canh gác, nơi đây giờ chỉ trơ trọi mình Lam Ninh. Bỗng Lam Ninh nghe có tiếng người bèn đi theo thì phát hiện ra Bạch Lâm đang đánh nhau với ai đó nhìn kỹ vào là tiểu Trúc. Nhìn đứa em bị tên nam nhân đánh mạnh vào người, một cú đá vào bụng tiểu Trúc làm miệng tiểu Trúc chảy máu ra không chịu đứng nhìn tiểu Trúc dùng một thuốc mình đã tự đặc chế, thuốc ngủ liều cực mạnh, với liều lượng này không có ai mà chống cự nổi. Bạch Lâm hít phải, tay chân hắn bắt đầu yếu dần đi, mà cái tên cứng đầu này hắn vẫn chưa ngủ vẫn tiếp tục đánh vào tiểu Trúc.
- Lam Ninh: Đáng ghét, ta cho ngươi hết tất cả vốn liếng của ta luôn!
Cuối cùng đầu óc của tên Bạch Lâm đó dần mất đi ý thức, hắn loạng choạng rồi nằm xuống đất. Tiểu Trúc thấy làm lạ, lại dùng chân đá đá vào người hắn
- Tiểu Trúc: Dám đánh ta, dám đá ta, còn nắm tóc ta, ta cho ngươi chết tên nam nhân xấu xa. Ta sẽ lột đồ ngươi, đem ngươi treo lên cây, cái kết cho người dám đánh tiểu Trúc ta! (vô cùng đắc ý)
- Lam Ninh: Tiểu Trúc chạy đi, tên này sắp tỉnh lại thuốc của tỷ không chống cự bao nhiêu đâu! Thuốc ngủ đó liều lượng mạnh lắm muội cũng hít phải không ít, trước khi thuốc nó phát huy tác dụng lên cơ thể muội thì chạy đi!
- Tiểu Trúc: Ơ Lam Ninh tỷ tỷ, muội nhớ tỷ lắm. Có bị thương đâu không? (đưa tay sờ khắp người Lam Ninh)
- Lam Ninh: Tỷ không sao, mau chạy đi!
- Tiểu Trúc: Thế còn tỷ, tỷ không chạy cùng muội sao?
- Bạch Lâm: Ơ, hưm!
- Lam Ninh: Chạy đi, mau! (đẩy tiểu Trúc đi)
Sau đó tiểu Trúc biết tình thế vô cùng nguy hiểm, bảo toàn trở về báo tin vương gia là quan trọng hơn, nên đã nhanh chóng chạy vụt đi. Ở đây Lam Ninh cũng nhanh chóng chạy trở về liều chủ soái. Còn mớ chai lọ thì cất lại vào người.
- Lam Ninh: Hơ, mình là A Mây tính cách sao vui vẻ đúng không! (lật mặt nhanh hơn lật bàn tay)
- Lam Ninh: Sao cái đùi gà này lạnh thế, sao mà ăn được. Ăn đồ lạnh dễ bị đau bụng lắm, eo ôi không ăn nữa! (tiện tay ném ra)
- Suy nghĩ của chủ soái: Nữ nhân này thật to gan, đã sờ sờ, cắn thì cũng đã cắn thế mà dám chê tay ta lạnh (đưa tay lên mặt thử). Hờ lạnh thật!
Sau đó chủ soái nhẹ nhàng đắp chăn lên cho Lam Ninh nhưng lần này không rời đi, hắn kéo ghế lại gần Lam Ninh, nhìn cái tướng ngủ xấu xí vô cùng rồi vô thức mỉm cười. Chắc Lam Ninh là người duy nhất làm cho cả tảng băng di động và chủ soái đáng ghét cùng cười, sức hút mãnh liệt thật.
Một khung cảnh màu hường phấn nhưng ai nào ngờ, có bóng đen đứng bên ngoài theo dõi từ đầu đến đuôi.
- Tiểu Trúc: Cái tên đầu đàn này quá là nguy hiểm, hắn dám nhìn vương phi bằng ánh mắt này, hắn dám vuốt tóc vương phi, hắn dám nắm tay vương phi (thật sự vương phi nắm tay hắn). Nếu vương gia thấy cảnh này sẽ ra sao, băm hắn ra trăm mảnh ném cho cá sấu ăn, thả hắn từ trên vách núi xuống cho bầy sói hoang tha hồ gặm nhấm, hay là..... Tên này ăn gan hùm!
Tiểu Trúc vô tình đi loanh quanh xả bớt cơn giận nhưng ai nào ngờ cứ đi thì đến nơi tập kích của quan Hỏa Lan quốc chắc cô bé này cũng để mắt dưới chân, chứ chỗ đỗ quân cũng kỹ càng mà cũng mò ra được, trong cái rủi có cái xui.
- Tiểu Trúc: Vào thì được rồi đó nhưng đến lúc ra thì làm sao, thiệt ăn cám rồi.
- Bạch Lâm: (đứng bên ngoài cửa) Bẩm chủ soái, thuộc hạ có chuyện cần báo!
- Chủ soái: (nhanh chóng điều chỉnh lại) Vào đi!
- Bạch Lâm: Toàn bộ binh lính đã vào vị trí sẵn sàng, chờ lệnh của chủ soái!
- Chủ soái: Được, ngươi lấy áo choàng đi theo ta!
- Bạch Lâm: Chủ soái có cần lây A Mây dậy không?
- Chủ soái: Không cần, để cô... cậu ta ngủ đi!
Như dự đoán từ trước Đằng Cảnh đã chuẩn bị cho tất cả tình huống xảy ra. Cả một đêm dài mọi người đều tập trung tinh thần cho tất cả, ngay cả tên ham ăn ham ngủ như A Tú còn thức được mà, đoán rằng tên này thức là vẫn đi tìm tiểu Trúc chứ bây giờ hắn đâu còn quan tâm những chuyện khác.
- Tiểu Trúc: Chúng dự định làm gì thế nhỉ? Chuẩn bị rất nhiều cung tên, và còn có một mùi nồng giống như dầu hay mỡ gì ấy??? Không được phải về báo cho vương gia! (đang trong tư thế sắn sàng chạy)
- Bạch Lâm: Đã xem đủ chưa!
- Tiểu Trúc thầm nghĩ: Ơ, có một cảm giác lạnh lạnh ngay sau gáy!
Với sự nhạy bén của một thị vệ tiểu Trúc nhanh chóng vào tư thế sẵn sàng chiến đấu. Nhưng lúc này trong tay chẳng có bất kỳ vũ khí nào có thể chống cự với thanh kiếm dài của Bạch Lâm, tiểu Trúc rút ra rất nhiều ám khí ném về phía Bạch Lâm với mục đích thoát thân nhưng không tên thị vệ dùng kiếm đỡ đi tất cả nhanh chóng tiếp cận tiểu Trúc, lúc này tiểu Trúc liều mình dùng cái áo choàng ngoài quấn vào thanh kiếm giật một cái thiệt mạnh làm rơi thanh kiếm ra xa, cả hai dùng tay không đấu với nhau.
- Bạch Lâm: Ngươi cũng có khí thế lắm đấy!
- Tiểu Trúc: Cảm ơn ngươi đã quá khen!
Cả hai vẫn tiếp tục đánh nhau, tên thị vệ Bạch Lâm biết người trước mặt mình là một cao thủ, hắn đánh như có cảm giác tiểu Trúc không còn là nữ nhân nữa.
- Tiểu Trúc: Ta nói ngươi biết, không được đánh vào mặt ta gương mặt này mà trầy xước một xíu nào là ta trả lại ngươi gấp bội!
Bạch Lâm không nói gì hắn ra toàn những chiêu nguy hiểm, hết đánh vào bụng vào lưng, tiểu Trúc cũng không vừa cô bé đá chân vào đùi, đưa ra những cú đá như trời giáng vào bụng, không ai nhường ai.
- Lam Ninh: Sao lạnh thế này nhỉ, đã là mấy giờ rồi?
Lam Ninh ngồi dậy, đầu óc vẫn còn mơ hồ, đưa hai tay lên dụi mắt.
- Lam Ninh: Thôi chết rồi, tên chủ soái đâu rồi!
Lam Ninh chạy một mạch đến nhưng nơi đây giờ đã không còn ai, không còn lính canh gác, nơi đây giờ chỉ trơ trọi mình Lam Ninh. Bỗng Lam Ninh nghe có tiếng người bèn đi theo thì phát hiện ra Bạch Lâm đang đánh nhau với ai đó nhìn kỹ vào là tiểu Trúc. Nhìn đứa em bị tên nam nhân đánh mạnh vào người, một cú đá vào bụng tiểu Trúc làm miệng tiểu Trúc chảy máu ra không chịu đứng nhìn tiểu Trúc dùng một thuốc mình đã tự đặc chế, thuốc ngủ liều cực mạnh, với liều lượng này không có ai mà chống cự nổi. Bạch Lâm hít phải, tay chân hắn bắt đầu yếu dần đi, mà cái tên cứng đầu này hắn vẫn chưa ngủ vẫn tiếp tục đánh vào tiểu Trúc.
- Lam Ninh: Đáng ghét, ta cho ngươi hết tất cả vốn liếng của ta luôn!
Cuối cùng đầu óc của tên Bạch Lâm đó dần mất đi ý thức, hắn loạng choạng rồi nằm xuống đất. Tiểu Trúc thấy làm lạ, lại dùng chân đá đá vào người hắn
- Tiểu Trúc: Dám đánh ta, dám đá ta, còn nắm tóc ta, ta cho ngươi chết tên nam nhân xấu xa. Ta sẽ lột đồ ngươi, đem ngươi treo lên cây, cái kết cho người dám đánh tiểu Trúc ta! (vô cùng đắc ý)
- Lam Ninh: Tiểu Trúc chạy đi, tên này sắp tỉnh lại thuốc của tỷ không chống cự bao nhiêu đâu! Thuốc ngủ đó liều lượng mạnh lắm muội cũng hít phải không ít, trước khi thuốc nó phát huy tác dụng lên cơ thể muội thì chạy đi!
- Tiểu Trúc: Ơ Lam Ninh tỷ tỷ, muội nhớ tỷ lắm. Có bị thương đâu không? (đưa tay sờ khắp người Lam Ninh)
- Lam Ninh: Tỷ không sao, mau chạy đi!
- Tiểu Trúc: Thế còn tỷ, tỷ không chạy cùng muội sao?
- Bạch Lâm: Ơ, hưm!
- Lam Ninh: Chạy đi, mau! (đẩy tiểu Trúc đi)
Sau đó tiểu Trúc biết tình thế vô cùng nguy hiểm, bảo toàn trở về báo tin vương gia là quan trọng hơn, nên đã nhanh chóng chạy vụt đi. Ở đây Lam Ninh cũng nhanh chóng chạy trở về liều chủ soái. Còn mớ chai lọ thì cất lại vào người.
- Lam Ninh: Hơ, mình là A Mây tính cách sao vui vẻ đúng không! (lật mặt nhanh hơn lật bàn tay)
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2: Con Đường Gian Nan
Chương 3: 3: Một Lần Chơi Lớn
Chương 4: 4: Đưa Bánh Bao Nhỏ Về Nhà
Chương 5: 5: Thôi Rồi
Chương 6: 6
Chương 7: 7: Thuyết Âm Mưu
Chương 8: 8: Đi Chợ Là Đi Chợ
Chương 9: 9: Hôn Một Cái Mới Chịu
Chương 10: 10: Không Được Cản Ta!
Chương 11: 11: Chỉ Được Ngửi
Chương 12: 12: Nhớ Nhà
Chương 13: 13: Ba Chấm
Chương 14: 14: Đồ Quê Mùa
Chương 15: 15: Bạn Nhưng Không Phải Bạn
Chương 16: 16: Hoa Đăng Nhiều Màu
Chương 17: 17: Không Thích Im Lặng
Chương 18: 18: Ban Hôn
Chương 19: 19
Chương 20: 20: Phúc Lợi Của Người Bệnh
Chương 21: 21: Bão Cấp 1
Chương 22: 22: Bão Cấp 2
Chương 23: 23: Bão Cấp 3
Chương 24: 24: Kể Tội Tiểu Trúc
Chương 25: 25: Lại Đi Nhặt Rau
Chương 26: 26: Tin Nóng!
Chương 27: 27: Ta Có Lỗi Sao!
Chương 28: 28: Đến Chỉ Để Bóc Vỏ Nho
Chương 29: 29: Quá Đáng!
Chương 30: 30: Tâm Trạng Rất Tệ
Chương 31: 31: Bỏ Trốn
Chương 32: 32: Ở Một Nào Đó!
Chương 33: 33: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
Chương 34: 34: Trống Rỗng
Chương 35: 35: Công Việc Đầu Tiên
Chương 36: 36: Chuyện Không Thể Ngờ
Chương 37: 37: Vì Ta Là...
Chương 38: 38: Khổ Sở
Chương 39: 39: Ai Cũng Buồn!
Chương 40: 40: Lại Buồn!
Chương 41: 41: Thích Là Làm
Chương 42: 42: Đồ Ngốc
Chương 43: 43: Gán Nợ
Chương 44: 44: Muốn Làm Sai Vặt!
Chương 45: 45: Một Tình Huống Nhiều Cảm Xúc
Chương 46: 46: Gu Kém Thế!
Chương 47: 47: Bánh Bao Nhỏ Khóc
Chương 48: 48: Phi Vụ Các Cược
Chương 49: 49: Họa Tranh Để Người Đời Chiêm Ngưỡng
Chương 50: 50: 1 Trở Về 0
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Đầu Tiên
Chương 52: 52: Rạng Sáng, Chúng Ta Gặp Nhau!
Chương 53: 53
Chương 54: 54: Vui Vẻ Không "Quạu"
Chương 55: 55: Tiểu Trúc Đã Khóc!
Chương 56: 56: Ôm Một Cái Đùi Gà Thiệt To!
Chương 57: 57: Cuộc Đối Đầu Bạch Lâm Với Tiểu Trúc
Chương 58: 58: Vậy Cậu Thuộc Giới Tính Nào???
Chương 59: 59: Cứ Theo Kế Hoạch Của Hắn Mà Làm!
Chương 60: 60: Tôi Thấy Hơi Nhiều "Hoa Hòe" Nghen!
Chương 61: 61: Chạm Trán
Chương 62: 62: Hai Cùng Hướng Về Một
Chương 63: 63: Đệ Ấy Lợi Hại Sao Không Tìm Vương Phi Về Đây!
Chương 64: 64: Ai "Chôm" Đồ Của Ta?
Chương 65: 65: Ra Tay
Chương 66: 66: Cuộc Chiến Chấm Dứt
Chương 67: 67: Tâm Sự Của Vương Gia!
Chương 68: 68: Chuyện Gì Đến Rồi Sẽ Đến
Chương 69: 69: Vương Gia Cũng Có Lúc Lúng Túng!
Chương 70: 70: Tội Chồng Chất
Chương 71: 71: Tương Kế Tựu Kế!
Chương 72: 72: Giặc Ngoài, Giặc Trong
Chương 73: 73: Vương Phủ Đông Vui Thật!
Chương 74: 74: Ta Mệt Rồi!
Chương 75: 75: Nỗi Khổ Của Ngũ Vương Gia
Chương 76: 76: Người Đàn Ông Kiệm Lời
Chương 77: 77: Vương Gia Là Cái Đồ Không Có Liêm Sỉ
Chương 78: 78: Sự Trỗi Dậy Của Lam Ninh
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Bóng Đen Bí Ẩn
Chương 81: 81: Tự Mãn
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84: Trốn
Chương 85: 85: Tranh Sủng Với Cái Gối
Chương 86: 86: Gặp Gỡ
Chương 87: 87: Giấu Không Được Nữa
Chương 88: 88: Cùng Về Nhà Nhé!
Chương 89: 89: Chỉ Mới Xem Có Một Chút
Chương 90: 90: Trò Chơi Gia Đình
Chương 91: 91: Cuộc Gặp Gỡ Trên Mái Nhà
Chương 92: 92: Tiểu Trúc Có Công Lớn
Chương 93: 93: Xin Xỏ
Chương 94: 94: Đằng Khương Phong
Chương 95: 95: Nhiệm Vụ Đầu Tiên Của Phỉ Lan
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98: Gặp Lại Người Quen
Chương 99: 99: Nhà Ai Thả Chó
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104: Moa...Moa
Chương 105: 105: Vương Gia Nghèo Nhất
Chương 106: 106: Bão Đi
Chương 107: 107: Bão Đang Đi
Chương 108: 108: Hết Bão
Chương 109: 109: Để Ta Lo Hết
Chương 110: 110: Vợ Anh Thì Anh Trêu
Chương 111: 111: Gọi Tên Phỉ Lan
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115: Người Ta Vẫn Là Vợ Chồng Son Đấy!
Chương 116: 116: Lần Đầu Lam Ninh Chủ Động
Chương 117: 117: Quá Khứ Của Hoàng Thượng Và Hoàng Hậu
Chương 118: 118
Chương 119: 119: Linh Cảm
Chương 120: 120
Chương 121: 121: Ai Ta Cũng Ghen
Chương 122: 122: Chết Với Chị
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125: Ngọt Thật!
Chương 126: 126: Ta Đã Quá Nhân Từ
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129: Hiền Quá Cũng Không Tốt
Chương 130: 130: Cả Tấm Thân Này Cũng Giao Cho Nàng Rồi!
Chương 131: 131: Tôi Lớn Rồi!
Chương 132: 132: Cải Trang Vi Hành
Chương 133: 133: Ta Đi Đón Vương Phi!
Chương 134: 134
Chương 135: 135: Sự Trở Lại
Chương 136: 136: Cùng Đi "Phá"
Chương 137: 137: Món Quà Bất Ngờ
Chương 138: 138: Vương Phi Thứ Hai
Chương 139: 139: Mang Vương Phi Về Theo Cách Riêng
Chương 140: 140: Ta Chọn Muội Phỉ Lan
Chương 141: 141: Đụng Đến Người Không Nên Đụng Rồi!
Chương 142: 142
Chương 143: 143: Nhuộm Đỏ
Chương 144: 144: Bản Tính Khó Dời
Chương 145: 145: Một Cảm Giác Trống Rỗng
Chương 146: 146: Phao Cứu Sinh Khẩn Cấp
Chương 147: 147: Ác Mộng
Chương 148: 148: Ta Không Phải Mục Tiêu Của Chúng
Chương 149: 149
Chương 150: 150: Mọi Thứ Đều Dành Cho Vương Phi!
Chương 151: 151: Sói Giờ Thích Bóc Vỏ Lạc
Chương 152: 152: Thần Cupid
Chương 153: 153: Hãy Để Một Lần Ta Bao Vệ Chàng!
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156: Hai Thế Giới, Hai Số Phận
Chương 157: 157: Chú Trải Đường Cho Thỏ Con Đi
Chương 158: 158: Kết Nối
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162: Vương Gia Mặc Đồ Nữ
Chương 163: 163: Chiếu Cáo Thiên Hạ
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167: Lần Đầu Tiết Lộ
Chương 168: 168: Nhộn Nhịp
Chương 169: 169: Làm Lố
Chương 170: 170: Cầu Hôn
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173: Kèo Thơm Của Vương Phi
Chương 174: 174: Chơi Gia Đình
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Đá Tảng Nghìn Năm - Đằng Cảnh
Chương 177: 177
Chương 178: 178: Vương Phi Chơi Với Lửa
Chương 179: 179
Chương 180: 180: Chuyện Cái Khăn
Chương 181: 181: Vương Gia Ganh Tỵ
Chương 182: 182
Chương 183: 183: Náo Loạn Tại Chính Điện
Chương 184: 184: Một Câu Chuyện Cũ
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188: Trò Làm Thầy Chịu
Chương 189: 189: Tình Địch Nhỏ
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196: Sự Trỗi Dậy!
Chương 197: 197
Chương 198: 198: A Tịnh Cảm Thấy Bối Rối Cùng Đằng Khương Phong
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201: Trứng Và Vịt
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204: Người Hâm Mộ Cuồng Nhiệt
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213: Sự nổi giận của tiểu Trúc
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221: Có chút xíu "thịt thà"!
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225: Náo loạn hoàng cung
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244: 244: 243
Chương 245: 245: 245: 244
Chương 246: 246: 246: 245
Chương 247: 247: 247: 246
Chương 248: 248: 248: 247
Chương 249: 249: 249: 248
Chương 250: 250: 250: 249
Chương 251: 251: 251: 250
Chương 252: 252: 252: 251
Chương 253: 253: 253: 252
Chương 254: 254: 254: 253
Chương 255: 255: 255: 254
Chương 256: 256: 256: 255
Chương 257: 257: 257: 256
Chương 258: 258: 258: 257
Chương 259: 259: 259: 258
Chương 260: 260: 260: 259
Chương 261: 261: 261: 260
Chương 262: 262: 262: 261
Chương 263: 263: 263: 262
Chương 264: 264: 264: Lời Khó Nói
Chương 265: 265: 265: Lần Này Tiêu Rồi!
Chương 266: 266: 266: 265
Chương 267: 267: 267: 266
Chương 268: 268: 268: 267
Chương 269: 269: 269: 268
Chương 270: 270: 270: 269
Chương 271: 271: 271: 270
Chương 272: 272: 272: 271
Chương 273: 273: 273: 272
Chương 274: 274: 274: 273
Chương 275: 275: 275: 274
Chương 276: 276: 276: 275
Chương 277: 277: 277: 276
Chương 278: 278: 278: 277
Chương 279: 279: 279: 278
Chương 280: 280: 280: 279
Chương 281: 281: 281: 280
Chương 282: 282: 282: 281
Chương 283: 283: 283: 282
Chương 284: 284: 284: 283
Chương 285: 285: 285: 284
Chương 286: 286: 286: 285
Chương 287: 287: 287: 286
Chương 288: 288: 288: 287
Chương 289: 289: 289: 287-2
Chương 290: 290: 290: 288
Chương 291: 291: 291: 289
Chương 292: 292: 292: 290
Chương 293: 293: 293: 291
Chương 294: 294: 294: 292
Chương 295: 295: 295: 293
Chương 296: 296: 296: 294
Chương 297: 297: 297: 295
Chương 298: 298: 298: 296
Chương 299: 299: 299: 297
Chương 300: 300: 300: Vương Gia Là Người Mơ Mộng
Chương 301: 301: 301: Đầu Óc Không Hề Đen Tối!
Chương 302: 302: 302: 300
Chương 303: 303: 303: 301
Chương 304: 304: 304: 302
Chương 305: 305: 305: Chuyện Gia Đình Không Đùa Được Đâu!
Chương 306: 306: 306: Lâu Lắm
Chương 307: 307: 307: 305
Chương 308: 308: 308: 306
Chương 309: 309: 309: 307
Chương 310: 310: 310: Gió Tuyết Hay Bão Tuyết
Chương 311: 311: 311: 308
Chương 312: 312: 312: Vương Phi Hống Hách
Chương 313: 313: 313: Mặc Bách Dỗi Rồi!
Chương 314: 314: 314: 311
Chương 315: 315: 315: Phong Cách Quyến Rũ
Chương 316: 316: 316: Sống Theo Châm Ngôn Của Ông!
Chương 317: 317: 317: 314
Chương 318: 318: 318: Đeo Khẩu Trang Cho Tranh
Chương 319: 319: 319: Cô Ta Sống Ngươi Chết
Chương 320: 320: 320: 317
Chương 321: 321: 321: Xử Tội A Tịnh
Chương 322: 322: 322: Vương Gia Hư Hỏng
Chương 323: 323: 323: Bảo Thạch Nổi Giận
Chương 324: 324: 324: Cảm Giá Này Là Gì Đây
Chương 325: 325: 325: Ta Cho Phép Nàng Sàm Sỡ!
Chương 326: 326: 326: Mặt Cười
Chương 327: 327: 327: 324
Chương 328: 328: 328: Quá Khứ Của Phong Tuyết
Không tìm thấy chương nào phù hợp