Chương 7: Khám Phá Quá Khứ
Minh Thiên ngồi trên ghế sofa, ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn chiếu lên khuôn mặt anh. Trong không gian tĩnh lặng, anh cảm nhận được sự lo lắng của Diệu Linh như một làn sóng mờ ám. Cô đứng bên cửa sổ, ánh mắt đăm chiêu, không biết có điều gì đang gặm nhấm tâm hồn.
“Diệu Linh,” anh gọi khẽ, “có chuyện gì khiến em trăn trở sao?”
Cô quay lại, đôi mắt long lanh như nước hồ mùa thu. “Em chỉ đang nghĩ về những gì Quốc Duy đã nói,” cô thở dài. “Liệu hắn ta có thật sự có thể làm hại em không?”
Minh Thiên đứng dậy, bước đến bên cô. “Em không cần phải lo lắng. Mình sẽ không để hắn ta làm tổn thương em đâu.”
“Nhưng anh không thể bảo vệ em mãi mãi,” Diệu Linh nói, giọng cô có chút chùng xuống. “Em biết anh cũng có những áp lực riêng.”
“Đúng vậy, nhưng em quan trọng hơn mọi thứ,” Minh Thiên khẳng định, ánh mắt anh bừng sáng. “Có một điều mà em chưa biết về anh. Một phần quá khứ mà anh chưa từng chia sẻ.”
Diệu Linh nhìn anh, sự tò mò lấp lánh trong đôi mắt. “Anh muốn nói gì?”
“Trước khi trở thành người mà em thấy bây giờ, anh đã trải qua nhiều điều tồi tệ,” Minh Thiên bắt đầu, giọng anh trầm xuống. “Gia đình anh có những kỳ vọng lớn lao, và áp lực đó đã khiến anh trở thành một con người khác.”
Cô lắng nghe, cảm nhận nỗi đau trong lời nói của anh. “Anh đã trải qua điều gì?”
“Cha anh là một người nghiêm khắc. Ông luôn đặt nặng thành công và quyền lực. Anh từng cảm thấy mình chỉ là một cái bóng trong mắt ông. Có lần, anh đã thất bại trong một cuộc họp quan trọng và bị chỉ trích nặng nề. Lần đó, anh đã không về nhà suốt ba ngày.” Minh Thiên ngừng lại, ánh mắt anh xa xăm, như đang nhìn lại những ký ức đau thương.
“Và rồi anh đã quyết định như thế nào?” Diệu Linh hỏi, không dám cắt ngang những dòng hồi tưởng của anh.
“Anh đã tự nhủ mình phải mạnh mẽ hơn. Nhưng trong lòng, anh luôn cảm thấy cô đơn. Anh đã đánh đổi rất nhiều để có được vị trí hiện tại, nhưng lại đánh mất đi chính mình.” Anh quay sang cô, đôi mắt giờ đây đã ấm áp hơn. “Em chính là ánh sáng mà anh tìm kiếm bấy lâu.”
Diệu Linh cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói. “Cảm ơn anh vì đã chia sẻ. Em không biết rằng anh đã trải qua những điều như vậy.”
“Anh không muốn em phải cảm thấy cô đơn như anh. Em xứng đáng có được tất cả những gì tốt đẹp nhất,” Minh Thiên nói, nắm chặt tay cô.
“Em sẽ không từ bỏ ước mơ của mình, cũng như anh không từ bỏ em,” Diệu Linh đáp lại, lòng dũng cảm dâng trào.
Nhưng ngay lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên, phá vỡ không gian ấm áp giữa hai người. Minh Thiên nhìn màn hình, thấy tên Huy hiện lên. “Xin lỗi, để anh nghe một chút,” anh nói rồi bước ra ngoài.
“Có chuyện gì?” Minh Thiên hỏi khi nhấc máy.“Huy đây. Mình vừa nghe tin từ một người bạn. Quốc Duy đang có âm mưu gì đó. Hắn ta không từ bỏ đâu,” Huy nói, giọng đầy lo lắng.
“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Minh Thiên đáp, cảm giác hồi hộp quay trở lại. “Để mình về ngay.”
Khi anh quay lại, Diệu Linh vẫn đứng bên cửa sổ, nét mặt cô đã có chút lo âu. “Có chuyện gì không ổn sao?”
“Quốc Duy đang lên kế hoạch gì đó. Mình không thể để hắn ta tiếp cận em,” Minh Thiên nói, sự quyết đoán hiện rõ trong giọng nói.
“Em không muốn anh phải làm gì nguy hiểm,” Diệu Linh đáp, lo lắng. “Em có thể tự bảo vệ mình.”
“Đừng nghĩ như vậy. Anh sẽ không để ai làm tổn thương em,” Minh Thiên khẳng định, không hề có ý định lùi bước.
Diệu Linh gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn dấy lên nỗi lo âu. “Nếu như anh không thể bảo vệ em?”
“Em phải tin rằng mình sẽ luôn an toàn khi ở bên anh,” Minh Thiên nói, tay anh nhẹ nhàng đặt lên vai cô. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Khi đêm dần buông xuống, không khí trở nên nặng nề. Diệu Linh cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng mình. Cô quay lại nhìn ra ngoài, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên bầu trời.
“Diệu Linh,” Minh Thiên cất tiếng, “có một điều anh muốn làm.”
Cô quay lại, ánh mắt tràn đầy sự chờ đợi. “Điều gì vậy?”
“Chúng ta sẽ không chỉ đứng lại và chờ đợi. Anh muốn em cùng anh khám phá sức mạnh của vòng tay truyền thuyết. Có thể nó sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách,” Minh Thiên đề nghị.
“Nhưng nếu như điều đó không khả thi?” Diệu Linh lo lắng.
“Chúng ta sẽ không bao giờ biết nếu không thử,” anh nói, sự kiên định trong giọng nói khiến cô cảm thấy yên lòng.
Diệu Linh hít một hơi sâu, gật đầu. “Được, chúng ta sẽ cùng nhau.”
Nhưng bên ngoài, Quốc Duy vẫn âm thầm theo dõi từng bước đi của họ, nụ cười thâm hiểm trên môi. Hắn không từ bỏ mục tiêu. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu, và cuộc chiến giành lấy trái tim Diệu Linh vẫn đang trong giai đoạn khởi đầu.
Minh Thiên và Diệu Linh không biết rằng, những bí mật đen tối và âm mưu đang chờ đợi họ ở phía trước. Họ chỉ biết rằng, tình yêu của họ sẽ là sức mạnh để đối mặt với mọi thử thách, nhưng liệu có đủ để vượt qua bóng tối đang dần bao trùm?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!