Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 4: An Hi
Thói quen của Diệp Sảng sau khi bỏ mũ trò chơi xuống là lập tức nhìn đồng hồ, bây giờ là là 18:06.
- Bỏ mẹ rồi!
Diệp Sảng nhảy b*n r* khỏi giường như con cá chép, gói mì ăn liền Tiểu Cường cũng không kịp ăn, vội vã lao ra khỏi phòng ngủ hộc tốc chạy đến tiệm hoa sau trường. Dĩ nhiên Diệp Sảng không phải đến cửa hàng bán hoa Hoa Như Ngọc để mua hoa hồng. Hắn đến đây là để trực buổi tối, chính xác mà nói là hắn làm công, thời gian là từ 6 giờ tối đến 9 giờ tối, mỗi tháng nhận được 1050 đồng tiền công. Chừng đó cũng đã là không tệ, bởi vì đại học bây giờ có được mấy tên học sinh thành thành thật thật đi học đâu chứ? Diệp Sảng đã được bạn nam của hắn dạy rằng: “Bốn năm đại học mà vẫn không biết mu rùa có lông là cái gì thì bốn năm đó của ngươi coi như bỏ”. Nếu như nói lời dạy đó là chữ ngọc ngôn vàng cho phái nam thì nữ sinh trong khoa của Diệp Sảng cũng giương lên một khẩu hiệu hoành tráng không kém: “Không để cho bất kỳ một xử nam nào trong khoa chúng ta tốt nghiệp!”. Nhìn tình hình này, Diệp Sảng ngao ngán thầm nghĩ tốt nghiệp e còn khó hơn một mình một ngựa g**t ch*t Đại mã hầu.
“Hoa Như Ngọc” nằm trên con phố Ăn Ngon phía sau trường học An Hi từng đánh giá nơi này là phố Đọa Lạc, nghĩ lại cũng không sai, đưa mắt nhìn qua, khắp nơi đều là biển hiệu:
“Phòng trọ, 200 đồng một đêm, bên trong có phòng vệ sinh và điện thoại miễn phí”
“300 đồng một đêm, cái gì cần đều có, hoan nghênh các bạn ghé lại!”
“Phòng đôi 500 đồng một ngày, phong cảnh thanh nhã, giường ngủ King size..”
Diệp Sảng thầm nghĩ, “Cái gì cần có đều có” vậy tóm lại là những cái gì? “Giường ngủ King size” là rộng đến chừng nào? Hai người lăn qua lăn lại có đủ không? Ta đây còn chưa biết đến, thất bại, quả là quá thất bại.
- Diệp tử, cậu đến trễ!!
An Hi mặc đồng phục màu trắng đứng ngay trước cửa. Bộ đồng phục này trong khá giống váy của nữ đầu bếp. An Hi là đồng nghiệp của Diệp Sảng, thật ra cũng giống như Diệp Sảng, cũng là sinh viên đại học. Hai người này đều là chăm làm ít học. Chăm làm thì còn chưa thấy rõ chứ ít học thì quá rõ ràng, Diệp Sảng chuồn học liên tục bảy ngày rồi. Diệp Sảng cũng không còn cách nào, gia đình chỉ chu cấp nổi tiền học phí cho hắn, còn tiền tiêu vặt phải tự mình xoay xở mà thôi. Chỉ là từ trước đến giờ hắn cũng không hỏi xem thử An Hi có giống như hắn hay không? Trong thế giới thực tại, Diệp Sảng không sôi nổi như trong game, hắn rất kiệm lời, nói trắng ra là buồn tẻ, rất ít khi chủ động bắt chuyện.
Chính vì điều đó mà An Hi mới không xem hắn là “ruồi nhặng”, sinh ý của Hoa Như Ngọc có khá hay không là nhờ ở nàng. Thử nghĩ đi, một cửa hàng bán hoa trang nhã, lại có một nữ sinh cao ráo mỹ miều tọa trấn thử hỏi một ngày có bao nhiêu bạn học đến quấy rầy. An Hi cao khoảng 1m7, dáng người cực kỳ bá đạo (cha tác giả xài từ đắt vãi), ngực tấn công mông phòng thủ, da trắng mịn màng, kết hợp với mái tóc ngắn khiến nàng có một vẻ trẻ trung tươi mát. Ngũ quan đoan chính, chỉ tiếc là đồng phục của cửa hàng che đi tất cả những ưu điểm, quanh năm suốt tháng mặt lạnh tanh, nhưng lại khiến cho số người mua hoa hiến Phật càng lúc càng nhiều. Giữa cái thời mỹ nữ đông như quân Nguyên thế này, trong mắt Diệp Sảng An Hi còn không bằng Tam Xảo cô nương ở Nguyệt Lượng thôn. Tốt xấu gì thì Tam Xảo cũng từng lộ tin tức về mỏ quặng ra giúp cho Diệp Sảng một chút, còn An Hi mỹ lệ giờ đang làm hắn hao tài.
Diệp Sảng đi vào trong cửa hàng:
- An tỷ, ta…
An Hi lạnh lùng cắt ngang lời hắn:
- Cậu không cần nói nữa!
Diệp Sảng tiếp tục:
- Kỳ thật là…
An Hi nói:
- Theo quy định của cửa hàng, đi trễ 10 phút nộp 5 đồng.
Diệp Sảng đau khổ thốt lên:
- Cô nghe tôi nói xong đã!
An Hi không nhường nhịn nói:
- Cậu đừng có tìm lý do, nào là phải ăn cơm dọc đường, hay là tan học trễ, đang giặt đồ bị cúp nước, ký túc xá mất điện. Còn nữa, điện thoại di động hết pin, đi vệ sinh quên mang giấy,.v.v và v.v. Mấy cái chiêu đó xưa rồi Diễm, chỉ cần đi trễ là nộp phạt, bất kể lý do gì.
Diệp Sảng chờ nàng bắn liên thanh xong rồi, mới ngập ngừng nói:
- An tỷ, kỳ thật là tôi muốn nhắc cô, trên tóc cô đang dính 1 lá rau…
An Hi nghe xong chợt ngẩn ra, khuôn mặt thoáng ửng đỏ, nàng đưa tay lên tóc, quả nhiên có một cọng rau.
- Tôi đi làm việc đây!
Trong lòng Diệp Sảng âm thầm cười hĩ hả, ngồi xuống cạnh lẵng hoa bắt đầu làm việc.
Công việc của Diệp Sảng là cắt tỉa hoa hồng, rồi dựa theo yêu cầu của khách mà bó, thắt nơ hay làm lẳng hoa. Đây cũng có thể được xem là một nghề, sinh viên đại học chưa chắc làm được, có điều động tác của Diệp Sảng vừa nhanh vừa tinh tế, hai tay trái phải hoán đổi lẫn nhau, trên dao dưới kéo tung bay, An Hi rất ganh tỵ với Diệp Sảng ở điểm này. Tay của Diệp Sảng rất giống bàn tay con gái, khớp xương mềm mại, ngón tay thon dài mảnh khảnh khiến cho người ta có cảm giác khéo léo, thầm ao ước mình cũng có được bàn tay đẹp như vậy. Đương nhiên, nàng không hề biết rằng trong game, đôi bàn tay đó đã vung cuốc dũng mãnh đào quáng, từng lạnh lùng siết cò súng, người chủ sở hữu đôi bàn tay đó được xưng tụng là Quáng thạch vương tử chứ không phải là Cắt hoa đại hiệp.
Hôm nay cửa hàng hơi vắng khách, từ khi trò chơi Đệ Nhị Thế Giới bắt đầu, cả trường cũng lâm vào cảnh vắng như chợ chiều, điều này chứng minh cho giả thuyết 99% game trực tuyến đều thu hút vô số người chơi. Ngay cả lão bản của cửa hàng hoa hàng ngày cũng nằm nhà mà tung tăng trong Đệ Nhị Thế giới. Bộ phận đối ngoại của tập đoàn Lam Thiên phát hành game này tuyên bố số người chơi đã lên đến 300 triệu người, con số này so với quy mô của Túy Ngân hội của lão đại quả thật kinh người trong kinh người. Cho dù mấy hôm nay sinh ý của cửa hàng có chút không tốt thì Diệp Sảng với An Hi cũng ít nói chuyện. Diệp Sảng là tên buồn tẻ, An Hi là thùng thuốc nổ, có vậy hai người mới có thể bình an vô sự mà sống hòa bình với nhau.
Trong mắt An Hi thì Diệp Sảng cũng không được xếp vào loại đẹp trai. Không phải tướng mạo của Diệp Sảng khó coi mà ngược lại, Diệp Sảng cũng có nét. Vấn đề là tên phải gió này rất ít nói, có mấy tên hoa hoa thiếu gia trong trường quang lâm nơi này hứng lên còn khích bác hắn vài câu, hắn cũng không tức giận cũng không phản ứng, không biết hắn là người hướng nội hay nhát gan nữa. Tuy vậy An Hi vẫn cảm thấy Diệp Sảng vẫn khác biệt so với nhiều người, ít nhất trong một năm vừa qua, nàng chưa bao giờ thấy Diệp Sảng dẫn theo mấy cô gái trang điểm diêm dúa vào mấy cái nơi “Cái gì cần có đều có” đó cả. Nam sinh bây giờ mà có thể đạt được điều đó quả là hiếm có rồi.
Kim đồng hồ chỉ 20:55, An Hi nói:
- Hôm nay chắc hết khách rồi. Diệp Tử, nghỉ thôi.
Diệp Sảng thích nghe câu nói này nhất. Chỉ cần nghe thấy là thả dao xuống thẳng người lên, vắt giò lên cổ đua một mạch.
An Hi nhìn theo bóng lưng của hắn, thầm nghĩ “Vội vàng như vậy chắc chắn là vội về chơi Đệ Nhị Thế Giới rồi. Ai ui, mình cũng phải mau về mà login thôi, bây giờ tiền trong đó thật là khó kiếm à”
Diệp Sảng không phải đi đăng nhập, hắn còn chưa ăn cơm chiều, giờ đã đói xanh mặt, da bụng đã quấn quít với da lưng, gói mì ăn liền Tiểu Cường đang còn chờ hắn mở ra kia kìa.
- Tiểu Cường, ta đã về đây.
Diệp Sảng hô lớn một tiếng rồi tức tốc nhảy ào vào phòng ngủ.
- Bỏ mẹ rồi!
Diệp Sảng nhảy b*n r* khỏi giường như con cá chép, gói mì ăn liền Tiểu Cường cũng không kịp ăn, vội vã lao ra khỏi phòng ngủ hộc tốc chạy đến tiệm hoa sau trường. Dĩ nhiên Diệp Sảng không phải đến cửa hàng bán hoa Hoa Như Ngọc để mua hoa hồng. Hắn đến đây là để trực buổi tối, chính xác mà nói là hắn làm công, thời gian là từ 6 giờ tối đến 9 giờ tối, mỗi tháng nhận được 1050 đồng tiền công. Chừng đó cũng đã là không tệ, bởi vì đại học bây giờ có được mấy tên học sinh thành thành thật thật đi học đâu chứ? Diệp Sảng đã được bạn nam của hắn dạy rằng: “Bốn năm đại học mà vẫn không biết mu rùa có lông là cái gì thì bốn năm đó của ngươi coi như bỏ”. Nếu như nói lời dạy đó là chữ ngọc ngôn vàng cho phái nam thì nữ sinh trong khoa của Diệp Sảng cũng giương lên một khẩu hiệu hoành tráng không kém: “Không để cho bất kỳ một xử nam nào trong khoa chúng ta tốt nghiệp!”. Nhìn tình hình này, Diệp Sảng ngao ngán thầm nghĩ tốt nghiệp e còn khó hơn một mình một ngựa g**t ch*t Đại mã hầu.
“Hoa Như Ngọc” nằm trên con phố Ăn Ngon phía sau trường học An Hi từng đánh giá nơi này là phố Đọa Lạc, nghĩ lại cũng không sai, đưa mắt nhìn qua, khắp nơi đều là biển hiệu:
“Phòng trọ, 200 đồng một đêm, bên trong có phòng vệ sinh và điện thoại miễn phí”
“300 đồng một đêm, cái gì cần đều có, hoan nghênh các bạn ghé lại!”
“Phòng đôi 500 đồng một ngày, phong cảnh thanh nhã, giường ngủ King size..”
Diệp Sảng thầm nghĩ, “Cái gì cần có đều có” vậy tóm lại là những cái gì? “Giường ngủ King size” là rộng đến chừng nào? Hai người lăn qua lăn lại có đủ không? Ta đây còn chưa biết đến, thất bại, quả là quá thất bại.
- Diệp tử, cậu đến trễ!!
An Hi mặc đồng phục màu trắng đứng ngay trước cửa. Bộ đồng phục này trong khá giống váy của nữ đầu bếp. An Hi là đồng nghiệp của Diệp Sảng, thật ra cũng giống như Diệp Sảng, cũng là sinh viên đại học. Hai người này đều là chăm làm ít học. Chăm làm thì còn chưa thấy rõ chứ ít học thì quá rõ ràng, Diệp Sảng chuồn học liên tục bảy ngày rồi. Diệp Sảng cũng không còn cách nào, gia đình chỉ chu cấp nổi tiền học phí cho hắn, còn tiền tiêu vặt phải tự mình xoay xở mà thôi. Chỉ là từ trước đến giờ hắn cũng không hỏi xem thử An Hi có giống như hắn hay không? Trong thế giới thực tại, Diệp Sảng không sôi nổi như trong game, hắn rất kiệm lời, nói trắng ra là buồn tẻ, rất ít khi chủ động bắt chuyện.
Chính vì điều đó mà An Hi mới không xem hắn là “ruồi nhặng”, sinh ý của Hoa Như Ngọc có khá hay không là nhờ ở nàng. Thử nghĩ đi, một cửa hàng bán hoa trang nhã, lại có một nữ sinh cao ráo mỹ miều tọa trấn thử hỏi một ngày có bao nhiêu bạn học đến quấy rầy. An Hi cao khoảng 1m7, dáng người cực kỳ bá đạo (cha tác giả xài từ đắt vãi), ngực tấn công mông phòng thủ, da trắng mịn màng, kết hợp với mái tóc ngắn khiến nàng có một vẻ trẻ trung tươi mát. Ngũ quan đoan chính, chỉ tiếc là đồng phục của cửa hàng che đi tất cả những ưu điểm, quanh năm suốt tháng mặt lạnh tanh, nhưng lại khiến cho số người mua hoa hiến Phật càng lúc càng nhiều. Giữa cái thời mỹ nữ đông như quân Nguyên thế này, trong mắt Diệp Sảng An Hi còn không bằng Tam Xảo cô nương ở Nguyệt Lượng thôn. Tốt xấu gì thì Tam Xảo cũng từng lộ tin tức về mỏ quặng ra giúp cho Diệp Sảng một chút, còn An Hi mỹ lệ giờ đang làm hắn hao tài.
Diệp Sảng đi vào trong cửa hàng:
- An tỷ, ta…
An Hi lạnh lùng cắt ngang lời hắn:
- Cậu không cần nói nữa!
Diệp Sảng tiếp tục:
- Kỳ thật là…
An Hi nói:
- Theo quy định của cửa hàng, đi trễ 10 phút nộp 5 đồng.
Diệp Sảng đau khổ thốt lên:
- Cô nghe tôi nói xong đã!
An Hi không nhường nhịn nói:
- Cậu đừng có tìm lý do, nào là phải ăn cơm dọc đường, hay là tan học trễ, đang giặt đồ bị cúp nước, ký túc xá mất điện. Còn nữa, điện thoại di động hết pin, đi vệ sinh quên mang giấy,.v.v và v.v. Mấy cái chiêu đó xưa rồi Diễm, chỉ cần đi trễ là nộp phạt, bất kể lý do gì.
Diệp Sảng chờ nàng bắn liên thanh xong rồi, mới ngập ngừng nói:
- An tỷ, kỳ thật là tôi muốn nhắc cô, trên tóc cô đang dính 1 lá rau…
An Hi nghe xong chợt ngẩn ra, khuôn mặt thoáng ửng đỏ, nàng đưa tay lên tóc, quả nhiên có một cọng rau.
- Tôi đi làm việc đây!
Trong lòng Diệp Sảng âm thầm cười hĩ hả, ngồi xuống cạnh lẵng hoa bắt đầu làm việc.
Công việc của Diệp Sảng là cắt tỉa hoa hồng, rồi dựa theo yêu cầu của khách mà bó, thắt nơ hay làm lẳng hoa. Đây cũng có thể được xem là một nghề, sinh viên đại học chưa chắc làm được, có điều động tác của Diệp Sảng vừa nhanh vừa tinh tế, hai tay trái phải hoán đổi lẫn nhau, trên dao dưới kéo tung bay, An Hi rất ganh tỵ với Diệp Sảng ở điểm này. Tay của Diệp Sảng rất giống bàn tay con gái, khớp xương mềm mại, ngón tay thon dài mảnh khảnh khiến cho người ta có cảm giác khéo léo, thầm ao ước mình cũng có được bàn tay đẹp như vậy. Đương nhiên, nàng không hề biết rằng trong game, đôi bàn tay đó đã vung cuốc dũng mãnh đào quáng, từng lạnh lùng siết cò súng, người chủ sở hữu đôi bàn tay đó được xưng tụng là Quáng thạch vương tử chứ không phải là Cắt hoa đại hiệp.
Hôm nay cửa hàng hơi vắng khách, từ khi trò chơi Đệ Nhị Thế Giới bắt đầu, cả trường cũng lâm vào cảnh vắng như chợ chiều, điều này chứng minh cho giả thuyết 99% game trực tuyến đều thu hút vô số người chơi. Ngay cả lão bản của cửa hàng hoa hàng ngày cũng nằm nhà mà tung tăng trong Đệ Nhị Thế giới. Bộ phận đối ngoại của tập đoàn Lam Thiên phát hành game này tuyên bố số người chơi đã lên đến 300 triệu người, con số này so với quy mô của Túy Ngân hội của lão đại quả thật kinh người trong kinh người. Cho dù mấy hôm nay sinh ý của cửa hàng có chút không tốt thì Diệp Sảng với An Hi cũng ít nói chuyện. Diệp Sảng là tên buồn tẻ, An Hi là thùng thuốc nổ, có vậy hai người mới có thể bình an vô sự mà sống hòa bình với nhau.
Trong mắt An Hi thì Diệp Sảng cũng không được xếp vào loại đẹp trai. Không phải tướng mạo của Diệp Sảng khó coi mà ngược lại, Diệp Sảng cũng có nét. Vấn đề là tên phải gió này rất ít nói, có mấy tên hoa hoa thiếu gia trong trường quang lâm nơi này hứng lên còn khích bác hắn vài câu, hắn cũng không tức giận cũng không phản ứng, không biết hắn là người hướng nội hay nhát gan nữa. Tuy vậy An Hi vẫn cảm thấy Diệp Sảng vẫn khác biệt so với nhiều người, ít nhất trong một năm vừa qua, nàng chưa bao giờ thấy Diệp Sảng dẫn theo mấy cô gái trang điểm diêm dúa vào mấy cái nơi “Cái gì cần có đều có” đó cả. Nam sinh bây giờ mà có thể đạt được điều đó quả là hiếm có rồi.
Kim đồng hồ chỉ 20:55, An Hi nói:
- Hôm nay chắc hết khách rồi. Diệp Tử, nghỉ thôi.
Diệp Sảng thích nghe câu nói này nhất. Chỉ cần nghe thấy là thả dao xuống thẳng người lên, vắt giò lên cổ đua một mạch.
An Hi nhìn theo bóng lưng của hắn, thầm nghĩ “Vội vàng như vậy chắc chắn là vội về chơi Đệ Nhị Thế Giới rồi. Ai ui, mình cũng phải mau về mà login thôi, bây giờ tiền trong đó thật là khó kiếm à”
Diệp Sảng không phải đi đăng nhập, hắn còn chưa ăn cơm chiều, giờ đã đói xanh mặt, da bụng đã quấn quít với da lưng, gói mì ăn liền Tiểu Cường đang còn chờ hắn mở ra kia kìa.
- Tiểu Cường, ta đã về đây.
Diệp Sảng hô lớn một tiếng rồi tức tốc nhảy ào vào phòng ngủ.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Quáng thạch vương tử
Chương 2: 2: Triêu Nhân bang
Chương 3: 3: Xin lỗi, cướp cò
Chương 4: 4: An Hi
Chương 5: 5: Xẻng đánh chó
Chương 6: 6: Lợi Áo Nạp Đa (Italia)
Chương 7: 7: Tiểu Đao hội
Chương 8: 8: Là Pháp bảo
Chương 9: 9: Né tránh đại vương
Chương 10: 10: Nhâm phẩm bạo phát
Chương 11: 11: Cung Thương Mang
Chương 12: 12: Võ sĩ mặt nạ
Chương 13: 13: Vô địch Phong Hỏa Luân
Chương 14: 14: Trình Tiếu Phong
Chương 15: 15: 99 đóa hồng
Chương 16: 16: Chuyên gia chơi game
Chương 17: 17: Cường Đạo Khẩu
Chương 18: 18: Tổ chiến đấu ba người
Chương 19: 19: Kim Sa trấn
Chương 20: 20: Thần hành bách biến
Chương 21: 21: Tê Lợi Ca
Chương 22: 22: Ngươi biết nhiều quá
Chương 23: 23: Đêm mưa
Chương 24: 24: Thành Mộng Tiên
Chương 25: 25: Tinh Tinh cô nương
Chương 26: 26: Thần Phong gen
Chương 27: 27: Khẩu súng Benelli M3 Super 90
Chương 28: 28: Thần tiễn gia
Chương 29: 29: Hành trình tới Tiên Nữ sơn
Chương 30: 30: Tất cả mọi người đều giả bộ
Chương 31: 31: Đừng mê luyến ca…
Chương 32: 32: Hồ lô khẩu
Chương 33: 33: Xem ai tệ hơn
Chương 34: 34: Đôi bờ cỏ dại suối một khe
Chương 35: 35: Ta mở đường ngươi cứ yên 1 vạn cái tâm
Chương 36: 36: Cuối tuần vui vẻ
Chương 37: 37: Khi Hộ hoa Sứ giả không tốt
Chương 38: 38: Tô Kỳ Nhĩ
Chương 39: 39: Do ta làm sai cả
Chương 40: 40: Kế hoạch lớn về bảo thạch
Chương 41: 41: Áo gió hiệu Hứa Văn Cường
Chương 42: 42: Trên đường gặp lưu manh
Chương 43: 43: Nhân vật nguy hiểm
Chương 44: 44: Nhận nhầm người
Chương 45: 45: Kiếm Thập Tam
Chương 46: 46: Phản thủ bối thứ
Chương 47: 47: Người chết vì tài vật
Chương 48: 48: Đẳng cấp của kĩ thuật giết người
Chương 49: 49: Nước mắt của nàng Mona Lisa!
Chương 50: 50: Túy Ngân kiếm
Chương 51: 51: Xả van (1)
Chương 52: 52: Bản tin của diễn đàn
Chương 53: 53: Ba vị đại hiệp
Chương 54: 54: So sánh nhân phẩm của mọi người
Chương 55: 55: Người hèn hạ tất vô địch
Chương 56: 56: Trang bị biến dị
Chương 57: 57: Băng Phong cốc
Chương 58: 58: Phối hợp không đáng để nói tới
Chương 59: 59: Thật ra phối hợp cũng không tệ lắm
Chương 60: 60: Tay súng không chớp mắt
Chương 61: 61: Uy lực của Desert Eagle
Chương 62: 62: Đồng quy vu tận
Chương 63: 63: Ta tới chiếm tiện nghi
Chương 64: 64: Cũng có ngày bị lừa
Chương 65: 65: Trung tâm giao dịch Thành Tín
Chương 66: 66: Đổi súng
Chương 67: 67: Ta muốn kiếm tiền tiêu vặt
Chương 68: 68: Tịch Tĩnh Hoàng lăng
Chương 69: 69: Vừng ơi mở ra
Chương 70: 70: Gian tế không thể nào lẩn trốn
Chương 71: 71: Trận chiến giằng co trên cầu
Chương 72: 72: Sát nhân như ma
Chương 73: 73: Thiên ngoại phi thương
Chương 74: 74: Diệp Đình
Chương 75: 75: Nam nhân kiếm tiền không dễ dàng
Chương 76: 76: Lựu đạn
Chương 77: 77: Ánh sáng Tà Linh
Chương 78: 78: Diễm Vô Song
Chương 79: 79: Cao thủ dòng Streng
Chương 80: 80: Khắc tinh của cao thủ
Chương 81: 81: Hoàng kim kiếm
Chương 82: 82: Trưởng câu lạc bộ Bốn Mắt
Chương 83: 83: Rình coi cũng không dễ
Chương 84: 84: Thật là trùng hợp
Chương 85: 85: Đảo Ác ma
Chương 86: 86: Trà Viên Tỷ Tỷ
Chương 87: 87: Đều có ý đồ xấu
Chương 88: 88: Mọi người đều dùng chiêu âm hiểm
Chương 89: 89: Thần cẩu A Ngốc
Chương 90: 90: Mùa xuân của xã trưởng?
Chương 91: 91: XM-1014 Súng Giật Siêu Cấp
Chương 92: 92: Tinh Tinh cô nương bị chết
Chương 93: 93: Người máy
Chương 94: 94: Đánh nhau trong đường hầm
Chương 95: 95: Truy kích trên xe goòng
Chương 96: 96: Người nghèo cũng có tôn nghiêm
Chương 97: 97: Giết Ngươi Cũng Giống Như Giết Gà Thôi
Chương 98: 98: Chuyến xe bão táp
Chương 99: 99: Nghĩa cẩu cứu chủ
Chương 100: 100: Chịu tiếng xấu thay cho người khác
Chương 101: 101: Hai bên đối đầu
Chương 102: 102: Vật Liệu sư A Nhuế
Chương 103: 103: Trở lại Xà Lĩnh
Chương 104: 104: Đại BOSS xuất hiện
Chương 105: 105: Ba Kẻ Liều Mạng
Chương 106: 106: Súng Mỹ
Chương 107: 107: Kiếm trò chơi
Chương 108: 108: Có Khách Tới Thăm
Chương 109: 109: Trọng Sinh Tại Đệ Tam Đế Chế
Chương 110: 110: Ngưu Quỷ Xà Thần
Chương 111: 111: Kịch Chiến Trong Hẻm Núi
Chương 112: 112: Thần Miếu Tế Đàn
Chương 113: 113: Hoàng Tử Heinrich
Chương 114: 114: Thay Đổi Địa Điểm và Bối Cảnh 1943
Chương 115: 115: Ác Ma Thức Giấc
Chương 116: 116: Mause 98 Kurz
Chương 117: 117: KungFu Trung Quốc ?
Chương 118: 118: Súng Thần Hiện Thế
Chương 119: 119: Diệp Sảng Hỏng Ăn
Chương 120: 120: Muốn làm không công à?
Chương 121: 121: Lôi Lôi
Chương 122: 122: Trung tâm Tà Ác
Chương 123: 123: Tình hình chiến đấu vô cùng gay cấn
Chương 124: 124: Gà mờ với cao thủ
Chương 125: 125: Thương pháp cơ bản dựa vào run rẩy
Chương 126: 126: Ngàn năm ân oán!
Chương 127: 127: Túc thể
Chương 128: 128: Chân nhân bất lộ tướng
Chương 129: 129: Cực hạn nhất kích
Chương 130: 130: Đại lễ siêu giá trị
Chương 131: 131: Bán trang bị cho người quen
Chương 132: 132: Trọng giáp y binh
Chương 133: 133: A Nhuế bị chết
Chương 134: 134: Nhất oa toàn đoan điệu
Chương 135: 135: Mọi chuyện đều có cái giá của nó
Chương 136: 136: Hỏa Diễm thương (súng phun lửa)
Chương 137: 137: Bồi thường
Chương 138: 138: Chiến đấu gen
Chương 139: 139: Vấn an bạn cũ
Chương 140: 140: Phương pháp của An Hi
Chương 141: 141: Tam đả Bạch Cốt Tinh
Chương 142: 142: Nội công liều mạng
Chương 143: 143: Gặp lại Mặc Kính
Chương 144: 144: Phản thủ bối thứ
Chương 145: 145: Thiên Sơn Sát Ngưu đao
Chương 146: 146: Chân thân Bạch Cốt Tinh
Chương 147: 147: Tường Vân kịch chiến
Chương 148: 148: Nhân phẩm lại bạo phát
Chương 149: 149: AK ngang trời xuất thế
Chương 150: 150: Khoảng cách giữa hiện thực và lí tưởng
Chương 151: 151: Có người thanh tràng
Chương 152: 152: Ai bảo ngươi đâm vào lão tử!
Chương 153: 153: Phụ Nữ
Chương 154: 154: Tôi tới dạy dỗ anh
Chương 155: 155: Bái cô làm thầy
Chương 156: 156: Dũng mãnh bất e tử
Chương 157: 157: Trên cây không có ai
Chương 158: 158: Vô địch hắc thứ
Chương 159: 159: Cửu Âm Bạch Cốt Trảo
Chương 160: 160: Nhuế Nhuế Niệm
Chương 161: 161: Ai là sư phụ của ai?
Chương 162: 162: Trại huấn luyện quý tộc
Chương 163: 163: Luyện thương cũng cá cược
Chương 164: 164: Kết thúc
Chương 165: 165: Bữa tiệc lớn của Diệp Sảng
Chương 166: 166: Nữ nhân Trang B
Chương 167: 167: Hội đấu giá
Chương 168: 168: Khí chất
Chương 169: 169
Chương 170: 170: Đệ Nhị Chiến Khu
Chương 171: 171: Công hội Abnomal
Chương 172: 172: Mắc bẫy
Chương 173: 173: Thông minh quá cũng chết
Chương 174: 174: Bốn thợ săn ác ma
Chương 175: 175: Game start
Chương 176: 176: Xạ thủ chân chính
Chương 177: 177: Gặp lại Demon
Chương 178: 178: Biến cố bất ngờ
Chương 179: 179: Sự tôn nghiêm của thương thủ
Chương 180: 180: Người tạo ra kì tích
Chương 181: 181: Tứ đại danh bộ
Chương 182: 182: Trang bị biến dị
Chương 183: 183: Ôm cây đợi thỏ
Chương 184: 184: Máu chưa lạnh
Chương 185: 185: Chạm mặt đối địch
Chương 186: 186: Nhất định địch nhân
Chương 187: 187: Viễn trung trùng hợp
Chương 188: 188: Bom thần cẩu
Chương 189: 189: Đóng cửa
Chương 190: 190: Khó bỏ
Chương 191: 191: Rốt cuộc cũng hời một vố
Chương 192: 192: Sảng Sảng thuê phòng
Chương 193: 193: Lại có thể trùng hợp như vậy
Chương 194: 194: Thương vương sống lại
Chương 195: 195: Đại ngoạn
Chương 196: 196: Lối vào Thần Kiếm Đàn
Chương 197: 197: Cơ quan cấm địa
Chương 198: 198: Tiêu dao tán tiên
Chương 199: 199: Giao dịch trên cầu gỗ
Chương 200: 200: Công kích ngấm ngầm hay công khai đều không gây thương tổn cho hắn
Chương 201: 201: Nguyên lí cơ học
Chương 202: 202: Trường Sinh Kiếm
Chương 203: 203: Hắc Long phụ
Chương 204: 204: Liều mạng một thương
Chương 205: 205: Ứng tuyển
Chương 206: 206: Diệp Sảng phỏng vấn
Chương 207: 207: Hắc Long chi lực
Chương 208: 208: Rất không khéo
Chương 209: 209: Chiến mã
Chương 210: 210: Quá quan trảm tướng
Chương 211: 211: Diệp Sảng này là giả
Chương 212: 212: Bug
Chương 213: 213: Tốc độ cùng cảm xúc mạnh mẽ
Chương 214: 214: Ngày đi làm đầu tiên
Chương 215: 215: Tiến giai
Chương 216: 216: Quỷ thương thủ
Chương 217: 217: Thả dây dài câu con cá lớn
Chương 218: 218: Huynh đệ như tay chân
Chương 219: 219: Thêm hai mĩ nữ gợi cảm
Chương 220: 220: Xe bay qua cầu
Chương 221: 221: Cổ bảo thần bí
Chương 222: 222: Nguyên tố chi hà
Chương 223: 223: Mỗi người đấu pháp
Chương 224: 224: Cơ quan thật mạnh
Chương 225: 225: Chiến đấu kịch liệt với nước lũ
Chương 226: 226: Trừng phạt bốc đồng
Chương 227: 227: Khóa hoàng kim
Chương 228: 228: Hậu hoa viên nội điện
Chương 229: 229: Ta vốn ngạo mạn
Chương 230: 230: Faraoh ngàn năm
Chương 231: 231: Khí thế bạt sơn
Chương 232: 232: Triệu hồi cự long
Chương 233: 233: Kẻ điên qua cầu
Chương 234: 234: Hẹn gặp lại
Chương 235: 235: Một ngày không yên
Chương 236: 236: Giáng Lôi cung
Chương 237: 237: Lôi Điện Thần Thương
Chương 238: 238: Viên đạn đắt giá
Chương 239: 239: Trở về Tiên Tung Lâm
Chương 240: 240: Lạc Tinh Tiễn Trận
Chương 241: 241: Quần anh hội tụ
Chương 242: 242: Nhất Chưởng Sát Nhân
Chương 243: 243: Đạn vô đầu
Chương 244: 244: Chìa khóa Kim Nguyệt Ngân
Chương 245: 245: Một đám Lão Hoàng Tước
Chương 246: 246: Mở một đường máu
Chương 247: 247: Tử thi giết người
Chương 248: 248: Ác linh quỷ thủ
Chương 249: 249: A Ngốc cũng giết người
Chương 250: 250: Ai bội phục ai?
Chương 251: 251: Xẻ bụng moi gan
Chương 252: 252: Người phát ngôn
Chương 253: 253: Thuyền U Linh
Chương 254: 254: Lên phải thuyền hải tặc
Chương 255: 255: Ta Là Tiểu Tam
Chương 256: 256: Tân binh
Chương 257: 257: Giáo Chủ Du Ma
Chương 258: 258: Ngược được đề cử
Chương 259: 259: Thần Tiễn
Chương 260: 260: Bắn súng trên biển
Chương 261: 261: Tử tàu
Chương 262: 262: Diệt cỏ không tận gốc
Chương 263: 263: Kế hoạch của Súng Cơ
Chương 264: 264: SVD cấp tinh anh
Chương 265: 265: Hạm đội Phi Ngư
Chương 266: 266: Nguy hải đấu pháp
Chương 267: 267: Thương khiêu chiến tàu
Chương 268: 268: Chiến thuật đại phản công
Chương 269: 269: Công địch trên biển
Chương 270: 270: Kim khố mật đàm
Chương 271: 271: Hợp nghị đại kế
Chương 272: 272: Đảo Thiên Long Bảo
Chương 273: 273: Điểm tiếp tế duy nhất
Chương 274: 274: Binh lâm hạ đảo
Chương 275: 275: Trúng một chiêu toàn thân bất động
Chương 276: 276: Bánh Bao
Chương 277: 277: Duy mau không phá
Chương 278: 278: Gặp lại Demon
Chương 279: 279: Chiến cảnh X
Chương 280: 280: Thiên Long Bảo điện
Chương 281: 281: Ta tới làm ảo thuật
Chương 282: 282: Thật giả khó phân
Chương 283: 283: Gừng càng già càng cay
Chương 284: 284: Tràn lũ
Chương 285: 285: Nữ vương hải tặc
Chương 286: 286: Sắp thành lại bại
Chương 287: 287: Nội gian hiện hình
Chương 288: 288: Phòng dột, trời mưa cả đêm
Chương 289: 289: Vincent
Chương 290: 290: Biến hóa kịch tính
Chương 291: 291: Cuộc truy kích cuối cùng
Chương 292: 292: Cực hạn thiên phú
Chương 293: 293: Hải không đại chiến
Chương 294: 294: Sóng từng con ập tới
Chương 295: 295: Thắng lợi huy hoàng
Chương 296: 296: Súng bắn chim xuất hiện
Chương 297: 297: Thế công của Liễu Nham Phong
Chương 298: 298: Thế công rất bình thường
Chương 299: 299: Điều lãng mạn nhất
Chương 300: 300: Lão đại gặp nạn
Chương 301: 301: Sa Mạc Chi Thuẫn thành hình
Chương 302: 302: Tấm thẻ thần kỳ
Chương 303: 303: Trả thù vì hắc tinh tạp phiến
Chương 304: 304: Sảng Sảng giáng lâm kinh đô
Chương 305: 305: Đột kích Tử Kim Cung
Chương 306: 306: Đại khai sát giới
Chương 307: 307: Gặp phải phiền toái lớn
Chương 308: 308: Ve sầu thoát xác
Chương 309: 309: Đuổi ta thì chết
Chương 310: 310: Tùy tiện loạn âm
Chương 311: 311: Hai Chu phóng viên
Chương 312: 312: Thiếu Lâm súng máy
Chương 313: 313: Định luật tử vong của ma quỷ
Chương 314: 314: Tiếu Tam Thiếu
Chương 315: 315: Xưa đâu bằng nay
Chương 316: 316: Tìm kiếm bảo quật
Chương 317: 317: Huyết chiến đến cùng
Chương 318: 318: Ai mới là thằng đần?
Chương 319: 319: Buồn tình
Chương 320: 320: Lại sinh sự
Chương 321: 321: Tiễn đao đại pháp
Không tìm thấy chương nào phù hợp