Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 96: Thượng cổ Quỷ ngữ
Dịch giả: archnguyen1984
Theo bước chân tới gần hơn của tảng thịt thối kia, không chỉ có đôi lông mày mà cả áo bào của Bạch Dịch đều bị bao phủ bởi một tầng hơi sương mỏng, nhìn giống một khúc bằng điêu.
Phi kiếm trước người hắn rung lên một tiếng như r*n r*, sau đó rơi xuống ngay dưới chân hắn. Kiếm thể bị đóng băng, Linh khí tương liên cùng chủ nhân đã bị chặt đứt.
Đi tới trước mặt Bạch Dịch, tảng thịt thối há to cái mồm vẫn luôn khép hờ, trong miệng nó không có răng, chỉ có một vùng tối om như thông đạo đi xuống Địa ngục.
Nhìn cái miệng há ra đến phát buồn nôn, thân thể Bạch Dịch đã không thể cử động được, chỉ có thể lấy chút Linh khí cuối cùng trong cơ thể đưa tới trên đầu, thốt lên mấy câu lạnh lẽo.
“Thì ra ngươi xưng là Quỷ Vương. Những lời này nếu để cho lão quỷ vạn năm ở dưới đáy Trầm Chu Hồ kia nghe thấy được, không biết hắn sẽ nghĩ thế nào đây.”
Hô!
Bạch Dịch vừa dứt lời, nhiệt độ xung quanh cành trở nên lạnh lẽo. Tảng thịt thối ngậm miệng lại, bước lui về sau mấy bước. Giữa hai cái hôc mắt hiện lên thần thái không thể tin nổi.
“Làm sao ngươi lại biết trong Trầm Chu Hồ có Quỷ vương vạn năm?” Nó khàn giọng hỏi, ngữ khí trở nên trầm trọng.
Trầm Chu Hồ mà Bạch Dịch vừa nhắc tới chính là tên hiểm địa thần bí, kinh khủng nhất trên toàn cõi Thanh châu.
Trên mặt Trầm Chu Hồ trăm năm không có gió, không hề gợn sóng. Dù trời đang mưa cũng không tẹo ra rung động nào. Nhưng giọt rơi xuống cảm giác như bị mặt hồ nuốt lấy, cảnh tượng rất quỷ dị không giống những cái hồ bình thường mà giống một cái vực sâu không đáy. Thuyền bè hạ thủy xuống hồ này, đi chưa quá trăm trượng đã chìm nghỉm, từ đó mới sinh ra cái tên ấy.
Thứ tảng thịt sợ hãi chính là ten Quỷ vật kh*ng b* đến từ Trầm Chu Hồ. Uy áp hắn phát ra cũng lơi lỏng đôi chút khiến Bạch Dịch có cơ hội để th* d*c, Linh khí trong cơ thể cũng được thả lỏng, hắn ngay lập tức vận chuyển Đảo Thiên Công.
Mượn Đảo Thiên Công để cường hóa, thân thể Bạch Dịch cuối cùng đã có thể cử động. Thần thái hắn không biến đổi, chỉ bước lui lại sau mấy bước, khoảng cách tới tảng thịt thối cũng được kéo giãn. Phi kiếm vốn bị rơi xuống đã lại bay lên nhưng không hề phát ra tiếng chim hot như lúc trước.
“Ta chẳng những biết Quỷ vương vạn năm dưới đáy Trầm Chu hồ mà còn biết rất nhiều đồ vật mà ngươi không thể nào tưởng tượng ra được. Ví dụ như Thượng cổ Quỷ đạo!”
Hai chứ Quỷ đạo vừa thốt ra, tảng thịt thối như bị set đánh, giật mình còn hơn lúc nghe thấy cái tên Trầm Chu Hồ. Mượn cơ hội này, Bạch Dịch vội tung người nhảy lên phi kiếm.
Quỷ đạo là một loại pháp môn kỳ dị chỉ Quỷ vật mới có thể tu luyện, nó được truyền thừa từ Quỷ tu thời thượng cổ. Có thể thấy được một chút Quỷ đạo thì chắc chắn phải là những Quỷ vương đã tu luyện trên vạn năm. Tên Quỷ vật mới tu luyện ngàn năm trước mặt Bạch Dịch đây cũng mới chỉ nghe nói tới Quỷ đạo kỳ dị chứ chưa hề chạm tới một chút da lông nào.
Quỷ đạo đối với Quỷ vật cũng giống như công pháp tu chân đối với phàm nhân, như ngai vàng trong mắt tên ăn mày, cực kỳ trân quý. Độ trân quý này thậm chí còn vượt hơn cả tính mạng của Quỷ vật.
Có thể thoát ly Quỷ thể, trở thành Quỷ tu hành tẩu trên thế gian chính là phải phụ thuộc vào pháp môn kỳ di Quỷ đạo này. Bởi vậy một khi Quỷ đạo hiện thế, dù chỉ là một nửa câu nói cũng đủ khiến cho đám Quỷ vật điên cuồng, không tiếc bất cứ đồ vật nào, cũng không hề do dự để trao đổi.
Tuy Quỷ vật ngàn năm bị cái tên Trầm Chu Hồ và mấy từ Quỷ đạo làm cho nhiễu loạn tâm thần nhưng cũng còn chưa đến mức trơ mắt ra nhìn đối phương chạy đi. Nó nâng cánh tay phải ra bắt lấy. Một trảo này tu sĩ Trúc Cơ cũng chưa chắc né tránh được, chưa nói tới đối phương chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ.
Ngay thời điểm tảng thịt thối xuất thủ, Bạch Dịch đang ngự kiếm đột nhiên quát lên một câu chú ngữ vô cùng quái dị. “Chi, thác, bá, mậu, diệt!”
Mấy từ cổ quái thoát ra khỏi miệng, ánh mặt trời xung quanh trợt trở nên tối mịt như bị một tầng mây đên bao phủ, một luồng khí tức âm lạnh còn lớn hơn khí tức của tảng thịt hiện ra, mơ hồ truyền tới những tiếng gào khóc như đến từ Địa phủ.
Giữa lúc đó, phi kiếm dưới chân Bạch Dịch bay vút về sau như một mũi tên, cánh tay của tảng thịt đang ở giữa không trung bị câu nói kỳ dị kia làm cho bất động không nhúc nhích được.
“Thượng cổ Quỷ ngữ!”
Trong mắt tảng thịt đã không còn hình ảnh của Bạch Dịch nữa, trong đầu nó hiện giờ cũng chỉ còn câu nói quái dị kia.
Người khác không nghe được là cái gì, nhưng nó lại hiểu được đại khái, thứ Bạch Dịch vừa nói chính là Thượng cổ Quỷ ngữ. Phải là Quỷ vương tu luyện vạn năm mới có tư cách phỏng đoán hay học nó, tu si Nhân tộc bình thường không thể nào nắm giữ được.
Tuy tảng thịt biết chắc thứ đối phương nói ra là Thượng cổ Quỷ ngữ nhưng nó cũng không hiểu âm thanh đó đại biểu cho cái gì, có nghĩa là gì. Sau một hồi lâu, tảng thịt thối bắt đầu vỡ tan ra, sụp đỏ như được xây từ cát bụi, cuối cùng biến thành một khối bột mịn.
Sau khi tảng thịt biến mất, từ chỗ đó xuất hiện một cái bóng ảm đạm, loáng thoáng nhìn ra là một lão giả cường tráng. Ánh sáng mặt trời chiều lên dáng người này bị một tầng khí âm hàn ngăn trở lại.
“Hắn biết bí ẩn Trầm Chu Hồ, biết sự tồn tại của Quỷ đạo, còn có thể nói ra Thượng cổ Quỷ ngữ…”
Thì thầm một mình xong, thân ảnh người này dưới ánh mặt trời khe khẽ rung lên, từ từ lùi về phía cái hồ. Lúc sắp chìm vào trong mặt nước, nó lẩm bẩm. “Tên đó nhất định không phải một tu sĩ bình thường, rốt cuộc thì hắn là ai…”
Mặt hồ lạnh lẽo trở lại yên lặng sau đó không lâu, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Chỉ có đống bột mịn gần bờ hò mình chứng cho sự hung hiểm của Táng Hồn Cốc này.
Trong rừng trúc, một đạo kiếm quang vừa bay xẹt qua. Bạch Dịch chân đạp phi kiế, hắn vội vàng bay thẳng một mạch ra khỏi Táng Hồn Cốc, một lần nửa trở lại giữa khu vực núi non mới giảm bớt tốc độ.
Tìm một chỗ an toàn trong khe núi, Bạch Dịch nhảy khỏi phi kiếm, lấy Linh thạch ra khôi phục Linh khí trong người.
Khe núi vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng lá cây xao xác. Bạch Dịch nhắm hai mắt ngồi xuống, trong loa xác bên hồn, bạch trùng đi ra, quét mắt bốn phía xong lại co rụt trở về. Suốt cả buổi mới lại dám thò ra.
“Thật may, lão quỷ kia không có đuổi theo. Làm ta sợ muốn chết!”
Ngữ khí của bạch trùng như vừa gặp đại nạn mà không chết, thấy Bạch Dịch không để ý tới nó, xung quang cũng không có khí tức của Yêu thú nào mới ưỡn ngực, diễu võ dương oai, mồm lẩm bẩm. “Chủ tử chính là chủ tử, không cần động thủ mà chỉ cần nói ra một câu Thượng cổ Quỷ ngữ đã có thể dọa được lão Quỷ ngàn năm. Người thật là kỳ nhân thời nay mà!”
Khua môi múa mép một phen, bạch trùng phát hiện chủ nhân của nó vẫn nhắm mắt không nói như cũ. Nó không những không thất vọng mà còn hăng say nói hơn. “Lão quỷ ngàn năm thì tính là cái gì, nhớ năm đó trước lúc chủ tử chưa thành tiên thể, trận chiến dưới đáy Trầm Chu Hồ đã giết đến mặt hồ phải sôi trào, nước hồ bốc hơi trăm trượng, cuối cùng chỉ còn lại mấy lão quỷ vạn năm không đánh lại, nhìn thấy chủ nhân như chó nhìn thấy chủ, ngoan ngoãn vẫy đuôi mừng.”
Mặc kệ Bạch Dịch có nghe được hay không, bạch trùng cứ hăng say, thao thao bất tuyệt như vậy. “Chính là lão quỷ ở Trầm Chu Hồ nhìn thấy lão tử cũng phải khách khí vài phần, rắm cũng không dám đánh nhiều ấy chứ. Chỉ là một tên Quỷ khờ ngàn năm cũng dám kiêu ngạo trước mắt ta sao? Chờ ta trưởng thành rồi, sẽ tới đây nuốt chửng hắn.”
Bịch!
Đang hưng phấn mắng nhiếc, bỗng trước mắt đó hiện lên một bóng đen khiến nó sợ tới mức không kịp quay đầu mà chui ngay vào trong loa xác. Một tiếng nhắc nhở chủ nhân cũng không kịp thốt ra, không biết trình độ nhát gan đã tới mức nào rồi.
Bên cạnh Bạch Dịch hiện ra chỉ là một con thỏ rừng cực lớn, cái tai thật to vểnh lên, nó tò mò nhìn Bạch Dịch không hề sợ hãi, sau đó quay đầu hướng phía khác nhảy đi.
Bị con thỏ làm thức tỉnh, Linh khí trong cơ thể Bạch Dịch cũng khôi phục được bảy, tám phần rồi. Hắn nhảy lên phi kiếm tiếp tục bay đi, bất đắc dĩ nói. “Dù gì ngươi cũng là sinh linh Chúc Long, sao có thể bị một con thỏ dọa cho sợ hãi tới mức chui tọt vào hang ổ vậy. Sau này ngươi thật là có tiền đồ đấy!”
Theo bước chân tới gần hơn của tảng thịt thối kia, không chỉ có đôi lông mày mà cả áo bào của Bạch Dịch đều bị bao phủ bởi một tầng hơi sương mỏng, nhìn giống một khúc bằng điêu.
Phi kiếm trước người hắn rung lên một tiếng như r*n r*, sau đó rơi xuống ngay dưới chân hắn. Kiếm thể bị đóng băng, Linh khí tương liên cùng chủ nhân đã bị chặt đứt.
Đi tới trước mặt Bạch Dịch, tảng thịt thối há to cái mồm vẫn luôn khép hờ, trong miệng nó không có răng, chỉ có một vùng tối om như thông đạo đi xuống Địa ngục.
Nhìn cái miệng há ra đến phát buồn nôn, thân thể Bạch Dịch đã không thể cử động được, chỉ có thể lấy chút Linh khí cuối cùng trong cơ thể đưa tới trên đầu, thốt lên mấy câu lạnh lẽo.
“Thì ra ngươi xưng là Quỷ Vương. Những lời này nếu để cho lão quỷ vạn năm ở dưới đáy Trầm Chu Hồ kia nghe thấy được, không biết hắn sẽ nghĩ thế nào đây.”
Hô!
Bạch Dịch vừa dứt lời, nhiệt độ xung quanh cành trở nên lạnh lẽo. Tảng thịt thối ngậm miệng lại, bước lui về sau mấy bước. Giữa hai cái hôc mắt hiện lên thần thái không thể tin nổi.
“Làm sao ngươi lại biết trong Trầm Chu Hồ có Quỷ vương vạn năm?” Nó khàn giọng hỏi, ngữ khí trở nên trầm trọng.
Trầm Chu Hồ mà Bạch Dịch vừa nhắc tới chính là tên hiểm địa thần bí, kinh khủng nhất trên toàn cõi Thanh châu.
Trên mặt Trầm Chu Hồ trăm năm không có gió, không hề gợn sóng. Dù trời đang mưa cũng không tẹo ra rung động nào. Nhưng giọt rơi xuống cảm giác như bị mặt hồ nuốt lấy, cảnh tượng rất quỷ dị không giống những cái hồ bình thường mà giống một cái vực sâu không đáy. Thuyền bè hạ thủy xuống hồ này, đi chưa quá trăm trượng đã chìm nghỉm, từ đó mới sinh ra cái tên ấy.
Thứ tảng thịt sợ hãi chính là ten Quỷ vật kh*ng b* đến từ Trầm Chu Hồ. Uy áp hắn phát ra cũng lơi lỏng đôi chút khiến Bạch Dịch có cơ hội để th* d*c, Linh khí trong cơ thể cũng được thả lỏng, hắn ngay lập tức vận chuyển Đảo Thiên Công.
Mượn Đảo Thiên Công để cường hóa, thân thể Bạch Dịch cuối cùng đã có thể cử động. Thần thái hắn không biến đổi, chỉ bước lui lại sau mấy bước, khoảng cách tới tảng thịt thối cũng được kéo giãn. Phi kiếm vốn bị rơi xuống đã lại bay lên nhưng không hề phát ra tiếng chim hot như lúc trước.
“Ta chẳng những biết Quỷ vương vạn năm dưới đáy Trầm Chu hồ mà còn biết rất nhiều đồ vật mà ngươi không thể nào tưởng tượng ra được. Ví dụ như Thượng cổ Quỷ đạo!”
Hai chứ Quỷ đạo vừa thốt ra, tảng thịt thối như bị set đánh, giật mình còn hơn lúc nghe thấy cái tên Trầm Chu Hồ. Mượn cơ hội này, Bạch Dịch vội tung người nhảy lên phi kiếm.
Quỷ đạo là một loại pháp môn kỳ dị chỉ Quỷ vật mới có thể tu luyện, nó được truyền thừa từ Quỷ tu thời thượng cổ. Có thể thấy được một chút Quỷ đạo thì chắc chắn phải là những Quỷ vương đã tu luyện trên vạn năm. Tên Quỷ vật mới tu luyện ngàn năm trước mặt Bạch Dịch đây cũng mới chỉ nghe nói tới Quỷ đạo kỳ dị chứ chưa hề chạm tới một chút da lông nào.
Quỷ đạo đối với Quỷ vật cũng giống như công pháp tu chân đối với phàm nhân, như ngai vàng trong mắt tên ăn mày, cực kỳ trân quý. Độ trân quý này thậm chí còn vượt hơn cả tính mạng của Quỷ vật.
Có thể thoát ly Quỷ thể, trở thành Quỷ tu hành tẩu trên thế gian chính là phải phụ thuộc vào pháp môn kỳ di Quỷ đạo này. Bởi vậy một khi Quỷ đạo hiện thế, dù chỉ là một nửa câu nói cũng đủ khiến cho đám Quỷ vật điên cuồng, không tiếc bất cứ đồ vật nào, cũng không hề do dự để trao đổi.
Tuy Quỷ vật ngàn năm bị cái tên Trầm Chu Hồ và mấy từ Quỷ đạo làm cho nhiễu loạn tâm thần nhưng cũng còn chưa đến mức trơ mắt ra nhìn đối phương chạy đi. Nó nâng cánh tay phải ra bắt lấy. Một trảo này tu sĩ Trúc Cơ cũng chưa chắc né tránh được, chưa nói tới đối phương chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ.
Ngay thời điểm tảng thịt thối xuất thủ, Bạch Dịch đang ngự kiếm đột nhiên quát lên một câu chú ngữ vô cùng quái dị. “Chi, thác, bá, mậu, diệt!”
Mấy từ cổ quái thoát ra khỏi miệng, ánh mặt trời xung quanh trợt trở nên tối mịt như bị một tầng mây đên bao phủ, một luồng khí tức âm lạnh còn lớn hơn khí tức của tảng thịt hiện ra, mơ hồ truyền tới những tiếng gào khóc như đến từ Địa phủ.
Giữa lúc đó, phi kiếm dưới chân Bạch Dịch bay vút về sau như một mũi tên, cánh tay của tảng thịt đang ở giữa không trung bị câu nói kỳ dị kia làm cho bất động không nhúc nhích được.
“Thượng cổ Quỷ ngữ!”
Trong mắt tảng thịt đã không còn hình ảnh của Bạch Dịch nữa, trong đầu nó hiện giờ cũng chỉ còn câu nói quái dị kia.
Người khác không nghe được là cái gì, nhưng nó lại hiểu được đại khái, thứ Bạch Dịch vừa nói chính là Thượng cổ Quỷ ngữ. Phải là Quỷ vương tu luyện vạn năm mới có tư cách phỏng đoán hay học nó, tu si Nhân tộc bình thường không thể nào nắm giữ được.
Tuy tảng thịt biết chắc thứ đối phương nói ra là Thượng cổ Quỷ ngữ nhưng nó cũng không hiểu âm thanh đó đại biểu cho cái gì, có nghĩa là gì. Sau một hồi lâu, tảng thịt thối bắt đầu vỡ tan ra, sụp đỏ như được xây từ cát bụi, cuối cùng biến thành một khối bột mịn.
Sau khi tảng thịt biến mất, từ chỗ đó xuất hiện một cái bóng ảm đạm, loáng thoáng nhìn ra là một lão giả cường tráng. Ánh sáng mặt trời chiều lên dáng người này bị một tầng khí âm hàn ngăn trở lại.
“Hắn biết bí ẩn Trầm Chu Hồ, biết sự tồn tại của Quỷ đạo, còn có thể nói ra Thượng cổ Quỷ ngữ…”
Thì thầm một mình xong, thân ảnh người này dưới ánh mặt trời khe khẽ rung lên, từ từ lùi về phía cái hồ. Lúc sắp chìm vào trong mặt nước, nó lẩm bẩm. “Tên đó nhất định không phải một tu sĩ bình thường, rốt cuộc thì hắn là ai…”
Mặt hồ lạnh lẽo trở lại yên lặng sau đó không lâu, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Chỉ có đống bột mịn gần bờ hò mình chứng cho sự hung hiểm của Táng Hồn Cốc này.
Trong rừng trúc, một đạo kiếm quang vừa bay xẹt qua. Bạch Dịch chân đạp phi kiế, hắn vội vàng bay thẳng một mạch ra khỏi Táng Hồn Cốc, một lần nửa trở lại giữa khu vực núi non mới giảm bớt tốc độ.
Tìm một chỗ an toàn trong khe núi, Bạch Dịch nhảy khỏi phi kiếm, lấy Linh thạch ra khôi phục Linh khí trong người.
Khe núi vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng lá cây xao xác. Bạch Dịch nhắm hai mắt ngồi xuống, trong loa xác bên hồn, bạch trùng đi ra, quét mắt bốn phía xong lại co rụt trở về. Suốt cả buổi mới lại dám thò ra.
“Thật may, lão quỷ kia không có đuổi theo. Làm ta sợ muốn chết!”
Ngữ khí của bạch trùng như vừa gặp đại nạn mà không chết, thấy Bạch Dịch không để ý tới nó, xung quang cũng không có khí tức của Yêu thú nào mới ưỡn ngực, diễu võ dương oai, mồm lẩm bẩm. “Chủ tử chính là chủ tử, không cần động thủ mà chỉ cần nói ra một câu Thượng cổ Quỷ ngữ đã có thể dọa được lão Quỷ ngàn năm. Người thật là kỳ nhân thời nay mà!”
Khua môi múa mép một phen, bạch trùng phát hiện chủ nhân của nó vẫn nhắm mắt không nói như cũ. Nó không những không thất vọng mà còn hăng say nói hơn. “Lão quỷ ngàn năm thì tính là cái gì, nhớ năm đó trước lúc chủ tử chưa thành tiên thể, trận chiến dưới đáy Trầm Chu Hồ đã giết đến mặt hồ phải sôi trào, nước hồ bốc hơi trăm trượng, cuối cùng chỉ còn lại mấy lão quỷ vạn năm không đánh lại, nhìn thấy chủ nhân như chó nhìn thấy chủ, ngoan ngoãn vẫy đuôi mừng.”
Mặc kệ Bạch Dịch có nghe được hay không, bạch trùng cứ hăng say, thao thao bất tuyệt như vậy. “Chính là lão quỷ ở Trầm Chu Hồ nhìn thấy lão tử cũng phải khách khí vài phần, rắm cũng không dám đánh nhiều ấy chứ. Chỉ là một tên Quỷ khờ ngàn năm cũng dám kiêu ngạo trước mắt ta sao? Chờ ta trưởng thành rồi, sẽ tới đây nuốt chửng hắn.”
Bịch!
Đang hưng phấn mắng nhiếc, bỗng trước mắt đó hiện lên một bóng đen khiến nó sợ tới mức không kịp quay đầu mà chui ngay vào trong loa xác. Một tiếng nhắc nhở chủ nhân cũng không kịp thốt ra, không biết trình độ nhát gan đã tới mức nào rồi.
Bên cạnh Bạch Dịch hiện ra chỉ là một con thỏ rừng cực lớn, cái tai thật to vểnh lên, nó tò mò nhìn Bạch Dịch không hề sợ hãi, sau đó quay đầu hướng phía khác nhảy đi.
Bị con thỏ làm thức tỉnh, Linh khí trong cơ thể Bạch Dịch cũng khôi phục được bảy, tám phần rồi. Hắn nhảy lên phi kiếm tiếp tục bay đi, bất đắc dĩ nói. “Dù gì ngươi cũng là sinh linh Chúc Long, sao có thể bị một con thỏ dọa cho sợ hãi tới mức chui tọt vào hang ổ vậy. Sau này ngươi thật là có tiền đồ đấy!”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Thư sinh mù
Chương 2: Quyển 1 - 2: Tỉnh lại
Chương 3: Quyển 1 - 3: Vũ kỹ
Chương 4: Quyển 1 - 4: Phương thuốc bí truyền
Chương 5: Quyển 1 - 5: Tu chân giả
Chương 6: Quyển 1 - 6: Cửu Hương trùng
Chương 7: Quyển 1 - 7: Xú thảo
Chương 8: Quyển 1 - 8: Trùng vũ
Chương 9: Quyển 1 - 9: Tiểu vương gia
Chương 10: Quyển 1 - 10: Ngươi cắn thay ta
Chương 11: Quyển 1 - 11: Khảo thí Tiên
Chương 12: Quyển 1 - 12: Thành Thanh Thủy
Chương 13: Quyển 1 - 13: Ngươi còn chưa phải là Vua
Chương 14: Quyển 1 - 14: Thiên Cơ Tỏa
Chương 15: Quyển 1 - 15: Điềm quận chúa
Chương 16: Quyển 1 - 16: Khôi Lỗi Thuật
Chương 17: Quyển 1 - 17: Một viên Linh Thạch
Chương 18: Quyển 1 - 18: Tiên gia đại khảo
Chương 19: Quyển 1 - 19: Một hoa trăm cỏ
Chương 20: Quyển 1 - 20: Nhập Vân cốc
Chương 21: Quyển 1 - 21: Mộc Nhân thạch
Chương 22: Quyển 1 - 22: Tranh giành đồ đệ
Chương 23: Quyển 1 - 23: Văn đoạt võ lấy
Chương 24: Quyển 1 - 24: Sư huynh Đại Xuyên
Chương 25: Quyển 1 - 25: Tụ lô thành đào
Chương 26: Quyển 1 - 26: Tiểu thúc
Chương 27: Quyển 1 - 27: Linh thạch đổi sư tỷ
Chương 28: Quyển 1 - 28: Nhiệm vụ ngoại môn
Chương 29: Quyển 1 - 29: Thay xà đổi cột
Chương 30: Quyển 1 - 30: Hình phạt ba trăm roi
Chương 31: Quyển 1 - 31: Kiếm xuất ra kinh động mọi người
Chương 32: Quyển 1 - 32: Mộc nhân khôi lỗi
Chương 33: Quyển 1 - 33: Một cánh cửa ngăn cản
Chương 34: Quyển 1 - 34: Dùng mạng đền mạng
Chương 35: Quyển 1 - 35: Thuận buồm xuôi gió
Chương 36: Quyển 1 - 36: Quỷ vật đáng sợ
Chương 37: Quyển 1 - 37: Đã từng là thiên tài
Chương 38: Quyển 1 - 38: Câu Linh Trận
Chương 39: Quyển 1 - 39: Hai loại tài liệu
Chương 40: Quyển 1 - 40: Miễn cưỡng lấy cớ
Chương 41: Quyển 1 - 41: Hòe tinh lưu ly (*)
Chương 42: Quyển 1 - 42: Nạp Hồn thuật
Chương 43: Quyển 1 - 43: Kinh biến Nhập Vân Cốc
Chương 44: Quyển 1 - 44: Chấp pháp trưởng lão
Chương 45: Quyển 1 - 45: Bạn sinh linh diễm
Chương 46: Quyển 1 - 46: Đại Phổ bố cục
Chương 47: Quyển 1 - 47: Di chuyển
Chương 48: Quyển 2 - 48: Thương Vân Tông
Chương 49: Quyển 2 - 49: Nhiệm vụ tông môn
Chương 50: Quyển 2 - 50: Nghê sư tỷ
Chương 51: Quyển 2 - 51: Phong Thảo Viên
Chương 52: Quyển 2 - 52: Nghĩ triều
Chương 53: Quyển 2 - 53: Kiến chúa tiến đến
Chương 54: Quyển 2 - 54: Minh Loa Nghĩ
Chương 55: Quyển 2 - 55: Năng lực của Chúc Long
Chương 56: Quyển 2 - 56: Vương Nhiễm trở về
Chương 57: Quyển 2 - 57: Tông môn dị động
Chương 58: Quyển 2 - 58: Quy Tổ
Chương 59: Quyển 2 - 59: Ban thưởng bị đoạt
Chương 60: Quyển 2 - 60: Túi trữ đồ
Chương 61: Quyển 2 - 61: Lời nói và việc làm như một
Chương 62: Quyển 2 - 62: Cửu Khúc Đan Văn
Chương 63: Quyển 2 - 63: Thiên Lao Phong Câu
Chương 64: Quyển 2 - 64: Cắt thịt dẫn kiến
Chương 65: Quyển 2 - 65: Bách Diện Ngư Kiểm
Chương 66: Quyển 2 - 66: Đan Các Thủ đồ
Chương 67: Quyển 2 - 67: Ba trăm đứa trẻ
Chương 68: Quyển 2 - 68: Tâm vững như đá
Chương 69: Quyển 2 - 69: Ẩn Thân Phù
Chương 70: Quyển 2 - 70: Thiên Lao xương trắng
Chương 71: Quyển 2 - 71: Linh căn tác dụng
Chương 72: Quyển 2 - 72: Huynh muội gặp lại
Chương 73: Quyển 2 - 73: Song Thân Tử Mẫu Pháp Khí
Chương 74: Quyển 2 - 74: Thanh Châu Minh Ngọc
Chương 75: Quyển 2 - 75: Địa Hỏa Quật
Chương 76: Quyển 2 - 76: Thiên Cơ Khôi Lỗi
Chương 77: Quyển 2 - 77: Kẻ bần hàn
Chương 78: Quyển 2 - 78: Một khối gỗ mục
Chương 79: Quyển 2 - 79: Phượng Minh kiếm pháp
Chương 80: Quyển 2 - 80: Đảo Thiên Công
Chương 81: Quyển 2 - 81: Tạm thời quyết định
Chương 82: Quyển 2 - 82: Đan Văn cùng Độc Văn
Chương 83: Quyển 2 - 83: Thái Hằng hành trình
Chương 84: Quyển 2 - 84: Rèn luyện bắt đầu
Chương 85: Quyển 2 - 85: Thanh Hoa Mãng
Chương 86: Quyển 2 - 86: Ta có một con ngỗng
Chương 87: Quyển 2 - 87: Hoa Nhị Thảo
Chương 88: Quyển 2 - 88: Dọa vỡ mật đệ tử
Chương 89: Quyển 2 - 89: Hạp cốc sát cơ
Chương 90: Quyển 2 - 90: Ngự Kiếm Quyết
Chương 91: Quyển 2 - 91: Rừng trúc cây nấm
Chương 92: Quyển 2 - 92: Giả tượng
Chương 93: Quyển 2 - 93: Thân phận nghịch chuyển
Chương 94: Quyển 2 - 94: Chiến lợi phẩm
Chương 95: Quyển 2 - 95: Ác quỷ ngàn năm
Chương 96: Quyển 2 - 96: Thượng cổ Quỷ ngữ
Chương 97: Quyển 2 - 97: Hoàng Thạch Lĩnh
Chương 98: Quyển 2 - 98: Thạch Lĩnh phường thị
Chương 99: Quyển 2 - 99: Mời
Chương 100: Quyển 2 - 100: Ngân Tình Hồ
Chương 101: Quyển 2 - 101: Đắng chát phu thê
Chương 102: Quyển 2 - 102: Hòa thượng ăn thịt người
Chương 103: Quyển 2 - 103: Giới ba
Chương 104: Quyển 2 - 104: Bị ăn tư vị
Chương 105: Quyển 2 - 105: Không có tư cách Luân Hồi
Chương 106: Quyển 2 - 106: Cửu U hàn khí
Chương 107: Quyển 2 - 107: Bạch Ngọc mất tích
Chương 108: Quyển 2 - 108: Hồi ức lạ lẫm
Chương 109: Quyển 2 - 109: Phần cuối trí nhớ
Chương 110: Quyển 2 - 110: Mê Vụ Lâm
Chương 111: Quyển 2 - 111: Mãng Lân Chu
Chương 112: Quyển 2 - 112: Kiếm trận diệt Yêu
Chương 113: Quyển 2 - 113: Tà thuật
Chương 114: Quyển 2 - 114: Tru Tà Lệnh
Chương 115: Quyển 2 - 115: Giao dịch
Chương 116: Quyển 2 - 116: Chiêu Hồn Hoa Nở
Chương 117: Quyển 2 - 117: Quỷ vật tồn tại
Chương 118: Quyển 2 - 118: Suy đoán kinh khủng
Chương 119: Quyển 2 - 119: Tuyệt Mạch Đan
Chương 120: Quyển 2 - 120: Hư Đỉnh chi pháp
Chương 121: Quyển 2 - 121: Tiên Phủ Vệ
Chương 122: Quyển 2 - 122: Nghịch thế kết quả
Chương 123: Quyển 2 - 123: Uy hiếp Quy Tổ
Chương 124: Quyển 2 - 124: Trở về Thiên Lao
Chương 125: Quyển 2 - 125: Ve sầu thoát xác
Chương 126: Quyển 2 - 126: Trúc Cơ Đan
Chương 127: Quyển 2 - 127: Nam Uyên Bắc Nhai
Chương 128: Quyển 2 - 128: Nguyệt Trung Tiên
Chương 129: Quyển 2 - 129: Cực phẩm Pháp khí
Chương 130: Quyển 2 - 130: Nạp kiếm vào bụng
Chương 131: Quyển 2 - 131: Phượng Quan Thụy Liên
Chương 132: Quyển 2 - 132: Tính toán
Chương 133: Quyển 2 - 133: Ngươi quá non rồi
Chương 134: Quyển 2 - 134: Lưu Viêm Đỉnh
Chương 135: Quyển 2 - 135: Tiến giai Trúc Cơ kỳ
Chương 136: Quyển 2 - 136: Quan Vân Đài
Chương 137: Quyển 2 - 137: Văn đấu (1)
Chương 138: Quyển 2 - 138: Văn đấu (2)
Chương 139: Quyển 2 - 139: Văn đấu (3)
Chương 140: Quyển 2 - 140: Võ đấu (1)
Chương 141: Quyển 2 - 141: Võ đấu (2)
Chương 142: Quyển 2 - 142: Võ đấu (3)
Chương 143: Quyển 2 - 143: Võ đấu (4)
Chương 144: Quyển 2 - 144: Võ đấu (5)
Chương 145: Quyển 2 - 145: Võ đấu (6)
Chương 146: Quyển 2 - 146: Thiên tài tụ tập
Chương 147: Quyển 2 - 147: Dị biến
Chương 148: Quyển 2 - 148: Cổ Trùng
Chương 149: Quyển 2 - 149: Thập Tam Niên Cổ
Chương 150: Quyển 2 - 150: Thương Vân hạo kiếp
Chương 151: Quyển 2 - 151: Sông ngầm
Chương 152: Quyển 2 - 152: Thế giới dưới lòng đất
Chương 153: Quyển 2 - 153: Nguy cơ tứ phía
Chương 154: Quyển 2 - 154: Mặc lộn đạo bào
Chương 155: Quyển 2 - 155: Thiên Thực Trùng
Chương 156: Quyển 2 - 156: Bối Nhãn Bức
Chương 157: Quyển 2 - 157: Đóa hoa trong nhà
Chương 158: Quyển 2 - 158: Thiếu niên ngự thú
Chương 159: Quyển 2 - 159: Minh Cốt Ngạc cùng Thiên Cương Nham
Chương 160: Quyển 2 - 160: Thi lâm
Chương 161: Quyển 2 - 161: Dùng tổn thương đổi mạng
Chương 162: Quyển 2 - 162: Nhiều thêm một bước
Chương 163: Quyển 2 - 163: Băng Ngưng kiếm chí
Chương 164: Quyển 2 - 164: Truyền Tống Trận tạm thời
Chương 165: Quyển 2 - 165: Phúc khẩu
Chương 166: Quyển 2 - 166: Hồng phúc tề thiên
Chương 167: Quyển 2 - 167: Sát Văn
Chương 168: Quyển 2 - 168: Đàn gảy tai trâu
Chương 169: Quyển 2 - 169: Đại điện thần bí
Chương 170: Quyển 2 - 170: Cố nhân trong hiểm địa
Chương 171: Quyển 2 - 171: Thuật độn kiếm
Chương 172: Quyển 2 - 172: Cổ Trùng chi lực
Chương 173: Quyển 2 - 173: Chính thức còn sống
Chương 174: Quyển 2 - 174: Hung thú tiến đến
Chương 175: Quyển 2 - 175: Hai cái cô lang
Chương 176: Quyển 2 - 176: Lửa giận của Sát Văn
Chương 177: Quyển 2 - 177: Chôn ta xuống
Chương 178: Quyển 2 - 178: Văn Long Tỏa
Chương 179: Quyển 2 - 179: Nguyệt Vương Xà
Chương 180: Quyển 2 - 180: Cuộc chiến Văn Xà
Chương 181: Quyển 2 - 181: Tình khó được
Chương 182: Quyển 2 - 182: Xác loa nguy hiểm
Chương 183: Quyển 2 - 183: Tôm tép Thất Sát Môn
Chương 184: Quyển 2 - 184: Kỳ trận trên núi hoang
Chương 185: Quyển 2 - 185: Kì Lan Sơn
Chương 186: Quyển 2 - 186: Mục Kiếm Nhất
Chương 187: Quyển 2 - 187: Dương Hải
Chương 188: Quyển 2 - 188: Trở về Thương Vân Tông
Chương 189: Quyển 2 - 189: Đệ tử Luyện Khí Điện
Chương 190: Quyển 2 - 190: Khoai nóng bỏng tay
Chương 191: Quyển 2 - 191: Thỉnh cầu của Dương Nhất Phàm
Chương 192: Quyển 2 - 192: Huyết Văn Kim
Chương 193: Quyển 2 - 193: Trấn Vân Chung
Chương 194: Quyển 2 - 194: Gõ tiếp sẽ vỡ
Chương 195: Quyển 2 - 195: Hối Linh Đan
Chương 196: Quyển 2 - 196: Tử Đằng Mộc
Chương 197: Quyển 2 - 197: Luyện chế Pháp Khí
Chương 198: Quyển 2 - 198: Vọng Nguyệt Phong
Chương 199: Quyển 2 - 199: Thanh Vân Tước
Chương 200: Quyển 2 - 200: Tuần Sơn Khuyển
Chương 201: Quyển 2 - 201: Tổ Sư Đường
Chương 202: Quyển 2 - 202: Trúc Cơ trung kỳ
Chương 203: Quyển 2 - 203: Cửu Cung Chuyển Vân Kiếm
Chương 204: Quyển 2 - 204: Cố hương của Nghê Thu Vũ
Chương 205: Quyển 2 - 205: Trấn Mục Gia
Chương 206: Quyển 2 - 206: Hắc Vân Trận
Chương 207: Quyển 2 - 207: Không phải thứ tốt đẹp gì
Chương 208: Quyển 2 - 208: Mục Linh
Chương 209: Quyển 2 - 209: Sự thật về áp chế cảnh giới
Chương 210: Quyển 2 - 210: Sát ý của Mục Linh
Chương 211: Quyển 2 - 211: Đấu Thú Vũ
Chương 212: Quyển 2 - 212: Vũ công
Chương 213: Quyển 2 - 213: Tinh Nhãn Lang
Chương 214: Quyển 2 - 214: Đấu Lang Yêu
Chương 215: Quyển 2 - 215: Mượn đao giết người
Chương 216: Quyển 2 - 216: Lão tổ Mục gia
Chương 217: Quyển 2 - 217: Mục Tử Thành
Chương 218: Quyển 2 - 218: Ngũ Lan Hợp
Chương 219: Quyển 2 - 219: Cuộc đời này không thấy người thân
Chương 220: Quyển 2 - 220: Nam Chiếu
Chương 221: Quyển 2 - 221: Tuyệt Linh Giáp
Chương 222: Quyển 2 - 222: Chinh chiến sa trường
Chương 223: Quyển 2 - 223: Chiến Thành
Chương 224: Quyển 2 - 224: Mục Thập Tam
Chương 225: Quyển 2 - 225: Chơi đùa với lực sĩ
Chương 226: Quyển 2 - 226: Nguồn gốc của lực sĩ
Chương 227: Quyển 2 - 227: Ác chiến trên Vương kỳ đài
Chương 228: Quyển 2 - 228: Mạc A
Chương 229: Quyển 2 - 229: Bách chiến anh hồn
Chương 230: Quyển 2 - 230: Bạch Dịch hào phóng
Chương 231: Quyển 2 - 231: Tấn Mi Ngọc
Chương 232: Quyển 2 - 232: Dốc sát mã
Chương 233: Quyển 2 - 233: Thiên Hồn Trận
Chương 234: Quyển 2 - 234: Chiến hồn kỳ
Chương 235: Quyển 2 - 235: Phong Lôi kiếm trận
Chương 236: Quyển 2 - 236: Ngũ nhạc gia
Chương 237: Quyển 2 - 237: Mục Đức phẫn nộ
Chương 238: Quyển 2 - 238: Ngũ Hành Môn
Chương 239: Quyển 2 - 239: Tộc lão chặt tay
Chương 240: Quyển 2 - 240: Lại thăm Kỳ Lan Sơn
Chương 241: Quyển 2 - 241: Kình thôn thủy
Chương 242: Quyển 2 - 242: Trương Lương quân tử
Chương 243: Quyển 2 - 243: Phiền não của Cao Nhân
Chương 244: Quyển 2 - 244: Cảnh Vương Phủ
Chương 245: Quyển 2 - 245: Dưỡng cổ
Chương 246: Quyển 2 - 246: Phí lão
Chương 247: Quyển 2 - 247: Bình Tâm Trà
Chương 248: Quyển 2 - 248: Sát ý
Chương 249: Quyển 2 - 249: Đoạt xá
Chương 250: Quyển 2 - 250: Tào Cửu Tiền
Chương 251: Quyển 2 - 251: Đỉnh bằng đồng đỏ
Chương 252: Quyển 2 - 252: Càn Phong Nhất Tuyệt Trận
Chương 253: Quyển 2 - 253: Phong Lôi Trảm
Chương 254: Quyển 2 - 254: Trận trong trận
Chương 255: Quyển 2 - 255: Lễ vật của Tào Cửu Tiền
Chương 256: Quyển 2 - 256: Mặt trái của sự tham lam
Chương 257: Quyển 2 - 257: Bố trí đan các
Chương 258: Quyển 2 - 258: Học dũng cảm
Chương 259: Quyển 2 - 259: Bách Nhận Phong Hồn
Chương 260: Quyển 2 - 260: Sinh cơ của Bạch Ngọc
Chương 261: Quyển 2 - 261: Vạn Niên Hàn Băng
Chương 262: Quyển 2 - 262: Lưỡng Cực Sơn
Chương 263: Quyển 2 - 263: Hàn Ngọc tông
Chương 264: Quyển 2 - 264: Chó trụi lông
Chương 265: Quyển 2 - 265: Tâm tư thiếu nữ
Chương 266: Quyển 2 - 266: Băng Tuyền linh tửu
Chương 267: Quyển 2 - 267: Dưỡng Nhan Đan
Chương 268: Quyển 2 - 268: Cấm địa Hàn Ngọc tông
Chương 269: Quyển 2 - 269: Ngọn lửa màu xanh
Chương 270: Quyển 2 - 270: Hắc Phong Tứ Tượng Trận
Chương 271: Quyển 2 - 271: Tiện nghi lớn
Chương 272: Quyển 2 - 272: Long Xà Thảo
Chương 273: Quyển 2 - 273: Hỏa thiêu Lưỡng Cực sơn
Chương 274: Quyển 2 - 274: Thuyết Tứ Tượng
Chương 275: Quyển 2 - 275: Đổi trận
Chương 276: Quyển 2 - 276: Người làm thầy
Chương 277: Quyển 2 - 277: Dã tâm của Thất Sát Môn
Chương 278: Quyển 2 - 278: Không biết điều
Chương 279: Quyển 2 - 279: Hàn Thủy Đàm
Chương 280: Quyển 2 - 280: Hàn Băng Giáp
Chương 281: Quyển 2 - 281: Hồn Thiên Lô
Chương 282: Quyển 2 - 282: Đan hỏa luyện thể
Chương 283: Quyển 2 - 283: Trúc Cơ Hậu Kỳ
Chương 284: Quyển 2 - 284: Vận chuyển Ngũ quỷ
Chương 285: Quyển 2 - 285: Tụ Linh đan
Chương 286: Quyển 2 - 286: Nước Ô Chuy
Chương 287: Quyển 2 - 287: Áo tơi Thanh Trúc
Chương 288: Quyển 2 - 288: Nguyệt Nô Ninh Châu
Chương 289: Quyển 2 - 289: Ép mua ép bán
Chương 290: Quyển 2 - 290: Vợ chồng Mã Thiết
Chương 291: Quyển 2 - 291: Tiểu Thất Sát
Chương 292: Quyển 2 - 292: Đánh nhau trên phố
Chương 293: Quyển 2 - 293: Hội đấu giá ở thị trấn nhỏ
Chương 294: Quyển 2 - 294: Suy đoán đẫm máu
Chương 295: Quyển 2 - 295: Thỏ xuyên tường
Chương 296: Quyển 2 - 296: Phép Thủy độn
Chương 297: Quyển 2 - 297: Biểu đệ
Chương 298: Quyển 2 - 298: Chày gỗ
Chương 299: Quyển 2 - 299: Không cần mãnh hổ
Chương 300: Quyển 2 - 300: Tên khốn nuôi thỏ
Chương 301: Quyển 2 - 301: Chuyện xưa về áo tơi
Chương 302: Quyển 2 - 302: Mục Linh thẳng thắn
Chương 303: Quyển 2 - 303: Đề Huyết Nhai
Chương 304: Quyển 2 - 304: Vào Hóa Cảnh
Không tìm thấy chương nào phù hợp