Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 213: Vạn chủng giải bia pháp (p4)
Người tu đạo vào Thiên Thư Lăng đều kiên định sử dụng cách giải bia của mình mới là phương pháp chính xác tuyệt đối, theo trường phái khác nhất thời có thể giải bia thành công, chung quy sẽ cách đại đạo càng ngày càng xa.
Đường Tam Thập Lục thân là người Chu, đương nhiên cho rằng cách giải bia của Ly Cung mới là chính thống. Quan Phi Bạch là đệ tử Ly Sơn Kiếm Tông, đương nhiên sẽ cho rằng chỉ có thần thức giải bia mới là chính đạo, nghe giọng điệu của Đường Tam Thập Lục sao còn nhịn được, qua cánh cửa ngăn cách trào phúng, tính của Đường Tam Thập Lục bị người ta độp vào mặt như vậy thì cũng phải ân cần thăm hỏi một phen, hắn sắc mặt đột biến, vỗ bàn, liên tiếp nói ra mấy lời th* t*c, trong lúc nhất thời, nhà cỏ trở nên náo nhiệt, đối chiến không ngớt.
Qua một lúc sau, Đường Tam Thập Lục và Quan Phi Bạch rốt cục mệt mỏi, trong phòng trở nên an tĩnh hơn một chút, sau đó lấy cửa làm ranh giới, buồng trong gian ngoài xuất hiện hai trường hợp tương tự —— bên ngoài Quan Phi Bạch, Lương Bán Hồ và Thất Gian nhìn sư huynh Cẩu Hàn Thực, bên trong Đường Tam Thập Lục và Chiết Tụ còn lại nhìn chằm chằm Trần Trường Sinh trầm mặc không nói.
Từ Thanh Đằng Yến đến Đại Triều Thí, Quốc Giáo Học Viện và Ly Sơn Kiếm Tông vẫn đối địch, bất kể là hôn ước của Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung hay các cuộc tỷ thí, ân oán song phương nhiều đếm không xuể, Chiết Tụ mặc dù là người đến sau, nhưng hắn ở Đại Triều Thí mở đường cho Trần Trường Sinh độc ác đánh bại Thất Gian và Quan Phi Bạch, khiến họ rất giận dữ. Nhưng được Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh khống chế xuống, đêm qua song phương ngủ dưới cùng một mái hiên, nhưng không có nghĩa là ân oán đã xong, lúc này Quan Phi Bạch và Đường Tam Thập Lục luận chiến hăng say tới mức này, đương nhiên cần phải có người đứng ra quyết định thắng thua.
Được ký thác nhất đương nhiên vẫn là Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh từng đọc một lượt đạo tạng.
Một cơn gió đêm làm cửa gỗ cót két.. mở ra, Ly Sơn Kiếm Tông tứ tử và ba người Quốc Giáo Học Viện nhìn nhau.
Cẩu Hàn Thực bỗng nhiên nhìn Trần Trường Sinh hỏi:
- Ngươi cảm thấy phương pháp nào khả thi?
Hắn không hỏi loại nào đúng, bởi vì chuyện này khônh thể nói đúng sai.
Trần Trường Sinh ngẫm nghĩ một chút, không có lập tức trả lời.
Đạo tạng có rất nhiều trình bày về trường phái giải bia, về phần ba cách giải bia chủ yếu hắn đã thuộc nằm lòng, chỉ có điều không biết vì sao, hôm nay hắn giải đọc Chiếu Tình Bia lại cố tình quên đi ba loại phương pháp kia.
- Ta cho rằng... Ba phương pháp này chưa hẳn chính xác.
Trần Trường Sinh cho mọi người một đáp án không ngờ tới, hơn nữa hắn dùng hai chữ chính xác, thuyết minh hắn nhận thức đúng sai về chuyện này.
Nghe được lời hắn nói, mọi người giật mình, bao gồm cả Đường Tam Thập Lục.
Cẩu Hàn Thực hơi nhíu mày, nói:
- Chẳng lẽ ngươi cầm thiên thư không thể xem mà lý giải?
Trên đại lục truyền lưu rất nhiều cách giải bia, cũng có rất nhiều người thậm chí bao gồm giáo sĩ trong quốc giáo đều cho rằng thiên thư không thể giải, tất cả ý đồ giải đọc Thiên Thư Bia văn đều là hành vi buồn cười, mặc dù là người có đại trí tuệ cũng chỉ có thể lý giải trên văn bia một số tin tức, căn bản không có khả năng nhìn được thiên đạo chân nghĩa.
- Không, ta chỉ là cho rằng hiện tại thế gian thông thường có trường phái giải bia nhưng đã trệch hướng ban đầu của Thiên Thư Bia.
Trần Trường Sinh giọng điệu thực thà nói:
- Bất kể là đường cong, chữ viết hay đồ họa, mục đích giải nghĩa Thiên Thư Bia đều dùng ở tu đạo, nhưng trên thực tế, những người sớm nhất nhìn thấy Thiên Thư Bia hay đọc hiểu nó đều không tu hành... Cho nên ta cho rằng ba loại phương pháp giải bia kia đều không chính xác.
Nhà cỏ lý càng thêm an tĩnh, bởi vì mọi người chợt phát hiện cách nói của Trần Trường Sinh rất có đạo lý. Cẩu Hàn Thực lại lắc lắc đầu:
- Không thể tu hành đương nhiên không lý giải được ý nghĩa ngoài tu hành, nhưng chúng ta có thể tu hành... Tựa như một đứa nhỏ không biết chữ, vĩnh viễn không thể đọc được cái đẹp trong thi ca của nhân loại, nhưng chúng ta lại có thể. Dựa theo cách nói của ngươi, chẳng lẽ chúng ta phải quên đi mọi tri thức mình đã học, biến thành hài đồng ngây thơ vô tri mới hiểu được nghĩa gốc của Thiên Thư Bia.
Đường Tam Thập Lục có chút không xác thực nói:
- Trẻ mới sinh khờ khạo ngây ngô mới có thể gần với đại đạo, đạo điển vẫn là nói như thế... Nói không chừng thật sự là có chuyện như vậy?
- Vứt bỏ thánh tuyệt trí, không phải để cho chúng ta thật sự biến thành đồ ngốc sao.
Thất Gian đáp.
Cẩu Hàn Thực giơ tay ra hiệu miễn thảo luận vấn đề này, nhìn Trần Trường Sinh hỏi:
- Vậy hôm nay ngươi dùng cách gì giải bia.
Trần Trường Sinh không giấu diếm, đem chuyện mình thấy nói ra, đồng thời cũng nói những biến hóa mình quan sát được ở trong đình viện:
- Bia Văn không đổi, nhưng vì sao tin tức mọi người giải ra hoàn toàn khác nhau? Cho nên ta cho rằng ý của văn bia ở trong biến hóa.
Cẩu Hàn Thực hồi tưởng một lát, nói:
- Bảy trăm năm trước, Nhữ Dương Quận Vương Trần Tử nhập Thiên Thư Lăng xem bia, từng viết một câu chuyện lạ, dường như đó là cách nhìn giống ngươi.
- Đúng.
Trần Trường Sinh nói:
- Nhữ Dương Quận Vương dùng một năm hiểu 17 bia đá, ở hoàng thất có thể đứng vào top 10.
Cẩu Hàn Thực nói:
- Ta cho rằng phương pháp này vẫn không thể được.
Trần Trường Sinh hỏi:
- Vì sao?
Cẩu Hàn Thực nói:
- Bởi vì trước Lăng Thiên Thư Bia là không gian mở, gió mát đầy trời, ánh nắng chói chang, quang ảnh biến hóa khó có thể đếm hết, căn bản không có khả năng tiến hành quan sát chỉnh thể, một người quan sát được quá ít hình ảnh, mặc dù không để ý tới điều đó, nhưng ngươi phải tìm được biến hóa, còn phải chọn một đối tượng, ngươi làm như thế nào?
Trần Trường Sinh trầm mặc một lát sau nói:
- Bằng cảm giác.
Cẩu Hàn Thực không nói gì nữa.
Nhà cỏ lại trở nên an tĩnh.
Thiên thư không thể giải, thiên thư cũng có thể tùy ý giải, nếu tính ra, mọi cách giải bia của mọi người tối nay đều có đạo lý.
Người tu đạo khác nhau dùng cách giải bia khác nhau, tiến hành giao lưu không có ý nghĩa gì.
Thất Gian do dự một lát, hỏi:
- Ngươi làm sao lại nghĩ ra cách này? ... Rất phản ly kinh.
Trần Trường Sinh cười cười, nói:
- Thế gian vạn chủng giải bia pháp, ta chỉ hỏi một câu, dùng được không.
- Có đạo lý, tựa như ngươi lúc trước làm thịt khô, chưng đường hay hành tỏi, chỉ cần hỏi một câu, ăn ngon không.
Cẩu Hàn Thực mỉm cười nói, sau đó ý cười thu lại, nghiêm túc:
- Nhưng ta đề nghị ngươi không cần phải nói cho người khác biết điểm này.
Trần Trường Sinh nghe vậy ngẩn ra, sau đó mới tỉnh táo lại.
Nếu hắn vẫn là thiếu niên nông thôn từ Tây Ninh trấn đến kinh đô thì dù hắn dùng phương pháp gì giải bia sẽ chẳng ai để ý, nhưng giờ thân phận của hắn đã biến hóa rất lớn, theo ý nghĩa nào đó mà nói, hắn là người được Ly Cung lựa chọn, hành vi của hắn là đại biểu cho ý chí của quốc giáo.
Chiết Tụ bỗng nhiên mở miệng, nhìn bốn người Ly Sơn Kiếm Tông mặt không chút thay đổi nói:
- Vậy phải xem các ngươi có ý gì.
Đường Tam Thập Lục thân là người Chu, đương nhiên cho rằng cách giải bia của Ly Cung mới là chính thống. Quan Phi Bạch là đệ tử Ly Sơn Kiếm Tông, đương nhiên sẽ cho rằng chỉ có thần thức giải bia mới là chính đạo, nghe giọng điệu của Đường Tam Thập Lục sao còn nhịn được, qua cánh cửa ngăn cách trào phúng, tính của Đường Tam Thập Lục bị người ta độp vào mặt như vậy thì cũng phải ân cần thăm hỏi một phen, hắn sắc mặt đột biến, vỗ bàn, liên tiếp nói ra mấy lời th* t*c, trong lúc nhất thời, nhà cỏ trở nên náo nhiệt, đối chiến không ngớt.
Qua một lúc sau, Đường Tam Thập Lục và Quan Phi Bạch rốt cục mệt mỏi, trong phòng trở nên an tĩnh hơn một chút, sau đó lấy cửa làm ranh giới, buồng trong gian ngoài xuất hiện hai trường hợp tương tự —— bên ngoài Quan Phi Bạch, Lương Bán Hồ và Thất Gian nhìn sư huynh Cẩu Hàn Thực, bên trong Đường Tam Thập Lục và Chiết Tụ còn lại nhìn chằm chằm Trần Trường Sinh trầm mặc không nói.
Từ Thanh Đằng Yến đến Đại Triều Thí, Quốc Giáo Học Viện và Ly Sơn Kiếm Tông vẫn đối địch, bất kể là hôn ước của Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung hay các cuộc tỷ thí, ân oán song phương nhiều đếm không xuể, Chiết Tụ mặc dù là người đến sau, nhưng hắn ở Đại Triều Thí mở đường cho Trần Trường Sinh độc ác đánh bại Thất Gian và Quan Phi Bạch, khiến họ rất giận dữ. Nhưng được Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh khống chế xuống, đêm qua song phương ngủ dưới cùng một mái hiên, nhưng không có nghĩa là ân oán đã xong, lúc này Quan Phi Bạch và Đường Tam Thập Lục luận chiến hăng say tới mức này, đương nhiên cần phải có người đứng ra quyết định thắng thua.
Được ký thác nhất đương nhiên vẫn là Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh từng đọc một lượt đạo tạng.
Một cơn gió đêm làm cửa gỗ cót két.. mở ra, Ly Sơn Kiếm Tông tứ tử và ba người Quốc Giáo Học Viện nhìn nhau.
Cẩu Hàn Thực bỗng nhiên nhìn Trần Trường Sinh hỏi:
- Ngươi cảm thấy phương pháp nào khả thi?
Hắn không hỏi loại nào đúng, bởi vì chuyện này khônh thể nói đúng sai.
Trần Trường Sinh ngẫm nghĩ một chút, không có lập tức trả lời.
Đạo tạng có rất nhiều trình bày về trường phái giải bia, về phần ba cách giải bia chủ yếu hắn đã thuộc nằm lòng, chỉ có điều không biết vì sao, hôm nay hắn giải đọc Chiếu Tình Bia lại cố tình quên đi ba loại phương pháp kia.
- Ta cho rằng... Ba phương pháp này chưa hẳn chính xác.
Trần Trường Sinh cho mọi người một đáp án không ngờ tới, hơn nữa hắn dùng hai chữ chính xác, thuyết minh hắn nhận thức đúng sai về chuyện này.
Nghe được lời hắn nói, mọi người giật mình, bao gồm cả Đường Tam Thập Lục.
Cẩu Hàn Thực hơi nhíu mày, nói:
- Chẳng lẽ ngươi cầm thiên thư không thể xem mà lý giải?
Trên đại lục truyền lưu rất nhiều cách giải bia, cũng có rất nhiều người thậm chí bao gồm giáo sĩ trong quốc giáo đều cho rằng thiên thư không thể giải, tất cả ý đồ giải đọc Thiên Thư Bia văn đều là hành vi buồn cười, mặc dù là người có đại trí tuệ cũng chỉ có thể lý giải trên văn bia một số tin tức, căn bản không có khả năng nhìn được thiên đạo chân nghĩa.
- Không, ta chỉ là cho rằng hiện tại thế gian thông thường có trường phái giải bia nhưng đã trệch hướng ban đầu của Thiên Thư Bia.
Trần Trường Sinh giọng điệu thực thà nói:
- Bất kể là đường cong, chữ viết hay đồ họa, mục đích giải nghĩa Thiên Thư Bia đều dùng ở tu đạo, nhưng trên thực tế, những người sớm nhất nhìn thấy Thiên Thư Bia hay đọc hiểu nó đều không tu hành... Cho nên ta cho rằng ba loại phương pháp giải bia kia đều không chính xác.
Nhà cỏ lý càng thêm an tĩnh, bởi vì mọi người chợt phát hiện cách nói của Trần Trường Sinh rất có đạo lý. Cẩu Hàn Thực lại lắc lắc đầu:
- Không thể tu hành đương nhiên không lý giải được ý nghĩa ngoài tu hành, nhưng chúng ta có thể tu hành... Tựa như một đứa nhỏ không biết chữ, vĩnh viễn không thể đọc được cái đẹp trong thi ca của nhân loại, nhưng chúng ta lại có thể. Dựa theo cách nói của ngươi, chẳng lẽ chúng ta phải quên đi mọi tri thức mình đã học, biến thành hài đồng ngây thơ vô tri mới hiểu được nghĩa gốc của Thiên Thư Bia.
Đường Tam Thập Lục có chút không xác thực nói:
- Trẻ mới sinh khờ khạo ngây ngô mới có thể gần với đại đạo, đạo điển vẫn là nói như thế... Nói không chừng thật sự là có chuyện như vậy?
- Vứt bỏ thánh tuyệt trí, không phải để cho chúng ta thật sự biến thành đồ ngốc sao.
Thất Gian đáp.
Cẩu Hàn Thực giơ tay ra hiệu miễn thảo luận vấn đề này, nhìn Trần Trường Sinh hỏi:
- Vậy hôm nay ngươi dùng cách gì giải bia.
Trần Trường Sinh không giấu diếm, đem chuyện mình thấy nói ra, đồng thời cũng nói những biến hóa mình quan sát được ở trong đình viện:
- Bia Văn không đổi, nhưng vì sao tin tức mọi người giải ra hoàn toàn khác nhau? Cho nên ta cho rằng ý của văn bia ở trong biến hóa.
Cẩu Hàn Thực hồi tưởng một lát, nói:
- Bảy trăm năm trước, Nhữ Dương Quận Vương Trần Tử nhập Thiên Thư Lăng xem bia, từng viết một câu chuyện lạ, dường như đó là cách nhìn giống ngươi.
- Đúng.
Trần Trường Sinh nói:
- Nhữ Dương Quận Vương dùng một năm hiểu 17 bia đá, ở hoàng thất có thể đứng vào top 10.
Cẩu Hàn Thực nói:
- Ta cho rằng phương pháp này vẫn không thể được.
Trần Trường Sinh hỏi:
- Vì sao?
Cẩu Hàn Thực nói:
- Bởi vì trước Lăng Thiên Thư Bia là không gian mở, gió mát đầy trời, ánh nắng chói chang, quang ảnh biến hóa khó có thể đếm hết, căn bản không có khả năng tiến hành quan sát chỉnh thể, một người quan sát được quá ít hình ảnh, mặc dù không để ý tới điều đó, nhưng ngươi phải tìm được biến hóa, còn phải chọn một đối tượng, ngươi làm như thế nào?
Trần Trường Sinh trầm mặc một lát sau nói:
- Bằng cảm giác.
Cẩu Hàn Thực không nói gì nữa.
Nhà cỏ lại trở nên an tĩnh.
Thiên thư không thể giải, thiên thư cũng có thể tùy ý giải, nếu tính ra, mọi cách giải bia của mọi người tối nay đều có đạo lý.
Người tu đạo khác nhau dùng cách giải bia khác nhau, tiến hành giao lưu không có ý nghĩa gì.
Thất Gian do dự một lát, hỏi:
- Ngươi làm sao lại nghĩ ra cách này? ... Rất phản ly kinh.
Trần Trường Sinh cười cười, nói:
- Thế gian vạn chủng giải bia pháp, ta chỉ hỏi một câu, dùng được không.
- Có đạo lý, tựa như ngươi lúc trước làm thịt khô, chưng đường hay hành tỏi, chỉ cần hỏi một câu, ăn ngon không.
Cẩu Hàn Thực mỉm cười nói, sau đó ý cười thu lại, nghiêm túc:
- Nhưng ta đề nghị ngươi không cần phải nói cho người khác biết điểm này.
Trần Trường Sinh nghe vậy ngẩn ra, sau đó mới tỉnh táo lại.
Nếu hắn vẫn là thiếu niên nông thôn từ Tây Ninh trấn đến kinh đô thì dù hắn dùng phương pháp gì giải bia sẽ chẳng ai để ý, nhưng giờ thân phận của hắn đã biến hóa rất lớn, theo ý nghĩa nào đó mà nói, hắn là người được Ly Cung lựa chọn, hành vi của hắn là đại biểu cho ý chí của quốc giáo.
Chiết Tụ bỗng nhiên mở miệng, nhìn bốn người Ly Sơn Kiếm Tông mặt không chút thay đổi nói:
- Vậy phải xem các ngươi có ý gì.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1-1: Tự : Xuống núi
Chương 2: Quyển 1 - 2: Tại sao
Chương 3: Quyển 1 - 3: Đó là một cái tên tầm thường, nhưng, là tên của ta
Chương 4: Quyển 1 - 4: Thiên Đạo viện
Chương 5: Quyển 1 - 5: Thanh y thiếu niên Tam Thập Lục
Chương 6: Quyển 1 - 6: Mở đề vui mừng
Chương 7: Quyển 1 - 7: Trần Đường gặp gỡ
Chương 8: Quyển 1 - 8: Trích tinh
Chương 9: Quyển 1 - 9: Ta đã làm sai chuyện gì sao?
Chương 10: Quyển 1 - 10: Ngày nào lên Thanh Vân
Chương 11: Quyển 1 - 11: Hai người này
Chương 12: Quyển 1 - 12: Bằng hữu làm cho người ta không còn lời nào để nói (Thượng)
Chương 13: Quyển 1 - 13: Bằng hữu làm cho người ta không còn lời nào để nói
Chương 14: Quyển 1 - 14: Từ hữu dung
Chương 15: Quyển 1 - 15: Một con dê đen
Chương 16: Quyển 1 - 16: Một gian học viện
Chương 17: Quyển 1 - 17: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Thượng)
Chương 18: Quyển 1 - 18: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Trung)
Chương 19: Quyển 1 - 19: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Hạ)
Chương 20: Quyển 1 - 20: Trang thứ nhất
Chương 21: Quyển 1 - 21: Phương pháp đọc sách
Chương 22: Quyển 1 - 22: Đơn giản như vậy
Chương 23: Quyển 1 - 23: Đại dương tinh thần
Chương 24: Quyển 1 - 24: Ngàn vạn tinh thần, chỉ lấy một viên
Chương 25: Quyển 1 - 25: Cam Lộ Đài và Bách Thảo Viên
Chương 26: Quyển 1 - 26: Hậu tích
Chương 27: Quyển 1 - 27: Đã nhiều năm
Chương 28: Quyển 1 - 28: Vượt tường gặp hắc bào
Chương 29: Quyển 1 - 29: Một lời kinh phong vũ
Chương 30: Quyển 1 - 30: Sách cũ thay trang mới
Chương 31: Quyển 1 - 31: Khi trời sập xuống, có hắn phía trước
Chương 32: Quyển 1 - 32: Tiên sinh, ngươi hãy thu ta đi
Chương 33: Quyển 1 - 33: Bái sư
Chương 34: Quyển 1 - 34: Bái sư (Hạ)
Chương 35: Quyển 1 - 35: Dâm tặc? Phế vật?
Chương 36: Quyển 1 - 36: Cảm ơn
Chương 37: Quyển 1 - 37: Bài học đầu tiên
Chương 38: Quyển 1 - 38: Chỉ điểm
Chương 39: Quyển 1 - 39: Từ Bách Thảo viên tới Quốc Giáo học viện
Chương 40: Quyển 1 - 40: Đêm đầu tiên
Chương 41: Quyển 1 - 41: Trang hoán vũ
Chương 42: Quyển 1 - 42: Tiếng cười
Chương 43: Quyển 1 - 43: Tiểu quái vật của Tông Tự sở
Chương 44: Quyển 1 - 44: Ta tên là Lạc Lạc
Chương 45: Quyển 1 - 45: Uy vũ sinh phong
Chương 46: Quyển 1 - 46: Mao thu vũ
Chương 47: Quyển 1 - 47: Bóng dáng cùng quýt xanh
Chương 48: Quyển 1 - 48: Bên trên dong thụ
Chương 49: Quyển 1 - 49: Giáo côn
Chương 50: Quyển 1 - 50: Đồng châm
Chương 51: Quyển 1 - 51: Có chút loạn
Chương 52: Quyển 1 - 52: Dự tiệc
Chương 53: Quyển 1 - 53: Trong Vị Ương cung
Chương 54: Quyển 1 - 54: Một đạo xuân phong trong đêm
Chương 55: Quyển 1 - 55: Vấn đề nhân phẩm
Chương 56: Quyển 1 - 56: Vấn đề công bình
Chương 57: Quyển 1 - 57: Đồng Cung chi tù
Chương 58: Quyển 1 - 58: Một mình xông long đàm
Chương 59: Quyển 1 - 59: Một tên thiếu niên độc thoại trước hắc sắc cự long
Chương 60: Quyển 1 - 60: Đẩy điện mà vào
Chương 61: Quyển 1 - 61: Xin cho ta nói với ngươi một chữ
Chương 62: Quyển 1 - 62: Chi chi
Chương 63: Quyển 1 - 63: Đúng lúc
Chương 64: Quyển 1 - 64: Hỏi thế gian
Chương 65: Quyển 1 - 65: Nàng là vị hôn thê của ta
Chương 66: Quyển 1 - 66: Bạch hạc làm bằng (Thượng)
Chương 67: Quyển 1 - 67: Bạch hạc làm bằng (Hạ)
Chương 68: Quyển 1 - 68: Bạch Đế làm họ (Thượng)
Chương 69: Quyển 1 - 69: Bạch Đế làm họ (Hạ)
Chương 70: Quyển 1 - 70: Có một thiếu niên
Chương 71: Quyển 1 - 71: Người thứ tư
Chương 72: Quyển 1 - 72: Xin chỉ giáo
Chương 73: Quyển 1 - 73: Ý nan bình
Chương 74: Quyển 1 - 74: Kiếm của thiếu niên
Chương 75: Quyển 1 - 75: Băng vân loạn
Chương 76: Quyển 1 - 76: Các thiếu niên không tệ
Chương 77: Quyển 1 - 77: Tứ cửu thành nói chuyện xưa
Chương 78: Quyển 1 - 78: Đông Lâm dã quận diệu thất tinh
Chương 79: Quyển 1 - 79: Từ sơn dã tới triều đình
Chương 80: Quyển 1 - 80: Cuộc chiến truyền lại đời sau?
Chương 81: Quyển 1 - 81: Kiếm của Lạc Lạc
Chương 82: Quyển 1 - 82: Tiên thanh vang vọng
Chương 83: Quyển 1 - 83: Chuyến xe đêm
Chương 84: Quyển 1 - 84: Nói chuyện trong đêm
Chương 85: Quyển 1 - 85: Phá viện (Thượng)
Chương 86: Quyển 1 - 86: Phá viện (Trung)
Chương 87: Quyển 1 - 87: Phá viện (Hạ)
Chương 88: Quyển 1 - 88: Các thiếu niên Quốc Giáo học viện phản kích
Chương 89: Quyển 1 - 89: Phá màn mưa
Chương 90: Quyển 1 - 90: Nhanh hơn, cứng hơn, mạnh hơn
Chương 91: Quyển 1 - 91: Viện môn và nhân tâm
Chương 92: Quyển 1 - 92: Người gác cổng, nói chuyện, người trên giường
Chương 93: Quyển 1 - 93: Một trận mưa thu kỳ lạ
Chương 94: Quyển 1 - 94: Chiến một tòa kinh đô (Thượng)
Chương 95: Quyển 1 - 95: Chiến một tòa kinh đô (Trung)
Chương 96: Quyển 1 - 96: Chiến một tòa kinh đô (Hạ)
Chương 97: Quyển 1 - 97: Thu vũ giáo viện huyết án
Chương 98: Quyển 1 - 98: Nghe một vị nương nương
Chương 99: Quyển 1 - 99: Tu hành, cao hơn sinh tử
Chương 100: Quyển 1 - 100: Niên đại dã hoa đua nở khắp núi
Chương 101: Quyển 1 - 101: Nhớ chuyện cũ ở Bách Thảo Viên
Chương 102: Quyển 1 - 102: Cam Lộ Đài phủ kim
Chương 103: Quyển 1 - 103: Thích trên giường của ngươi
Chương 104: Quyển 1 - 104: Nhớ một người
Chương 105: Quyển 1 - 105: Tới Ly cung
Chương 106: Quyển 1 - 106: Qua thần đạo
Chương 107: Quyển 1 - 107: Khẩu chiến
Chương 108: Quyển 1 - 108: Nhất hoa nhất thế giới
Chương 109: Quyển 1 - 109: Gặp lại
Chương 110: Quyển 1 - 110: Dạy bảo
Chương 111: Quyển 1 - 111: Giáo hoàng
Chương 112: Quyển 1 - 112: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Thượng)
Chương 113: Quyển 1 - 113: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Trung)
Chương 114: Quyển 1 - 114: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Hạ)
Chương 115: Quyển 1 - 115: Mười thứ hạng đầu
Chương 116: Quyển 1 - 116: Tuyên cáo
Chương 117: Quyển 1 - 117: Tinh quang qua ngón tay (Thượng)
Chương 118: Quyển 1 - 118: Tinh quang qua ngón tay (Hạ)
Chương 119: Quyển 1 - 119: Bí hiểm
Chương 120: Quyển 1 - 120: Bắc Tân kiều
Chương 121: Quyển 1 - 121: Long chi hoạn
Chương 122: Quyển 1 - 122: Ta thật sự muốn sống thêm năm trăm năm
Chương 123: Quyển 1 - 123: Liệu nguyên
Chương 124: Quyển 1 - 124: Vô cấu
Chương 125: Quyển 1 - 125: Hồng trang
Chương 126: Quyển 1 - 126: Dị biến
Chương 127: Quyển 1 - 127: Thắt lưng mang mười vạn quan tiền (Thượng)
Chương 128: Quyển 1 - 128: Thắt lưng mang mười vạn quan tiền (Hạ)
Chương 129: Quyển 1 - 129: Các thiếu niên trước ánh mặt trời
Chương 130: Quyển 1 - 130: Văn thí bắt đầu
Chương 131: Quyển 1 - 131: Hai người nộp bài thi cuối cùng
Chương 132: Quyển 1 - 132: Chử Thì lâm
Chương 133: Quyển 1 - 133: Lâm hải thính đào (Thượng)
Chương 134: Quyển 1 - 134: Lâm hải thính đào (Hạ)
Chương 135: Quyển 1 - 135: Cẩn thận
Chương 136: Quyển 1 - 136: Nắm tay
Chương 137: Quyển 1 - 137: Sông cạn
Chương 138: Quyển 1 - 138: Cưỡi hạc xuống giang nam
Chương 139: Quyển 1 - 139: Thiếu niên Lang tộc
Chương 140: Quyển 1 - 140: Đối chiến không nhìn thấy
Chương 141: Quyển 1 - 141: Mấy người bên rừng không ai hỏi
Chương 142: Quyển 1 - 142: Quả đấm trực diện
Chương 143: Quyển 1 - 143: Trận chiến đầu tiên
Chương 144: Quyển 1 - 144: Kiếp trước ngươi đã làm những chuyện gì?
Chương 145: Quyển 1 - 145: Rút thăm
Chương 146: Quyển 1 - 146: Luận kiếm
Chương 147: Quyển 1 - 147: Tuyệt đối không nghĩ tới
Chương 148: Quyển 1 - 148: Bờ vực
Chương 149: Quyển 1 - 149: Ngốc nghếch tiến lên
Chương 150: Quyển 1 - 150: Đẫm máu, rút kiếm, đạp mây, rụng râu
Chương 151: Quyển 1 - 151: Thiên không
Chương 152: Quyển 1 - 152: Thiếu niên chân không, thiếu nữ kiên quyết
Chương 153: Quyển 1 - 153: Không chiến
Chương 154: Quyển 1 - 154: Mà thắng
Chương 155: Quyển 1 - 155: Hằng ngày
Chương 156: Quyển 1 - 156: Hai thiếu niên thắng liên tiếp
Chương 157: Quyển 1 - 157: Chỉ tới đây sao
Chương 158: Quyển 1 - 158: Thiên sát cô tinh
Chương 159: Quyển 1 - 159: Vậy cứ như thế đi
Chương 160: Quyển 1 - 160: Một kiếm đơn giản
Chương 161: Quyển 1 - 161: Nhắm mắt lại, trăm kiếm sinh
Chương 162: Quyển 1 - 162: Thiêu đốt
Chương 163: Quyển 1 - 163: Một cơn mưa mới xóa đi bụi cũ
Chương 164: Quyển 1 - 164: Đảo sơn
Chương 165: Quyển 1 - 165: Xách giày
Chương 166: Quyển 1 - 166: Như vậy cũng đúng
Chương 167: Quyển 1 - 167: Hai trận chiến kéo dài
Chương 168: Quyển 1 - 168: Ra giá cho bản thân
Chương 169: Quyển 1 - 169: Vượt lên danh sách thi văn
Chương 170: Quyển 1 - 170: Tám phương đợi trận chiến này
Chương 171: Quyển 1 - 171: Ngư ca tam kiếm
Chương 172: Quyển 1 - 172: Cánh đồng tuyết lại cháy
Chương 173: Quyển 1 - 173: Yên lặng trước giống bão
Chương 174: Quyển 1 - 174: Nhắm mắt vào bắt gặp hồ núi
Chương 175: Quyển 1 - 175: Nhìn Thông U một chút
Chương 176: Quyển 1 - 176-1: Hắn luôn ở tại Thông U (p1)
Chương 177: Quyển 1 - 177: Bí mật trong kiếm
Chương 178: Quyển 1 - 178-1: Dựa vào tường lâu, chặt đứt qua lại (p1)
Chương 179: Quyển 1 - 179-1: Ánh nắng chiều
Chương 180: Quyển 1 - 180: Đứng đầu bảng
Chương 181: Quyển 1 - 181-1: Trùng tu cửa sân (p1)
Chương 182: Quyển 1 - 182-1: Trong vòng một đêm, phía trước vạn người (p1)
Chương 183: Quyển 1 - 183: Cúi đầu, mới có thể nhận được quán quân đó
Chương 184: Quyển 1 - 184-1: Chuyện đã từng (p1)
Chương 185: Quyển 1 - 185: Tiệc rượu tại nhà
Chương 186: Quyển 1 - 186: Người bắt đầu thu hoạch
Chương 187: Quyển 1 - 187: Giai nhân Từ thị, cố hương Chu lang
Chương 188: Quyển 1 - 188: Thập giai nhi thượng
Chương 189: Quyển 1 - 189: Bức họa thứ tám trong Lăng Yên các
Chương 190: Quyển 1 - 190: Ánh sáng trong lịch sử
Chương 191: Quyển 1 - 191: Hộp vận mệnh
Chương 192: Quyển 1 - 192: Ba người đã từng (p1)
Chương 193: Quyển 1 - 193: Ba người đã từng (p2)
Chương 194: Quyển 1 - 194-1: Thí sinh vào kinh đi thi (p1)
Chương 195: Quyển 1 - 195: Không có vận mệnh
Chương 196: Quyển 1 - 196: Mưa gió tám phương, sinh ra từ Hắc Thạch
Chương 197: Quyển 1 - 197-1: Mất đi cảm hứng (1)
Chương 198: Quyển 1 - 198-1: Thiên Thư Lăng (p1)
Chương 199: Quyển 1 - 199-1: Người trông lăng (p1)
Chương 200: Quyển 1 - 200-1: Du Khách (p1)
Chương 201: Quyển 1 - 201: Hai đứa bé bên tường rào
Chương 202: Quyển 1 - 202: Huyết mạch dâng trào
Chương 203: Quyển 1 - 203-1: Đạp tuyết Tuân Mai (p1)
Chương 204: Quyển 1 - 204: Thiên lương vương phá
Chương 205: Quyển 1 - 205-1: Đi Lăng Nam (p1)
Chương 206: Quyển 1 - 206: Xông thần đạo
Chương 207: Quyển 1 - 207-1: Trận chiến trong tuyết (p1)
Chương 208: Quyển 1 - 208: Cảm ơn ngươi, đừng khách khí
Chương 209: Quyển 1 - 209-1: Tới bình minh đi xem bia (p1)
Chương 210: Quyển 1 - 210: Chiếu tình bia
Chương 211: Quyển 1 - 211-1: Vạn chủng giải bia pháp (p1)
Chương 212: Quyển 1 - 212: Vạn chủng giải bia pháp (p3)
Chương 213: Quyển 1 - 213: Vạn chủng giải bia pháp (p4)
Chương 214: Quyển 1 - 214-1: Sách mỏng động nhân tâm (p1)
Chương 215: Quyển 1 - 215: Ban đêm thắp đèn xem bia (p1)
Chương 216: Quyển 1 - 216: Ban đêm thắp đèn xem bia (p2)
Chương 217: Quyển 1 - 217: Ban đêm thắp đèn xem bia (p3)
Chương 218: Quyển 1 - 218-1: Chuyện cũ biết bao nhiêu (p1)
Chương 219: Quyển 1 - 219: Chuyện cũ biết bao nhiêu (p3)
Chương 220: Quyển 1 - 220-1: Người giải bia đầu tiên (p1)
Chương 221: Quyển 1 - 221-1: Chúng diệu chi môn (p1)
Chương 222: Quyển 1 - 222: Các thiếu niên ôm bia
Chương 223: Quyển 1 - 223-1: Nhạn kêu (p1)
Chương 224: Quyển 1 - 224: Nhạn kêu (p3)
Chương 225: Quyển 1 - 225-1: Một ngày xem hết lăng bia (p1)
Chương 226: Quyển 1 - 226: Bia gãy
Chương 227: Quyển 1 - 227: Nên xem như thế (1)
Chương 228: Quyển 1 - 228: Nên xem như thế (2)
Chương 229: Quyển 1 - 229: Vừa thấy sự thật
Chương 230: Quyển 1 - 230: Tối nay tinh quang rực rỡ
Chương 231: Quyển 1 - 231: Hắc Thạch thần bí, sao trời hoàn mỹ
Chương 232: Quyển 1 - 232-1: Pháo hoa thịnh cảnh không còn đêm (p1)
Chương 233: Quyển 1 - 233: Rời lăng
Chương 234: Quyển 1 - 234: Giấc mộng xuân chưa phát hiện ra
Chương 235: Quyển 1 - 235: Bái kiến Giáo Hoàng đại nhân
Chương 236: Quyển 1 - 236-1: Người thừa kế (p1)
Chương 237: Quyển 1 - 237-1: Viện trưởng trẻ tuổi (p1)
Chương 238: Quyển 1 - 238-1: Một nốt ruồi đỏ trên mi tâm (p1)
Chương 239: Quyển 1 - 239: Một nốt ruồi đỏ trên mi tâm (p3)
Chương 240: Quyển 1 - 240: Linh hồn khác biệt
Chương 241: Quyển 1 - 241-1: Chuột bự trong đống vật lẫn lộn (p1)
Chương 242: Quyển 1 - 242: Đồng hành
Chương 243: Quyển 1 - 243-1: Hoàng Chỉ Tán (p1)
Chương 244: Quyển 1 - 244-1: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p1)
Chương 245: Quyển 1 - 245: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p3)
Chương 246: Quyển 1 - 246-1: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p4)
Chương 247: Quyển 1 - 247-1: Mưa tới, nên mở dù (p1)
Chương 248: Quyển 1 - 248-1: Tiểu Tiểu Tô (p1)
Chương 249: Quyển 1 - 249: Nghịch lưu mà... lên hay không lên (p1)
Chương 250: Quyển 1 - 250: Nghịch lưu mà... lên hay không lên (p2)
Chương 251: Quyển 1 - 251-1: Khói nhẹ truyền báo động (p1)
Chương 252: Quyển 1 - 252-1: Hai địa phương y (Thượng) (p1)
Chương 253: Quyển 1 - 253-1: Hai địa phương y (trung + hạ) (p1)
Chương 254: Quyển 1 - 254: Hai địa phương y (trung + hạ) (p3)
Chương 255: Quyển 1 - 255-1: Tiếng đàn nức nở, một người chết (p1)
Chương 256: Quyển 1 - 256-1: Kiếm ý trong đầm (p1)
Chương 257: Quyển 1 - 257: Bên kia là hồ
Chương 258: Quyển 1 - 258: Xanh biếc hơn cả hồ nước
Chương 259: Quyển 1 - 259-1: Vợ chồng chàng gánh đòn gánh, thiếp xách nồi đất (p1)
Chương 260: Quyển 1 - 260-1: Thiên lý ma ăn người, người ăn rồng (1)
Chương 261: Quyển 1 - 261-1: Đôi cánh ẩn hình (p1)
Chương 262: Quyển 1 - 262: Một kiếm thương tâm
Chương 263: Quyển 1 - 263-1: Người biết chuyện (p1)
Chương 264: Quyển 1 - 264: Một con đường tên là dũng khí
Chương 265: Quyển 1 - 265-1: Lang đột (p1)
Chương 266: Quyển 1 - 266: Những người không muốn đi trong đêm đen
Chương 267: Quyển 1 - 267-1: Quang chi dực (đôi cánh ánh sáng) (p1)
Chương 268: Quyển 1 - 268: Rơi vào bóng mặt trời lặn
Chương 269: Quyển 1 - 269-1: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p1)
Chương 270: Quyển 1 - 270-1: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p3)
Chương 271: Quyển 1 - 271: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p5)
Chương 272: Quyển 1 - 272: Vụn cây cỏ
Chương 273: Quyển 1 - 273-1: Sao băng (1)
Chương 274: Quyển 1 - 274: Ngô đồng
Chương 275: Quyển 1 - 275-1: Huyết chiến cuối cùng (p1)
Chương 276: Quyển 1 - 276-1: Phượng vẫn (1)
Chương 277: Quyển 1 - 277: Phượng hót
Chương 278: Quyển 1 - 278: Sói gào
Chương 279: Quyển 1 - 279: Kiếm gọi
Chương 280: Quyển 1 - 280: Gặp nhau dưới trời đêm
Chương 281: Quyển 1 - 281: Sát cánh
Không tìm thấy chương nào phù hợp