Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 300
16:10 - 27.05.2026
1,559
“Tao mặc kệ mày dùng phương pháp gì, chuyện này ngày mai tao không muốn nhìn thấy nữa.”
Đầu Diệp Tử Kiệt đau nhức không thôi, thử vào máy tính liền tấy cổ phiếu Diệp thị đang giảm khủng khiếp. Ông tức giận giơ tay ném con chuột đi, tiếng va đập lần nữa lại vang lên, Diệp Tử Kiệt vừa mới ngồi xuống thì thấy thư ký từ bên kia vội vội vàng vàng nói: “Diệp tổng, vừa rồi khi ngài đang trong cuộc họp thì có người nhà gọi tới, nói là tiểu thư xảy ra chút chuyện, bảo Diệp tổng về nhà một chuyến.”
Diệp Tử Kiệt vội vàng chạy về nhà, tất cả người nhà đều xuất hiện, chỉnh chỉnh tề tề đứng ở trước cửa phòng Diệp Lan nhưng không có một ai dám đi vào.
Mọi người vừa thấy Diệp Tử Kiệt về nhà lúc này mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Quản gia bước ra trước hướng về phía ông hơi gật đầu, nơm nớp lo sợ giải thích: “Lão gia, bởi vì… bởi vì tiểu thư vừa về nhà liền tự giam mình trong phòng, chúng tôi muốn đi vào nhưng tiểu thư nói nếu ai dám đi vào cô ấy sẽ… cắt cổ tay mình, không ai dám tùy tiện đi vào, sợ tiểu tư cô ấy ở bên trong…”
Diệp Tử Kiệt không hỏi nhiều, khoát tay một cái tháo âu phục ném vào người quản gia: “Cút đi hết cho ta!”
Mọi người ngay lập tức như chim tản ra, đến khi tất cả đều đi rồi Diệp Tử Kiệt mới mở cửa phòng tiến vào.
Vẫn là một phòng bừa bãi, gian phòng này cũng không biết đã cho người thu dọn bao nhiêu lần. Ông nghĩ tới đứa con gái mình từng hoạt bát đáng yêu bao nhiêu, hôm nay lại trở nên chật vật như vậy cũng chỉ vì một người đàn ông, nhưng người đàn ông này lại khiến con bé thê thảm như vậy.
Đến khi ông thấy con gái ngồi chồm hổm ở bên mép giường, tay áo trên cổ tay vén cao, trên mặt cánh tay rậm rạp đầy lỗ kim.
Huyệt Thái Dương của Diệp Tử Kiệt khẽ giật, sải bước tiến lên: “Ba không phải đã nói với con rồi sao? Bảo con đừng hút thuốc phiện nữa, tiểu Lan, tại sao con lại không nghe lời ba như vậy? Con cứ như vậy… trừ ba ra còn có ai hiểu ý thương con?”
“Không có… không quan trọng…”
Diệp Lan cười lên như điên, cơn nghiện m* t** đã qua, sau cái cảm giác lơ lửng bồng bềnh kia là thần trí hỗn độn, có chút ánh sáng phản chiếu trong nháy mắt…
Giống như chấp niệm vẫn luôn kiên trì tới tay trong khoảnh khắc như vậy liền thông suốt sáng tỏ, sau đó đều là không cam lòng.
Thần sắc Diệp Lan cực kỳ tiều tụy, dưới mắt thâm đen một vòng khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Giọng cô thều thào, mỗi từ đều lộ ra ý lạnh thấu xương: “Ba, không quan trọng, con sai rồi… con thật sai rồi… Khi đó con không nên ôm hy vọng với Lương Phi Phàm, là anh ta hại con thành dáng vẻ như này. Ba… anh ta vẫn giúp đỡ ả đàn bà kia tới khi phụ con… Ba… ả đàn bà hèn hạ đó, rõ ràng cô ta cướp đoạt những thứ thuộc về con nhưng cô ta dám mắng con, mắng con không biết xấu hổ… Ba… Ả đàn bà kia thật đáng ghét, cô ta dựa vào cái gì mắng con như vậy? Ba…”
Diệp Tử Kiệt vừa tức giận vừa đau lòng, dĩ nhiên là giận vì Bạch Lộ cùng Lương Phi Phàm, còn ông đau lòng vì con gái bảo bối của mình.
Không có một người cha người mẹ nào sẽ nguyện ý nhìn con của mình biến thành như vậy, bây giờ nghe Diệp Lan nói rõ ràng trong lòng ông có lửa giận hừng hực cháy nhưng động tác lại nhẹ nhàng v**t v* lưng con gái, đem ôm con gái vào trong lòng mình, gật đầu: “Bảo bối, con gái bảo bối của cha mới là tốt nhất, ở trong lòng ba con mới là tốt nhất. Bạch Lộ, cô ta đáng chết, cô ta đáng chết…”
“Phải, cô ta đáng chết!”
Diệp Lan siết chặt quần áo của Diệp Tử Kiệt, hơi thở dồn dập, tinh thần giống như bị dâng trào, giọng run rẩy vì kích động: “Cô ta đáng chết, Bạch Lộ đáng chết! Ba, con muốn giết cô ta. Không đúng… không đúng, con muốn cô ta cũng bị nghiện thuốc phiện. Ba… Để cô ta cũng nếm thử mùi vị này một chút được không? Con muốn cắt lưỡi cô ta, muốn chặt ngón tay cô ta, ngón tay cô ta chỉ vào con. Con muốn bịt miệng cô ta, con còn muốn tìm một trăm người đàn ông lên giường với cô ta. Cô ta,con muốn khiến sau khi cô ta mất đi tất cả sẽ còn bị dính vào m* t**…. Ha ha, con muốn cô ta cũng giống như con… Nếu như con cái gì cũng không có được thì cô ta cũng nhất định cái gì cũng không có được. Ba… ba…”
Trong mắt Diệp Tử Kiệt lộ ra mấy phần âm độc. Ông không nói gì, chẳng qua chỉ là xoa xoa lưng cho con gái nhưng động tác kia càng ngày càng chậm chạp, ánh sáng trong đáy mắt đầy vẻ tính toán.
Phải, Lương Phi Phàm, không phải mày đem Bạch Lộ thành bảo bối để cưng chiều sao?
Mày dám đụng vào bảo bối của Diệp Tử Kiệt ta đây, như vậy ta cũng sẽ khiến mày nếm thử mùi vị giống như đúc một chút, nhìn xe rốt cuộc là ai chơi ai.
Đầu Diệp Tử Kiệt đau nhức không thôi, thử vào máy tính liền tấy cổ phiếu Diệp thị đang giảm khủng khiếp. Ông tức giận giơ tay ném con chuột đi, tiếng va đập lần nữa lại vang lên, Diệp Tử Kiệt vừa mới ngồi xuống thì thấy thư ký từ bên kia vội vội vàng vàng nói: “Diệp tổng, vừa rồi khi ngài đang trong cuộc họp thì có người nhà gọi tới, nói là tiểu thư xảy ra chút chuyện, bảo Diệp tổng về nhà một chuyến.”
Diệp Tử Kiệt vội vàng chạy về nhà, tất cả người nhà đều xuất hiện, chỉnh chỉnh tề tề đứng ở trước cửa phòng Diệp Lan nhưng không có một ai dám đi vào.
Mọi người vừa thấy Diệp Tử Kiệt về nhà lúc này mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Quản gia bước ra trước hướng về phía ông hơi gật đầu, nơm nớp lo sợ giải thích: “Lão gia, bởi vì… bởi vì tiểu thư vừa về nhà liền tự giam mình trong phòng, chúng tôi muốn đi vào nhưng tiểu thư nói nếu ai dám đi vào cô ấy sẽ… cắt cổ tay mình, không ai dám tùy tiện đi vào, sợ tiểu tư cô ấy ở bên trong…”
Diệp Tử Kiệt không hỏi nhiều, khoát tay một cái tháo âu phục ném vào người quản gia: “Cút đi hết cho ta!”
Mọi người ngay lập tức như chim tản ra, đến khi tất cả đều đi rồi Diệp Tử Kiệt mới mở cửa phòng tiến vào.
Vẫn là một phòng bừa bãi, gian phòng này cũng không biết đã cho người thu dọn bao nhiêu lần. Ông nghĩ tới đứa con gái mình từng hoạt bát đáng yêu bao nhiêu, hôm nay lại trở nên chật vật như vậy cũng chỉ vì một người đàn ông, nhưng người đàn ông này lại khiến con bé thê thảm như vậy.
Đến khi ông thấy con gái ngồi chồm hổm ở bên mép giường, tay áo trên cổ tay vén cao, trên mặt cánh tay rậm rạp đầy lỗ kim.
Huyệt Thái Dương của Diệp Tử Kiệt khẽ giật, sải bước tiến lên: “Ba không phải đã nói với con rồi sao? Bảo con đừng hút thuốc phiện nữa, tiểu Lan, tại sao con lại không nghe lời ba như vậy? Con cứ như vậy… trừ ba ra còn có ai hiểu ý thương con?”
“Không có… không quan trọng…”
Diệp Lan cười lên như điên, cơn nghiện m* t** đã qua, sau cái cảm giác lơ lửng bồng bềnh kia là thần trí hỗn độn, có chút ánh sáng phản chiếu trong nháy mắt…
Giống như chấp niệm vẫn luôn kiên trì tới tay trong khoảnh khắc như vậy liền thông suốt sáng tỏ, sau đó đều là không cam lòng.
Thần sắc Diệp Lan cực kỳ tiều tụy, dưới mắt thâm đen một vòng khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Giọng cô thều thào, mỗi từ đều lộ ra ý lạnh thấu xương: “Ba, không quan trọng, con sai rồi… con thật sai rồi… Khi đó con không nên ôm hy vọng với Lương Phi Phàm, là anh ta hại con thành dáng vẻ như này. Ba… anh ta vẫn giúp đỡ ả đàn bà kia tới khi phụ con… Ba… ả đàn bà hèn hạ đó, rõ ràng cô ta cướp đoạt những thứ thuộc về con nhưng cô ta dám mắng con, mắng con không biết xấu hổ… Ba… Ả đàn bà kia thật đáng ghét, cô ta dựa vào cái gì mắng con như vậy? Ba…”
Diệp Tử Kiệt vừa tức giận vừa đau lòng, dĩ nhiên là giận vì Bạch Lộ cùng Lương Phi Phàm, còn ông đau lòng vì con gái bảo bối của mình.
Không có một người cha người mẹ nào sẽ nguyện ý nhìn con của mình biến thành như vậy, bây giờ nghe Diệp Lan nói rõ ràng trong lòng ông có lửa giận hừng hực cháy nhưng động tác lại nhẹ nhàng v**t v* lưng con gái, đem ôm con gái vào trong lòng mình, gật đầu: “Bảo bối, con gái bảo bối của cha mới là tốt nhất, ở trong lòng ba con mới là tốt nhất. Bạch Lộ, cô ta đáng chết, cô ta đáng chết…”
“Phải, cô ta đáng chết!”
Diệp Lan siết chặt quần áo của Diệp Tử Kiệt, hơi thở dồn dập, tinh thần giống như bị dâng trào, giọng run rẩy vì kích động: “Cô ta đáng chết, Bạch Lộ đáng chết! Ba, con muốn giết cô ta. Không đúng… không đúng, con muốn cô ta cũng bị nghiện thuốc phiện. Ba… Để cô ta cũng nếm thử mùi vị này một chút được không? Con muốn cắt lưỡi cô ta, muốn chặt ngón tay cô ta, ngón tay cô ta chỉ vào con. Con muốn bịt miệng cô ta, con còn muốn tìm một trăm người đàn ông lên giường với cô ta. Cô ta,con muốn khiến sau khi cô ta mất đi tất cả sẽ còn bị dính vào m* t**…. Ha ha, con muốn cô ta cũng giống như con… Nếu như con cái gì cũng không có được thì cô ta cũng nhất định cái gì cũng không có được. Ba… ba…”
Trong mắt Diệp Tử Kiệt lộ ra mấy phần âm độc. Ông không nói gì, chẳng qua chỉ là xoa xoa lưng cho con gái nhưng động tác kia càng ngày càng chậm chạp, ánh sáng trong đáy mắt đầy vẻ tính toán.
Phải, Lương Phi Phàm, không phải mày đem Bạch Lộ thành bảo bối để cưng chiều sao?
Mày dám đụng vào bảo bối của Diệp Tử Kiệt ta đây, như vậy ta cũng sẽ khiến mày nếm thử mùi vị giống như đúc một chút, nhìn xe rốt cuộc là ai chơi ai.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Một đêm mơ hồ
Chương 2: 2: Tôi đã có con với anh ấy
Chương 3: 3: Cô sao không thể biết Lương Phi Phàm
Chương 4: 4: Anh mãi mãi cũng không thể quay đầu
Chương 5: 5: Cúi đầu mà sống
Chương 6: 6: Chĩa mũi nhọn
Chương 7: 7: Cô thật sự không kiềm chế được
Chương 8: 8: Cô muốn tôi trừng phạt cô như thế nào
Chương 9: 9: Làm thư kí riêng của tôi
Chương 10: 10: Bốn người gặp nhau
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Trước kia em vẫn gọi anh là Phi Phàm
Chương 223: 223
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Không tìm thấy chương nào phù hợp