Chương 9: _ 16

13:44 - 30.08.2026
2 lượt xem

Đã có mặt trên web đến chương 66: https://hayoshi2506.blogspot.com/2026/07/toi-noi-tieng-nho-livestream-xem-boi.html

Chương 15. Có Tính Tình Phật

Tin tức người giàu nhất tỉnh J Giang An Ngật tìm Quý Mộc Miên xem bói nhanh chóng lan truyền khắp toàn bộ nền tảng phát sóng trực tiếp. Không ít người xem nghe danh mà kéo đến, khiến số người trong phòng livestream nháy mắt đột phá mốc 50 vạn.

Tuy nói con số này vẫn chưa thể sánh bằng dữ liệu lúc các đỉnh lưu bị sụp đổ hình tượng, nhưng vào khoảng thời gian buổi chiều như thế này mà sở hữu lượng nhân khí như vậy thì vẫn cực kỳ đáng nể, vững vàng chiếm giữ vị trí đầu bảng của nền tảng.

"Đại sư, xin ngài hãy nói cho tôi biết ngọn nguồn của những chuyện quái dị này, và chỉ điểm cho tôi nên hóa giải như thế nào." Giang An Ngật là người từng trải qua các sóng gió lớn, đối mặt với 50 vạn khán giả ông cũng không có nửa điểm hoảng loạn, thập phần bình tĩnh.

Quý Mộc Miên nhướng mày, hỏi: "Ông chắc hẳn là quen biết không ít đại sư lợi hại đúng không? Bọn họ nói như thế nào?"

Làm người giàu nhất tỉnh J, Giang An Ngật không thể nào không quen biết các đại sư, đặc biệt là khi ông còn làm dự án phát triển bất động sản, khẳng định sẽ thỉnh các đại sư phong thủy lợi hại đến bố trí cục diện.

Giang An Ngật thẳng thắn nói: "Tôi quả thật có đi tìm mấy vị đại sư quen thuộc, nhưng sau khi nghe xong tình huống của tôi, bọn họ đều nói bản thân bất lực. Họ còn cố ý chỉ điểm cho tôi rằng trong hai ngày này tôi có thể tìm được cao nhân thích hợp để giải lo."

Ông tổng cộng đã tìm đến hai vị pháp sư bên Phật giáo và một vị chân nhân bên Đạo giáo, đều là những cao nhân có tiếng tăm tại địa phương. Thế nhưng cả ba vị đại sư đều nói chuyện của ông rất khó giải quyết, hơn nữa còn ám chỉ ông không nên câu nệ vào việc tìm người quen hay các bậc lão làng.

Vừa vặn ông lại nghe nói về chuyện của Quý Mộc Miên từ tang lễ của Lưu Kiếm, liền sai người tra xét một chút. Càng nghĩ ông càng cảm thấy Quý Mộc Miên chính là vị cao nhân mà các đại sư đã nhắc tới, vì thế mới cố ý đến phòng livestream để thỉnh Quý Mộc Miên ra tay.

Dĩ nhiên, dựa vào việc Quý Mộc Miên còn quá trẻ tuổi, ngay từ đầu ông đối với bản lĩnh của cậu vẫn có chút hoài nghi, vì thế trước đó mới tiến hành một phen thử thách. May mắn là Quý đại sư có đạo đức tốt, không chấp nhặt với ông.

Quý Mộc Miên: "......"

Nhận 100 vạn tiền tạ lỗi rồi, cậu mà còn chấp nhặt nữa thì có vẻ quá bất lịch sự.

"Bọn họ ám chỉ ông tới tìm tôi sao?" Quý Mộc Miên rất là kinh ngạc.

Những đại sư đó có quen biết cậu sao?

Cậu mới chỉ phát sóng trực tiếp lần đầu tiên vào ba ngày trước, theo lý mà nói thì những đại sư kia không thể nào biết đến cậu được.

Giang An Ngật: "Tôi cũng không rõ ràng lắm, nhưng tôi đúng là được bọn họ chỉ điểm, sau đó thông qua chuyện của Lưu Kiếm mới xác định đến tìm cậu."

Quý Mộc Miên: ?

Chẳng lẽ là người quen cũ của ông nội sao?

Cậu áp xuống sự nghi hoặc trong lòng, nói: "Được rồi, giờ hãy nói về vận khí gần đây của ông đi. Giữa lông mày của ông xám xịt, mây đen bao phủ đỉnh đầu, thật sự là tướng mạo xui xẻo tột cùng. Nhưng mệnh cách của ông là đại phú đại quý, vận thế thời trung và vãn niên cũng rất tốt, trong mệnh vốn không hề có kiếp nạn này. Nói cách khác, năm nay ông không thể nào xui xẻo được, ngược lại vận khí còn bùng nổ, dự án tòa nhà của ông nguyên bản cũng không nên xảy ra vấn đề, mà là sẽ bán chạy như tôm tươi, giúp cho vị trí người giàu nhất tỉnh J của ông càng thêm củng cố."

Giang An Ngật thực sự khiếp sợ: "Vậy... Vì sao tôi lại xui xẻo như thế này?"

Quý Mộc Miên không trả lời thẳng vào câu hỏi, mà lại hỏi ngược lại ông: "Ngày cuối cùng của tháng trước, có phải ông đã mơ thấy một giấc ác mộng không?"

Giang An Ngật nỗ lực hồi tưởng: "Tôi có chút không nhớ rõ nữa, khoảng thời gian này tôi thường xuyên gặp ác mộng, không phải mơ thấy bị tai nạn xe cộ thì cũng là mơ thấy bị người ta đẩy xuống lầu... Từ từ, tôi nhớ ra rồi. Ngày cuối cùng của tháng trước, tôi mơ thấy mình nhặt được một tôn tượng Phật."

Trong giấc mơ, tôn tượng Phật kia cao tầm một người, miệng thốt ra tiếng người nói rằng ông và nó có duyên, bảo ông phải cung phụng nó.

Giờ đây hồi tưởng lại, diện mạo của tôn tượng Phật đó ông đã không còn nhớ rõ, nhưng ngày hôm sau ông suýt chút nữa đã bị tai nạn xe cộ, trong lòng lúc ấy còn nghĩ mơ thấy tượng Phật cũng chẳng linh nghiệm gì, cho nên đối với giấc mơ này mới có một chút ấn tượng như vậy.

Quý Mộc Miên nhìn chằm chằm ông, gằn giọng: "Ông đã đáp ứng sẽ cung phụng nó, đúng không?"

Gương mặt Giang An Ngật tràn ngập sự kinh ngạc cùng không dám tin tưởng: "...Đúng vậy."

Quý Mộc Miên: "Nhưng sau khi tỉnh dậy ông lại không hề cung phụng nó, thậm chí còn quên bẵng nó đi."

Giang An Ngật: "......"

Cho nên khoảng thời gian này ông liên tục gặp xui xẻo, là bởi vì ông đã thất hứa, và tượng Phật đang trả thù ông sao?

"Nhưng đó chỉ là một giấc mơ thôi mà..." Ông chẳng thể nào ngờ tới cái số con rệp của mình lại bắt nguồn từ một giấc mơ.

Quý Mộc Miên nhạt giọng nói: "Có một số lời hứa hẹn, cho dù là đáp ứng ở trong mơ thì cũng phải thực hiện."

Giang An Ngật nhất thời bị chấn động đến mức đứng hình, nửa ngày cũng không thốt nên lời.

Một lúc lâu sau, ông mới thấp thỏm hỏi: "Bây giờ tôi cung phụng nó thì còn kịp không? Tôi hướng nó xin lỗi, nó có tiếp nhận không?"

Quý Mộc Miên: "Vậy thì phải hỏi nó rồi."

Kênh chat nghe đến đó, ai nấy đều vô cùng tò mò.

【Ý gì đây? Giang siêu phú hộ tính đi vào trong mơ để xin lỗi hả? 】

【Tượng Phật này có phần hơi ích kỷ nha, sao lại có thể nhắm vào bố đại gia của chúng ta chứ】

【Lời này không thể nói như vậy được, chuyện đã hứa trong mơ thì không tính là chuyện chắc? 】

【Có lý, xem ra như vậy là do bố đại gia của chúng ta không biết điều trước rồi. 】

Giang An Ngật: "......"

Quý Mộc Miên nhìn kênh chat đang bay bổng theo những suy nghĩ trên trời dưới đất, không khỏi buồn cười, cậu nói với Giang An Ngật: "Bây giờ ông liền đi hỏi tượng Phật đi, xem nó có tha thứ cho ông hay không."

Giang An Ngật càng thêm kinh ngạc: "Ngay bây giờ ư?"

Ông cứ ngỡ là phải đợi đến buổi tối khi nằm mơ thì mới có thể nhìn thấy tượng Phật, dù sao lần trước ông và tượng Phật cũng là giao lưu ở trong giấc mộng cơ mà.

Quý Mộc Miên ừ một tiếng: "Ông đi vào thư phòng là có thể nhìn thấy nó."

Giang An Ngật: ?

Một tiếng trước ông vẫn còn ở trong thư phòng làm việc, lúc ấy đâu có nhìn thấy tôn tượng Phật nào.

Trong lòng ông tràn đầy nghi hoặc, bất quá hiện giờ ông đã thập phần tín nhiệm Quý Mộc Miên, cho nên cũng không hỏi nhiều, cầm lấy điện thoại chuẩn bị đi lên thư phòng ở tầng hai.

Quý Mộc Miên gọi ông lại: "Từ từ đã, gọi thêm hai người bảo an đi cùng ông đi, tôi sợ ông sẽ bị dọa cho khiếp vía đấy."

Giang An Ngật: "......"

Cả đời này của ông cái gì mà chưa từng trải qua, nếu nói muốn dọa được ông thì e là hơi khó, nhưng ông cũng không có ý định làm trái lời Quý Mộc Miên, liền nhanh chóng gọi hai người bảo an tới.

Sau đó, ông đảo ngược camera lại hướng về phía con đường trước mặt, dẫn theo hai người bảo an đi vào thang máy trong nhà để lên tầng hai.

Kênh chat lúc này lại vô cùng kích động.

【 Ngút ngàn luôn, trong nhà lắp cả thang máy, cái nhà này rốt cuộc là rộng bao nhiêu vậy hả trời】

【Trang trí xa hoa quá, mấy bức tranh treo trên hành lang phỏng chừng còn đáng giá hơn cả một căn nhà của tôi nữa ấy chứ?! 】

【 Đây là nơi ở của người giàu nhất sao? Ngưỡng mộ đến mức tôi chảy ròng nước mắt. 】

【Căn nhà tốt như vậy, phòng cho bảo mẫu chắc chắn cũng rất tốt đúng không? 】

【Đừng nói nhiều nữa, ngày mai tôi liền đi nộp hồ sơ ứng tuyển làm bảo mẫu liền】

【ầu trên đừng có giành việc với tôi nha】

Giang An Ngật không xem kênh chat, ông đi thẳng đến trước cửa thư phòng.

Quý Mộc Miên có lòng tốt nhắc nhở: "Ông nên chuẩn bị tâm lý trước đi."

Giang An Ngật cau mày, xem ra tôn tượng Phật này thật sự rất đáng sợ, bằng không Quý đại sư đã không năm lần bảy lượt nhắc nhở ông như vậy.

Ông hít một hơi thật sâu, đẩy cửa thư phòng ra. Ngay lập tức, đập vào mắt ông là một tôn tượng Phật cao bằng người thật đang đứng sừng sững ở phía đối diện, gương mặt nó đầy vẻ dữ tợn, tròng mắt lồi hẳn ra ngoài, bỗng nhiên há to cái miệng như chậu máu, chậm rãi nở một nụ cười tà ác với ông.

Giang An Ngật: !!!

Trong thư phòng từ lúc nào lại có thêm một tôn tượng Phật thế này?!

Hơn nữa diện mạo của tượng Phật này hung tợn như vậy, lại còn hướng thẳng ra cửa phòng mà cười với ông, không cần phải dọa người đến mức này chứ.

Dù cho ông là người đã từng trải qua vô số sóng gió, thì cũng vẫn bị tôn tượng Phật đột ngột xuất hiện này dọa cho tim đập loạn nhịp, tay chân bủn rủn.

Chiếc điện thoại trên tay ông vô thanh vô thức rơi bộp xuống tấm thảm, màn hình nháy mắt tối đen, ngay cả hai người bảo an ông mang theo bên mình cũng đang run lẩy bẩy.

Cái này nào có giống một vị Phật, trông nó chẳng khác gì một con ác quỷ.

Kênh chat trước khi màn hình bị tối đen cũng đã kịp nhìn thấy bộ dạng dữ tợn của tượng Phật, ai nấy đều sợ tới mức run bần bật:【Ôi mẹ ơi. Nó đang cười dữ tợn kìa. Nó đang cười dữ tợn đó nha!!! 】

Trên đời này sao lại có tôn tượng Phật khủng bố đến như vậy chứ.

Tránh xa ra. Mau tránh xa ra!!!

Quý Mộc Miên kịp thời lên tiếng: "Giang tổng, ông vẫn ổn chứ?"

Giang An Ngật không trả lời, chỉ run rẩy đưa tay vuốt ngực để ổn định lại nhịp tim.

Hiện tại ông cảm thấy vô cùng hối hận, hối hận vì chỉ mang theo có hai người bảo an, lại không mang theo sẵn thuốc trợ tim bên mình.

Quý Mộc Miên trấn an nói: "Yên tâm đi, nó tạm thời sẽ không làm tổn thương ông đâu. Ông hãy dùng camera hướng về phía nó, để tôi giao tiếp với nó cho."

Giang An Ngật đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng xuống, nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên, lặng lẽ lùi lại phía sau vài bước, rồi đem camera nhắm thẳng vào tôn tượng Phật.

Quý Mộc Miên nghĩ đến việc vừa rồi trên kênh chat tràn ngập những lời sợ hãi, liền tri kỷ nhắc nhở: "Nếu có vị khán giả nào không dám nhìn, có thể nhắm mắt lại, hoặc là tạm thời thoát ra ngoài trước."

Trong phòng livestream xác thực có rất nhiều người sợ hãi, nhưng lại tò mò không biết tôn tượng Phật này rốt cuộc là có chuyện gì. Đại bộ phận mọi người đều chọn ở lại, họ lấy tay che mắt không xem hình ảnh mà chỉ lắng nghe âm thanh.

Ánh mắt Quý Mộc Miên dừng trên người tôn tượng Phật: "Xin chào."

Tượng Phật nhìn chằm chằm vào màn hình không chớp mắt, miệng thốt ra tiếng người: "Mẹ kiếp. Lão tử cuối cùng cũng đợi được một nhân loại mắt không mù. Cái thằng Giang An Ngật chết tiệt kia, chẳng những quên sạch lão tử mà còn tai điếc mắt mù, lão tử mỗi ngày đều ở ngay trước mí mắt nó lượn lờ, gào thét bên tai nó, thế mà nó cũng không phát hiện ra. Lão tử tức đến mức muốn đi quật cả phần mộ tổ tiên nhà nó lên rồi."

Giỏi thay, vừa mở miệng một cái đã là quốc túy.

Một vị Phật gia nhập hội Tổ An.

Quý Mộc Miên lặng lẽ lau mồ hôi hột, may mắn là chỉ có cậu mới có thể nghe thấy những lời tượng Phật phát ra, người thường bao gồm cả Giang An Ngật đều không nghe thấy, bằng không phòng livestream này sẽ bị đánh sập trong vòng một nốt nhạc.

"Ngài trước tiên đừng kích động." Cậu ý đồ cùng tượng Phật giảng đạo lý: "Giang tổng không phải cố ý quên ngài đâu, ông ấy chỉ nghĩ cảnh tượng trong mơ là giả thôi. Hơn nữa ông ấy cũng chỉ là một người bình thường, không nhìn thấy ngài cũng là chuyện thực bình thường."

Tượng Phật vẫn đang rất tức giận: "Mặc kệ! Nó đã đáp ứng cung phụng lão tử, đem lão tử vây hãm ở trong nhà nó rồi lại không thực hiện hứa hẹn, làm lão tử phải nếm mùi đói khát suốt hơn nửa tháng trời. Tiên sư nhà nó, thật muốn tát cho nó một cái tai vại!"

À, đây còn là một tôn tượng Phật mang khẩu âm vùng Tây Nam nữa cơ đấy.

Quý Mộc Miên nhìn nó tức giận đến mức hai con ngươi suýt chút nữa rơi cả ra ngoài, liền nhanh chóng vuốt giận: "Vâng, chuyện này xác thật là Giang tổng không đúng."

Kênh chat nghe đến đó, ai nấy đều phản ứng lại được.

【Đại sư là đang giao lưu với tượng Phật sao? 】

【Vãi chưởng, nó biết nói chuyện thật hả?! 】

【Vợ ơi mau dịch lại đi, tụi tôi cũng muốn nghe nữa. 】

Quý Mộc Miên: "......"

Không, các người nhất định sẽ không muốn nghe mớ "quốc túy" mang khẩu âm Tây Nam của nó đâu.

Tượng Phật hiển nhiên là có tính khí của riêng mình, không dễ dàng bị dỗ dành như vậy: "Hừ, tiểu tử nhà cậu xem như còn có chút tinh mắt, nhưng lão tử vẫn chưa có nguôi giận đâu..."

Giọng nói của nó bỗng nhiên nhỏ dần đi, bởi vì nó đã nhìn thấy luồng kim quang nồng đậm trên người Quý Mộc Miên, chẳng sợ là cách một cái màn hình thì luồng sáng ấy cũng có thể làm chói mù mắt nó.

"Mẹ nó. Cái thằng con rùa Giang An Ngật kia kiếm đâu ra một thiên tài lợi hại như ngươi thế? Thảo nào hôm nay lão tử có thể hiện hình. Mấy lão đầu trọc với mũi trâu lúc trước nó tìm đến đều không có công đức nồng đậm như ngươi, lão tử ở ngay trước mặt bọn họ nhảy tới nhảy lui mà bọn họ có nhìn thấy cái thá gì đâu." Tượng Phật hùng hùng hổ hổ, nhưng lại có vẻ cực kỳ kiêng kị Quý Mộc Miên, trong giọng điệu mang theo một tia nịnh nọt mà ngay cả chính nó cũng không nhận ra.

Nó đã ở trong thư phòng này hơn nửa tháng rồi, mỗi lần Giang An Ngật vào thư phòng, nó đều nhảy nhót tưng bừng ý đồ thu hút sự chú ý của ông, đáng tiếc là Giang An Ngật căn bản không nhìn thấy nó.

Lần trước Giang An Ngật mời mấy lão đầu trọc cùng mũi trâu tới, cũng không ai phát hiện ra nó cả.

Quý Mộc Miên: "......"

Kỳ thật mấy vị đại sư kia đều rất lợi hại, chỉ sợ là đã sớm nhìn thấy tượng Phật rồi.

Chẳng qua là vì tôn tượng Phật này chưa từng làm hại ai, mấy vị đại sư đại khái là không muốn làm tổn thương nó, cho nên mới bảo Giang An Ngật đến tìm cậu, người có bản sự kém hơn một chút này tới để thu phục nó.

Nhưng cậu không biết rằng, kỳ thật mấy vị đại sư kia căn bản là không thể so sánh được với cậu. Tuy rằng họ cũng nhìn thấy tượng Phật, nhưng lại hoàn toàn không thể đối phó được với nó. Bởi vì tôn tượng Phật này trời sinh đã rất có phật tính, các đại sư phàm trần dù công lực có thâm hậu đến đâu, nếu không có công đức kim quang hộ thể thì cũng không cách nào làm tổn hại đến nó được.

Tượng Phật lại khen cậu thêm vài câu, sắc mặt lộ ra chút chột dạ, nói: "Cậu rất lợi hại, tôi đánh không lại cậu, nhưng cậu phải giảng đạo lý đấy nhé. Giang An Ngật đã đáp ứng cung phụng tôi mà không làm được, tôi đến tìm nó tính sổ cũng là điều hiển nhiên thôi. Cậu không được đối phó với tôi đâu đấy."

Quý Mộc Miên trái lại không ngờ tới việc bản thân mình lại có thể uy hiếp được tôn tượng Phật này.

Cẩn thận ngẫm lại, lời nó nói cũng có vài phần đạo lý. Nói đi thì phải nói lại, chính là do Giang An Ngật vi phạm hứa hẹn trước, cho nên vẫn là nên để chính Giang An Ngật, người trong cuộc này tới cùng nó giao tiếp giải quyết thì hơn.

"Giang tổng, lát nữa nếu ông có nghe thấy một vài âm thanh mà người khác không nghe được thì cũng đừng hoảng hốt nhé." Quý Mộc Miên mặc niệm sinh thần bát tự của Giang An Ngật, bấm mấy cái thủ quyết để giúp Giang An Ngật có thể nghe thấy tượng Phật nói chuyện.

Mấy cái thủ quyết này cũng là nội dung nằm trong hai quyển sách kia, đây là lần đầu tiên cậu thực hành, xem như vô cùng thuận lợi.

Giang An Ngật đoán được cậu là muốn cho chính mình tự giao tiếp với tượng Phật, lập tức gật đầu: "Được."

Quý Mộc Miên ra hiệu cho tượng Phật: "Ngài có thể đem tất cả những ủy khuất và bất mãn của mình nói ra rồi, Giang tổng đang lắng nghe đây."

Tượng Phật nguyên bản có vài phần kiêng kị cậu nên đã thu liễm bớt cái tính khí bản tính của mình lại, nhưng vừa thấy Giang An Ngật, kẻ bội ước kia rốt cuộc đã có thể nghe thấy nó nói chuyện, liền khiến nó vạn phần kích động, nhịn không được mà thả bay tự tại, trực tiếp mở miệng phun một tràng: "Cái thằng nhóc con rùa nhà cậu, hại lão tử thê thảm quá chừng. Lão tử phải ăn hương khói cung phụng mới được, cái đồ đói khát hơn nửa tháng trời này làm đầu óc lão tử quay cuồng như say xe đây này. Cái đồ chết tiệt, thật muốn đấm cho cậu một quyền văng lên trời xoay vòng vòng luôn quá!"

Giang An Ngật: "......"

Bị mắng một trận vuốt mặt không kịp, máu chó phun đầy đầu, cả người ông liền tê rần.

"Cậu mau chóng thắp cho lão tử mấy cây nhang đi, lão tử đói bụng lắm rồi." Tượng Phật gào rống, phối hợp với biểu tình đằng đằng sát khí nghiến răng nghiến lợi của nó, trông lại càng dữ tợn, càng khủng bố hơn.

Quý Mộc Miên tốt bụng nhắc nhở nó một câu: "Tôi đang phát sóng trực tiếp đó, có tới 50 vạn người đang nhìn thấy bộ dạng vặn vẹo hiện tại của ngài đấy."

Tròng mắt tượng Phật đột nhiên nảy mạnh ra phía ngoài một cái, rồi lại nhanh chóng bắn ngược trở lại hốc mắt, trợn trừng mắt nhìn vào màn hình một cách khó tin.

Hóa ra cái vị tiểu thiên tài có công đức nồng hậu ở đối diện màn hình này không phải đang gọi video với Giang An Ngật, mà là đang phát sóng trực tiếp sao?

Biểu tình của nó chậm rãi trở nên cứng đờ.

Sau đó, nó từ từ, từ từ lộ ra một gương mặt hiền từ mỉm cười, lại giơ hai tay lên làm một thủ thế hoa sen, bày ra một bộ dáng từ bi thương xót chúng sinh vạn vật.

Giang An Ngật:......

Quý Mộc Miên:......

Tượng Phật ở vùng Tây Nam có phải đều từng học qua bộ môn nghệ thuật biến mặt hay không vậy hả.

Sao mà thành thục như thế, sao mà đạt đến trình độ lô hỏa thuần thanh như thế chứ.

Bình luận: 【 Trông còn có chút đáng yêu nữa chứ, sao lại thế này nhỉ! 】

"Cái đồ ngốc nhà cậu, sao không nói sớm là đang phát sóng trực tiếp hả?" Tượng Phật hóa ra còn rất chú ý đến hình tượng của chính mình, trong miệng thì oán hận trách móc, nhưng thần thái bên ngoài lại vô cùng đoan chính trang trọng.

Quý Mộc Miên: "....Là tôi mạo muội rồi."

Sự tình đến nước này, mặc kệ là Quý Mộc Miên cũng hảo, Giang An Ngật cũng hảo, hay là khán giả trong phòng livestream cũng hảo, đều đã thông qua hiện tượng mà nhìn thấu bản chất của tôn tượng Phật này.

Đây căn bản không phải là một tôn tượng Phật khủng bố, đây rõ ràng là một tôn tượng Phật tấu hài.

Quý Mộc Miên: "Nếu ngài đã có thể thốt ra tiếng người, lại có thể biến ảo thân hình, chắc hẳn là rất lợi hại. Vậy ngài chắc cũng rõ ràng, ngài là bị người ta tính kế nên mới tiến vào trong giấc mơ của Giang tổng, mới cùng Giang tổng thiết lập quan hệ cung phụng."

Tượng Phật đích xác rất rõ ràng chuyện này, nó bĩu môi: "Thì đã sao chứ, dù thế nào thì nó cũng đã đáp ứng cung phụng tôi rồi."

Nó còn nhớ rõ việc phải duy trì hình tượng của mình mọi lúc mọi nơi, vừa bĩu khóe môi một cái liền lập tức khôi phục lại gương mặt hiền từ ngay.

Giang An Ngật: "......"

Ông trầm mặc một lát, rồi hướng về phía Quý Mộc Miên, hỏi: "Đại sư, ý của ngài là, không phải tôn tượng Phật đại nhân này chủ động tìm tới tôi ở trong mơ, mà là cả tôi và tượng Phật đại nhân đều bị người ta tính kế sao?"

Quý Mộc Miên gật đầu: "Có người đã dùng sinh thần bát tự của ông để lập đàn làm phép triệu hoán tà vật, muốn cho ông bị nguyền rủa. Tôn tượng Phật này chỉ là vô tình xâm nhập vào cảnh trong mơ của ông mà thôi, nó hoàn toàn không phải là tà vật, cũng chưa từng làm hại ai cả."

Giang An Ngật nửa ngày cũng không thốt nên lời.

Quý Mộc Miên: "Kỳ thật ông còn phải cảm tạ tôn tượng Phật này đấy, nó chỉ là có chút không đứng đắn thôi chứ không hề có ác niệm. Nếu đổi lại là một tà vật khác tràn ngập ác niệm, vậy thì ông không chỉ đơn giản là gặp xui xẻo như thế này đâu, nhất định là còn có hiểm họa đến tính mạng, người nhà của ông cũng không thể sống sót, cuối cùng sẽ dẫn đến kết cục nhà tan cửa nát."

Giang An Ngật: "......"

Tượng Phật rất bất mãn với từ ngữ mà Quý Mộc Miên sử dụng: "Ai không đứng đắn hả?"

Nó lại liếc nhìn Giang An Ngật đang rơi vào trạng thái hoảng hốt, trực tiếp mở ra kỹ năng châm chọc: "Người giàu nhất nhân gian mà chỉ có chút năng lực chịu đựng này thôi sao? Khả năng chịu áp lực kém quá đi mất. Lão tử muốn cùng cậu giải trừ quan hệ cung phụng này!"

Giang An Ngật: "......"

Ông đã xui xẻo đến mức này rồi, bị người ta tính kế, lại suýt chút nữa nhà tan cửa nát, thế mà tôn tượng Phật này còn muốn châm chọc ông, ông...

Thuốc trợ tim hiệu quả nhanh của ông đâu rồi chứ.

Giang siêu phú hộ cảm thấy bản thân mình thực sự quá kiên cường, bị đả kích đến nông nỗi này mà vẫn chưa có ngã xuống: "Đại sư, xin ngài hãy nói cho tôi biết, rốt cuộc là ai muốn hại tôi?"

--------------------------

Chương 16. Oan loại cha

"Còn có thể là ai hại cậu nữa, khẳng định là đối thủ cạnh tranh của cậu chứ ai." Tượng Phật nhìn vẻ mặt ngây thơ cụ cụ của Giang siêu phú hộ, liền không nhịn được phun tào một câu: "Đồ ngốc."

Vừa rồi nó cũng gọi Quý Mộc Miên là đồ ngốc, nhưng ngữ khí rõ ràng là sự thân mật, còn khi gọi Giang An Ngật thì lại không che giấu nổi vẻ khinh thường.

Giang An Ngật: "......"

Kỳ thực không có ai đứng ra lên tiếng bênh vực ông một câu sao?

Quý Mộc Miên mỉm cười nói: "Tượng Phật nói đúng đấy, xác thật là đối thủ cạnh tranh muốn hại ông. Ông thử cẩn thận nghĩ lại xem, tháng này có phải còn có một khu căn hộ cao cấp khác cũng mở bán đúng không?"

Giang An Ngật lập tức nghĩ ngay đến khu Ngự Viên Thành ở ngay sát vách.

Ngự Viên Thành và dự án Thập Lí Bích Vân của nhà ông chỉ cách nhau đúng một con đường lớn, vị trí địa lý đồng dạng cực kỳ tốt, cấu hình quản lý tòa nhà cũng không tồi.

Bất quá, Thập Lí Bích Vân nằm ngay sát bờ sông, còn Ngự Viên Thành thì cách dòng sông một con đường, chung quy không phải là căn hộ view sông chính tông. Bởi vậy giá cả của họ thấp hơn một chút, và lượng đặt cọc trước cũng kém xa so với Thập Lí Bích Vân.

"Nguyên lai là bọn họ..." Giang An Ngật lẩm bẩm: "Liền không thể cạnh tranh một cách lành mạnh sao?"

Làm mấy cái trò đường ngang ngõ tắt này là muốn gây ra mạng người đấy.

May mắn là thứ bọn họ triệu hoán tới lại là một tôn tượng Phật không đứng đắn, chứ không phải tà vật.

Ông không khỏi ngẩng đầu nhìn thẳng về phía trước, đây là lần đầu tiên ông dám nhìn thẳng vào tượng Phật sau khi bị dọa cho khiếp vía. Càng nhìn ông lại càng cảm thấy đối phương có gương mặt thật hiền từ.

Cái gì mà diện mạo dữ tợn, cái gì mà cái miệng như chậu máu chứ, đều là giả hết, cốt lõi bên trong của tượng Phật người ta rõ ràng là từ bi mà.

Tượng Phật: "......"

Cái thằng ngốc này sao tự nhiên lại nhìn mình bằng ánh mắt như nhìn đứa trẻ thế này?

Quái dị thật sự.

Quý Mộc Miên nói: "Ông chủ của đối phương không hề muốn cạnh tranh lành mạnh đâu, ông ta đã tốn không ít công sức mới có thể lấy được sinh thần bát tự của ông để làm hại ông đấy."

Giang An Ngật ngẩn người, nghi hoặc hỏi: "Nhưng sinh thần bát tự của tôi chỉ có bố mẹ tôi biết, ngay cả vợ tôi cũng không rõ ràng lắm, ông ta là nghe ngóng từ đâu được chứ?"

Quý Mộc Miên thả xuống một quả bom hạng nặng: "Vậy thì phải đi hỏi bố đẻ của ông rồi."

Giang An Ngật: "?"

Chuyện này thì có liên quan gì đến bố đẻ của ông chứ?

Quý Mộc Miên gằn giọng: "Sinh thần bát tự của ông là do chính bố đẻ của ông tiết lộ ra ngoài."

Giang An Ngật trợn to hai mắt, theo bản năng phản bác: "Chuyện này... Chuyện này không thể nào đâu chứ..."

Bố đẻ của ông năm nay đã 75 tuổi, thân thể còn tính là tráng kiện, đầu óc cũng rất minh mẫn, không thể nào hồ đồ đến mức đem sinh thần bát tự của ông tiết lộ cho đối thủ cạnh tranh để hại ông được.

Hơn nữa bố ông chỉ có duy nhất một đứa con trai là ông, từ nhỏ đến lớn đều đối xử với ông cực kỳ tốt, hoàn toàn không có lý do gì để hại ông cả.

Quý Mộc Miên liếc nhìn ông một cái, vẫn chưa lập tức giải đáp nghi hoặc cho ông, mà lại hướng tầm mắt về phía tiểu Mị Linh đang ngoan ngoãn ngồi chơi xếp gỗ ở bên cạnh mình.

Có một số chuyện không thể để cho trẻ con nghe thấy được, tuy rằng tiểu Mị Linh đã hơn hai ngàn tuổi rồi, nhưng tâm trí thì vẫn còn là một em bé cơ mà.

"Chờ một lát." Cậu nói với khán giả một tiếng, rồi đứng dậy đi dắt tay tiểu Mị Linh.

Ngón tay thon dài của cậu vừa vặn triển lộ ra ngay trước màn hình camera.

Các hoa bông gòn lập tức muốn điên lên.

【A a a, ngón tay của vợ thật là dài, thật là đẹp, trông quyến rũ chết mất thôi.】

【Đôi bàn tay đẹp như vậy, không làm chút chuyện gì mờ ám thì thật là quá đáng tiếc】

【Vặn một vặn, liếm một cái, giống như ăn bánh Oreo vậy á. 】

【Các chị em ơi, nơi này không phải là khu không người đâu nha, mau mặc quần áo vào đi】

【 Vợ ơi đừng nhìn, kênh chat đang chuyển sang màu vàng đen tối rồi kìa. 】

Đến khi Quý Mộc Miên bế tiểu Mị Linh đến nhà chính dàn xếp ổn thỏa rồi quay trở lại, kênh chat đã hoàn toàn bị những người hâm mộ quá khích công hãm bằng những lời lẽ mờ ám.

Quý Mộc Miên: "......"

Cậu lặng lẽ dời tầm mắt đi chỗ khác, giả vờ như bản thân mình cái gì cũng không nhìn thấy.

Các hoa bông gòn thấy cậu thẹn thùng, rốt cuộc cũng biết điều mà thu liễm lại đôi chút.

【 Các chị em đừng có quá trớn nha, coi chừng dọa cho vợ chạy mất dép bây giờ. 】

【Đúng vậy đó, phải tuần tự tiệm tiến mọi người hiểu không. Mọi người không phát hiện ra sao, nãy giờ tụi mình gọi là vợ mà cậu ấy đã không còn bài xích nữa rồi kìa.】

【Thật luôn á. Nha nha nha, vậy thì tôi phải gọi thêm vài tiếng nữa mới được, vợ ơi vợ ơi vợ ơi~ 】

Quý Mộc Miên: "......"

Giang An Ngật không nhìn điện thoại, cho nên cũng không biết nội dung trên kênh chat đã lệch đi xa vạn dặm. Thấy Quý Mộc Miên quay trở lại, ông lập tức truy vấn: "Đại sư, bố tôi làm sao lại tiết lộ sinh thần bát tự của tôi được?"

Quý Mộc Miên hoàn hồn, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Bố của ông cũng không phải cố ý."

Cậu chuyển biến câu chuyện: "Mẹ của ông mất cũng đã mười năm rồi đúng không?"

Trên mặt Giang An Ngật lộ ra thần sắc hoài niệm: "Đúng vậy, mười năm rồi."

Mẹ của ông thân thể vốn không được tốt, đã lâm bệnh qua đời từ mười năm trước.

Quý Mộc Miên: "Sau đó bố ông không đi bước nữa sao?"

Giang An Ngật gật đầu.

Là cha ruột của người giàu nhất tỉnh J, đương nhiên là có rất nhiều người muốn mai mối giới thiệu đối tượng kết hôn hai cho Giang lão gia tử, thậm chí còn có người đưa những cô gái trẻ tuổi lên tận giường của ông cụ, nhưng Giang lão gia tử vẫn luôn không chịu tái hôn.

"Tình cảm của bố mẹ tôi hồi trước cũng bình thường thôi, lúc tôi còn nhỏ nhà nghèo, hai người bọn họ thường xuyên cãi nhau. Mãi cho đến sau khi tôi trưởng thành kiếm được tiền lớn, quan hệ của họ mới tốt lên." Giang An Ngật nói.

Người ta thường nói nghèo hèn phu thê trăm sự ai, ở nhà ông điều này được thể hiện đến mức vô cùng nhuần nhuyễn. Ông còn nhớ rõ hồi tiểu học mình không cẩn thận làm vỡ một cái bát, bố mẹ chẳng những giáo huấn ông một trận, mà còn lao vào đánh nhau một trận.

Nguyên nhân bất quá là vì trong nhà quá nghèo, một cái bát cũng là tài sản quan trọng. Cũng bởi vì nghèo, những chuyện không như ý quá nhiều, cho nên bố mẹ ông chỉ cần một chút chuyện nhỏ là đã như thuốc nổ châm ngòi rồi.

"Nhưng đoạn thời gian mẹ tôi sinh bệnh, bố tôi trái lại đã không quản ngày đêm mà chăm sóc bà ấy, có lẽ giữa hai người vẫn là có chút tình cảm đi." Giang An Ngật gãi đầu: "Tuy rằng bố tôi nói ông không cưới vợ nữa là vì tôi, ông bảo Giang gia gia đại nghiệp đại, ông không muốn nửa đường rước một người đàn bà về để phân chia gia sản."

Kỳ thật sản nghiệp của Giang gia đều là tự chính ông dốc sức làm ra, tài sản dưới danh nghĩa của bố ông rất ít. Nhưng việc bố ông vì đứa con trai này mà từ bỏ ý niệm tái hôn vẫn khiến trong lòng ông thực sự cảm động.

Từ điểm này cũng có thể nghe ra được tình cảm của hai cha con Giang gia thực sự không tồi, đây cũng là nguyên nhân vì sao Giang An Ngật không tin bố đẻ lại hại mình.

Giang An Ngật trầm mặc một lát, lại lẩm bẩm: "Nhưng trong thâm tâm tôi cảm thấy, bố tôi không cưới nữa hẳn là vì đang hoài niệm mẹ tôi."

Quý Mộc Miên bày tỏ sự lý giải đối với suy nghĩ của ông.

Làm con cái, ai mà không hy vọng tình cảm của bố mẹ mình tốt đẹp cơ chứ.

Cậu nhìn Giang An Ngật trên màn hình, không thể không tạt một gáo nước lạnh làm phá vỡ ảo tưởng của Giang siêu phú hộ: "Vậy ông có biết bố ông trong mười năm qua vẫn luôn vụng trộm yêu đương với một người bảo mẫu trong nhà không? Hơn nữa hai người bọn họ đã tốt với nhau ngay trong lúc mẹ ông đang bệnh nặng đấy."

"Cái gì?!" Giang An Ngật thất thanh kinh hãi kêu lên.

Quý Mộc Miên: "Lần này sinh thần bát tự của ông bị tiết lộ ra ngoài cũng có liên quan đến người bảo mẫu kia đấy."

Giang An Ngật trân trân nhìn chằm chằm vào màn hình, há miệng muốn nói cái gì đó nhưng lại chậm rãi ngậm lại.

Không biết là do bị kích động đến mức không nói nên lời, hay là căn bản vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Quý Mộc Miên đồng tình nhìn ông: "Ông chủ của Ngự Viên Thành đã mua chuộc người bảo mẫu kia, từ chỗ bố ông mà dụ dỗ lấy được sinh thần bát tự của ông."

Giang An Ngật: "......"

Sự trầm mặc của ông đinh tai nhức óc.

Giờ này khắc này, kênh chat đã trở thành chiếc loa phát thanh thay cho nỗi lòng của ông.

【Đáng thương cho Giang Thủ Phú, còn ảo tưởng bố mình đối với mẹ mình có tình cảm sâu đậm nữa chứ, trên thực tế ông già nhà ổng đã sớm sờ lên bàn tay nhỏ của bảo mẫu rồi kìa 】

【Đàn ông mà, đều cái đức tính này cả, vợ vừa chết một cái là lập tức đi tìm người đàn bà khác đầy rẫy ra đấy. Thôn chúng tôi có một lão già, vợ vừa mới chết được ba ngày đã quýnh quáng chạy đi tìm bà mối nhờ giới thiệu người khác rồi. 】

【 Quý đại sư nói bố ông ấy ở thời điểm mẹ ông ấy bệnh nặng đã cùng bảo mẫu thông đồng rồi kìa, người ta là lúc vợ chưa chết đã tìm sẵn người đàn bà khác rồi đó chứ. 】

【 Như vậy thì lại càng ghê tởm hơn 】

【Đúng là vẫn không kết hôn thì tốt hơn nha, không kết hôn liền sẽ không bị tổn thương. 】

【 Mặc kệ thế nào, đem sinh thần bát tự của con trai tiết lộ ra ngoài, biến thành đồng lõa mưu hại con trai mình, thật sự là ngu ngốc hết chỗ nói. 】

【Ông bố oan loại chuyên hố con trai, thật đúng là đỉnh của chóp, quá đỉnh luôn rồi. 】

Giang An Ngật hít sâu vài hơi mới bình tĩnh trở lại, trầm giọng nói: "Đại sư, tôi muốn biết đó là người bảo mẫu nào."

Trừ bỏ tài xế và bảo an ra, nhà ông còn có tới mười mấy người hầu, có người phụ trách nhà bếp, có người phụ trách làm vườn, có người phụ trách chăm sóc con trẻ, có người phụ trách chăm sóc cho bố ông.

Quý Mộc Miên: "Chính là dì Lư, người phụ trách chăm sóc bố ông đấy."

Tuy rằng đã sớm có suy đoán, nhưng khi nghe được đáp án khẳng định này, sắc mặt Giang An Ngật vẫn là trầm xuống.

Cái cô dì Lư này năm nay mới 45 tuổi, còn nhỏ tuổi hơn cả ông, bố ông năm nay đã 75 rồi, hai người bọn họ ước chừng chênh nhau tới 30 tuổi, bố ông đây là đang chơi trò trâu già gặm cỏ non à.

Nhưng điều Giang An Ngật tức giận không phải là khoảng cách tuổi tác, mà là một sự kiện khác.

"Mười năm trước, mẹ tôi bệnh nặng, vợ tôi đã chuyên môn thỉnh bốn người hộ công thay phiên nhau chăm sóc mẹ tôi, Lư Hiểu Quyên chính là một trong số đó. Cô ta làm việc tương đối cẩn thận, vợ tôi rất vừa ý cô ta. Sau khi mẹ tôi đổ bệnh qua đời, vợ tôi lại bảo cô ta đi chăm sóc cho bố tôi. Cô ta ở Giang gia một mạch đã mười năm trời, quan hệ với vợ và các con của tôi đều khá tốt."

Đây mới là nguyên nhân khiến ông tức giận, Lư Hiểu Quyên một bên chăm sóc mẹ ông, một bên sau lưng lại trộm leo lên giường của bố ông, còn lừa gạt lấy lòng tin của vợ con ông, thật sự đáng hận đến cực điểm.

Kênh chat cũng đại chịu chấn động.

【 Ôi trời, cái cô dì Lư này cũng có bản sự ghê nha, ở trong lúc mẹ người ta bệnh nặng mà thông đồng được với ông bố, lại còn có thể giành được hảo cảm của người vợ nữa, mị lực của cô ta nhất định phải lớn lắm nhỉ?】

【Ông bố này cũng tệ bạc thật, tìm ai không tìm, lại đi tìm hộ công chăm sóc vợ mình, lại còn thông đồng ngay lúc vợ đang sinh bệnh nữa chứ, nắp quan tài của vợ ông ta chắc sắp đè không nổi nữa rồi】

【 Mười năm trước cái cô dì Lư này mới 35 tuổi thôi đúng không? Thông đồng với một lão già 65 tuổi, khẩu vị có phần hơi mặn à nha. 】

【Vì tiền thì khẩu vị có là gì đâu, có người còn nguyện ý ăn phân nữa là. 】

Giang An Ngật không xem kênh chat, nhưng cũng có thể đoán được phản ứng của mọi người.

Đều nói việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, nhưng sự tình đã đến nước này, ông cũng bất chấp nhiều như vậy, hiện tại ông chỉ muốn nhanh chóng kết thúc tất cả những chuyện đau đầu này mà thôi.

Tượng Phật nghiêng đầu, khó hiểu nhìn ông: "Cậu tức giận cái gì chứ hả, chẳng phải chỉ là bố cậu thông đồng với bảo mẫu thôi sao? Ta còn từng xem qua cảnh bố ngươi cùng bảo mẫu trần như nhộng lăn giường với nhau rồi cơ, bố cậu gừng càng già càng cay nha."

Giang An Ngật: ???

Không phải chứ, ai dạy cho ngài cái thói tàn nhẫn như vậy hả, chuyên môn đâm dao vào ngực người ta thế.

Sao lúc nãy ông lại có thể cảm thấy tôn tượng Phật không đứng đắn này từ bi được cơ chứ.

Tượng Phật thấy ông làm ra một bộ dáng như sắp ngất xỉu tới nơi, lại càng thêm khó hiểu: "Cái này thì có là gì đâu, con trai cậu còn mỗi ngày xem các nam streamer trên mạng kìa. Lại còn là mấy nam streamer ở gần đây nữa cơ."

Nó trong hơn nửa tháng qua đã đi theo con trai của Giang An Ngật học được không ít kiến thức vô dụng, ví dụ như đàn ông với đàn ông cũng có thể lăn giường với nhau.

Bằng không thì một tôn tượng Phật ở tận thâm sơn cùng cốc vùng Tây Nam như nó, làm sao mà hiểu được trò phát sóng trực tiếp này chứ.

Giang An Ngật: "......"

Giang An Ngật: "Con trai tôi thích đàn ông?!"

Thuốc trợ tim hiệu quả nhanh của ông đâu rồi!!!

Nghe được quả phốt siêu to khổng lồ này, cả kênh chat tập thể đồng loạt khiếp sợ.

【??? Giang Thủ Phú đây là đang thay con trai mình công khai xu hướng tính dục đấy hả?! 】

【Màn công khai xu hướng tính dục đột ngột không kịp chuyển hướng này bảnh thực sự 】

【Sắc mặt của người giàu nhất xanh mét rồi kìa, có phải là tức đến mức não thiếu oxy luôn không? 】

【Bên trên thì có bố đẻ vụng trộm yêu đương với bảo mẫu suýt chút nữa hại nhà tan cửa nát, bên dưới thì có con trai thích đàn ông, cái kiểu trên có già dưới có trẻ này, người giàu nhất nhất định là kiệt sức lắm rồi đúng không? 】

【Một cách định nghĩa hoàn toàn mới cho câu trên có già dưới có trẻ.】

【Bố đại gia ơi, để con tới làm người nhà của bố đi. Làm bố của bố con bảo đảm sẽ không thông đồng với bảo mẫu, làm con của bố con bảo đảm thẳng như sắt thép luôn. 】

【Lầu trên đúng là rất biết cách làm người nhà đấy. 】

Giang An Ngật thật sự mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, ông loạng choạng bước đến bên cạnh sô pha, vịnh vào thành ghế rồi lặng lẽ ngồi xuống.

Ông thực sự không cách nào chịu đựng nổi hết đả kích này đến đả kích khác như thế này.

Quý Mộc Miên nhìn ông bằng ánh mắt thương hại, tốt bụng kiến nghị: "Hay là ông uống trước một viên thuốc trợ tim hiệu quả nhanh đi, hoặc là mời bác sĩ gia đình qua đây xem thử, lát nữa còn có chuyện càng khiến ông muốn hộc máu hơn cơ."

Giang An Ngật: "......"

Bình luận: 【 Đại sư, cậu đúng là rất biết cách xát muối vào tim người ta đấy. 】

Chờ bảo an mang thuốc trợ tim hiệu quả nhanh tới, nhìn Giang An Ngật run rẩy nuốt vào một viên, Quý Mộc Miên mới nói tiếp: "Lư Hiểu Quyên đã nhận của lão bản Ngự Viên Thành 200 vạn."

Giang An Ngật thật sự muốn hộc máu.

Chỉ vì 200 vạn mà suýt chút nữa đã hại ông nhà tan cửa nát.

Quý Mộc Miên: "Mấy căn nhà dưới danh nghĩa của bố ông đều đã chuyển nhượng cho cô ta rồi, giá trị vượt xa con số 200 vạn kia nhiều. Bố ông không hề đối xử bạc bẽo với cô ta, chỉ là cô ta quá tham lam mà thôi."

Giang An Ngật: "......"

Tài sản dưới danh nghĩa của bố ông tuy rằng không có bao nhiêu, nhưng nhà cửa thì vẫn có vài căn, tổng giá trị cũng phải hơn trăm triệu tệ, thế mà cư nhiên đều đem cho Lư Hiểu Quyên hết sạch.

Khốn nạn thay Lư Hiểu Quyên lòng tham không đáy, vì 200 vạn mà nhẫn tâm bán đứng ông.

Giang An Ngật chỉ cảm thấy máu nóng xông thẳng lên đỉnh đầu, ông nghiến răng nghiến lợi nói với bảo an: "Báo cảnh sát."

Hôm nay bố ông đi ra ngoài câu cá, Lư Hiểu Quyên cũng đi theo chăm sóc, nhìn thời gian thì ông cụ cũng sắp sửa về tới nơi rồi. Chờ cảnh sát vừa đến, vừa vặn có thể trực tiếp bắt giữ Lư Hiểu Quyên ngay tại chỗ.

Bảo an lập tức làm theo lệnh.

Giang An Ngật vuốt ngực, chậm rãi ép bản thân mình phải bình tĩnh trở lại.

Dù sao cũng là người giàu nhất từng trải qua biết bao sóng to gió lớn, tuy rằng bị bố đẻ hố một vố đau đớn như vậy, nhưng ông chung quy vẫn ngoan cường chống đỡ được, không có ngã xuống.

"Đại sư, sinh thần bát tự của tôi bị người ta đem đi lập đàn làm phép, có biện pháp nào để hóa giải hay không?" Ông biết rõ, Lư Hiểu Quyên chỉ là một con tốt thí bị thu mua mà thôi, kẻ thực sự khó đối phó chính là lão bản của Ngự Viên Thành.

Đối phương dùng sinh thần bát tự để hạ lời nguyền lên người ông, ông bắt buộc phải giải quyết tận gốc vấn đề này mới được.

Quý Mộc Miên thấy ông bị đả kích đến mức suýt chút nữa là tắt thở đi đời nhà ma, vậy mà vào thời khắc mấu chốt vẫn có thể duy trì được sự tỉnh táo, cậu không khỏi thầm tán thưởng một tiếng ở trong lòng, rồi nói: "Tôi hẳn là có thể giúp ông hóa giải, chỉ cần phá giải lời nguyền ở phía đối diện là được, nhưng việc này còn liên quan đến tôn tượng Phật kia nữa..."

Người khác có thể dùng sinh thần bát tự để cách không hạ lời nguyền, thì cậu đương nhiên cũng có thể dùng sinh thần bát tự để cách không giải trừ lời nguyền đó.

Giang An Ngật nhìn về phía tượng Phật.

Tượng Phật vẫn giữ nguyên bộ dạng từ bi thương xót thiên hạ, đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho ông.

Giang An Ngật: "......"

Quý Mộc Miên nói: ""Nó bị ép buộc trói định quan hệ cung phụng với ông, một khi lời nguyền được phá giải, quan hệ cung dưỡng giữa hai bên cũng sẽ tự động giải trừ... Dù sao nửa tháng qua nó đã thay ông đỡ không ít tai ương huyết quang, bản thân cũng chịu chút ủy khuất, ông nên hỏi qua ý kiến của nó trước đã... Đương nhiên, nếu nó muốn tiếp tục được ông cung phụng, tôi cũng có thể giúp hai bên trói định lại sau khi giải trừ quan hệ cũ."

Chủ yếu là tính cách của tôn tượng Phật này quá mức nhảy nhót, tuy rằng không có ác niệm nhưng lại không dễ kiểm soát, tốt nhất vẫn nên hỏi trước ý kiến của nó thì hơn.

Giang An Ngật: "......"

Ngay từ đầu ông đúng là bị tượng Phật dọa cho khiếp vía, nhưng sau đó biết được tượng Phật không có ác niệm, ngược lại còn cứu cả nhà mình, trong lòng ông thực sự vô cùng cảm kích...

Có điều ngay sau đó, tượng Phật liền nổ quả phốt bố đẻ ông gừng càng già càng cay, lại còn thay con trai ông công khai xu hướng tính dục, trái tim ông đã bị tượng Phật đâm cho thủng lỗ chỗ rồi.

Nhưng mặc kệ thế nào, bản chất của tôn tượng Phật này không xấu, về mặt khách quan cũng đích xác đã cứu mạng cả nhà ông, ông đương nhiên là nguyện ý cung phụng nó.

"Xúy, ai thèm nó cung phụng chứ." Tượng Phật vẫn giữ nguyên bộ dạng gương mặt hiền từ, nhưng lời thốt ra thì lại vô cùng hung hãn: "Giải trừ, mau giải trừ đi. Lão tử đói bụng hơn nửa tháng trời, bảo nó thắp cho lão tử mấy cây nhang để lót dạ mà đến tận bây giờ nó vẫn chưa thắp. Lão tử nhịn nó lâu lắm rồi đấy."

Giang An Ngật: "......"

Ông vội vàng ra hiệu cho bảo an đi lấy nhang.

Vừa rồi bị một chuỗi sự kiện kích động đến mức đầu óc choáng váng, bỏ qua mất yêu cầu của tượng Phật, xác thật là lỗi của ông.

"Cái thằng rùa con này chỉ biết làm lão tử đói bụng thôi. Lão tử mới không thèm nó cung phụng." Tượng Phật vẫn đang lải nhải mắng mỏ: "Chờ giải trừ quan hệ xong, lão tử trước tiên phải tát cho nó mấy cái tai vại, rồi sau đó đem quật cả phần mộ tổ tiên nhà nó lên mới hả giận."

Nó rất thông minh, biết rõ 50 vạn người trong phòng livestream chỉ có thể nhìn thấy bộ dạng của nó chứ không nghe thấy âm thanh, cho nên tay thì làm thủ thế hoa sen, bày ra một bộ dáng từ ái khoan dung, nhưng trong miệng lại không ngừng thóa mạ Giang An Ngật.

Giang An Ngật: "......"

Tuy nói tôn tượng Phật này muốn quật phần mộ tổ tiên nhà mình, nhưng ông cũng không hề sinh khí, dù sao cũng là do ông đuối lý trước.

Ông đứng dậy, khẽ khom người hướng về phía tượng Phật: "Tượng Phật đại nhân, tôi thành thật xin lỗi ngài. Tôi rất muốn được cung phụng ngài, cầu xin ngài cho tôi một cơ hội. Tôi bảo đảm về sau sẽ không bao giờ để ngài phải đói bụng nữa, ngài muốn ăn cái gì liền được ăn cái đó."

Vừa vặn lúc này bảo an cầm nhang đi vào.

Loại nhang này là loại tốt nhất do một ngôi chùa lớn ở địa phương cung cấp, chính tay sư trụ trì làm ra.

Tượng Phật một bên hít hà hít hà tận hưởng khói hương, một bên hừ hừ: "Ai mà thèm chứ... Thơm thật đấy..."

Quý Mộc Miên: "......"

Tôn tượng Phật này hóa ra còn là một kẻ kiêu kỳ ngầm, miệng thì chê nhưng thân thể lại thành thật vô cùng.

Giang An Ngật nhẹ nhàng thở ra, xem ra tượng Phật vẫn còn rất dễ dỗ dành, quay đầu lại ông phải mua thêm thật nhiều nhang khói tốt về để cúng tế mới được.

Thấy tượng Phật đang ăn uống vui vẻ, Quý Mộc Miên và Giang An Ngật cũng ăn ý không thảo luận về vấn đề cung phụng nữa, cứ để cho tượng Phật ăn ngon lành trước đã rồi tính sau.

Đúng lúc này, một ông lão đột nhiên xông thẳng vào thư phòng của Giang An Ngật, đồng thời cũng lọt vào trong ống kính camera.

Ông lão vừa mở miệng đã lớn tiếng chất vấn Giang An Ngật: "Nghe nói con muốn báo cảnh sát bắt tiểu Lư hả? Con bị làm sao thế hả?!"

Vị này hiển nhiên chính là bố đẻ của Giang An Ngật.

Phía sau ông cụ còn có một người đàn bà đang khóc sướt mướt đi theo, không cần đoán cũng biết chính là Lư Hiểu Quyên.

Bình luận: 【 Ôi chu choa, ông bố oan loại tới rồi kìa.】

Trong lòng Giang An Ngật thực sự vô cùng buồn bực, lời nguyền trên người ông còn chưa được giải, vậy mà bố đẻ lại hoàn toàn không mảy may quan tâm đến ông, chỉ một lòng lo lắng cho Lư Hiểu Quyên.

"Con không được bắt tiểu Lư!" Thấy con trai không lên tiếng, ông lão liền đổ ập xuống mắng nhiếc: "Thân già này của tôi vất vả lắm mới tìm được một người tri tâm, nếu con dám bắt tiểu Lư đi, tôi liền chết cho con xem."

Lư Hiểu Quyên nghẹn ngào vươn tay dắt dắt ống tay áo của ông cụ: "Lão gia tử, ông đừng vì tôi mà làm tổn hại đến hòa khí với Giang tổng..."

Ngoại hình của cô ta kỳ thực cũng bình thường, giọng nói lại khá lớn, chỉ có vóc dáng là tương đối đầy đặn. Khán giả trong phòng livestream ngó trái ngó phải cũng không cảm thấy cô ta có mị lực lớn đến mức nào, chẳng biết làm sao cô ta lại có thể câu dẫn được lão già họ Giang kia vào tay. Có lẽ đây chính là chân ái trong truyền thuyết, đương nhiên cũng có thể là vì tuổi tác của cô ta nhỏ hơn Giang lão đầu rất nhiều nên mới có thể nắm thóp được ông cụ một cách dễ dàng như vậy.

Giang lão đầu nắm chặt lấy tay cô ta: "Đừng sợ, tôi nhất định sẽ không để đứa con bất hiếu này làm tổn thương cô đâu."

Lư Hiểu Quyên thuận thế ngã vào lòng ông cụ mà khóc lóc.

Bình luận: 【 Đúng là chân ái...oan loại cha mà. 】

.Giang An Ngật tự thấy mình đã đủ kiên cường rồi, nhưng nhìn cảnh bố đẻ và bảo mẫu diễn trò tình thâm nghĩa nặng ngay trước mặt mình, ông thực sự có chút chịu không nổi.

Ông run rẩy đưa tay về phía bảo an: "Mau... Cho tôi xin thêm một viên thuốc trợ tim nữa..."

Một viên lúc nãy đã không còn tác dụng gì nữa rồi

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!