Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 83: Anh vừa gọi cô là Dao Dao?
- Có muốn uống nước không?
- Không cần, cảm ơn anh.
- Ăn sữa chua không?
- Không, cảm ơn.
- Còn sữa bò thì sao?
- Cảm ơn...
- Ăn thêm trái cây nha?
- Cảm ơn anh...
- Cô muốn ăn trái gì? Tôi đi rửa cho...
Thời Dao như đứng đống lửa như ngồi đống than, giật giật người, ngoài lắc đầu cũng không thể nói được gì cho ra hồn.
Ông nội Lâm ngồi bên cạnh thấy cảnh này rất hài lòng mỉm cười, còn nháy mắt với má Tôn.
Tình huống như thế này thật tốn chất xám của anh, anh phải giải 100 đề toán còn chưa thấy mệt như hôm nay.
Vắt óc hỏi hết những gì mình có thể hỏi, chắc nãy giờ có thể rút ngắn thời gian được phân nửa rồi ha?
Trong lúc Lâm Gia Ca cứ tâm tâm niệm niệm rút ngắn thời gian thì Thời Dao đã quay về phía ông nội Lâm, sau đó hỏi bằng một giọng nói đầy ấm áp:
- Ông nội Lâm, ông đã khỏe hơn chút nào chưa? Bây giờ còn khó chịu ở đâu không?
Từ nhỏ đến lớn, dù Lâm Gia Ca có gặp phải vấn đề gì cũng luôn bình tĩnh xử lý, vậy mà bây giờ sau khi nghe cô hỏi ông như vậy xong lại toát mồ hôi lạnh.
Bánh Bao Mềm sao cứ chấp nhất giống như Tiểu Khủng Long thế? anh nói chuyện khác để dời sự chú ý của cô đi từ nãy giờ mà cô vẫn nhớ?
Ông nội Lâm được hỏi thăm thì mừng như mở cờ trong bụng:
- Có Dao Dao quan tâm ông như vậy, dù ông có bệnh nặng đến thế nào cũng sẽ khỏe lại.
Thời Dao mím môi cười, lại nói sang những chuyện khác.
Lần này Lâm Gia Ca cũng không kịp ngắt lời, cô đã nhân cơ hội đó nói:
- Ông nội, hôm qua thật xin lỗi, đáng lý ra con phải đến thăm ông mới phải...
Ông nội Lâm đang rất vui vẻ, nhưng nghe vậy liền không hiểu gì, hỏi lại:
- Tối qua? Tối qua có chuyện gì sao?
Chuyện gì nên tới, cuối cùng cũng phải tới rồi...
Lâm Gia Ca cắn răng, nhìn ra ngoài cửa sở, không đành lòng nhìn thẳng mọi chuyện xảy ra trên giường bệnh.
Thời Dao nháy mắt một cái, cho rằng ông mệt nên không biết tối qua mình đã mê man, lại cố ý nhắc:
- Tối hôm qua, không phải bệnh của ông đột nhiên trở nặng, hơn nữa còn rất nghiêm trọng, còn luôn miệng gọi tên con, muốn gặp con, còn để tài xế đến đón con nữa! Không phải sao?
Tối qua? Bọn họ có ở bệnh viện đâu, ông thấy không có ai đến thăm, liền trốn viện ra ngoài đi ăn lẩu với má Tôn mà?
Sao tình hình lại biến thành ông không khỏe, sau đó mê man gọi tên Thời Dao?
Ông nội Lâm nghe xong sững sững sờ sờ, cho rằng mình nằm mơ.
Nếu anh đã nói dối rồi, lại không muốn để cô biết sự thật, thì chỉ còn cách nói thật cho cô biết tất cả những chuyện đó là mưu kế của anh thôi.
Né không được, phải đối mặt rồi.
Nghĩ xong, Lâm Gia Ca âm thầm cắn răng, nhìn về phía ông.
Anh mở miệng trước ông nội, vờ như nhờ có sự nhắc nhở của Thời Dao mà anh mới nhớ lại:
- Dao Dao không nói thì con cũng quên mất, ông nội, bây giờ ông thấy thế nào rồi? Có khỏe hơn tối qua chút nào không? Có cần con liên lạc với chị ở nước ngoài, mời chuyên gia về nước xem thử không?
Dao Dao?
Dao Dao...
Thời Dao nhếch môi mỏng, qua chừng năm giây mới kinh ngạc nhìn về phía Lâm Gia Ca.
Anh vừa gọi cô là Dao Dao?
Ông nội Lâm bị Lâm Gia Ca nói như vậy, lại càng mơ mơ màng màng.
Đây là vụ gì vậy? Ông sợ hai người họ đòi hủy hôn cho nên mới giả vờ bệnh, nhưng làm gì nghiêm trọng đến mức phải mời chuyên gia ở nước ngoài đến thăm khám?
Ông nội Lâm cố gắng bình tĩnh suy nghĩ cho thật kỹ, bắt đầu làm cho ra lẽ:
- Dao Dao, con nói hôm qua ông bệnh rất nghiêm trọng, vẫn mơ màng gọi tên con, muốn gặp con sao?
- Đúng vậy!
- Không cần, cảm ơn anh.
- Ăn sữa chua không?
- Không, cảm ơn.
- Còn sữa bò thì sao?
- Cảm ơn...
- Ăn thêm trái cây nha?
- Cảm ơn anh...
- Cô muốn ăn trái gì? Tôi đi rửa cho...
Thời Dao như đứng đống lửa như ngồi đống than, giật giật người, ngoài lắc đầu cũng không thể nói được gì cho ra hồn.
Ông nội Lâm ngồi bên cạnh thấy cảnh này rất hài lòng mỉm cười, còn nháy mắt với má Tôn.
Tình huống như thế này thật tốn chất xám của anh, anh phải giải 100 đề toán còn chưa thấy mệt như hôm nay.
Vắt óc hỏi hết những gì mình có thể hỏi, chắc nãy giờ có thể rút ngắn thời gian được phân nửa rồi ha?
Trong lúc Lâm Gia Ca cứ tâm tâm niệm niệm rút ngắn thời gian thì Thời Dao đã quay về phía ông nội Lâm, sau đó hỏi bằng một giọng nói đầy ấm áp:
- Ông nội Lâm, ông đã khỏe hơn chút nào chưa? Bây giờ còn khó chịu ở đâu không?
Từ nhỏ đến lớn, dù Lâm Gia Ca có gặp phải vấn đề gì cũng luôn bình tĩnh xử lý, vậy mà bây giờ sau khi nghe cô hỏi ông như vậy xong lại toát mồ hôi lạnh.
Bánh Bao Mềm sao cứ chấp nhất giống như Tiểu Khủng Long thế? anh nói chuyện khác để dời sự chú ý của cô đi từ nãy giờ mà cô vẫn nhớ?
Ông nội Lâm được hỏi thăm thì mừng như mở cờ trong bụng:
- Có Dao Dao quan tâm ông như vậy, dù ông có bệnh nặng đến thế nào cũng sẽ khỏe lại.
Thời Dao mím môi cười, lại nói sang những chuyện khác.
Lần này Lâm Gia Ca cũng không kịp ngắt lời, cô đã nhân cơ hội đó nói:
- Ông nội, hôm qua thật xin lỗi, đáng lý ra con phải đến thăm ông mới phải...
Ông nội Lâm đang rất vui vẻ, nhưng nghe vậy liền không hiểu gì, hỏi lại:
- Tối qua? Tối qua có chuyện gì sao?
Chuyện gì nên tới, cuối cùng cũng phải tới rồi...
Lâm Gia Ca cắn răng, nhìn ra ngoài cửa sở, không đành lòng nhìn thẳng mọi chuyện xảy ra trên giường bệnh.
Thời Dao nháy mắt một cái, cho rằng ông mệt nên không biết tối qua mình đã mê man, lại cố ý nhắc:
- Tối hôm qua, không phải bệnh của ông đột nhiên trở nặng, hơn nữa còn rất nghiêm trọng, còn luôn miệng gọi tên con, muốn gặp con, còn để tài xế đến đón con nữa! Không phải sao?
Tối qua? Bọn họ có ở bệnh viện đâu, ông thấy không có ai đến thăm, liền trốn viện ra ngoài đi ăn lẩu với má Tôn mà?
Sao tình hình lại biến thành ông không khỏe, sau đó mê man gọi tên Thời Dao?
Ông nội Lâm nghe xong sững sững sờ sờ, cho rằng mình nằm mơ.
Nếu anh đã nói dối rồi, lại không muốn để cô biết sự thật, thì chỉ còn cách nói thật cho cô biết tất cả những chuyện đó là mưu kế của anh thôi.
Né không được, phải đối mặt rồi.
Nghĩ xong, Lâm Gia Ca âm thầm cắn răng, nhìn về phía ông.
Anh mở miệng trước ông nội, vờ như nhờ có sự nhắc nhở của Thời Dao mà anh mới nhớ lại:
- Dao Dao không nói thì con cũng quên mất, ông nội, bây giờ ông thấy thế nào rồi? Có khỏe hơn tối qua chút nào không? Có cần con liên lạc với chị ở nước ngoài, mời chuyên gia về nước xem thử không?
Dao Dao?
Dao Dao...
Thời Dao nhếch môi mỏng, qua chừng năm giây mới kinh ngạc nhìn về phía Lâm Gia Ca.
Anh vừa gọi cô là Dao Dao?
Ông nội Lâm bị Lâm Gia Ca nói như vậy, lại càng mơ mơ màng màng.
Đây là vụ gì vậy? Ông sợ hai người họ đòi hủy hôn cho nên mới giả vờ bệnh, nhưng làm gì nghiêm trọng đến mức phải mời chuyên gia ở nước ngoài đến thăm khám?
Ông nội Lâm cố gắng bình tĩnh suy nghĩ cho thật kỹ, bắt đầu làm cho ra lẽ:
- Dao Dao, con nói hôm qua ông bệnh rất nghiêm trọng, vẫn mơ màng gọi tên con, muốn gặp con sao?
- Đúng vậy!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Chúng ta hủy hôn đi
Chương 2: 2: Chúng ta hủy hôn đi
Chương 3: 3: Nam Thần Legend
Chương 4: 4: Nam Thần Legend
Chương 5: 5: Nam thần trong Nam thần
Chương 6: 6: Nam thần trong Nam thần
Chương 7: 7: Chúng ta không giống nhau
Chương 8: 8: Chúng ta không giống nhau
Chương 9: 9: Hoa khôi đang hẹn hò với Lâm Gia Ca?
Chương 10: 10: Hoa khôi đang hẹn hò với Lâm Gia Ca?
Chương 11: 11: Bạn gái còn không có, vui vẻ cái quái gì!
Chương 12: 12: Bạn gái còn không có, vui vẻ cái quái gì!
Chương 13: 13: Giọng nói êm tai nhất thế gian
Chương 14: 14: Giọng nói êm tai nhất thế gian
Chương 15: 15: Nghĩ một đằng nói một nẻo sẽ bị trời đánh!
Chương 16: 16: Nghĩ một đằng nói một nẻo sẽ bị trời đánh!
Chương 17: 17: Lại bấm lộn
Chương 18: 18: Lại bấm lộn
Chương 19: 19: Nước khoáng, kẹo mút, bánh cay
Chương 20: 20: Nước khoáng, kẹo mút, bánh cay
Chương 21: 21: Gặp mặt trong khu rừng nhỏ
Chương 22: 22: Gặp mặt trong khu rừng nhỏ
Chương 23: 23: Bệnh thần kinh gặp thần kinh bệnh
Chương 24: 24: Bệnh thần kinh gặp thần kinh bệnh
Chương 25: 25: Tàn sát điên cuồng
Chương 26: 26: Tàn sát điên cuồng
Chương 27: 27: Còn tinh khiết hơn cả Tiểu Long Nữ
Chương 28: 28: Còn tinh khiết hơn cả Tiểu Long Nữ
Chương 29: 29: Rốt cuộc ai mới là cháu nội của ông?
Chương 30: 30: Rốt cuộc ai mới là cháu nội của ông?
Chương 31: 31: Cháu trai là cháu nhặt được, cháu dâu mới là cháu ruột
Chương 32: 32: Cháu trai là cháu nhặt được, cháu dâu mới là cháu ruộtặt được, cháu dâu mới là cháu ruột
Chương 33: 33: A? Vui lắm sao?
Chương 34: 34: A? Vui lắm sao?
Chương 35: 35: Bị gán vợ chưa cưới còn không đủ, giờ lại bị ghép thêm một "bạn gái"
Chương 36: 36: Bị gán vợ chưa cưới còn không đủ, giờ lại bị ghép thêm một "bạn gái"
Chương 37: 37: Run tay bấm nhầm?
Chương 38: 38: Run tay bấm nhầm?
Chương 39: 39: Suốt ngày cô ta chỉ nghĩ đến ăn và ăn thôi sao?
Chương 40: 40: Suốt ngày cô ta chỉ nghĩ đến ăn và ăn thôi sao?
Chương 41: 41: Xác nhận đã gặp mặt
Chương 42: 42: Xác nhận đã gặp mặt
Chương 43: 43: Tôi chỉ quá đáng với những người quá đáng mà thôi!
Chương 44: 44: Tôi chỉ quá đáng với những người quá đáng mà thôi!
Chương 45: 45: Nắm tay gián tiếp
Chương 46: 46: Nắm tay gián tiếp
Chương 47: 47: Lâm Gia Ca sống độc thân
Chương 48: 48: Lâm Gia Ca sống độc thân
Chương 49: 49: Sao cô ta biết được?
Chương 50: 50: Sao cô ta biết được?
Chương 51: 51: Gọi papa đi!
Chương 52: 52: Gọi papa đi!
Chương 53: 53: Đưa Dao Dao đi cùng đi
Chương 54: 54: Đưa Dao Dao đi cùng đi
Chương 55: 55: Tôi muốn ăn thịt, liền ăn thịt...
Chương 56: 56: Tôi muốn ăn thịt, liền ăn thịt...
Chương 57: 57: Ăn nhiều một chút
Chương 58: 58: Ăn nhiều một chút
Chương 59: 59: Nụ hôn đầu
Chương 60: 60: Nụ hôn đầu
Chương 61: 61: Chúng ta về nhà
Chương 62: 62: Chúng ta về nhà 2
Chương 63: 63: Ấn tượng nụ hôn đầu
Chương 64: 64: Ấn tượng nụ hôn đầu
Chương 65: 65: [111111] biến mất
Chương 66: 66: [111111] biến mất 2
Chương 67: 67: Sao Lâm Gia Ca lại ở đây?
Chương 68: 68: Sao Lâm Gia Ca lại ở đây? 2
Chương 69: 69: Còn muốn tiếp tục ăn sao?
Chương 70: 70: Còn muốn tiếp tục ăn sao?
Chương 71: 71: Cơ hội trả tiền cũng không có đâu
Chương 72: 72: Cơ hội trả tiền cũng không có đâu
Chương 73: 73: Tự cầu phúc cho mình đi
Chương 74: 74: Tự cầu phúc cho mình đi 2
Chương 75: 75: Người ta dẫn theo có thể để các cậu đùa bỡn như vậy sao?
Chương 76: 76: Người ta dẫn theo có thể để các cậu đùa bỡn như vậy sao?
Chương 77: 77: Muốn sống không được, muốn chết không xong
Chương 78: 78: Muốn sống không được, muốn chết không xong
Chương 79: 79: Khẩu thị tâm phi, thật ngại quá đi
Chương 80: 80: Khẩu thị tâm phi, thật ngại quá đi
Chương 81: 81: Thụ sủng nhược kinh
Chương 82: 82: Thụ sủng nhược kinh
Chương 83: 83: Anh vừa gọi cô là Dao Dao?
Chương 84: 84: Anh vừa gọi cô là Dao Dao?
Chương 85: 85: Như có được cả thế giới
Chương 86: 86: Như có được cả thế giới
Chương 87: 87: Muốn bắt nạt cô, còn phải hỏi xem anh có đồng ý hay không!
Chương 88: 88: Muốn bắt nạt cô, còn phải hỏi xem anh có đồng ý hay không!
Chương 89: 89: Lời từng nói
Chương 90: 90: Lời từng nói
Chương 91: 91: Mặc đồ Của tôi trước đi
Chương 92: 92: Mặc đồ Của tôi trước đi
Chương 93: 93: Tôi không có hứng thú với con gái
Chương 94: 94: Tôi không có hứng thú với con gái
Chương 95: 95: Yêu em mãi mãi, yêu em suốt kiếp
Chương 96: 96: Yêu em mãi mãi, yêu em suốt kiếp
Chương 97: 97: 1 + 1 = ?
Chương 98: 98: 1 + 1 = ?
Chương 99: 99: Hắt xì...
Chương 100: 100: Hắt xì...
Chương 101: 101: Thật là sức ăn khôn lường...
Chương 102: 102: Thật là sức ăn khôn lường...
Chương 103: 103: Chợt phát hiện... Tôi rất nghèo...
Chương 104: 104: Chợt phát hiện... Tôi rất nghèo...
Chương 105: 105: Độc nhất vô nhị, có một không hai
Chương 106: 106: Độc nhất vô nhị, có một không hai
Chương 107: 107: Anh đã đỡ hơn chút nào chưa?
Chương 108: 108: Anh đã đỡ hơn chút nào chưa?
Chương 109: 109: Chỉ là chơi game thôi... Làm gì dữ vậy...
Chương 110: 110: Chỉ là chơi game thôi... Làm gì dữ vậy...
Chương 111: 111: Mỗi tối đều qua đêm với một người khác nhau
Chương 112: 112: Mỗi tối đều qua đêm với một người khác nhau
Chương 113: 113: Bởi vì người ta có-đủ-kỹ-thuật
Chương 114: 114: Bởi vì người ta có-đủ-kỹ-thuật
Chương 115: 115: Tâm tình không tốt...
Chương 116: 116: Tâm tình không tốt...
Chương 117: 117: Tâm tình tốt hơn chút nào chưa?
Chương 118: 118: Tâm tình tốt hơn chút nào chưa?
Chương 119: 119: Lão Đại tức giận rồi...
Chương 120: 120: Lão Đại tức giận rồi...
Chương 121: 121: Cô ấy chính là người duy nhất mà tôi từng hôn
Chương 122: 122: Cô ấy chính là người duy nhất mà tôi từng hôn
Chương 123: 123: Không nói nhiều phí lời, tôi sẽ giải thích rõ cho mọi người hiểu
Chương 124: 124: Không nói nhiều phí lời, tôi sẽ giải thích rõ cho mọi người hiểu
Chương 125: 125: Bánh bao chiên tôm hùm và mỳ sợi
Chương 126: 126: Bánh bao chiên tôm hùm và mỳ sợi
Chương 127: 127: Không đáng để mình phải vẽ quá nhiều trò
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130: Trái Đất tròn
Chương 131: 131: Đại hội chửi người
Chương 132: 132: Đại hội chửi người
Chương 133: 133: Một trai tài, một gái sắc
Chương 134: 134: Một trai tài, một gái sắc
Chương 135: 135: Anh không phải Lâm Gia Ca, chẳng lẽ là Ca Gia Lâm?
Chương 136: 136: Anh không phải Lâm Gia Ca, chẳng lẽ là Ca Gia Lâm?
Chương 137: 137: Khoai tây chiên, vịt quay, trà sữa, kem Vani
Chương 138: 138: Khoai tây chiên, vịt quay, trà sữa, kem Vani
Chương 139: 139: Hình như Bánh Bao Mềm là người rất thân thiện
Chương 140: 140: Hình như Bánh Bao Mềm là người rất thân thiện
Chương 141: 141: Em có thể chọn hai chai (1)
Chương 142: 142: Em có thể chọn hai chai (2)
Chương 143: 143: Cô ấy do tao bảo vệ
Chương 144: 144: Cô ấy do tao bảo vệ (2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp